[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 82

Quân đoàn chuẩn bị cho Cordis một văn phòng có tính thực dụng cao, không giống hoàn toàn như căn nhà của cậu. Nếu chỉ nói về chất lượng và giá cả, hai nơi này hoàn toàn ở hai cấp bậc khác nhau.

Dù sao thì khi đó tiền bạc trong tay cậu có hạn, mua sắm đồ đạc chỉ dám chú ý đến tính thực tế và độ tiện dụng, phần bố trí trong nhà có nhiều thứ chỉ để an ủi nỗi nhớ nhà sau khi đến thế giới này, nên đồ dùng trong nhà đều là những thứ phổ thông, có lợi và thiết thực.

Bên căn cứ khi sắp xếp phòng nghỉ cho cậu, hẳn là đã dựa theo phong cách mà cậu từng sống ở nhà để bài trí. Cordis rửa mặt, đánh răng xong liền ngả người xuống sô pha, rồi lại chuyển sang giường nằm, thoải mái đến mức suýt nữa ngủ quên, vì thật sự quá êm ái.

Vốn dĩ Cordis không phải loại trùng nhạy cảm với hàng cao cấp, cũng không quá am hiểu về những món sản phẩm xa xỉ.

Nhưng khi Ike bước vào phòng nghỉ của cậu, phản ứng đầu tiên chính là tán thưởng một phen sự chu đáo và hào phóng của quân đoàn, sau đó giống như đang tham quan bảo tàng, anh ta hứng thú đi khắp nơi xem xét từng món đồ, nghiên cứu kỹ xem rốt cuộc chúng là hàng hiệu gì.

Kết quả, Cordis chỉ có thể bất lực mà biết được tất cả.

Nghĩ lại sau khi cậu bắt đầu công tác tại căn cứ, những đãi ngộ mà mình nhận được hầu như đều chu đáo đến mức khiến người ta cảm động. Mỗi lần phát hiện một chi tiết nhỏ, Cordis đều không nhịn được cảm thán một tiếng “quá chu đáo.”

Cậu không nghĩ rằng chỉ vì tài nghệ nấu nướng mà quân đoàn đối xử cẩn thận đến mức này.

Bởi vì chỉ bỏ tiền ra thì không thể mang lại cảm giác ấm áp và được quan tâm như vậy.

Cordis nhìn căn phòng nghỉ ấm cúng, thầm nghĩ có phải những món nội thất đặc trưng này đều có thể mua được từ các tinh cầu lân cận hay không.

Ike không biết rằng lòng hiếu kỳ của mình đã khiến Cordis nảy sinh một nghi vấn. Sau khi xem chán đồ đạc, Ike liền bắt đầu thao thao bất tuyệt kể cho cậu nghe về những chiến công vĩ đại của tướng quân Frappel.

Toàn bộ quân đoàn đều sùng bái vị tướng quân này, chuyện về anh ai cũng biết, nên kể nhiều quá thì cũng không còn cảm xúc mãnh liệt như ban đầu. Giờ có Cordis- một “trùng cùng sở thích” mới xuất hiện- Ike càng hăng hái kể nhiều hơn.

Anh ta phấn khởi vô cùng, còn Cordis thì nghe đến về sau lại thấy có chút hối hận, thậm chí muốn đá bay luôn cái vị khách nhiệt tình này ra ngoài.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Cordis vẫn còn cảm thấy đầu óc choáng váng. Nếu không phải nhờ thể chất của Trùng tộc chống đỡ, cậu chắc chắn không thể dậy đúng giờ.

Nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của Ike, cậu thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, có phải linh hồn con người nhập vào thân thể Trùng tộc, khiến phản ứng chậm hơn một nhịp hay không.

Khi Cordis chỉnh đốn xong xuôi rồi đi đến phòng bếp nhỏ, Trung úy Marlec đã có mặt đợi cậu ở đó.

Cùng lúc ấy, Hugh và Buck cũng đứng đó, dáng vẻ giống như đã chờ sẵn từ lâu.

Cordis hơi bất ngờ, nhưng còn chưa kịp hỏi, Hugh đã chủ động giải thích nguyên nhân họ có mặt ở đây.

Thì ra Frappel đã sắp xếp cho Buck mang một lô tinh thú trở về căn cứ trước. Sau khi Viện Nghiên cứu tiếp nhận, họ lập tức tăng ca suốt đêm để hoàn thành thí nghiệm kiểm tra.

Bộ Hậu Cần cũng đã sớm bắt tay vào chế tạo “thiết bị xử lý an toàn.” Sau khi Viện Nghiên cứu hoàn tất thử nghiệm, quy trình trung tâm được cập nhật vào máy móc, và thiết bị xử lý này có thể chính thức đưa vào sử dụng.

Hugh dẫn các trùng trong Viện Nghiên cứu thực nghiệm công năng của thiết bị, cho tinh thú vào trong. Mỗi 100 kg tinh thú chỉ mất hai giây để “tinh lọc”, toàn bộ quá trình xử lý xong một con tinh thú hoàn chỉnh chỉ mất mười phút, lâu nhất cũng chỉ hơn mười phút.

Bộ Hậu Cần đã lắp đặt sẵn một trăm máy xử lý, thiết bị đầy đủ, khiến toàn bộ quân thư biết rằng giờ tinh thú đã có thể dùng làm nguyên liệu nấu ăn, ai nấy đều vô cùng phấn khởi. Cuối cùng, khi Buck hào hứng hỏi có thể thử số tinh thú mình mang về luôn không, Hugh liền vỗ tay, ra lệnh cho các nghiên cứu viên cùng nhau tiếp tục tăng ca.

Đám nghiên cứu viên vui mừng không thôi, hoàn toàn không thấy việc tăng ca có gì mệt mỏi. Toàn bộ Viện Nghiên cứu, cùng với đội quân thư do Buck dẫn đầu, đều nỗ lực hết mình. Họ đưa những con tinh thú tươi sống vừa được vận chuyển từ chiến trường về cho vào thiết bị xử lý. Chờ đến khi đèn xanh trên máy sáng lên, chúng liền trở thành nguyên liệu nấu ăn có thể sử dụng.

Nghĩ đến những món canh gần đây của nhà ăn, ánh mắt tất cả quân thư nhìn những con tinh thú xấu xí, dữ tợn kia đều trở nên mềm mại hơn hẳn.

Mãi đến khoảng bốn, năm giờ sáng hôm sau, Hugh và Buck mới gấp gáp sắp xếp xe, đưa số tinh thú đã được xử lý thành nguyên liệu nấu ăn vận chuyển đến phòng bếp nhỏ.

Hai trùng đó ăn ý đến mức không quấy rầy Cordis, mà chỉ tìm Trung úy Marlec để phối hợp xem nên làm thế nào nhập kho số nguyên liệu mới này, rồi gọi hơn bốn mươi quân thư phụ bếp đến bắt tay vào công việc.

Họ vốn có kinh nghiệm phong phú trong việc xử lý nguyên liệu nấu ăn, trong bếp cũng có một số máy móc có thể cắt thực phẩm, nhưng do tinh thú là nguyên liệu mới nên máy chưa có sẵn chương trình xử lý tiêu chuẩn, không thể tự vận hành. Vì thế, nhóm phụ bếp phải trực tiếp ra tay sơ chế trước, để máy móc “học được” quy trình, sau đó mới có thể tự động xử lý toàn bộ tinh thú.

Về khoản này, Cordis luôn rất khen ngợi nhóm học trò của cậu. Sau khi huấn luyện, gần như ai cũng có thể đạt đến trình độ “bào đinh mổ trâu”, kỹ thuật thành thục, điều này rất có thể liên quan đến việc quân thư đều sở hữu tinh thần lực rất mạnh.

Chờ nhóm phụ bếp đến đủ, họ nhanh chóng phân chia công việc, mổ xẻ làm quen từng loại tinh thú chưa từng gặp qua, sau đó mới phối hợp máy móc để xử lý.

Dĩ nhiên, động tác máy không thể nào uyển chuyển như đôi tay của quân thư, nên ngoài việc vận hành máy, các phụ bếp và nhóm học viên mới cũng cùng nhau hỗ trợ. Đến khi Cordis tới nơi, toàn bộ tinh thú từ Viện Nghiên cứu mang tới đều đã được sơ chế, phân loại, cất gọn gàng bảo quản trong kho lạnh.

Điều khiến họ vội vàng như bị truy đuổi như vậy, là vì một ý tưởng bất ngờ của Trung úy Marlec.

Tối qua Cordis đã đồng ý sẽ làm món ngon. Nhìn số tinh thú khổng lồ được vận chuyển về, Marlec nhớ đến món cua mà Cordis từng nấu trước đó. Nghĩ đến việc Cordis sẽ chọn món, anh ta liền nảy ra ý định táo bạo — chuẩn bị sẵn thịt tinh thú, chờ Cordis đến xem có thể chế biến ra món gì, rồi nhân dịp đó khoản đãi đội quân thư đã liều mạng chiến đấu ngoài kia bằng một bữa tiệc lớn từ nguồn nguyên liệu tươi mới này.

Cordis nghe Hugh giải thích xong thì hơi sững người. Nói cách khác, từ các nghiên cứu viên, đội của Buck, cho đến nhóm phụ bếp trong nhà ăn, tất cả đều đã thức trắng một đêm.

Đối diện với Trung úy Marlec hơi lo lắng, Buck ngây ngô cười, Hugh thì mang vẻ chờ mong, còn Ike thì vẻ mặt thay đổi liên tục cuối cùng dừng lại ở biểu cảm háo hức, Cordis chỉ biết thở dài rồi quyết định đáp ứng mong chờ của họ.

Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cả đám, cậu biết rõ động lực của họ đều xuất phát từ “ăn”. Đã vất vả đến vậy, sao có thể để họ thất vọng được.

Hơn nữa, sau khi từng nếm món cua mà cậu nấu, họ đều hiểu rằng tinh thú chứa năng lượng, ăn no hơn nguyên liệu bình thường, mà vị lại ngon. So với kế hoạch ban đầu là dùng thịt dã thú, thịt tinh thú tốt hơn nhiều.

Cùng một lượng, nhưng cảm giác no chắc bụng hơn, vị ngon hơn — vậy chẳng có lý do gì mà không làm cả. Những quân thư vừa trở về sau chiến thắng xứng đáng được ăn một bữa thật ngon.

Cordis hít sâu một hơi, thở ra trọc khí rồi nhanh chóng tìm lại nhịp điệu của mình:
“Việc nấu ăn giao cho tôi đi.”

Hugh, Buck, Marlec và Ike đều lập tức phấn khởi hẳn lên.

Cordis không nói thêm gì, trực tiếp vào trạng thái làm việc. Cậu chỉ dẫn họ xem có việc gì có thể giúp, rồi tự mình đi xem xét từng loại nguyên liệu, đánh giá thịt tinh thú nào thích hợp cho món gì.

Hugh và Buck lập tức quay về Viện Nghiên cứu, vì bên đó vẫn còn nhiều tinh thú chưa xử lý xong. Họ không biết Cordis cần bao nhiêu nguyên liệu, nên tranh thủ dùng thiết bị xử lý thêm nhiều lô thịt mới, để khi cậu cần là có thể đưa tới ngay.

Cordis nghĩ một lát, rồi quyết định ngoài các món mặn ra, sẽ tận dụng những nguyên liệu quen thuộc nhất của căn cứ là đậu đất và hành tím.

Ike lập tức xung phong: anh ta sẽ phụ trách hành tím, bởi toàn bộ số hàng này đều do anh trực tiếp thu mua cho quân đoàn. Hôm nay được gặp mặt đông quân thư như vậy, anh ta càng muốn góp tay.

Nghĩ đến khi xào chín, mùi hành tím thơm nồng phả lên mũi, vị giòn ngọt quyện với thịt, quả là sự kết hợp tuyệt vời, Ike hưng phấn đến nỗi chỉ hận không thể nói to với mọi người rằng “đây là đồ tôi mang về đó!”

Từ sau khi theo Cordis làm việc trong nhà ăn, Ike đã nhiều lần suýt không chịu nổi vì phải giữ bí mật những món mới. Mỗi khi có đồ ngon, anh ta đều muốn khoe ngay với thư phụ ở nhà, nhưng không biết được khi nào nguyên liệu mới sẽ chính thức sử dụng trong nhà ăn. Nếu anh không nói kịp mà để lỡ mất dịp ăn, chắc thư phụ nhà anh ta sẽ đánh anh như hồi nhỏ mất!

Lần này có hành tím, anh ta nhất định sẽ được nở mày nở mặt với gia đình. Hành tím xào thịt, hay hành tím tạc giòn bọc bột, hay chỉ đơn giản xào riêng cũng đều ngon; mà kết hợp cùng thịt lại càng tuyệt.

Cordis bước vào phòng bếp, thấy hơn bốn mươi phụ bếp vẫn đang xử lý nguyên liệu cùng nhóm học viên mới. Cậu đi một vòng, không nói gì, rồi thẳng tiến vào kho lạnh kiểm tra.

Mọi người đều đã quen với thói quen làm việc của cậu, nên toàn bộ nguyên liệu được phân loại gọn gàng theo từng loại tinh thú. Kho lạnh rộng lớn, chất đầy nguyên liệu, Cordis nhanh chóng tính toán và liệt kê ra vài món dễ làm trong đầu trước.

Trong số đó, cậu chọn ra loại thịt tinh thú có kết cấu tương tự thịt heo. Gọi một phụ bếp đến, cậu chỉ định: lấy mấy chục ký phần thịt ba chỉ của tinh thú này mang ra.

“Món đầu tiên là hành tím xào thịt. Các anh từng học qua xào rau rồi. Nguyên liệu có hành tím , thịt ba chỉ; gia vị chỉ cần dầu và muối. Thịt phải tươi, mùi không nặng, rửa bằng nước sạch rồi cắt lát, sau đó trực tiếp cho vào chảo.”

Tiếp theo, Cordis chọn những loại thịt màu đậm của các tinh thú khác, lấy phần mỡ và phần nạc có kết cấu tương tự thịt bò và dê để chuẩn bị làm viên thịt.

“Dùng loại này, mỗi người chọn theo tỷ lệ thịt nạc và mỡ như tôi đã dạy. Vài ngày qua các anh đều luyện nắn thịt viên rồi, nhớ kỹ tỉ lệ và lượng gia vị. Tôi không nhắc lại nữa, cứ phát huy đi.”

“Cuối cùng, làm thêm một món canh là canh xương hầm đậu đất. Các anh đều biết trình tự rồi. Nhìn chung không khó, chỉ hơi tốn công một chút.”

Giọng Cordis không lớn, nhưng toàn bộ quân thư trong bếp đều dựng tai lên nghe rõ từng lời.

Cậu không biết khi nào Frappel và những trùng khác sẽ trở về, nhưng nếu theo thời gian ăn trưa bình thường mà tính, hôm nay họ phải làm nhiều món hơn, nhiệm vụ nặng hơn, nên cần đẩy nhanh tốc độ.

Dưới sự chỉ huy của cậu, cả phòng bếp lập tức bận rộn, trật tự. Cordis gọi vài phụ bếp thuần thục dẫn theo nhóm học viên mới, chuẩn bị nguyên liệu cho ba món đã quyết định.

Khi Cordis dạy họ món mới, cậu luôn tự mình thử trước từng loại nguyên liệu, cân chỉnh tỉ lệ gia vị thật chuẩn. Nhờ vậy, quân thư chỉ cần học là có thể làm được ngay, mà hương vị vẫn đảm bảo đồng đều, ngon miệng.

Dĩ nhiên, với một đầu bếp giỏi mà nói, cách làm này hơi khô cứng, vì quá mức chuẩn hóa thao tác sẽ không thể tạo ra thứ “mỹ thực chân chính”.

Cordis luôn tự nhủ rằng mình không nên đòi hỏi quá cao với các món ăn của nhà ăn, rồi dẫn mọi người bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu nướng. Cảnh tượng này khiến cậu cảm thấy giống như thầy giáo đang chỉ định chỗ ngồi cho học sinh trước khi bước vào kỳ thi.

Tất nhiên, nấu ăn không phải kỳ thi khép kín, chỉ cần có lòng, ai cũng có thể làm tốt nhất trong khả năng của mình.

Trước tiên xử lý phần rau xào với thịt — rửa sạch dưới vòi nước, nhân lúc chờ thịt ráo nước thì bắt đầu làm thịt viên.

Phòng bếp đã luyện tập làm thịt viên nhiều ngày liền, có cả máy hỗ trợ, nên họ chỉ cần nắm vững tỉ lệ giữa thịt nạc và mỡ, cùng vài chi tiết thao tác, là sẽ làm ra được thành phẩm ngon lành.

Do Cordis luôn muốn hoàn thiện hơn, nên máy làm thịt viên ở đây không chỉ đơn thuần là máy xay. Bên trong được cài đặt mô phỏng động tác đập và giã, thịt cho vào sẽ được đánh nhuyễn, rồi trộn đều lại với nhau. Để tránh quá nóng, giữa chừng phải cho vào hỗn hợp nước đá có tác dụng khử mùi tanh.

Khi thịt đã quện đều thành một khối, thì cho thêm tinh bột, muối, một ít rượu, rồi tiếp tục đánh cho thật đều đến khi kết dính mà không tan rã. Sau đó có thể vo thành viên, thả vào nồi nước ấm đã chuẩn bị sẵn, đợi đủ số lượng thì đun lửa vừa cho chín hoàn toàn, vớt ra là có thể ăn ngay.

Cũng có thể vớt viên ra, cho vào nước đá để hạ nhiệt nhanh, rồi bảo quản lại cho lần dùng sau.

Nhóm phụ bếp và các quân thư mới đều đã rất thành thục. Họ từng tự tay đánh ra hàng vạn cân thịt viên đạt chất lượng tuyệt hảo, nên Cordis không cần chỉ dạy thêm.

Phần xào rau cũng là nội dung họ vẫn đang học. Cordis đích thân làm mẫu một chảo hành tím xào thịt, cho mọi người nếm thử để cảm nhận hương vị ngon nhất. Bước làm không phức tạp, nhưng muốn đạt đến mức tinh tế thì phải nắm được lửa và vị, chỉ có làm nhiều mới tiến bộ.

Khi Cordis ra lệnh: “Đều lại đây nếm thử đi!”, cả đám quân thư lập tức nhào tới, thuần thục cầm đũa gắp ăn, rồi đồng loạt bật ra những tiếng cười vui sướng.

Cordis vốn quen với việc tự mình làm mỹ thực, nên khi thấy những quân thư vốn ít biểu cảm mà nay lại tươi cười, cậu chỉ cười nhẹ, không cần họ phải nói những lời khen ngợi hoa mỹ.

Cậu nói: “Xào rau nói khó mà cũng không khó. Canh đúng lửa, nêm đúng vị, thì chắc chắn sẽ không dở. Lửa mạnh, dầu nhiều, xào nhanh; gia vị phải cẩn thận. Nhớ kỹ hai điểm đó, còn lại cứ làm thoải mái là được. Đáng tiếc là bây giờ nhà ăn không có nhiều trùng biết nấu ăn, hôm nay mọi người còn chưa quen tay, phải nấu các món nồi lớn, nên sẽ vất vả hơn chút. Cố gắng xong trước giờ cơm trưa, tôi sẽ cùng làm với mọi người. Có vấn đề gì thì cứ nói thẳng, tôi tin các anh sẽ làm tốt.”

Cordis tiếp nhận việc nấu món nồi lớn cho nhà ăn. Dù biết làm nồi lớn không dễ ngon như nồi nhỏ, nhưng cậu vẫn muốn cố gắng huấn luyện đội quân thư sao cho đạt tiêu chuẩn mà mình mong muốn.

Nghe xong, nhóm phụ bếp đều đáp lại đầy tin tưởng. Còn những quân thư mới theo học, biết rằng sau này có thể bị phân loại ra, thì không khỏi thấy hồi hộp.

Cordis phất tay, ra hiệu cho từng trùng dẫn đội của mình bắt đầu. Mỗi nhóm làm việc theo nhịp quen thuộc mà cậu đã huấn luyện, trùng nào thuần thục thì dẫn trùng mới, đảm bảo quy trình trôi chảy. Dù sao trong toàn quân đoàn, không ai nấu ăn quen tay bằng họ, nên hẳn là món ăn làm ra sẽ ngon miệng nhất.

Dẫu không thể hoàn hảo thì ít ra, những trùng được chọn vào đây đều có vị giác nhạy bén hơn hẳn so với các quân thư đã bị dịch dinh dưỡng làm chai lưỡi.

Sắp xếp xong mọi việc, từng nhóm rời đi đến phòng bếp mà họ phụ trách. Cordis tính toán số nguyên liệu còn lại, biết Viện Nghiên cứu sẽ tiếp tục gửi thêm, liền quyết định hôm nay mở cửa phòng bếp nhỏ, tự mình phụ trách phần đồ ăn cho các quân thư cấp trung úy trở lên. Từ giờ trở đi, cậu sẽ bận sấp mặt.

Ngoài việc phải đảm bảo chất lượng cho nhà ăn, Cordis còn muốn tất cả mọi người đều được ăn bữa ngon, và cả những quân thư đang phiên trực ở chiến lũy tiền tuyến cũng có phần, để họ vừa công tác vừa có thể thay phiên thưởng thức món ăn nóng hổi.

Trung úy Marlec vẫn không rảnh tay, anh ta vội vàng điều động người máy vận chuyển nguyên liệu đến từng nhà ăn. Khi thấy phòng bếp nhỏ chỉ còn Cordis, anh ta liền hỏi liệu mình có thể giúp gì không.

“Đúng lúc tôi cần anh đây.” Cordis mỉm cười thân thiện, rồi nói cho Marlec nghe việc cậu đang chuẩn bị suất ăn gửi ra chiến lũy, hy vọng có thể điều thêm một số người máy hỗ trợ.

Nhóm phụ bếp đều đã được phân về các nhà ăn khác, nên phần công việc còn lại sẽ do Cordis một mình dẫn dắt đội người máy hoàn thành.

Marlec không can thiệp vào chuyên môn của Cordis, lập tức điều động người máy của Bộ Hậu Cần đến, rồi cấp quyền cho trợ thủ tiểu tám trong bếp của Cordis. Tiểu tám có thể lập trình sẵn các thao tác hỗ trợ, giúp việc chỉ huy của Cordis thuận lợi và trơn tru hơn nhiều.