Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 94

  Tháng chạp trôi qua nhanh như cái chớp mắt, mới đó đã cận kề đêm trừ tịch.

Năm nay, Tạ Hòe Ngọc đón năm mới ngay tại trang viên.

Đây cũng là đêm giao thừa đầu tiên của Bạch Thuật từ khi đến Đại Tuyên, lại còn được ở bên Tạ Hòe Ngọc nên cậu vô cùng háo hức.

Ở tộc Trùng đực cũng có một ngày lễ tương tự như ngày Tết, nhưng Trùng tinh có phong tục riêng, đương nhiên hoàn toàn khác biệt so với Đại Tuyên.

Cũng may cậu không cần phải bận lòng chuẩn bị. Vào ngày lễ lớn thế này, ai nấy đều vô cùng coi trọng.

Chẳng đợi cậu mở lời, Trần Đông Thanh và người của Tạ gia đã sớm chung tay sắm sửa.

Những năm trước, dân làng Bạch Đường đón Tết cũng chỉ quanh quẩn có bấy nhiêu việc.

Nhà nhà mua thêm chút thịt lợn, nấu cơm gạo tẻ, nhà nào khá giả hơn thì mua ít đường mạch nha cho con trẻ.

Gia cảnh nhà ai khấm khá lắm thì mới may được vài bộ quần áo mới.

Đợi đến khi nhà thôn trưởng Bạch Bảo Sơn đốt bánh pháo, dân làng lại kéo nhau đến xem. Ngày Tết như vậy đã được coi là ngập tràn niềm vui rồi.

Nhưng năm nay thì khác, thôn Bạch Đường giờ đã đổi thay, rất nhiều nhà đã trở nên giàu có.

Thịt lợn với cơm trắng ngày thường họ ăn đã chẳng thiếu, thế nên Tết đến có ăn mấy thứ đó cũng không còn thấy mới mẻ nữa.

Năm nay người dân đổ xô đi sắm Tết, thịt lợn trong huyện còn chẳng đủ bán. Trâu, bò, dê bị tranh mua sạch sành sanh, đến ngay cả gà mái già cũng cháy hàng.

Ngày trước các gia đình chẳng mấy khi có tiền mua đường, năm nay vừa qua tết ông Công ông Táo, trên tay lũ trẻ đã không ngớt đường mạch nha.

Tại trang viên, ngoài những thực phẩm và pháo hoa do Trần Đông Thanh mua về, Tiểu Thụ còn nhờ người từ Tạ gia chở đến một đống giấy đỏ lớn.

Theo lệ cũ ở kinh thành, đón Tết Nguyên Đán là phải có đủ hoa giấy dán cửa sổ, câu đối và chữ "Phúc".

Dân thôn Bạch Đường chẳng ai biết cắt hoa giấy, nhưng nha hoàn và gia nhân của Tạ gia thì lại rất thạo. Vì vậy Tiểu Thụ đã giữ vài người lại để dạy cho người làm trong trang viên cùng cắt.

Bốn người Xuân, Hạ, Thu, Đông tuổi còn nhỏ lại nhanh nhẹn nên học rất nhanh, Tần Miểu Miểu khéo tay nên tiếp thu cũng không chậm.

Ngược lại có Trần Đông Thanh, dù y dùng kéo rất giỏi nhưng đối với những việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, mài giũa như cắt hoa giấy thì lại chịu chết.

Sau khi làm hỏng vài tờ, y liền bỏ cuộc, tự mình lấy giấy đỏ vẽ một chữ "Hỷ", gấp lại rồi từ từ cắt theo. Mọi người trông thấy cảnh đó liền được một phen cười thầm.

Bạch Thuật thấy họ cắt trông vui mắt cũng muốn học thử. Nhưng cậu cũng giống như Trần Đông Thanh, chẳng có chút thiên phú nào cho mấy việc tinh xảo này.

Cứ sơ sẩy cắt hỏng chỗ nào, cậu lại phải nhờ Tạ Hòe Ngọc ra tay cứu vãn.

Tạ Hòe Ngọc thấy Bạch Thuật không hợp với trò này, liền chỉ tay vào chữ "Hỷ" Trần Đông Thanh đang cắt mà bảo: "Hay là em qua thử cắt cái kia xem?"

Bạch Thuật liền bảo nha hoàn dạy mình, học cách gấp giấy làm mấy nếp rồi chậm rãi hạ kéo. Cắt được một nửa, cậu lại quên mất các bước tiếp theo.

Tạ Hòe Ngọc bật cười, đón lấy tờ chữ "Hỷ" trên tay cậu rồi giúp cậu hoàn thành phần còn lại.

Đến khi hắn trả lại món đồ, Bạch Thuật mở tờ giấy ra thì thấy một cặp chữ "Hỷ" đang tay nắm tay, tựa đầu vào nhau.

Chữ "Hỷ" này vốn là để tặng Trần Đông Thanh trang trí phòng tân hôn, nhưng vì đây là món đồ tự tay mình và Tạ Hòe Ngọc cùng cắt nên cậu thích vô cùng.

Bạch Thuật ngó nghiêng xung quanh, thừa lúc không ai chú ý liền gấp chữ "Hỷ" làm đôi, đứng dậy đi thẳng về phòng mình.

Mới đi được vài bước, Tạ Hòe Ngọc đã từ phía sau đuổi theo hỏi: "Sao lại đi về phòng rồi?"

Bạch Thuật giơ giơ chữ "Hỷ" trên tay lên đáp: "Cái này đẹp quá, em muốn dán ở trong phòng mình."

Vừa nói, Bạch Thuật đã bước vào phòng. Cậu lấy hồ dán quết vào mặt sau chữ "Hỷ", nhún người một cái nhẹ nhàng đã vọt lên xà nhà.

Cậu dán chữ "Hỷ" lên thanh xà, để mỗi khi nằm trên giường, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy.

"Dán ở đó thì đêm nào em cũng thấy được, mà người ngoài vào phòng cũng chẳng ai chú ý." Bạch Thuật nghiêm túc nói.

"Đúng là đồ ngốc." Tạ Hòe Ngọc nhịn không được liền bấu nhẹ vào chóp mũi cậu: "Đêm nào cũng ngắm chữ "Hỷ", chẳng lẽ em muốn đêm nào cũng được làm tân nương à?"

"Đương nhiên là muốn rồi!" Bạch Thuật trả lời một cách hiển nhiên: "Hôm trước Trần Đông Thanh có đọc ở thôn học, đời người việc đẹp nhất chẳng gì bằng đêm động phòng hoa chúc và lúc bảng vàng đề tên. Nếu đêm nào cũng được động phòng hoa chúc thì còn gì bằng?"

"Có thể đêm nào cũng động phòng hoa chúc hay không thì ta không biết." Tạ Hòe Ngọc đưa tay bấu lấy cằm Bạch Thuật, khàn giọng nói: "Nhưng trong lòng ta, điều tốt đẹp nhất là đời này chỉ có một đêm động phòng hoa chúc duy nhất, và lần ấy... sẽ là cả một đời..."

Tim Bạch Thuật đập loạn nhịp, từng lời Tạ Hòe Ngọc nói lọt vào tai khiến lòng cậu vừa ngọt ngào vừa ấm áp, cậu chỉ muốn ôm chặt lấy hắn chẳng rời xa.

Khi nói lời này, Tạ Hòe Ngọc cũng đã đ*ng t*nh. Đôi mắt hắn sáng trong, đong đầy hình bóng của một mình Bạch Thuật.

Bạch Thuật rướn người lên hôn hắn, Tạ Hòe Ngọc liền đáp lại một cách mãnh liệt hơn.

Chẳng mấy chốc, trong khoang miệng Bạch Thuật đã tràn ngập hơi thở của Tạ Hòe Ngọc, bị hắn dây dưa m*t mát khắp lượt.

Cậu chỉ thấy sống lưng ngứa ngáy, vừa tê vừa mềm. Đôi chân chẳng muốn đứng vững nữa, cứ thế muốn quắp lấy người Tạ Hòe Ngọc.

Đùi của Bạch Thuật chợt chạm phải một v*t c*ng ngắc đang đỉnh vào, cậu liền đưa tay xuống định sờ thử.

Nhưng tay vừa mới chạm tới đã bị đối phương nhanh hơn một bước nắm chặt lấy, ép ngược lại hai bên sườn.

Quả nhiên, chỉ ngay giây sau, Tạ Hòe Ngọc đã chủ động kéo giãn khoảng cách, khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày rồi bảo: "Được rồi, công việc còn nhiều lắm, chúng ta trở lại thôi, ta còn phải viết nốt mấy bộ câu đối xuân."

"Huynh tự đi mà viết!" Bạch Thuật có chút hờn dỗi, bực bội ngồi phịch xuống giường.

Tạ Hòe Ngọc thấy vậy liền lắc đầu, tự mình đi xuống lầu.

Chờ hắn đi rồi, Bạch Thuật mới hậm hực ngã vật ra giường, giãy giãy chân như cá chép lộn nhào.

Tạ Hòe Ngọc này! Cậu cắn răng hừ một tiếng, thật khiến cậu vừa yêu vừa tức!

Bạch Thuật từ dưới gối lôi ra một quyển sách nhỏ, lật xem vài trang rồi tự liên tưởng đến chuyện giữa mình và Tạ Hòe Ngọc, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.

Không sao cả! Một lần thất bại thì còn lần sau! Lần tới, cậu nhất định phải khiến Tạ Hòe Ngọc...

Trong trang viên có tổng cộng hơn ba mươi cánh cửa lớn nhỏ, mỗi cánh cửa đều cần chuẩn bị một bộ câu đối xuân.

Vào đúng ngày trừ tịch, Tạ Hòe Ngọc vẫn đang đứng bên bàn mài mực để viết nốt một bộ câu đối cuối cùng.

Bộ câu đối này là để dán ở cổng chính nên không thể qua loa được. Đây là vế đối do chính hắn nghĩ ra, ngụ ý cát tường lại vô cùng thanh nhã.

Sáng nay hắn vừa nghĩ ra liền mài mực phóng bút viết ngay tại chỗ.

Bạch Thuật đứng một bên quan sát, trên tay còn ôm xấp câu đối vài chục bộ đã viết xong từ trước.

Thấy Tạ Hòe Ngọc vừa hạ bút xong, cậu liền ghé sát lại xem. Thừa dịp Tạ Hòe Ngọc không để ý, cậu liền nhún người ôm trầm lấy hắn, treo lơ lửng trên người hắn như một con lười.

Tạ Hòe Ngọc bị nhào tới bất thình lình, tay run lên một cái liền làm lật úp đĩa nghiên mực bên cạnh.

Mực đen đổ tràn ra giấy đỏ, làm hỏng mất bộ câu đối hắn vừa mới cam tâm tình nguyện viết xong. Ngay cả xấp câu đối trên tay Bạch Thuật cũng bị văng trúng, lập tức có đến năm sáu tờ bị hỏng theo.

Bạch Thuật biết mình đã làm hỏng việc, cuống cuồng chân tay loạn xạ tìm cách dọn dẹp để bù đắp lỗi lầm.

Nhưng đã muộn, đến khi cậu lau dọn xong bãi mực thì cả ống tay áo lẫn vạt áo của mình và Tạ Hòe Ngọc đều đã lem luốc mực đen.

Quần áo dính mực thì thay bộ khác là xong, nhưng Tạ Hòe Ngọc có chút tiếc nuối nét chữ mình vừa phóng tác, bộ câu đối kia viết rất liền mạch, thần vận cực tốt.

Giờ bảo hắn viết lại lần nữa, chưa chắc đã tìm lại được cảm giác ấy.

Thấy sắc mặt hắn có chút không vui, Bạch Thuật cúi đầu nhận lỗi, chớp chớp mắt, tự thú nhận là do mình "thấy sắc nảy lòng tham".

Nếu Tạ Hòe Ngọc có tức giận, cậu nguyện để mặc hắn muốn phạt thế nào thì phạt.

Tạ Hòe Ngọc nhìn cái bộ dạng kia liền biết lời nhận lỗi này của Bạch Thuật chẳng có chút thành tâm nào, vừa bực mình lại vừa buồn cười.

Hắn cố ý xụ mặt hỏi cậu: "Mặc ta xử trí? Ta thì làm gì được em chứ? Hay là em tự nghĩ ra một chủ ý xem nào?"

Bạch Thuật gãi gãi đầu, thốt ra một câu: "Hay là huynh 'làm' em luôn đi!"

"Để ta nghĩ đã..." Tạ Hòe Ngọc giả vờ nói, đưa tay vuốt cằm trầm tư.

Bạch Thuật quả nhiên sáng mắt lên, vẻ mặt tràn đầy mong đợi nhìn hắn, hai má còn ửng lên vệt hồng rực.

Cái đồ lừa đảo này, hỏng thật rồi! Tạ Hòe Ngọc thầm nghĩ.

Nhưng một Bạch Thuật thế này lại vô cùng đáng yêu.

Tạ Hòe Ngọc vốn định từ chối thẳng thừng, nhưng lại không nỡ, một lúc sau mới chậm rãi bảo: "Ta nghĩ rồi, em cũng chỉ là vô tình. Nếu ta phạt em như thế thì chẳng phải nặng quá sao? Chi bằng phạt nhẹ chút vậy."

Bạch Thuật nghe vậy, đôi vai quả nhiên sụp xuống, vẻ mặt vô cùng thất vọng.

Tạ Hòe Ngọc thấy thế liền khẽ cười, nghiêm nét mặt, đè chặt hai vai Bạch Thuật lại, ghé sát vào tai cậu thì thầm: "Cởi hạ thường ra."

Bạch Thuật nghe vậy liền ngẩn người, từ cổ lên đến đỉnh đầu như muốn bốc hỏa.

Nếu muốn làm chuyện đó thì đáng lẽ phải bảo cậu cởi áo ngoài ra chứ, sao lại chỉ bắt c** đ* bên dưới, còn bên trên vẫn mặc chỉnh tề thế này?

"Cái gan này của em mà cũng dám bảo ta 'làm' em sao?" Tạ Hòe Ngọc thấy thế liền bật cười ha hả, hắn xoa đầu Bạch Thuật bảo: "Mới chỉ bảo cởi hạ thường thôi mà em đã sợ đến mức này rồi. Nếu không muốn thì thôi vậy."

Lời này của Tạ Hòe Ngọc nghe thật khích tướng, Bạch Thuật nghe xong liền nghiến răng, ưỡn ngực dứt khoát cởi bỏ thắt lưng.

Áo ngoài cùng quần trong cùng lúc tuột xuống chân. Nửa thân trên của Bạch Thuật thì ấm áp, nhưng bên dưới lại như có luồng gió lướt qua, lạnh căm căm khiến cậu nổi cả da gà.

Tạ Hòe Ngọc vội vàng đóng chặt tất cả các cửa sổ lại, không để gió lọt vào.

Cũng may sàn nhà có đốt địa long, Bạch Thuật đi tất đứng trên đất, lòng bàn chân ấm áp nên không cảm thấy lạnh.

Tuy nhiên, nhìn Tạ Hòe Ngọc vẫn ung dung ngồi bên bàn, chỉ có một mình Bạch Thuật quần áo bất chỉnh, sự tương phản này khiến cậu thấy có chút không tự nhiên.

Tạ Hòe Ngọc cũng chẳng thèm đoái hoài đến cậu, chỉ đưa tay lấy nghiên mực, một lần nữa bắt đầu mài mực.

Một lúc sau, mực đã mài xong, Tạ Hòe Ngọc mới mở miệng: "Nâng vạt áo ngoài lên, em cứ đứng thế kia thì ta phạt kiểu gì?"

Bạch Thuật có chút ngơ ngác, chẳng biết phải nâng vạt áo thế nào, cậu đành duỗi tay kéo vạt áo lên trên một chút.

Tạ Hòe Ngọc liền "chậc" một tiếng, ra vẻ nhìn không lọt mắt liền tự mình ra tay, thô bạo vén vạt áo của cậu lên, nhét thẳng vào miệng Bạch Thuật, bắt cậu cắn chặt lấy.

Bạch Thuật đương nhiên rất nghe lời Tạ Hòe Ngọc, hắn bảo làm gì cậu cũng rắp tắp tuân theo.

Nhưng tư thế này lại giống như cố tình đem nơi đáng xấu hổ nhất phơi bày trước mắt người ta, thật là không biết ngượng mà!

Bạch Thuật cắn vạt áo như vậy, vừa thẹn vừa ngượng. Cậu cảm thấy Tạ Hòe Ngọc đúng là đang phạt mình, khiến toàn thân cậu nóng bừng như sắp không chịu nổi.

Rõ ràng là một chuyện cực kỳ mất mặt, nhưng chẳng hiểu sao, sống lưng Bạch Thuật lại như có một luồng điện chạy qua.

Nơi đó bỗng chẳng chịu nghe lời, càng bảo nó thả lỏng thì nó lại càng căng cứng, bất tri bất giác đã tự ngẩng đầu lên.

Hốc mắt Bạch Thuật đỏ hoe, hàng mi khẽ run, nơi đuôi mắt còn vương hai giọt nước mắt sinh lý.

Tạ Hòe Ngọc lại làm như đang thưởng thức vẻ đẹp trước mắt, tặc lưỡi khen ngợi: "Quả nhiên nghe lời, xem ra đồ lừa đảo đã biết sai thật rồi."

"Nhưng không có quy củ thì không thành phép tắc, đã bảo là phạt thì phải phạt cho đến cùng." Tạ Hòe Ngọc nói.

Hắn chấm ngòi bút vào nghiên mực, liền hướng thẳng vào nơi đang run rẩy kia mà hạ bút viết chữ.

Bạch Thuật chỉ cảm thấy phía dưới chợt lạnh, thắt lưng khẽ run lên, suýt chút nữa thì r*n r* thành tiếng.

Tạ Hòe Ngọc viết cực kỳ chậm, từng nét từng nét đều nắn nót nghiêm túc. Tưởng như phải qua đến mấy năm trời, hắn mới viết xong ba chữ "đồ lừa đảo".

Đến khi Bạch Thuật cúi đầu nhìn xuống, liền thấy Tạ Hòe Ngọc đang ghé sát vào, hướng về phía nét mực chưa khô mà thổi nhè nhẹ: "Mùa đông mực lâu khô, em đứng nhìn cho kỹ, cẩn thận một chút. Đừng để chữ này lại bị hỏng mất."

Bạch Thuật liền không dám động đậy nữa, chỉ đành cắn chặt vạt áo, cứ thế đứng một bên chờ mực khô.

Lúc này, Tạ Hòe Ngọc mới lấy một tờ giấy đỏ mới, phóng bút viết lại bộ câu đối xuân.

Hắn hạ bút như có thần giúp, rào rào vài đường đã bổ sung xong tất cả những bộ câu đối bị hỏng lúc trước.

Đến khi bộ cuối cùng hoàn thành, Tạ Hòe Ngọc mới mãn nguyện ngắm nghía lại một lượt, gật đầu nói: "Lần này viết xem ra lại tốt hơn hẳn lúc trước. Đúng là tái ông thất mã."

Hắn đem câu đối đi hong, lúc này mới quay lại nhìn Bạch Thuật.

Thấy cậu vẫn đứng im bất động, đôi mắt đứng trân trân nhìn mình đầy mong đợi.

Hắn mới bật cười búng nhẹ vào trán cậu một cái, kéo vạt áo ra khỏi miệng cậu rồi bảo: "Khô rồi, đồ ngốc."

Nói xong, hắn lại cầm một bộ y phục mới đặt trước mặt Bạch Thuật: "Bộ này ống tay áo bẩn rồi, vạt áo cũng nhăn nhúm cả, thay bộ mới đi."

Bạch Thuật mặt đỏ tai hồng ôm lấy quần áo, vội vàng chạy ra sau bình phong thay đồ.

Đến khi trở ra, thấy Tạ Hòe Ngọc cũng đã thay một bộ y phục mới, cậu liền có chút ngượng ngùng nói với hắn: "Tạ Hòe Ngọc, mấy chữ đó... không biết có bị nhòe không, dù sao giờ cũng chẳng nhìn thấy nữa."

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền không nhịn được mà cười lớn, bảo: "Không thấy cũng không sao, buổi tối ta biến một trò ảo thuật là nó lại hiện ra ngay."

·

Bạch Thuật thu dọn xong xuôi liền ôm đống câu đối xuân đi dán.

Cậu gọi mọi người tập hợp lại, phân chia nhiệm vụ cho từng người. Mấy chục bộ câu đối chỉ trong vòng một canh giờ đã được dán xong toàn bộ.

Đến buổi chiều, mọi người cùng nhau phụ giúp Hoàng trù sư chuẩn bị bữa cơm tất niên.

Đầu bếp nữ của Tạ gia cũng được gọi đến giúp một tay. Hai người họ ai nấy đều thi triển tuyệt kỹ, phô diễn sở trường của mình, ẩn ẩn còn có ý muốn phân tài cao thấp.

Ở vùng Giang Nam có tập tục ăn bánh gạo vào ngày Tết. Trần Đông Thanh liền dẫn theo vài gia nhân của Tạ gia cùng đi giã bánh gạo.

Còn người Tạ gia vốn là từ kinh thành tới, ăn Tết có thói quen ăn sủi cảo. Tiểu Thụ liền gọi bốn người Xuân, Hạ, Thu, Đông cùng qua gói sủi cảo.

Nhân sủi cảo và vỏ bánh đương nhiên đã được đầu bếp nữ chuẩn bị từ sớm, nhân tôm trúc măng mùa đông, nhân thịt lợn hẹ, nhân thịt bò rau tể thái, nhân trứng bắc thảo tam tiên... Đủ các loại nhân lên tới tám vị, đều được chuẩn bị sẵn làm hai phần.

Mấy người rửa sạch tay xong liền ngồi xuống, ai gói phần nấy.

Bạch Thuật để tăng thêm không khí vui vẻ liền chuẩn bị rất nhiều bao lì xì. Chỉ cần buổi tối ai tham gia ăn cơm tất niên thì mỗi người đều được nhận một cái.

Bao lì xì do cậu chuẩn bị đương nhiên là dư dả, tính theo đầu người xong xuôi vẫn còn thừa ra mười cái.

Tiểu Thụ liền rửa sạch mười đồng tiền xu, đặt lên bàn. Trong lúc gói sủi cảo, cậu ngẫu nhiên nhét một đồng xu vào trong nhân bánh.

Nếu ai ăn trúng chiếc sủi cảo có tiền xu thì sẽ được nhận thêm một bao lì xì nữa, nhân đôi niềm vui năm mới.

Chẳng mấy chốc, bầu không khí dưới bếp trở nên vô cùng náo nhiệt, ai nấy đều háo hức, phấn khởi.

Đêm trừ tịch này trôi qua trong sự vui vẻ, hòa thuận vô cùng.

Đến giờ Dậu, mẻ bánh gạo bên phía Trần Đông Thanh cũng đã giã xong.

Y mang những chiếc bánh gạo dẻo mịn vào gian bếp sau, Hoàng trù sư và đầu bếp nữ liền dùng các loại nước ép thảo mộc và nước trái cây để nhuộm màu cho bánh.

Nhuộm màu xong, họ trích ra hơn một nửa, dùng lớp vỏ bánh dẻo bọc lấy các loại nhân bên trong.

Nào là nhân mứt táo, nhân đậu đỏ, nhân vừng đen vị ngọt thơm, lại có cả phần nhân sủi cảo còn thừa để làm thành vị mặn đậm đà.

Bánh gạo gói xong đem hấp hoặc chiên vàng, sau đó rắc thêm chút vừng trắng.

Số bánh gạo không có nhân còn lại cũng đem hấp rồi cắt thành từng thanh nhỏ để ráo. Chấm cùng bột lạc rang và đường nâu xay mịn, ăn vào lại mang một phong vị đưa miệng khác hẳn.

Lạp Nhi và ba đứa con trai của Vương Mộc Đầu đứng một bên nhìn trân trân, nước miếng đã ứa ra từ lâu.

Bạch Thuật thấy vậy liền lấy một chiếc bát nhỏ, múc một bát bánh gạo đã làm xong đưa cho lũ trẻ ăn trước. Nhưng cậu cũng giao hẹn không được ăn nhiều, sợ chúng bị đầy bụng thì tối đến lại không ăn nổi cơm tất niên.

"Cháu cảm ơn Bạch thúc, Bạch thúc là tốt nhất!" Lạp Nhi dẻo miệng, liền lên tiếng cảm ơn Bạch Thuật.

Ba đứa con trai của Vương Mộc Đầu thì giống tính bố, vụng ăn vụng nói lại hay thẹn thùng.

Trừ đứa nhỏ nhất vừa cầm lấy là ăn ngấu nghiến, hai đứa lớn hơn một chút thì tỏ ra hiểu chuyện.

Thấy Bạch Thuật cho đồ ăn, mặt đứa nào đứa nấy đỏ lên, chỉ lí nhí nói câu cảm ơn rồi bưng bát chạy biến.

Bữa cơm tất niên chính thức bắt đầu vào giờ Tuất.

Mọi người tụ họp đông đủ trong đại sảnh, đóng kín tất cả các cửa sổ lại, Bạch Thuật vung tay một cái dứt khoát: "Hôm nay đón Tết, cốt là để vui vẻ, thắp hết đèn lên cho ta."

Bên ngoài trời đã tối mịt, gió thổi không nhỏ, trên bầu trời bắt đầu lác đác những bông tuyết lớn như lông ngỗng.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, chẳng mấy chốc trên mặt đất đã phủ một lớp trắng xóa. Trong trang viên lại đốt địa long ấm áp, đèn đuốc sáng trưng, vẽ nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Phần cuối của bữa tiệc chính là tiết mục ăn sủi cảo và phát bao lì xì đỏ.

Bạch Thuật bảo mọi người cứ ăn trước, sau đó lần lượt gọi tên từng người lên nhận lì xì.

Chuyện này do Bạch Thuật và Trần Đông Thanh cùng đi sắm sửa, y đương nhiên biết rõ bên trong bao lì xì có gì, nhưng những người khác thì không.

Tiểu Đông là người đầu tiên được gọi tên, liền mang vẻ mặt đầy mong đợi bước lên phía trước.

Hắn nhận lấy bao lì xì, vừa mở ra xem liền thấy bên trong là vài lá vàng nhỏ nhắn tinh xảo, ước tính trị giá mười lượng bạc.

Hắn lập tức khích động đến đỏ cả mặt, giơ bao lì xì lên hét lớn: "Là lá vàng này!"

Nghe hắn nói vậy, mọi người lại ráng ăn thêm hai bát sủi cảo nữa.

Dẫu sao ăn được nhiều thì cơ hội trúng thêm lì xì càng lớn, vị tiểu chủ nhân này phóng khoáng như vậy, đó lại còn là lá vàng cơ mà!

Lạp Nhi quả là đứa trẻ có phúc, mới ăn vài cái đã cắn trúng một đồng tiền xu.

Nó mừng rỡ như bắt được vàng, cẩn thận nâng đồng xu chạy đến tìm Bạch Thuật để đổi lấy bao lì xì lớn.

Đứa con út nhà Vương lão tam trông thấy vậy, cứ ngỡ bao lì xì là món gì ngon lắm, liền chỉ tay vào Bạch Thuật đòi: "Ăn... Muốn ăn cái đỏ đỏ..." Nói xong còn thút thít chảy hai hàng nước mắt vì sốt ruột.

Bạch Thuật thấy vậy liền bật cười ha hả, nhét một viên kẹo vào miệng nó rồi bảo: "Cái đó không ăn được đâu, cái này mới ngon này, không tin cháu nếm thử xem?"

Thằng bé ngậm kẹo vào miệng quả nhiên liền nín bặt, chớp chớp mắt nhìn Bạch Thuật.

Bạch Thuật xoa đầu nó, rồi quay lại nhìn Tạ Hòe Ngọc, nở một nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào chạm đến tận đáy lòng hắn.

Dáng vẻ ấy của Bạch Thuật lọt vào mắt Tạ Hòe Ngọc, khiến trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vô cùng kiên định và thỏa mãn.

Hắn lại nghĩ về những ngày ở Tạ phủ, tuy yến tiệc có phần xa hoa hơn nhưng ai nấy đều mang tâm cơ riêng, lời nói ra toàn là những câu thăm dò châm chọc. Xem ra chẳng bằng ở bên những người nông dân chất phác này, vừa đơn giản lại tràn ngập niềm vui.

Tiểu Thụ ngồi một bên, uống quá chén vài ly, chẳng biết nghĩ gì mà hốc mắt bỗng đỏ hoe.

Tạ Hòe Ngọc nhìn sang liền nghe cậu nói nhỏ: "Thiếu gia... Cái Tết này là cái Tết náo nhiệt nhất từ trước đến nay của em. Còn náo nhiệt hơn hẳn hồi ở Tạ phủ nữa. Nếu sau này năm nào cũng được náo nhiệt thế này thì tốt biết mấy!"

Trong lòng Tạ Hòe Ngọc cũng vô cùng xúc động, hắn bảo Tiểu Thụ: "Yên tâm đi, ngày tháng sau này sẽ càng ngày càng tốt lên. Sau này năm nào cũng sẽ náo nhiệt hơn năm nay!"

Bữa cơm ăn cũng đã hơ hớ, mọi người rỗi rãi không có việc gì liền bắt đầu chơi trò giấu tiền xu.

Trò cá cược này vốn rất thịnh hành ở chốn lầu xanh hoa phố, Tần Miểu Miểu là người am hiểu nhất.

Tạ Hòe Ngọc không thích bài bạc, nhưng hôm nay là ngày Tết, để mọi người chơi đùa một chút cũng chẳng sao.

Tần Miểu Miểu phổ biến quy tắc xong, mỗi người liền góp ra một xâu tiền rồi bắt đầu chơi.

Bạch Thuật ban đầu thấy thú vị nên cũng tham gia, nhưng cậu quả thực là có thiên phú dị bẩm, chơi chưa được mấy ván đã đoán trúng liên tục, tiền bạc đều bị một mình cậu gom sạch, đâm ra lại mất vui.

Thế là Bạch Thuật liền bị Tiểu Thụ đuổi ra ngoài, để cho những người còn lại có cơ hội cạnh tranh công bằng.

Từ đó về sau mọi người có thắng có thua, ai thua hết một xâu tiền thì tự động rút lui chứ không đặt thêm cược, bầu không khí nhờ vậy mà vô cùng thoải mái, dễ chịu.

Ngoài trời tuyết rơi mỗi lúc một dày, trên mặt đất đã tích lại một lớp khá dày.

Đêm đã về khuya, mấy đứa trẻ bắt đầu gà gật, đầu cứ gật gù như giã tỏi. Đứa út nhà Vương Mộc Đầu thì đã ngủ say tít thò lò từ lúc nào, được Trần Đông Thanh bế lên phòng trên lầu nghỉ trước.

Bạch Thuật ngồi tựa vào người Tạ Hòe Ngọc, gối đầu lên vai hắn, chăm chú nhìn mọi người chơi trò giấu tiền.

Cậu ghé sát tai hắn nói nhỏ: "Huynh đoán xem ai sẽ thắng?"

"Tiểu Thụ hoặc Tần Miểu Miểu thôi." Tạ Hòe Ngọc đáp: "Chắc chắn không phải Vương Mộc Đầu."

Bạch Thuật nhìn xâu tiền trên tay Vương Mộc Đầu chỉ còn sót lại vài đồng, liền nhịn không được mà bật cười ha hả. Cái tên Vương Mộc Đầu này ngốc thật, đến chơi trò giấu tiền cũng không xong!

Cuối cùng cũng đến giờ Tý, phía xa ngoài trang viên vang lên một tiếng pháo nổ giòn giã.

Tiểu Thụ liền đứng dậy, đem toàn bộ số pháo trúc đã chuẩn bị sẵn ra đặt trước cửa.

Lúc này mọi người cũng dừng chơi giấu tiền, tất thảy đều kéo ra cửa chờ Tiểu Thụ đốt pháo.

Tiểu Thụ đem pháo hoa, pháo bánh xếp thành một hàng rồi châm lửa đốt.

Chẳng mấy chốc, tiếng pháo nổ đùng đoàng vang lên khắp bốn phía, ánh lửa rực rỡ ngập tràn tầm mắt, vô cùng náo nhiệt.

Trẻ con của những nhà khác trong thôn lúc này đang thức đón giao thừa cũng nô nức chạy đến xem ké.

Bạch Thuật thấy vậy liền móc số tiền đồng vừa thắng được lúc nãy ra, tung lên trời như hoa rơi vương vãi.

Lũ trẻ reo hò ầm ĩ, xúm lại tranh nhau nhặt, mỗi đứa nhặt được vài đồng tiền xu là đã có thể đổi được bộ quần áo mới hoặc mua kẹo ăn rồi.

Sau khi pháo nổ xong, nhóm người Bạch Thuật quay trở lại trang viên, lần lượt về phòng nghỉ ngơi.

Vì trời đã quá muộn nên tối nay Vương Mộc Đầu không về nhà nữa, hắn dẫn mấy đứa con qua phòng Trần Đông Thanh ngủ tạm một đêm, đợi đến sáng mai mới về.

Tại căn nhà cũ của Tạ gia, Lâm Thư Ngữ đang ngồi trên giường, lắng nghe tiếng pháo nổ đùng đoàng bên ngoài.

Lục La đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ cằn nhằn: "Đốt lâu thế rồi mà vẫn chưa xong à? Giờ này rồi mà còn làm ầm ĩ lên, thật là bực mình!"

Lâm Thữ Ngữ bảo Lục La thắp đèn lên, rồi rót cho hắn một chén trà ấm.

Lúc này hắn đã mang thai được tám tháng, bụng đã lùm lùm một khoảng lớn.

"Thiếu gia, cậu xem Tạ công tử kìa... Hôm nay là ngày Tết rồi mà hắn cũng không bảo cậu qua đó chung vui sao?" Lục La liếc nhìn Lâm Thư Ngữ một cái, ướm lời hỏi thử.

Vị thiếu gia Tạ gia này ban đầu thỉnh thoảng còn gọi Lâm Thư Ngữ qua phòng, nhưng từ khi hắn mang thai được bảy tháng trở đi thì không thấy gọi nữa, chỉ thi thoảng sai người mang chút đồ tẩm bổ tới mà thôi.

"Thiếu gia... Em nghe người ta nói... Gần đây Tạ công tử không ở trong phủ đâu, hắn chạy đến cái trang viên kia ở suốt không chịu về." Lục La cố ý nói: "Nghe bảo cái trang viên đó bề thế lắm, bên trong có lắp cả địa long sưởi ấm, lại còn nuôi rất nhiều hươu sao nữa. Sao hắn lại không nghĩ đến chuyện đón cậu qua đó ở tạm vài ngày nhỉ?"

Lục La từ sớm đã nghe đồn về sự bề thế của trang viên kia, chỉ tiếc là khoảng cách gần như vậy mà nàng ta chưa từng được đặt chân đến một lần.

Nghe đâu nơi đó có không ít đại quan quý nhân lui tới, với tư sắc của nàng, nếu may mắn lọt vào mắt xanh của vị nào thì đâu đến nỗi phải ở lại Tạ gia hầu hạ một Lâm Thư Ngữ không được sủng ái thế này.

Lâm Thư Ngữ đã sớm thấu rõ tâm tính của Lục La, làm sao dễ dàng bị nàng ta khích tướng cho được.

Hiện tại bụng dạ đã lớn, tính khí của hắn cũng ngày một thất thường, đối với Lục La hắn cũng lười phải khách sáo. Nghe vậy, hắn chỉ lạnh lùng cười một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ châm biếm: "Ta sắp sinh đến nơi rồi còn chạy lung tung làm gì? Nếu đến cái trang viên đó mà va chạm phải ai, làm động đến đứa trẻ thì tính sao? Ngươi nếu muốn đi đến vậy thì cứ việc đi cầu xin Tạ đại thiếu gia dẫn ngươi đi là được."

Lục La bị Lâm Thư Ngữ chặn họng một câu thì vừa thẹn vừa bực nhưng không dám ho he phản bác, chỉ đành gượng cười nói khéo: "Thiếu gia cứ trêu em, em chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, làm gì có cái bản mặt lớn như vậy chứ."

Lâm Thư Ngữ không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta, cái nhìn khiến Lục La cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Đợi đến khi tiếng pháo ngoài cửa sổ dứt hẳn, Lâm Thư Ngữ mới nằm xuống trở lại. Lục La thổi tắt đèn dầu rồi lên sập nhỏ đi ngủ, trong đầu vẫn lảng vảng ánh mắt Lâm Thư Ngữ vừa nhìn mình khi nãy.

Nàng ta càng nghĩ càng thấy tức tối và đố kỵ, ngày trước hắn là chủ tử thì không nói làm gì.

Bây giờ Lâm Thư Ngữ trên danh nghĩa tuy nói là nửa chủ tử, nhưng thực chất thân phận vẫn là tiện tịch giống như nàng ta, có cái gì mà lên mặt chứ?

Cái thứ Lâm Thư Ngữ này! Bản thân chẳng qua cũng chỉ là kẻ không được sủng ái, đến một danh phận chính thức còn không có, có đứa con thì đã làm sao?

Huống hồ chỉ cần đợi thêm một tháng nữa, đứa trẻ đủ ngày đủ tháng chào đời, Tạ gia sẽ phái người đến đón cha con Lâm Thư Ngữ trở về kinh thành.

Đến lúc đó, Lục La ở trong bóng tối siết chặt hai nắm tay, cắn răng nghĩ... Ngày lành của hắn và Tạ công tử cũng sẽ chấm dứt tại đây thôi.