Nếu hai kẻ này lại mang thai từ trước khi tới... thì sự việc lại càng thêm phần ý vị sâu xa.
Hơn nữa, đứa trẻ trong tay ca nhi kia trông lại quá giống Tạ tước gia...
Hoàng đế liếc nhìn đứa trẻ, lại đảo mắt sang Tạ tước gia, chân mày nhướng lên. Trong ánh mắt người lóe lên tia sáng phấn khích không chút giấu giếm, chẳng khác nào đám thôn dân thích hóng chuyện ở thôn Bạch Đường.
Hóng chuyện vốn là bản tính của con người, bất kể thân phận cao quý đến đâu, đứng trước gia sự của Tạ bá tước gia thế này, ai cũng không khỏi tò mò.
Tạ tước gia dù có trì độn đến mấy cũng nhận ra ngụ ý trong ánh mắt của hoàng đế.
Ánh mắt sáng quắc ấy cứ nhìn chằm chằm vào hắn và đứa trẻ, rõ ràng là đang nghĩ: Nếu lời Tạ Hòe Ngọc nói là thật, thì đứa trẻ này rất có thể chính là con trai của hắn!
Cơ mặt Tạ tước gia giật liên hồi! Một luồng khí nóng từ dạ dày xộc thẳng l*n đ*nh đầu, ngụm máu già suýt chút nữa là phun ra ngoài!
Hắn dẫu không phải bậc thánh nhân thanh tâm quả dục, trong phủ ngoài Lâu thị ra còn có hai phòng thiếp thất dung mạo như hoa.
Thế nhưng Tạ tước gia đâu phải lão già lú lẫn, làm sao có chuyện ân ái với ai mà bản thân lại không biết. Chưa kể ca nhi ôm đứa nhỏ này diễm lệ như thế, nếu hắn từng gặp qua thì tuyệt đối không thể không có chút ấn tượng nào!
"Ngươi! Nghịch tử nhà ngươi! Dám ngậm máu phun người!" Tạ tước gia giận quá hóa điên, giơ tay định lao vào Tạ Hòe Ngọc, lại muốn động thủ đánh người ngay trước mặt hoàng thượng.
Nếu là kẻ khác làm vậy, hắn dẫu có tức giận đến mấy cũng phải nén giận để phân trần phải trái.
Nhưng Tạ Hòe Ngọc là con trai hắn! Cha dạy bảo con là đạo lý thiên kinh địa nghĩa, cho dù là hoàng đế cũng chẳng thể nói được gì!
Tạ Hòe Ngọc nào phải đứa con ngoan ngoãn chịu đòn, ngay tại phủ hắn đã dám đôi co với Tạ tước gia, lúc này tự nhiên cũng không đứng yên chịu trận.
Thấy Tạ tước gia vung tay tới, hắn liền nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, vừa trốn vừa nói: "Phụ thân! Trước mặt Thánh thượng, sao ngài lại thô bạo như thế? Đứa trẻ này rõ ràng không phải cốt nhục của nhi tử, chẳng lẽ ngài muốn ép nhi tử phải nhận bừa sao? Tuy nói con phải nghe lời cha, nhưng nhi tử cũng là hậu duệ Tạ gia, nếu cứ nhận một đứa con lai lịch bất minh thế này, chẳng phải là làm nhục gia môn sao? Sau này biết ăn nói thế nào với liệt tổ liệt tông Tạ gia!"
Tạ Hòe Ngọc càng nói, Tạ tước gia càng thêm phẫn nộ. Hoàng đế đứng xem náo nhiệt một lúc, có lẽ cũng cảm thấy cảnh tượng này không được trang nghiêm, liền lên tiếng: "Tạ Tranh, đây là Ngự thư phòng của trẫm, ngươi làm loạn thế này còn ra thể thống gì nữa, mau dừng tay cho trẫm."
Tạ tước gia bất đắc dĩ đành phải lùi lại vài bước, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn Tạ Hòe Ngọc, chỉ sợ miệng hắn không nói được lời nào tử tế, lại phun ra mấy câu bôi nhọ thanh danh của mình.
Đợi Tạ tước gia ổn định lại, hoàng đế mới ho khan hai tiếng, trịnh trọng hỏi: "Tạ gia Đại Lang, ngươi vừa nói đứa trẻ của ca nhi này không phải của ngươi... Vậy ngươi có biết cha ruột của nó là ai không? Có bằng chứng gì không? Lời này tuyệt đối không thể nói càn."
"Bệ hạ, mẫu thân của đứa trẻ đang ở ngay đây, cha ruột nó là ai, ngài chỉ cần hỏi một câu là rõ." Tạ Hòe Ngọc nói: "Còn về cha ruột của đứa trẻ..."
Tạ Hòe Ngọc dừng lại một chút, cố ý liếc nhìn Tạ tước gia, đầy ẩn ý nói: "Người là do mẹ kế của thảo dân đưa tới, thảo dân không dám hỏi han nhiều."
"Ngươi!" Mặt Tạ tước gia đỏ bừng lên như gấc, nếu không vì hoàng đế đang tọa trấn, hắn hận không thể lao lên xé xác Tạ Hòe Ngọc ra làm trăm mảnh.
Khóe miệng hoàng đế khẽ giật giật, đưa mắt nhìn Tạ Hòe Ngọc.
Ban đầu người còn nghĩ hắn nhìn qua phong thái thanh cao, là bậc quang minh lỗi lạc. Giờ xem ra, tên này cũng là kẻ vô cùng xảo quyệt.
Tạ phu nhân tặng người cho hắn là thật, nhưng hắn rõ ràng thấy người ta có thai mà vẫn cố tình nuôi dưỡng, đợi đứa trẻ sinh ra mới đưa về, đúng là kẻ không hề đơn giản.
Hoàng đế tuy tuổi tác đã cao nhưng không hề hồ đồ, mà là một con mãnh hổ đã giấu đi móng vuốt.
Người đã sớm nhìn thấu mưu kế của Tạ Hòe Ngọc trước Tạ tước gia một bước, biết hắn chắc chắn không phải cha đứa trẻ.
Chỉ là chuyện này đã náo loạn một trận ầm ĩ khắp kinh thành, lại có đại thần dâng tấu luận tội Tạ tước gia trị gia không nghiêm.
Người dẫu muốn bao che cũng không thể lấp l**m qua chuyện, chỉ đành thuận theo kế sách của Tạ Hòe Ngọc để điều tra chân tướng.
Bản thân là đấng cửu ngũ chí tôn lại bị kẻ khác đưa vào tròng, hoàng đế tất nhiên có chút không vui, nhưng trong sự bực dọc đó cũng có vài phần tán thưởng.
Tạ gia tập tước ba đời, đến thời Tạ Tranh này đã chẳng còn tích sự gì, may sao Tạ Hòe Ngọc lại là kẻ khôn ngoan sắc sảo.
Kẻ có thủ đoạn như vậy kế thừa tước vị, phò tá triều cương Đại Tuyên, đối với giang sơn Triệu gia mới là điều có lợi.
Nghĩ đến đây, người liền quay sang hỏi Lâm Thư Ngữ đang quỳ bên cạnh: "Ca nhi đang quỳ kia, ngươi nói xem. Đứa trẻ ngươi sinh ra, cha ruột rốt cuộc là ai?"
Lâm Thư Ngữ lúc này quỳ đến mức hai chân đã tê dại, khó khăn lắm mới được Hoàng thượng điểm tên. Y liếc nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, cắn chặt răng, nói ra những lời bản thân đã chuẩn bị từ trước: "Hồi bẩm bệ hạ, tiện dân Lâm thị, hài nhi của thảo dân... cha của nó là nhị thiếu gia Tạ gia, Tạ Kỳ."
"Ngươi đúng là ăn nói bậy bạ!" Lâm Thư Ngữ vừa dứt lời, Tạ tước gia như bị ngũ lôi oanh đỉnh.
Ban đầu hắn nghĩ Tạ Hòe Ngọc sinh ra đứa con hoang, làm bại hoại gia phong nên vô cùng căm ghét. Nhưng lúc này nghe nói đứa trẻ là của Tạ Kỳ, hắn bỗng thấy thà rằng đứa nhỏ đó là của Tạ Hòe Ngọc còn hơn.
Trong hai đứa con trai Tạ Hòe Ngọc và Tạ Kỳ, Tạ Kỳ mọi thứ đều không bằng huynh trưởng.
Thế nhưng Tạ Kỳ giống hắn, thân phận lại cao quý. Hắn từ nhỏ đã dành nhiều tâm huyết cho đứa con này, tất nhiên là có phần thiên vị.
Chuyện này đã náo loạn đến mức ai ai cũng biết, hắn bắt buộc phải dùng gia pháp để cho thiên hạ một câu trả lời thỏa đáng.
Nếu đứa trẻ là của Tạ Kỳ, thì người bị xử lý sẽ chuyển từ Tạ Hòe Ngọc sang Tạ Kỳ.
Nếu như phải trục xuất Tạ Kỳ ra khỏi Tạ gia... Tạ tước gia toát một tầng mồ hôi lạnh.
Tạ Hòe Ngọc là người thừa kế duy nhất của tước vị, nếu vậy sau này hắn chẳng phải sẽ càng thêm kiêu ngạo, còn coi người làm cha này ra gì nữa?
Đối với Tạ tước gia, tước vị Tạ gia không phải là không thể truyền cho Tạ Hòe Ngọc, nhưng hắn muốn dùng nó làm mồi nhử để khống chế cả hai đứa con trai. Khiến chúng vì tước vị mà phải nghe theo mệnh lệnh của hắn, chịu sự thao túng của hắn.
Nếu Tạ Hòe Ngọc bị trục xuất, Tạ Kỳ tuy kế thừa tước vị nhưng tính tình hắn dễ bảo, lại có mẫu thân nằm trong tay hắn khống chế. Còn Tạ Hòe Ngọc có mẫu thân đã khuất, tình cốt nhục với hắn lại nhạt nhòa, hắn hoàn toàn không có thứ gì để đắn đo đứa con trưởng này.
Tạ tước gia tuy ngoài miệng không thừa nhận lời Lâm Thư Ngữ, nhưng trong lòng thực chất đã tin đến tám chín phần.
Con trai mình thế nào, hắn là người hiểu rõ nhất.
Tạ Kỳ tính tình vốn phong lưu, nhìn thấy ca nhi mạo mỹ thế này, khó bảo toàn không động sắc tâm.
Huống hồ đứa trẻ này lớn lên lại giống hắn như đúc!
Hắn lại quay sang oán hận Lâu thị, chỉ cảm thấy bà ta ngu xuẩn khôn cùng.
Con trai mình gây ra họa lớn không lo thu xếp kín kẽ ở nhà, lại đem người tống về vùng nông thôn. Giờ thì ván đã đóng thuyền, sự việc còn náo loạn đến mức ai ai cũng biết, khiến hắn bị người ta dâng tấu luận tội, muốn ngăn chặn cũng chẳng còn kịp nữa.
Tạ Hòe Ngọc lúc này mới đứng bên cạnh khẽ cười nói: "Thì ra là thế. Vậy thì mọi chuyện đều hợp tình hợp lý rồi, may mà không phải con của phụ thân, trả lại sự trong sạch cho ngài. Khó trách mẫu thân đột ngột ép người tới chỗ nhi tử, nguyên lai là đã mang thai hài nhi của nhị đệ, nhi tử xin chúc mừng phụ thân."
Cách nói này của hắn không những không làm Tạ tước gia thấy nguôi ngoai, mà càng khiến lão tức đến mức muốn thổ huyết.
Mà hoàng đế nghe nói đứa trẻ là của Tạ Kỳ, chân mày cũng nhíu chặt lại.
Người đã sớm nghe danh Tạ gia nhị tử Tạ Kỳ này, nghe nói hắn thường xuyên lui tới chốn lầu xanh ngõ liễu. Lần này lại càng hoang đường, không chỉ làm ra đứa nhỏ mà còn suýt chút nữa giá họa cho huynh trưởng của mình.
Hoàng đế vung tay, gọi hai tên cung nhân tiến lên: "Người đâu, đến Tạ gia một chuyến, truyền Tạ Kỳ vào cung hỏi chuyện!"
Khi cung nhân tới Tạ phủ, Tạ Kỳ lại không có ở nhà. Sau khi hỏi thăm khắp nơi mới biết hắn sáng sớm đã nhận được thiệp mời của Đại điện hạ Triệu Diễn nên ra ngoài, hiện tại e là đang ở trong phủ của Đại điện hạ.
Mấy tên cung nhân lại tới phủ Đại hoàng tử nhưng vẫn không tìm được người, cuối cùng dò hỏi mãi mới tìm thấy hắn ở phố hoa kinh thành.
Thời điểm Tạ Kỳ bị đưa vào hoàng cung, hắn đã uống không ít rượu, thần trí vẫn còn chút say khướt. Triệu Diễn cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại sợ Tạ Kỳ nói năng lung tung chuốc vạ vào thân, liền đành phải đi cùng hắn vào cung.
Cung nhân đi tìm người đem chuyện này bẩm báo lại với hoàng đế, quả nhiên khiến người nổi trận lôi đình.
Tạ Kỳ tác phong bất chính, trầm mê chốn lầu xanh đã là chuyện nhỏ, nhưng Đại hoàng tử thân là đích trưởng tử của hoàng gia, lý nên làm gương cho thiên hạ, thế mà lại cùng Tạ Kỳ la cà ở những nơi như vậy, thật sự khiến người quá đỗi thất vọng.
Lại nghĩ đến việc Triệu Diễn lúc trước còn nói đỡ cho Tạ Kỳ trước mặt mình, Hoàng thượng càng thêm căm ghét. Chỉ cảm thấy Tạ Kỳ này thật đáng hận, đã làm hư hỏng đứa con trai ngoan của người!
Sau vài bát canh giải rượu được ép rót vào bụng, Tạ Kỳ cuối cùng cũng tỉnh táo được vài phần, lúc này mới được đưa vào Ngự thư phòng.
Hắn tuổi tác còn nhỏ, chưa có công danh gì, lần trước vào cung cũng không nhớ rõ là từ năm mấy tuổi.
Lần này đột nhiên bị áp giải vào cung diện thánh, trong lòng Tạ Kỳ không khỏi sợ hãi.
Khi bước vào Ngự thư phòng trang nghiêm, nhìn thấy vẻ mặt đầy sương lạnh của hoàng đế, hai chân hắn liền nhũn ra.
"Phụ hoàng vạn an ——" Đại điện hạ Triệu Diễn quỳ sụp xuống đất, hành lễ với phụ hoàng.
"Bệ hạ vạn an ——" Tạ Kỳ học theo, cũng quỳ xuống bên cạnh Triệu Diễn, may sao chưa đến mức làm mất đi lễ nghi ngự tiền.
Cả Triệu Diễn và Tạ Kỳ đều nồng nặc mùi rượu. Hoàng đế nhíu chặt mày, trừng mắt nhìn Triệu Diễn một cái đầy giận dữ, rồi chỉ tay vào mặt Tạ Kỳ mắng nhiếc: "Tạ Kỳ! Ngươi hành vi bất chính, thân là con cháu Tạ gia, rường cột nước nhà tương lai, ban ngày ban mặt không lo đèn sách học hành, lại lưu luyến chốn lầu xanh ngõ liễu."
Tạ Kỳ bị hoàng đế mắng cho một trận như vậy, cơn say trong người lập tức bay biến mất ba phần, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng, vội vàng dập đầu nhận tội. Nếu hắn biết hoàng đế sẽ triệu kiến mình vào cung, thì dẫu có là thần tiên trên trời xuống mời hắn cũng không dám đi uống rượu hoa!
Thấy Tạ Kỳ sợ hãi như thế, hoàng đế nheo mắt nói: "Chuyện này tạm thời gác lại không bàn tới. Trước đây ngươi tư thông với gia nhân trong phủ, làm cho người ta mang thai, rồi tống về vùng quê nhà cũ Tạ gia sinh hạ một đứa con trai, có đúng như vậy không?"
Tạ Kỳ ngẩn người, ngước đầu lên, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lúc này cơn rượu đã tỉnh quá nửa, hắn mới chú ý tới trong Ngự thư phòng ngoài phụ thân còn có cả huynh trưởng của mình.
Lại thấy vẻ mặt thản nhiên của Tạ Hòe Ngọc, lúc này đang cười như không cười nhìn hắn, ánh mắt mang theo vài phần châm biếm, hắn liền biết chuyện này có liên quan đến vị đại ca này.
Hắn lập tức nghiến răng nghiến lợi nói: "Bệ hạ thánh minh, việc này hoàn toàn là điều bịa đặt. Đứa trẻ đó rõ ràng là của đại ca thảo dân, xin bệ hạ minh xét, chớ nghe lời hồ ngôn loạn ngữ của huynh ấy!"
Đại hoàng tử thấy vậy cũng hiểu ra hoàng đế triệu Tạ Kỳ tới đây là vì chuyện đứa con hoang của Tạ Hòe Ngọc.
Vì thế liền lên tiếng nói đỡ cho Tạ Kỳ: "Phụ hoàng, đứa trẻ kia được sinh ra ở vùng quê. Tạ Kỳ vốn ở kinh thành, đứa nhỏ làm sao có thể là của hắn được."
"Tạ Hòe Ngọc, ngươi còn lời nào để nói?" Hoàng đế nghe vậy liền quay sang nhìn hắn.
Tạ Hòe Ngọc sớm biết bọn họ không dễ dàng thừa nhận chuyện này như vậy, bất quá hắn đã dám bày ra đại cục này thì dĩ nhiên đã chuẩn bị kỹ càng, liền nói: "Hài tử là của ai, nói miệng không bằng chứng. Nhưng có thể nghiệm thân, Đại Tuyên ta có Linh Lung Thảo, chuyên dùng để kiểm nghiệm quan hệ huyết thống của trẻ nhỏ, chỉ cần tìm được loại thảo này là có thể lập tức làm rõ."
Nghe Tạ Hòe Ngọc nhắc tới Linh Lung Thảo, Triệu Diễn cũng ngẩn người.
Hắn dĩ nhiên biết Đại Tuyên có Linh Lung Thảo để nghiệm thân, nhưng loại thảo này vô cùng thưa thớt, đâu phải muốn tìm là có thể tìm được ngay.
Hắn lại quay sang nhìn Tạ Kỳ, thấy hắn quả quyết nói: "Tạ Hòe Ngọc, ngươi đúng là mặt dày vô sỉ, biết rõ Linh Lung Thảo quý hiếm khó tìm nên mới dám nói dối trắng trợn như vậy. Chẳng lẽ bản thân ta có con hay không mà chính ta lại không biết sao? Cầu bệ hạ minh giám, đứa nhỏ đó tuyệt đối không phải của thảo dân."
Tạ Kỳ nói một cách chắc chắn như vậy, Triệu Diễn cũng yên tâm vài phần, cảm thấy lời Tạ Kỳ nói cũng có lý.
Bản thân có con hay không, làm sao chính mình lại không biết được?
Chuyện này phần lớn là do Tạ Hòe Ngọc cố tình kéo dài thời gian, muốn bôi nhọ Tạ Kỳ mà thôi.
"Tạ Hòe Ngọc, ngươi đừng tưởng Linh Lung Thảo khó tìm mà có thể tùy ý ngậm máu phun người. Trong triều Đại Tuyên ta, chỉ cần muốn tìm thì một hai cây Linh Lung Thảo cũng không phải là chuyện bất khả thi." Triệu Diễn lên tiếng uy h**p.
Nào ngờ Tạ Hòe Ngọc hoàn toàn không bị lời uy h**p của hắn làm cho dao động, chỉ mỉm cười nhẹ, đạm nhiên đáp: "Linh Lung Thảo tuy khó tìm, nhưng thật trùng hợp. Cách đây vài ngày, thảo dân mới biết trong phủ Nhị hoàng tử có người vừa tặng một cây, không bằng hiện tại liền mượn dùng một chút. Như vậy cũng tốt để trả lại sự trong sạch cho thảo dân."
Lời này vừa thốt ra, tim Triệu Diễn bỗng đập thót một cái, liền biết đại sự không ổn, hắn và Tạ Kỳ e là đã lọt vào bẫy của kẻ khác.
Hoàng đế nheo mắt, cẩn thận đánh giá Tạ Hòe Ngọc một lượt. Tạ Hòe Ngọc này vốn có giao hảo với nhị tử Triệu Lương của người, chuyện này lại liên lụy tới Triệu Lương, chứng tỏ hắn ta cũng có nhúng tay vào.
Đúng lúc này, có cung nhân vào báo, nói Nhị hoàng tử Triệu Lương mang theo Linh Lung Thảo đã túc trực ngoài điện từ lâu.
Hoàng đế mím môi, hừ lạnh một tiếng, tới thật đúng lúc, xem ra đứa con trai thứ này của mình cũng là kẻ có tâm kế sâu sắc.
"Đã như vậy, mau cho ca nhi lúc nãy bế đứa trẻ vào đây, dùng Linh Lung Thảo để kiểm nghiệm một phen!" Hoàng đế hạ lệnh.
Vừa rồi đứa nhỏ khóc nháo dữ dội, Lâm Thư Ngữ đã được cung nhân đưa tới thiên điện để dỗ dành và cho bú.
Lúc này đứa trẻ vừa nín khóc, y liền được đưa trở lại, cùng bước vào điện với Triệu Lương.
Ngay khi y vừa bước vào trong điện, Tạ Kỳ vừa nhìn thấy gương mặt y liền sững sờ.
Hắn trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào ca nhi trước mặt và đứa trẻ trong tay y.
Ca nhi này đang cúi đầu, dung mạo thanh tú, thân hình thướt tha, giữa chân mày có một nốt chu sa đỏ thắm, chính là Thư Nhi đã khiến hắn hồn xiêu phách lạc, ăn ngủ không yên bấy lâu nay!
Tạ Kỳ tự nhận mình phong lưu nhưng không đa tình, đối với nữ tử hay ca nhi tầm thường chốn thanh lâu hắn chưa bao giờ để tâm. Duy chỉ có Thư Nhi này là được hắn hết mực sủng ái, thậm chí còn từng nảy ra ý định chuộc thân cho y, nuôi dưỡng ở biệt viện bên ngoài.
Thế nhưng hắn khó khăn lắm mới động chân tình một lần, lại bị người ta lừa gạt một vố đau đớn. Thì ra Thư Nhi này chẳng phải ca nhi của Tiên Khách Cư gì cả, mà là quân cờ do huynh trưởng hắn cài vào để bẫy hắn.
Nghĩ đến việc sau khi đối phương biến mất, hắn còn từng rầu rĩ không vui, trằn trọc nhiều đêm, trong lòng hắn liền dâng lên một nỗi hận thù khôn tả. Hắn không còn màng đến lễ nghi gì nữa, lập tức đứng bật dậy lao về phía Lâm Thư Ngữ, giáng một cái tát nảy lửa, miệng mắng chửi: "Tiện nhân!"
Lâm Thư Ngữ đột ngột ăn một cái tát, một bên má bỏng rát như lửa đốt, suýt chút nữa đã làm rơi đứa trẻ trên tay.
Tạ Kỳ định vung tay đánh tiếp phát thứ hai thì đã bị Tạ Hòe Ngọc giữ chặt lại: "Nhị đệ xem ra rất quen thuộc với ca nhi này nhỉ. Đệ còn đánh tiếp thì đứa nhỏ này e là sẽ bị đệ làm cho tàn phế mất."
Mọi người chứng kiến biểu hiện này của Tạ Kỳ liền lập tức hiểu ra, Tạ Kỳ và ca nhi này có mối quan hệ không hề tầm thường, đứa trẻ này chắc chắn là cốt nhục của hắn.
Triệu Diễn biết Tạ Kỳ lần này tuyệt đối không thể chối cãi được nữa, liền lập tức lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách với hắn, nói: "Tạ Kỳ, đứa nhỏ này trông giống ngươi như đúc. Vậy mà trước đó ngươi còn một mực khăng khăng không biết! Đến cả ta cũng bị ngươi lừa gạt!"
"Phụ hoàng, Linh Lung Thảo đã được mang tới. Chi bằng cứ kiểm nghiệm một phen, cũng để tránh việc ca nhi này nói dối, bôi nhọ sự trong sạch của Tạ Kỳ." Triệu Lương nói.
Sự việc đã đi đến nước này, Hoàng thượng cũng chỉ đành sai người tiến hành kiểm nghiệm, quả nhiên kết quả cho thấy Tạ Kỳ chính là cha ruột của đứa trẻ. Sự việc coi như đã ván đóng thuyền, không còn cơ hội lật ngược tình thế.
"Tạ Kỳ, ngươi đã biết tội chưa?" Hoàng thượng nhìn Tạ Kỳ đang bị hai tên cung nhân đè quỳ trên mặt đất, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét: "Tạ gia từ thời khai quốc hoàng tổ, nhờ có công lao hiền hách mới được ban phong hào, truyền tước vị đến nay đã ba đời. Ở Đại Tuyên ta cũng coi như có tiếng tăm hiền đức. Thế nhưng đến thời của ngươi, lại hoang đường vô lối đến mức này, cả ngày lưu luyến chốn thanh lâu ngõ liễu, chưa thành thân đã sinh con hoang, làm nhục gia môn Tạ gia! Chỉ vì sự bất tiến thủ của ngươi mà phụ thân ngươi bị người đời dâng tấu luận tội, thanh danh của huynh trưởng ngươi bị liên lụy, đến cả đấng cửu ngũ chí tôn như trẫm cũng phải đứng ra dọn dẹp đống hỗn độn của nhà ngươi!"
"Là vi thần dạy con vô phương!" Tạ tước gia nghe vậy vội vã quỳ rạp xuống đất: "Làm phiền Hoàng thượng phải bận tâm lo nghĩ, thần thực sự hổ thẹn không còn mặt mũi nào đối diện với Thánh thượng, xin Hoàng thượng trách phạt."
Tạ tước gia nhận thấy hoàng đế cực kỳ chán ghét Tạ Kỳ, nhưng Tạ Kỳ dù sao cũng là đứa con trai hắn yêu quý nhất. Hắn nói lời này cũng là muốn cầu xin Hoàng thượng giơ cao đánh khẽ, đừng phạt Tạ Kỳ quá nặng.
Hoàng đế dĩ nhiên nghe ra ẩn ý của Tạ tước gia, có chút hận sắt không thành thép lắc đầu nói: "Chuyện này đúng là do ngươi và Lâu thị dạy con không nghiêm. Còn về hình phạt dành cho Tạ Kỳ, cứ để chính ngươi tự định đoạt!"
Tạ tước gia tất nhiên không nỡ trục xuất Tạ Kỳ ra khỏi Tạ gia, nhưng hình phạt cũng không thể quá nhẹ nhàng, nếu không Hoàng thượng sẽ càng thêm bất mãn. Sau một hồi suy nghĩ, hắn liền nói: "Tạ Kỳ hành vi bất chính, không xứng đáng kế thừa tước vị Tạ gia. Thần quyết định tước bỏ tư cách kế thừa tước vị của nó, bắt nó về phủ đóng cửa suy ngẫm, học cách làm người."
Hành động này của Tạ tước gia không thể nói là không thiên vị. Tạ Kỳ tuy mất đi tư cách kế thừa tước vị, nhưng chỉ cần sau này chăm chỉ thi cử đỗ đạt công danh thì tương lai vẫn có thể ra làm quan trong triều.
Thế nhưng Tạ Kỳ trước đây luôn đinh ninh mình là người thừa kế chắc chắn, bên ngoài cũng đã rêu rao cho thiên hạ biết hết cả rồi.
Hành động này của Tạ tước gia chẳng khác nào đem thể diện của hắn giẫm đạp dưới lòng bàn chân, đối với hắn mà nói, đây là một đòn đả kích vô cùng nặng nề.
Hoàng đế cũng thừa biết Tạ tước gia thiên vị, bởi vậy người cố ý quay sang hỏi Tạ Hòe Ngọc: "Tạ gia Đại Lang, cách xử lý này của Tạ tước gia, ngươi có thấy hài lòng không?"
Tạ Hòe Ngọc dĩ nhiên không thể lúc này còn nói lời bất mãn làm mất mặt Hoàng thượng, vì thế liền đáp: "Tạ Kỳ là thân đệ đệ của thảo dân, đệ ấy hành vi bất chính, thảo dân đáng lẽ phải thay phụ thân giáo huấn đệ ấy nhiều hơn, thảo dân cũng có chỗ sai sót. Cách làm của phụ thân, thảo dân không có dị nghị."
Hoàng đế nghe vậy, đối với thái độ của hắn cũng có vài phần vừa ý. Người này xem ra không phải kẻ tham lam vô độ, đối với phụ thân và huynh đệ vẫn còn chút tình nghĩa, cũng coi như không tệ.
Nhị hoàng tử Triệu Lương lúc này cũng bước ra nói: "Phụ hoàng, vừa rồi nhi thần có dò hỏi qua bối cảnh của ca nhi này. Mới biết y nguyên là đích tử của cựu thần, ngoại quan chỉ huy đồng tri Lâm đại nhân trước đây."
Nghe Triệu Lương nhắc tới, hoàng đế cũng nhớ ra đúng là có một người như vậy, chức quan chẳng qua chỉ là một chức ngũ phẩm tiểu quan.
Trước đây vì tội cứu tế không hiệu quả khiến bá tánh oán than dậy đất, rất nhiều quan viên bị liên lụy, trong đó có vị Lâm đồng tri này.
Vị Lâm đồng tri đó bị bãi quan lưu đày, gia quyến trong phủ cũng theo đó mà bị giáng xuống tiện tịch. Tuy nhiên Lâm đồng tri trong thời gian tại nhiệm ngoài việc đó ra cũng chưa từng có hành vi sai trái nào khác, chẳng qua vì để xoa dịu lòng dân nên người mới phải lấy hắn ra làm gương.
Lúc này nhìn lại Lâm Thư Ngữ, hoàng đế bỗng có thêm vài phần đồng cảm. Từ một đích tử cao quý sa sút thành thân phận tiện tịch, Lâm Thư Ngữ này cũng là một kẻ đáng thương.
Triệu Lương nhạy bén bắt trọn tia tiếc nuối trong mắt hoàng đế, liền nói tiếp: "Hiện tại ca nhi này đã sinh hạ huyết mạch cho Tạ gia, chi bằng ban cho y một cái danh phận, miễn trừ thân phận tiện tịch. Đối ngoại cứ tuyên bố y là thiếp thị của Tạ Kỳ, đứa trẻ này đã mang thai từ sớm, chỉ vì đúng lúc Tạ gia có tang sự nên không tiện công bố, phải đưa về nông thôn dưỡng thai. Như vậy đứa nhỏ sinh ra cũng danh chính ngôn thuận hơn nhiều. Tuy là do thiếp thị sinh ra nhưng cũng không tính là chuyện đại nghịch bất đạo. Đối với phía Lưu đại nhân kia, chúng ta cũng có một lời giải thích thỏa đáng?"
Nghe đến đây, trong mắt hoàng đế bỗng lóe lên một tia tinh quang, chuyện phiền phức nhất hiện tại chính là phía Lưu đại nhân đang dâng tấu cáo trạng kia.
Đám triều thần trong triều hiện chia làm hai phe, một phe do Tạ gia và các gia tộc tập tước lâu đời làm chủ, phe còn lại là những người đỗ đạt khoa cử mới vào triều do Lưu đại nhân dẫn đầu.
Hai phe này đấu đá nhau đã lâu, lúc nào cũng muốn gió đông thổi bạt gió tây hoặc gió tây áp đảo gió đông. Thế nhưng người làm hoàng đế như hắn dĩ nhiên muốn bọn họ thế lực ngang nhau, chế ước lẫn nhau.
Lúc này ý kiến của Triệu Lương rất hợp với tâm ý của người.
Làm như vậy, hình phạt của Tạ tước gia đối với Tạ Kỳ có thể coi là nghiêm khắc, đối với phía Lưu đại nhân cũng có lời giải thích thỏa đáng. Mà phía Tạ gia cũng giữ lại được chút thể diện, thật đúng là vẹn cả đôi đường.
Vì thế hoàng đế liền phán: "Lâm tiểu ca nhi, ngươi đã sinh hạ huyết mạch cho Tạ gia, nể tình đứa trẻ này, trẫm ban lệnh miễn trừ thân phận tiện tịch cho ngươi, chỉ hôn cho ngươi làm thiếp của Tạ Kỳ."
Lâm Thư Ngữ vội vàng quỳ rạp xuống đất tạ ơn, dập đầu ba cái liên tiếp, lòng đầy cảm kích đối với hoàng đế. Có được đạo thánh chỉ bảo hộ này, dẫu có đến Tạ gia thì Lâu thị và Tạ Kỳ cũng không dám động vào y, y và đứa trẻ mới thực sự được an toàn.
Tạ tước gia lòng đau như cắt nhưng cũng đành phải quỳ xuống tạ ơn.
Tạ Kỳ vừa mất đi tư cách kế thừa tước vị, lại phải nạp một thiếp thị như vậy, lại có thêm đứa con hoang, sau này những gia đình danh giá chắc chắn sẽ không bao giờ để mắt tới hắn nữa.
Mà Tạ Kỳ lúc này ngước lên nhìn Lâm Thư Ngữ một cái. Người này lừa gạt hắn bấy lâu nay, giờ đây lại trở thành thiếp thị của hắn, lại còn sinh con cho hắn.
Trong lòng hắn một mặt hận người này thấu xương, nhưng mặt khác lại có một tia vui mừng thoáng qua.
Chỉ là ý nghĩ vui mừng đó vừa lóe lên đã lập tức bị lý trí của hắn dập tắt.
Hắn dĩ nhiên sẽ không thừa nhận rằng, bản thân lúc này đối với Thư Nhi vẫn còn vương vấn một chút tình ý.
Giải quyết xong chuyện của Tạ gia, hoàng đế phất tay ra hiệu cho mấy người Tạ gia cáo lui rời đi.
Sau khi mọi người lui ra, trong Ngự thư phòng chỉ còn lại hai đứa con trai của người.
Giữa Triệu Diễn và Triệu Lương, người từ trước đến nay vẫn luôn yêu thích Triệu Diễn hơn, chỉ vì hắn là đứa con trai đầu lòng, lại là đích trưởng tử do Hoàng hậu Tề thị sinh ra.
Nhưng hôm nay nhìn lại, trong hai người này, tâm kế của Triệu Lương thâm sâu hơn Triệu Diễn rất nhiều.
Người lại nhìn sang Triệu Diễn, nghĩ đến việc hôm nay khi tìm được Tạ Kỳ, phát hiện hai kẻ bọn họ đang ở phố hoa uống rượu giải khuây, xung quanh còn có không ít vũ nữ thanh lâu hầu hạ.
Triệu Diễn tuy chưa thực sự làm chuyện gì quá giới hạn với kỹ nữ kia, nhưng hành động này đã làm tổn hại nghiêm trọng đến thể diện của hoàng gia!
"Triệu Diễn!" Hoàng đế tức giận mắng lớn: "Ngươi thân là đích trưởng tử của hoàng gia, trẫm không mắng ngươi trước mặt Tạ tước gia là để giữ chút thể diện cho ngươi. Tạ Kỳ kia là cái thá gì, ngươi thế mà lại kết giao với hắn, lui tới những nơi bẩn thỉu như vậy, thật là đồ không biết nhìn người!"
Bị phụ hoàng mắng mỏ ngay trước mặt Triệu Lương, Triệu Diễn "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, liên tục cúi đầu nhận sai, trong lòng lại hận Triệu Lương và Tạ Hòe Ngọc thấu xương.
Sau khi mắng cho Triệu Diễn một trận lôi đình, hoàng đế liền đuổi hắn ra ngoài, chỉ giữ một mình Triệu Lương ở lại.
Người im lặng quan sát Triệu Lương một hồi lâu, mới trầm giọng hỏi: "Huynh ái nhi hữu, đệ kính nhi thuận. Ngươi nói xem câu này có nghĩa là gì?"
Triệu Lương không cần suy nghĩ, đáp ngay: "Câu này xuất từ 《 Tả Truyện · Chiêu Công năm thứ hai mươi sáu 》, ý muốn nói huynh trưởng phải nhân ái, thân thiện, còn đệ đệ phải cung kính, thuận theo."
"Hừ, vậy hành động hôm nay của ngươi, chuẩn bị sẵn chậu Linh Lung Thảo này túc trực ngoài điện từ sớm, là có ý gì?" Hoàng đế hỏi gặng.
Triệu Lương ngước mắt nhìn hoàng đế rồi đáp: "Thụy Thạch là chí giao hảo hữu của nhi thần. Huynh ấy đối với Tạ Kỳ luôn nhân ái thân thiện, nhưng Tạ Kỳ lại chưa từng cung kính thuận theo huynh trưởng. Chỉ vì Tạ tước gia không thể đối xử công bằng với hai đứa con trưởng, trong lòng có sự thiên vị, mới khiến Tạ Kỳ sinh ra ảo tưởng không nên có, gây nên cục diện như ngày hôm nay. Bệ hạ, ngài có còn nhớ trước đây khi nhi thần đi cứu tế, từng nhắc đến một vị thương nhân họ Đường, tự nguyện quyên góp ba mươi vạn thạch lương thực để giải quyết nguy cơ cho Đại Tuyên không?"
"Dĩ nhiên là nhớ..." Hoàng đế nhíu mày, không hiểu vì sao con trai mình lại đột nhiên nhắc tới chuyện này.
"Vị thương nhân họ Đường đó chẳng qua chỉ là ẩn danh, người đứng sau thực chất chính là Tạ Hòe Ngọc." Triệu Lương nói: "Tạ Hòe Ngọc làm việc lợi quốc lợi dân nhưng không dám công khai danh tính, chỉ dám dùng họ của mẫu thân để ẩn danh làm thương nhân họ Đường, phụ hoàng có từng nghĩ lý do tại sao không? Một nhân tài như Tạ Hòe Ngọc lại không được Tạ tước gia yêu thích, thậm chí suýt chút nữa đã để đứa con bất tài Tạ Kỳ kế thừa tước vị. Những năm gần đây Đại Tuyên liên tiếp gặp thiên tai, quốc khố vốn đã hao hụt, bộ tộc Yết ở phương Bắc lại liên tục xâm nhiễu biên cương. Nếu sau này tông thất Đại Tuyên ta đều là những kẻ ăn chơi trác táng như Tạ Kỳ, thì giang sơn Đại Tuyên còn có thể giữ vững được bao lâu?"
Hoàng đế kinh hãi, vạn lần không ngờ tới Tạ Hòe Ngọc lại có một tầng bối cảnh sâu xa như vậy.
Nghĩ lại thì, người này có nghĩa cử cao đẹp như thế, quả thực là rường cột nước nhà. Triệu Lương lúc này ra sức lôi kéo hắn cũng là có tầm nhìn xa trông rộng, vì giang sơn xã tắc Triệu gia mà suy tính.
Sau khi Triệu Lương lui ra, hoàng đế lặng lẽ suy ngẫm về hai đứa con trai của mình.
Trước đây người luôn cảm thấy Triệu Diễn khí phách hiên ngang, tính cách trương dương rất giống mình năm xưa, lại là con trai do Hoàng hậu sinh ra nên hết mực yêu thích. Nhưng giờ nhìn lại, Triệu Diễn hành sự l* m*ng, suy nghĩ nông cạn, hoàn toàn là do bị Hoàng hậu Tề thị chiều hư.
Nghĩ đến Triệu Lương, người chỉ thấy hắn ngày thường luôn có vẻ ôn hòa nhẫn nhịn, giống hệt người mẫu thân đã khuất của hắn, chẳng mấy khi khiến người ta chú ý.
Cho đến hôm nay, Triệu Lương bộc lộ dã tâm của mình, ngược lại khiến người phải nhìn bằng con mắt khác. Con cháu Triệu gia quả nhiên không phải tầm thường, Triệu Lương hành sự biết mưu tính trước sau, quả thực có vài phần phong phạm của người năm đó.
Đêm đến, Hoàng hậu Tề thị cầu kiến.
Hoàng đế cho nàng vào, liền thấy trên tay nàng bưng một chén chè hạt sen thanh tâm trừ hỏa.
Tề thị là chính thê được định ước từ trước khi hoàng đế đăng cơ, dung mạo thập phần mạo mỹ, lại là người do chính hắn cầu cưới, tất nhiên là hết mực yêu chiều.
Nếu không thì dẫu hiện tại hắn nắm giữ đại quyền trong tay, cũng sẽ không mở một mắt nhắm một mắt để mặc cho Tề gia bành trướng thế lực như vậy.
Tề thị hiện giờ đã qua tuổi bất hoặc, nữ tử ở độ tuổi này dẫu có chăm sóc bảo dưỡng tốt đến mấy cũng đã lộ rõ vẻ già nua, tự nhiên không thể so được với những phi tần trẻ trung trong cung.
Ngày trước khi hoàng đế tới cung của Tề thị, nàng luôn cố ý để ánh nến mờ ảo một chút để người ta không nhìn rõ những dấu vết thời gian trên gương mặt mình.
Hiện tại tới Ngự thư phòng, nơi này đèn đuốc sáng trưng.
Hoàng đế vừa ngẩng lên nhìn liền thấy rõ làn da có phần chảy xệ và những nếp nhăn nơi khóe mắt nàng.
Trong lòng hoàng đế thoáng qua một ý nghĩ, chỉ cảm thấy Hoàng hậu của mình hiện tại đã thực sự già rồi, không còn vẻ phong hoa vô song như thủa ban đầu mới gặp nữa.
Bất quá trong một thời gian ngắn, sự yêu thích của hoàng đế dành cho nàng vẫn chưa vì thế mà giảm sút, liền hỏi Tề thị đêm muộn thế này qua đây không biết là có chuyện gì quan trọng.
Tề thị vừa thấy hoàng đế liền vội vàng thỉnh tội, nói bản thân dạy con không nghiêm làm hoàng đế phải bận lòng.
Trong lòng hoàng đế cũng được an ủi phần nào, liền lên tiếng trấn an Tề thị, không hề đem lỗi lầm của Triệu Diễn đổ lên đầu nàng, chỉ nói con trai hành vi có chút sai sót, bảo nàng về phủ lo liệu chỉ dạy hắn đi vào con đường chính đạo.
Tề thị thấy hoàng đế không có ý trách phạt mình, chỉ cảm thấy đối phương vẫn sủng ái mình như ngày xưa, khẽ mỉm cười nói: "Bệ hạ, Diễn Nhi lần này tuy có sai. Nhưng chuyện của Tạ gia này cũng quá mức kỳ lạ. Sao có thể người bên cạnh Tạ Hòe Ngọc lại mang thai con của Tạ Kỳ, chuyện này còn truyền ra ầm ĩ khắp kinh thành. Nhi đồng Triệu Lương và Tạ Hòe Ngọc vốn dĩ có giao hảo tốt, lại vừa vặn có sẵn cây Linh Lung Thảo này. LảLinh Lung Thảo đâu phải thứ muốn tìm là thấy ngay được, vô cùng quý hiếm. Thần thiếp chỉ sợ... Diễn Nhi tính tình đơn thuần, bị người ta lập mưu đưa vào tròng..."
Nàng vừa dứt lời, liền thấy hoàng đế đặt chén chè hạt sen xuống bàn, ngước đầu nhìn nàng, trong ánh mắt thế nhưng mang theo vài phần hàn ý xa lạ.
Tề thị không khỏi rùng mình một cái, tim thắt lại, liền nghe hoàng đế nói: "Con cháu Triệu thị ta hành sự chính trực, đi đứng ngay thẳng, dẫu có kẻ lập mưu thì hắn cũng chẳng có kẽ hở để chui vào. Ngươi nói bản thân dạy con vô phương, lúc trước trẫm còn chưa cảm thấy thế, giờ nhìn lại mới thấy chính là do ngươi quá chiều chuộng Diễn Nhi, mới khiến hắn trở nên không biết phép tắc như vậy!"
Hoàng đế lại nhìn Tề thị, dưới ánh nến sáng rực này, nàng ta đã lộ rõ vẻ già nua, trong đôi mắt phượng kia từ lâu đã không còn sự sùng bái và ái mộ dành cho hắn như thuở thiếu thời, mà chỉ còn lại sự khát khao và tham lam đối với quyền lực.
Hoàng hậu Tề thị nhìn nam tử cao lớn trước mặt, chỉ thấy gương mặt hắn đầy sương lạnh nói với mình: "Phú quý của Tề gia ngươi hiện tại đều là do trẫm ban cho, trẫm có thể cho ngươi thì cũng có thể tùy thời thu hồi lại. Trẫm tuy ở sâu trong cung cấm nhưng chuyện bên ngoài không phải hoàn toàn không biết gì. Thiên hạ đều truyền Tề gia là đệ nhất thương nhân Đại Tuyên, nhưng những năm gần đây Đại Tuyên thiên tai liên miên, các ngươi có từng có nửa phần tâm tư muốn san sẻ nỗi lo với trẫm không?"
"Tạ Hòe Ngọc dẫu có tính kế Tạ Kỳ thì cũng chỉ có thể trách Diễn Nhi tự mình không biết nhìn người, muốn cùng Tạ Kỳ làm càn. Hơn nữa Tạ Hòe Ngọc hắn đã quyên góp ba mươi vạn thạch lương thực cho nạn dân biên cảnh phía Bắc. Chỉ dựa vào điểm này, tước vị Tạ gia kia trẫm cũng nghiêng về phía hắn!"
Trong màn đêm mịt mù, Tề thị khoác trên mình chiếc áo choàng lông cáo trắng, lầm lũi rời khỏi tẩm cung của hoàng đế.
Nàng gả vào Triệu gia hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên bị hoàng đế đuổi khéo ra ngoài.
Thời tiết tháng Ba ở kinh thành vẫn còn rất lạnh giá, một trận gió lạnh ùa tới, dẫu có chiếc áo choàng lông cáo dày dặn che chắn cũng không khỏi khiến nàng rùng mình một cái.
Nàng luôn tự phụ rằng mình là người hiểu rõ vị nam tử chí cao vô thượng này nhất, nhưng cho đến hôm nay nàng mới bừng tỉnh phát hiện, người mà nàng nghĩ mình hiểu rõ vốn dĩ không phải là hắn. Mà tất cả những gì nàng đang có được hiện tại, đúng như lời hắn nói, chẳng khác nào cánh bèo trên mặt nước, thảy đều là do hắn ban thí cho mà thôi...
------
Lời tác giả:
Tạ Hòe Ngọc điên cuồng ám chỉ: Đứa nhỏ này có khi là em trai cùng cha khác mẹ của ta cũng nên, không dám nói, không dám nói.
Tạ lão tước gia vớ ngay viên gạch: !!!
Hoàng đế: Ăn dưa!
Lâm Thư Ngữ gánh phải kịch bản ngược luyến tình thâm khổ mệnh rồi. Đúng kiểu thiết lập của mấy bạn thụ trong truyện cẩu huyết thời xưa luôn ha ha ha.