[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 144

Bọn họ trở về nhà của Frappel.

Sau khi vào cửa, Cordis nhìn thấy túi lớn Frappel mang về, lòng hiếu kỳ gần như không kìm được.

Frappel như đoán được cậu đang nghĩ gì, liền lấy đồ ra: “Xuống tầng hầm, dưới đó đã chuẩn bị công cụ rồi.”

“Công cụ? Là thứ gì thú vị sao?” Cordis tò mò đi theo bước chân anh.

Rất nhanh, bọn họ xuống tới tầng hầm 1.

Lần trước Cordis tới tham quan nhà, tầng hầm vẫn còn trống trải, nhưng bây giờ ở một góc đã đặt thêm vài thứ.

Cordis đánh giá chiếc “rương” kim loại trông gần giống lò nướng kia, nghi hoặc hỏi: “Phòng bếp không để vừa sao?”

“Quên rồi à?” Frappel liếc cậu một cái, đặt túi lên bàn điều khiển, kéo tấm vải chống bụi ra, để lộ đồ vật bên dưới.

Là một thiết bị trông giống như bàn xoay nặn gốm.

Linh quang trong đầu Cordis lóe lên, cậu đột nhiên nhớ ra lần trước tới tham quan, mình từng nói với Frappel rằng khi rảnh rỗi bọn họ có thể tự tay nặn vài món đồ gốm. Khi đó cậu còn chưa tìm được loại đất sét phù hợp ở thế giới này, vậy mà Frappel đã mang mọi thứ tới trước mặt cậu.

“Nghĩ ra rồi!” Cordis thật sự bị hành động của anh làm kinh ngạc, ánh mắt không nhịn được dừng lại trên túi đồ và những thiết bị, phụ kiện mới tinh kia.

Frappel dùng giọng điệu bình thản giải thích nguồn gốc của những thứ này. Gia tộc Kupher có làm mảng kinh doanh này, sau hôm đó anh liền bảo cửa hàng vận chuyển một lô nguyên liệu làm đồ gốm từ xưởng nhà họ tới đây.

“Còn máy móc thì có bản vẽ là có thể phục chế lại.” Frappel mở chiếc hộp mà thư phụ anh đặc biệt dặn quản lý cửa hàng gửi lời, nhìn thấy khoáng thạch bên trong thì trầm mặc một lát.

Cordis cũng ghé lại nhìn, bên trong là những khối trông giống đá quý nguyên thạch. Chỉ liếc mắt một cái cậu đã nhận ra, vì trong đầu lập tức hiện lên mấy video đổ thạch mà mình từng xem.

Phản ứng lại, cậu có chút không dám tin, nhìn thêm lần nữa rồi do dự hỏi: “Đây là quặng đá quý thô sao?”

Những khối đá to nhỏ khác nhau, từ mặt cắt tự nhiên hay miệng hố đều có thể nhìn thấy màu sắc xinh đẹp bên trong. Nếu thật sự là đá quý, vậy cả một rương này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tinh tệ chứ?

“Thư phụ anh muốn tặng em.” Frappel đẩy chiếc hộp về phía Cordis một chút.

Cordis cảm thấy có gì đó không đúng: “Tặng em? Tặng mấy thứ này cho em làm gì?”

Ánh mắt Frappel chuyển sang túi đất vẫn chưa mở.

“Là như em nghĩ sao?” Cordis thật sự không biết phải diễn tả tâm trạng liên tục bị làm mới nhận thức về tài phú này thế nào.

Thấy biểu cảm của cậu, Frappel không thể không giải thích: “Muốn có màu men gốm đẹp thì phải dùng đá quý tự nhiên, mấy thứ này không tính là trân quý. Có lẽ thư phụ anh biết anh định mua, nhưng sau đó lại nói không cần, nên mới cố ý bảo trùng đào hẳn một rương cho em, để em chơi cho vui.”

Đây là lần đầu tiên Cordis nghe Frappel dùng giọng điệu gần như có chút lúng túng để giải thích. Cậu tin lời Frappel, hơn nữa theo cách anh nói, hai trùng thư phụ thư tử đó cũng không có ác ý gì.

Chỉ là cậu… chỉ là tầm mắt của cậu vẫn chưa đủ rộng mở.

Đế quốc sở hữu tám đại tinh vực, gia tộc Kupher là một trong những gia tộc lớn giàu có nổi danh, có thể tưởng tượng được mức độ giàu có của họ.

Cậu không thể vì bản thân từng sống cuộc sống bình thường mà để Frappel phải nhân nhượng, kéo thấp chất lượng sinh hoạt vốn có của anh.

Thực ra cậu cũng từng nghĩ tới việc mua khoáng thạch, chỉ là cân nhắc tới khả năng Frappel sẽ không chấp nhận nên mới không mua, nhưng gia tộc của anh hoàn toàn có thể gánh vác được chuyện này.

Suy nghĩ trong đầu Cordis xoay chuyển liên tục, những ý nghĩ phức tạp chỉ mất vài giây đã quy tụ lại thành một quyết tâm rõ ràng: cậu phải kiếm thật nhiều tinh tệ, ít nhất là không thể để đối tượng của mình vì mình mà sống một cuộc sống kém hơn trước đây.

Frappel không biết rằng chỉ trong vài giây ngắn ngủi đó, Cordis đã nghĩ nhiều đến vậy. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh vẫn giải thích thêm: “làm đồ sứ rất phức tạp, người mới bắt đầu từ mài khoáng thạch, để làm ra một thành phẩm vừa ý phải mất rất nhiều thời gian.”

Cordis thật sự phải cảm ơn anh vì không nói quá rõ, nếu không cậu còn tưởng là tô màu men gốm gì đó. Với tay nghề của mấy người mới như bọn họ, không biết đến khi nào mới có thể nặn ra được một cái bát có thể dùng được sau khi nung xong.

“Vậy thì chúng ta cứ chơi trước đã, mấy cục đá kia cứ để sang một bên, đợi khi tay nghề theo kịp rồi tính tiếp.” Cordis quyết định tạm thời làm ngơ.

Cordis không ngờ Frappel vì một câu nói của mình mà đặc biệt đi tìm đất sét, phối hợp cùng cậu nặn bùn.

Frappel thấy cậu hứng thú không tệ, không nói gì thêm, mở túi đựng bùn.

Làm đồ sứ cũng là một nghề có thể kiếm tiền, nhưng làm đến độ để kiếm tiền thì trùng trong nghề không thể nào đưa cho bọn họ một giáo trình hoàn chỉnh, dù sao bọn họ cũng chỉ là chơi cho vui. Frappel và Cordis dựa theo quy trình đại khái mà Frappel hỏi được từ thợ thủ công, bắt đầu nặn đất.

Bọn họ gần như nặn tới tối mới có được hình dáng vừa ý, sau đó còn phải hong khô, tráng men rồi nung.

Cordis nhìn những chiếc bát đĩa tinh xảo đáng yêu được xếp thành một hàng, không nhịn được chụp lại, nghĩ rằng sau này ít nhất cũng sẽ có cơ hội lại tới đây tiếp.

Lần đầu tới còn ngủ lại được, những lần sau chắc chắn không thể tệ hơn.

Cho đến khi bọn họ đi lên trên, Cordis đột nhiên nhớ ra một chuyện. Frappel vừa rồi có nhắc tới thư phụ của anh, việc thư phụ anh nói muốn cậu chơi cho vui là có ý gì?

Bạn bè bình thường thì chắc sẽ không tinh tế đến mức đó chứ?

Thư phụ đối với bạn bè quân thư bình thường, không phải là thái độ như vậy.

“Frappel, thư phụ anh biết em sao?” Cordis chậm bước lại.

Frappel quay đầu nhìn cậu, dừng chân: “Ừ, có trùng nói cho ông ấy biết chúng ta ở bên nhau.”

“Phản ứng của ông ấy thế nào?” Cordis ở thế giới này không có gia trưởng, không cần suy nghĩ nhiều, nhưng Frappel thì có, trong nhà anh còn có mấy người anh trai, cậu không thể không cân nhắc suy nghĩ của gia đình anh.

Đôi mắt xanh xám của Frappel thoáng hiện một tia nghi hoặc, anh suy nghĩ lại mấy lần thư phụ liên lạc hỏi han mình, rồi trả lời: Ông ấy rất muốn gặp em.”

“Gặp rồi đánh em một trận?” Cordis không nhịn được mà liên tưởng tới mấy tình tiết tiểu thuyết kiểu con cái bị đồng tính dụ dỗ.

“Em đang nghĩ cái gì vậy? Thư phụ anh không có bạn lữ, ông ấy cũng không quản chuyện tình cảm của mấy đứa trùng con trong nhà.” Frappel vốn đã quen với những ý nghĩ kỳ lạ của Cordis, nhưng đôi lúc vẫn thấy cậu nghĩ quá mức bất ngờ.

Được Frappel nhắc vậy, Cordis lập tức nhớ tới “thành tích lẫy lừng” của gia chủ Kupher. Frappel và mấy người anh á thư của anh đều là sinh sản vô tính, nhà bọn họ căn bản không có khái niệm “nối dõi tông đường”.

Hơn nữa trùng cái còn có xác suất nhất định tự nhiên mang thai, cũng có thể dùng dung hợp gen của hai trùng để tạo ra sinh mệnh mới.

Lúc này Cordis mới càng nhận thức sâu sắc sự khác biệt giữa Trùng tộc và nhân loại, hoặc nói đúng hơn là sự đa dạng trong phương thức sinh sản của thời đại tinh tế.

Cậu dùng đôi tay còn dính bùn nắm lấy tay Frappel: “Ha ha, vậy thì chúng ta tìm cơ hội gặp gia trưởng.”

“Rất nhanh thôi.” Frappel chú ý thấy trong đáy mắt Cordis thoáng qua một chút phiền muộn nhỏ, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nhỏ đến mức khó nhận ra.

Sau đó một thời gian, quân đoàn Z11 và các quân đoàn xung quanh đều yên ổn, chi tiết cụ thể về việc Trùng đực thị sát quân đoàn không còn bị tiết lộ ra ngoài. Viện trưởng viện nghiên cứu cùng một nhóm nghiên cứu viên sau khi trở về Đế tinh vực cũng mai danh ẩn tích.

Cordis dần dần phối hợp tốt giữa công việc và sinh hoạt, trong giờ làm việc dẫn theo các quân thư dưới trướng học tập, làm việc, cũng thử từng bước buông tay. Các đầu bếp sơ cấp được điều tới căn cứ tạm thời và tinh hạm, sự sắp xếp này nhận được sự khen ngợi nhất trí của toàn bộ quân thư quân đoàn.

Giai đoạn cao trào của tinh thú triều bước vào hồi kết, thời gian chiến đấu tại thành lũy kéo dài năm ngày. Trong căn cứ, gần như toàn bộ quân thư đều xuất kích, sau đó là chém giết và đối chiến.

Năm nay quân thư quân đoàn Z11 có chiến ý đặc biệt cao, tuy chiến đấu thảm khốc, nhưng số lượng thương vong lại đạt mức thấp kỷ lục.

Sau đại thắng, cảm xúc sa sút bao trùm quân đoàn hai ngày. Khi tin tức canh thịt tinh thú có hiệu quả phục hồi đặc biệt tốt đối với quân thư bị thương truyền ra, toàn bộ quân đoàn lập tức phấn chấn trở lại.

Khoảng thời gian gian khổ nhất trong năm của quân đoàn Z11 đã trôi qua.

Bọn họ xây dựng vài xưởng sản xuất sản phẩm thịt tinh thú. Ban đầu chỉ có đơn đặt hàng từ quân đoàn thứ 8, nhưng ngay trong lúc đó, phát sóng trực tiếp cùng việc quân đoàn Z11 không hề che giấu tình hình đã khiến toàn bộ các quân đoàn trực thuộc tinh đoàn thứ 8 đều biết rằng nơi này tuyệt đối có hàng tốt.

Sau đó là các đơn thử nghiệm liên tiếp được gửi tới. Sau khi bắt đầu bán sỉ, những quân đoàn đã nếm thử hương vị liền gửi đơn đặt hàng tới dồn dập như tuyết bay.

Hiện tại xu hướng tìm việc trên Z11 tinh cũng thay đổi. Muốn tìm việc, chỉ cần lên Tinh Võng tìm kiếm là thấy toàn những vị trí lương cao đãi ngộ tốt. Doanh nghiệp bình thường nếu không đưa ra điều kiện như vậy để tuyển người, thì những trùng đó đều sẽ bị nhà xưởng và nông trường của quân đoàn tuyển hết.

Lô đồ hộp thịt tinh thú quân dụng đầu tiên được bán tới tay trùng dân thường, bọn họ cũng thông qua đó mà biết tới nhà xưởng quân đoàn, đồng thời qua công tác tuyên truyền ngày càng thành thục của quân đoàn Z11, hiểu rõ nhà xưởng và nông trường của bọn họ có đãi ngộ tốt đến mức nào.

Đi làm ở đó, bất kể là quân thư, quân thư giải ngũ hay á thư, chỉ cần trở thành một phần trong sản nghiệp của quân đoàn, là có thể hưởng đãi ngộ nhà ăn. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đã đủ sức hấp dẫn vô số trùng đang muốn tìm việc.

Những ông chủ còn ở lại Z11 tinh, muốn dựa vào cảng và các sản nghiệp khác để kiếm tiền, chỉ có thể đau lòng từ bỏ thực tế rằng không còn giống trước kia mỗi năm đều có quân thư giải ngũ mới gia nhập, muốn tuyển trùng dù có đưa ra mức lương thấp đến đâu, một khi dán thông báo tuyển dụng, vẫn sẽ có một đống trùng chờ được chọn.

Những ngày tháng cũ đã không thể quay lại.

Hiện tại không chỉ vì quân đoàn có sản nghiệp, thu hút đi phần lớn sức lao động.

Mà còn vì trung úy phụ trách nhà ăn của quân đoàn.

Chưa tới một năm, dường như quân đoàn Z11 và Z11 tinh đã thay đổi bắt đầu từ khi cậu phát hiện đậu đất có thể dùng làm thực phẩm.

Giờ đây không những họ không thể dùng giá thấp để giữ chân quân thư giải ngũ, ngay cả á thư cũng có lựa chọn khác. Vị quân thư này ngoài thân phận là trùng của quân đoàn, lấy quân đoàn làm chỗ dựa, còn có rất nhiều sản nghiệp trên Z11 tinh. Nhà xưởng gia công đồ ăn vặt, nhà xưởng thực phẩm tiện lợi, cơ sở huấn luyện… đều mang lại cho á thư bình thường nhiều lựa chọn hơn.

Những trùng có tiền vừa than thở rằng bây giờ càng ngày càng khó kiếm tiền, lại vừa cảm thán rằng cuộc sống hiện tại rất tiện lợi, chỉ cần ra khỏi cửa là có thể mua được thực phẩm tiện lợi, có đậu đất, có các gói rau củ, còn có thể khởi nghiệp mở sạp mỹ thực nhỏ.

Có nhiều tiền hơn nữa thì còn có thể tới Phồn Hoa Lâu.

Tất cả những điều này khiến bọn họ vừa thấy tiền khó kiếm, lại vừa cảm thấy sau khi kiếm được tiền thì tiêu rất đáng.

Những ngày nghỉ, Cordis sẽ hẹn hò cùng Frappel, ngoài việc tới nhà ăn, đôi khi cậu còn tiện thể ghé thăm các chi nhánh “Lam Vị”.

Tuy nhiên, ý ở đây không phải là kiểm tra, các chi nhánh không hề có vấn đề gì, cậu rất yên tâm.

Cậu thích đi dạo ở những khu cư trú khác nhau, xem cảm giác sinh hoạt khác biệt ở từng nơi.

Không biết có phải vì mùa tuyết đã qua hay không, những công trình kiến trúc tối tăm, lạnh lẽo, trông như được tuyết tan làm mềm đi, lặng lẽ trở nên ấm áp.

Những trùng bán hàng rong đầu đường, xe bán thực phẩm, những cuộc mặc cả rồi cuối cùng vẫn mua của khách, những trùng già nắm tay nhau đi dạo, trùng trẻ tuổi tinh thần sung mãn, trùng con nhảy nhót… cuộc sống của họ dường như đang phát sáng.

Buổi sáng hẹn hò, hẹn xong thì về nhà cùng nhau nấu cơm, buổi chiều lại xuống tầng hầm 1 ở nhà mân mê đống bùn của họ.

Sau ba lần liên tiếp nung hỏng toàn bộ chén đĩa đã nặn, bọn họ chuyển sang thử thách nặn thú nhỏ bằng đất.

Ngày hôm sau đi làm, cặp tình lữ nhỏ sau ngày nghỉ nạp đầy năng lượng đều tinh thần phấn chấn.

Thượng tướng Manny chỉ cần đi làm là sẽ tới sớm hơn một giờ, khi làm việc ông ta tuyệt đối không cho phép có chút sơ suất nào, cũng không muốn để xảy ra bất kỳ sai lầm nào dưới tay mình.

Nhưng hôm nay khi Frappel gặp ông ta, sắc mặt thượng tướng Manny lại cau có.

“Thượng tướng Manny.” Frappel chủ động mở lời.

Đứng trước cửa văn phòng của anh, sau khi thượng tướng Manny nghe thấy giọng nói của Frappel mới thả lỏng ánh mắt, ông ta nói với Cordis: “Tin tức tinh thú có thể dùng làm thực phẩm đã được công khai trong tám đại quân đoàn.”

Tin tức mà Frappel chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng tới, anh nhìn thượng tướng Manny, chờ ông ta nói tiếp.

“Viện nghiên cứu đế quốc đã công bố tin viện trưởng Branz bỏ trốn, sau khi bỏ trốn bị quân đoàn thứ nhất bắt giữ, tử vong tại chỗ.”

Frappel nhíu mày.

“12 giờ trưa theo giờ Đế tinh, tin tức về tinh thú sẽ được công khai trên toàn đế quốc, chuẩn bị sẵn sàng đi.” Cuối cùng thượng tướng Manny cũng nói ra một tin tốt: “Tiếp theo có lẽ sẽ đến lượt cậu tiếp nhận triệu kiến.”