[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 120

Ngày hôm sau đi làm,Cordis mang theo phần cốt nước kho trong nhà.

Hiện tại trong nhà ăn, số quân thư có thể trực tiếp lên bếp chế biến đã vượt hơn một trăm. Ngoài ra còn hơn hai trăm quân thư đang luyện tập kiến thức cơ bản, có thể làm công việc phụ bếp.

So với tổng số quân thư toàn quân đoàn, hơn hai trăm đầu bếp như vậy vẫn quá ít.

Nhưng so với giai đoạn Cordis mới vào nhà ăn còn bận tối tăm mặt mũi, thì bây giờ bọn họ đã thành thạo hơn rất nhiều.

Công việc cuối mỗi ngày của họ là xác định lại món ăn của ngày hôm sau. Tuy thực đơn cố định đã lên lịch cả tuần, nhưng để tránh bỏ sót, trước mỗi ngày vẫn phải xác nhận lại.

Ngày hôm sau đến là có thể bắt đầu xử lý nguyên liệu. Những món cần hầm lâu như canh phải làm từ sớm, còn những món “làm mới ăn mới ngon” thì phải nấu đúng thời điểm.

Chỉ có Cordis trong toàn quân đoàn là có khái niệm chính xác về thời điểm này — và cậu cũng là trùng duy nhất làm được.

Bình thường quân thư đầu bếp chỉ cần đảm bảo nấu xong đúng giờ cơm trưa và cơm tối, thêm vào đó là trong lúc nấu không được tự phát linh cảm ngoài thực đơn.

Trên đường đi làm Cordis đã gửi thông báo lên nhóm chat nhà ăn, yêu cầu mọi trùng nhanh chóng xử lý xong công việc trên tay, tranh thủ thời gian nghỉ trưa để xem cậu phát sóng trực tiếp dạy học.

Cậu gọi rất nhiều đậu đến phòng bếp riêng, phát sóng trực tiếp giảng giải toàn bộ quy trình làm sản phẩm chế biến từ đậu.

Bước đầu tiên: đảm bảo nguyên liệu tốt, tỷ lệ chuẩn xác. Chỉ cần làm đúng, đậu hủ sẽ không thể dở.

Buổi sáng, cậu dạy lý thuyết cơ bản. Đến khi nghỉ trưa xong, Cordis dẫn theo nhóm quân thư vào thực hành: từ ma sữa đậu nành, điểm đậu hủ, nấu váng đậu, tàu hũ, ép ra các mức nước khác nhau để làm nộn đậu hủ, đậu hủ già, đậu phụ khô, rồi làm đậu rán v.v.

Sản phẩm chế biến từ đậu đẹp hay xấu không quan trọng, quan trọng là tối nay tất cả sẽ trở thành món mới trong phòng bếp.

Cordis chuẩn bị dạy bọn họ dùng sản phẩm chế biến từ đậu của chính họ để hầm đậu hủ. Tất cả sản phẩm chế biến từ đậu đều là đồ chín, hầm chung thì sẽ không dở được.

Còn Cordis thì không đứng yên. Khi thấy quân thư đã nắm được mức “điểm đậu hủ”, cậu liền lấy ra mấy bản mẫu mà mình tự làm ra trước đó, để quân thư cầm theo làm bút ký, rồi bắt đầu cho họ thao tác thực tế.

Hàng vạn tấn đậu, thao tác thoải mái.

Buổi sáng Cordis dùng kỹ thuật chuẩn nhất để làm mẫu, cố ý chừa lại một phần đậu hũ non để làm đậu hũ phomai.

đậu hũ phomai cần lên men. Buổi chiều không đủ thời gian, nên Cordis chỉ cắt đậu hủ thành từng khối nhỏ rồi phơi khô. Đây cũng là lần đầu tiên cậu làm đậu hũ phomai, không có men, đành để lên men tự nhiên.

Đợi miếng đậu hủ hơi khô, Cordis lấy cái sàng mà cậu nhờ quân thư quân thư Ike làm giúp vào trưa nay, rửa sạch rồi đặt đậu lên. Sau đó dùng băng gạc sạch phủ lên, đặt vào góc phòng bếp ít ai động tới để chờ lên men.

Lên men xong thì ướp muối và gia vị. Nhà bếp của Cordis có gia vị phong phú, không cần lo phần này.

Chuẩn bị xong đậu hũ phomai, Cordis đi xem tiến độ của quân thư. Thấy bọn họ vì lực tay không khống chế nổi mà ép nát đậu hủ thành bản dày như gạch, cậu chỉ biết lặng lẽ tích năng lượng trong lòng.

Kỳ thật quân thư có thể dùng vật nặng để ép và điều chỉnh thời gian, tùy ý tạo ra đậu hũ non hay đậu hủ già. Nhưng họ lại nhất quyết học theo Cordis — dùng tay ấn để khống chế lực, ấn đến mức hơi nước khác nhau để tạo ra cấp độ đậu hủ khác nhau.

Nhưng ai cũng biết lực tay quân thư mạnh cỡ nào.

Cordis hiểu rất rõ đám quân thư này không tự lượng được lực của chính mình. Nhưng nghĩ lại bọn họ trước đây đều đảm nhiệm vị trí quan trọng trong quân đoàn, cậu cũng không thể trách nặng.

Vì vậy, cậu bỏ luôn ý định dạy họ dùng đậu hủ để nấu món hầm. Cordis quyết định cho nhóm quân thư dùng toàn bộ sản phẩm chế biến từ đậu làm… đậu hũ kho, đậu hũ khô.

Những trùng có thể làm ra đậu hũ non, đậu hủ già, đậu phụ khô và làm được đậu rán nên Cordis chia thành tổ hai trùng: một tổ chuyên điều chế gia vị theo yêu cầu, một tổ xử lý nguyên liệu thịt, tổ còn lại tiếp tục luyện kỹ năng rán đậu để cố gắng rán thêm thật nhiều đậu rán.

Còn những quân thư ép đậu hủ không ra gì thì bị phân vào nhiệm vụ “lùi một bước”: vớt váng đậu và làm xiên đậu.

“Nếu muốn rèn luyện bản thân, thì bắt đầu từ bước này mà mài dũa tính cách và lực lượng đi.” Cordis nói rất nhẹ, không có chút tức giận hay trách móc. Nhưng ánh mắt cậu vừa nhìn tới trùng nào, là trùng đó liền siết chặt áo trên người.

Đợi đến khi quân thư đứng canh nồi sữa đậu nành sôi ùng ục, cúi đầu dùng cái thẻ thật cẩn thận mở mặt sữa để vớt váng đậu nhưng liên tục làm rách, mồ hôi chảy đầy người, trong lòng bốc lửa, lúc ấy họ mới phát hiện: lúc nãy ép đậu hủ… đúng là quá nhẹ nhàng.

Tất cả đều bắt đầu hối hận vì cái tính bướng bỉnh, nhất quyết đòi học khống chế lực bằng tay.

Cordis nhìn đám quân thư cứng đầu ấy, mặc kệ trong lòng họ có vui hay không, nhưng vì hoàn thành nhiệm vụ cậu giao, họ chỉ có thể nghiêm túc nhìn chằm chằm nồi sữa đậu nành nóng, không rảnh để ảo não về lực tay của mình nữa.

Cordis giao cho hai quân thư nhạy về hương vị chuẩn bị sẵn các loại gia vị mà cậu yêu cầu — phối đúng gia vị phù hợp để kho thịt tinh thú và đậu phụ khô. Trước đây Cordis đã từng dạy nhóm đầu bếp núc cách kho thịt, nhưng lúc đó hương liệu trong nhà ăn của quân đoàn còn rất hạn chế, số lượng cũng ít, nên khi dạy cậu chỉ cho họ “nhận hương vị”, làm chút để mọi trùng nhớ được vị mà thôi.

Khi đó Cordis đã để tâm quan sát, hai quân thư này là những trùng cực kỳ mẫn cảm về vị giác và mùi hương. Nên lần này, ngay khi nhìn thấy họ, Cordis liền cố ý gọi ra để trực tiếp dạy.

Cậu cũng muốn dựa theo sở trường mà dạy, những quân thư mẫn cảm về hương vị như thế này sẽ có thể học được những kỹ năng khác biệt, sau này còn có thể dạy đệ tử.

Cordis cẩn thận giảng giải tác dụng từng loại hương liệu, vì sao thịt tinh thú lại hợp nhất với đậu phụ khô, rồi phân công: mỗi trùng phụ trách một nồi, còn chính cậu cũng phụ trách một nồi, trong đó có cả phần cốt nước kho cậu mang từ nhà.

Tổ quân thư xử lý thịt tinh thú cũng làm rất ổn. Cordis cho họ nhập tổ cùng nhóm gia vị để cùng nhau bắt tay làm món kho.

Rất nhanh, toàn bộ phòng bếp nhỏ liền tràn ngập mùi kho thập cẩm, hương khí bá đạo át cả mùi đậu.

Cordis không quản bọn họ phân tâm hay không, giờ là thời gian dạy học, cậu rất nghiêm. Chỉ khi trùng nào hoàn thành nhiệm vụ vượt chuẩn, mới dám hi hi ha ha trước mặt Cordis.

Giờ học kéo dài đến đúng lúc họ phải bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Cordis kiểm tra xong “bài thực hành” của từng trùng, chấm điểm trực tiếp, chỉ ra thiếu sót rõ ràng cho từng quân thư.

Ngoài bốn trùng phụ trách kho thập cẩm, các quân thư còn lại đều quay về nhà ăn mình phụ trách, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Một quân thư có thiên phú về hương vị nhưng cắn răng đòi học ép đậu hủ. Lúc nãy tự bướng bỉnh chọn làm váng đậu đã bắt đầu hối hận; đến khi thấy mình phải quay về làm việc, còn mấy trùng kia được tiếp tục học món mới… anh ta càng hối hận.

Vừa hay bốn quân thư này thuộc bốn nhà ăn khác nhau. Hơn hai trăm đầu bếp ứng với hơn bốn mươi nhà ăn, thiếu một người cũng không tạo thành gánh nặng.

Cordis nói rõ cho bốn quân thư này nhiệm vụ tiếp theo: chính là phải làm thật tốt nồi kho thập cẩm này. Đến khi thành phẩm mang ra cho toàn quân đoàn nếm thử, ai cũng sẽ biết đây là do bọn họ làm,vì vậy càng phải nghiêm túc.

“Số lượng có phải hơi ít quá không……” — quân thư phụ trách lấy thịt có chút lo lắng hỏi.

Cordis lắc đầu: “Lần đầu làm, không cần quá nhiều. Sau khi làm xong các cậu chia về từng nhà ăn. Hiện tại quân thư chưa phân biệt được quá tinh chuẩn, cũng không đưa ra lời đánh giá kỹ thuật. Mục tiêu của các cậu là làm cho mọi trùng ăn được vị phong phú hơn hôm qua.”

“Trung úy… trùng khác thật sự có thể ăn ra khác biệt nhỏ như vậy sao?” quân thư phụ trách gia vị lo lắng. Từ nhỏ anh ta uống dịch dinh dưỡng, mùi vị khác nhau anh t đều phân biệt được từng chút, nhưng đồng nghiệp của anh ta thì không nhạy như vậy. Bây giờ cùng làm theo công thức của Cordis, anh ta nghĩ quân thư khác ăn không ra.

Cordis nhướng mày: “Tuy công thức giống nhau, nhưng mỗi trùng làm sẽ có khác biệt. Các cậu học cách tôi làm, nhưng các cậu có ý nghĩ riêng, các cậu không phải máy móc. Trong quá trình làm, khẳng định sẽ sinh ra những chi tiết xử lý khác biệt.”

Bốn quân thư không nhịn được nhìn nhau.

Khi thả đậu phụ khô và đậu hủ vào nồi, Cordis dạy bọn họ trình tự cho nguyên liệu và lý do.

Chờ đồ trong nồi kho hấp thụ hương vị, đến lúc mở nắp nồi, mùi kho thập cẩm lan đầy phòng.

Cordis cho bốn quân thư nếm thử món kho của nhau để chấm điểm, sau đó nếm cả món do chính mình làm.

Quả nhiên, kho của mỗi đầu bếp đều khác nhau. Dưới sự so sánh đối chiếu, bốn quân thư đều chỉ ra được khác biệt, dù vị giác đã thoái hóa, vẫn nhận ra được.

Từ đây, bọn họ lại càng kính sợ trung úy Cordis.

Cordis chưa bao giờ yêu cầu họ phải làm giống y như mình. Cậu yêu cầu ở những chi tiết xử lý, để sau này họ cũng có thể có cách “giải thích món ăn” của riêng mình.

Bốn quân thư, cộng thêm robot hỗ trợ, cố gắng hết sức. Trước bữa tối, họ đem món kho thành phẩm chia đến từng nhà ăn, ngẫu nhiên chia cho quân thư nhận phần ăn.

Đối với quân thư đột nhiên được ăn món mới, đó là một niềm vui cực lớn. Mà những trùng khác nhìn trùng kia có, bản thân thì không có, liền tràn đầy oán khí.

Cordis làm nồi kho của cậu xong thì đưa thẳng đến phòng bếp nhỏ, để toàn bộ quân thư cấp cao của quân đoàn Z11 nếm thử xem đậu mà đội công tác bên ngoài cực khổ thu về rốt cuộc có thể làm ra mỹ vị cỡ nào.

Cordis và Frappel hẹn gặp nhau ở nhà ăn nhỏ.

Từ lúc chia tay hôm trước tới giờ đã gần một ngày. Vừa nhìn thấy Frappel, Cordis liền có chút thất thần, ánh mắt cứ dán vào anh mãi. Mãi đến khi Frappel đi đến gần, Felix bên cạnh anh kinh hỉ chào Cordis, lúc đó Cordis mới hoàn hồn, hướng bọn họ làm quân lễ chào từng trùng:

“Tướng quân, thượng tướng Manny, thượng tướng Felix.”
Cordis nhìn đồng hồ, không nhịn được trêu: “Khó lắm mới thấy hai vị về sớm như vậy a.”

Felix ha ha cười: “Vừa rồi đang bàn chuyện, xử lý quân vụ. Mới nói xong thì cũng đúng giờ ăn cơm, nên lập tức chạy tới.”

Thượng tướng Manny suýt không giữ được biểu cảm. Felix rõ ràng là cố ý nói xong rồi vẫn câu giờ, chỉ để chờ đến lúc ăn cơm mà đi cùng. Đúng nghĩa kéo ông đi cho bằng được.

Ban đầu Manny còn nghĩ đã là quân thư thượng cấp đến Z11 tinh, thế nào cũng nên chiêu đãi cho đàng hoàng. Nhưng hiện tại xem ra… đúng là không cần thiết.

Là tới tra tấn ông thì có.

Frappel nhìn Cordis, định đi gần hơn một chút, ai dè Felix đột nhiên chui vào giữa hai trùng, cười vô cùng hòa ái, hỏi Cordis có yêu cầu gì, ở Z11 tinh có gì bất tiện, rồi hỏi sau này có muốn đi du lịch tinh cầu khác không, nếu đến tinh cầu thứ 8 thì anh ta có thể dẫn Cordis đi.

Cordis bị anh ta tiếp cận quá rõ ràng và có mục đích, cộng thêm kiểu hàn huyên khách sáo giả thân cận, làm cho biểu tình cậu cứng ngắc. Có lẽ có trùng sẽ thích kiểu giao tiếp này, nhưng Cordis thì thật sự không thích. Cứ phải bật chế độ xã giao đối ứng, cực kỳ mệt.

Cửa sổ lấy cơm của phòng bếp nhỏ trải qua nhiều lần cải tạo, cuối cùng cũng giống các nhà ăn bình thường khác, dùng kính pha lê trong suốt ngăn cách thực khách, chỉ mở ra khi lấy cơm.

Frappel thấy đầu bếp đã bưng xong các món ăn tối lên. Anh đi tới gõ nhẹ một cái để ra hiệu.

Đầu bếp đã sớm chú ý đến hàng trùng này. Chỉ cần Frappel gõ một cái, anh ta liền lập tức lĩnh hội, động tác như múa mà múc đồ ăn, ngay sau đó cửa lấy cơm mở ra, đẩy một phần cơm ra.

Nhà ăn nhỏ lấy cơm phân cấp, tham khảo ý Cordis từng nói: cấp bậc khác nhau, món ăn được lấy cũng khác nhau.

Chức vị của Frappel là cao nhất, nên mỗi lần đến nhà ăn nhỏ, anh đều được ăn toàn bộ món ăn.

Frappel bưng mâm đồ ăn nhét trực tiếp vào tay Felix. Quân thư này vốn đã dỏng tai chờ lấy cơm, lập tức ngưng luôn cuộc “giao lưu thân thiện” với Cordis. Đến khi được nhét mâm đồ ăn vào tay, khóe miệng anh ta cong tới tận sau tai.

“ Tướng quân Frappel, anh đúng là trùng tốt a!” Felix nhìn mâm đồ ăn với đủ món lạ, mắt anh ta sáng đến mức như không đứng yên nổi.

Anh ta lập tức chọn chỗ gần đó mà ngồi xuống:
“Chúng ta ngồi đây đi, ánh sáng tốt, tôi còn tưởng phải chờ đến giờ ăn cơm mới được ăn. Thật sự cảm tạ… quân đoàn Z11 đúng là biết linh hoạt thay đổi, chúng tôi cũng nên học… thôi, dịch dinh dưỡng chắc không cần phiền như vậy.”

Felix nhìn chằm chằm những món ăn sắc màu đẹp đẽ, hương thơm không ngừng chui vào mũi anh ta. Anh ta chỉ còn cách liên tục nói chuyện, nếu không chắc chắn sẽ không nhịn được mà nhét ngay vào miệng.

Dù đầu óc anh ta đã bị mỹ vị lấp đầy gần hết, nhưng miễn cưỡng còn giữ được chút lý trí, để khỏi mất mặt khi đại diện quân đoàn số 8.

Cordis và hai vị thượng tướng kia cũng nhanh chóng lấy được phần của mình. Ba trùng đều đầy ắp món ăn lạ mắt.

Các món kho lạ Felix không nhận ra, nhưng thượng tướng Manny và Frappel thì biết rất rõ.

Cordis tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Frappel. Sau khi buông mâm xuống, động tác cực nhanh nắm nhẹ tay anh một chút, rồi lập tức buông ra, khóe miệng mang theo nụ cười mà ngồi xuống.

Hành động đó, ngoại trừ Felix đang mải mê với mâm đồ ăn thì tất cả trùng còn lại đều thấy được. Felix toàn tâm toàn ý nhìn món ăn, toàn món anh ta chưa từng ăn qua, anh ta chỉ muốn lập tức nếm thử.

Thượng tướng Manny càng nhìn món kho càng vui vẻ, ông đang phân biệt trong đó ngoài thịt thì có gì.

Frappel hơi nhíu mày, muốn đưa tay sang nắm lại tay Cordis vừa buông.

Cordis vì nắm tay đối tượng yêu đương mà tâm trạng cực tốt, liền hào hứng giới thiệu món kho sản phẩm chế biến từ đậu làm hôm nay:
“Món có màu như này là món kho. Trong đó ngoài thịt ra, những thứ còn lại đều cùng một loại nguyên liệu làm, nhưng tôi không nói trước, nói rồi các vị có thể không còn bất ngờ nữa.”

“Nếm thử đi.” Cordis vui vẻ mời.

Ngữ khí Felix đầy sức sống: “Được được…”
Anh ta không chờ nổi, đôi đũa đã vươn ra. Cái mâm đồ ăn xa lạ này từ lúc bưng lên đến lúc thuận buồm xuôi gió vào miệng anh ta thì chỉ dùng đúng hai động tác, đến khi ăn được vị ngon thì càng ăn càng nhanh.

Thượng tướng Manny cũng có chút gấp không chờ nổi. Một lọn tóc dài trước trán cứ đụng vào mặt làm ông thấy vướng tay vướng chân, ông tùy tay vuốt gọn ra sau, rồi hoàn toàn tập trung vào đồ ăn.

Khi bọn họ bắt đầu ăn, một nhóm quân thư đúng lúc tan tầm cũng dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến. Bọn họ vừa đến đã ngửi thấy mùi hương kỳ dị của món kho, ai cũng muốn mau chóng được ăn.

Mỗi lầnCordis ăn đồ ăn trong nhà ăn đều cảm thấy thiếu món chính. Đặc biệt từ lúc cậu được ăn cơm và mì sợi ở đây, cảm giác “đồ ăn ngon phải đi kèm món chính” càng sâu sắc hơn, ăn như vậy mới thỏa mãn.

Lần này cũng không ngoại lệ. Ngoài phần kho cậu làm, hôm nay phòng bếp nhỏ còn nấu đậu đất chua cay, đậu đất hầm thịt, chiên bánh nhân thịt, và một nồi cà ri đầy thịt viên.

Món kho hay cà ri viên ăn riêng cũng rất ngon, nhưng trong lòng Cordis, tất cả những món còn lại đều phải ăn cùng cơm mới là “đỉnh”.

Dù trong lòng cứ nghĩ tới cơm, Cordis vẫn nghiêm túc ăn từng món.

Frappel thì cố ý lẫn vô tình quan sát Cordis. Anh thấy hình như Cordis hơi không vui.

Hai kẻ tâm không đặt ở đồ ăn này ăn cực nhanh. Trong khi Felix, thượng tướng Manny và những quân thư khác trong nhà ăn nhỏ thì nâng niu từng lần gắp, quý trọng từng ngụm mỹ vị khó có được.

Bọn họ chỉ cần ăn một lần liền biết đây là món do trung úy Cordis làm. Không ngờ hôm qua vừa mới được ăn, hôm nay lại được ăn tiếp.

Felix ăn xong miếng thịt kho cuối cùng, cảm giác muốn vĩnh viễn ở lại quân đoàn Z11 của anh ta đạt đến đỉnh.

“Tướng quân Frappel, anh nói tôi- trùng đại diện quân đoàn số 8- ở lì lại quân đoàn Z11 thì khả năng thành công lớn không?” Felix nhìn chằm chằm vào Cordis: “Cordis các hạ, cậu thật sự không muốn đổi sang một tinh cầu cư trú tốt hơn sao?”

Frappel không ngờ Felix lại dày mặt như vậy, dám nhiều lần đào góc tường trước mặt anh. Anh lạnh mặt: “Không thể.”

“Không được.” Cordis cảm nhận được khí lạnh trong biểu tình của Frappel, thấy hơi đáng yêu, cười đáp, nhưng lời nói thì không để lại chút đường sống:
“Dù quân đoàn số 8 cho tôi sáu phần lợi nhuận, tôi cũng không động lòng.”

Felix nghe đến con số này liền hiểu rõ Cordis hoàn toàn vô tình với đề nghị, cuối cùng cũng chịu từ bỏ việc kéo Cordis về quân đoàn số 8. Nhưng anh ta lại bắt đầu tò mò Cordis rốt cuộc xuất thân từ gia tộc đầu bếp nào, sao lại làm được nhiều món mỹ vị như vậy.

“… Vậy tôi thử xem có thể đào một đầu bếp trẻ nào đó từ gia tộc cậu tới quân đoàn chúng tôi không.” Felix vẫn không thể ngăn được lòng tham mỹ thực, liền có ý định chuyển xuống tay với bọn nhãi trùng trẻ tuổi khác.

Cordis nhướng mày: “Thượng tướng, tôi là trùng bản địa của tinh vực thứ 8, lấy đâu ra gia tộc.”

Đổi lại Felix trợn tròn mắt. Anh ta còn tưởng Cordis là trùng đầu bếp chạy khỏi Đế tinh đi tìm tự do! Nghe trùng ở quân đoàn Z11 nói sơ sơ thì cứ như kiểu Cordis bị tinh thú đánh đầu óc có vấn đề, rồi được trùng thần sủng ái nên đạt được năng lực!?

Cordis không biết Felix đang tưởng tượng cái gì, nhưng biểu tình của Felix thật sự quá buồn cười, khiến cậu không nhịn được siết tay Frappel, nghiêng đầu nhìn xem anh có đang cười không.

Thượng tướng Manny vốn giữ biểu tình bình đạm, nhưng khi nhìn thấy Cordis kéo tay Frappel, biểu tình đạm mạc ấy như lập tức tan thành nước, đổi thành một biểu cảm đóng băng lạnh lẽo.

Có vài điều ông ta không biết đang xảy ra.