[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 81

Tài khoản chính thức của quân đoàn Z11 trên Tinh Võng nhìn qua chẳng khác nào một nơi chuyên lưu trữ ghi chép đơn thuần. Các video chỉ ghi ngày phát hành, hoàn toàn không có phần mô tả nội dung, khiến trùng xem chẳng thể đoán được khi mở ra sẽ thấy gì, thật sự không có chút hấp dẫn nào.

Cordis nhìn loạt ảnh bìa toàn là những chiếc đầu tinh thú dữ tợn, hung hăng đến mức khiến cậu phải hít sâu một hơi. Có lẽ những trùng mê nghiên cứu tinh thú sẽ thích phong cách này, chứ cậu thì thực sự không biết nên bắt đầu xem từ đâu.

Phía dưới các video cũng chẳng có bình luận hay tương tác gì, cảm giác mấy ngàn lượt theo dõi kia đều là “ảo”.

“Mỗi video đều rất xuất sắc đấy!” Trung úy Marlec vừa nhai thịt viên vừa nói, giọng mơ hồ vì đang ăn ngon, toàn thân toát ra vẻ hân hoan. Món thịt viên của Cordis thêm vào những loại hương liệu quý khiến anh ta ăn đến mê mẩn, vừa ăn vừa hăng hái nói: “Từ cái đầu tiên đi, chắc chắn không làm cậu thất vọng đâu!”

Cordis nghe ra mùi “mèo khen mèo dài đuôi”, trong lòng đoán chắc Marlec có dính dáng tới cái tài khoản này.

Thấy anh ta chuyên tâm ăn uống, Cordis không nỡ làm cụt hứng, chỉ liếc qua Ike ra hiệu, rồi tiện tay chọn một video mở thử.

Cậu vẫn giữ thói quen xem trên màn hình nhỏ của quang não, giống như dùng điện thoại. Vừa mở ra, hình ảnh khuôn mặt vặn vẹo của tinh thú dữ tợn đập vào mắt, dọa cậu giật mình ngả người về sau. Ngay sau đó, con tinh thú ấy liền bị đánh chết.

Máu đỏ tươi phun ra mạnh mẽ, bắn tung lên bộ giáp màu thép xám của quân thư ở gần. Tiếp theo là cảnh cơ giáp bay vụt qua, giao chiến trực diện với tinh thú, rồi hình ảnh lại bị cắt – chỉ còn lại khoảnh khắc tinh thú bị hạ gục.

Cordis nhíu mày. Tinh thú trong video trông hoàn toàn khác với những gì cậu từng học và nghiên cứu, không hề giống trong tư liệu. Cậu thầm nghĩ mình chuẩn bị vẫn còn quá sơ sài.

Cậu nhanh chóng lướt qua vài video khác.

Tất cả đều được cắt dựng thành những trận chiến dữ dội, máu me, thể hiện sự khốc liệt tột cùng. Trùng edit chỉ chọn những khoảnh khắc giết chóc, toàn bộ video không có nhạc, chỉ là thứ im lặng nặng nề như cái chết.

Cordis xem đến giữa chừng liền thấy hơi khó chịu.Tuy những video này có thể phô bày sức mạnh của quân đoàn Trùng tộc, nhưng phong cách quá khô cứng, bạo liệt, cậu thật sự không hiểu nổi ai có thể thích xem loại này.

Cậu thử mở vài video cũ hơn, cuối cùng cũng không chịu nổi mà thoát ra, ngẩng đầu nhìn Trung úy Marlec đang dùng ánh mắt chờ mong nhìn mình, đành nở nụ cười gượng gạo mà vẫn lễ phép.

Marlec hỏi ngay: “Thế nào?”

“…Rất có… lực uy h**p.” Cordis miễn cưỡng đáp. Cậu đoán chắc rằng tài khoản chính thức này là do Marlec phụ trách, đối diện ánh mắt mong đợi của anh ta, cậu thật sự không nỡ làm anh mất hứng.

Nghe xong, Marlec vui mừng gật gù: “Ánh mắt không tồi! Rất biết thưởng thức! Tôi đã nói mà, tập hợp video tôi chọn lọc chính là để thể hiện sức mạnh thật sự của quân đoàn chúng ta mạnh hơn rất nhiều so với các quân đoàn khác, bọn họ chỉ là không biết đánh giá thôi!”

Ike thì nhịn không nổi, nhỏ giọng nói: “Tuy toàn là cảnh tinh thú cao cấp cực mạnh, nhưng mà… thật sự là khó coi.”

Marlec nghe thấy, hừ khẽ một tiếng, giả vờ không để tâm.

Bị kẹp giữa hai trùng, Cordis chỉ biết giữ nụ cười lịch sự.

Phải công nhận rằng việc chọn được cảnh tinh thú bị hạ gục ngay khoảnh khắc cuối cùng cũng cần kỹ thuật, nhưng kiểu video toàn bạo lực không nhạc nền, chẳng có chút thẩm mỹ nào, dù là quân thư muốn xem lại trận đánh của mình hay trùng bình thường muốn tìm hiểu chiến trường, đều khó mà thích nổi. ( Ca8tuoi: để tui đến edit capcut giật giật cho QwQ)

Cordis thầm nghĩ, với trình độ kỹ thuật hiện nay, dù chỉ nhờ hệ thống trợ lý của quang não hỗ trợ dựng lại một chút cũng vẫn đỡ hơn hiện tại.

Rồi như nhớ ra điều gì, cậu chợt hỏi: “Trung úy Marlec, bộ phận biên tập do anh phụ trách đúng không? Vậy bây giờ chúng ta có thể xem phát sóng trực tiếp từ camera không?”

“Cậu hứng thú à?” Marlec lập tức vui vẻ: “Văn phòng tôi có thiết bị xem trực tiếp, đi thôi, tôi cho cậu xem.”

Cordis bất ngờ mừng rỡ, không nghĩ chỉ thuận miệng hỏi mà lại được thật, liền đứng bật dậy kéo Marlec đi, háo hức muốn biết hiện giờ tình hình bên ngoài ra sao.

“Khoan đã, đừng vội, tôi còn chưa ăn xong mà!” Marlec vừa nói vừa cố vươn tay với đống đồ ăn trên bàn.

Ike nhanh tay lẹ mắt, đã kịp gom mớ thịt khô và thịt viên bỏ gọn trong hộp, tiện tay ôm theo.

Trên đường đi, Ike vừa ăn vừa kể cho Cordis nghe chuyện đằng sau cái tài khoản chính phủ “hoang vu” kia.

Thì ra trước đây, hầu hết các quân đoàn đều cho phép phát sóng trực tiếp, chỉ cần không dính đến cơ mật quân đoàn là được. Nhưng ở tinh vực thứ năm từng xảy ra chuyện: một quân thư khi phát sóng trực tiếp trong lúc gặp tinh thú triều nhỏ, không may quay trúng cảnh mấy trùng quân đoàn đang né tránh phía sau chiến tuyến. Đoạn clip bị quân đoàn khác tung lên mạng chế giễu, gây ảnh hưởng rất xấu.

Từ đó, để tránh rắc rối tương tự, nhiều quân đoàn cấm hẳn việc phát sóng trực tiếp chiến trường.

Tuy nhiên, quân đoàn của họ lại khác. Ở tinh vực này, nhiệm vụ huấn luyện nặng nề, lúc ra chiến trường cũng chẳng ai rảnh để tâm chuyện phát sóng. Trong mắt họ, so với việc phát trực tiếp, lên Tinh Võng chơi game hay xem mấy buổi live vui nhộn của trùng khác còn thú vị hơn.

Hơn nữa, phát sóng trực tiếp của quân thư bình thường chỉ được hiển thị trong phạm vi tinh vực thứ tám, đều là cảnh tương tự nhau, chẳng mấy ai hứng thú. Dù không có quy định cấm hẳn, nhưng ai cũng ngầm hiểu,phát trực tiếp chẳng để làm gì cả.

Thế là quân đoàn Z11 dứt khoát không làm mảng đó nữa. Họ chỉ cắt dựng video rồi đăng lên Tinh Võng cho có, chuyện phát trực tiếp gần như bị quên lãng hoàn toàn.

“Quân bộ quy định phải dùng camera ghi hình, chắc cũng có ý giám sát công khai rồi.” Cordis đoán.

Ike gật đầu: “Chắc vậy. Nhưng nói thật, quân thư đàng hoàng nào lại phát sóng trực tiếp cơ chứ. Tuy phát trực tiếp có thể kiếm tiền, nhưng để quân đoàn khác nhìn thấy rồi chê cười thì chẳng đáng. Nhất là với bọn tôi, quân đoàn đóng ở vùng hẻo lánh, vừa quê vừa nhỏ, bị trêu là chuyện thường.”

Anh ta cười: “Rảnh rỗi thì xem kênh Trùng đực Các hạ còn vui hơn, còn lâu mới đi xem mấy cái phát sóng chiến trường.”

Cordis im lặng không nói. Nghe Ike nói vậy, cậu càng xác định lượng trùng theo dõi cái tài khoản chính thức đó là giả, có lẽ phần lớn là quân thư các quân đoàn khác cố tình vào xem để châm chọc thôi.

Đi ngang khu làm việc của Bộ Hậu Cần, Cordis thấy các quân thư vẫn bận rộn như thường, chẳng ai vì tinh thú triều mà hoảng loạn.

Cậu vốn hay lui tới Bộ Hậu Cần, cũng chẳng tránh ai. Mấy quân thư ở đây đã quen mặt, ai cũng biết cậu là vị trung úy đầu bếp đã làm thay đổi toàn bộ nhà ăn của quân đoàn.

Đa số thời gian Cordis đều có Ike, Trung úy Marlec hoặc Frappel ở bên cạnh, nên những ai thông minh một chút đều hiểu, đây chính là “bảo bối” của quân đoàn, tuyệt đối không thể trêu chọc. Họ thậm chí còn tìm hiểu tính cách của cậu để sau này nhà ăn không bị quay lại như trước. Vì vậy, mỗi lần thấy Cordis, họ chỉ dám liếc nhìn thêm vài lần chứ không dám bắt chuyện.

Cordis lại hiểu lầm, tưởng rằng các quân thư ở Bộ Hậu Cần đều quá chú tâm vào công việc, nên khi đi ngang chỉ cúi đầu làm việc không dám dừng lại, sợ quấy rầy trùng khác.

Rất nhanh, cả ba đã đến văn phòng của Marlec.

Trung úy Marlec vòng ra sau bàn làm việc, dùng đồng tử xác nhận quyền hạn rồi mở tủ bảo mật. Anh ta lấy ra một vật hình vuông nhỏ, kết nối nó với quang não của mình, rồi nhanh chóng nhập một chuỗi mật khẩu.

Một hình chiếu ba chiều lập tức sáng lên giữa không trung.

Cordis ngồi xuống ghế sofa, điều chỉnh tư thế thoải mái, ngẩng đầu nhìn, trong lòng đầy chờ mong không biết sắp thấy gì.

Marlec cũng chẳng hay đụng đến thiết bị này, từ lần ghi hình rồi cắt ghép video trước tới giờ anh ta chưa từng mở lại, nên thao tác hơi lóng ngóng. Sau vài lần chỉnh sửa, không gian ảo bắt đầu vận hành, rất nhanh hiện ra mấy khung hình chập lại với nhau.

Là hình ảnh truyền về từ các camera trực tiếp chiến trường.

Khung hình trung tâm hiện lên một bộ cơ giáp màu xám bạc.

Cordis nhận ra ngay, Ike và Trung úy Marlec cũng vừa nhìn thấy đã bật ra tiếng reo vui ngắn.

Đó chính là cơ giáp của Frappel.

Cỗ cơ giáp màu tro lơ lửng trong không gian vũ trụ. Xa xa là các hằng tinh sáng lấp lánh, dòng ánh sáng bạc chảy trôi như dải lụa bao quanh. Phía trước nó là một hố đen khổng lồ xoáy cuộn, từng đợt tinh thú tuôn ra lao tới từ đó, như một dòng sông hỗn loạn không ngừng chảy. So với dòng lũ đó, thân hình cơ giáp của Frappel nhỏ bé đến đáng sợ.

Một luồng lực vô hình như bức tường chắn ngang không gian. Mỗi khi tinh thú lao đến, lập tức bị chia tách, cơ thể chúng bị nghiền nát bởi tinh thần lực vô hình. Một số tinh thú biến mất không thấy tăm hơi, nhưng áp lực tinh thần dày đặc trong không gian khiến phần còn lại cảm nhận được nguy hiểm, buộc phải chuyển hướng bỏ chạy.

Cordis nhìn hình ảnh ấy, tim đập dồn dập không kìm được. Đây chính là sức mạnh của vị tướng quân mà quân thư Z11 sùng bái- Frappel.

Lúc trước khi bị Frappel đẩy mạnh vào thang máy, Cordis trở về phòng bếp, lòng vẫn đầy lo lắng và bất an. Nhưng giờ phút này, nhìn thấy sức mạnh khủng khiếp ấy, mọi lo lắng trong cậu như tan biến, chỉ còn lại niềm tự hào dâng trào mãnh liệt.

Giờ cậu mới thật sự hiểu vì sao Trùng tộc lại sùng bái sức mạnh như vậy.

Frappel dẫn theo hạm đội tinh hạm tiến thẳng đến hướng tinh thú xuất hiện, không hề vòng tránh. Anh điều khiển cơ giáp làm tiên phong, tinh thần lực ngưng tụ thành một bức tường thực thể chặn trước mặt, rồi từ đó lại phân tách thành hàng trăm mũi châm nhỏ đâm ra liên tục.

Sức mạnh như dãy núi hùng vĩ chặn đứng tinh thú, lại như có con mắt vô hình, tự động xác định điểm tập trung tinh thần lực của từng con, rồi biến thành mũi nhọn xuyên phá, tinh thú bị hủy tinh thần lực lập tức ngã gục, không còn sự sống.

Trên chủ tinh hạm, các quân thư từng theo Frappel lâu năm phối hợp nhịp nhàng, điều khiển các phi thuyền nhỏ bay ra thu xác tinh thú vừa ngã xuống, đưa chúng về tinh hạm để xử lý.

“Thật lợi hại.” Cordis không kìm được thốt lên.

Ike và Trung úy Marlec cùng gật đầu, ánh mắt rạng rỡ tự hào. Marlec còn tán thưởng thành tiếng: “Tướng quân của chúng ta quả nhiên mạnh mẽ. Với ngài ấy, tinh thú chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.”

Hai trùng liếc nhìn Cordis, thấy cậu hoàn toàn bị cuốn vào màn hình, ánh mắt chuyên chú, sắc mặt bình ổn, cả hai âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đầu bếp “bảo bối” của quân đoàn, cuối cùng cũng ổn định trở lại.

Trùng tộc và tinh thú đã giao chiến suốt nhiều năm. Tinh thú đáng sợ vì chúng có thể mở lối qua các hố đen đến tinh vực của Trùng tộc, dường như không cần nghỉ ngơi, chỉ biết khao khát năng lượng. Nhưng quân thư đối đầu với chúng cũng chẳng hề yếu kém, trong vũ trụ tối đen ấy, ánh sáng cơ giáp phát sáng rực rỡ.

Cordis nhìn chằm chằm khá lâu vào cảnh Frappel điều khiển cơ giáp, cố gắng rút sự chú ý khỏi vẻ soái khí của cỗ cơ giáp màu tro, rồi chuyển sang quan sát các khung hình từ cameras khác.

Hình ảnh thu nhỏ hiện ra cảnh Trùng tộc đại chiến tinh thú, tựa như đàn kiến vận chuyển đồ ăn.

Tướng quân dốc toàn lực đánh tan tinh thú triều, các trung tướng dẫn đội khác cũng không chịu kém, mỗi trùng chọn hướng bao vây, bắt đầu màn thi đấu của họ.

Họ không mạnh bằng Frappel, nhưng cũng áp dụng sách lược tương tự: dùng tinh thần lực làm tường chắn để phân hóa dòng tinh thú.

Các quân thư bình thường thì bổ trợ, khi đối đầu tinh thú phải tốn nhiều thời gian đánh trúng yếu điểm mới hạ gục được, trong những pha tấn công liên tục lắt léo có thể phát huy ưu thế lớn nhất.

Họ ghi nhớ đang thi với các đội khác, quân thư giết xong tinh thú còn phải cố gắng thu hồi nguyên vẹn.

Quân thư thực lực mạnh điều khiển cơ giáp xông lên tiền tuyến; thực lực yếu hơn thì lái phi thuyền ngắm bắn pháo năng lượng vào những con chạy xa, hoặc bắn hạ tại chỗ hoặc ép quay đầu, xen giữa còn phải thu tinh thú, rồi chuyển về tinh hạm.

Vì những món mỹ thực làm từ đậu đất, và vì suất ăn thử, ngay cả quân thư “tác chiến thô lỗ” cũng có thể trở nên cực kỳ tinh tế!

Quân thư Z11 đã quen kiểu tác chiến này. Gặp tinh thú cao cấp họ cũng dùng sách lược tương tự: cùng nhau dồn lực mài chết tinh thú, sau đó tháo dỡ các bộ phận hữu dụng, kéo về khoang tàu ngụy trang để nhập kho, hoặc dùng máy móc gắp thẳng lên boong tinh hạm, xử lý xong lại chở về căn cứ.

Chỉ là lần này ngay cả tinh thú bình thường họ cũng kéo hết lên tinh hạm để chấm điểm, nên số lượng lớn tinh thú cấp thấp cũng không bỏ.

Rất nhanh khoang chở trên tinh hạm bắt đầu thiếu chỗ. Các quân thư phụ trách vận chuyển tinh thú vừa làm vừa lầm bầm than, vì lát nữa còn phải tốn thời gian xử lý chúng.

Nhưng để thắng, chẳng ai để ý công việc phía sau. Mỗi con tinh thú đã hạ đều không bỏ qua; nếu cuối cùng thua vì chênh một hai con, chẳng những không đoạt được phần đồ ăn vặt sau trận mà còn phải cống nộp cho đội thắng, họ thà vất vả xử lý thêm xác tinh thú còn hơn.

Theo thời gian Cordis cùng họ theo dõi, số lượng tinh thú trên màn hình giảm đi trông thấy.

Vẫn còn tinh thú lao ra từ lỗ đen mở, nhưng tốc độ tràn ra đã không theo kịp tốc độ chém giết của Trùng tộc; kế đó, số tinh thú đã thoát ra ngoài cũng bắt đầu thưa dần.

Quân thư chậm rãi siết chặt vòng vây, cuối cùng trực tiếp giữ chốt trước thông đạo lỗ đen nơi tinh thú xuất hiện, ôm cây đợi thỏ; mỗi con lao ra đều bị hạ trong chớp mắt, các quân thư phụ trợ lái cơ giáp nhẹ nhàng thu chúng vào tinh thuyền.

Cơ giáp của Frappel đã dừng động tác từ sớm, lặng lẽ lơ lửng trong không gian, che chở cho các quân thư khác.

Đến khi tinh thú lao ra từ thông đạo ngày càng ít, Frappel lên tiếng trên kênh quân đoàn, hạ lệnh toàn quân rút lui.

Các quân thư nhanh chóng tụ về tinh thuyền, trở lại tinh hạm.

Frappel bung tinh thần lực khổng lồ, cơ giáp theo động tác của anh giơ cánh tay cơ khí ngưng tụ một làn tinh thần lực lam nhạt trong hư không. Cánh tay máy chém xuống, tía sáng như sét đánh bổ thẳng vào vòng xoáy lỗ đen nơi tinh thú còn đang tràn ra.

Hai luồng sức mạnh khổng lồ triệt tiêu lẫn nhau, thông đạo bị tinh thú phá toang dần dần biến mất.

Cordis giơ tay, ngồi lâu giữ một tư thế nên người hơi cứng, nhưng theo bản năng vẫn vỗ tay trước: “Quá lợi hại!”

Trước đây cậu từng xem tư liệu chiến đấu, nhưng khi ấy là quân thư đã giải ngũ, xem thì toàn phim ảnh hay các đoạn nghệ thuật hóa, nhìn chỉ thấy khoa trương.

Không ngờ Trùng tộc thật sự có thể dùng sức mạnh như hữu hình giữa vũ trụ, cụ thể đến mức mắt thường thấy được, cường đại đến nỗi đóng kín được lỗ đen.

Khóe môi Cordis khẽ nhếch. Cậu cảm thấy thế giới quan lại bị chấn động; thế giới này còn huyễn hoặc hơn tưởng tượng của cậu.

Cậu đặt chân vào một thế giới mới rất lớn, phạm vi có thể chạm tới cũng rất rộng. Mỗi lần thấy điều mới mẻ, cậu lại nhận ra mấy tháng qua mình hiểu về thế giới này thực sự quá ít.

Ike và Trung úy Marlec cũng vỗ tay theo.

Ike lầm bầm: “Tôi còn chưa từng xem trực tiếp từ góc nhìn máy quay. Tướng quân của chúng ta còn lợi hại hơn tôi tưởng.” Mấy đoạn chiến đấu thu bằng cơ giáp khi xưa, chiếu cho cả quân đoàn ngồi lại họp bàn đánh giá thì tính là gì.

Cắt dựng xong đăng lên lại càng tệ, hoàn toàn không thể hiện được sự ưu tú của quân đoàn và sự cường đại của tướng quân.

Ai mà thích xem tinh thú máu me be bét chứ.

Anh ta không nhịn được liếc sang Marlec, giọng oán oán: “Trung úy à, đúng là thiên phú khác trùng.”

Trung úy Marlec không hiểu anh ta khen gì, vẫn kiêu hãnh cười: “Đương nhiên.”

Cordis cố nhịn cười: “Khụ, giờ xong rồi thì có thể về nhà không? Nếu tạm nghỉ ở đây, trong căn cứ có phòng nghỉ cho tôi chứ?”

Trung úy Marlec đáp ngay: “Đương nhiên có. Trung úy có văn phòng riêng, bên trong có không gian rửa mặt, đánh răng, nghỉ ngơi. Hồi trước đã cho hậu cần đến phụ giúp sắp xếp, tham chiếu theo nhà của cậu.”

Cordis hơi bối rối như được ưu ái quá mức. Cậu cố nhớ lại mới sực nhớ Marlec từng nói chuyện này, nhưng cậu quen ở nhà, đi làm là chui tọt vào bếp nên chưa từng ghé xem.

Cậu ngượng ngùng nhờ Trung úy Marlec dẫn đi xem sau.

Ike cũng có phòng nghỉ tạm trong căn cứ, nhưng phải ở chung với đồng sự khác. Nghĩ tới chuyện vừa rồi Cordis cũng bị dáng oai hùng của tướng quân Frappel mê hoặc, anh ta liền xin qua ngủ ké, tiện kể cho Cordis nghe vài trận đánh nổi tiếng trước đây và vài chuyện riêng tư của tướng quân.

Cordis thực sự muốn nghe, bèn gật đầu đồng ý.

Marlec thấy chàng quân thư trẻ cười đến nheo cả mắt, trong lòng có chút bốc hỏa. Tuy anh ta và Cordis cùng là trung úy, nhưng độ tự tin khi làm bạn bè vẫn là khác nhau.

Anhta phát huy sở trường, tự tin giảng giải những sắp đặt tác chiến mà trùng bình thường khó nhìn ra trong cuộc đối chiến vừa rồi, Cordis quả nhiên hứng thú.

Ike cũng dựng tai nghe. Một quân thư trẻ ở hậu cần như anh ta chỉ nhìn ra chỗ xuất sắc chứ không hiểu được những bố trí tinh vi mà trung úy đang giảng.

Nhân đó Cordis hỏi thêm hai trùng về ảnh hưởng của tinh thú triều lần này với tinh cầu.

Đã gọi là tinh thú triều thì dĩ nhiên không chỉ một đợt. Vừa rồi họ mới xử lý đợt tiên phong, lợi hại nhất cũng chỉ mức trung cấp. Sau khi đóng thông đạo, sẽ còn tinh thú cao cấp đang tích tụ sức mạnh ở vùng không gian bạc nhược, có thể lại mở thông đạo lần nữa.

Hiện giờ quân thư kết thúc trận đầu có thể về pháo đài chiến tranh ở biên giới để nghỉ ngơi, đợi khi tinh thú cao cấp xuất hiện sẽ tiêu diệt chúng, lúc đó tinh thú triều mới coi như chấm dứt.

Nếu chặn được toàn bộ tinh thú ngoài biên giới, tinh cầu sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng xấu nào; nếu có cá lọt lưới, chúng cũng sẽ bị quân thư trên pháo đài chiến tranh tiêu diệt.

Còn loại tinh thú triều quy mô lớn dẫn đến biến cố khiến Cordis “đổi linh hồn” trước đây, thì toàn quân sẽ xuất động, quyết giữ tinh thú ở ngoài Z11 tinh, tuyệt không để chúng tiến vào.

Nghe tình hình hiện tại vẫn ổn, Cordis cuối cùng cũng thở phào.

“Với quy mô này, chắc họ về kịp bữa trưa ngày mai.” Trung úy Marlec vuốt cằm, ánh mắt chờ mong nhìn Cordis: “Nguyên liệu đủ để tăng suất không?”

Cordis nghĩ đến lượng dự trữ của nhà ăn, gật đầu.