Chứng kiến cảnh tượng khắp trời đều là nấm, ban đầu Cordis tưởng rằng sẽ giống như bước vào một thế giới cổ tích, nhưng khi thực sự nhìn thấy, cậu lại cảm thấy trong đó ẩn chứa chút gì đó kỳ dị.
Nhờ chất liệu đặc thù của tinh hạm quân dụng cùng chức năng phòng hộ cực mạnh, những bào tử rơi xuống mặt kính cửa sổ nhanh chóng bị cuốn trôi, nên tầm nhìn bên ngoài của Cordis vẫn rõ ràng.
Qua chừng năm sáu phút, lớp sương mù dày đặc do bào tử tạo thành mới dần tan hết. Ánh sáng khôi phục bình thường, trước mắt hiện ra một thế giới rực rỡ đầy màu sắc, đẹp đến chói lòa.
Cordis nuốt nước miếng, thầm nghĩ: tinh cầu nấm này trông còn nguy hiểm hơn cả trong tưởng tượng của cậu.
Không chỉ mình Cordis, trên tinh hạm còn nhiều quân thư khác cũng tò mò áp sát cửa sổ, muốn nhìn thử “tinh cầu nguyên liệu nấu ăn” trong truyền thuyết này. Ai nấy đều là lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Sau khi lấy lại tinh thần, đám quân thư lập tức bàn bạc xem nếu gặp tình huống bào tử phát tán bất ngờ như thế này thì phải xử lý ra sao. Cordis nghe tiếng họ thảo luận, cũng được kéo trở lại hiện thực.
Khi bào tử tan hết, tầm nhìn ngoài không trung đã thông thoáng. Quân thư phụ trách trinh sát lái xe bay trinh thám loại nhỏ ra ngoài, thu thập dữ liệu xung quanh, rồi gửi về tín hiệu an toàn. Sau đó, mọi người mới được phép rời tinh hạm.
Điểm hạ cánh đã được liên hệ trước với đội quân đồn trú, khu vực quanh đó cũng được đội đóng giữ dọn sạch. Trinh sát báo về an toàn, mọi người bắt đầu chuẩn bị xuống tinh cầu.
Trên tinh hạm, các quân thư đã thu xếp sẵn hành lý từ trước khi hạ cánh. Vừa nhận được tín hiệu an toàn, hơn hai chục quân thư nhanh chóng di chuyển về khoang xe bay.
Họ chia làm hai xe bay: một chiếc chở vật tư và quân thư phụ trách, chiếc còn lại chở nhóm còn lại.
Cordis cực kỳ tò mò về tinh cầu này, nên vừa lên xe bay đã chọn ngồi sát cửa sổ để quan sát.
Khi hạ độ cao, mặt đất hiện rõ. Cậu thấy vô số loại nấm khác nhau mọc chen chúc, màu sắc càng phong phú hơn. Có những cây nấm khổng lồ che kín cả bầu trời, bên dưới là tầng tầng lớp lớp nấm nhỏ hơn. Giữa các loài còn chừa ra khoảng cách, để lộ phần “đất” trông như lớp mùn ẩm ướt, mềm xốp.
Chẳng mấy chốc, họ bắt được tín hiệu của đội đóng quân trên tinh cầu.
Xe bay của đội đồn trú nhận được tín hiệu liền tắt chế độ tuần tra, gửi tín hiệu thân thiện, rồi dẫn đường cho hai chiếc xe bay của Frappel và Cordis đến khu căn cứ tạm thời.
Họ bay xuyên qua rừng nấm rậm rạp, đến khu vực mà thảm thực vật thấp dần, lộ ra vùng đất trống. Trong tầm mắt đã thấy một tòa kiến trúc nhỏ- chính là căn cứ tạm thời.
Cordis không rõ khu vực trống trải này có phải được cố ý dọn sạch hay không, nhưng kiến trúc mang phong cách lạnh lùng quen thuộc càng lúc càng hiện rõ. Xhung quanh, các cây nấm dường như đều “tránh” ra, không mọc gần căn cứ.
“Đến rồi.” Frappel nhắc.
Cordis hoàn hồn, nhận ra trên xe bay giờ chỉ còn lại hai trùng họ, vội vàng đứng dậy chuẩn bị xuống.
Vừa chạm đất, Cordis mới nhìn rõ nhóm quân thư ra đón. Họ mặc đồ bảo hộ kín mít, chất liệu quần áo bóng loáng trông vừa hiện đại vừa kiên cố, đầu đội mũ bảo hộ trơn nhẵn. Hai quân thư cao lớn nhất khi thấy Frappel liền lập tức giơ tay chào theo đúng tiêu chuẩn quân đoàn.
Frappel gật đầu đáp lại.
Một quân thư khác bước đến gần, giọng hứng khởi chào hỏi Cordis.
Nghe tiếng, Cordis cảm thấy quen quen. Suy nghĩ một chút, cậu nhận ra đó là giọng của đội trưởng Buck, liền gật đầu cười: “Đội trưởng Buck, sống ở tinh cầu nấm ổn chứ?”
“Rất tốt! Biết cậu sắp đến tôi thật sự vui lắm!” Giọng nói của Buck vang dày và đầy phấn khích, dường như ánh mắt sau mũ bảo hộ kia cũng phát sáng vì mong chờ.
Cordis nhớ lại lần đầu tiên mình làm món nấm, Buck đã mê mẩn đến mức nào, rồi cả chuyện anh ta chia sẻ việc đám quân thư trong đội gặm sống mấy cây nấm đỏ ảo giác, liền đoán chắc chuyến này Buck cũng ăn không ít thứ kỳ quái ở đây rồi. Cậu hơi thấy buồn cười cho cái “đồ tham ăn đáng thương” này.
Cậu cười: “Tôi cũng rất vui được gặp anh, cả tinh cầu này đều là nguyên liệu nấu ăn, tha hồ để tôi sáng tạo.”
Buck bật cười hắc hắc, vui sướng thấy rõ.
Họ dừng lại ở đó, vì căn cứ này là tuyến phòng thủ đầu tiên. Mọi xe bay trước khi được phép đi tiếp đều phải kiểm tra xem có mang theo bào tử hoạt tính có thể sinh nấm khổng lồ hay không. Đội quân ở căn cứ cùng nhóm vừa đến lập tức phối hợp kiểm tra nghiêm ngặt.
Sau khi đảm bảo an toàn, họ mới được phép đi sâu hơn vào căn cứ.
Trước khi xe bay hạ xuống, các quân thư đã tiến hành kiểm tra toàn bộ khu vực xung quanh, nênhọ thích ứng rất nhanh với môi trường tại đây.
Nhưng vừa bước ra khỏi khoang, chân Cordis đạp lên mặt đất liền cảm thấy khác thường. Cậu thử đi thêm hai bước, lại thấy có gì đó không tự nhiên, mặt đất dường như… đang có sinh mệnh. Mỗi lần bước xuống lại như giẫm phải thứ gì còn sống, mềm mềm mà rung nhẹ.
Càng khiến Cordis rùng mình hơn là cảm giác nhịp đập nhè nhẹ lan khắp bốn phía, như thể dưới chân là một trái tim khổng lồ đang hít thở.
Nếu xung quanh không có nhiều đồng đội như vậy, e rằng Cordis đã quay đầu chạy thẳng về tinh hạm mất rồi.
Frappel nhạy bén nhận ra Cordis khẽ hít một hơi, liền nghiêng đầu nhìn sang, thấy cậu bước đi có vẻ do dự. Anh suy nghĩ một chút rồi bình tĩnh giải thích:
“Đó là âm thanh phát ra từ các cụm nấm khổng lồ khi sinh trưởng.”
Cordis trừng to mắt: “Âm thanh này… cũng lớn quá rồi!”
Frappel nhìn về phía xa, nơi những cây nấm to như những tòa tháp đâm xuyên qua tầng mây, giọng vẫn đều đều như đang giảng bài:
“Trên tinh cầu này, các cây nấm khổng lồ đều là cơ thể con sinh ra từ cùng một ‘mẹ nấm’. Hệ sợi nấm dưới lòng đất lan ra hàng ngàn mét, chúng cộng hưởng khi phát triển, tạo thành âm thanh như cậu vừa nghe.”
“Thật thần kỳ…” Cordis lẩm bẩm, nhưng lòng lại nổi da gà. Giải thích của Frappel chẳng những không khiến cậu bớt sợ, mà còn khiến tinh cầu nấm này thêm phần quỷ dị, như thể cả hành tinh là một cơ thể sống khổng lồ đang âm thầm thở.
Khi chơi trò mô phỏng địa hình trong khoang ảo trước đó, Cordis đã thấy những số liệu về tinh cầu nấm: thế giới ấy tĩnh lặng, đẹp như giấc mộng. Nhưng giờ, khi đứng trong hiện thực “sống”, cậu mới thấm dần nỗi sợ.
Với bản chất con người trong thân thể trùng, Cordis tự biết mình rất “mong manh”.
Các quân thư khác xung quanh lại tỏ ra hoàn toàn bình thản. Giọng Frappel không cố ý hạ thấp, ai cũng nghe được, nhưng chẳng ai tỏ vẻ lo lắng. Có lẽ với họ, đây chỉ là một dữ kiện khoa học bình thường.
Những quân thư gan lớn ấy ngược lại làm Cordis — kẻ nhát gan — càng thấy nhỏ bé.
Để khỏi mất mặt, Cordis vội dời ánh nhìn sang Frappel, ép bản thân tập trung đi theo bước chân anh.
May thay, thực vật trên tinh cầu có tính phân khu rõ ràng. Khu vực họ đáp xuống có vài cây nấm khổng lồ, nhưng càng rời xa “lãnh địa” của chúng, kích cỡ nấm càng nhỏ, dễ di chuyển hơn.
Không khí ẩm ướt, nặng mùi nấm và thứ dịch nhầy khó gọi tên. Mặt đất hơi dính, có lẽ do lớp nhầy tiết ra từ nấm hoặc phấn bào tử. Trong không gian còn vang nhẹ tiếng “tim đập” trầm trầm, khiến Cordis dù cố bình tĩnh cũng không yên.
Rất nhanh, họ đã đến căn cứ tạm thời. Xung quanh căn cứ là một khoảng rừng phi lao nhỏ, các cây nấm ở vùng này đều thấp hơn hẳn, như thể cố tình tránh xa khu vực đó.
“Tướng quân, đến rồi. Lúc đầu chúng tôi phát hiện khu đất trống hiếm hoi này nên dựng tạm căn cứ ở đây, nhưng vì không đủ khoảng trống, tinh hạm không thể hạ xuống… Ngay cả xe bay cũng chỉ có thể đỗ ngoài rìa.” Buck vừa đi vừa báo cáo, rồi quay sang Cordis nói thêm: “Vất vả cho trung úy.”
Cordis vội xua tay: “Không có gì, mọi người cùng đi mà.”
Buck giơ tay định gãi đầu, chạm vào mũ bảo hộ lại thôi, chỉ cười ngượng rồi dẫn đường.
Khi tiến gần hơn, Cordis mới nhìn rõ cánh rừng phi lao quanh căn cứ. Trong đó mọc rải rác vài loài nấm mới lạ chưa từng thấy, màu sắc rực rỡ đến mức khiến trùng khác bản năng không muốn lại gần.
Cordis cảm thấy chúng hơi giống “nấm san hô”, hay còn gọi là “ nấm cây chổi” — loại nấm giòn, mềm, thơm ngon cậu từng ăn qua.
Buck vừa đi vừa giới thiệu sơ qua: khu vực quanh căn cứ có một ít sinh vật nhỏ hoạt động, chúng đặc biệt thích ăn nấm ở đây. Có lẽ vì vậy mà khu vực này ít nấm hơn hẳn, đủ chỗ dựng căn cứ.
Cordis nghe xong mà ngứa nghề, suýt nữa định hái vài cây “ nấm cây chổi” mang về nấu thử.
Nhưng đội ngũ di chuyển rất nhanh. Khi Buck giới thiệu xong, họ đã tiến vào phạm vi căn cứ.
Đi qua cổng thanh lọc, bước vào trong lớp lồng năng lượng, không khí lập tức trong lành, mát mẻ hơn hẳn.
Trong căn cứ chỉ có quân thư canh gác luân phiên và vài trùng nghỉ ngơi, phần lớn vẫn đang tranh thủ ra ngoài thu thập mẫu vật, muốn sớm hoàn thành nhiệm vụ.
Cordis nhìn quanh. Căn cứ có lồng năng lượng chặn bào tử, nên cảm giác an toàn hơn hẳn.
Buck tháo mũ bảo hộ, cởi luôn bộ chiến phục, ném vào thùng khử khuẩn cạnh cửa, để lộ lớp áo trong đơn giản. “Tướng quân, trung úy, hai vị cũng nên tháo quân phục. Trên đó dính đầy bào tử, cần rửa kỹ.”
Reuel là quân y, nghe vậy lập tức hỏi nguyên nhân.
Cordis cũng nhìn sang. Buck liền kể lại chuyện lần đầu tiên họ đặt chân đến tinh cầu nấm.
Lúc đó không ai có kinh nghiệm. Dựa vào thể chất cường tráng của trùng tộc, họ chủ quan, không để tâm đến lượng bào tử trong không khí. Kết quả là mỗi trùng đều bị ảnh hưởng, nhẹ thì dị ứng, nặng thì nhiễm độc nhẹ.
Mãi đến lần thứ hai quay lại, khi có viện nghiên cứu phối hợp, họ mới phát hiện hít phải quá nhiều bào tử sẽ gây hại. Sau đó mới chế tạo được mũ bảo hộ có hệ thống tuần hoàn không khí và lồng năng lượng cho căn cứ, tình hình mới ổn định.
Tuy những triệu chứng đó không nghiêm trọng với trùng tộc, nhưng trong điều kiện thiếu thuốc và dụng cụ y tế, tốt nhất vẫn nên tránh để cơ thể bị ảnh hưởng.
Tuy biện pháp thay đồ, khử khuẩn và luôn đội mũ hơi bất tiện, trông lại ngớ ngẩn, nhưng thực tế hiệu quả nhất và quả thật từ đó sức khỏe của mọi người khá hơn hẳn.
Nghe xong, Cordis thầm cảm khái. Thật may trùng tộc có công nghệ cao, chứ nếu chỉ dựa vào sức khỏe thể xác, sinh vật bình thường e khó mà sống nổi ở tinh cầu này, đừng nói đến chuyện biến nấm ở đây thành nguyên liệu nấu ăn.
Giờ họ dựng được căn cứ tạm thời, lại đang mở tuyến khai thác nguyên liệu, đúng là dựa vào ý chí “liều mạng cũng phải làm được”.
Reuel cau mày, vì là bác sĩ nên nghe chuyện đó thấy tức giận thay. Mấy quân thư tiền tuyến này đúng là coi thân thể như thứ có thể vứt bỏ.
Cordis nhận ra vẻ mặt Reuel, rồi lại liếc thấy những quân thư xung quanh, ai nấy đều có vẻ tỉnh ngộ, im lặng.
Cậu quay đầu, bắt gặp ánh mắt Frappel đang quét quanh một vòng nghiêm nghị. Khi ánh mắt anh và cậu giao nhau, hàng mày của anh dịu xuống, khiến Cordis cảm thấy an tâm kỳ lạ.
Nhưng ngay sau đó, Cordis lại nghĩ đến việc Frappel phải gánh cả đoàn, vừa là chỉ huy, vừa là chỗ dựa cho tất cả, trong lòng không khỏi nảy lên cảm giác thương cảm và kính phục.
“Quyền hạn càng lớn, trách nhiệm càng lớn.” ở xã hội trùng tộc, điều này được thể hiện rõ ràng đến mức khiến Cordis không thể không khâm phục.
Dù sao có Frappel ở đây, Cordis hoàn toàn không lo lắng chút nào về độ an toàn của chuyến đi lần này.
Cậu bình tĩnh nhìn Reuel đang dùng ánh mắt “tử vong” nhìn chằm chằm Buck. Gã quân thư tóc vàng còn đang kiêu ngạo, gương mặt dần cứng lại, chần chừ liếc sang quân y một cái, rồi lại nhìn về phía tướng quân, định dựa vào Frappel để được bênh vực.
Nhưng Frappel không cho anh ta lấy một ánh mắt. Anh chỉ lạnh nhạt ra lệnh cho tất cả quân thư đi cùng đều cởi lớp quân phục ngoài, đồng thời bảo phó quan phụ trách việc xử lý, khử khuẩn và phân công thay đồng phục trong căn cứ tạm thời.
Một hàng quân thư rất nhanh làm theo, cởi lớp áo giáp ngoài rồi cùng nhau tiến về đại sảnh chỉ huy của căn cứ để bàn giao công tác.
Sau ba ngày “nghỉ ngơi” trên tinh hạm, tinh thần công vụ của đám quân thư lại bùng dậy mạnh mẽ. Sau khi Buck và Reuel trao đổi ngắn gọn, làm rõ vài điểm chưa rõ trong báo cáo, họ liền lập tức bắt tay vào việc, phối hợp điều phối từng trùng phụ trách.
Reuel — hiện là quân y duy nhất trên tinh cầu nấm — ngay lập tức lập danh sách các hạng mục kiểm tra sức khỏe luân phiên.
Ike tiếp quản hậu cần, phụ trách sắp xếp vật tư mang xuống từ tinh hạm, đồng thời nhận bàn giao toàn bộ kho vật tư tại căn cứ.
Còn lại chỉ có mỗi Cordis là… chẳng có việc gì làm.
Tuy vậy, cậu cũng không rảnh rỗi đến mức gây rối. Cordis dạo quanh căn cứ một vòng, vừa đi vừa quan sát.Tuy căn cứ tạm thời nhỏ nhưng vượt xa mức tiêu chuẩn khoa học kỹ thuật mà cậu quen thuộc. Có điều, để tiết kiệm năng lượng, nhiều thiết bị phải vận hành bằng tay, các chức năng phụ không cần thiết đều bị tắt.
Cordis nhìn quanh thấy mọi thứ đều gọn gàng, nhưng mùi kim loại và năng lượng cháy vẫn phảng phất trong không khí. Thường ngày ở căn cứ, làm gì cậu cũng bị trùng khác nhìn, giờ không ai chú ý, cậu càng thoải mái thăm dò khắp nơi.
Hồi ở trên tinh hạm, Frappel từng dẫn cậu đi tham quan và còn khuyến khích cậu “động tay nhiều một chút”, khiến Cordis tự tin hơn hẳn.
Khi Ike và Reuel lo xong công việc, nhìn thấy Cordis đang một mình lông bông chẳng có việc gì, hai trùng liền kéo cậu về phòng họ.
Căn cứ tạm thời được ghép lại từ vài chiếc xe bay cỡ trung, nên điều kiện tự nhiên kém hơn căn cứ ở Z11 tinh rất nhiều. Những khu vực quan trọng vẫn được giữ nguyên vật liệu tiêu chuẩn, nhưng chỗ nghỉ ngơi thì bị giảm bớt tiện nghi khá rõ.
“Chắc chắn là không thoải mái bằng phòng của cậu đâu.” Ike vừa đẩy cửa vừa nói. “Biết vậy tôi đã đem theo mấy món đồ trên tinh hạm xuống đây rồi.”
Cordis nhìn quanh căn phòng lạnh lẽo góc cạnh, có giường, có bàn, đủ dùng. Cậu thấy cũng ổn: “Cũng đâu phải công… à, tôi cũng không phải quý tộc, đâu cần quá cầu kỳ.”
“Phốc…” Reuel cố nén cười: “Thật sao? Tôi lại cảm thấy cậu đối với chất lượng cuộc sống yêu cầu rất cao đấy.”
Ike gật gù phụ họa: “Ừ, đúng kiểu trùng đực sống tinh tế.”
“Các bạn tốt thân mến, tôi thật sự không đến mức mất ngủ vì cái giường xấu đâu, được chứ?” Cordis vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
Reuel nhìn quanh rồi chép miệng: “Căn cứ vào cách cậu trang trí nhà, tôi thấy đúng là ‘lạnh như băng’.”
Ike cũng quan sát rồi đồng tình: “Chuẩn đó, không chỉ ở nhà, ngay cả căn cứ và trên tinh hạm cậu cũng toàn dùng đồ tốt nhất. Tướng quân chắc sơ ý nên mới để cậu ở phòng này.”
Cordis cố nhịn cơn muốn đập hai kẻ đang châm chọc: “Tôi vốn dĩ đâu có kén chọn, các cậu đừng có quá đáng nữa. Còn muốn định ăn h**p tôi sao!”
Hai trùng lập tức im re.
Rồi lại đồng thanh nói: “Muốn!”