Hắn cùng Bạch Thuật ngồi lại trong phòng, tiếp tục uống rượu.
Hôm nay, Bạch Thuật thực sự đã uống không ít.
Tuy đều là loại rượu không dễ say nhưng uống nhiều vào thì đầu óc cũng khó tránh khỏi có chút choáng váng.
Cả gương mặt cậu đỏ bừng lên, đôi mắt đen láy đong đầy men say.
Cậu vừa rót rượu cho Tạ Hòe Ngọc, vừa phụng phịu bảo: "Tạ Hòe Ngọc, chúng ta uống thêm một ly rượu hợp cẩn nữa đi?"
Bạch Thuật đã có yêu cầu này, Tạ Hòe Ngọc tự nhiên sẽ không từ chối.
Hai người đối ẩm một ly, khoảng cách ghé lại cực gần.
Đến ly thứ hai, Tạ Hòe Ngọc còn chưa kịp nhấp môi thì Bạch Thuật đã bất ngờ rướn người tới, cắn lấy miệng hắn. Ly rượu trên tay theo đó đổ sạch lên người hắn.
Tạ Hòe Ngọc ngẩn ra, khẽ nhíu mày nhìn Bạch Thuật hỏi: "Em là say thật hay đang vờ say đấy?"
"Hì hì, huynh đoán xem? Đoán đúng có thưởng nhé!" Bạch Thuật nhướn mày, giọng điệu mang theo vài phần nghịch ngợm.
Dáng vẻ ấy hoàn toàn khác hẳn ngày thường, đôi mắt cậu long lanh đưa tình, lại thấp thoáng chút tà mị.
Tạ Hòe Ngọc bật cười, bấu nhẹ chóp mũi cậu nói: "Xem ra là say thật rồi."
"Đoán đúng rồi! Em say đấy!" Bạch Thuật vừa nói vừa nhào tới như một con bạch tuộc, cứ thế bấu chặt lấy người Tạ Hòe Ngọc mà cọ quậy. Cậu vừa hôn tới tấp vừa nói: "Cái này là thưởng cho huynh!"
Tạ Hòe Ngọc nén cười bảo: "Sao ta lại cảm thấy mình đoán sai rồi nhỉ? Cái bộ dạng này của em rõ ràng là giả vờ!"
Bạch Thuật liền lý sự cùn: "Đoán sai lại càng phải phạt! Phạt huynh phải 'làm' em!"
Tạ Hòe Ngọc: "……"
Tạ Hòe Ngọc giữ chặt lấy Bạch Thuật, lúc này động tác của cậu mới chịu thu liễm lại đôi chút.
"Ngồi dậy nào." Tạ Hòe Ngọc nói: "Một người toàn mùi rượu, đi tắm rửa chút đi."
Bạch Thuật có chút không tình nguyện. Nhưng thấy Tạ Hòe Ngọc kiên quyết, cậu liền níu lấy vạt áo hắn, nhỏ giọng nài nỉ: "Huynh tắm cho em cơ……"
Tạ Hòe Ngọc khẽ nuốt nước bọt, Bạch Thuật sau khi say rượu lại quấn người đến thế này, thực sự khiến hắn khó lòng chống đỡ.
Hắn suy nghĩ một lát rồi thỏa hiệp: "Được rồi. Ta giúp em tắm rửa sạch sẽ, nhưng em phải ngoan đấy."
Bạch Thuật nở nụ cười ngọt ngào, ngoan ngoãn gật đầu: "Lúc tắm bảo đảm sẽ ngoan mà, huynh còn phải biến ảo thuật cho em xem nữa đấy nhé."
Khi thiết kế trang viên, Bạch Thuật đã cho làm một phòng tắm rất tiện nghi.
Nếu vào mùa khác thì trước khi tắm phải gọi nhà bếp đun nước nóng, nhưng vào mùa đông nơi này có đốt địa long sưởi nền nên trong vòi lúc nào cũng có sẵn nước ấm.
Tạ Hòe Ngọc vào phòng tắm xả nước ấm xong, lúc trở ra liền thấy Bạch Thuật đã tự c** s*ch quần áo, đang ngoan ngoãn ngồi trên giường.
Lúc này cậu lại trở nên im lặng, nghệch mặt ra chẳng biết đang nhìn vào đâu, ánh mắt phảng phất một tia mê mang.
Cơ thể của ca nhi thường mảnh khảnh, khung xương chậu rộng hơn một chút, vóc dáng có phần tương đồng với nữ tử.
Nhưng Bạch Thuật thì hoàn toàn khác biệt, vóc dáng cậu thiên về nam tử nhiều hơn. Bờ vai rộng, đôi chân dài, eo thon mông hẹp, tay chân đều thẳng tắp thon thả.
Trên người cậu bao bọc bởi một lớp cơ bắp mỏng, cân đối và săn chắc.
Tạ Hòe Ngọc nhớ lại cảm giác từng chạm vào trước kia, xúc cảm quả thực rất tuyệt.
Hắn bước tới, dắt tay Bạch Thuật bảo: "Nào, qua đây tắm thôi."
Bạch Thuật liền để mặc hắn dắt vào phòng tắm, ánh mắt vẫn còn chút lơ mơ, vô cùng nghe lời.
Hắn đỡ Bạch Thuật vào bồn tắm lớn, kỳ cọ cho cậu một lát, nơi đó quả nhiên lại "biến ảo thuật", ba chữ kia liền hiện ra.
"Chữ vẫn còn nguyên này!" Bạch Thuật lúc này mới như sực tỉnh, cúi đầu nhìn thoáng qua một cái, giọng điệu còn có chút vui mừng.
"Vẫn còn nguyên!" Tạ Hòe Ngọc cười khẽ: "Vậy thì thưởng cho em một phen vậy."
Dứt lời, hắn liền tự tay tỉ mỉ, lặp đi lặp lại kỳ cọ để xóa sạch ba chữ kia đi.
Bạch Thuật tắm xong thì cả người bủn rủn, lúc bước ra ngoài phải tựa nửa thân mình vào người Tạ Hòe Ngọc.
Đến khi Tạ Hòe Ngọc đặt cậu nằm xuống giường thì cậu đến mắt cũng chẳng muốn mở ra nữa. Tạ Hòe Ngọc không miễn cưỡng, chỉ giúp cậu mặc lại trung y chỉnh tề rồi đắp chăn cẩn thận.
Đợi đến khi Tạ Hòe Ngọc tự mình đi vào phòng tắm, Bạch Thuật mới lén lút mở mắt ra. Nghe tiếng hắn sắp sửa bước ra, cậu liền vội vàng nhắm nghiền mắt lại.
Đêm trừ tịch này cũng giống như đêm trung thu, Tạ Hòe Ngọc hiếm khi ngủ lại trong phòng Bạch Thuật, hai người ôm chặt lấy nhau ngủ suốt một đêm.
Sáng sớm hôm sau, chẳng rõ là vào giờ nào, Tạ Hòe Ngọc chợt cảm thấy phía dưới nóng rực. Trong cơn mơ màng, hắn đưa tay xuống sờ thử thì chạm ngay phải một mái đầu bù xù mềm mại.
Hắn lập tức bừng tỉnh, mở choàng hai mắt.
Vén chăn lên nhìn, quả nhiên thấy một "khúc măng" đang bừng bừng sức sống đã bị Bạch Thuật ngậm lấy.
Khuang miệng Bạch Thuật không lớn nên chỉ ngậm được phần đầu, bao bọc lấy phía trước. Trong miệng cậu chẳng biết chứa cái gì mà nóng hổi, khiến Tạ Hòe Ngọc bị k*ch th*ch đến mức run bắn người, khàn giọng gọi: "Bạch Thuật!"
Bạch Thuật chẳng thèm đáp lời, trông cậu cứ như đang đói bụng thật sự, chỉ ngước mắt lên liếc hắn một cái rồi lại hết sức chú tâm vào việc "ăn quà vặt".
Khung cảnh này quá mức hương diễm, khiến Tạ Hòe Ngọc khó lòng kiềm chế. Bàn tay hắn đặt trên đầu Bạch Thuật nhưng lại không nỡ đẩy cậu ra.
Bạch Thuật ngậm m*t như vậy một lúc mới ngẩng đầu lên, với tay lấy chén nước đá đặt bên cạnh bàn uống một ngụm lớn, rồi lại lần nữa cúi đầu xuống.
Tạ Hòe Ngọc bị k*ch th*ch đến mức sống lưng nổi đầy da gà, tiếng th* d*c không tự chủ được mà bật ra. Trong đầu hắn thầm nghĩ, cái thủ đoạn hạ lưu này chẳng biết cậu học được từ đâu nữa! Lát nữa nhất định phải hỏi cho ra lẽ mới được!
Nửa canh giờ sau, Bạch Thuật l**m l**m khóe môi, mãn nguyện bò lên giường.
Tạ Hòe Ngọc nhíu mày, khắp người đầm đìa mồ hôi, hắn với lấy chén nước trà trên bàn uống một ngụm lớn rồi hỏi: "Em học mấy cái thứ này từ đâu thế, có phải là từ chỗ Tần Miểu Miểu không? Lại còn không chê bẩn nữa chứ?"
"Huynh lại sợ bẩn à?" Bạch Thuật nghe vậy liền vặn lại: "Huynh có bao giờ chê đồ của em bẩn đâu, giờ lại đi chê bai chính đồ của mình!"
"Cái đó không giống!" Tạ Hòe Ngọc cúi xuống hôn nhẹ lên trán Bạch Thuật rồi đáp.
"Ai bảo không giống chứ?" Bạch Thuật nắm lấy bàn tay hắn, đặt lên lồng ngực mình: "Huynh sờ thử xem? Tim của huynh và tim của em đều giống nhau cả thôi."
Tạ Hòe Ngọc nghe xong liền cảm thấy lồng ngực vô cùng ấm áp…… Tên nhãi con Bạch Thuật này, cái miệng nhỏ lúc nào cũng ngọt xớt, luôn biết cách khiến lòng hắn mềm nhũn ra.
·
Ngày mùng một Tết, vì đêm qua thức muộn nên mọi người đều ngủ tới khi mặt trời lên cao mới dậy.
Lúc Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc thức giấc thì đã đến giờ Ngọ, Hoàng trù sư đã chuẩn bị xong bữa cơm từ sớm ở nhà bếp sau.
Dùng bữa xong, Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật liền lên xe ngựa ra ngoài.
Hôm nay theo tập tục của Đại Tuyên, họ phải đến ngôi chùa gần đó để dâng hương cầu phúc.
Những nhà chú trọng lễ nghi từ nửa đêm qua đã xuất phát để tranh nhau thắp nén hương đầu năm.
Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật đều không mấy tin vào chuyện quỷ thần, thế nên biếng nhác hơn nhiều, mãi đến buổi chiều mới thong thả đi dâng hương.
Trận tuyết lớn đêm qua mãi đến giờ Mão sáng nay mới tạnh, trên mặt đất tích một tầng tuyết dày cộm.
Khi ra cửa, cả hai đều khoác lên mình chiếc áo choàng da sói, chân xỏ đôi ủng da gấu dày dặn.
Dẫu có trang bị kỹ càng như thế, lúc bước ra khỏi trang viên, họ vẫn bị ngọn gió lạnh thấu xương bên ngoài thổi đến mức rùng mình một cái.
Họ bước lên xe ngựa, buông rèm xuống. Tiểu Thụ liền lấy ra hai chiếc lò sưởi tay đã chuẩn bị sẵn đưa cho hai người ôm vào lòng.
"Ta không lạnh đến thế đâu." Bạch Thuật nói, cậu mặc rất nhiều lớp áo, chút gió lạnh này vẫn chịu đựng được. Thấy Tiểu Thụ ăn mặc mỏng manh hơn mình nhiều, cậu liền nhét chiếc lò sưởi tay vào lại lồng ngực cậu ta: "Cậu cầm lấy đi, cậu mặc ít áo quá."
Tiểu Thụ ôm lấy chiếc lò sưởi tay, liếc nhìn Bạch Thuật một cái, gương mặt hiếm khi đỏ lên.
Bạch Thuật thấy vậy liền lên tiếng trêu chọc: "Tiểu Thụ lớn tướng rồi mà sao hở một tí là mặt đỏ lên thế kia?"
Tiểu Thụ liền thẹn quá hóa giận gắt lên: "Ai mặt đỏ chứ, chẳng qua là vì nóng thôi! Trời nóng thế này, chiếc lò sưởi tay này em cũng chẳng cần."
Hai người đấu khẩu qua lại vài câu, cuối cùng chiếc lò sưởi tay vẫn nằm gọn trong tay Tiểu Thụ.
Tạ Hòe Ngọc ngồi một bên quan sát, không nói lời nào, khóe môi trước sau vẫn vương một nụ cười ấm áp.
Xe ngựa đi được một lúc thì vào đến trong huyện. Nơi dâng hương là một ngôi miếu Thành Hoàng nằm gần huyện thành.
Dù đã muộn thế này nhưng nơi đây vẫn đông nghịt người, khách hành hương xếp thành một hàng dài dằng dặc ngay trước cửa miếu.
Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật xuống xe, gửi cho vị đạo trưởng trong miếu mười lượng tiền công đức. Vị đạo trưởng lập tức đặc cách cho họ không cần xếp hàng, dẫn thẳng vào trong để thắp hương trước.
Dâng hương xong, họ lại lên xe ngựa trở về. Khi xe chạy đến gần tửu lầu Lai Phúc, con ngựa bỗng vấp phải vật gì đó liền dừng khựng lại.
"Phía trước có chuyện gì thế?" Tiểu Thụ vén rèm xe lên hỏi.
"Có vật gì cản đường, để tôi xuống xem sao." Lão Phùng đầu đáp.
Ông bước xuống xe ngựa, đi tới phía trước thì nhìn thấy trên nền tuyết có vật lạ. Gạt lớp tuyết ra, hóa ra là hai đứa trẻ đã bị đông cứng từ bao giờ.
Hai đứa nhỏ này tuổi đời còn rất nhỏ, trông chừng mới chỉ sáu bảy tuổi. Trên người tụi nhỏ chỉ độc một chiếc áo đơn mùa hè, chân cũng chẳng có giày dép.
Lúc này, Bạch Thuật và Tiểu Thụ cũng đã bước xuống xe.
"Là hai đứa trẻ." Lão Phùng đầu lắc đầu thở dài: "Trời hôm nay lạnh quá, e là đã chết rét từ đêm qua rồi."
Tim Bạch Thuật thắt lại một cái, tâm trạng vui vẻ ngày Tết bỗng chốc nguội lạnh hẳn đi. Đêm qua họ ở trong trang viên đón Tết vô cùng sung túc và ấm áp, vậy mà những đứa trẻ này lại phải bỏ mạng một cách đau đớn ngay trong đêm trừ tịch.
Hai đứa nhỏ này cậu từng gặp qua. Đó là lần cậu cùng Tạ Hòe Ngọc dùng bữa tại tửu lầu Lai Phúc, có đem chút thức ăn thừa bố thí cho lũ trẻ lang thang xung quanh, chính hai đứa nhỏ này đã dập đầu tạ ơn cậu.
Tạ Hòe Ngọc lúc này cũng bước xuống xe, đi tới bên cạnh họ.
Thấy thần sắc Bạch Thuật có chút ảm đạm, hắn liền nắm lấy tay cậu an ủi: "Đừng đau lòng quá, lát nữa ta sẽ bảo người lo liệu hậu sự, chôn cất tụi nhỏ tử tế."
Bạch Thuật gật đầu, cùng Tạ Hòe Ngọc quay trở lại xe.
Tiểu Thụ liền tìm vài người dân bên đường, đưa cho họ ít bạc, nhờ họ tìm một nơi đất tốt để chôn cất thi thể hai đứa trẻ.
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh về phía trước, Tiểu Thụ lên xe rồi thở dài: "Vùng Giang Nam này khí hậu thế này còn đỡ, chứ ở phương Bắc mùa đông lạnh khủng khiếp, đứng ngoài trời một lát là đông cứng người ngay, chẳng biết mỗi năm còn có bao nhiêu người phải chết rét nữa."
Nghe xong lời này, lòng Bạch Thuật nặng trĩu, không rõ là thứ cảm giác gì.
Từ khi đến thời Đại Tuyên này, ban đầu cậu chưa từng có cảm giác thuộc về nơi đây. Nhưng theo thời gian trôi đi, càng tiếp xúc và sống cùng những con người nơi này, trong lòng cậu lại càng nảy sinh một thứ tình cảm gắn kết kỳ lạ.
Cậu nhớ lại lời Tiểu Thụ từng kể, Tạ Hòe Ngọc mỗi tháng đều bỏ tiền túi ra phát chẩn thức ăn và bạc cho lũ trẻ lang thang này.
Hiện tại bản thân cậu cũng đã kiếm được không ít bạc, tiêu xài chắc chắn không hết, liệu cậu có thể trích ra một phần để làm chút gì đó cho những đứa trẻ tội nghiệp này không?
Xe ngựa chạy thêm được một đoạn, Bạch Thuật đột nhiên ra lệnh dừng xe.
Hôm nay là ngày mùng một Tết, trên phố làm gì có cửa hàng nào mở cửa cửa buôn bán.
Thế nhưng cậu lại đi tới trước một tiệm may, ra sức gõ cửa rầm rầm.
Gõ một hồi lâu, ông chủ tiệm may mới chịu ra mở cửa. Trông thấy Bạch Thuật, ông ta ngạc nhiên hỏi: "Bạch tiểu ca nhi? Hôm nay tiệm không mở cửa, cậu đến tìm tôi có việc gì thế?"
"Trong tiệm của ông có bao nhiêu quần áo trẻ con, tôi mua hết sạch!" Bạch Thuật dứt khoát nói, rồi lấy ra một thỏi bạc ước chừng hơn hai mươi lượng đặt lên bàn.
Ông thợ may nhìn thấy bạc thì làm sao từ chối việc làm ăn cho được. Thế là ông ta liền lục lọi khắp tiệm, gom hết tất cả quần áo và giày dép trẻ con có thể mặc được ra ngoài.
Bạch Thuật thu mua bằng sạch, còn mua thêm cả một số quần áo của người lớn. Đặc biệt là áo bông giữ ấm mùa đông, cậu gom nhiều nhất có thể.
Tạ Hòe Ngọc chứng kiến hành động của cậu, tự nhiên cũng hiểu được tâm tư của cậu lúc này.
Ở thời Đại Tuyên, số lượng trẻ em nghèo khổ như vậy không phải là ít, cũng chẳng phải năng lực của một hai cá nhân có thể cứu vớt được hết thảy.
Nhưng Bạch Thuật có được tấm lòng thiện lương này đã là điều vô cùng đáng quý, cứu được mạng nào thì hay mạng nấy vậy.
"Bạch Thuật……" Tiểu Thụ nhìn cậu như vậy, trong lòng cũng vô cùng xúc động.
"Mấy đứa trẻ lang thang kia, giờ phải đi đâu để tìm chúng bây giờ?" Bạch Thuật hỏi.
Tiểu Thụ liếc nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, liền nghe hắn mở lời: "Không biết ở đâu thì đi hỏi thăm người quanh đây, kiểu gì cũng sẽ tìm ra thôi."
Tiểu Thụ nghe xong liền lập tức đi hỏi thăm nghe ngóng, chỉ một loáng sau đã nắm được vị trí đại khái.
Thế là họ tìm đến nơi tụ tập của lũ trẻ, hóa ra là trong một con hẻm nhỏ khuất gió.
Trong con hẻm tối tăm đó đang đốt một đống lửa nhỏ, có đến hơn ba mươi đứa trẻ đang chen chúc nhau ở đó. Đứa nhỏ thì mới ba bốn tuổi, đứa lớn thì mười mấy tuổi, gương mặt đứa nào đứa nấy đều vô hồn, trơ trọi.
Mùi hôi thối trong hẻm xộc lên vô cùng nồng nặc, có lẽ vì trời lạnh nên lũ trẻ không muốn bước ra ngoài, mọi việc tiểu tiện đại tiện đều giải quyết ngay tại chỗ.
Quần áo trên người đứa nào đứa nấy đều mỏng dính, làn da bị lạnh đến mức tím tái, rất nhiều đứa còn đi chân đất.
Bạch Thuật nhìn kỹ kỹ một chút, liền phát hiện ra ngón chân của nhiều đứa trẻ không còn nguyên vẹn, đứa thì thiếu một ngón, đứa thì thiếu hai.
Trông thấy nhóm người Bạch Thuật bước xuống xe, một thiếu niên tầm mười mấy tuổi đang ngồi bên đống lửa liền đứng bật dậy, nói với những đứa trẻ còn lại: "Đứng lên, mau đứng lên cả đi! Có đại lão gia đến thăm chúng ta kìa, mau dập đầu chào các lão gia đi."
Lũ trẻ liền yếu ớt gượng dậy, quỳ rạp xuống đất dập đầu chào nhóm người Bạch Thuật. Có vài đứa yếu quá không gượng dậy nổi, tên thiếu niên lớn tuổi kia liền bước tới, xách cổ áo tụi nhỏ lên rồi ấn đầu tụi nó xuống đất, xem như đã dập đầu xong.
Bạch Thuật nhớ ra rồi, tên thiếu niên này chính là đại ca đứng đầu lũ trẻ ở đây. Lần trước khi cậu đi phát thức ăn, cũng chính đứa trẻ này đã dẫn đầu lũ nhỏ dập đầu tạ ơn cậu.
Thế là cậu liền gọi hắn lại gần hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Cậu thiếu niên bước đến trước mặt Bạch Thuật, nở một nụ cười đầy vẻ nịnh nọt và lấy lòng: "Thưa đại lão gia, con tên là Vũ Lang."
"Vũ Lang." Bạch Thuật gật đầu, lẩm nhẩm lại cái tên một lần.
Đứa trẻ này tuy nhìn bề ngoài có vẻ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng Bạch Thuật không hề bỏ sót tia u ám thoáng qua trong mắt hắn.
Một đứa trẻ ở độ tuổi này có thể làm thủ lĩnh của một băng nhóm lang thang, lại có thể sống sót kiên cường đến tận bây giờ, Bạch Thuật thừa hiểu hắn không phải là kẻ đơn giản.
"Vũ Lang, hiện tại chỗ ngươi có tổng cộng bao nhiêu đứa trẻ?" Bạch Thuật hỏi tiếp.
Trong mắt Vũ Lang thoáng qua một tia cảnh giác, hắn trầm ngâm một lát rồi mới đáp: "Vốn dĩ có ba mươi bốn đứa, nhưng đêm qua có hai đứa đã chết rét rồi, giờ chỉ còn lại ba mươi hai đứa thôi."
Bạch Thuật nghe xong liền quay sang, nhỏ to bàn bạc điều gì đó với Tạ Hòe Ngọc và Tiểu Thụ.
Chỉ một loáng sau, Tiểu Thụ liền co giò chạy đi mất, một lúc sau cậu ta vội vàng quay trở lại, phía sau còn dẫn theo một người đàn ông.
Tiểu Thụ nói với Bạch Thuật: "Em tìm được một căn nhà bỏ trống rồi, tuy diện tích không lớn nhưng dư sức chứa được ba mươi hai đứa trẻ này. Chủ nhà ở ngay đây, em dẫn ông ta tới rồi."
Giá nhà đất ở trong huyện thành tuy không phải quá đắt đỏ nhưng cũng chẳng hề rẻ. Vào đúng ngày Tết thế này tự nhiên chẳng ai muốn đi bán nhà làm gì. Nhưng chỉ cần Bạch Thuật ra được một cái giá hời, mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Bạch Thuật bàn bạc với người đàn ông kia một lát, liền chấp nhận mua lại căn nhà trống kia với mức giá cao hơn thị trường hai thành.
Hai bên giao hẹn qua năm mới sẽ làm thủ tục sang tên sau, hôm nay cứ trả trước hai thành tiền đặt cọc để lũ trẻ có thể chuyển vào ở ngay trong ngày.
Vũ Lang đứng một bên nghe cuộc trò chuyện giữa vị ca nhi trẻ tuổi kia và người đàn ông kia, chỉ trong chớp mắt mà họ đã quyết định mua đứt một căn nhà.
Hơn nữa nghe giọng điệu của cậu, căn nhà vừa mua này là để dành cho bọn họ vào ở.
Hắn có chút không dám tin vào tai mình, trố mắt nhìn vị ca nhi trẻ tuổi trước mặt.
Trên đời này làm gì có chuyện tốt lành đến thế chứ? Người này chẳng lẽ đang mưu tính chuyện gì xấu, muốn bắt cóc bọn họ đem đi bán chăng?
Vũ Lang đã sống ở con hẻm tối tăm này vài năm trời, trải qua bao trận mưa gió bão bùng, những ngày đông giá rét lạnh thấu xương, ngày nào hắn cũng ao ước có được một căn phòng có mái che tử tế để trú chân.
Nhưng hôm nay đột nhiên có người đến bảo cho bọn họ một căn nhà lớn để ở, trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Thứ bánh từ trên trời rơi xuống thế này, làm sao có thể có thật được chứ?
Hắn từng nghe những người trên phố khuyên răn, có những kẻ xấu chuyên đi bắt cóc những đứa trẻ lang thang như bọn họ, rồi bẻ gãy tay chân hoặc chọc mù mắt để ép đi ăn xin kiếm tiền.
So với việc bị bọn họ đánh gãy gân tay gân chân hay làm mù đôi mắt để đi cầu xin lòng thương hại, hắn thà tiếp tục bám trụ ở con hẻm tối này còn hơn.
Bạch Thuật thu xếp xong chuyện nhà cửa liền quay sang bảo Vũ Lang: "Vũ Lang, ngươi gọi tất cả lũ trẻ lại đi, dọn dẹp đồ đạc rồi chuyển qua nhà mới mà ở."
"Các người rốt cuộc là ai?" Vũ Lang lùi lại một bước, mang vẻ mặt đầy cảnh giác lui sâu vào trong hẻm tối rồi nói: "Con không đi đâu!"
"Cái đứa nhỏ này, bọn ta có lòng tốt muốn giúp đỡ ngươi, sao ngươi lại không biết tốt xấu thế hả?" Tiểu Thụ tức giận gắt lên.
"Các người nói thì nghe hay lắm, ai biết được trong lòng đang mưu tính chuyện gì xấu xa chứ?" Vũ Lang nhổ một bãi nước bọt rồi nói: "Kẻ giàu có trong thiên hạ này, có rớt ra chút tiền bạc qua kẽ tay thì chẳng qua cũng chỉ muốn mua danh chuộc tiếng mà thôi. Làm gì có kẻ ngốc nào lại tự dưng đem bạc của mình ra cho người ngoài tiêu xài chứ?"
Vũ Lang thốt ra những lời này khiến Bạch Thuật có chút kinh ngạc nhưng cũng không quá bất ngờ.
Những đứa trẻ này đã phải lưu lạc đầu đường xó chợ nhiều năm như vậy, tự mình lăn lộn để sinh tồn nên tâm địa đã sớm trở nên chai sạn và gai góc.
Nếu Vũ Lang đã không muốn, Bạch Thuật tự nhiên cũng không thể cưỡng cầu, tổng không thể sai người bắt trói hắn mang đi được. Thế là cậu suy nghĩ một lát rồi ôn tồn nói: "Nếu ngươi đã không muốn đi thì có thể ở lại đây."
Cậu lại quay sang nói với những đứa trẻ còn lại đang lấp ló trong hẻm: "Ta đã mua một căn nhà lớn rồi, các ngươi ai muốn thì cứ đi theo ta qua đó ở. Mấy ngày nay trong huyện thành tuyết rơi không ngớt, cứ tiếp tục bám trụ ở con hẻm này thì không biết sẽ còn bao nhiêu đứa phải chết rét nữa đâu."
Mấy đứa nhỏ nghe xong liền nhìn nhau ngơ ngác một hồi, rồi bắt đầu có đứa lục đục đứng dậy.
"Không đứa nào được phép đi hết!" Vũ Lang gầm lên một tiếng, khiến vài đứa trẻ vừa đứng dậy lại sợ hãi ngồi sụp xuống. Thế nhưng vẫn có mười mấy đứa trẻ dứt khoát đứng lên, lầm lũi bước đi theo sau Bạch Thuật.
Có vài đứa thời gian lưu lạc ngắn hơn, ngày ngày kiếm được chút thức ăn hay củi khô đều phải nộp lại một phần cho Vũ Lang.
Lại có vài đứa đang bị bệnh rất nặng, đối với tụi nó lúc này, chỉ cần được ăn một bữa cơm no bụng, có một mái nhà che mưa chắn gió thì có phải trả giá bằng mạng sống tụi nó cũng chẳng màng.
Chờ đến khi Bạch Thuật dẫn nhóm trẻ đi khuất, trong số hơn hai mươi đứa trẻ còn lại ở hẻm tối, có đứa liền chạy tới hỏi Vũ Lang: "Đại ca, giờ tính sao đây? Chúng ta có nên đi theo không?"
"Ngươi không sợ chết thì cứ việc đi!" Vũ Lang thẳng tay cốc mạnh vào đầu nó một cái rồi mắng: "Trên đời này làm gì có chuyện tốt lành đến thế chứ? Ngươi thật sự nghĩ bọn họ là người tốt chắc? Đến lúc bị đem đi bán lúc nào không biết đấy!"
"Nhưng mà anh Đậu Nhi cũng đi theo rồi." Một đứa trẻ tầm tám chín tuổi lý nhí nói.
Trong số những đứa trẻ đi theo Bạch Thuật khi nãy có một đứa tên là Đậu Nhi, chính là anh họ của nó.
Đậu Nhi bị bệnh rất nặng, đã ho khan liên miên suốt mấy tháng trời. Trông tình trạng có vẻ khó lòng qua khỏi, thế nên lần này anh ấy mới đánh liều đi theo Bạch Thuật.
"Nó cũng chẳng sống được bao lâu nữa, muốn đi thì cứ việc đi." Vũ Lang lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ ngươi cũng muốn đi nộp mạng theo nó chắc?"
"Không được!" Đứa trẻ kia cắn chặt môi, suy nghĩ một lát rồi kiên quyết nói: "Con không thể bỏ mặc anh ấy được, con phải đi theo xem sao. Nếu anh Đậu Nhi có mệnh hệ gì, con sẽ tìm cách cứu anh ấy ra!"
Nói xong, nó liền vắt chân lên cổ chạy biến, lặng lẽ bám theo sau đuôi đội ngũ của Bạch Thuật.
"Đại ca? Giờ tính sao đây?" Lại có đứa khác lên tiếng hỏi.
Vũ Lang nhìn theo bóng lưng đứa trẻ vừa chạy đi, nhíu mày nói: "Nó muốn đi xem thì cứ để nó xem, mặc kệ nó đi."
Bạch Thuật dẫn theo một toán trẻ con dừng lại trước một căn nhà dân.
Chủ nhà liền bàn giao chìa khóa cho cậu, để cậu tự dẫn tụi nhỏ vào trong sắp xếp chỗ ở.
Căn nhà này diện tích không lớn, phòng ốc cũng có phần cũ kỹ, xập xệ.
Nhưng đối với những đứa trẻ lang thang này mà nói, nơi đây đã là một thiên đường vô cùng tuyệt vời rồi.
Cư dân sống trên con phố này đa phần là những hộ buôn bán nhỏ, gia cảnh cũng chẳng khá giả gì cho cam, cuộc sống chỉ dừng lại ở mức đủ ăn đủ mặc.
Bạch Thuật bảo Tiểu Thụ đi gõ cửa các nhà xung quanh, bỏ tiền ra thuê vài bà tử quanh đó, trả cho họ mỗi người năm trăm văn tiền một tháng để nhờ họ qua đây phụ giúp chăm sóc lũ trẻ này.
Vì Bạch Thuật ra giá rất hời nên các bà tử tự nhiên vô cùng phấn khởi. Dù hôm nay là ngày mùng một Tết nhưng họ cũng chẳng màng đến kiêng kỵ ngày lễ ngày tết gì nữa, vừa gọi một tiếng là đã có mặt đông đủ ngay.
Bạch Thuật bảo họ đi đun nước nóng, lại bỏ tiền mua lại ít gạo thóc của họ để nấu một nồi cháo đậu lớn. Lúc này cậu mới dẫn lũ trẻ vào trong phòng.
Mấy đứa nhỏ vừa bước vào nhà liền tự động tìm một góc sạch sẽ ngồi xuống.
Bạch Thuật đứng trước mặt tụi nó, đếm lại quân số, tổng cộng có mười hai đứa trẻ. Đại đa số đều là nam hài, chỉ có độc một đứa con gái và một ca nhi.
Ở cái thế đạo này, địa vị của nữ nhi và ca nhi tuy thấp kém thật, nhưng xét về góc độ mua bán thì họ lại có giá hơn hẳn.
Trong số trẻ em lang thang, nữ nhi và ca nhi phần lớn đều bị kẻ xấu bắt cóc đem bán vào các chốn lầu xanh hoa phố từ sớm, ngược lại những đứa trẻ nam hài thế này lại chẳng ai thèm ngó ngàng tới.
Bạch Thuật lắng nghe thấy có vài đứa trẻ cứ ho hen liên tục không dứt, liền tách mấy đứa đó ra một góc, bảo tụi nó đứng riêng một bên.
Cậu lại lên tiếng hỏi: "Trong số các ngươi còn ai đang bị bệnh nữa không?"
Lũ trẻ nghe xong liền mang vẻ mặt đầy sợ hãi mà lắc đầu lia lịa, tụi nó sợ Bạch Thuật biết mình bị bệnh thì sẽ không nhận nữa.
Còn những đứa trẻ đã lộ rõ bệnh tình thì chỉ biết nhìn Bạch Thuật với gương mặt vô hồn, trơ trọi. Người này đã biết tụi nó có bệnh, liệu có hối hận mà tống cổ tụi nó ra ngoài lại không đây?
Bạch Thuật tự nhiên sẽ không nhẫn tâm đuổi người đi, nhưng những đứa trẻ bị bệnh và những đứa khỏe mạnh bắt buộc phải được cách ly riêng biệt.
Cậu bảo những đứa khỏe mạnh tiếp tục ở lại trong nhà chính, còn những đứa bị bệnh thì sắp xếp cho qua phòng bên cạnh của căn nhà. Những đứa trẻ bị bệnh này còn phải tìm đại phu tới thăm khám, bốc thuốc để trị dứt điểm căn bệnh càng sớm càng tốt.
Chỉ là hôm nay vẫn đang là ngày mùng một Tết, muốn làm việc gì cũng thấy bất tiện trăm bề.
Mấy bà tử đã đun xong nước nóng, Tiểu Thụ liền bảo họ múc nước vào những chiếc thùng gỗ lớn rồi khiêng vào trong phòng.
Lũ trẻ này lưu lạc ngoài đường đã lâu, đầu tóc chẳng gội, người ngợm chẳng tắm, khắp người vừa bẩn vừa hôi, đen nhẻm đen nhèm như cột nhà cháy.
Bạch Thuật liền bảo tụi nó c** s*ch quần áo ra, nhờ các bà tử thay phiên nhau kỳ cọ, tắm rửa cho từng đứa một.
Việc tắm rửa này cũng chẳng dễ dàng gì, đầu tóc dơ bẩn bết bát lại còn là tóc dài, gội rửa vô cùng tốn công tốn sức.
Cũng may số lượng trẻ con không quá nhiều, các bà tử ra sức kỳ cọ suốt hơn một canh giờ đồng hồ mới giúp tất cả bọn trẻ sạch sẽ trở lại.
Tuy nhiên, lũ trẻ này quanh năm suốt tháng phải phơi mình ra trước mưa gió bão bùng nên làn da đứa nào đứa nấy đều sạm đen, chẳng thể trắng trẻo lên ngay được.
Dẫu có tắm rửa xong xuôi thì trông tụi nó cũng chẳng khác nào từ những cục than đen biến thành những cục than nâu mà thôi.
Bạch Thuật đem toàn bộ số quần áo đã thu mua lúc nãy ra, căn cứ theo vóc dáng của từng đứa mà phát xuống.
Bọn trẻ được mặc quần áo mới, lại vừa được tắm rửa sạch sẽ, lúc bước ra ngoài trông đứa nào đứa nấy đều nhanh nhẹn, tươi tỉnh hẳn lên, cuối cùng cũng ra được dáng vẻ của một con người.
Tụi nó vốn chẳng phải xuất thân từ những gia đình giàu sang phú quý gì, sau khi lưu lạc lại càng phải nếm cảnh màn trời chiếu đất, đời nào từng được khoác lên mình những bộ y phục tốt đến thế này.
Giờ đây vừa được ngâm mình trong làn nước ấm, lại có quần áo mới tinh tươm để mặc, đứa nào đứa nấy đều vui sướng đến mức ngơ ngẩn cả người.
Đứa con gái duy nhất trong nhóm tuổi đời còn rất nhỏ, chỉ tầm bốn năm tuổi, ngoại hình cũng chẳng có gì nổi bật nhưng bản tính trời sinh vẫn thích những màu sắc sặc sỡ.
Bạch Thuật phát cho con bé một bộ y phục màu đỏ hồng rực rỡ, con bé mặc vào người xong là cứ đưa tay sờ mó mãi không thôi. Bộ quần áo này mặc vào người vừa ấm áp lại vừa mềm mại, bàn tay nhỏ nhắn của nó mân mê lớp vải mới tinh, rồi lại ngước mắt lên nhìn vị ca ca vừa phát quần áo cho mình.
Bạch Thuật chợt cảm thấy dưới chân nặng trĩu, cúi xuống nhìn thì thấy đứa bé gái kia đã chạy lại ôm chặt lấy chân cậu từ lúc nào.
Ở độ tuổi của nó, đầu óc còn chưa kịp hình thành những suy nghĩ ngờ vực hay cảnh giác với thế giới xung quanh. Ai đối xử tốt với nó, nó liền đem lòng yêu mến người đó.
Bạch Thuật thấy vậy liền khẽ cười, đưa tay xoa xoa đầu con bé.
Một bà tử đứng bên cạnh trông thấy cảnh này liền bước tới bế đứa bé gái đi và nói: "Tiểu ca nhi cậu thật là người thiện lương, đứa nhỏ này cũng là đứa biết điều, nó thích cậu lắm đấy."
Những đứa trẻ xung quanh chứng kiến khung cảnh ấy, trong lòng cũng dâng lên biết bao cảm xúc ngổn ngang.
Tụi nó đứa nhìn qua, đứa ngó lại, trong ánh mắt đều lấp lánh những tia hy vọng và hân hoan.
Vị tiểu ca nhi trước mặt này, trông thật sự không giống kẻ xấu chút nào.
Có lẽ…… Có lẽ…… Bọn họ thực sự sắp được sống những ngày tháng tốt đẹp rồi……
Bạch Thuật cũng chẳng rõ những suy nghĩ thầm kín trong đầu lũ trẻ lúc này, cậu và Tạ Hòe Ngọc vốn dĩ chỉ định ra ngoài dâng hương cầu phúc, thế nào lại quay sang cứu tế cho một toán trẻ lang thang thế này. Bận rộn một hồi, bất tri bất giác trời đã ngả sang giờ Dậu.
"Trong các phòng này hiện tại cũng lạnh lắm, còn phải tìm ít than củi về đốt lên sưởi ấm nữa, lương thực dự trữ cũng không đủ, phải sai người mang thêm ít đồ ăn qua đây mới được." Bạch Thuật lẩm bẩm: "Nhiều việc quá, trẻ con lại đông, một mình em nhất thời lo liệu không xuể."
"Hôm nay cứ quay về trước đã, ta sẽ sai vài gia nhân qua đây tiếp quản và xử lý." Tạ Hòe Ngọc ôn tồn nói: "Đợi qua hết đợt Tết này, chúng ta sẽ thuê người trong trấn đến thu xếp và quản lý mọi chuyện cho thật ổn thỏa."
Bạch Thuật gật đầu, hoàn toàn đồng tình với hướng giải quyết của Tạ Hòe Ngọc.
Họ tuy đã bỏ tiền ra thuê các bà tử quanh đây, nhưng dẫu sao cũng không phải là người làm thân tín quen thuộc, chẳng thể nào biết rõ được bản tính của họ ra sao.
Vì lo ngại sau khi mình rời đi, sẽ có bà tử nào đó nảy sinh lòng tham hoặc ngược đãi lũ trẻ.
Sau một hồi bàn bạc, họ quyết định để Tiểu Thụ ở lại đây trông nom, giám sát tình hình một đêm.
Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc sẽ lên xe ngựa trở về trang viên trước, lát nữa sẽ phái thêm gia nhân qua đây phụ giúp, tiện thể đón Tiểu Thụ về sau.
Sau khi Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc rời đi, các bà tử cũng đã nấu xong nồi cháo đậu lớn.
Tiểu Thụ bảo lũ trẻ mỗi đứa tự cầm lấy một chiếc bát không, xếp thành một hàng ngay ngắn để cậu múc cháo cho ăn.
Bọn trẻ bưng bát cháo nóng hổi trên tay, đứa nào đứa nấy đều lộ rõ vẻ thèm thuồng và phấn khởi.
Lũ trẻ khỏe mạnh ở nhà chính là như vậy, mà những đứa trẻ bị bệnh ở phòng bên cạnh cũng chẳng khác là bao.
Hôm nay là ngày mùng một Tết, ngay cả những hộ gia đình nghèo rớt mồng tơi trong thôn cũng chẳng ai thèm ăn cháo đậu nữa.
Thế nhưng đối với những đứa trẻ lang thang này, đây đã là một món mỹ vị vô cùng hiếm có trên đời rồi.
Tụi nó ăn uống no nê, khắp người đều toát ra hơi ấm dễ chịu.
Lúc này cả đám mới ngồi quây quần lại một chỗ, rầm rì bàn tán những lời nhỏ to.
Ở căn phòng bên cạnh, có một đứa trẻ liền quay sang nói với đứa nhỏ tên Đậu Nhi: "Đậu Nhi, tớ thấy vị tiểu ca nhi lúc nãy không giống người xấu đâu, cậu xem người ta cho chúng ta đồ ăn ngon, lại còn cho quần áo mới để mặc nữa. Căn nhà này mới tốt làm sao, bốn bề đều có tường bao quanh, lại có mái che chắc chắn nữa. Cho dù tối nay trời có đổ tuyết lớn đi chăng nữa, chúng ta cũng chẳng lo bị chết rét."
"Khụ khụ……" Đậu Nhi ho khục khặc vài tiếng, khàn giọng đáp: "Dù sao tớ cũng bị bệnh lâu như vậy rồi, e là cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Có thể được chết trong căn nhà ấm áp này, lại được làm một con ma no bụng, xem ra vẫn tốt hơn nhiều so với việc phải chết rét ở con hẻm tối tăm kia."
Lại nói về đứa trẻ đã âm thầm bám theo sau đuôi Bạch Thuật từ con hẻm tối kia, nó lặng lẽ đi cách một khoảng xa phía sau, theo chân toán người đến tận khu dân cư này, tận mắt chứng kiến tất cả mọi người đều bước vào trong một căn nhà lớn.
Nó sợ Bạch Thuật có mưu đồ bất chính nên tự nhiên không dám tùy tiện bước chân vào trong, chỉ đành nhìn dáo dác xung quanh rồi trốn biệt vào một góc cửa để thám thính tình hình.
Nó nấp ở con ngõ gần đó, một lúc sau liền thấy có rất nhiều bà tử bế theo một đứa nhỏ bước vào trong căn nhà kia.
Lại một lát sau, một mùi cơm chín thơm phức từ gian bếp của căn nhà theo gió đưa lại, khiến cái bụng đói meo của nó kêu lên những tiếng sùng sục.
Đến giờ Dậu, vị ca nhi và vị công tử dẫn đầu toán người lúc nãy đã bước lên xe ngựa và rời đi.
Đứa trẻ này lúc này mới thừa dịp không ai chú ý, nhanh nhẹn trèo qua bờ tường lẻn vào trong sân, muốn tìm đến chỗ người anh họ Đậu Nhi của mình xem tình hình hiện tại ra sao.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Chỉ là ăn một bữa sáng nhẹ nhàng thôi mà ~ ừm ừm ~ Bạch Thuật gặm măng lớn tươi rói luôn!
Bạch Thuật: Nơi đó của ta có thể viết được tận ba chữ đấy! Lợi hại chưa!
Tạ Hòe Ngọc mỉm cười, điềm tĩnh đáp: Ta có thể viết được hẳn bảy chữ……