[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 92

Cordis không để bầu không khí lúng túng kéo dài, xoay người bắt đầu bận rộn đóng gói lô đồ ăn vặt.

Frappel không nói gì, quan sát động tác của cậu, rồi cũng bắt tay làm theo.

Vòng cổ không gian đúng là thứ tốt, số đồ ăn vặt mà Cordis chuẩn bị đủ để chất đầy mấy thùng giữ tươi, nhờ có nó mà mọi thứ đều có thể mang theo một cách thuận lợi.

Có Frappel giúp, thời gian thu dọn của cậu rút ngắn hẳn, còn sớm hơn rất nhiều so với dự tính ban đầu.

Ở nhà, Cordis và Frappel thay luôn bộ đồ phòng hộ mà anh mang đến. Bộ phòng hộ màu bạc ôm sát người, Cordis mặc vào đứng soi gương, trong lòng âm thầm cảm thán mình trông cũng khá oai.

Bên ngoài lại khoác thêm một bộ quân phục mùa đông màu đen, có một cảm giác thời thượng khó tả.

Chuẩn bị xong hết, Cordis và Frappel ngồi xe bay đến tinh cảng quân dụng.

Nơi đó là chỗ mà trước đây cậu từng đi ngang qua nhiều lần, từng nhìn rất nhiều xe bay và tinh hạm xuất phát.

Cậu luôn tò mò về tinh cảng quân đụng, lần này rốt cuộc cũng có cơ hội nhìn gần cho rõ.

Trên Z11 tinh có tổng cộng hai tinh cảng, tinh cảng quân dụng duy nhất nằm trong căn cứ quân đoàn. Nơi đó chỉnh tề, nghiêm mật hơn tinh cảng dân dụng nhiều, đủ loại tinh hạm lớn nhỏ neo đậu, mỗi chiếc đều cực kỳ bắt mắt. Dù còn cách một khoảng khá xa, Cordis vẫn cảm nhận rất rõ sự khổng lồ của chúng, từng tốp quân thư bận rộn qua lại giữa tinh hạm và mặt đất, giống như một đàn kiến chăm chỉ.

Tinh cảng phía trên có lớp phòng hộ, tuyết không rơi xuống được, nhưng khí tức lạnh lẽo nghiêm túc giữa trời đất khiến bất cứ ai đến gần cũng vô thức sinh lòng kính nể.

Khi xe bay của Frappel tiến gần, Cordis nhìn càng rõ hơn, đồng thời càng cảm nhận sâu sắc sự nhỏ bé của bản thân.

Xe bay dừng thẳng ở bệ tiếp nhận cạnh tinh hạm. Frappel xoay người vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng đáp xuống boong tàu, rồi quay lại vươn tay về phía Cordis.

Ban đầu Cordis định giữ thể diện, tự mình nhảy xuống, nhưng động tác của cậu không nhanh bằng Frappel. Cửa xe bay vừa mở, cậu đã thấy Frappel đứng dưới giơ tay chờ. Dũng khí ban đầu lập tức khựng lại.

Cậu nhớ tới lần ở tinh cảng dân dụng trước, lần đầu nhảy xuống từ xe bay suýt chút nữa cậu ngã chổng vó, cảnh tượng xấu hổ kia đến giờ vẫn còn rõ mồn một, nghĩ lại là thấy sợ.

Cordis tự nhủ mình giờ đã khác xưa, hít sâu, trong đầu mô phỏng tư thế đáp đất thật đẹp, rồi cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, tay bám vào cửa xe bay mượn lực nhảy xuống.

Tuy tâm lý chưa quen, nhưng cơ thể lại đã dần quen động tác này, cú đáp xuống của Cordis không hề khó coi. Frappel duỗi tay nắm lấy cánh tay cậu kéo khẽ, giảm bớt lực rơi, thuận thế đỡ cậu đứng vững.

Cordis thấy cổ họng hơi khô, khẽ nói lời cảm ơn.

Frappel làm như không có gì, chỉ ừ một tiếng, rồi dẫn Cordis vào trong tinh hạm.

Đội viên của tiểu đội xuất phát lần này đã đến đủ từ trước, sắp xếp đâu vào đó, chỉ chờ hai trùng trung tâm của chuyến đi bước lên tinh hạm là bắt đầu tự kiểm tra, chuẩn bị khởi hành.

Lộ tuyến hàng không đã được tải xong, tinh hạm bắt đầu quét tín hiệu cảnh báo. Frappel và Cordis lên bệ cao rồi đi vào khoang giữa, tinh hạm cũng hoàn thành toàn bộ chuẩn bị, khởi động bay đi.

Cordis đi theo Frappel vào trong, khó kiềm được ánh mắt nhìn quanh. Trên tinh hạm, mùi kim loại đậm hơn bất cứ nơi nào cậu từng đến, nhưng giờ cậu đã học được cách thưởng thức cảm giác này. Đợi đến khi cậu tiến đến gần cửa sổ mạn tinh hạm, nhìn ra ngoài qua lớp kính trong suốt, liền thấy bầu trời xám xịt trải rộng.

“Đã bay rồi sao?” Cordis kinh ngạc. Mới chỉ mười mấy giây, cậu hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động hay mất cân bằng nào, khoa học kỹ thuật tinh tế đúng là thần kỳ.

Frappel đứng bên cạnh, nhìn gương mặt mang theo vẻ hiếu kỳ của Cordis, giống như một trùng con lần đầu ngồi tinh hạm, trong lòng cảm thấy rất thú vị.

Cordis dán mắt lên cửa sổ nhìn thêm một lúc, phát hiện bên ngoài chỉ là một màu xám đơn điệu, không có gì đáng xem, bèn thu tầm mắt lại. Lúc quay đầu thì bắt gặp Frappel đang yên tĩnh nhìn mình đã lâu, cậu vội lúng túng ra hiệu cả hai mau đi thôi.

Rất nhanh, bọn họ hội hợp với nhóm đến tinh hạm trước.

Một đám quân thư thân hình cường tráng, khí thế sắc bén đứng chờ, bầu không khí có chút nóng lên theo lúc bọn họ xuất hiện.

Trong số đó có Ike và Reuel. Nhìn thấy bọn họ, Cordis hơi chột dạ. Cậu chưa từng mở miệng với Frappel về danh sách trùng được đi cùng, nhưng lập tức lại vui lên hẳn: có thể ra ngoài du ngoạn cùng hai bạn trùng tốt nhất sau khi tới thế giới này, cậu thật sự rất vui.

Ike vừa nhìn thấy họ, ánh mắt bị vị thần tượng trước mặt hút chặt, sau đó mới phóng tới đón Cordis.

Mũi anh ta rất thính, không nhịn được hít một hơi, mắt sáng rực: “Cậu làm gì ngon vậy!”

“Vài món thôi, lát nữa chia cho các cậu.” Có Ike – một kẻ đã quá quen với đồ ăn của mình – đứng đó, Cordis dù bị hơn mười đôi mắt sáng như sói nhìn chằm chằm cũng vẫn giữ được bình tĩnh, lễ phép mỉm cười.

Thấy đám quân thư xúm lại, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Cordis, Frappel chỉ khẽ liếc một vòng, đã tỏa ra một tầng uy áp tinh thần vô hình, lập tức khiến cả đám không dám xông tới.

Đợi Cordis mỉm cười vẫy tay: “Chuyến này làm phiền các anh rồi.”

Khi đó Frappel mới thu lại tinh thần lực, lúc này một đám quân thư mới dám lại gần, lần lượt tự giới thiệu với Cordis.

Cordis bị mấy trùng khí thế mạnh mẽ, thân cao hơn hai mét, bằng tầm cậu nhưng càng sắc bén hơn vây quanh, bị ánh mắt nhiệt tình của họ nhìn chằm chằm, có cảm giác như mình đang bị một bầy sói bao vây.

Rõ ràng ai cũng rất thân thiện, nhưng Cordis vẫn mơ hồ có ảo giác giống như tới công viên, như bị cả bầy chó lớn lông xù nhiệt tình quá mức đè lên vậy.

Thân thiện thì thân thiện, nhưng trong lòng không thể không hơi hoảng.

Frappel không để Cordis phải một mình đối mặt tình huống này quá lâu. Anh gọi phó quan đến, bảo lấy mấy thùng giữ tươi từ vòng cổ không gian ra, chia đồ ăn vặt cho đám quân thư đang phấn khích kia.

Vừa mở thùng, mùi thơm nồng đậm của đồ ăn lập tức kéo toàn bộ sự chú ý của quân thư khỏi Cordis. Nghe phó quan nói đó là phần chia cho bọn họ, do dự hai giây, tất cả liền ào sang phía đồ ăn.

Ngay cả Ike sau chốc lát chần chừ ngắn ngủi, cũng lập tức nghiêng đầu về phía thùng đồ ăn.

“Bọn họ là đội hộ vệ mà tôi chọn cho chuyến đi lần này, đều là những quân thư mạnh nhất quân đoàn.” Frappel đi tới gần Cordis, ánh mắt lướt qua mái tóc hơi rối của cậu sau khi bị vây quanh.

Cordis nghĩ lại vẫn còn thấy căng thẳng. Dù đám trùng đó chỉ là vì đồ ăn của cậu mà hăng hái, nhưng khi khối hình thể và khí thế ấy dồn lại cạnh mình, đúng là hơi áp lực.

“Không sao đâu, tất cả đều là lỗi tại đồ ăn của tôi quá có sức hấp dẫn, bọn họ khó kiềm chế cũng đúng thôi.” Cordis bật cười trêu, đồng thời không quên kéo tay áo Frappel, lùi ra sau vài bước, thoát khỏi “khu vực nguy hiểm”.

Có đồ ăn ngon trong tay, nhiệt tình của mọi trùng nhanh chóng ổn định lại. Lúc này Cordis mới có dịp nhìn rõ toàn bộ quân thư trên tinh hạm.

Những quân thư lúc đầu lao tới đón cậu chủ yếu phụ trách hộ vệ, dáng người khí thế đều nổi bật. Phía sau là nhóm quân thư trông càng trầm ổn, hiển nhiên là những trùng giỏi điều khiển tinh hạm. Tinh hạm đã bay vào vũ trụ, dọc theo tuyến đường ổn định, nên các quân thư điều khiển cũng có thời gian rảnh tới gặp mặt “trung tâm” của chuyến đi lần này.

Những quân thư đến sau trông càng lạnh lùng, bình tĩnh, vừa hay tạo thành thế bổ sung với đám hộ vệ nhiệt tình phía trước.

Trong số họ, Cordis cũng thấy Reuel. Anh ta nháy mắt cười với cậu một cái.

Phó quan đem phần đồ ăn vặt thuộc về nhóm quân thư phía sau chia xong, mấy trùng ổn trọng đó vừa cầm lấy phần của mình, vẻ mặt nghiêm túc liền tan chảy như băng tuyết.

Cordis tiện thể hỏi Frappel xem mứt mà anh nói để ở đâu, rồi cũng lấy ra chia cho bọn họ.

Mọi trùng cùng nhau ăn vui vẻ, đó mới gọi là vui vẻ thật sự.

“Bọn họ kiểu gì cũng ăn hết trong một ngày.” Frappel rất hiểu thuộc hạ của mình, quân thư tuyệt đối không phải giống loại trùng sẽ kiềm chế h*m m**n ăn uống.

Cordis nghĩ nghĩ, cũng thấy đúng. Không bằng mỗi ngày chia một ít cho bọn họ.

Frappel khẽ hất cằm: “Đi thôi, tôi dẫn cậu về phòng của cậu, đồ đạc cũng đã chuẩn bị sẵn bên trong rồi.”

Cordis tò mò, bước nhanh theo sau.

Bên trong tinh hạm được bài trí rất đơn giản, sạch sẽ đến mức chỉ cần hơi lơ đãng, Cordis đã có cảm giác như mình vẫn đang ở trong căn cứ.

Frappel dẫn cậu đi thang dọc, bước ra vài bước đã đến cửa phòng.

“Cậu có thể nghỉ ngơi trước, tôi ở ngay bên cạnh, có việc thì sang tìm tôi.” Frappel chỉ sang cánh cửa đối diện.

Cordis gật đầu, nhìn dọc theo hành lang, cảm giác cả tầng này chỉ có hai gian phòng, không nhịn được hỏi: “Vậy mấy trùng khác nghỉ ở đâu?”

“Hai bạn của cậu ở tầng dưới.” Frappel mở cửa phòng Cordis, thuận tay đẩy nhẹ vai cậu: “Lần đầu ngồi tinh hạm dễ thấy hơi choáng, cậu nghỉ trước đi.”

Cordis vừa vào liền sững người. Cách bài trí trong phòng vô cùng quen thuộc, chính là phong cách căn nhà hiện tại của cậu.

Cậu quay đầu lại, định nói gì đó, lại bắt gặp ánh mắt Frappel hình như ôn hòa hơn ngày thường. Cordis khựng lại, quên luôn mình định nói gì, chỉ bước thêm một bước vào trong.

Frappel gật đầu, giúp cậu khép cửa lại.

Cordis đặt tay lên ngực, cảm thấy đầu mình hơi lâng lâng, liền ngã xuống chiếc giường mềm mại, nhắm mắt bỏ qua những suy nghĩ hỗn loạn, quyết định ngủ một giấc cho tỉnh táo.

Khi tỉnh lại, trong phòng đã sáng lên ánh đèn ấm áp. Cordis chớp mắt mấy cái, cảm thấy giấc ngủ này rất thoải mái.

Cậu đứng dậy đi đến gần cửa sổ. Cảm ứng nhận ra cậu tiến lại, lớp kính tối màu dần trở nên trong suốt, một dải sông sao rực rỡ mờ ảo hiện ra trước mắt.

“Đẹp quá…” Cordis không nhịn được khẽ lẩm bẩm.

Từ trước đến nay cậu chưa từng được nhìn ngân hà gần đến thế. Cậu nhìn chằm chằm trời sao, có cảm giác như bản thân sắp bị cảnh tượng ấy nhấn chìm.

Cho đến khi bụng réo lên một tiếng, Cordis mới nhận ra mình đã ngắm hơi lâu. Xem thời gian, đã bốn canh giờ trôi qua kể từ lúc lên tinh hạm, theo lịch bình thường thì giờ này đã ăn xong cơm trưa rồi.

Quang não có mấy tin nhắn của Ike và Reuel, chắc bọn họ thấy cậu không trả lời liền đoán là cậu đang nghỉ ngơi, nên cũng không gọi thêm.

Cordis đưa mắt nhìn quanh phòng, lập tức thấy mấy chiếc hộp đặt trên bàn, dáng vẻ tinh xảo như quà tặng.

Cậu đoán đây chắc là mứt mà Frappel nói, mở ra xem, mùi thơm ngọt đặc trưng lập tức tỏa ra. Mỗi loại mứt đều trông đẹp mắt, Cordis bốc vài viên nếm thử, phát hiện hương vị so với lần trước dùng để thử còn ngon hơn, vị chua ngọt cân bằng, mỗi loại có mùi riêng rất rõ, chứ không phải kiểu mùi gì cũng trộn thành một.

So với mẻ thử nghiệm lần trước, đúng là nâng lên một bậc.

Gia tộc Kupher đúng là có bản lĩnh.

Loại mứt dễ ăn, dễ mê như này, ai thích chắc chắn sẽ mua lại.

Hơn nữa vừa ngon vừa đẹp, bảo không được hoan nghênh cũng khó.

Chỉ là Cordis vẫn không hiểu nổi vì sao đám trùng có tiền lại chi tiêu thoải mái đến vậy.

Có lẽ do bản thân cậu không phải phú hào, dù mọi thứ sau khi vượt qua một giới hạn nào đó, phản xạ đầu tiên vẫn là nhìn giá.

Cordis nhìn quanh, không thấy hộp đựng nào thật tiện, bèn lấy một hộp cơm từ vòng cổ không gian ra . Trước kia cậu còn chưa nắm rõ cách kiểm soát vận dụng tinh thần lực, thì bây giờ đã có thể điều khiển chính xác từng thứ trong không gian vòng cổ, để được như hiện tại, cậu đã bỏ ra không ít công sức.

Cậu mở hết mấy hộp mứt, chọn mỗi loại một ít bỏ vào hộp cơm.

Cordis quyết định lát nữa ra ngoài sẽ kiếm gì ăn trước, rồi đi tìm Ike và Reuel, nhờ hai trùng – vốn quen thuộc hơn cậu – dẫn đi dạo quanh tinh hạm. Lên tinh hạm mà ngủ một lèo hết mấy giờ như vừa rồi, nghĩ lại cũng hơi tiếc.

Ai biết lần sau mình lại được lên tinh hạm là khi nào, lần này phải tranh thủ tham quan cho đã!

Mở cửa phòng, nhìn sang đối diện, Cordis do dự một chút, rồi giơ tay gõ cửa.

Lúc gõ, cậu đã dự đoán tám phần Frappel không có trong phòng. Mỗi lần gặp anh, anh hoặc đang vội xử lý công việc, hoặc đang trên đường đi đâu đó.

Nhưng dù sao hai trùng cũng cùng xuất phát, nếu anh cũng đang nghỉ, chắc giờ cũng đói rồi. Cậu muốn rủ anh đi ăn chung, dù thế nào cũng không thể để anh tiếp tục uống cái dịch dinh dưỡng khó nuốt kia. Gì chứ đồ ăn là cậu lo được.

Không ngờ cậu vừa gõ được hai giây, cửa đã mở. Frappel đứng trước mặt với mái tóc rối hơi ướt, cả người toát ra một cảm giác thả lỏng hiếm thấy.

“Oa… À, xin lỗi, anh vừa tắm xong hả?” Cordis vội cụp mắt, nhận ra quần áo trên người Frappel còn hơi lộn xộn, trong chốc lát không biết nhìn đi đâu, dứt khoát ngẩng đầu nhìn thẳng anh.

“Cậu vừa tỉnh à?” Frappel hỏi.

“Ừ, tôi định đi kiếm gì ăn.” Cordis liền nhân cơ hội mời: “Dù sao cũng là bạn bè, tôi tuyệt đối không để anh uống cái dịch dinh dưỡng khó nuốt kia. Anh muốn ăn gì, để tôi làm cho.”

“Cậu chắc trên tinh hạm có đủ thứ cậu cần?” Frappel hơi nghiêng người, dựa nhẹ vào khung cửa. Tóc ướt đọng lại thành từng giọt trên cổ áo sẫm màu, thấm ra một khoảng mơ hồ.

Cordis cố ý nhếch môi, làm ra vẻ ung dung: “Tôi cảm thấy anh không phải loại trùng tự làm khó mình, hơn nữa đã đi tinh cầu nấm thì chắc chắn không thể lơ là chuyện ăn uống. Một trùng thông minh như anh sao có thể quên mang theo dụng cụ nấu ăn với gia vị chứ?”

Có công cụ, có gia vị, thêm nguyên liệu cậu mang theo, còn sợ làm không ra món ngon gì sao?

“Thông minh lắm.” Frappel khẽ nói, khóe môi như thoáng cong.

Giọng nói nhẹ của anh khiến tai Cordis như ngưa ngứa, cậu ho khan một tiếng, giục anh mau mặc chỉnh tề rồi cùng đi.

Tinh cầu nấm cách Z11 tinh ba ngày hành trình. Bọn họ dùng tinh hạm tính năng tốt nhất, trên đường trừ lúc gặp khu vực thiên thạch dày đặc cần thao tác bằng tay, còn lại hạm trưởng và các thành viên đều có thể luân phiên nghỉ ngơi.

Khi Cordis và Frappel xuống đến khoang dưới, Ike và Reuel đang tụ tập cùng mấy trùng khác ở phòng sinh hoạt chung.

Tín hiệu trên tinh hạm không ổn định, muốn dùng quang não chơi game rất khó, nên cả đám quân thư quay sang chơi trò vật tay. Không phải chơi từng đôi, mà là vài bàn tay chụm lại, thay phiên vật.

Cordis vừa ra khỏi thang, nghe tiếng ồn liền nhìn qua, chỉ cảm thấy sức lực bọn họ dư thừa quá mức.

Cậu không có hứng với trò đó, hiện tại giải quyết cái bụng quan trọng hơn.

Frappel nắm rõ công năng từng khu trên các loại tinh hạm khác nhau, huống hồ chiếc họ đang đi là tinh hạm đã được chỉnh sửa theo ý kiến đặc biệt của anh.

Vì vậy tất nhiên do anh dẫn đường.

Cordis bước theo phía sau, trong lòng chợt có cảm giác giống lần đi theo Muka tìm vị trí cửa hàng ngày trước. Khi đó là lần đầu cậu tiếp xúc diện rộng với những khu dân cư trùng các tầng lớp khác nhau trên Z11 tinh, còn bây giờ là lần đầu cậu đặt chân lên tinh hạm.

Nghĩ vậy tự nhiên sinh ra chút hoài niệm.

Không bao lâu, họ đến phòng bếp. Một khi bước vào đó, nơi này lập tức trở thành “địa bàn” của Cordis. Có đủ nguyên liệu, cậu làm ngay một bát phở thịt dưa chua giống món lần đầu hai trùng ăn chung, không có thịt bò thì dùng loại thịt tinh thú có hương vị tương tự, kết quả còn ngon hơn.

Phòng bếp này là bố trí tạm thời, nhưng thứ gì cũng có. Một góc còn đặt bàn ghế để ngồi ăn.

Cordis và Frappel ngồi đối diện, không nói nhiều, chỉ chăm chú nhìn bát phở dưa chua bốc khói nghi ngút, cầm đũa lên là ăn, nhanh chóng quét sạch một bát lớn.

“So với lần trước còn ngon hơn.” Frappel thu hai cái bát trống, đặt vào bồn.

Cordis hơi bất ngờ: “Anh còn nhớ lần đó?”

“Lần nào tôi cũng nhớ.” Frappel quay đầu nhìn cậu.

Cordis gật gù: “Được đó, trí nhớ tốt, đúng chuẩn thiên tài.”

“Tôi là thiên tài?” Frappel có vẻ hơi nghi hoặc, khẽ nghiêng đầu.

“Chẳng lẽ không phải? Không nên vì mình vất vả mà phủ nhận bản thân thật sự rất lợi hại chứ?” Cordis chen đến cạnh Frappel rửa tay, xả nước qua loa, rồi đột nhiên nổi hứng, giơ tay hắt nước về phía mặt Frappel.

Frappel phản ứng cực nhanh né sang một bên, Cordis không hắt trúng anh cũng không thất vọng. Với một quân thư xuất sắc đang tại chức, phản xạ nhạy bén như vậy là chuyện đương nhiên.

Frappel nhìn ý cười vẫn chưa tắt trên mặt Cordis, lại không hiểu vì sao mình phải né, đối phương còn bày ra vẻ mặt đắc ý.

Ăn xong rồi, bước tiếp theo đương nhiên là giải trí một chút. Dù gì bọn họ cũng phải ở trên tinh hạm ba ngày, không thể suốt ngày chui trong phòng ngủ.

Frappel hỏi Cordis có muốn đến phòng huấn luyện xem không.

Thật ra dạo gần đây Cordis cũng vụng trộm luyện thể lực, so trước kia còn chăm chỉ hơn, nhưng cùng lắm cũng chỉ duy trì được trạng thái cơ bắp “vẫn nhìn thấy được”. Nếu đến phòng huấn luyện, cậu sợ sẽ mất mặt trước mặt đối tượng mình thích.

Tuy Cordis cảm thấy khả năng Frappel thích lại mình không lớn, nhưng càng vì thế cậu lại càng để ý.

Nếu vô tình mất mặt thì thôi, chứ tự mình lao vào làm mất mặt thì vẫn nên hạn chế thì hơn…

“Ừm, ăn xong tốt nhất đừng vận động ngay, không tốt lắm.” Cordis bịa một lý do.

Frappel nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.

Sau đó Cordis bị anh đưa thẳng đến phòng y tế.

Tháng này cậu vẫn chưa đến viện quân y khám, tiện thể nhờ Reuel hỗ trợ làm kiểm tra thường kỳ luôn.

Cordis ngoan ngoãn nằm vào khoang kiểm tra, trong lòng thầm thở dài. Kết quả mỗi lần đều là mấy câu quen thuộc, cậu đều có thể tự đọc lời thoại được rồi.

Kết quả rất nhanh đã ra, các chỉ số sức khỏe của Cordis đều trên mức tiêu chuẩn. Cậu âm thầm nhẹ nhõm, rồi trước khi Reuel kịp mở miệng dặn phải vận động nhiều, bổ sung vi lượng đầy đủ, cậu lập tức chộp lấy chủ đề, đề nghị cả nhóm đi qua phòng nghỉ.

Thái độ của Cordis rõ ràng như vậy, sao Reuel không nhìn ra. Anh ta liếc sang Frappel, không thấy mặt tướng quân có biểu cảm gì đặc biệt, bèn im lặng nuốt hết lời định nói.

Trên đường đi đến khu nghỉ ngơi, Cordis lại tiếp tục hỏi thêm mấy vấn đề về cấu trúc tinh hạm. Mãi đến khi đặt chân vào phòng nghỉ chung, cậu mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Trong phòng nghỉ, đám quân thư vẫn đang chơi trò vật tay, Cordis nhìn mà thấy đời sống tinh thần của họ đúng là… rảnh đến mức đáng sợ, thế là chủ động, nhiệt tình giới thiệu trò chăm soc nông trường mà dạo này cậu đang chơi.

Trò này vừa có thể chơi offline vừa có thể kết nối mạng khi có tín hiệu, mạng kém cũng không sao.

Lúc làm game, Yaya đã mượn Cordis một ít tư liệu thực vật, nên trong trò có rất nhiều thứ xuất hiện trên bàn ăn nhà ăn quân đoàn. Mấy quân thư không có thiên phú nhận thức thực vật, vào game cũng nhận ra được mầm đậu đất.

Gần đây quân đoàn còn mở thêm hạng mục giải trí, quân thư khi nghỉ có thể đăng ký đến nông trường quân đoàn khai hoang trồng trọt, còn có cả nông trường nuôi dưỡng động vật hoang dã.

Lần đầu nghe nói, Cordis còn thấy chuyện này thật khó tin, nhưng xem trên mạng quân đoàn, đa số quân thư đều cảm thấy rất thú vị.

Tuy Z11 tinh không có nhiều đất thích hợp trồng trọt, nhất là trong mùa tuyết, ép thực vật nảy mầm trên nền tuyết là đi ngược thiên tính. May mà quân đoàn kiếm được tiền, có điều kiện dựng kết giới năng lượng cho nông trường, chắn gió tuyết; sau khi quân thư ở nông trường mở rộng diện tích đất trồng lên gấp đôi, bọn họ cũng có đủ năng lực trang bị công nghệ cao.

Từ đó, nông trường tăng mạnh nghiên cứu trồng cây bằng cách thủy canh, dựng nhà kính lớn bồi dưỡng rau củ, cũng cho đám quân thư một hướng đam mê mới để xả năng lượng.

Hiện giờ nhà ăn quân đoàn đã có thể ăn rau.

Dù phần lớn quân thư vẫn thấy rau có mùi vị là lạ, không phải khó ăn, chỉ là không “kinh diễm” như đậu đất, cũng không có sức dụ hoặc ăn một lần là mê luôn như thịt.

Cordis trò chuyện với Obin, nghe được thêm mấy chuyện bên lề, không khỏi cảm thán sức quyến rũ của việc trồng rau.

Vì vậy trò thực vật nông trường vô tình chạm đúng sở thích của đám quân thư, chẳng mấy chốc đã thịnh hành trên tinh hạm.

Frappel thêm nông trường của Cordis vào danh sách bạn tốt, nhưng bản thân anh thì không hứng thú lắm với trò này. Anh vẫn thích chơi cờ cá ngựa hơn, thế là Cordis ngồi đánh cờ với anh.

Chơi cờ bị Frappel đè cho không ngóc đầu lên nổi, Cordis mệt đến gãi đầu, bèn kéo anh nghiêm túc giảng giải cấu trúc tinh hạm để mình mở mang kiến thức. Đợi dạo một vòng mệt rồi cậu lại quay về phòng bếp, muốn ăn gì thì tự mình làm cái đó.

Ba ngày trên tinh hạm trôi qua thật sự rất nhanh. Mỗi ngày Cordis chia đồ ăn vặt, chia niềm vui, chẳng cần làm việc gì đặc biệt, rảnh rỗi thì nghĩ xem nên chơi sao cho đã, lại phải cố gắng làm ngơ cảnh đám quân thư rủ nhau đem nguyên liệu nấu ăn luộc cho chín rồi nhăn răng ăn sạch, không hề thấy tiếc.

Ban đầu cậu không quen nổi cách bọn họ xử lý nguyên liệu thành ra khó ăn như vậy, còn định tự tay làm nhiều món chia cho bọn họ. Nhưng Frappel ngăn cậu lại: nếu để Cordis phải lo nấu cho hơn hai mươi quân thư trên tinh hạm, chuyến này còn gì là đi chơi nữa.

Nghe xong, Cordis thấy lòng ấm áp đến mức không chịu nổi, lại sợ mình lộ vẻ yếu mềm, bèn vắt óc muốn kiếm câu gì đó cứng rắn phản bác.

Sau đó cậu nghe Frappel bổ sung: anh vẫn sẽ ăn đồ cậu làm, nhưng theo nguyên tắc luân phiên, sẽ là trùng thu dọn và rửa chén.

Câu này làm Cordis bật cười thành tiếng, nỗi khổ tâm tư mơ hồ ban nãy tan sạch không còn.

Khi tinh hạm đến gần tinh cầu nấm, chỉ số chờ mong trong lòng Cordis càng lúc càng cao. Ba ngày rong chơi trên đường, thật sự là những ngày vô ưu vô lự nhất của cậu kể từ khi đến thế giới này.

Cậu không dám tưởng tượng khi mình đặt chân lên một tinh cầu tràn ngập nấm, tràn ngập nguyên liệu nấu ăn, bản thân sẽ vui đến mức nào.

Tinh hạm hạ thấp, xuyên qua tầng khí quyển. Cảnh sắc ngoài cửa sổ lại trở nên đơn điệu, nhưng Cordis vẫn tựa vào đó, nhìn bầu trời xanh xám.

Khi tinh hạm càng lúc càng gần mặt đất, trong tầm mắt Cordis hiện ra vô số đốm màu rực rỡ đan xen dày đặc. Rất nhanh, những đốm đó kết thành hoa văn sặc sỡ, rồi tiếp tục phóng lớn, hóa thành từng cây nấm khổng lồ đủ kích cỡ, cao thấp mập ốm khác nhau.

Khi tinh hạm đáp xuống, qua ô cửa sổ, Cordis thấy ngoài kia có cây nấm cao gần bằng tinh hạm dài mấy chục mét. Cậu còn nhìn rõ từng nếp gấp dày đặc dưới tán ô nhiều màu.

Ngay sau đó, những nếp gấp rắn chắc ấy tách ra, phun bào tử trắng sữa tràn ngập, một phần bay thẳng táp lên kính cửa sổ.

Màn “kinh hỉ” này làm Cordis giật mình, vô thức lùi lại một bước.

Xin hỏi, vừa đặt chân đến tinh cầu nấm, phát hiện thế giới cổ tích mộng ảo trước mắt quả thật rất đẹp, nhưng những cây nấm khổng lồ này không chỉ đẹp mà bào tử của chúng còn có tính “chí mạng”, thì phải làm sao bây giờ?