[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 142

Cordis vừa nhìn thấy Frappel liền phát hiện hôm nay anh có chút khác với thường ngày.

“Đẹp.” Cordis không nhịn được đánh giá Frappel, gần như mỗi lần gặp mặt, Frappel đều mặc quân phục, nhưng hôm nay anh mặc một bộ thường phục.

Tuy chỉ là đồ lao động mà trùng bình thường trên tinh cầu Z11 hay mặc, nhưng bộ đồ liền thân màu nâu sẫm khoác lên người quân thư cao ráo thẳng tắp, phối cùng mái tóc ngắn màu bạc trắng của anh, khiến anh toát ra một loại khí chất đẹp trai khác hẳn lúc mặc quân phục.

Ánh mắt Cordis nhìn xuống, thấy anh mang một đôi ủng ngắn có vẻ hơi thô ráp, rất hợp với trang phục hôm nay.

Frappel nhấc cằm: “Lên xe.”

Anh lái xe bay tới, xe đỗ ngay cửa khu cư trú. Cordis vừa thấy anh liền khen, tuy Frappel không biểu hiện gì trên mặt, nhưng trong lòng anh biết cảm xúc của mình đã tăng lên mấy nấc.

Cordis đỡ tay vịn, nhẹ nhàng lên xe, ngồi xuống ghế phụ.

Sống ở đây mấy tháng, cậu đã không còn là Cordis của ngày xưa, lên xuống bất kỳ loại xe nào cũng rất thuần thục.

Frappel nhập địa chỉ điểm đến, xe bay không tiếng động khởi động. Anh vừa định quay đầu thì phát hiện Cordis nghiêng người lại gần, anh bất động thanh sắc dừng động tác, không lâu sau liền cảm thấy một đôi môi mềm mại ấm nóng chạm lên mặt.

Cordis hôn nhẹ lên mặt anh một cái, sau đó nắm lấy tay anh, chớp mắt: “Gần đây bận quá, quan hệ của chúng ta cũng chẳng có tiến triển gì, buổi hẹn hò hôm nay anh có chủ ý gì không?”

Frappel là học viên tốt nghiệp ưu tú của học viện quân đội, điều đó có nghĩa là thời đi học, môn nào anh cũng đạt xuất sắc. Trong chương trình của quân giáo sinh có môn học về cách ở chung và theo đuổi Trùng đực, Frappel dựa vào năng lực học tập ưu tú, mỗi lần thi đều đứng đầu, nhưng khi hẹn hò với Cordis, anh không biết những kiến thức đó có dùng được hay không.

Dù sao Cordis cũng không phải Trùng đực, anh rất do dự.

Cordis hiếm khi không nghe thấy câu trả lời ngay lập tức. Tuy Frappel ít nói nhưng phản ứng luôn nhanh, cậu tự nghĩ một chút rồi đề nghị: “Anh còn nhớ Yaya không? Trò chơi trồng trọt cậu ấy làm rất được hoan nghênh trong quân đoàn, sau khi kiếm được tiền thì mở một nông trường trái cây. Chúng ta có thể tới hái trái cây trước, trưa đi Phồn Hoa Lâu ăn cơm, chiều lại dạo Thành Trung Tâm.”

Tham khảo cách yêu đương của thanh niên Hoa Hạ, quy trình như vậy hẳn là không sai.

Xem phim để tăng tiến quan hệ, nắm tay hôn môi gì đó, vẫn là về nhà rồi nói. Ban ngày cùng nhau vui chơi là cơ hội tốt để hiểu nhau hơn.

Frappel không có ý kiến, những thứ anh học được trước kia, như dẫn Trùng đực dạo cửa hàng, cùng nhau tới nhà ăn ăn mỹ thực, kịch bản cũng không khác mấy.

Anh tò mò hơn về việc Cordis sẽ làm cụ thể như thế nào.

Nông trường trái cây của Yaya cũng nằm về hướng Thành Trung Tâm, sau khi đổi điểm đến, hướng đi của bọn họ vẫn không thay đổi.

Nông trường trái cây do Yaya xây dựng là nhà kính lớn hoàn toàn khép kín, để trồng ổn định những cây giống đó, cần kiểm soát nghiêm ngặt nhiệt độ, nước, phân bón bên trong.

Cordis là bạn trùng trồng trọt hiếm hoi có thể trao đổi với Yaya, trong giai đoạn đầu Yaya khởi nghiệp cậu còn rất quan tâm, nên cũng khá hiểu về nông trường này. Hiện tại nông trường trồng phần lớn trái cây cung cấp cho Phồn Hoa Lâu, ban đầu là từ khi Yaya dẫn cậu đi xem cây ăn quả mà phát hiện ra phiên bản chanh tinh tế.

Loại chanh này dùng làm trà chanh đã trở thành một đặc sắc của Phồn Hoa Lâu.

Nói là chanh thì càng giống một loại thực vật họ cam quýt, chỉ là màu sắc và mùi vị nhẹ có chút giống chanh. Tên thật của nó là một chuỗi ký hiệu, nên hiện tại mới dùng chữ chanh để gọi.

Hình dáng của nó cũng không tròn trịa như chanh, quả màu vàng tươi, hình thù giương nanh múa vuốt, càng giống phật thủ cam.

Nhưng trùng tinh tế lại càng không thể hiểu được hai chữ “phật thủ”, Yaya liền đặt tên cho loại quả đó theo chữ “chanh” mà Cordis từng tiện miệng nhắc tới khi nói về hương vị.

Trước khi tới nông trường, Cordis đã gửi tin nhắn cho Yaya, khi bọn họ tới nơi, cậu ta đã đứng chờ sẵn bên ngoài.

Các nông trường xung quanh khác đều là trồng đậu đất ngoài trời, lá xanh mướt nhìn là biết trồng rất tốt, khiến nhà kính cao bốn năm mét kia càng trở nên nổi bật, sự tồn tại của nông trường trái cây này giống như một cái nắp đột ngột xuất hiện.

Xe bay dừng thẳng trước cửa, Cordis và Frappel lần lượt xuống xe.

Yaya chào hỏi bọn họ xong liền dẫn vào bên trong. So với lần đầu gặp còn cẩn thận và ngượng ngùng, cậu ta đã trưởng thành hơn nhiều. Khi gặp một số công nhân trong nông trường, cậu ta nghiêm mặt, tuy gương mặt vẫn non nớt nhưng đã có chút uy nghiêm.

Các nông trường trên tinh cầu Z11 đều được xây dựng nhờ chính phủ khuyến khích, như nông trường trái cây của Yaya, là nông trường trái cây sáng tạo duy nhất trên tinh cầu.

Cây ăn quả được vận chuyển từ tinh cầu khác tới, chúng không dễ thích nghi với thổ nhưỡng tinh cầu Z11 như đậu đất, nên việc chăm sóc cần tỉ mỉ hơn.

Yaya tuyển đều là những á thư làm việc cẩn thận, hơn nữa trước đó bọn họ cũng không có kinh nghiệm trồng trọt gì, chỉ có thể làm theo sắp xếp của cậu ta. May mắn là cứ theo đó làm thì sẽ không xảy ra sai sót.

Tuy việc xây dựng nông trường trái cây này đã tiêu hết toàn bộ tiền tiết kiệm của cậu ta, còn phải mượn thêm một ít từ thư phụ trong nhà, nhưng có đơn đặt hàng của Phồn Hoa Lâu, cậu ta đã có thể nhìn thấy hy vọng kiếm tiền.

Trước kia cậu ta học chuyên ngành trồng trọt vì bản thân yêu thích, nhưng càng gần tốt nghiệp lại càng lo âu. Cậu ta không giống các bạn cùng lớp khác, trùng có điều kiện kém nhất trong đó cũng sống trên tinh cầu có thể trồng trọt, sẵn có điều kiện tự nhiên, còn tinh cầu Z11 trước kia chỉ toàn cỏ dại khô vàng, đến trồng đậu đất cũng chẳng được bao nhiêu.

Nhưng đến giờ khi thật sự bắt tay vào làm, cậu ta mới phát hiện, có những việc nếu chỉ nhìn mà không làm, thì vĩnh viễn sẽ không biết mình có thể làm được hay không.

Yaya vô cùng nhiệt tình.

Khóe miệng Cordis cong lên ý cười, nghiêng lại gần á thư, nhỏ giọng nói: “Tôi với Frappel tới đây hẹn hò, lát nữa cậu tìm một nhà kính không có trùng quấy rầy, để chúng tôi tự chơi nhé.”

Nghe đến hai chữ hẹn hò, đồng tử Yaya chấn động, ánh mắt không thể tin nổi dao động qua lại giữa hai quân thư. Giây tiếp theo mặt cậu ta đỏ bừng, vội vàng gật đầu: “Được, được.”

Cậu ta tiếp tục dẫn bọn họ đi vào trong, nhưng bước chân có hơi mềm nhũn. Không ngờ hôm nay mình lại biết được một bí mật lớn như vậy, chuyện này là thứ cậu ta có thể biết sao? Cordis vậy mà đang yêu đương với tướng quân Frappel?

Hai quân thư ở bên nhau cũng không có gì lạ, nhưng là… Yaya cẩn thận nghĩ lại, cả hai đều rất đẹp. Một trùng là vị tướng quân được toàn bộ dân chúng trên tinh cầu Z11 tôn sùng, một trùng là bạn trùng mà cậu ta thấy vô cùng lợi hại, vừa có thành tựu trong mỹ thực vừa có thành tựu trong thực vật học. Hai quân thư như vậy ở bên nhau, tiếp xúc lâu ngày rồi bị đối phương mê hoặc, hình như cũng chẳng có gì kỳ quái.

Á thư ngượng ngùng trong chốc lát đã tiêu hóa xong tin tức bọn họ là một đôi.

Cậu ta dẫn bọn họ tới nhà kính trái cây mà cậu ta cho là đẹp nhất, để bọn họ tự do vui chơi. Sau khi rời đi, cậu ta dặn các công nhân khác không cần tới đó quấy rầy.

Sau khi tự mình rối rắm suy nghĩ một lúc, Yaya quyết định phải giữ kín bí mật này, ít nhất trước khi các trùng khác biết, cậu ta tuyệt đối không thể nói chuyện này ra ngoài.

Cho dù là anh Reuel của cậu ta cũng không được.

Ánh mắt Yaya trở nên kiên định, quyết định ném chuyện này ra sau đầu. Cậu ta không muốn nghĩ nhiều nữa, cứ coi như chưa từng nghe thấy thì sẽ không cảm thấy kỳ quái. Cậu ta lập tức mở kế hoạch công việc, thấy hôm nay có nhiệm vụ phun dược cho cây non, liền nhanh chóng triệu tập công nhân cùng nhau bắt tay vào làm.

Cordis và Frappel bước vào nhà kính trồng chanh, ánh mắt lập tức sáng lên.

Trong nhà kính đều là cây giống ba năm tuổi, năm nay đã có thể kết trái tạo ra hiệu quả kinh tế. Chúng không cao lắm, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Yaya, trên mỗi cây đều treo đầy những quả màu vàng tươi.

Nhà kính có hệ thống thông gió, nhưng lượng lớn trái cây chín tỏa ra hương thơm, vẫn khiến trong không khí lan tỏa một cảm giác thanh khiết.

“Muốn hái bao nhiêu?” Frappel quan sát những cây ăn quả treo đầy trái, thần sắc rất tập trung.

Cordis không nhịn được cười: “Hôm nay trọng điểm là hẹn hò mà, đâu phải tới hái trái cây.”

Frappel mím môi. Cordis nhìn biểu cảm nhỏ của anh, lại không nhịn được cười, kéo anh đi xem những quả kia, nói rằng nếu hái thì phải chọn loại này, tiêu chuẩn đều là như vậy.

Màu càng đậm thì càng chín. Nhiều quả như thế, bọn họ còn phải chọn quả đẹp mà hái. Cordis có thể mang về nhà làm chanh ngào đường.

Frappel nghiêm túc gật đầu, nghiêm túc làm theo yêu cầu của cậu, bắt đầu đối chiếu từng quả rồi hái xuống. Cordis ghé bên cạnh góp ý, liên tục vài phút liền khiến Frappel không nhịn được liếc cậu một cái, lúc này cậu mới cười rồi sang cây khác hái.

Mỗi trùng đều hái được một ôm lớn. Cordis ngửi mùi hương nhàn nhạt, nghĩ thầm mang về nhà có thể đặt trong phòng làm hương thơm tự nhiên.

Trong nhà cậu cũng có một cây chanh do Yaya tặng, nhưng chỉ mọc được mấy quả, hái xong thì chỉ thấy cây cao lên mà không kết thêm trái.

Cậu vẫn rất thích những cây ăn quả treo đầy trái thế này.

Thấy đối phương cũng đã hái không ít, đủ dùng trong nhà rồi, bọn họ không tiếp tục nữa. Hai trùng đặt trái cây đã hái ở cạnh cửa nhà kính rồi cùng nhau đi dạo bên trong.

Nhà kính không quá lớn, chậm rãi đi một vòng, Cordis lại thấy một quả chanh còn đẹp hơn, muốn hái nhưng nghĩ mình đã hái đủ rồi nên không ra tay.

Frappel liếc cậu một cái, hái quả mà cậu nhìn trúng, nhét vào tay cậu.

Cordis cười, nắm tay anh lắc lắc: “Frappel, anh tốt thật.”

“Tốt ở chỗ nào?” Frappel dùng đôi mắt xám lam nhìn chằm chằm cậu, có tư thế muốn hỏi cho ra lẽ.

“Chỗ nào cũng tốt, em đều thích.” Cordis cầm quả chanh, dùng nó chọc nhẹ vào ngực Frappel: “Dáng người rất đẹp, em thích.”

Chuyển “phật thủ” lên khuôn mặt: “Ngoại hình đẹp, em thích.”

Rồi chuyển tới đôi mắt: “Có đôi mắt xinh đẹp như vậy, mỗi lần nhìn em, em đều rất thích.”

Lúc này Frappel đang dùng chính đôi mắt xinh đẹp mà Cordis thích ấy, ánh nhìn nóng rực dán chặt lên đôi môi đang khép mở khi nói chuyện của cậu. Đôi môi không dày không mỏng, sắc hồng mềm mại, liên tục nói ra những lời ngọt ngào.

Frappel không cảm thấy mình là trùng dễ xúc động, nhưng lúc này trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

Anh muốn hôn đôi môi đang nói ra những lời thích kia.

Cordis cười tủm tỉm, đang định cầm quả chanh khoa tay múa chân một chút, khoanh trọn Frappel lại, nói rằng cậu thích toàn thân anh, nhưng còn chưa kịp làm động tác ấy thì đã bị Frappel nắm lấy eo.

Cậu loạng choạng lùi lại mấy bước, lưng dựa vào thân cây có hình dáng không mấy ngay ngắn. Bị ép như vậy khiến cậu hơi khó chịu, nhưng cậu hoàn toàn không có thời gian để nghĩ đến chuyện đó.

Môi của cậu bị Frappel khống chế, dưỡng khí nhanh chóng biến mất, đầu óc cũng dần mơ hồ.

Mấy lần trước đều là thân mật qua lại, lần này cậu hoàn toàn không kịp phản ứng, trở thành bên bị động.

Cho đến khi được buông ra, suy nghĩ đầu tiên của Cordis là có phải vừa rồi cậu đã không nhận ra ám hiệu hay không, sao lại đột nhiên hôn rồi? Suy nghĩ thứ hai lập tức xuất hiện, đó là kỹ năng hôn của Frappel tiến bộ thật nhanh, hôn rất đã.

Không biết là do thiếu oxy hay thật sự chìm đắm trong đó, cậu cảm thấy cực kỳ dễ chịu, toàn bộ cơ thể đều như bị huy động theo, khiến cậu có chút ngại ngùng.

Frappel vẫn dán sát Cordis, một tay đỡ lấy eo cậu không để cậu không hoàn toàn bị ép vào thân cây, tay còn lại nhẹ nhàng v**t v* gương mặt đã ửng đỏ của cậu. Đôi mắt xám lam xinh đẹp của anh không chớp lấy một cái, chăm chú nhìn cậu.

Hô hấp của Cordis có chút loạn, cậu nhìn Frappel bình tĩnh nhìn chằm chằm mình, nhưng đôi môi đỏ ướt át lại phản bội anh, trông vô cùng mê hoặc. Cậu không nhịn được cười, tiến lên khẽ cắn nhẹ lên môi anh.

Hai trùng tựa sát vào nhau, rất tự nhiên mà ôm lấy nhau.

Cordis phát hiện ra, không chỉ có mình cậu có phản ứng, cách ăn mặc hôm nay của Frappel đã che giấu điều đó, khiến cậu lầm tưởng chỉ có mình mất đi lý trí.

Hai trùng ôm cổ nhau, Frappel nghe thấy Cordis dán sát bên tai mình khẽ cười. Gương mặt vốn khó thấy biến hóa của anh cuối cùng cũng tan vỡ, lộ ra một chút lúng túng.

Bọn họ ôm nhau một lúc, cho đến khi bình tĩnh lại mới buông đối phương ra.

Cordis cẩn thận quan sát Frappel một chút, chỉ là môi hơi đỏ lên một chút, không trầy xước, lát nữa ra ngoài cũng sẽ không bị phát hiện. Tay cậu ngứa ngáy, không nhịn được véo véo má anh. Trên mặt Frappel không có nhiều thịt, cậu sợ làm đau nên véo xong lại dùng lòng bàn tay xoa nhẹ.

“Đáng yêu thật.”

Frappel nhìn cậu một cái, hơi nhíu mày: “Đừng nói vậy.”

“Tại sao?” Cordis thật sự không khống chế được sự yêu thích trong lòng, không nhịn được nghiêng tới tựa mặt lên vai Frappel.

Gương mặt Frappel không biểu tình: “Giống như khen trẻ con.”

“Nhưng anh chính là bảo bối mà em yêu nhất.” Cordis không nhịn được nói ra mấy lời sến súa. Cậu chưa từng nghĩ những lời này lại có thể thốt ra từ miệng mình, nhưng đã nói rồi thì lại càng muốn trêu Frappel thêm. Đôi mắt cậu cong cong cười, vô tội nói: “Anh cũng có thể xoa bóp em mà, chẳng lẽ trong lòng anh em không đáng yêu sao?”

Frappel khẽ động lòng, anh cụp mắt nhìn quân thư đang dựa vào mình. Trên người Cordis không có chút nào giống trùng con, nhưng ánh mắt cậu nhìn anh rất ngây thơ đáng yêu. Anh chấp nhận lời mời, đưa tay véo véo má Cordis. Má cậu không nhiều thịt, nhưng vẫn là một trùng trẻ tuổi, véo lên mềm mềm, cảm giác quả thật không tệ.

Cordis còn cố ý ngẩng mặt để tiện cho anh, thấy ánh mắt Frappel dịu đi, cậu mới cười nói: “Huề nhau.”

Frappel còn chưa xoa đủ, định nói vẫn chưa huề, nhưng cảm thấy như vậy sẽ làm mình trông quá trẻ con, vì thế mím môi gật đầu.

Cordis nhìn thấy biểu cảm nhỏ có chút tủi thân của anh, khóe môi lại nhấc cao hơn.

Cậu rất thích Frappel, rất đáng yêu. Chỉ tiếc là anh không thể tự nhìn thấy sự thay đổi biểu cảm của chính mình, đúng là quá đáng tiếc.

Bọn họ ôm những quả chanh đã hái đi ra ngoài. Cordis định để Yaya cân tính tiền, nhưng Yaya nói hiện tại chỉ có hợp tác với Phồn Hoa Lâu, hơn nữa cậu ta mở nông trường này cũng là nhờ Cordis, hiếm khi cậu tới chơi, cứ hái mang về là được.

Cordis nghĩ một chút: “Vậy được, tôi mang về làm thử vài món mới, đến lúc đó tôi để nhà xưởng sang hợp tác với bên cậu.”

Yaya vừa nghe xong, mắt lập tức sáng lên. Cậu ta đương nhiên biết Cordis có thể làm ra bao nhiêu món ngon. Nông trường kiếm tiền là chuyện phụ, cậu ta đã sớm mong chờ xem Cordis sẽ dùng mấy quả chua chua này làm ra món gì đặc biệt ngon.

Không cần cân, Cordis cất toàn bộ chanh đã hái vào không gian, đúng là vô cùng tiện lợi.

Điểm đến tiếp theo là Phồn Hoa Lâu, bọn họ chạy thẳng tới đó. Trên đường, Cordis vẫn luôn trò chuyện với Frappel, cố gắng nhịn không lên Tinh Võng xem tình hình của Phồn Hoa Lâu sau khi khai trương.

Mấy ngày nay có thời gian cậu cũng sẽ tiện tay lướt vài lần, nhưng mấy câu rời rạc không đủ để tạo thành thông tin mà Cordis muốn.

Cho đến khi nhìn thấy những tòa lầu gỗ đan xen phức tạp, cùng hàng người xếp dài trên đường phố, Cordis mới hoàn toàn yên tâm xác nhận nhà ăn do cậu mở quả thật rất được hoan nghênh. Dân chúng trên tinh cầu Z11 có mức độ tiếp nhận nguyên liệu thịt tinh thú rất cao.

Nhìn hàng dài phía dưới, cậu có chút may mắn vì mình là ông chủ, xe bay có thể đỗ ngay ở tầng cao nhất, còn có thể tới khu vực riêng tư ở tầng 4 để ăn cơm.

Chỉ là không biết việc mình tới đây có gây thêm gánh nặng cho Gist và những trùng khác hay không.

Tầng 4 cũng có trùng chuyên trách trông coi. Cordis đã xin mở khiên bảo hộ tầng 4 từ trước, xe bay vừa tới gần là có thể trực tiếp hạ xuống. Nhân viên phục vụ trong tiệm nhanh chóng chạy lên, đón bọn họ ở cửa cầu thang tầng 4.

“Không cần gấp gáp đâu, cứ làm việc như bình thường là được.” Cordis nhìn nhân viên phục vụ có vẻ hơi căng thẳng, không biết có phải Frappel bị nhận ra hay không. Khi nhóm quân thư cấp cao tới nếm thử món ăn, đồ ăn ở tầng 4 đều do đội hộ vệ Trùng đực phụ trách, nhân viên phục vụ căn bản không biết ở tầng 4 có những trùng nào không thể đắc tội.

Cậu bảo nhân viên phục vụ mang trà chanh lên xong thì có thể rời đi, rồi cùng Frappel xem qua thực đơn hôm nay, để anh gọi món. Nghĩ một chút, Cordis vẫn quyết định muốn xuống bếp sau xem tình hình.

“Xin lỗi nhé, emquay lại ngay.” Cordis vẫn muốn nhìn qua tình hình trong tiệm.

Frappel gật đầu: “Đi đi.”

Cordis có chút áy náy, rõ ràng là tới hẹn hò, nhưng vừa đến tiệm của mình, cậu lại không nhịn được muốn đi xem.

Cậu vòng tay ôm vai Frappel, hôn nhẹ lên trán anh, cười nói: “Vậy em xem qua nguyên liệu bếp sau, rồi em cũng làm một món, coi như bù cho việc bỏ trốn.”

Frappel không phải kiểu trùng sẽ khiến cậu cảm thấy hẹn hò là chỉ có thể có hai người. Bọn họ đều có công việc, chuyện này không tránh được. Trái lại, anh còn cảm thấy Cordis xin lỗi như vậy, hạ giọng dỗ dành trông rất đáng yêu.

Trong một khoảnh khắc nào đó, anh dường như hiểu được tâm trạng khi Cordis dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình.

Được Frappel cho phép, Cordis buông anh ra, vẫy tay với anh một cái, bóng dáng rất nhanh đã biến mất.

Lần trước Frappel tới đây chỉ nhìn thoáng qua, chỉ biết nơi này thiết kế khá đặc biệt. Bây giờ Cordis đi rồi, chỉ còn một mình anh, anh liền tò mò quan sát kỹ hơn.

Phồn Hoa Lâu ngoài kết cấu giả gỗ ra, còn có một điểm khá độc đáo, chính là ở giữa thiết kế một giếng trời nhỏ.

Giếng trời ở trung tâm chia Phồn Hoa Lâu thành hai nửa đối xứng, đứng từ trên lầu nhìn xuống có thể thấy rõ khách khứa bên dưới.

Frappel đứng bên lan can giếng trời nhìn xuống, trong tiệm kín chỗ. Tình huống mỗi bàn đều khá giống nhau, có bàn không nói gì, chỉ chờ món lên, vừa mang ra là cúi đầu ăn lấy ăn để; cũng có bàn từ lúc ngồi xuống đã nói chuyện sôi nổi, món lên rồi vẫn nói không ngớt, ăn được vài miếng lại ngẩng đầu nhìn nhau, dùng ánh mắt và những âm thanh mơ hồ khen vài câu.

“Đáng tiếc phía dưới không còn chỗ.”

Anh cảm thấy Cordis sẽ thích ngồi giữa bọn họ, nghe họ khen mình.