[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 91

Tuyết kéo đến như một tín hiệu, khu tinh vực mà quân đoàn Z11 đóng giữ liên tiếp xuất hiện nhiều đợt tinh thú triều, tần suất còn cao hơn trước kia. Đội tuần tra của quân đoàn vì thế cũng được điều động dày đặc hơn.

Năm nay có chút khác biệt. Ngay khi tuyết vừa mới bắt đầu rơi, trong lòng mỗi quân thư – những kẻ quanh năm đối mặt tinh thú – đều dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó nói rõ.

Nhiệm vụ của đội phòng thủ biên giới là phải tiêu diệt tinh thú ngay khi chúng vừa xuất hiện, tránh để chúng phá vỡ phòng tuyến, đe dọa đến an toàn và tài nguyên trong tinh vực. Tinh thú cực kỳ tham lam, chỉ cần đi qua một tinh cầu nào, chúng có thể nuốt sạch mọi thứ chứa năng lượng ở đó, không chừa lại chút gì.

Mỗi năm, vào mùa đông, quân đoàn Z11 đều nhận mệnh lệnh từ Tổng chỉ huy ở Đế tinh, phái ra một nhóm quân thư tinh nhuệ đến những khu vực biên giới yếu nhất để tuần tra. Một khi gặp tinh thú triều, họ phải nhanh chóng tiêu diệt, loại trừ mọi nguy cơ tiềm ẩn có thể đe dọa đến các công dân đế quốc.

Tinh thú là kẻ thù truyền kiếp của Trùng tộc Đế quốc, mối nguy mà mỗi trùng sinh ra trong đế quốc đều khắc sâu trong ký ức. Những quân thư đóng giữ ở biên giới không ai là không hận chúng đến tận xương tủy. Thế nhưng kể từ khi được ăn món chế biến từ thịt tinh thú, họ chưa từng nghĩ rằng có một ngày khi nhắc đến “tinh thú”, trong lòng lại nảy sinh cảm giác mong chờ tích cực đến thế.

Cảm xúc ấy khiến cho những chuyến tuần tra mùa đông này của họ trở nên sôi nổi và lạc quan hơn nhiều. Các quân y phụ trách kiểm tra sức khỏe và trạng thái tinh thần cũng nhận ra kết quả đều khả quan hơn, ai nấy đều mang nụ cười.

Hoàn thành nhiệm vụ tuần tra một cách hoàn hảo, sau đó trở về căn cứ mặt đất ăn một bữa no nê, đã trở thành niềm mong đợi của hầu hết quân thư.

Nói đơn giản, để tránh lãng phí nguyên liệu nấu ăn, các quân thư đều có thêm động lực khi đối mặt với tinh thú triều, vừa phải đánh nhanh thắng nhanh, vừa phải cố gắng giữ lại tinh thú để làm nguyên liệu chế biến món ăn.

Muốn thuần thục phương pháp tác chiến mới, phối hợp tốt hơn với các đội khác, nâng cao hiệu suất chiến đấu mà vẫn phải để ý đến việc giữ lại tinh thú sau khi đánh bại chúng – tất cả khiến họ được rèn luyện toàn diện hơn. Vì thế, các quân thư ngày càng tích cực hoàn thành nhiệm vụ tuần tra, tự giác làm thật tốt.

Là một người lãnh đạo luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu, Frappel vẫn luôn ở tuyến đầu chỉ huy. Anh đã rời căn cứ khá lâu, gần như không có thời gian trở lại.

Cordis biết Frappel đang tuần tra ở ngoài tinh vực, nhưng vì anh vẫn chưa về căn cứ nên cậu cũng không chủ động gửi tin nhắn quấy rầy. Hai trùng đã thật lâu chưa gặp mặt, cũng không nói chuyện với nhau lần nào.

Khi có cơ hội được gửi tin, Cordis thấy háo hức vô cùng. Tuy rằng sau khi biết thân phận thật của Frappel, họ chưa bao giờ nhắc lại chuyện đó, nhưng Cordis thật sự rất thích kiểu người như anh – trầm tĩnh, vững vàng như bông hoa nở trên đỉnh cao lạnh giá. Tính cách ấy, cùng với diện mạo nghiêm nghị, đã in sâu trong lòng Cordis.

Dù chỉ là bạn bè, có thể không tiến xa hơn, chỉ cần đôi khi được nói chuyện, chia sẻ tâm sự với anh cũng khiến Cordis cảm thấy thư thái.

Thế là Cordis lập tức gửi tin nhắn cho Frappel, nói rằng mình đã xử lý xong mọi chuyện ở căn cứ, muốn xin một kỳ nghỉ. Cậu còn nói thêm rằng nếu thuận tiện, cậu muốn đến tinh cầu có nấm để thư giãn, tiện thể khảo sát thực địa, mong anh có thể phê duyệt kỳ nghỉ này.

Gửi xong, Cordis tiếp tục ăn uống cùng nhóm Ike. Vì Frappel đang bận công tác, cậu cũng không trông chờ sẽ nhận được phản hồi ngay.

Ăn xong, việc rửa chén giao cho tiểu Ái làm. Cordis rửa sạch trái cây, ngồi ăn cùng Ike rồi chơi trò chơi một lúc. Trò đó là do em trai của Reuel – Yaya – tạo ra.

Đó là một trò chơi mô phỏng trồng trọt, khiến cả nhóm đều mê mẩn. Dù Ike và mấy người kia không thật sự hiểu niềm vui mà việc trồng cây trong thực tế mang lại, nhưng trong trò chơi, họ vẫn cảm thấy thành tựu. Mọi thao tác đều có hướng dẫn, không phải lo thất bại hay hỏng gì cả.

Cordis là trùng chơi đầu tiên, sau đó mới giới thiệu cho Ike. Ban đầu họ còn thấy trò chơi có vẻ trẻ con, nhưng càng chơi lại càng thích.

Sau khi đăng nhập, cậu hoàn thành nhiệm vụ tưới nước và xới đất hôm nay, rồi sang thăm “vườn rau của bạn bè” – chức năng mà Cordis đề nghị nhà phát triển thêm vào (ban đầu trò này chỉ là game một người chơi). Cậu hái rau, nhặt quả, rồi hoàn tất nhiệm vụ trong ngày.

Khi xong việc, Cordis bảo mọi người mau về nghỉ.

Dù đến mùa tuyết chiến lũy luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, nhưng sau khi công trình được hoàn thiện, tuy không còn phân biệt rõ ngày đêm, sắc trời mờ xám như nhau nhưng thời gian làm việc vẫn cố định, và mọi người đều phải nghỉ đúng giờ.

Sau khi bạn bè rời đi, Cordis đi đánh răng rửa mặt, rồi nằm lên giường xem tin tức trên quang não. Cậu thích đọc tin tức giải trí của các tinh vực khác, bởi sống lâu ở Z11 tinh khiến cậu quen thuộc với nơi này, đôi khi xem tin từ tinh hệ xa lạ lại mang đến cảm giác mới mẻ.

Những đề tài đó khiến cậu có cảm giác như đang nhìn thấy một thế giới khác.

Nhiều khi, những bản tin giải trí còn khiến cậu có ảo giác như đang trở lại thế giới cũ – nơi từng có mạng xã hội mà cậu hay lướt.

Cordis mở danh sách âm nhạc phổ biến gần đây của Đế tinh, bài đứng đầu bảng là một ca khúc du dương dịu nhẹ. Cậu nửa khép mắt lại, lắng nghe.

Đúng lúc đó, quang não trên cổ tay rung nhẹ báo tin mới. Cordis mở mắt ra, nhìn thấy tên Frappel nhấp nháy.

Cậu nhanh chóng mở tin nhắn. Giống như cách nói chuyện của anh, câu trả lời của Frappel ngắn gọn nhưng lại mang đến một niềm vui bất ngờ.

Frappel phê duyệt kỳ nghỉ cho cậu, và còn nói rằng lần này anh sẽ cùng đi với cậu.

Cordis vừa vui mừng vừa ngạc nhiên. Cậu vui vì được đi cùng anh, nhưng lại không hiểu vì sao anh lại muốn đi cùng mình.

Dù vậy, được ra ngoài chơi, lại còn được đi với người mà mình thích, đối với Cordis mà nói, đây chính là chuyện tuyệt vời nhất.

Cậu nhảy cẫng lên, lập tức đem tin vui này chia sẻ cho nhóm bạn thân.

Ike phản hồi đầu tiên, giọng đầy kích động: Tướng quân đi cùng sao!!! Tôi có thể đi theo không? Cordis thân ái, tôi là trợ thủ đắc lực của cậu mà! Cậu muốn đi, sao có thể thiếu tôi được!

Ngay sau đó, Reuel cũng gửi tin nhắn: tướng quân Frappel ra ngoài, nhất định sẽ có một đội được sắp xếp đi cùng, chắc chắn sẽ cần quân y. Cordis, là bạn bè, cậu có thể tiến cử tôi không?

Gist trả lời chậm hơn một chút, nhưng giọng điệu rất chững chạc. Anh ta nói sẽ chú ý trông coi cửa hàng, bao gồm cả vấn đề mở rộng chi nhánh và xưởng sản xuất sau này, đảm bảo rằng trong thời gian Cordis ra ngoài chơi sẽ không có chút vấn đề nào. Nếu có việc gì, anh ta sẽ liên hệ báo ngay qua quang não.

Cordis đọc tin mà cảm động vô cùng. Sự hỗ trợ tận tâm đến mức này, thật sự còn quý hơn người thân. Cậu lập tức gõ lại: Cậu yên tâm đi! Đợi tôi về biết đâu nhà ăn mới sẽ đầy đủ nguyên liệu, đến lúc đó nhà ăn chúng ta chắc chắn có thể mở cửa rồi!

Cordis không phải chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi mà không lo việc. Frappel là trùng đứng đầu toàn quân đoàn Z11, tính tình lại dễ nói chuyện. Đến lúc ấy nếu có dịp bàn về nguyên liệu nấu ăn, hẳn sẽ không quá khó.

Nói đi cũng phải nói lại, với toàn bộ tinh cầu Z11 này, Cordis tin rằng mình có thể giành được quyền kinh doanh trong khi vẫn đảm bảo lượng cung cấp cho nhà ăn quân đoàn, để nhà ăn của họ sớm được mở cửa. Cậu tin điều đó gần như là hiển nhiên.

Gist thì càng nghĩ đến việc nhà ăn mới mở lại càng hứng khởi. Càng nhiều nguyên liệu nấu ăn, anh ta càng có thể chế biến ra nhiều món ngon hơn, bản thân cũng được ăn ngon hơn. Anh ta chân thành gửi lời chúc: Hy vọng Cordis đi chơi vui vẻ!

Cordis nhìn tin nhắn của Gist, không nhịn được bật cười. Cậu trầm ngâm một lát rồi trả lời Ike và Reuel: Việc quân thư đi cùng tôi cũng chưa rõ, nhưng nếu tôi có thể quyết định, nhất định sẽ sắp xếp cho hai cậu đi cùng.

Ngày hôm sau, Cordis đến làm việc thì thấy Frappel đã hoàn thành chuyến tuần tra và trở về. Từ đó, cậu biết được kế hoạch lần này của anh.

“Lần trước Buck đã dẫn theo vài thành viên rời căn cứ, lần này ra ngoài sẽ do một đội khác hộ tống.” Frappel vừa gặp Cordis đã nói thẳng tin này.

Ban đầu, Frappel sắp xếp cho vài đội rảnh rỗi đi điều tra ba tinh cầu, nhưng sau đó anh tách đội của Buck ra, chia họ đến từng tinh cầu thăm dò. Đội của Buck nổi tiếng có tính kỷ luật và phục tùng rất cao, dù chia nhỏ ra cũng đều có năng lực tác chiến mạnh, nên nhiệm vụ thăm dò trước đều giao cho họ.

Sau đó, tinh cầu nấm được phát hiện có thể cung cấp nguyên liệu nấu ăn, trở thành điểm thu nguyên liệu cố định của quân đoàn, vì thế quân đoàn lại cử thêm nhiều quân thư đến đó.

Buck dẫn đội trực tiếp, nhưng trong quá trình vận chuyển nguyên liệu và mở tuyến đường hàng hải, họ đã gặp nhiều lần tinh thú triều, còn xảy ra vài sự cố giữa chừng, đến nay vẫn đang ở tinh cầu nấm.

Lần này Cordis xin nghỉ đúng lúc trùng với kế hoạch của Frappel, nên anh lập tức phê duyệt kỳ nghỉ. Vì tinh cầu nấm khá gần khu vực của một quân đoàn khác, Frappel suy tính kỹ rồi bố trí vài thân tín thực lực mạnh đi theo hộ tống.

Anh không nói rõ cho Cordis biết những tầng vấn đề phức tạp phía sau, chỉ đơn giản giải thích nguyên nhân sắp xếp như vậy.

“Có phải làm phiền các anh quá không?” Cordis có chút ngại ngùng. Cậu chỉ muốn ra ngoài thư giãn, lại sợ vì mình mà khiến các quân thư khác phải bận rộn.

Frappel cảm thấy đã lâu không gặp cậu, nên thay vì chỉ gửi tin, anh cố ý trở về căn cứ để nói chuyện trực tiếp.

Anh chưa từng gặp một trùng nào như Cordis. Với nhiều chuyện vốn dĩ là điều hiển nhiên, cậu lại có vẻ do dự, ngập ngừng. Cậu dường như vẫn chưa thật sự nhận ra giá trị của bản thân.

Cũng chính sự ngây ngô chân thật ấy khiến Frappel cảm thấy bị hấp dẫn. Không biết là vì hiếm thấy loại tính cách như vậy mà tò mò, hay vì sức sống mãnh liệt trong cậu khiến anh muốn tìm hiểu nhiều hơn.

“Sẽ không phiền đâu.” Đôi mắt xanh xám của anh phản chiếu gương mặt còn do dự của Cordis, Frappel khẽ mỉm cười: “Cứ xem như cho bọn họ cơ hội nghỉ ngơi một chút.”

Cordis vô thức “a” một tiếng, chớp mắt hỏi: “Anh không phải nói nhóm Buck đã gặp vài lần tinh thú triều sao? Giờ đến đó chẳng phải sẽ phiền toái lắm à?”

“Đã giải quyết rồi, mấy chuyện nhỏ đó họ tự xử lý được.” Frappel nhìn thẳng cậu, đôi mày hơi nhướn lên: “Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu đến chiến trường tinh thú sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Giờ tôi là quả trứng vàng… ừm… hay nói cây hái ra tiền chắc dễ hiểu hơn.” Cordis không nhịn được đùa.

Frappel hơi ngẫm nghĩ, rồi gật đầu nghiêm túc: “Cũng đúng.”

“Anh muốn hù chết tôi à? Tôi nói giỡn thôi mà. Anh nghiêm túc thế này, tôi lại nghĩ là anh cố tình muốn đi chơi với tôi đấy.” Cordis nửa đùa nửa thật nói, ngẩng đầu nhìn thẳng Frappel.

Trên mặt tướng quân Frappel không nhìn ra có gì khác ngày thường, nhưng lời nói lại rất phối hợp Cordis: “Yên tâm, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa hết, để cậu chơi vui vẻ.”

Cordis không nhịn được đánh giá tướng quân Frappel một lượt. Trên mặt anh không thấy mệt mỏi, nhưng trên người vẫn mặc đồ tác chiến. Cordis đành nuốt xuống xúc động muốn tiếp tục đùa giỡn, quay về phòng bếp nhỏ lấy ít đồ ăn vặt mình làm sẵn đưa cho anh, rồi thúc giục anh đi nghỉ.

Frappel không từ chối ý tốt của cậu, chỉ phất tay nói: “Ngày mai gặp.”

Cordis cũng mỉm cười chào tạm biệt anh.

Buổi tối, cậu nhận được tin nhắn của Frappel, báo thời gian xuất phát ngày hôm sau và những thứ cần mang theo cho cậu.

Cordis cảm giác như lần đầu tiên ra ngoài du lịch (thực tế đúng là vậy), lại có bạn bè rành việc chuẩn bị giúp, cậu gần như không cần lo lắng điều gì, không cần tra chiến lược, thậm chí ngay cả quần áo cũng không cần mang.

Cordis nhìn đến đoạn “quần áo cũng không cần mang” thì hơi sửng sốt, ngớ ngẩn hỏi lại: Ưm… Vậy tôi chỉ cần mang mỗi bản thân tôi ra cửa là được à?

Frappel trả lời: Lên tinh hạm quân đoàn, cần mặc đồ phòng hộ chuyên dụng.

Cordis hiểu theo ý mình, đại khái tương đương với việc ngồi tinh hạm phải mặc “trang phục phi hành vũ trụ”, cậu chỉ cần mang theo bản thân, đến lúc đó mặc bộ “trang phục phi hành vũ trụ” là được.

Bề ngoài thì bình tĩnh đồng ý, quay đầu lại cậu lập tức lên Tinh Võng tra cứu, sợ mình hiểu sai. May mà kết quả đúng như cậu nghĩ. Loại đồ phòng hộ này là để bảo vệ một số trùng thể chất hoặc tinh thần lực yếu, tránh bị lực lượng vũ trụ gây ảnh hưởng.

Chỉ là hiện tại đa số quân đoàn đều đã loại bỏ thiết bị lạc hậu này. Những quân đoàn lớn như quân đoàn Đệ nhất, Đệ nhị đều có trang bị và phương tiện mới nhất, bất luận quân thư hay hành khách bình thường, trải nghiệm khi đi tinh hạm ở khu vực bọn họ đều vô cùng tốt, hoàn toàn không cảm thấy khó chịu.

Chỉ còn mấy quân đoàn nghèo ở tinh vực thứ 8, cấp bậc nhỏ như bọn họ, mới vẫn phải dùng loại thiết bị này.

Cordis bỗng thấy trìu mến với quân đoàn nhỏ ngốc nghếch của mình.

Cậu hoàn toàn không biết từ lúc mình đưa ra phương án xưởng đậu đất, sản phẩm đã được bán đến quân đoàn Đệ nhất, nhờ vậy mà bọn họ cũng thu được không ít chỗ tốt.

Z11 tinh thật sự quá xa xôi, cho dù khoa học kỹ thuật tốt đến đâu, khoảng cách xa vẫn khiến nhiều chuyện phải từ từ thương lượng.

Hôm sau, khi Cordis nhìn thấy Frappel xuất hiện ngay trước cửa nhà mình thì hơi bất ngờ.

“Anh tới đón tôi đi cùng sớm vậy luôn à.” Cordis kinh ngạc nhìn anh.

Frappel quan sát Cordis đang mặc bộ đồ ở nhà màu nhạt một lượt, ánh mắt thuận thế liếc vào bên trong: “Hôm nay tôi dậy sớm, tiện đường đến tìm cậu.”

Cordis cười, đưa tay ra hiệu mời anh vào: “Dù sao cũng sắp ra ngoài, không biết bao giờ về, nên tôi tranh thủ dọn sạch nguyên liệu nấu ăn trong nhà một chút.”

Frappel khẽ ngửi thấy mùi hương bay trong không khí, bước theo sau cậu vào phòng bếp.

Cordis chỉ lên bàn: trên đó là chà bông (ruốc) và thịt kho đã làm xong: “Muốn nếm thử không?”

Gần đây Frappel rất bận, đã lâu rồi anh không được ăn đồ Cordis làm. Anh nhìn lớp chà bông đỏ thẫm bóng bẩy, mùi thịt kho quen thuộc, ánh mắt không kìm được dừng lại ở đó.

Cordis trực tiếp đưa bao tay cho anh, chú ý thấy động tác nhỏ kia thì không nhịn được cười: “Không ai cưỡng lại được đồ ăn ngon đâu, nếm thử xem.”

Frappel thôi không chống cự vô ích nữa, bèn nếm một miếng.

Tuy là cấp bậc cao trong quân đoàn, nhưng anh không phải kiểu quân thư đòi hỏi đãi ngộ đặc biệt. Trên tuần tra hạm, tất cả quân thư đều uống dịch dinh dưỡng, anh cũng vậy. Lần trước được ăn đồ Cordis tự tay làm đã là chuyện của rất lâu về trước.

Cho nên chỉ vừa ăn miếng đầu tiên, anh đã có chút không dừng lại được. Mãi đến khi nhận ra ánh mắt Cordis đang đặt trên người mình, anh mới bình tĩnh lại, tháo bao tay xuống.

“Cần tôi giúp gì không?” Frappel đi đến bên cạnh Cordis, giọng nói trầm thấp.

Cordis cố gắng giấu đi nụ cười nơi khóe miệng, sợ cười ra sẽ làm lộ ra việc anh – vị tướng quân luôn nghiêm túc – giờ lại mang dáng vẻ trẻ tuổi đáng yêu vì được ăn ngon, dọa anh bỏ chạy.

Frappel cũng chỉ hơn ba mươi, cùng tuổi với Cordis, so với tuổi thọ trung bình hai trăm của Trùng tộc thì đúng là còn rất trẻ.

Cordis chỉ vào phòng bếp: “Tôi nghĩ trên đường đi chắc sẽ có lúc rảnh, nên làm ít đồ ăn vặt, đến nơi có thể chia cho mọi trùng ăn chung. Anh giúp tôi đóng gói nhé.”

Lò nướng nhà cậu khá lớn, hôm qua cậu còn đặc biệt mua ít thịt tinh thú thích hợp từ nhà ăn về làm chà bông, tối đã làm xong bỏ vào lò. Thịt kho cũng là làm từ tối qua. Sáng nay dậy sớm chính là để đóng gói.

Không ngờ Frappel lại đến sớm như vậy, vừa khéo giúp một tay.

Cordis còn gom cả ít trái cây mình mua được ở tinh vực thứ 8, chuẩn bị mang theo. Tuy không thể tùy tiện như đi chơi với bạn bè lâu năm, nhưng đây là chuyến đi tổ chức vì cậu, cậu đương nhiên phải đảm bảo mọi trùng ăn ngon uống đủ.

Frappel lặng lẽ nhìn những thứ cậu chuẩn bị, bỗng nói: “Thư phụ của tôi có gửi ít mứt, tôi bảo phó quan chuyển hết lên tinh hạm nhé?”

Mắt Cordis sáng lên: “Cái đó cũng hay lắm, dọc đường miệng cũng thèm, ăn mứt là vừa đẹp.”

“Mứt đúng là rất được hoan nghênh.” Frappel báo một dãy số: “Khoản chia hoa hồng giai đoạn đầu đã chuyển vào tài khoản của cậu.”

Cordis bị con số đó làm cho giật mình. Chia hoa hồng gia tộc không ngờ tính bằng đơn vị mấy chục mấy trăm triệu thế này? Cậu cảm giác mình cũng rất chịu khó xem tin tức các tinh cầu khác, vậy mà sao không nghe phong thanh gì? Tin tức bị chậm à?

Theo lý mà nói, đồ ăn vặt do gia tộc Kupher tung ra hẳn phải giống như lần hộp mù dịch dinh dưỡng trở thành đề tài, mở hộp ra tạo đánh giá rầm rộ chứ? Sao lần này im ắng vậy?

“Thư phụ tôi gửi một phần đến Đế tinh, lô mứt đầu tiên đều bị Trùng đực Các hạ đặt mua hết.” Frappel như nhìn ra nghi hoặc của Cordis, không đợi cậu hỏi đã bình thản giải thích.

Cordis không rõ mình nên vui vì mứt được chào đón, hay nên tiếp tục kinh ngạc trước tài lực của đám trùng đực kia.

Riêng phần chia hoa hồng của cậu đã là con số hàng chục triệu tinh tệ, đủ để tưởng tượng mớ đồ ăn vặt đó bán ra giá nào.

Gia tộc Kupher đúng là rất biết làm ăn, cũng rất dám đặt giá.

Cordis không nhịn được cảm thán, quay sang nhìn Frappel: “Anhnói xem, tiền nhiều quá thì có ích gì, bây giờ tôi còn chẳng tiêu kịp, tất cả chỉ là mấy con số.”

“Cậu muốn cái gì?” Frappel hỏi.

Cordis bật cười: “Tôi muốn cái gì là anh sẽ gửi hết đến đây cho tôi sao?”

Hiện giờ Cordis không còn là cái trùng vừa đến đã dám lên Tinh Võng mua bừa, vung tay trả phí chuyển phát cao ngất như trước nữa.

Giờ cậu có tiền, nhưng lại không có h*m m**n mua sắm gì. Đồ ăn có thể trực tiếp đến nơi quân đoàn chỉ định để mua, mua đủ để ăn thì thôi, không cần tích trữ. Bên cạnh còn có căn nhà nhỏ ấm áp này, mỗi lần dạo Tinh Võng, thật sự không có bao nhiêu thứ làm cậu động tâm.

Có vài món nhìn cũng thú vị, nhưng vừa nhìn đến gia công tinh xảo và chi phí vận chuyển, phí bảo hiểm còn đắt hơn cả bản thân mấy món đồ chơi đó, cậu lại dập tắt ý định mua, cảm thấy nhìn thôi cũng được.

“Cậu muốn cái gì?” Frappel lại hỏi lần nữa.

Cordis cuối cùng không nhịn được cười lớn, trêu: “Hay là anh lấy thân báo đáp đi.”

Lời vừa thốt ra, cậu lập tức bị chính câu đùa cũ kỹ của mình dọa cho ngượng, muốn nuốt lại cũng không kịp, đành xoa mặt, cười gượng:

“Đùa thôi mà.”

Frappel không nói gì, chỉ nhìn cậu vài giây như đang suy nghĩ điều gì.

Cordis xấu hổ đến mức cảm giác mỗi giây trôi qua dài như một năm.