Chuyện giữa cậu và Tạ Hòe Ngọc còn chưa biết phải kéo dài đến bao giờ, sính lễ hay của hồi môn này cũng không phải cứ muốn chuẩn bị là được ngay.
Trần Đông Thanh đem hết phản ứng của cậu thu vào tầm mắt, lập tức đoán ra vị công tử mà chưởng quầy nhắc tới chính là Tạ công tử.
Bạch Thuật vốn đã nói từ sớm rằng mình thích Tạ công tử, hiện tại nhìn hai người họ cũng vô cùng thân mật. Thế nhưng y lại chẳng hề biết Bạch Thuật và Tạ công tử từng tới tiệm này từ bao giờ, nghe giọng điệu của chưởng quầy thì dường như hai người họ còn từng bàn đến chuyện cưới xin?
Chẳng lẽ Bạch Thuật thật sự muốn thành hôn với Tạ công tử? Trần Đông Thanh không khỏi kinh ngạc.
Bạch Thuật dù có tốt đến mấy, nhưng Tạ công tử dẫu sao cũng là người thừa kế tước vị. Từ trước đến nay y chưa từng nghe nói có vị Tước gia nào không cưới danh môn quý tộc mà lại đi rước một ca nhi ở nông thôn làm thê tử bao giờ.
Nghĩ đến đây, Trần Đông Thanh lại thầm lo lắng cho Bạch Thuật, sợ cậu một mực đâm đầu vào để rồi cuối cùng bị Tạ công tử làm lỡ dở cả đời.
Vì thế y liền mở lời khuyên nhủ Bạch Thuật: “Bạch tiểu ca nhi, nghe ca khuyên một câu. Tạ công tử tuy tốt, nhưng nếu hắn không có ý định cưới cậu thì cậu đừng dây dưa với hắn nữa. Vạn nhất sau này hắn thay lòng đổi dạ, phủi tay quay về kinh thành làm Tước gia cao cao tại thượng của hắn, người chịu thiệt thòi lớn nhất chính là cậu đấy.”
Trần Đông Thanh đối với Tạ Hòe Ngọc cũng hết sức kính trọng, nhưng mối quan hệ giữa y và Bạch Thuật lại không giống vậy. Những lời này y nói ra hoàn toàn không phải vì muốn bôi nhọ Tạ Hòe Ngọc, mà là xuất phát từ sự thành thật, hết lòng nghĩ cho Bạch Thuật.
Bạch Thuật hiểu được tấm lòng của y nên không hề trách móc, chỉ khẽ giải thích: “Ta không vội, cứ thong thả chờ hắn vậy. Huynh ấy tuy tạm thời chưa thể hướng ta cầu hôn, nhưng đã sớm hứa hẹn rồi. Tạ Hòe Ngọc là người nhất ngôn cửu đỉnh, ta đương nhiên tin huynh ấy.”
Trần Đông Thanh thấy Bạch Thuật kiên định như thế thì biết có khuyên cũng bằng thừa, chỉ đành lắc đầu thở dài: “Cậu tự có chừng mực là tốt rồi. Nguyện cho cậu và Tạ công tử có thể sớm ngày tu thành chính quả.”
Bạch Thuật nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một vị chua xót. Cậu cũng muốn sớm tu thành chính quả lắm chứ, bằng không chẳng biết đến năm nào tháng nào mới có thể chạm được vào thân hình của Tạ Hòe Ngọc đây.
Lúc này đôi bên đã xong xuôi công chuyện liền tùy ý đi dạo một lát, sau đó quay trở lại bến tàu để đặt thuyền về huyện thành.
Vừa mới bước lên thuyền không lâu, cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng tranh chấp ầm ĩ của ai đó.
Hai người có chút tò mò liền tiến lại gần xem thử, chỉ thấy giữa đám đông có một phụ nữ béo tốt, đẫy đà đang dang tay chắn trước mặt một nam tử thấp gầy.
Mụ ta chỉ tay vào mặt một ca nhi có vóc dáng cao ráo, thanh mảnh mà mắng nhiếc: “Cái đồ hồ ly tinh, quân lăng loàn kia! Vẻ mặt lẳng lơ đào hoa, câu dẫn nam nhân nhà bà đây cứ nhìn ngươi chằm chằm, đồ vô liêm sỉ!”
Vị ca nhi kia ăn mặc vô cùng mộc mạc, nhưng lại sở hữu một đôi mắt phượng linh động. Dù trên mặt không chút phấn son nhưng mỗi cử chỉ, điệu bộ đều vô tình toát lên một nét phong tình quyến rũ, nhìn một cái là biết xuất thân từ chốn câu lan ngõa xá chứ không phải người làm nghề đứng đắn.
Lúc này bị người đàn bà kia mắng chửi giữa bàn dân thiên hạ, trên mặt y vừa thẹn vừa ngượng, vội giơ ống tay áo lên che mặt, nhưng điệu bộ ấy ngược lại càng làm tăng thêm vài phần tư sắc.
Đám nam tử vây xem xung quanh thấy vậy, ánh mắt nhìn y cũng nhiều thêm mấy phần bất hảo, cợt nhả.
Mà giới nữ tử cùng những ca nhi con nhà gia giáo đứng xem thì càng thêm khinh miệt, chỉ cảm thấy mụ phụ nhân kia mắng rất đúng, thầm nghĩ phải về trông chừng nam nhân nhà mình cho thật kỹ.
Trần Đông Thanh nhìn ca nhi kia thì khẽ chau mày, có chút không ưa. Y kéo kéo ống tay áo của Bạch Thuật bảo: “Đi thôi, hạng người này nhìn là biết không đứng đắn gì rồi, chúng ta nên tránh xa một chút thì hơn.”
Thế nhưng Bạch Thuật lại đứng im bất động, cậu hơi nheo mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt của ca nhi kia một hồi, tổng cảm thấy người này trông rất quen mắt.
Ngay vào khoảnh khắc cậu chuẩn bị nhớ ra vị ca nhi kia rốt cuộc là ai, thì đối phương cũng vừa vặn phát hiện ra cậu giữa đám đông.
Gương mặt y thoáng ngẩn ra, rồi lập tức lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, vội vã hướng về phía Bạch Thuật gọi lớn: “Bạch tiểu ca nhi! Không ngờ lại gặp được em ở đây! Ta là Tần Miểu Miểu, người từng hầu hạ em ở ngõ Thiền Hoa đây, em còn nhớ ta không?”
Bạch Thuật tự nhiên là nhớ rõ ngõ Thiền Hoa, lúc này liền lập tức nhớ ra, hóa ra tiểu ca nhi này chính là người kỹ tử mà cậu từng gặp ở ngõ Thiền Hoa ngày ấy.
Trần Đông Thanh thấy người nọ dường như quen biết Bạch Thuật liền ghé sát tai cậu nói nhỏ: “Bạch Thuật, người này không phải con nhà lành đâu, chẳng biết sao y lại quen biết em nữa, tốt nhất là đừng dây dưa nhận người thì hơn.”
“Không sao đâu, ta tự có chừng mực.” Bạch Thuật quay sang mỉm cười nói với Trần Đông Thanh.
Cậu biết Trần Đông Thanh cũng vì quan tâm đến mình nên mới khuyên cậu tránh xa vị ca nhi kia ra. Thế nhưng Tần Miểu Miểu này xuất hiện ở đây, tám chín phần mười là vì tìm cậu mà đến, cậu tự nhiên không thể khoanh tay làm ngơ.
Tần Miểu Miểu thấy Bạch Thuật không hề tỏ thái độ trở mặt không nhận người quen thì trong lòng mừng rỡ vô cùng.
Ấn tượng của y dành cho Bạch Thuật vốn cực kỳ tốt, bởi vậy y mới tin vào lời nói của đối phương, sau khi chuộc thân liền lặn lội tìm đến nơi này.
Lúc này thấy Bạch Thuật, y liền bước tới bên cạnh cậu, ôm lấy cánh tay cậu khẽ nũng nịu hỏi: “Bạch tiểu ca nhi, lúc trước em từng nói nếu ta không còn nơi nào để đi thì có thể tới tìm em, lời này hiện tại còn tính không?”
Tần Miểu Miểu từ nhỏ đã bị bán vào thanh lâu, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều theo thói quen mà mang theo vài phần phong trần khí.
Hành động này lọt vào mắt Trần Đông Thanh khiến y vô cùng chướng mắt. Nhưng thấy Bạch Thuật không nói gì, y cũng đành nén lại sự địch ý, không khuyên can thêm nữa.
“Ta đã nói ra thì tự nhiên tính lời.” Bạch Thuật đáp.
Đối với Tần Miểu Miểu, cậu vốn không hề có ác cảm. Người này tuy cử chỉ có chút điệu đà, nữ tính, nhưng tính cách hoạt bát, nói chuyện cũng rất vui vẻ, thú vị.
Cái khí chất phong trần trên người y cũng chẳng phải do y cố tình, mà là thói quen thâm căn cố đế từ nhỏ đến lớn. Sau này sống ở thế giới bên ngoài một thời gian, nếu sửa được thì tốt, bằng không cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần làm người đoan chính là được.
Tần Miểu Miểu là người chuyên làm nghề hầu hạ nhân gian, tự nhiên chỉ cần cái liếc mắt là đã nhìn ra sự khinh miệt trong mắt Trần Đông Thanh.
Nhưng y đã quen làm cái nghề này rồi, đối với loại ánh mắt kỳ thị ấy từ sớm đã tập thành thói quen nên cũng chẳng mấy bận tâm.
Hiện tại gặp lại Bạch Thuật, đối phương vẫn giữ thái độ chân thành, tôn trọng y hệt như lúc ở kinh thành, trong lời nói không hề có nửa điểm coi thường thân phận của y.
Tần Miểu Miểu vô cùng cảm động, đồng thời cũng không muốn gây thêm phiền phức hay làm cho Bạch Thuật phải khó xử ở giữa.
Tuy rằng Trần Đông Thanh không mấy khách khí với y, nhưng y vẫn nở nụ cười doanh doanh, lời nói ra vô cùng khách sáo, lễ độ.
Trần Đông Thanh thấy thế cũng dần thu lại sự chán ghét trong lòng, không còn cảm thấy bài xích vị ca nhi này như lúc ban đầu nữa.
Bạch Thuật dẫn y đến một góc vắng người, lúc này mới lắng nghe Tần Miểu Miểu kể về chuyện chuộc thân của mình.
Hóa ra kể từ sau khi Bạch Thuật rời đi, y đã nảy sinh ý định chuộc thân, khoảng thời gian sau đó liền không chịu tiếp khách tử tế nữa.
Mụ tú bà thấy Tần Miểu Miểu không còn kiếm ra tiền cho tú lâu nữa liền đưa ra hai con đường, bắt y phải tự mình lựa chọn một trong hai.
Một là tự bỏ ra năm trăm lượng bạc để chuộc thân rồi rời đi. Nếu không đào đâu ra số bạc đó, y sẽ bị mụ tú bà đem bán đến những chốn lầu xanh hạ đẳng bán thân xác.
“Chuộc thân mà lại đòi tới tận năm trăm lượng bạc cơ à?” Trần Đông Thanh nghe xong cũng không khỏi tặc lưỡi kinh hãi.
Một kỹ tử đã không còn kiếm ra tiền, dù có đem bán đi thì cùng lắm cũng chỉ thu về được vài chục lượng bạc, thế mà muốn tự chuộc thân lại đòi tới năm trăm lượng bạc!
“Cái chốn đó đâu phải nơi làm việc thiện, tự nhiên không đời nào chịu để chúng ta dễ dàng rời đi như vậy, không bị l*t s*ch một lớp da thì đừng hòng thoát khỏi.” Tần Miểu Miểu nói: “Con số năm trăm lượng này cũng chẳng phải họ tùy tiện đưa ra, mà bởi họ thừa biết một kỹ tử làm lụng mười năm như ta kiểu gì trong tay cũng tích cóp được chừng đó bạc. Nếu nghiến răng giao ra toàn bộ thân gia thì vẫn có thể gánh nổi.”
“Chỉ là kể từ đó, trong tay ngươi cũng chẳng còn đồng tiền cựu thân nào nữa.” Bạch Thuật tiếp lời.
“Đúng vậy. Đem toàn bộ gia sản tích cóp cả đời giao ra để đổi lấy một tấm thân tự do, ta cũng chẳng biết có đáng hay không nữa. Nếu như không tìm được Bạch tiểu ca nhi em, ta cũng chỉ còn cách tìm một nơi khác để làm lại nghề cũ mà thôi.” Tần Miểu Miểu khẽ đưa tay che miệng nói.
Nghe y tâm sự như vậy, Bạch Thuật mỉm cười bảo: “Đi theo ta thì cùng lắm cũng chỉ làm mấy việc nặng nhọc như nhóm lửa quét dọn, tuy không được sống trong nhung lụa phú quý như ở ngõ Thiền Hoa, nhưng đổi lại là sự thanh thản, chân thực. Nếu ngươi đã bằng lòng thì tự nhiên là xứng đáng.”
“Ta tự nhiên bằng lòng chứ.” Tần Miểu Miểu vội vã khẳng định: “Nếu không bằng lòng, ta đã chẳng lặn lội đường xá xa xôi từ kinh thành nam hạ tới đây để tìm em.”
Bạch Thuật nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt của y liền gật đầu, trong lòng khá vừa ý.
Cậu tuy nói là bằng lòng cho y một cơ hội, nhưng nếu bản thân Tần Miểu Miểu này lại là kẻ ham ăn biếng làm, không chịu nổi tịch mịch khổ cực, cậu cũng sẽ không giữ y lại lâu, cùng lắm là cho ít bạc rồi tiễn y đi nơi khác.
Tần Miểu Miểu một đường đi theo Bạch Thuật về tới huyện thành, sau đó tiến vào thôn Bạch Đường.
Y sống ở kinh thành gần nửa đời người, sớm đã quen với cảnh phồn hoa đô hội nơi đó. Vừa mới đặt chân đến huyện thành, nhìn cảnh trí xơ xác bên đường, y chỉ thấy vừa nhỏ vừa nát, trong lòng có chút không quen.
Đến khi tiến vào trong thôn Bạch Đường, thôn xóm ngày đông một màu xám xịt, úa tàn, dọc đường hầu hết đều là những căn nhà đất nhỏ hẹp, trông vô cùng cũ kỹ, hoang tàn.
Tần Miểu Miểu có chút hoảng sợ, trên mặt không giấu nổi nét kinh ngạc.
Bạch Thuật để ý thấy biểu cảm của y liền mở lời: “Đây là thôn Bạch Đường, nếu ngươi đã đi theo ta thì sau này sẽ sinh sống ở nơi này, liệu có thể thích nghi được không?”
Tần Miểu Miểu nghe vậy vội đáp: “Có chút chưa quen thật, tuy rằng lúc nhỏ ta cũng lớn lên ở nông thôn, nhưng đã rất nhiều năm rồi chưa từng quay về. Thôi thì tới đâu hay tới đó, sau này sống lâu rồi tự khắc sẽ quen thôi.”
Bạch Thuật gật đầu, cảm thấy Tần Miểu Miểu này xem ra cũng là người biết chịu thương chịu khó, trong lòng liền an tâm thêm vài phần.
Họ đi tiếp thêm một đoạn đường nữa, từ đằng xa đã nhìn thấy bóng dáng của Bạch Ngọc sơn trang hiện ra.
Ánh mắt Tần Miểu Miểu chợt sáng lên, y thốt lên: “Trang viên phía trước đẹp đẽ quá, chẳng biết là nhà của quý nhân nào nhỉ?”
Bạch Thuật nghe vậy chỉ mỉm cười không nói, Trần Đông Thanh bên cạnh liền đỡ lời: “Nơi đó chính là Bạch Ngọc sơn trang, nhà của Bạch tiểu ca nhi ở ngay bên trong đó đấy.”
Tần Miểu Miểu bấy giờ mới kinh ngạc nhận ra, hóa ra vị Bạch tiểu ca nhi này lại sở hữu một gia nghiệp bề thế đến nhường này.
Trong lòng y dâng lên một niềm kích động, càng thêm phần yên tâm. Một trang viên lớn như vậy, chắc chắn sẽ có cho y một chỗ dung thân để kiếm sống.
Đồng thời, Tần Miểu Miểu cũng thầm cảm thấy may mắn vì quyết định dứt khoát của mình.
Nếu ngày đó y không quyết đoán chuộc thân thì sợ là đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt thế này, chẳng biết ngày sau số phận của mình sẽ trôi dạt về đâu nữa.
Bạch Thuật và Trần Đông Thanh mang theo không ít đồ đạc về làng, vốn đã thu hút sự chú ý của các thôn dân.
Lần này họ lại dắt theo một ca nhi lạ mặt về cùng, chưa kể vị ca nhi này đi đứng, cử chỉ lại vô cùng lả lướt, phong tình, tự nhiên là hút trọn mọi ánh nhìn của đám nam tử dọc đường.
Sau khi họ bước chân vào trang viên, chẳng mấy chốc, Tiểu Thụ đã vội vã chạy tót lên lầu, hướng về phía thiếu gia nhà mình bẩm báo: “Thiếu gia, Bạch tiểu ca nhi dẫn theo một… dẫn theo một kỹ tử về trang viên rồi ạ!”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy thoáng ngẩn ra, khẽ nhíu mày: “Kỹ tử? Sao em biết?”
“Chuyện này… nhìn một cái là ra ngay ấy mà.” Tiểu Thụ nói: “Ngài mau xuống xem thử đi, bảo y đuổi cái người kỹ tử đó đi thôi! Gia đình đứng đắn ai lại để hạng người ấy bước qua cửa chứ.”
Ở vương triều Đại Tuyên, những gia đình có chút thân phận địa vị tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép kỹ tử bước chân vào nhà.
Tuy rằng đám con cháu huân quý đại tộc xem việc trêu hoa ghẹo nguyệt, sáp khách thanh lâu là một thú vui nhã nhặn, ngày thường cũng không ít lần lui tới chốn phong lưu, thế nhưng việc rước một kỹ tử về đặt trong nhà lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy, sợ Bạch Thuật tính tình đơn thuần lại bị người ta lừa gạt liền đứng dậy đi xuống lầu để xem rốt cuộc là có chuyện gì.
Vừa xuống đến tầng dưới, hắn đã thấy Bạch Thuật đang giới thiệu vị ca nhi mới tới với những người làm trong trang viên, bảo mọi người cứ gọi y là Tần Miểu Miểu, còn tính sắp xếp công việc cho y nữa.
Tạ Hòe Ngọc đưa mắt đánh giá vị ca nhi kia, dung mạo quả thực thanh tú, thế nhưng cử chỉ giơ tay nhấc chân quả đúng là phong thái bước ra từ chốn phong trần.
Tần Miểu Miểu thấy Tạ Hòe Ngọc đi tới thì không khỏi sửng sốt. Nhìn kỹ lại, đây chẳng phải là người quen sao, chính là đích trưởng tử của phủ Tạ tước gia chứ ai.
Tạ Hòe Ngọc tuy không thích lui tới những chốn phong lưu như bọn y, nhưng ngày trước khi còn ở kinh thành, khó tránh khỏi những buổi tiệc tùng, thù tạc không thể khước từ.
Khác với gã đệ đệ phong lưu ph*ng đ*ng của hắn, hắn ở trong giới kỹ tử bọn y lại vô cùng nổi tiếng.
Chỉ vì hắn làm người quá mức chính phái, có câu dẫn thế nào cũng trơ trơ không chút lay chuyển. Thế nên đám kỹ tử bọn y ngày trước còn thường xuyên đem chuyện này ra đùa giỡn với nhau, xem xem liệu có ai đủ bản lĩnh để hớp hồn vị Tạ đại công tử này hay không.
Vừa nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc, y liền nhớ tới việc ngày trước Bạch tiểu ca nhi từng tìm y để hỏi thăm về Tạ phủ. Lại thấy Tạ Hòe Ngọc bước đến đứng sát cạnh Bạch Thuật, lúc nói chuyện với cậu, ánh mắt không giấu nổi vẻ tình ý miên man, thâm tình trìu mến thì y lập tức chấn động.
Hóa ra vị Tạ đại công tử này chẳng phải là hạng người sắt đá dầu muối không ăn, một khi đối diện với người mình thật lòng yêu thương, hắn tự nhiên cũng sẽ trở nên dịu dàng đến cực điểm.
Tần Miểu Miểu có thể không am hiểu những chuyện khác, chứ riêng về chuyện phong nguyệt tình trường thì y lại nhạy bén vô cùng.
Y chỉ cần nhìn qua vài câu đối đáp giữa Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc là đã biết ngay hai người này có tình ý với nhau, lập tức trong lòng liền đem Tạ Hòe Ngọc từ danh hiệu Tạ đại công tử chuyển thành nam nhân của Bạch Thuật.
Một kỹ tử như y lăn lộn nơi đầu đường cuối chợ ngần ấy năm, điều coi trọng nhất chính là hai chữ nghĩa khí.
Bạch Thuật đối xử với y cực tốt, có thể coi là ân nhân của y, đối với nam nhân của ân nhân, y tự nhiên biết điều mà chủ động tránh né. Lúc này nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc, y liền biết ý rũ đầu xuống, tận lực tránh giao tiếp ánh mắt với hắn.
Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy đối phương quả đúng là một con hát chốn lầu xanh thì trong lòng có chút không vui. Ban đầu hắn vốn định bảo Bạch Thuật đuổi người đi cho rảnh nợ.
Thế nhưng vị kỹ tử tên Tần Miểu Miểu này xem ra lại là người rất biết nhìn nhận thời thế, vừa thấy ánh mắt của hắn quét qua liền lập tức cụp mi rũ mắt, tỏ vẻ vô cùng khúm núm, ngoan ngoãn, nửa điểm cử chỉ lả lơi tuỳ tiện cũng không dám lộ ra.
Tạ Hòe Ngọc thấy vậy liền đem những lời định nói thu ngược trở vào.
Hắn chỉ kéo Bạch Thuật ra một góc riêng, phân tích cho cậu nghe về địa vị thấp kém của kỹ tử ở Đại Tuyên, rồi bảo nếu cậu giữ một người như vậy ở lại trang viên thì khó tránh khỏi việc rước lấy những lời đàm tiếu, dị nghị từ miệng lưỡi thế gian.
Sau khi đã phân tích rạch ròi mọi điều lợi hại, hắn để mặc cho Bạch Thuật tự mình đưa ra quyết định lấy hay bỏ.
Bạch Thuật nghe xong liền gật đầu bảo: “Những điều này ta cũng hiểu rõ. Nhưng Tần Miểu Miểu này không phải tự mình sa đọa, thật sự là do số phận trớ trêu đưa đẩy mới rơi vào cảnh ngộ ngày hôm nay, thực sự rất đáng thương. Ta muốn cho y một cơ hội, giữ y lại quan sát một thời gian xem sao, nếu như không ổn thì lúc đó đuổi đi cũng chưa muộn.”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền ôn tồn bảo: “Nếu em đã quyết định như thế thì cứ tùy theo bản tâm mà làm đi. Em nói không sai, họ vốn dĩ cũng là những kẻ có số phận đáng thương, có lẽ là do ta quá mức cổ hủ rồi.”
Với thân phận địa vị như của Tạ Hòe Ngọc mà có thể tôn trọng ý kiến của Bạch Thuật đến nhường này, quả thực đã là người vô cùng khai sáng rồi.
Bạch Thuật mỉm cười trêu: “Nếu huynh mà còn tính là cổ hủ thì khắp Đại Tuyên này e là chẳng tìm ra được một nam tử nào khai sáng nữa đâu.”
Cậu lại bước tới trước mặt Tần Miểu Miểu, hỏi y xem muốn làm công việc gì.
Trang viên hiện tại vẫn còn trống không ít vị trí, ngoài việc thiếu sai vặt đón tiếp khách hứa ở cửa ra thì dưới nhà bếp cũng đang rất thiếu người phụ giúp rửa bát, nhóm lửa.
Thực ra Tần Miểu Miểu là người khéo ăn khéo nói, nếu để y ra làm việc tiếp đón khách ở cửa trang viên tự nhiên là hợp lý nhất.
Thế nhưng y suy nghĩ một lát rồi khẽ thưa: “Ta nghĩ mình nên xuống nhà bếp phụ giúp mấy việc vặt vãnh, đun nước rửa bát thì hơn.”
Nếu như đứng ở cửa đón khách, ngộ nhỡ có ai đó nhận ra quá khứ làm kỹ tử của y thì chẳng phải sẽ làm vấy bẩn danh tiếng trang viên của Bạch Thuật sao. Chi bằng cứ lui xuống nhà bếp nhóm lửa rửa bát, đổi lại được sự thanh tịnh, an toàn.
Bạch Thuật thấy y biết nghĩ như vậy thì vô cùng mừng rỡ, Tạ Hòe Ngọc bên cạnh cũng khẽ gật đầu hài lòng.
Cũng may người này là kẻ biết điều, thức thời, rốt cuộc đã không phụ một phen hảo ý của Bạch Thuật.
Mấy ngày nay trang viên vốn dĩ cũng chưa có khách khứa lui tới. Tần Miểu Miểu ở lại dưới nhà bếp, ngày ngày rửa bát đĩa, nhóm lửa đun nước, công việc tính ra cũng chẳng mấy bận rộn, vất vả.
Tần Miểu Miểu vốn là người khéo léo, rất biết cách đối nhân xử thế. Lúc mới đến, mọi người trong trang viên nhìn y bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, cũng chẳng ai thèm mặn mà chuyện trò. Thế nhưng chẳng cần quá vài ngày, y đã như thể người làm ở đây từ lâu lắm rồi, bỗng chốc hòa đồng được với tất thảy mọi người.
Gương mặt y lúc nào cũng nở nụ cười doanh doanh, giọng nói lại nhẹ nhàng khinh nhu, bày ra một bộ dạng tính tình cực kỳ ôn hòa, dễ mến.
Mấy gã hán tử làm việc trong trang viên hễ nói chuyện với y là lại ngượng ngùng đỏ cả mặt, ngay đến Hoàng trù sư cũng tiếc nuối chẳng nỡ sai bảo y làm mấy việc nặng nhọc.
Trần Đông Thanh ban đầu còn có chút lo lắng y làm việc vụng về không nên thân, bèn lén lút xuống nhà bếp kiểm tra vài lần.
Kết quả lại bắt gặp cảnh Tần Miểu Miểu động tác vô cùng nhanh nhẹn, thu dọn nhà bếp sạch sẽ, ngăn nắp. Trên bếp lúc nào cũng có sẵn một nồi nước ấm để phòng khi có người cần dùng đến, ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt mà Hoàng trù sư hay sơ ý bỏ quên thì y cũng đều chu đáo bổ khuyết cho đầy đủ.
Thấy Trần Đông Thanh xuống kiểm tra mình, Tần Miểu Miểu liền mỉm cười bảo: “Đông Thanh ca, huynh đừng nhìn ta thế này mà khinh thường nhé. Mấy việc nhóm lửa đun nước, dọn dẹp tạp vụ này lúc nhỏ ở nhà ta cũng phải làm suốt đấy.”
Trần Đông Thanh liền có chút ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi. Nhìn kỹ lại Tần Miểu Miểu, y bỗng cảm thấy vị ca nhi này tuy cử chỉ có chút điệu đà thật, nhưng cũng không đến mức đáng ghét như mình tưởng, ngược lại trông còn khá xinh đẹp, thuận mắt.
Đã có cái nhìn thiện cảm hơn về Tần Miểu Miểu, Trần Đông Thanh liền mở lòng nói với y vài câu tâm sự đáy lòng.
“Tần ca nhi này.” Trần Đông Thanh nghĩ ngợi một lát rồi bảo: “Thực ra ngươi đến đây cũng được nhiều ngày rồi, ta thấy con người ngươi cũng rất khá. Thế nhưng mấy cái thói quen, ánh mắt với cử chỉ từ chốn cũ mang tới ấy, nếu ngươi có thể sửa đổi đi chút ít thì tốt biết mấy. Ngươi giờ dẫu sao cũng đã hoàn lương, lại làm việc ở trang viên này, cứ mang theo cái khí chất phong trần ấy mãi thì không hay cho lắm.”
Tần Miểu Miểu nghe xong liền khẽ thở dài bảo: “Đông Thanh ca, ta biết mọi người trong trang viên phần lớn đều vì điều này mà chướng mắt ta. Thế nhưng từ nhỏ ta đã bị mụ tú bà ép buộc phải học mấy thứ đó, lại làm cái nghề này suốt mười mấy năm trời, từ sớm đã ăn sâu vào xương tủy rồi. Giờ ta cũng muốn sửa lắm chứ, nhưng ngặt nỗi chẳng biết phải bắt đầu sửa từ đâu mới phải.”
“Ngươi cứ nhìn Bạch Thuật mà học theo.” Trần Đông Thanh hiến kế: “Cứ chiếu theo động tác, thói quen thường ngày của em ấy mà bắt chước, chỉ cần học được chừng hai phần thôi là mấy cái thói quen cũ kỹ của ngươi cũng đã được gột rửa đi không ít rồi.”
Tần Miểu Miểu nghe xong lời Trần Đông Thanh nói cũng thấy vô cùng có lý, liền bắt đầu chú ý lưu tâm đến nhất cử nhất động của Bạch Thuật.
Chỉ một lát sau, Bạch Thuật sải bước đi vào trong nhà bếp, cậu tùy tiện gật đầu chào Tần Miểu Miểu một cái.
Bạch Thuật bước đến trước bếp lò, thấy ngọn lửa đang cháy đượm, nhưng đống củi khô bên cạnh lò sưởi địa long thì chẳng còn lại bao nhiêu. Cậu liền tùy tay nhặt lấy mấy khúc gỗ thô to xếp thành một hàng phẳng phiu trên mặt đất.
"Răng rắc" mấy tiếng giòn giã, Bạch Thuật dùng tay không dứt khoát chặt xuống, mấy khúc củi to bằng bắp tay tráng hán bỗng chốc vỡ ra thành nhiều mảnh nhỏ. Cậu vừa hừ hờ khúc nhạc vừa thản nhiên gom đống củi xếp gọn gàng cạnh bếp lò.
Tần Miểu Miểu: "……"
Dùng tay không chẻ củi cơ à…… Bạch Thuật thật sự là một ca nhi đấy sao?
Y lén cúi đầu nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn, gầy guộc của mình, dứt khoát quyết định rụt tay lại vào trong tay áo, thầm nghĩ thôi thì cứ để từ từ rồi quan sát thêm mấy khía cạnh khác vậy!
Sắp đến giờ ngọ, Hoàng trù sư đã chuẩn bị xong xuôi cơm trưa cho tất cả mọi người.
Bạch Thuật bước vào nhà bếp, tự mình bê phần cơm trưa của cậu và Tạ Hòe Ngọc đi.
Tần Miểu Miểu nhìn cái chậu cơm với kích cỡ siêu lớn kia liền tò mò quay sang hỏi Hoàng trù sư: “Không ngờ Tạ công tử trông nho nhã, văn nhã như vậy mà lượng cơm ăn lại đáng kinh ngạc đến thế.”
Hoàng trù sư liếc nhìn y một cái, gương mặt khẽ đỏ lên bảo: “Cái chậu cơm lớn đó toàn bộ là phần của tiểu chủ nhân nhà chúng ta ăn đấy chứ. Lượng cơm ăn của Tạ công tử thực ra cũng chỉ ở mức bình thường như bao người khác mà thôi.”
Tần Miểu Miểu: “……”
Y cúi đầu nhìn cái bát nhỏ xíu như lòng bàn tay của mình, tự nhủ thầm hay là lát nữa mình cũng nên xới thêm một bát nữa cho đỡ lạc lõng nhỉ.
Buổi chiều, Tần Miểu Miểu thu dọn, rửa sạch sạch sẽ bát đĩa xong xuôi, trong tay không còn việc gì bèn rảo bước ra ngoài vườn hoa đi dạo một lát.
Đi được một đoạn, y liền bắt gặp bốn sai vặt Xuân, Hạ, Thu, Đông đang tụ tập lại một chỗ, ai nấy đều ngửa cổ nhìn lên phía trên lầu mà hô hoán, gọi nhỏ ầm ĩ.
“Tiểu chủ nhân! Sang bên trái một chút! Lệch rồi ạ!”
“Tiểu chủ nhân! Đúng rồi! Dịch lên phía trên một chút nữa là được ạ!”
“Tốt rồi tốt rồi! Vị trí đó vừa vặn lắm ạ!”
Tần Miểu Miểu ngước đầu nhìn lên: “………”
Hóa ra là Bạch Thuật đang dùng một chân móc chặt vào dưới mái hiên, cả thân mình treo ngược từ cửa sổ căn phòng của cậu trên lầu hai xuống để treo một chiếc chuông lục lạc nhỏ.
Tần Miểu Miểu đại kinh thất sắc, vội hét lớn: “Bạch tiểu ca nhi, em mau xuống đi! Như vậy nguy hiểm quá!”
Bốn gã sai vặt Xuân, Hạ, Thu, Đông thấy dáng vẻ hốt hoảng của y liền cười bảo: “Không sao đâu, tiểu chủ nhân nhà chúng ta lợi hại lắm, việc vượt nóc băng tường đối với em ấy là chuyện như cơm bữa rồi, nhìn nhiều khắc sẽ quen thôi.”
Bạch Thuật treo xong chiếc chuông gió liền khẽ lộn người một cái nhẹ nhàng phóng thẳng lên nóc nhà. Chỉ cần rảo bước thêm vài cái, cậu đã từ trên mái nhà nhún người nhảy xuống, đáp đất một cách vô cùng êm ái.
Mấy gã sai vặt thi nhau vỗ tay rào rào: “Tiểu chủ nhân soái quá đi mất!”
“Tiểu chủ nhân thật là quá lợi hại!”
Tần Miểu Miểu gương mặt tràn đầy vẻ sùng bái cũng hùa theo vỗ tay không ngớt, Bạch Thuật quả thực quá đỗi đỉnh cao! Thế nhưng… cái này… cái này y có muốn học theo cũng hoàn toàn bất lực thôi……
Bạch Thuật nhìn thấy Tần Miểu Miểu liền nở nụ cười.
Cậu chợt nhớ ra điều gì đó, bèn bước tới bảo với y: “Đúng rồi, Tần Miểu Miểu, ngươi đi theo ta một lát, ta có chuyện này muốn hỏi xin ý kiến của ngươi.”
Chẳng biết Bạch Thuật rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng cần phải thỉnh giáo mình, Tần Miểu Miểu không khỏi cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh.
Hai người cùng nhau đi vào trong phòng, Bạch Thuật liền bảo: “Đi, chúng ta qua phòng của ngươi nói chuyện đi.”
Thế là Tần Miểu Miểu liền dẫn Bạch Thuật trở về căn phòng riêng của mình.
Vừa bước chân vào phòng, Bạch Thuật đã thẳng tay đóng sầm cửa lại một cái rầm.
Căn phòng của Tần Miểu Miểu nằm ở khu vực nửa tầng hầm, lúc này tuy đang là ban ngày ban mặt nhưng không gian bên trong cũng chẳng mấy sáng sủa, rộng rãi.
Y đành phải đem ngọn đèn dầu trong phòng thắp lên.
Ánh đèn vừa được thắp sáng, Tần Miểu Miểu vừa quay đầu lại đã bắt gặp đôi mắt của Bạch Thuật đang nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, nhìn đến mức khiến gương mặt y bỗng chốc nóng bừng lên.
Vị Bạch tiểu ca nhi này dung mạo quả thực anh khí bức người, nếu như là một vị công tử tuấn tú thì tốt biết mấy.
Bạch Thuật nhìn y một hồi lâu mới ngập ngừng mở lời: “Miểu Miểu, ngươi có biết cách nào… có thể khiến một nam tử không kiềm chế nổi tình cảm mà muốn… khụ khụ……”
Lời này của Bạch Thuật nói ra vô cùng ngượng ngùng, mất tự nhiên, hai bên gò má cậu đã sớm nhuộm một tầng hồng rực.
Tần Miểu Miểu thoáng ngẩn ra, rồi lập tức vỡ lẽ, hóa ra Bạch tiểu ca nhi chủ động tìm đến y là vì muốn hỏi xin bí quyết dụ dỗ nam nhân.
Mấy cái mánh khóe giường chiếu này thì còn ai có thể am hiểu tường tận hơn một kẻ bước ra từ lầu xanh như y nữa chứ. Chẳng trách đối phương lại tỏ ra thần bí như vậy, còn cẩn thận đóng chặt cửa phòng lại rồi mới dám mở lời hỏi han.
“Bạch tiểu ca nhi, em hỏi chuyện này… là vì muốn dùng với vị Tạ công tử kia sao?” Tần Miểu Miểu thử thăm dò.
Bạch Thuật không trực tiếp trả lời, cậu chỉ khẽ gật đầu một cái xem như ngầm thừa nhận.
Tần Miểu Miểu liền bật cười bảo: “Tạ công tử đối với em có tình ý sâu đậm thế nào, ngay đến một người mới tới như ta còn nhìn ra rõ mười mươi. Bạch tiểu ca nhi em chỉ cần chủ động hơn một chút thôi là mọi chuyện tự khắc sẽ dễ như trở bàn tay rồi.”
Bạch Thuật khẽ thở dài rồi lắc đầu, cậu hôn cũng đã hôn rồi, lao vào ôm cũng đã ôm rồi. Ban đầu Tạ Hòe Ngọc xem ra cũng khá hưởng thụ, thế nhưng cứ hễ đến giây phút mấu chốt là huynh ấy lại đẩy cậu ra, dứt khoát quay người bỏ đi.
Sau khi nghe cậu tâm sự ngọn ngành câu chuyện, trên mặt Tần Miểu Miểu bỗng lộ ra một biểu cảm có chút quái dị: “Chẳng lẽ Tạ công tử… có nỗi khổ tâm thầm kín gì về chuyện thân thể sao?”
Dù sao ngày trước khi còn ở kinh thành, hắn lúc nào cũng tỏ ra là một kẻ cấm dục, nếu như cơ thể thực sự có tật xấu khó nói thì mọi chuyện nghe qua cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý.
“Đừng có nói bậy!” Bạch Thuật nghe vậy mí mắt liền giật giật, vội vã lên tiếng phủ nhận: “Thân thể huynh ấy hoàn toàn bình thường, khỏe mạnh cường tráng lắm, làm gì có chuyện có tật xấu khó nói nào chứ.”
Tần Miểu Miểu lại một lần nữa ngẩn người. Nếu như cơ thể hoàn toàn bình thường, không gặp vấn đề gì…… Vậy mà hắn vẫn có thể nhẫn nhịn, khắc chế bản thân đến nhường ấy sao?
Y trầm ngâm suy nghĩ một lát, sắc mặt thay đổi vài lần, cuối cùng khẽ lắc đầu, nhịn không được mỉm cười bảo: “Vậy thì chứng tỏ hắn vô cùng trân trọng em, lúc nào cũng đặt em lên vị trí hàng đầu, hết thảy đều vì muốn giữ gìn danh tiếng cho em mà thôi.”
Bạch Thuật nghe xong, gương mặt bỗng chốc ỉu xìu đầy buồn bã. Tần Miểu Miểu thấy thế liền biết mình đã đoán trúng chóc, bèn tiếp tục phân tích: “Bạch tiểu ca nhi, ta ở ngõ Thiền Hoa ngần ấy năm trời, đã từng tiếp xúc qua biết bao nhiêu hạng người huân quý, danh sĩ đại tộc rồi. Bất kể nam nhân có tỏ ra thanh cao đến đâu đi chăng nữa, một khi đã nảy sinh d*c v*ng, cho dù họ có khinh miệt đám dung chi tục phấn như bọn ta thì cũng tuyệt đối không bao giờ để bản thân mình phải chịu thiệt thòi, ức chế. Ta hỏi em, Tạ công tử hiện tại trong phủ có thê thiếp hay thông phòng nào khác không?”
“Tự nhiên là không có rồi.” Bạch Thuật vội vã đáp.
“Vậy thì đúng rồi.” Tần Miểu Miểu cảm thán thốt lên: “Tạ công tử hiện tại thà chấp nhận để bản thân phải chịu uất ức, đè nén d*c v*ng cũng là vì muốn bảo vệ danh dự cho em, quả thực là dụng tâm lương khổ. Bạch tiểu ca nhi em nên thông cảm và thấu hiểu cho nỗi lòng của hắn nhiều hơn một chút.”
“Có điều……” Tần Miểu Miểu bỗng chuyển biến ngữ điệu, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười vô cùng quyến rũ, lả lướt: “Nếu như em không nỡ để hắn phải chịu khổ cực chịu đựng mãi như thế, ta ở đây ngược lại có vài cách, vừa không làm trái với tâm ý bảo vệ em của Tạ công tử, lại vừa có thể khiến hắn cảm nhận được mùi vị phiêu phiêu dục tiên, chỉ có điều… phải chấp nhận để em chịu chút thiệt thòi rồi.”
Bạch Thuật nghe thấy thế liền lập tức phấn chấn hẳn lên, cậu ngồi thẳng lưng gật gật đầu bảo: “Cách gì vậy, ngươi cứ việc nói hết cho ta nghe đi.”
Tạ Hòe Ngọc đã đối xử tốt với cậu như thế, chút thiệt thòi nhỏ nhặt này đối với cậu tự nhiên chẳng có gì là không thể chấp nhận được cả.
Một khắc sau, Bạch Thuật với gương mặt đỏ bừng như gấc chín bước ra khỏi căn phòng của Tần Miểu Miểu, bàn tay cậu siết chặt, cẩn thận giấu nhẹm quyển sách nhỏ kia vào trong người.
Cái gì mà Tần Miểu Miểu bảo là chịu uất ức thiệt thòi chứ, mấy chuyện như thế thì làm sao tính là thiệt thòi cho được?
Chỉ cần Tạ Hòe Ngọc huynh ấy…… Nghĩ đến mấy hình ảnh vẽ trong cuốn sách nhỏ kia, đầu óc Bạch Thuật bỗng chốc trở nên mơ màng, quay cuồng……
Chỉ cần Tạ Hòe Ngọc huynh ấy có thể thoải mái, vui vẻ, cậu tự nhiên cũng vô cùng sẵn lòng làm theo……
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Hòe Ngọc: Sao dạo gần đây Bạch Thuật bỗng nhiên lại trở nên hiếu học như vậy nhỉ, ngày nào cũng tự nhốt mình trong phòng đọc sách?
Bạch Thuật xoa xoa hai tay: Tư thế này được đấy! Phải học thêm vài chiêu mới được!