Thình lình tất cả chìm vào bóng tối, khiến Cordis hoàn toàn không có thời gian phản ứng.
Đến khi cậu cảm nhận được quanh thân mình bị một lực ép rất nhẹ bao lấy, cậu mới ý thức được có biến cố xảy ra.
Cậu và Frappel vốn đang ngồi rất gần. Sau khi cúi sát vào anh rồi chưa kịp rời đi, cánh Frappel đã lập tức “phản kích”, bao trùm lấy cậu, tạo thành một không gian nhỏ khép kín chỉ có hai trùng bọn họ.
Nhưng không gian tối đen này không phải hoàn toàn không ánh sáng. Bằng chút ánh sáng còn lại, Cordis vẫn nhìn thấy chút ánh ánh phản chiếu lập lòe phát ra từ đôi cánh của Frappel.
Một phần cánh còn chạm nhẹ vào cánh tay cậu, xúc cảm như tơ lụa, mềm mại, trơn mượt, mang theo hơi ấm sinh mệnh.
Ngoài ra, còn có một dòng lực vô hình đang bao quanh bốn phía.
Cordis nhận ra “nó”.
Bình thường cậu chỉ dùng tinh thần lực khi sử dụng không gian trữ vật. Cậu điều khiển tinh thần lực rất linh hoạt, nhưng việc mở và thu trữ vật chỉ cần phát ra một tia tinh thần lực nhỏ là được.
Cậu không giống Trùng tộc, khi họ gặp nguy hiểm hoặc tình huống đặc biệt sẽ theo bản năng mở tinh thần lực ra để cảnh giác hoặc tấn công.
Một lượng tinh thần lực khổng lồ như đang bao bọc quanh người thế này, đây là lần đầu tiên Cordis trải nghiệm.
Vì vậy, cậu bị kích phát tinh thần lực. Trong không gian chật hẹp này, tinh thần lực của Cordis và Frappel đan xen vào nhau.
Tinh thần lực nhạy bén, khi sử dụng có thể điều khiển linh hoạt, giống như một hệ thống trung tâm vô hình trong thân thể.
Đây là loại tiếp xúc còn thân mật hơn cả chạm vào thân thể.
Cordis cảm giác như cả hô hấp cũng ngưng lại. Biến cố bất ngờ khiến cậu ngoài im lặng ra thì chẳng thể phản ứng theo cách nào khác.
Frappel cũng không động đậy, không mở miệng.
Trong không gian này, thời gian như kéo dài vô hạn. Hai luồng tinh thần lực quấn lấy nhau, nhẹ nhàng khiêu vũ.
Tinh thần lực của Cordis dưới áp lực mạnh mẽ của tinh thần lực Frappel, giống như một chú chim nhỏ vụng về, nghiêng ngã từng bước. Còn tinh thần lực của Frappel thì như một tấm lưới rộng, dễ dàng đỡ lấy chú chim nhỏ ấy.
Dần dần, Cordis khống chế được tinh thần lực của mình. Dưới sự dẫn dắt của Frappel, cậu thăm dò cả không gian nhỏ bị cánh bao lại, thậm chí “nhìn” rõ từng chi tiết trên cánh Frappel.
Cứ như thể hai trùng đã ở trong bóng tối này hàng giờ, cho đến khi tinh thần lực của Cordis gần như cạn kiệt, Frappel mới thu lại cánh.
Ánh sáng trở về trước mắt, Cordis lập tức cảm thấy người mình đầm đìa mồ hôi. Việc dùng nhiều tinh thần lực như vậy, chẳng khác nào liên tục vận động thể lực cường độ cao.
Theo bản năng, cậu sờ lên cổ mình, cả tay đều là mồ hôi. Khi ngẩng đầu nhìn Frappel, cậu thấy trên má anh cũng ửng đỏ. Hoàn toàn không giống dáng vẻ cao lãnh thường ngày.
Nghĩ đến chuyện cánh trùng cái thể hiện ý đồ theo đuổi phối ngẫu, lại dán vào gần như thế… mà vừa rồi là xuất hiện trong nháy mắt, cậu hoàn toàn không kịp chuẩn bị…
Đầu Cordis vẫn rối loạn. Tinh thần lực vừa rồi đan xen như điệu múa vẫn còn quanh quẩn trong não, khiến toàn thân cậu hơi mềm nhũn. Một luồng tê dại từ tận xương sống lan dần lên trên.
Frappel nhìn Cordis, đôi mắt lam sẫm lại.
Cordis không dám nhìn thẳng, vội quay mặt sang bàn ăn. Khoảng thời gian dài hai trùng chìm trong không gian kia, robot nhỏ trong nhà đã siêng năng dọn sạch toàn bộ chén bát.
Cậu tìm đại một câu để che lấp bối rối: “À, Tiểu Ái thật chăm chỉ.”
Frappel khẽ đáp một tiếng, ánh mắt nhìn sang robot vừa được nhắc đến. Anh nhớ lại bản thân vừa rồi hoàn toàn đắm mình trong tiếp xúc tinh thần lực thân mật đến mức mất hết cảnh giác. Anh mím môi, lập tứcthầm ghi thêm vào kế hoạch huấn luyện: phải luyện riêng khoản mất cảnh giác này.
Cordis và Tiểu Ái và Tiểu Tám chơi mấy trò tương tác nhỏ. Khi thấy Tiểu Tám duỗi hết cả “móng vuốt”, chỉ còn đúng một cái chân đứng thẳng, trông vô cùng buồn cười, Cordis bật cười thành tiếng. Cảm giác buồn cười ấy lập tức xóa sạch toàn bộ ngượng ngùng lúc nãy.
Sau đó cậu chú ý đến quần áo Frappel bị rách. Lần trước cậu từng tò mò, không biết mỗi lần cánh của anh bung ra thì có phải lần nào cũng xé hỏng quần áo hay không. Không ngờ nhanh như vậy đã được nhìn trọn quá trình ngay trước mắt.
Cậu chỉ chỉ bộ quần áo rách: “Có muốn đổi cái khác không?”
Frappel hơi nghiêng đầu, khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt: “Hay là mời anh đến nhà em ở luôn?”
Cordis cảm giác thái độ Frappel đối với mình so với trước kia rõ ràng rất khác. Nhưng cậu không hề thấy đột ngột, trái lại, càng tiếp xúc càng thấy anh đáng yêu hơn.
Trên mặt Cordis cũng nở nụ cười: “Cái đó thì không được, phải từ từ từng bước một. Lần sau.”
Frappel gật đầu: “Được.”
Anh cũng thấy tâm trạng Cordis thay đổi, và bản thân anh cũng đã thu lại sự bối rối của lần đầu tiếp xúc thân mật theo kiểu Trùng tộc xong. Bình thường, trùng cái trong huấn luyện có rất nhiều tiếp xúc thân thể. Nhưng với một quân thư hiếm có như anh — thể chất S, tinh thần lực cũng S — thì khi tinh thần lực gặp tinh thần lực của quân thư khác, chỉ có đối kháng hoặc trấn áp.
Còn tinh thần lực của Cordis vừa rồi, không mang theo chút công kích nào, ôn hòa giao hòa cùng anh, giống như tinh thần song phương kết hợp.
Hai trùng bọn họ đúng là một đôi trời sinh.
Cordis dọn một nửa phần kho thập cẩm còn lại trong phòng bếp. Đồ vốn định mang cho đồng nghiệp nếm thử, nhưng nghĩ lại hôm nay làm cũng vì Frappel, thôi thì đều để anh lấy hết.
“Này, mang về làm đồ ăn vặt.” Cordis vỗ vỗ chiếc hộp, ánh mắt cong thành hai vầng trăng nhỏ.
Frappel nhẹ nhàng ôm lấy cậu: “Anh chỉ muốn mang em về.”
Cordis thở dài một hơi. Cậu cảm giác Frappel tiến bộ thần tốc trong việc câu dẫn tâm tình mình, như thể một ngày đi nghìn dặm: “Không được, chỉ có tình yêu thôi thì không đủ.”
Cuối cùng, Frappel không được Cordis giữ lại, cũng không thể mang Cordis đi — chỉ mang theo hộp“đồ ăn vặt” kho thập cẩm, cùng một chút ưu thương nhẹ nhàng rời đi.
Cordis thì bắt đầu điên cuồng học thêm kiến thức về tình yêu và hôn nhân của Trùng tộc, đồng thời muốn tự tay làm một món quà để tặng cho Frappel, cậu đặt mua công cụ, chuẩn bị bắt tay vào tự mình chế tác.