[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 143

Cordis xuống lầu đi thẳng tới sau bếp, trên đường nghe được không ít tiếng bàn luận, có trùng tranh luận món nào ăn ngon hơn, có trùng tán thưởng không biết nghĩ ra cách làm mỹ vị như vậy thế nào, cũng có một ít trùng trách nhà ăn này giá cả quá rẻ, một bữa tiêu tiền chỉ bằng số tinh tệ anh ta kiếm được trong một ngày làm việc, khiến anh ta nhịn không được hôm sau liền tới xếp hàng.

Nghe vậy Cordis không nhịn được cười, quả nhiên ở đâu cũng không thiếu trùng thích ăn.

Việc trong tiệm bận rộn đến mức này cũng có liên quan tới việc ban đầu bọn họ không hạn chế số lượng khách tiếp mỗi ngày.

Cậu còn tưởng rằng Phồn Hoa Lâu định giá không thấp, lại còn yêu cầu xếp hàng, chắc chắn sẽ khiến một bộ phận khách tự thấy chờ không nổi mà rời đi, dần dần sẽ ổn định nguồn khách, không ngờ từ ngày đầu tiên đã có trùng tự giác đứng bên ngoài ghép thành đội chờ bàn, ăn xong lại chia tiền.

Hơn nữa trùng trên Z11 tinh cũng không giống những thực khách ở nhà ăn ở Đế tinh vực, những trùng đó thích phô trương thân phận, khi ăn mỹ thực còn chú trọng lễ nghi bàn ăn, tốc độ ăn uống, mỗi bữa ít nhất cũng phải hai tiếng.

Trên Z11 tinh, trùng có tinh tệ dư dả và coi trọng hình thức cũng không nhiều, cũng không có mấy nơi để họ “học tập” lễ nghi phức tạp. Đồ ăn vừa bưng lên, mọi trùng im lặng cúi đầu ăn luôn, ghép bàn thì chuyên tâm ăn phần của mình, còn phải đề phòng bị bạn bè đi cùng cướp đồ ăn, ăn xong rất nhanh, ăn xong dưới ánh mắt nóng rực của thực khách đang xếp hàng bên ngoài cũng không dám thong thả ngồi tán gẫu.

Vì vậy Phồn Hoa Lâu khai trương hơn một tuần, tốc độ xoay vòng thực khách cực kỳ cao.

Cordis đi nhanh tới sau bếp, Gist đang bận rộn bên bếp, ngoài anh ta ra thì các học đồ khác cũng không có ai rảnh tay, tất cả đều bận không ngừng.

Cậu chú ý thấy đã có mấy trùng trước đây chỉ được phân công xử lý nguyên liệu, giờ đã bắt đầu nấu ăn, tuy món còn đơn giản nhưng cũng đã bước sang giai đoạn khác.

Gist đang đồng thời xào ba nồi ba món khác nhau, xẻng đảo hất gia vị rắc lên thức ăn rồi nhanh chóng đảo đều, không có chút do dự hay ngừng lại. Cordis ngửi mùi hương trong không khí, rất vui mừng gật đầu.

“Gist, anh tiến bộ rất nhanh.”

Gist tắt bếp, bảo học đồ múc thức ăn trong nồi ra, còn mình thì đi tới trước mặt Cordis.

“Đều là bị ép bận rộn mà ra, không có thời gian suy nghĩ từng khoảnh khắc nêm nếm,vì vậy còn có thể nhanh hơn, thậm chí trong nháy mắt dựa vào cảm giác để phán đoán.” Gist nhớ lại trạng thái mà Cordis từng nói với anh ta, trong khoảng thời gian bận rộn này, anh ta cảm thấy mình như đã lĩnh hội được.

Cordis gật đầu: “Đúng vậy, thực tiễn là chân lý duy nhất.”

Cậu để các đầu bếp sơ cấp của nhà ăn đi theo tinh hạm và căn cứ tạm thời, một mình đảm đương công việc, cũng là vì nguyên nhân này.

“Có nên hạn chế số lượng khách tiếp mỗi ngày không? Nhìn các anh ai cũng bận đến mồ hôi đầm đìa.” Cordis nhìn chiếc khăn lông vắt trên cổ đầu bếp, cảm giác như thấy lại cảnh tượng quen thuộc của sau bếp.

Thể chất của trùng tộc quả thật rất tốt, có thể khiến bọn họ bận đến mồ hôi đầy đầu, đúng là cường độ vận động rất cao.

Nhưng Gist lại lập tức từ chối: “Không cần, tôi còn cảm thấy chúng ta có thể mở thêm một cửa sổ bán cơm hộp, chuẩn bị sẵn một ít món kho, đồ chiên và thịt nguội đều rất được hoan nghênh, có thể giữ lại nhiều chỗ ngồi hơn trong tiệm cho khách gọi món chính.”

Cordis không nhịn được liếc nhìn các học đồ từ lúc cậu vào bếp tới giờ vẫn chưa có thời gian quay đầu nhìn cậu, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn khuyên: “Kiếm tinh tệ rất quan trọng, nhưng cũng phải chú ý sức khỏe.”

Gist giải thích: “Ông chủ, tuy rất mệt, nhưng trong tình huống áp lực cao như vậy lại càng dễ rèn luyện, chuẩn bị sẵn món kho và đồ chiên, mở thêm cửa sổ cơm hộp cũng sẽ không tăng thêm bao nhiêu khối lượng công việc.”

Cordis nghĩ tới hàng dài thực khách xếp bên ngoài, cậu ngoài việc bản thân thích ăn, vẫn luôn mở rộng sản nghiệp của mình, chính là vì tinh cầu biên giới này do cậu nắm giữ ngành mỹ thực tuyệt đối, có quá nhiều thực khách kêu đói.

Để càng nhiều trùng bình thường cũng được ăn ngon, sống cuộc sống tốt hơn, cũng là một trong những mục tiêu của cậu.

Trong lòng cậu quyết định, chờ khi sắp xếp ổn thỏa các nhà ăn ở căn cứ xong, cậu sẽ chuyển sự chú ý sang các nhà ăn bên ngoài.

Cordis vỗ vỗ cánh tay Gist: “Anh đã là cửa hàng trưởng rồi, vậy thì nghe anh sắp xếp, những việc không cần thiết thì vẫn nên phân công xuống, đừng tự cho rằng mình làm được hết rồi ôm hết lên người.”

Quân thư cao lớn hai mét năm sau khi được quan tâm, nét mặt vẫn không có nhiều thay đổi, giống như khúc gỗ, nhưng trong lòng anh ta thì hoàn toàn ngược lại. Anh ta có thể thay đổi tâm cảnh, phát triển trên con đường mà trước đây chính anh ta cũng không tưởng tượng nổi, trùng cần cảm tạ nhất chính là Cordis.

Giờ đây mỗi ngày anh ta đều tràn đầy nhiệt tình, anh ta biết mình đang làm việc vì bản thân, cũng là vì nỗ lực đạt tới cảnh giới mới khao khát trong lòng. Cảm giác có mục tiêu rất tốt, nhưng những lời Cordis nói anh ta cũng ghi nhớ trong lòng.

Khoảng thời gian trước buông thả không cầu tiến, thân thể quả thật không bằng trước kia.

Sau khi hai bên trò chuyện thêm vài câu về việc tăng thêm số lượng nhân viên thì kết thúc.

Cordis nghiêm túc nói: “Tuyển thêm nhiều trùng một chút, có thiên phú thì không sợ dạy, đào tạo bọn họ trưởng thành rồi, anh có thể rút lui khỏi tuyến đầu, toàn bộ đế quốc rộng lớn như vậy, bản đồ khuếch trương của chúng ta vẫn còn rất lớn.”

Gist cũng dâng trào theo mục tiêu rộng lớn mà Cordis miêu tả.

Nói xong những điều đó, bọn họ liền ai làm việc nấy. Phía trước không ngừng có đơn mới truyền vào bếp, một số món quan trọng vẫn chỉ có Gist mới làm được, anh ta lại phải bận rộn tiếp.

Còn Cordis, đã nói là tự mình xào một món rồi quay lại, hôm nay cậu ra ngoài hẹn hòcùng Frappel, cũng không thể rời đi quá lâu.

Cậu từng tham gia tuyển chọn nguyên liệu cho nhà ăn, biết trong bếp có những gì, liền tới khu nguyên liệu nhìn qua, bên trong vừa có thịt tinh thú mới đưa tới, chuẩn bị làm món thịt kho, Cordis lập tức chọn nó.

Trong tiệm có hai loại thịt kho từ tinh thú khác nhau, một loại là tinh thú có thớ thịt thô giống bò, làm ra món “thịt bò” kho rất được hoan nghênh.

Lô hàng nhập kho hôm nay, Cordis gọi nó là phiên bản gà của tinh tế, hình thể của nó lớn gấp mười lần gà trên Trái Đất, khi còn sống lông vũ sặc sỡ, chuyển động trông như phượng hoàng tắm lửa, nhưng sau khi vặt lông, chất thịt lại không khác mấy so với gà già.

Cordis lấy một chiếc đùi gà lớn, cái đùi đó cũng to gấp mười lần đùi gà Trái Đất, thịt rất mềm, kho lên ăn cực kỳ ngon, nên mới được lựa chọn.

Cậu thuần thục lọc thịt trước, cắt thành miếng nhỏ để dễ chín, cho gia vị khử mùi tanh và thịt đã cắt vào nồi nước lạnh, trong lúc luộc thịt thì chuẩn bị các gia vị khác.

Cordis chuẩn bị làm hai loại nước trộn, một loại là gừng hành, một loại là chanh.

Hai loại nước sốt này có thành phần gia vị tương tự nhau, nhưng hương vị tự nhiên của chanh lại khiến chúng tách biệt thành hai phong vị hoàn toàn khác nhau.

Cordis lấy chanh từ không gian ra, bắt đầu cắt lát.

Rất nhanh, cậu đã làm xong hai loại nước trộn, lúc này thịt đùi gà cũng đã chín, vớt ra rồi cho qua nước đá. Bước này giúp hạ nhiệt nhanh, giữ cho thịt mềm, sau khi nguội cũng dễ xé thành sợi nhỏ hơn.

Trong lúc Cordis làm nước trộn, mùi hương bốc lên đã khiến các trùng trong sau bếp đang bận rộn với công việc của mình không nhịn được mà liên tục nhìn sang. Dù trong thời gian này bọn họ đã quen ngâm mình trong mùi đồ ăn của tiệm, nhưng hương vị món cậu nấu vừa tỏa ra vẫn khiến mọi trùng không thể không ngoái nhìn.

Thật sự quá thơm, gộp tất cả trùng ở đây lại, nói quá một chút, có lẽ cũng không sánh bằng công lực nấu nướng của ông chủ.

Đặc biệt là Gist, sau khi học được cách tự nấu ăn, anh ta lại càng trân trọng mỗi lần được ăn món do Cordis làm.

Anh ta biết hôm nay ông chủ đi cùng tướng quân Frappel, nên lặng lẽ mở bếp nhỏ, làm sẵn những món bọn họ đã gọi trước. Đợi đến khi Cordis trộn xong gà xé, những món anh ta làm cũng gần như đã chuẩn bị xong.

Cordis cho hai loại gà xé đã trộn vào cùng một đĩa, bày thành hình âm dương ngư, lượng không ít nhưng cũng không hề có cảm giác phô trương, ngược lại rất k*ch th*ch vị giác.

Cordis đẩy phần gà xé chanh còn dư tới trước mặt Gist: “Lát nữa anh nếm thử xem, vừa rồi anh cũng thấy đại khái cách làm và nguyên liệu rồi, các bước rất đơn giản, xem có thể thử làm lại được không.”

Gist lập tức nâng bát gà xé lên, trịnh trọng gật đầu: “Ông chủ yên tâm, có thời gian tôi sẽ thử.”

Cordis bưng đĩa hai vị gà xé trộn do mình làm, bước chân nhẹ nhàng rời đi. Hai nhân viên phục vụ bưng mấy món còn lại đi theo phía sau cậu, cùng nhau mang lên tầng bốn.

Món ăn được đưa lên bằng thang máy.

Một số món dễ làm đã được dọn lên trước, Frappel ngồi bên bàn, cúi đầu nhìn quang não, đồ ăn trên bàn chưa bị động tới, thiết bị giữ nhiệt khiến chúng trông như vừa mới ra nồi.

Cordis nhìn Frappel ngồi một mình thì có chút áy náy. Cậu từ dưới bếp lên tuy rất nhanh, nhưng cộng lại cũng gần mười lăm phút. Rõ ràng là cùng nhau tới, lại để anh ngồi đây đợi một mình lâu như vậy.

Cậu tăng nhanh bước chân, đặt món mình làm trước mặt Frappel.

Nhân viên phục vụ đi cùng đặt đồ xuống, Cordis thấy họ quay người rời đi, liền áy náy kéo tay Frappel.

“Em đi lâu quá.”

Frappel đang nhìn đĩa đồ ăn do Cordis làm, ánh mắt anh rất tốt, vừa nhìn đã biết nguyên liệu màu vàng nhạt bên trong là thứ bọn họ cùng nhau hái lúc nãy. Tâm trạng anh cũng không tệ, ngẩng đầu thấy biểu cảm của Cordis, liền kéo cậu lại gần hơn.

“Ngồi cạnh anh.”

Cordis thấy biểu cảm quen thuộc của Frappel, lập tức thuận theo động tác của anh, cười ngồi vào vị trí gần nhất bên cạnh anh, còn kéo ghế lại sát hơn một chút.

“Thử món này đi.” Mắt Cordis sáng rỡ, đẩy đĩa tới gần.

Frappel ngửi thấy trên người cậu mùi khói dầu rất nhạt, anh cầm đũa gắp cho Cordis một ít trước, hơi suy nghĩ rồi nói: “Lần sau muốn nấu ăn thì về nhà làm, để anh phụ.”

Cordis biết anh là thương mình. Ban đầu cậu nấu ăn là để xin lỗi vì tạm thời rời đi, cũng không muốn Frappel cảm thấy áy náy, liền gật đầu ngay: “Được thôi, lần sau ra ngoài thì chỉ ăn, nếu muốn tự tay làm thì chúng ta làm ở nhà.”

Biểu cảm Frappel dịu đi, nếm thử món mới Cordis làm. Vị vào miệng có chút mới lạ, anh cẩn thận thưởng thức, rất vừa vị.

Thịt tinh thú chứa năng lượng dễ no bụng hơn, nên đến cuối cùng những món bọn họ gọi, ngoài món Cordis làm ra, các món khác đều còn dư lại một chút.

Tuy hương vị không tệ, nhưng có cảm giác no bụng rồi, những món có vị tương tự nhau thật sự rất khó cố ép ăn thêm.

Cordis không miễn cưỡng bản thân, quyết định lần sau ra ngoài ăn uống nhất định phải chú ý đến khẩu phần.

Khi thanh toán rời khỏi Phồn Hoa Lâu, bọn họ đi ra từ cửa chính, trùng bên ngoài xếp hàng vẫn không hề giảm bớt. Gần khu vực bên ngoài Phồn Hoa Lâu còn bày sẵn một số bàn ghế để tiện chờ chỗ, cũng có không ít trùng đứng đợi.

Frappel đã sớm triển khai tinh thần lực quanh người, dùng màn chắn tinh thần lực khiến trùng xung quanh bỏ qua sự tồn tại của bọn họ.

Ở nơi có lưu lượng trùng lớn như vậy, khiến bản thân không có cảm giác tồn tại mới có thể chơi đùa thoải mái.

Cordis cảm thấy để những trùng xếp hàng chờ mãi cũng không ổn, quyết định sau đó sẽ đề nghị với Gist, nên làm một máy lấy số trong tiệm, lúc đó trùng vào tiệm ngồi ăn và trùng mua mang đi có thể tách ra, không cần phải đứng đợi mãi trước cửa.

Thời gian dư ra có thể đi dạo quanh khu vực lân cận.

Phồn Hoa Lâu nằm ở khu vực phồn hoa nhất Trung Tâm Thành, nơi này gần như tất cả cửa hàng đều có thể xem là cửa hàng hàng xa xỉ.

Không ít cửa hàng bày bán đều là những món chỉ được cân nhắc sau khi đã thỏa mãn nhu cầu sinh tồn cơ bản, trong đó có một số cửa hàng còn bày bán đồ ăn vặt do nhà xưởng của Cordis sản xuất.

Cordis đi dạo tới những cửa hàng quen mắt phía trước, nhìn thấy các cửa hàng bày dịch dinh dưỡng đắt tiền, đồ ăn vặt, đồ uống, còn trưng bày cả khoai lát và khoai nướng của bọn họ, cảm thấy “giang sơn” của mình mở rộng thật sự rất nhanh.

Những cửa hàng có thể mở ở khu trung tâm nhất của Trung Tâm Thành, ông chủ của tiệm có thể nói là nhóm trùng kiếm tiền giỏi nhất ở các tinh cầu xung quanh. Hiện tại cửa hàng của những ông chủ này đều đang bán sản phẩm do nhà xưởng của Cordis sản xuất, họ nâng giá bán và khống chế số lượng bán ra để bảo đảm khi khách hàng giàu có muốn ăn thì lúc nào cũng mua được.

Các chi nhánh của Cordis vẫn giữ giá thấp không đổi, muốn mua rẻ thì có nơi để mua, trùng có tiền không để ý giá cả mà muốn mua tiện lợi cũng có lựa chọn của họ.

Mua rẻ bán đắt mà còn không lo ế, khiến những ông chủ cửa hàng đó vui mừng ra mặt.

Điều duy nhất khiến những ông chủ này than thở chính là, tiền họ kiếm được lại tiêu hết vào Phồn Hoa Lâu do Cordis mở. Nhà ăn này còn nằm không xa cửa hàng của họ, mỗi ngày đi làm đều bị dụ dỗ đi ăn.

Dường như kiếm được nhiều tinh tệ hơn trước, thì cũng càng sẵn sàng tiêu tiền hơn.

Có ông chủ còn tính toán, cả nhà già trẻ ăn một bữa trong ngày, số tiền bỏ ra còn không nhiều bằng số tinh tệ kiếm được.

Cordis rất vui khi đi dạo phố cùng Frappel, còn hứng thú đếm xem trên con đường này có bao nhiêu cửa hàng đang bán đồ ăn vặt do bọn họ sản xuất.

“Phía trước là cửa hàng của Kupher, muốn vào xem không?” Cordis hỏi.

Lần trước Phồn Hoa Lâu đặt bộ đồ ăn là thông qua cửa hàng này mua, nhưng khi đó là Gist mang mẫu hàng về cho Cordis chọn cuối cùng. Tuy có vẻ như đã tiếp xúc với cửa hàng rất nhiều, nhưng tính kỹ lại, đến đây cũng chỉ có lần cậu cùng Frappel cải trang bước vào cửa hàng.

Frappel khẽ gật đầu: “Có để cửa hàng giữ giúp một ít đồ, vừa hay tới lấy.”

Khi bọn họ trò chuyện, cửa hàng đã ở ngay phía trước. Nói thêm mấy câu nữa thì đã tới cửa.

Lần này tới đây vẫn giống như lần đầu, phục vụ á thư ăn mặc chỉnh tề dẫn bọn họ vào trong. Chưa đi bao xa thì quản lý cửa hàng Kupher là Jelan đã nhanh hơn lần trước, đón bọn họ vào phòng dành cho khách quý.

“Những món ngài dặn chúng tôi giữ đã cho trùng đi lấy rồi.” Jelan nghiêng người, á thư từ ngoài đi vào, bày lên trái cây đã cắt và đồ uống. “Hai vị có thể dùng tạm một chút để nghỉ ngơi.”

Cordis vừa rồi đi dạo một vòng bên ngoài, đã có chút khát, không khách khí cầm một quả mọng cắn một miếng, thấy chua ngọt vừa phải, liền lấy thêm một quả đưa cho Frappel. Hiếm khi cậu được phục vụ kiểu như vậy. Không biết có phải do bản thân hiếm khi tới những nơi mang tính giải trí hay không, nhưng đối với các tinh cầu biên giới tài nguyên khan hiếm, hành vi như cửa hàng Kupher quả thật rất hào phóng, không thể nghi ngờ.

Rất nhanh, đồ Frappel cần đã được đưa tới. Hai trùng làm việc đẩy xe nhỏ vào, là mấy túi lớn chất đầy đồ, bao bì nhìn đơn giản nhưng rất chắc chắn. Phía sau còn có một á thư mặc trang phục khác, nâng trên tay một chiếc hộp.

“Chiếc hộp này là Kupher tiên sinh nhờ mang tới cho ngài, ông ấy nhắn rằng ngài nhìn là sẽ biết đưa cho ai.” Jelan nghiêm túc truyền lời. Đây là lần đầu tiên anh ta nói chuyện với Kupher tiên sinh, chủ nhân thật sự của cửa hàng. Tuy không biết cặp thư phụ thư tử này đang úp mở điều gì, anh ta cũng không dám đoán.

Frappel nhíu mày, không nói gì.

Anh mang theo cả hai thứ, sau đó dẫn Cordis rời đi.

Cordis có chút tò mò, nhưng cũng không hỏi. Sau khi ra ngoài, Frappel đề nghị về nhà.

“Được thôi.” Cordis cảm thấy những hoạt động muốn chơi hôm nay đều đã chơi, ăn uống, đi dạo phố, đã là một ngày rất phong phú.

Chờ về nhà nghỉ ngơi một lát, bọn họ có thể cùng nhau làm bữa tối, rồi xem một bộ phim…… kết thúc trọn vẹn một ngày hẹn hò hoàn hảo.