[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 121

Felix từ lúc bắt đầu đều không đưa ra được thứ Cordis muốn, lại còn muốn dụ cậu đi ăn máng khác, hơn nữa thời điểm anh ta xuất hiện cùng điều kiện đưa ra đều không thích hợp. Dù anh ta có cố gắng thế nào đi nữa, cũng không có cách nào hấp dẫn Cordis đến quân đoàn số 8.

Nếu thật sự muốn luôn được ăn cơm cậu làm, so với việc nghĩ cách kéo cậu đi, chi bằng tự hỏi liệu có thể đến quân đoàn Z11 hay không.

Nhưng đang ở quân đoàn cấp trên có điều kiện tốt hơn , không ai lại xin xuống quân đoàn vừ điều kiện kém hơn vừa nguy hiểm hơn , loại lựa chọn theo hướng xuống này, nếu chỉ vì ăn mà làm, thật sự quá điên cuồng.

Hiện tại Felix chỉ muốn đi theo phương hướng của mình trước, cố gắng nho nhỏ một chút, kéo gần quan hệ với Cordis để sau này tiện liên lạc.

Đáng tiếc Cordis ngay từ lần đầu nhìn thấy anh ta đã vẽ một đường gạch thật to ở trong lòng: bọn họ không có khả năng sinh ra quan hệ cá nhân.

Cordis chú ý một chút biểu hiện của các quân thư đến nhà ăn nhỏ ăn cơm, nhìn bọn họ ăn thứ gì cũng đều lộ ra thần sắc sung sướng hơn bình thường. Đó là đánh giá tốt nhất dành cho món kho, xem ra món kho lần này, giống như mỗi lần cậu làm món mới, đều rất được hoan nghênh.

Cậu cũng cảm thấy không tồi trong lòng. Những món giống kho sản phẩm chế biến từ đậu cũng có thể làm thành một số thực phẩm tiện lợi. Đậu phụ khô kho ở Hoa Hạ cũng là món ăn vặt rất được thích.

Còn có thịt kho, thịt khô, đều có thể trở thành đồ hộp quân nhu mới khác hẳn với loại đồ hộp thịt nước lèo thùng thùng đầy nước kia, vừa không tiện lợi lại nặng. Nhưng thịt kho, thịt khô thì tiện hơn nhiều, hơn nữa còn dai và ngon miệng.

Dùng thịt tinh thú còn có thể bổ sung năng lượng.

Cordis thất thần vài giây, hiện lên rất nhiều ý tưởng trong đầu.

Cậu thấy do có Felix ở đây nên họ vẫn luôn chưa nói gì liên quan đến chi tiết, mãi cho đến khi ăn xong bữa tối, trung tướng được thượng tướng Manny ám chỉ mời Felix tới phòng huấn luyện, họ mới có cơ hội trò chuyện riêng.

Họ cũng không cố ý quay lại văn phòng, mà đến thẳng phòng bếp của Cordis.

Phòng bếp của cậu dùng kỹ thuật khoa học tiên tiến của quân đoàn, hơn nữa trong phòng bếp quân đoàn cậu có quyền hạn cao nhất, chỉ cần không có cậu cho phép thì hoàn toàn không thể vào.

Cordis cũng là hôm nay mới biết chuyện này từ thượng tướng Manny.

Cậu không bày biện gì thêm, chỉ tìm một chỗ ngồi xuống, vừa lấy đồ uống cho Frappel và thượng tướng Manny, vừa hỏi bọn họ cảm thấy sản phẩm chế biến từ đậu thế nào.

Thượng tướng Manny rất thích mónăn chế biến kiểu kho. Hôm nay món kho sản phẩm chế biến từ đậu mang lại cho ông ta cảm giác mới mẻ, cũng không kém hơn loại thịt.

Ông ta đưa ra đánh giá rất cao: “Phi thường ngon.”

Frappel cũng đơn giản nói một tiếng ngon.

Cậu xoay người lấy đậu và một cái máy ra, sau đó ngồi trở lại bên cạnh bọn họ.

“Tôi ở đây không có gì để uống, tôi nhờ Ike tìm trùng làm cho tôi một cái máy làm sữa đậu nành, rất tiện dùng khi ở một mình hoặc lúc có bạn bè.” Cordis liếc nhìn cái máy làm sữa đậu nành. Nó chạy rất êm, lưỡi dao cực kỳ sắc, hoàn toàn không cần ngâm đậu, chỉ cần rửa sạch bỏ vào rồi khởi động là nhanh chóng đánh đậu thành sữa đậu nành, màu trắng trong suốt bên trong đã bắt đầu sôi lên.

Thượng tướng Manny cũng hơi tò mò với cái máy này.

Trong lúc chờ sữa đậu nành nấu xong, Cordis nói ra ý tưởng về thịt kho và thịt khô vừa rồi.

“… Thịt kho, tôi nhớ là hình như đã từng nói từ rất lâu trước đây, nhưng khi đó nguyên liệu thịt còn phải nhập từ nơi khác, rất bất tiện. Hiện tại tinh thú trong căn cứ nhiều đến mức dùng không xuể, tôi cảm thấy có thể lên lại kế hoạch chế tác lần nữa.” Nghĩ đến cả một kho đầy nguyên liệu nấu ăn, Cordis không nhịn được cười.

Thượng tướng Manny cũng cười theo: “Chưa bao giờ có dự trữ nguyên liệu nấu ăn giàu có như vậy.”

Năm đó quân dụng cạn kiệt, quân thư thảm đến mức còn phải gặm sống thịt tinh thú, chuyện cũ vẫn còn trước mắt. Hiện tại quân đoàn của bọn họ đã coi tinh thú bình thường như lương thực dự trữ, dù là chiến đấu hay hậu cần xử lý tinh thú đều mang thái độ tích cực hơn rất nhiều.

Thật là thế sự vô thường.

Ánh mắt Frappel giật giật: “Kế hoạch của cậu rất tốt, mỗi năm trong quân đoàn đều có rất nhiều quân thư vì đủ loại nguyên nhân mà bị cưỡng chế giải ngũ. Kỳ thật tôi từng nghĩ, nếu thể chất của họ không khác biệt quá lớn, có thể sắp xếp cho họ một số công tác tuyến hai không cần dùng đến sức chiến đấu. Có lẽ như vậy có thể làm chậm thời gian họ bị buộc giải ngũ.”

Quân thư bị cưỡng chế giải ngũ phần lớn là do tứ chi tổn thương. Nếu khi cơ năng cơ thể hoặc tinh thần lực xuất hiện vấn đề mà có thể sớm sắp xếp cho họ lui về tuyến hai, có lẽ có thể kéo dài những ngày thân thể khỏe mạnh của họ, nói không chừng còn có thể khiến càng nhiều trùng được an hưởng tuổi già.

Nói đến đây, dù là thượng tướng Manny hay Cordis chưa từng tự mình trải qua những cảnh thảm thiết kia, tâm tình cũng đều trầm xuống vài phần.

“Năm vừa rồi quân đoàn không có nhiều vị trí như vậy cho bọn họ, nếu mạnh mẽ sắp xếp thì cũng là vũ nhục quân thư đế quốc.” Frappel nghĩ đến đủ loại ý tưởng của Cordis, lại tăng thêm chức vị mới: “Cậu muốn làm gì thì cứ làm cái đó đi. Những chức trách đó đều là vì tăng phúc lợi cho trùng trong quân đoàn, đều là cống hiến cho quân đoàn. Chờ năm nay quân thư mới gia nhập quân đoàn, sẽ sắp xếp cho một bộ phận trùng lui về tuyến hai.”

Cordis không nhịn được gật đầu: “Được, giúp mọi người đều sống những ngày tốt đẹp hơn.”

Thượng tướng Manny cảm nhận được bầu không khí hòa hợp giữa họ, hơi nhíu mày: “Tất cả công trình đều đặt ở Z11 tinh, nếu lỡ tinh thú tập kích bất ngờ mà thất thủ thì sao?”

“Thượng tướng, nếu thật sự có ngày đó, các tinh cầu khác do quân đoàn Z11 thủ vệ cũng sẽ nhanh chóng bị luân hãm.” Frappel ngữ khí nặng nề nói.

Thượng tướng Manny nghĩ lại quả thật là như thế. Z11 tinh là nơi phần lớn quân thư sau giải ngũ ở lại, bọn họ không nỡ rời quân đoàn quá xa nên mới hình thành tinh cầu cư trú.

Một khi xuất hiện tinh thú triều có thể đột phá đường hàng không, phá hủy Z11 tinh, vậy tất cả quân thư ở tinh vực đó đều sẽ đối mặt tử tuyệt.

Đến lúc đó, tuyến phòng thủ đế quốc thu hẹp lại, quân đoàn đồn trú sẽ được thay thế, các xưởng sản xuất gần đó cũng sẽ bị quân đoàn mới tiếp nhận.

“Đừng ủ rũ như vậy.” Cordis vỗ vỗ tay Frappel: “Như tinh cầu nấm hay các tinh cầu lương thực khác, chắc chắn không thể chuyển đến Z11 tinh. Chúng ta phải nhập gia tùy tục.”

“Nhập gia tùy tục?” thượng tướng Manny nghi hoặc lặp lại.

“Chính là dựa theo tình huống cụ thể mà an bài cho phù hợp… ha ha.” Cordis đơn giản giải thích, đúng lúc máy sữa đậu nành dừng lại, cậu lập tức đứng dậy đi lấy chén.

Cậu đặt ba cái chén lên bàn, bỏ chút đường bông tuyết vào mỗi chén rồi dùng sữa đậu nành nóng hòa tan.

“Phải thổi một chút rồi uống, nóng lắm.” Cordis đẩy một chén đến trước mặt thượng tướng Manny.

Ở đây chỉ có thượng tướng Manny là chưa từng uống sữa đậu nành. Hương đậu trong không khí làm ông ta không nhịn được khẽ nhắm mắt hít sâu vài hơi.

“Lúc nào Cordis cũng có thể biến những thứ không đáng chú ý thành nguyên liệu nấu ăn rồi làm thành mỹ vị.”

Bọn họ tạm thời yên lặng một lát, vừa thổi nguội sữa đậu nành vừa không chờ nổi nếm thử một ngụm.

Frappel thấy Cordis vẫn rất để tâm chuyện tinh cầu nấm và lương thực, liền lục lại trí nhớ về báo cáo của phó quan rồi nói cho cậu nghe.

Tinh cầu nấm từ khi bọn họ rời Lục Tinh đã được căn cứ phái đội xây dựng theo kế hoạch, đồng thời cử một đội chiến đấu tương đối yếu phối hợp đội của Buck, tiếp tục thăm dò và bình định nguy cơ trên tinh cầu.

Ngoài ra còn công khai chiêu nạp quân thư giải ngũ. Sau khi hoàn thành nhà xưởng trên tinh cầu nấm, sẽ sắp xếp họ đến làm việc.

Dù sao quân thư là để đối phó tinh thú, không thể để những quân thư có sức chiến đấu mạnh chậm chạp bị buộc ở tinh cầu nấm.

Còn về tinh cầu lương thực, cũng đã phái đội thăm dò đến tinh cầu nội khu trực thuộc quân đoàn Z11. Hạt giống lương thực thuộc phòng thí nghiệm, yêu cầu phải có trùng bình thường phụ trách gieo trồng. Có thể sau này trùng bình thường ở khu trực thuộc còn không đủ dùng, đến lúc ấy bọn họ còn phải nghĩ cách hấp dẫn trùng từ nơi khác đến vùng đất này.

Cordis không nhịn được bật cười.

“Đúng rồi, còn chuyện đậu.” Thượng tướng Manny thật sự không nhìn nổi, chen vào: “Ngoài tinh cầu ban đầu bọn họ thăm dò, ở một số tinh cầu có ghi chép sinh mệnh cũng tìm thấy thực vật tương tự. Nếu có thể xác định, sau này muốn đậu rất dễ.”

“Vâng, vậy thì phong phú thật.” Cordis suy nghĩ: “Nhưng tôi có hơi tò mò, là thu thập đậu hoang dã nhanh hơn, hay gieo trồng có lợi hơn? Nếu khai hoang gieo trồng, có tính là phá hư hệ thống bản thổ của tinh cầu không?”

Nói xong, cậu phát hiện hai quân thư kia đều đang nhìn mình. Cordis chớp mắt nhìn lại mà không đoán được họ đang nghĩ gì, đành ho nhẹ: “Ngại quá, trong đầu tôi lúc nào cũng nhảy ra mấy ý tưởng kỳ lạ.”

“Nếu không phải kiểm tra của cậu lúc nào cũng bình thường, tôi thật sự muốn nghi ngờ di chứng còn chưa khỏi.” Thượng tướng Manny không hiểu sao Cordis lại nghĩ ra nhiều vấn đề như vậy.

“Thu thập đúng là phiền, nhưng có thể phong phú kho gen, để các nghiên cứu viên bồi dưỡng hạt giống thích hợp với môi trường khác nhau.” Thượng tướng Manny sống lâu, tuổi càng cao tính cách càng trầm ổn, ông ta có lòng học hỏi rất nhiều thứ và cũng vui vẻ hòa khí giảng giải cho đám nhóc hợp mắt: “Chỉ cần không có vật phóng xạ đặc biệt, gieo trồng trên các tinh cầu sinh mệnh, dừng lại một hai năm là hệ sinh thái lại khôi phục như cũ.”

Cordis yên lặng che miệng, cậu suýt quên mất, cậu đến thế giới mới, nơi này rất thiếu ‘trùng’, có thể tiêu hao sạch tài nguyên cả tinh cầu là chuyện rất hiếm.

Nói tóm lại, những chuyện Cordis quan tâm, về cơ bản đều sẽ có kết quả tốt. Dưới mong muốn của cậu, quân đoàn này, thậm chí cả tinh cầu, dường như đều đang đi về hướng tốt đẹp hơn.

Tan tầm xong, Gist cũng báo cho cậu tiến triển của nhà xưởng và nhà ăn.

Hiện tại bọn họ đã bắt đầu mở các xưởng nhỏ gia công trong mỗi khu cư trú. Chỉ cần một nhóm quân thư giải ngũ đã qua huấn luyện cùng vài máy móc gia công, sau đó chiêu thêm vài á thư trong khu cư trú, là xưởng nhỏ có thể hoạt động.

Muốn tuyển á thư trong khu cư trú thậm chí còn không cần tuyên truyền. Ngay ngày khởi công, nguyên liệu nấu ăn bao do xưởng bọn họ chế tác đã bán sạch trong ngày.

Hiện tại trùng bình thường trên Z11 tinh đã có thể mua những gói nguyên liệu tiện lợi để tự gia công. Nếu muốn tiết kiệm hơn nữa, chỉ cần theo bài giảng của ông chủ Lam Vị làm nhiều thêm vài lần, tự đi nông trường mua đậu đất, lên mạng mua muối, là có thể ăn những món tự nhiên rẻ và tiện.

Xưởng chế biến đồ ăn vặt từ đậu đất ban đầu còn gặp chút khó khăn, nhưng quân đoàn Z11 cài đặt trực tiếp cho nhà xưởng mới của cậu một dây chuyền sản xuất hoàn chỉnh. Khi nghe Gist báo tin này, Cordis thật sự không biết mình nên kinh ngạc trước hay là bình tĩnh tiếp nhận luôn.

Bởi so với mọi thứ khác, dây chuyền sản xuất chỉ là chuyện nhỏ.

Khi Cordis nhận khoản hoa hồng mới nhất của tháng, cậu phát hiện quân đoàn chuyển cho mình nhiều hơn vài con số. Hỏi Frappel mới biết: quân đoàn đã đơn phương tăng tỉ lệ hoa hồng của cậu. Từ mức 5% giảm dần theo từng năm, trực tiếp nâng lên giống quân đoàn thứ 8: cho cậu hưởng 30% lợi nhuận thuần, còn bù lại phần mấy tháng trước chưa ứng cấp.

Theo lời Frappel, đây là để tăng sức cạnh tranh của quân đoàn Z11 trong lòng Cordis.

Cordis rất muốn nói, căn bản chẳng có thứ gì khác có thể cạnh tranh với Z11 cả. Hơn nữa là cậu chủ động chọn quân đoàn Z11, vậy lẽ ra phải đưa ra điều kiện khác biệt so với quân đoàn thứ 8 tự tìm đến hợp tác mới đúng.

Nhưng Frappel lại trực tiếp nói trước khi cậu kịp mở miệng rằng, chuyện này giống như trước đây: các vị có quyền biểu quyết trong quân đoàn đã đồng ý, đây là thành ý quân đoàn dành cho cậu.

Cordis đành thôi không tranh luận nữa. Nhưng khi nhìn vào khoản tiền tích trữ lớn trên tài khoản, lại nhìn những tấm thẻ không ghi danh mà Frappel đưa trước đó, cậu thật sự không biết phải tiêu thế nào cho hết.

Tinh tệ thì quá nhiều, mà cậu thì không có nhu cầu gì khác, khiến cậu có chút cảm giác hư không.

Mỗi tối tan làm, chỉ khi tự tay mài giũa món quà để tặng Frappel, cậu mới cảm thấy mình có chút hứng thú.

Nhưng Cordis nhanh chóng điều chỉnh lại tinh thần, còn nghĩ ra một hướng tiêu tiền rất tốt.

Cậu tìm cố vấn quang não – hệ thống quản lý thế giới thứ hai của đế quốc – Light. Bình thường Cordis chỉ coi quang não như một quản gia bình thường không có gì nổi bật, nhưng chuyện này thuộc lĩnh vực mà trùng bình thường không hỏi được, nên lập tức cậu nghĩ đến quang não.

Câu hỏi Cordis gửi là: 【 Tôi muốn làm hoạt động từ thiện ở vùng tinh vực biên giới, có phương hướng nào đề cử không? 】

Quang não lập tức đưa ra một loạt đề cử, đứng đầu là hỗ trợ đổi mới thiết bị chữa bệnh; thứ hai là cải thiện dịch dinh dưỡng cho trùng bình thường.

Light còn thiết kế cho cậu loạt kế hoạch từ thiện hoàn chỉnh, nhưng số tiền đầu tư ban đầu trong các kế hoạch đó… tất cả đều gấp mấy chục lần tài sản hiện tại của cậu.

Xem ra Light rất coi trọng cậu, liền đưa thẳng ra kiểu dự án cấp quốc gia.

Cordis lập tức xác định: hóa ra hướng nỗ lực của mình vẫn còn nhiều không gian rất lớn.

Hệ thống quang não thiết kế hoạt động từ thiện vượt quá khả năng của cậu, nhưng cậu không thể vì quá sức mà không làm gì cả rồi ngồi đó tự thấy mình yếu bé.

Cordis liền liên hệ Obin. Obin đã rất lâu không tự mang đậu đất đến Lam Vị, mà Cordis cũng lâu rồi chưa đến Lam Vị làm việc. Lần gặp gần nhất cũng là trong căn cứ quân đoàn.

Bình thường bọn họ đều trò chuyện qua quang não, thường xuyên là Cordis thiếu một ít rau xanh. Lần giao lưu gần nhất là khi Cordis trở về, nhớ đến lương thực ở Lục Tinh nên tìm Obin nói chuyện.

Trùng nghèo nhất mà cậu quen biết, chính là Obin trước kia. Nhưng từ khi gia nhập nông trường quân đoàn, cuộc sống của ông ta lập tức thay đổi, giống như những trùng cái sống ở vùng bên ngoài Thành Trung Tâm đều có công việc. Tuy không nói là đại phú đại quý, nhưng so với thời kỳ phải uống dịch dinh dưỡng cầm hơi, cuộc sống bây giờ tốt hơn rất nhiều.

Muốn giúp đỡ những trùng ở tầng đáy khó khăn nhất, Cordis liền nghĩ đến Obin đầu tiên.