Tiểu Thụ đứng bên cạnh ngược lại đầy bụng bất bình, cứ lẩm bẩm cằn nhằn mãi: “Lâu thị kia không biết lại gièm pha những gì trước mặt lão gia nữa rồi. Thật là quá thoắt mạ, ngay cả ngày Tết cũng không cho thiếu gia về kinh. Đến lúc đó người trong kinh thành biết chuyện, chẳng hiểu sẽ bàn ra tán vào thế nào nữa!”
“Không sao.” Tạ Hòe Ngọc thản nhiên nói: “Như thế này càng tốt.”
Nói đoạn, hắn còn nghiêng đầu, đưa mắt nhìn Tiểu Thụ đầy trêu chọc: “Ngươi nếu nhớ kinh thành đến thế, ta cho ngươi nghỉ phép vài tháng để trở về nhé?”
Tiểu Thụ nghe vậy liền mếu máo, vội vã van nài: “Thiếu gia, người tha cho ta đi! Đừng trêu chọc ta nữa mà. Có người ở đây thì ta còn có đường sống, chứ một mình ta mà dẫn xác về kinh, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy bật cười ha hả: “Thế thì ở lại nơi này không phải càng tự tại hơn sao? Ngươi cũng đừng lo nghĩ nhiều cho ta, ta tự có tính toán của mình.”
Tiểu Thụ bấy giờ mới gật gật đầu yên tâm, chỉ cần thiếu gia nhà cậu vui vẻ là được rồi.
Cái Tạ phủ lạnh lẽo cô quạnh kia, đến cả hệ thống địa long sưởi ngầm còn chẳng có, có cái gì đáng để luyến tiếc trở về đâu!
Lúc trước Bạch Thuật săn được cho Tạ Hòe Ngọc một tấm da gấu, hắn đã tìm thợ thuộc da chế thành giày da.
Da gấu vốn dày dặn, bên ngoài lại được phết thêm một lớp dầu chống thấm nước và tuyết lạnh. Tạ Hòe Ngọc cho làm tổng cộng bốn đôi giày, hai đôi theo kích cỡ của hắn, hai đôi còn lại làm theo số đo của Bạch Thuật.
Còn về mấy tấm da sói, Bạch Thuật đã lựa ra hai tấm tốt nhất để lại cho hắn.
Tạ Hòe Ngọc liền tìm một người thợ giày mang dòng máu Bắc Cương, vốn có tiếng là cực kỳ am hiểu thuật may mặc áo lông thú.
Người thợ ấy áp dụng bí pháp chế tác áo da của vùng Bắc Cương, đem tấm da sói rạch thành vô số những dải sợi nhỏ, rồi tỉ mỉ bện chung với một loại tơ lụa mềm mại, thoáng khí để tạo thành một tấm da lớn, vừa mềm mại vừa dày dặn, kín kẽ.
Cuối cùng, người thợ may được hai chiếc áo lông thú, một chiếc màu xám tro đen, chiếc còn lại màu bạc trắng. Tạ Hòe Ngọc giữ lại chiếc màu xám tro đen cho mình, còn chiếc màu bạc trắng cùng hai đôi giày da gấu thì bảo người đem qua cho Bạch Thuật.
Sau khi bận rộn xong việc dưới trang viên, Bạch Thuật trở về phòng thì đã thấy Tạ Hòe Ngọc đang khoác trên mình chiếc áo bông lót lông sói màu xám tro đen kia rồi.
Lớp lông sói bóng bẩy, phom áo ôm vừa vặn, trông vừa ấm áp vừa mềm mại, càng tôn lên nước da trắng ngần, thanh tú của hắn.
Ánh mắt cậu sáng lên, cẩn thận ngắm nghía hắn một lượt từ trên xuống dưới rồi tấm tắc khen ngợi: “Đẹp lắm! Thực sự rất đẹp! Chiếc áo khoác lông sói này vô cùng hợp với huynh. Đợi đến đầu xuân năm sau, ta sẽ vào rừng săn thêm vài con nữa, để mùa đông năm tới làm thêm cho huynh vài bộ.”
Tạ Hòe Ngọc mỉm cười nói: “Ở đây còn một bộ chế tác riêng cho em này, lại đây thử xem.”
Bạch Thuật ngẩn người, lúc này mới chú ý trên bàn đang đặt hai đôi giày da cùng một chiếc áo khoác lông thú khác.
Đôi giày da có màu nâu thẫm, nhìn kỹ vào bên trong sẽ thấy lót một lớp lông gấu dày dặn, chính là làm từ tấm da gấu do tự tay cậu săn về.
“Đôi giày da gấu này……” Bạch Thuật lẩm bẩm.
“Ta cũng có hai đôi, em cứ yên tâm mà nhận lấy. Chỉ là trong phòng có địa long ấm thế này, giờ mà đi vào thì hơi nóng quá thôi……” Tạ Hòe Ngọc ôn tồn bảo.
Bạch Thuật bấy giờ mới gật đầu, cẩn thận cất đôi giày đi, trong lòng dâng lên vài phần ngọt ngào khôn tả.
Cậu lại ngắm nghía chiếc áo khoác lông thú kia, lớp lông sói màu xám bạc có độ bóng bẩy rất đẹp. Khi dùng tay nhấc lên, chiếc áo không hề mang lại cảm giác nặng nề, cồng kềnh mà trái lại rất nhẹ nhàng, mềm mại, ngay cả một người ưa vận động như cậu khi mặc vào cũng thấy vô cùng thuận tiện, thoải mái.
“Mặc thử ta xem nào.” Tạ Hòe Ngọc mở rộng chiếc áo khoác, nhẹ nhàng choàng bên ngoài lớp áo mùa đông của Bạch Thuật.
Sau khi cài khuy cổ lại, một dải lông vũ màu bạc mềm mại bao bọc lấy gương mặt nhỏ nhắn của Bạch Thuật, càng làm nổi bật đôi mắt đen láy, lấp lánh như những vì sao đêm của cậu.
Tạ Hòe Ngọc ngẩn ra một thoáng, có chút thất thần nói: “Nhìn em thế này, trông cứ như nhỏ đi vài tuổi vậy.” Lớp lông vũ xù xù ấy khiến Bạch Thuật trông chẳng khác nào một thiếu niên chưa tới tuổi cập kê.
Bạch Thuật nghe vậy liền có ý muốn cởi chiếc áo ra. Cậu vốn có gương mặt trông trẻ hơn tuổi thật, ngày thường đã không thích vẻ ngoài non nớt này của mình. Giờ lại bảo trông như chưa cập kê, nghe thật chẳng có chút uy nghiêm nào cả.
Tạ Hòe Ngọc đâu chịu để cậu cởi ra, hắn đưa tay giữ chặt lấy hai tay cậu, khẽ đặt một nụ h*n l*n ch*p m**, rồi áp trán mình vào trán cậu, thủ thỉ: “Đừng cởi, ta thấy đẹp lắm mà. Trông em đáng yêu vô cùng, cứ như một búp bê bằng tuyết vậy.”
Tiểu Thụ vừa vặn bưng ấm trà mới pha bước vào phòng, đúng lúc tai nghe thấy câu nói đầy tình tứ này của thiếu gia nhà mình. Mí mắt cậu giật nảy mấy cái, liền đưa mắt nhìn sang Bạch Thuật.
Chỉ thấy Bạch Thuật đang khoác trên mình chiếc áo bông lót lông sói màu xám bạc, lớp lông thú khẽ lay động theo từng cử chỉ, trông cậu toát ra đầy vẻ oai phong lẫm liệt, vương bá chi khí.
Thế mà thiếu gia nhà cậu lại có thể thốt ra được cụm từ “búp bê bằng tuyết phấn điêu ngọc trác” kia…… Tiểu Thụ im hơi lặng tiếng đặt chén trà xuống bàn, biểu tình vặn vẹo nhanh chóng lui ra ngoài……
Cứ thế trôi qua thêm hai ngày, cuối cùng cũng tới tết mồng Tám tháng Chạp.
Tết Lạp Bát ở vương triều Đại Tuyên cũng là một ngày lễ lớn, đặc biệt là đối với những làng quê như thôn Bạch Đường. Đây là dịp để người dân trong thôn tế tự tổ tiên và cầu nguyện cho một mùa màng bội thu, bởi vậy đích thân thôn trưởng phải đứng ra đứng mũi chịu sào, tổ chức vô cùng long trọng.
Tục lệ tổ chức ngày lễ mồng Tám tháng Chạp trong thôn đã có từ lâu đời, hằng năm đều do các đại thị tộc trong làng cùng nhau góp tiền chung tay lo liệu.
Lễ vật sau khi tế tổ xong xuôi sẽ được đem chia phát cho các thôn dân, mỗi người còn được nhận thêm một bát cháo Lạp Bát mang về.
Những năm trước, cháo Lạp Bát trong thôn đa phần được nấu bằng các loại đậu, cao lương, bo bo cùng ngũ cốc thô. Để bát cháo có thêm chút nhân, người ta còn bỏ vào đó một ít rau xanh, củ quả vụn vặt.
Cháo nấu kiểu ấy tuy hương vị chẳng có gì đặc sắc, nhưng được cái cũng đủ làm ấm bụng. Những hộ khá giả trong thôn tuy chẳng thèm đoái hoài tới, nhưng đối với những gia đình nghèo khó, họ phải mang bát đến xếp hàng từ tờ mờ sáng để tranh nhau phần cháo.
Năm nay, Bạch Bảo Sơn đích thân gửi thiệp mời Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật tới tham dự ngày lễ.
Tạ Hòe Ngọc xem qua liền hào phóng xuất ra hai mươi lượng bạc để góp vào quỹ tế lễ. Bạch Thuật thấy vậy cũng không ngần ngại bỏ ra thêm hai mươi lượng nữa.
Thành thử, ngân sách chuẩn bị cho ngày hội năm nay đã có tới bốn mươi lượng bạc.
Có được số bạc lớn như thế, Bạch Bảo Sơn mừng rỡ đến mở cờ trong bụng. Là người chịu trách nhiệm đứng ra tổ chức buổi tế lễ này, ông ta đương nhiên muốn làm cho ngày hội thật náo nhiệt, nở mày nở mặt với thiên hạ.
Có điều với bốn mươi lượng bạc trong tay, Bạch Bảo Sơn tự nhiên cũng lén lút đút túi riêng một ít. Nhưng nhờ số tiền còn lại vẫn quá dư dả nên ông ta chi tiêu không cần phải dè sẻn, mọi đồ lễ sắm sửa thảy đều chọn loại tốt nhất, ngay cả cặp nến đỏ dùng để tế tổ cũng cao bằng đầu một người trưởng thành.
Đến ngày mồng Tám tháng Chạp, ông ta liền tìm mấy bà tử khéo tay trong thôn, bảo họ thức dậy từ sớm tinh mơ để nhóm lửa nấu cháo.
Nồi cháo Lạp Bát năm nay hoàn toàn khác biệt so với mọi năm, nguyên liệu chủ yếu được dùng là gạo tẻ loại ngon, nấu suốt thành hai nồi lớn đùng.
Một nồi bên trong thả đầy nhân hạt óc chó, hạt thông, khiếm thực, hạt sen, táo đỏ, nhãn nhục, nấu thành vị ngọt thanh. Nồi còn lại thì dùng thịt bò, củ cải trắng, măng mùa đông cùng nấm hương, nấu thành vị mặn đậm đà.
Hai nồi cháo lớn còn chưa kịp bắc xuống khỏi bếp mà mùi hương thơm phức đã bay xa khắp mấy dặm đường.
Bởi vậy vào buổi sáng ngày hôm đó, Hoàng bà tử, một người có gia cảnh tương đối khấm khá trong thôn, vừa bưng bát ra khỏi cửa thì đã bắt gặp Triệu bà tử, một hộ phú hộ có tiếng trong làng, đang khệ nệ bưng một cái chậu lớn, dắt theo đứa con trai béo ục ịch của bà cùng đi ra ngoài, cả hai đang rảo bước hướng về phía khu vực tế lễ.
“Triệu bà tử đấy à?” Hoàng bà tử kinh ngạc lên tiếng hỏi: “Bà mang theo cái chậu lớn như thế kia, là định đi xin cháo đấy à?”
Triệu bà tử nhìn thấy Hoàng bà tử, lại liếc nhìn cái bát tô trên tay đối phương, bèn cười gượng một tiếng: “Thì cũng là đi cầu chút may mắn, lấy khước đầu năm thôi mà.”
Hoàng bà tử vô ngữ bĩu môi khinh bỉ. Những năm trước lúc tế lễ, có bao giờ thấy Triệu bà tử này ló mặt ra đâu, năm nay chẳng biết nghe ngóng được gì mà lại mang hẳn cái chậu lớn như chậu rửa mặt đi đựng cháo, sợ rằng không phải muốn cầu may mắn gì đâu, mà là muốn đến vục một chậu về ăn cho no nê thì có.
Đoạn bà lại cúi xuống nhìn cái bát tô trong tay mình, bỗng thấy có chút hối hận.
Lúc nãy khi ra khỏi nhà, bà đã cố ý chọn cái bát thật lớn, trong lòng còn có chút ngượng ngùng, sợ lấy nhiều quá sẽ bị người làng cười chê. Nhưng giờ nhìn thấy cái chậu cơm của Triệu bà tử, bà mới thấy cái bát của mình thật sự chẳng thấm tháp vào đâu cả!
Ở nhà bao nhiêu miệng ăn, sáng ra đã ngửi thấy mùi cháo thơm lừng nên ai nấy đều đang háo hức chờ đợi. Hay là bà tranh thủ lúc này chạy ngay về nhà, đổi sang cái thùng đựng cơm cho bõ công đi vậy……
Khi Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc rảo bước đến khu vực tế lễ, liền thấy nơi phát cháo đã đông nghịt người, dòng người xếp hàng rồng rắn kéo dài cả dặm đường, gần như nhà nào trong thôn cũng có người đại diện tới góp mặt.
Trong đám đông có rất nhiều người từng đến làm thuê cho nhà Bạch Thuật nên đôi bên đã quen biết nhau từ trước. Vừa thấy cậu đi tới, bọn họ liền nhao nhao lên tiếng chào hỏi vô cùng nhiệt tình.
Bạch Bảo Sơn thấy hai vị quý nhân đến nơi liền vội vã đích thân ra đón tiếp, cung kính mời họ vào trong dùng thử hai bát cháo Lạp Bát.
Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc đi tới đây vốn dĩ chỉ là muốn xem cho biết không khí ngày lễ chứ không có ý định ăn cháo, vì vậy hai người cũng không mang theo chén đũa bên mình.
Tạ Hòe Ngọc lại càng không muốn dùng chung những chiếc chén đũa mà các thôn dân đã từng đụng qua, bởi vậy hắn liền khéo léo từ chối, chỉ cùng Bạch Thuật uống một ly rượu tế tổ coi như dính chút không khí vui tươi, may mắn của ngày tết mồng Tám tháng Chạp.
Tạ Hòe Ngọc chịu hạ cố uống ly rượu này đã là nể mặt và ban cho Bạch Bảo Sơn một niềm thể diện lớn lao rồi. Thôn trưởng mừng rỡ ra mặt, hận không thể đem chuyện này đi rêu rao, khoe khoang với toàn bộ người trong thôn một lượt.
Các thôn dân sau khi nhận được những bát cháo Lạp Bát thơm ngon đương nhiên cũng vô cùng hớn hở, vui mừng. Trong chốc lát, khắp thôn Bạch Đường tràn ngập bầu không khí vui tươi, hòa thuận.
Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc dường như cũng bị lây nhiễm bởi bầu không khí náo nhiệt này. Đặc biệt là Tạ Hòe Ngọc, nét mặt vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày của hắn lúc này cũng không tự chủ được mà trở nên thư thái, nhẹ nhõm hơn hẳn.
Sau khi hai người trở về, Bạch Thuật liền dứt khoát cho các gia nhân trong trang viên được nghỉ nửa ngày, để những người có gia đình ở thôn Bạch Đường có thể thuận lợi về nhà đoàn tụ, đón tết cùng người thân.
Còn lại bốn người bọn Xuân, Hạ, Thu, Đông vốn là những kẻ không nhà để về, hoặc như Hoàng đầu bếp không muốn lặn lội đường xa trở về nhà cũ, Bạch Thuật cũng cho phép họ tự do nghỉ ngơi nửa ngày, ai muốn làm việc gì tùy thích.
Kết quả lại nằm ngoài dự tính của cậu, mấy người này rảnh rỗi không có việc gì làm lại rủ nhau lên hậu sơn để cho hươu ăn, hơn nữa còn chơi đùa với lũ hươu sao một cách cực kỳ vui vẻ, khoái hoạt.
Điều này khiến Bạch Thuật chợt nảy ra một ý tưởng, có lẽ sau này cậu nên nuôi thêm một vài loại trân cầm dị thú có tính tình ôn hòa, dễ nuôi khác để thu hút thêm nhiều du khách tìm đến trang viên hơn.
Đến buổi tối, Bạch Thuật bảo Hoàng đầu bếp chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn, gọi tất cả các gia nhân trong trang viên tụ họp lại một chỗ, bảo họ dẫn theo cả người nhà cùng đến để ăn một bữa cơm tất niên thật linh đình.
Mọi người cùng ngồi quây quần bên nhau, vừa uống rượu, vừa rôm rả trò chuyện, oẳn tù tì phạt rượu, bầu không khí náo nhiệt, vui vẻ vô cùng.
Bạch Thuật vốn nghĩ với thân phận cao quý của Tạ Hòe Ngọc, hắn hẳn sẽ không bằng lòng tham gia một buổi yến tiệc hỗn tạp cùng đám gia nhân như thế này. Không ngờ khi cậu vừa mở lời ướm hỏi, Tạ Hòe Ngọc liền mỉm cười dịu dàng bảo: “Vậy ta đi cùng để bồi em.”
Thân phận của Tạ Hòe Ngọc đặt ở đó, khi hắn vừa ngồi vào bàn tiệc, bất kể là Trần Đông Thanh hay Hoàng đầu bếp cùng những người khác thảy đều cảm thấy vô cùng căng thẳng, câu nệ.
Sau khi ngồi xuống, Tạ Hòe Ngọc trái lại mỉm cười ra hiệu bảo họ cứ tự nhiên, chớ nên quá bận tâm đến sự hiện diện của hắn, mọi người cứ thoải mái ăn uống như thường ngày là được. Tiểu Thụ cũng được thiếu gia cho phép ngồi xuống dùng bữa chung với tất cả mọi người.
Chỉ một lát sau, Hoàng đầu bếp đã lần lượt bưng những món ăn ngon được chuẩn bị từ trước lên bàn, bày biện ra đầy ắp cả một bàn tiệc lớn.
Lúc này, ngoại trừ hai người làm công là dân bản địa trong thôn đã xin phép về nhà dùng bữa với gia đình, tất cả các gia nhân còn lại của trang viên đều có mặt đông đủ.
Ngay cả Vương Mộc Đầu cũng được mời đến dự tiệc, hắn còn dẫn theo ba đứa con trai của mình, mấy đứa nhỏ đang cùng ngồi chơi đùa rất hòa hợp với bé Lạp Nhi nhà Trần Đông Thanh.
Món ăn đã dọn ra đầy bàn, nhưng ngặt nỗi chẳng có ai dám tự tiện động đũa trước.
Đến cả đứa con trai nhỏ tuổi nhất của Vương Mộc Đầu cũng đang chớp chớp mắt, dán chặt cái nhìn đầy thèm muồng vào Tạ Hòe Ngọc, chờ đợi hắn là người đặt chiếc đũa đầu tiên xuống.
Tạ Hòe Ngọc thấy cảnh ấy liền bật cười thành tiếng. Bạch Thuật ngồi bên cạnh thấy vậy cũng buồn cười, cậu bèn chủ động múc một bát canh nóng đặt trước mặt hắn rồi bảo: “Huynh ăn trước đi thôi, nếu không thì bọn họ chẳng ai dám động đũa đâu.”
Tạ Hòe Ngọc lúc này mới bất đắc dĩ lắc đầu cười, nâng bát lên húp một ngụm canh nóng.
Nhìn thấy hắn đã động đũa, mọi người xung quanh mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, mấy đứa trẻ nhỏ liền nhao nhao đưa đũa gắp lấy những miếng sườn rán muối tiêu thơm phức bỏ vào bát ăn một cách ngon lành.
Tạ Hòe Ngọc dùng bữa một lát, cảm thấy bụng đã vơi lửng khoảng tám phần no. Nhận thấy có sự hiện diện của mình ở đây khiến mọi người thật sự không thể hoàn toàn buông lỏng, ăn uống tự nhiên được, hắn bèn kiếm một cái cớ thích hợp rồi đứng dậy rời khỏi bàn tiệc, mục đích là để lại không gian thoải mái cho đám gia nhân.
Tiểu Thụ ngược lại đang ăn uống vô cùng ngon miệng, thấy Tạ Hòe Ngọc đứng lên định bỏ đi, cậu liền vội vàng đặt đũa xuống muốn đứng dậy đi theo hầu hạ.
Bạch Thuật đưa tay ấn bả vai Tiểu Thụ xuống, bảo cậu cứ tiếp tục ngồi lại ăn uống cho thỏa thích, còn chính mình thì cất bước đi theo sau Tạ Hòe Ngọc để tiễn hắn lên lầu.
Sau khi Bạch Thuật theo Tạ Hòe Ngọc trở về phòng, Tạ Hòe Ngọc mới đưa tay xoa xoa đầu cậu, dịu dàng bảo: “Em mới ăn được bao nhiêu đâu, mau xuống dưới dùng bữa tiếp đi. Sớm biết tình cảnh sẽ như thế này, ta thà rằng cứ ở trên phòng tự mình dùng bữa cho xong, đỡ phải làm cho mọi người cảm thấy gượng gạo, xấu hổ.”
Bạch Thuật nghe vậy bỗng thấy lòng dâng lên một nỗi xót xa, cậu chủ động vòng tay ôm lấy thắt lưng Tạ Hòe Ngọc, khẽ khàng bảo: “Bọn họ là kiêng dè cái danh phận đích tử Tạ gia của huynh chứ có phải là sợ con người huynh đâu, huynh chớ nên trách móc họ làm gì.”
Tạ Hòe Ngọc gật đầu mỉm cười: “Ta tự nhiên hiểu rõ điều đó, sao có thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà sinh lòng trách phạt họ được. Chỉ là người đời ai nấy đều hâm mộ, thèm khát cái thân phận vinh hoa này của ta, nhưng đối với ta mà nói, nó ngược lại giống như một thứ gánh nặng kìm hãm vậy. Cũng giống như lúc này đây, ta lại có phần ngưỡng mộ niềm vui thú giản đơn, thuần phác của những người dân chốn quê nghèo này.”
Hắn nhẹ nhàng trấn an Bạch Thuật một hồi rồi thúc giục cậu mau chóng xuống lầu dùng bữa tiếp. Còn chính hắn ở lại trên phòng đọc sách, vẽ tranh, đảo mắt một cái cũng tự tìm được cho mình một thú vui thanh tao, tự tại riêng.
Bạch Thuật quay trở lại đại sảnh, quả nhiên đúng như dự đoán, sau khi Tạ Hòe Ngọc rời đi, mọi người ở dưới này đã buông lỏng hơn rất nhiều, vài chén rượu nồng uống vào bụng khiến ai nấy đều bắt đầu lộ vẻ hưng phấn, mặt đỏ gay.
Thấy cậu trở về, bọn họ liền nhiệt tình kéo cậu ngồi vào bàn tiệc. Tiểu Thụ cũng nhanh nhẹn đứng dậy xới cho cậu một bát cơm đầy, giục cậu ăn thêm thật nhiều món ngon.
Hễ gặp phải kẻ nào có ý định bước tới chuốc rượu Bạch Thuật, Tiểu Thụ liền chống nạnh, đứng ra chắn hết thảy cho cậu.
Thiếu gia nhà cậu không có mặt ở đây, cậu tự khắc phải có trách nhiệm thay thiếu gia chăm lo, bảo vệ thật tốt cho Bạch Thuật.
Mọi người cùng nhau ăn uống, đùa giỡn thêm một lúc lâu nữa, xem chừng ai nấy cũng đã uống có phần quá chén. Bạch Thuật chợt chú ý thấy sắc mặt của Trần Đông Thanh có điều gì đó không đúng, y cứ lẳng lặng ngồi một mình ở góc bàn, tự rót tự uống với vẻ mặt rầu rĩ, không vui.
Bạch Thuật sực nhớ tới lời Tạ Hòe Ngọc từng nói với mình trước đây rằng giữa Trần Đông Thanh và Vương Mộc Đầu dường như có chút tình ý mập mờ, cậu bèn dời tầm mắt sang nhìn Vương Mộc Đầu để quan sát thử.
Liền phát hiện ra Vương Mộc Đầu một mặt thì đang bị Hoàng đầu bếp lôi kéo, ép nghe gã ba hoa bốc phét, mặt khác lại cứ thỉnh thoảng lén lút liếc nhìn về phía Trần Đông Thanh, ánh mắt còn mang theo vài phần né tránh, ngập ngừng.
Bạch Thuật kiên nhẫn quan sát thêm một lát nữa, mới phát hiện ra suốt cả một bữa ăn dài như vậy mà hai người này thế nhưng lại không hề mở miệng nói với nhau dù chỉ một câu.
Đến khi yến tiệc tàn, mọi người ai nấy đều chuẩn bị ra về.
Bạch Thuật bảo Tiểu Thụ lên lầu trước để chăm sóc cho Tạ Hòe Ngọc, còn chính cậu thì sải bước đi về phía gian phòng của Trần Đông Thanh, khẽ gõ gõ cửa rồi cất tiếng hỏi y xem chuyện xảy ra giữa y và Vương Mộc Đầu trong buổi tiệc ngày hôm nay rốt cuộc là như thế nào.
Trần Đông Thanh lúc này vừa mới dỗ cho bé Lạp Nhi ngủ say, chợt nghe Bạch Thuật đột ngột nhắc tới cái tên Vương Mộc Đầu, trên mặt y lập tức đỏ ửng lên vì ngượng ngùng.
Y thừa hiểu Bạch Thuật tinh mắt chắc chắn đã nhìn ra được điều gì đó rồi, bèn khẽ thở dài một tiếng, thành thật thú nhận: “Giữa ta và Vương Mộc Đầu kia, thật sự đến chính ta cũng không biết rốt cuộc là tính làm sao nữa!”
Trần Đông Thanh vốn dĩ đã đem chuyện này nghẹn ắng trong lòng từ lâu, nay thấy Bạch Thuật có lòng muốn lắng nghe, y bèn nhân cơ hội này mà dốc hết bầu tâm sự, trút ra một tràng cay đắng về mối quan hệ giữa mình với Vương Mộc Đầu.
Hóa ra lúc trước Bạch Thuật giao cho Trần Đông Thanh nhiệm vụ đi giao cá, y thường xuyên phải tiếp xúc, bàn bạc công việc với Vương Mộc Đầu. Qua lại nhiều lần, cả hai đều thấu hiểu rõ bản tính lương thiện của đối phương, trong lòng tự khắc cũng sinh ra vài phần trân trọng, mến mộ lẫn nhau.
Nếu chỉ dừng lại ở mức độ đó thì giữa hai người cũng chưa có gì đáng nói, nhưng kể từ sau khi Trần Đông Thanh hòa ly với phu quân trước, Vương Mộc Đầu lại tỏ ra vô cùng quan tâm, chiếu cố y.
Hễ gặp phải những công việc nặng nhọc hay việc gì đó đại loại mà một ca nhi đơn thân như y không tiện đứng ra quán xuyến, chỉ cần y mở lời nhờ vả một tiếng, Vương Mộc Đầu liền lập tức sốt sắng chạy đến giúp y thu xếp ổn thỏa từ đầu đến cuối.
Trần Đông Thanh hiện tại tích cóp mua được vài mẫu ruộng đất, thảy đều là do một tay Vương Mộc Đầu tự nguyện tới giúp y cày cấy, chăm bón mà tuyệt nhiên không chịu nhận lấy một đồng tiền công nào cả.
Trần Đông Thanh vốn là người biết tri ân báo đáp, y liền thường xuyên tự tay may vá một ít đồ dùng, giày mũ gửi tặng lại cho đối phương, đồng thời cũng hết lòng quan tâm, chăm sóc đến mấy đứa con trai của hắn.
Đặc biệt là vào khoảng thời gian Bạch Thuật lên kinh thành, người nhà mẹ đẻ của Trần Đông Thanh đột nhiên kéo đến gây chuyện, ép buộc y phải tái giá với một người đàn ông khác. Cũng chính nhờ có Vương Mộc Đầu đúng lúc chạy tới, dùng sức vóc của mình giúp y đánh đuổi, tống khứ những kẻ đến tìm rắc rối kia đi.
Kể từ sau sự kiện đó, trong lòng Trần Đông Thanh đối với Vương Mộc Đầu ngoài lòng biết ơn ra thì đã âm thầm nảy sinh thêm một phần tình cảm đặc biệt. Y cảm thấy người đàn ông này là một chỗ dựa vững chãi, đáng để mình gửi gắm cả đời, bởi vậy thái độ đối xử với hắn lại càng thêm phần thân cận, gắn bó hơn trước.
Bạch Thuật nghe đến đây liền mỉm cười bảo: “Nói như vậy thì hai người rõ ràng là tình trong như đã, tương thân tương ái, đây chẳng phải là một mối lương duyên tốt đẹp hay sao? Hắn và ngươi tuổi tác lại tương đương, môn đăng hộ đối, sao ngươi còn phải ôm nỗi phiền muộn làm gì?”
Trần Đông Thanh thở dài một tiếng thườn thượt, buồn bã nói: “Ban đầu ta cũng ngỡ rằng Vương Mộc Đầu đối với mình là có tâm ý, thế nhưng giờ đây nhìn lại, e là chỉ có một mình ta tự đa tình mà thôi.”
Hóa ra tuy rằng Vương Mộc Đầu ngày thường đối xử với y rất tốt, nhưng mỗi khi hai người ở riêng một chỗ với nhau, hắn lại luôn giữ thái độ mực thước, đúng mực, tuyệt nhiên không hề có nửa phần cử chỉ hay lời nói nào vượt quá giới hạn bằng hữu bình thường.
“Có một lần thấy hắn cứ giữ kẽ như thế, ta liền cố ý mở lời ướm hỏi thử lòng hắn, hỏi hắn xem nếu sau này ta có ý định tái giá thì nên tìm một tấm chồng như thế nào mới là thích hợp.” Trần Đông Thanh chua chát nói: “Thế nhưng hắn nghe xong lại bảo, tự nhiên phải tìm một người gia cảnh giàu có, xứng đôi vừa lứa với ngươi. Còn về phần bản thân mình thì hắn lại tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.”
Bạch Thuật ngẩn người ra một lúc, không khỏi thắc mắc: “Sao lại có chuyện kỳ lạ như thế được nhỉ?”
Cậu nhớ lại trong bữa tiệc lúc nãy, rõ ràng nhìn thấu ánh mắt và thần sắc của Vương Mộc Đầu đối với Trần Đông Thanh là vô cùng có ý mà.
“Lúc nãy lúc ngươi lên lầu không có ở đây nên không biết chuyện đâu.” Trần Đông Thanh lắc đầu ngán ngẩm: “Trong bữa tiệc vừa rồi, ta lại cố tình đánh tiếng nói rằng dạo này có bà mối đến tìm, muốn đứng ra làm mai cho ta.”
Y dừng lại một chút rồi ấm ức nói tiếp: “Những người khác ngồi trong bàn tiệc nghe xong thảy đều không nói gì nhiều, Tiểu Thụ còn có lòng khuyên ta nên cân nhắc, lựa chọn cho thật kỹ lưỡng. Thế nhưng cái gã Vương Mộc Đầu kia ngược lại liền lên tiếng chúc mừng ta, còn bảo nếu sau này ta tìm được đấng như ý lang quân thì chớ có quên mời hắn đến uống một ly rượu mừng. Ngươi nói xem câu này của hắn rốt cuộc là có ý gì chứ?”
Trần Đông Thanh trút ra một bụng tức giận nghẹn ngào. Bạch Thuật mỉm cười, cũng cảm thấy câu nói này của Vương Mộc Đầu quả thật nghe qua rất dễ khiến người ta hiểu lầm rằng hắn hoàn toàn hờ hững, chẳng mấy bận tâm đến việc Trần Đông Thanh có gả cho ai khác hay không.
“Thôi bỏ đi!” Trần Đông Thanh nản lòng nói: “Hiện tại hắn làm việc cho trang viên của ngươi cũng kiếm được không ít bạc, sợ là trong lòng cũng đã coi thường một ca nhi từng lỡ một lần đò lại không thể sinh nở như ta rồi. Từ nay về sau ta cứ chủ động giữ khoảng cách với hắn một chút, làm hàng xóm láng giềng bình thường là được rồi.”
Nhìn bộ dạng ủ rũ, chán nản của Trần Đông Thanh, Bạch Thuật cũng cảm thấy có chút tiếc nuối thay cho mối tình này, cậu bèn lên tiếng an ủi y: “Ngươi cũng đừng vội nản lòng như thế, Vương Mộc Đầu kia vốn dĩ chưa từng đích thân nói ra suy nghĩ thật sự của mình, chúng ta làm sao biết được trong lòng hắn thực chất đang tính toán những gì. Hắn hiện tại từ việc lớn việc nhỏ đều hết lòng giúp đỡ ngươi, tự nhiên không thể là loại người vô tình vô nghĩa với ngươi được. Chi bằng để ta tìm một người đến dò hỏi hắn thử xem sao, có như vậy mới biết được tâm tư thực sự giấu trong lòng hắn.”
Trần Đông Thanh nghe xong, do dự đắn đo một hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Dù sao nếu cứ giữ sự im lặng mập mờ này rồi để mối tình cảm bấy lâu nay cứ thế mà tan thành mây khói thì quả thật là quá đỗi đáng tiếc.
Ngày hôm sau, Bạch Thuật liền tìm đến Hoàng đầu bếp, nhờ hắn tranh thủ lúc rảnh rỗi đến tìm Vương Mộc Đầu trò chuyện tâm sự một chuyến, cốt để dò hỏi xem thái độ của Vương Mộc Đầu đối với Trần Đông Thanh rốt cuộc là có ý gì.
Hoàng đầu bếp tuổi tác đã lớn, trải đời nhiều lại có tính tình vô cùng lanh lợi, hoạt ngôn, tuy bản thân hắn cho đến tận bây giờ vẫn chưa lập gia đình nhưng chuyện tình cảm nam nữ hắn cũng từng có không ít kinh nghiệm kinh qua.
Được hắn đứng ra mở lời dò hỏi Vương Mộc Đầu, quả nhiên chẳng cần tốn quá nhiều lời, chỉ qua ba câu năm điều là Vương Mộc Đầu đã tự động khai sạch sành sanh mọi tâm tư giấu kín dưới đáy lòng ra cho hắn nghe.
Đến khi Hoàng đầu bếp trở về trang viên, đem toàn bộ câu chuyện kể lại cho Bạch Thuật nghe, bấy giờ Bạch Thuật mới vỡ lẽ, hóa ra Vương Mộc Đầu kia hoàn toàn không phải là hạng người vô tình vô nghĩa với Trần Đông Thanh.
Gần đây cuộc sống của Vương Mộc Đầu đã khấm khá lên trông thấy, trong thôn cũng có không ít bà mối đến đánh tiếng muốn làm mai làm mối cho hắn, thế nhưng hắn lại là một người vô cùng kiên định, trước sau đều một mực từ chối tất thảy những lời mai mối với các cô nương hoàng hoa khuê nữ kia.
Hắn vốn cảm thấy Trần Đông Thanh là một người vô cùng tốt tính, trong lòng cũng thầm mến mộ y từ lâu, bởi vậy ngày thường mới luôn tỏ ra vô cùng ân cần, chăm sóc y hết mực.
Thế nhưng thời gian qua Trần Đông Thanh liên tục được Bạch Thuật đề bạt thăng chức, tiền nguyệt bạc hằng tháng nhận được cũng tăng lên rất nhiều. Đã vậy y còn tự mình đến lớp học trong thôn để học chữ, học cách gảy bàn tính, con người ngày càng trở nên tiến bộ, sắc sảo hơn.
So sánh với y, Vương Mộc Đầu tự thấy bản thân mình quá đỗi bình thường, ngày qua ngày chỉ biết quanh quẩn chăm lo cho cái ao cá cùng vài mẫu ruộng đất của Bạch Thuật, tiền kiếm được tuy rằng không ít nhưng nếu đem so với Trần Đông Thanh thì quả thực là kém xa một trời một vực.
Mỗi khi nhìn về phía Trần Đông Thanh, Vương Mộc Đầu lại tự dưng sinh ra tâm lý tự ti, mặc cảm, luôn cảm thấy một kẻ thô kệch như mình căn bản không xứng đáng với một người xuất sắc như y.
Cho dù Trần Đông Thanh ngày thường đối xử với hắn cũng vô cùng tốt, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn luôn canh cánh nỗi sợ rằng bản thân mình đang trèo cao không tới.
Bạch Thuật nghe xong lời kể lại của Hoàng đầu bếp thì trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng cạn lời, cậu cũng cảm thấy cái gã Vương Mộc Đầu này quả thật là quá đỗi nhu nhược, thiếu quyết đoán.
Người mình thích càng ngày càng trở nên xuất sắc thì bản thân mình đáng lý ra phải càng thêm nỗ lực phấn đấu để xứng đáng với người ta mới phải, cớ sao lại có thể tự ti, mặc cảm đến nông nỗi tự mình buông tay từ bỏ một cách dễ dàng như thế chứ.
Thế nhưng đây dù sao cũng là chuyện riêng tư giữa Vương Mộc Đầu và Trần Đông Thanh, có giải quyết được hay không thì vẫn phải cậy vào bản thân hai người bọn họ mà thôi.
Bạch Thuật liền đem toàn bộ những thông tin mà mình vừa dò hỏi được kể lại một năm một mười cho Trần Đông Thanh nghe, để tự y cân nhắc mà đưa ra quyết định cho chính mình.
Trần Đông Thanh sau khi nghe xong câu chuyện thì trong lòng vừa có chút tức giận, nhưng phần nhiều hơn lại là cảm giác trút bỏ được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.
Y tức giận là vì gã Vương Mộc Đầu kia sao lại có thể ngốc nghếch, cứng nhắc không biết biến báo đến nhường ấy; còn nhẹ lòng là vì hóa ra tình cảm bấy lâu nay hoàn toàn không phải do một mình y tự đa tình, đơn phương ảo tưởng, và những rung động mập mờ giữa hai người họ bấy lâu nay cũng chẳng phải là do y tự mình biến ra.
“Vậy ngươi định tính toán thế nào tiếp theo đây?” Bạch Thuật lên tiếng hỏi.
Trần Đông Thanh trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi dứt khoát bảo: “Ta muốn tự mình đến gặp hắn để nói cho ra lẽ, rõ ràng mọi chuyện, không thể cứ để mối quan hệ này trôi qua một cách mập mờ, không minh bạch như thế mãi được. Nếu như sau khi nghe ta nói xong mà hắn vẫn cứ rụt rè, lùi bước không dám tiến tới, thì mối nhân duyên này ta thà rằng không thèm vương vấn nữa cho xong.”
Bạch Thuật nghe vậy liền gật gật đầu, trên môi nở một nụ cười tán thưởng.
Trần Đông Thanh trước đây vốn là một ca nhi có tính tình tương đối rụt rè, vâng vâng dạ dạ, thế nhưng kể từ khi rời bỏ Triệu Nhị, y đã hoàn toàn lột xác thành một con người khác hẳn. Hôm nay đối mặt với chuyện đại sự của đời mình, y đã biết chủ động đứng ra giải quyết chứ không còn thụ động ngồi một chỗ chờ đợi đối phương ban cho mình một câu trả lời nữa, quả thực là đã trở nên mạnh mẽ, quyết đoán hơn rất nhiều.
Kể từ ngày rời khỏi gã chồng cũ tồi tệ kia, Trần Đông Thanh luôn lấy Bạch Thuật làm tấm gương sáng để noi theo, mọi việc lớn nhỏ trong cuộc sống y đều cố gắng tự mình đứng ra gánh vác, giải quyết ổn thỏa.
Qua lại nhiều lần như thế, y cũng đã tự mình nếm trải được những lợi ích to lớn của việc này. Y càng thêm thấu hiểu sâu sắc rằng giá trị của việc độc lập tự chủ là đáng quý đến nhường nào, bởi vậy khi gặp phải chuyện tình cảm rắc rối ngày hôm nay, y không còn chọn cách bị động cam chịu nữa, chỉ biết dài cổ chờ đợi sự phản hồi từ đối phương.
Sau khi đã đả thông tư tưởng, y liền không muốn tiếp tục lãng phí thêm thời gian vàng ngọc làm gì nữa, lập tức sải bước đi thẳng ra khu vực ao cá để tìm Vương Mộc Đầu, hành động vô cùng dứt khoát, nhanh nhẹn.
Vừa nhìn thấy Vương Mộc Đầu, y cũng chẳng thèm đợi cho đối phương kịp mở miệng chào hỏi điều gì, liền lập tức đi thẳng vào vấn đề: “Vương Mộc Đầu, ngươi đối với ta rốt cuộc là có tâm ý gì? Nếu như ngươi thực sự thích ta thì hãy đường đường chính chính mà buông tay bước tới theo đuổi. Còn nếu như ngươi không thích ta, thì kể từ ngày hôm nay trở đi chúng ta dứt khoát một đao lưỡng đoạn, ai đi đường nấy. Mấy mẫu ruộng đất của ta sau này tự ta sẽ thu xếp người khác làm chứ không phiền đến tay ngươi quán xuyến nữa, hai chúng ta cũng nên phân định rõ ràng giới hạn, từ nay về sau chớ nên có quá nhiều tiếp xúc thân cận làm gì cho thêm phiền toái.”
Vương Mộc Đầu nghe xong tràng lời nói dứt khoát ấy thì thẫn thờ cả người, gương mặt hắn lập tức đỏ ửng lên từ đầu cho đến tận dưới chân, hoàn toàn bị bất ngờ trước màn chất vấn thẳng thắn, đột ngột này của Trần Đông Thanh, trong chốc lát luống cuống chân tay chẳng biết nên đáp lại thế nào cho phải.
Lúc này đây Trần Đông Thanh đang đứng sừng sững ngay trước mặt hắn, tuy rằng diện mạo của y không thể nói là thuộc hàng sắc nước hương trời, xuất chúng hơn người, nhưng con người y lại ăn vận vô cùng sạch sẽ, gọn gàng, khí chất toát ra toàn là vẻ sảng khoái, tự tin. Điều này làm cho Vương Mộc Đầu nhìn vào vừa thêm phần ngưỡng mộ, trân trọng, lại vừa không tự chủ được mà dâng lên nỗi hổ thẹn, tự ti trong lòng.
Hắn hiện tại một tháng tuy rằng kiếm được khoảng một hai lượng bạc tiền công, nhưng ngặt nỗi dưới gối còn có tới ba đứa con trai nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn phải nuôi dưỡng. Trong khi đó, một m*nh tr*n Đông Thanh mỗi tháng đã có thể kiếm được tới năm lượng bạc tiền nguyệt bạc cố định.
Đó là còn chưa thèm kể đến việc Trần Đông Thanh cùng con trai Lạp Nhi hiện tại đang được bao ăn bao ở ngay bên trong Bạch Ngọc sơn trang tư dinh này, bản thân y lại còn tự bỏ tiền túi ra mua được mấy khoảnh ruộng tốt ở vị trí đắc địa. Xét ở cái thôn Bạch Đường này, y hoàn toàn có thể được xếp vào hàng ngũ những hộ phú hộ có của ăn của để rồi.
Ban đầu suy tính của hắn là chỉ muốn cứ lặng lẽ, âm thầm ở bên cạnh bảo vệ, giúp đỡ cho đối phương như vậy thôi. Nếu như y quyết định cả đời này không tái giá nữa thì hắn sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc, đỡ đần y. Còn nếu như sau này y may mắn tìm được một bờ vai tốt để nương tựa, hắn sẽ thành tâm thành ý chúc phúc cho y gả được một tấm chồng như ý.
Thế nhưng ý tứ trong lời nói ngày hôm nay của Trần Đông Thanh rõ ràng là nếu như hai người không thể thành một đôi, thì y thà rằng dứt khoát một đao lưỡng đoạn với hắn, ngay cả bạn bè bình thường cũng không thèm làm nữa.
Hắn đứng trơ ra đó, suy đi tính lại một hồi lâu, trên mặt hiện rõ vẻ đắn đo, giằng xé dữ dội. Một mặt hắn vô cùng lo sợ bản thân mình nghèo hèn đang trèo cao, làm lỡ dở thanh danh của đối phương; nhưng mặt khác khi nghĩ đến viễn cảnh từ nay về sau hai người sẽ trở thành người dưng ngược lối, không còn chút liên can gì đến nhau nữa, lòng hắn lại đau đớn như dao cắt, vô cùng dày vò.
Trần Đông Thanh nhìn bộ dạng rụt rè, đắn đo mãi không dám quyết định của hắn thì trái tim y bỗng chốc chùng xuống, y khẽ lắc đầu thất vọng nói: “Nếu như ngay cả một chút quyết đoán tối thiểu này mà ngươi cũng không thể thể hiện ra được, thì hai chúng ta cứ dứt khoát cắt đứt mối quan hệ này ở đây đi cho xong, đỡ phải ở lại làm khổ nhau, tự làm khổ mình.”
Nói đoạn, y liền không chút do dự quay người bước đi, tuy rằng trong lòng vẫn còn dâng lên nỗi luyến tiếc khôn nguôi, nhưng dù sao cũng đã có được vài phần thanh thản vì đã dám thẳng thắn đối diện với lòng mình.
Thế nhưng y mới chỉ vừa mới cất bước đi được vài thước, thân hình Trần Đông Thanh bỗng nhiên khựng lại, cả người y đột ngột bị một vòng tay rắn chắc từ phía sau ôm chặt lấy.
Hóa ra chính là Vương Mộc Đầu kia khi mắt thấy y dứt khoát bỏ đi, trong lòng hắn bỗng dưng cuống cuồng lên, lúc này đây hắn cũng chẳng còn tâm trí đâu mà mải suy nghĩ đến những chuyện môn đăng hộ đối hay tự ti mặc cảm gì nữa, liền dùng hết sức bình sinh xông tới, vươn hai tay ôm chặt cứng lấy thắt lưng y không buông.
“Ngươi…… Ngươi đừng đi mà!” Giọng Vương Mộc Đầu có chút lắp bắp, hắn dường như đã lấy hết toàn bộ can đảm tích cóp cả đời mình ra để hét lớn: “Ta…… Trong lòng ta thực sự vô cùng ái mộ ngươi!”
Trần Đông Thanh bị cái ôm đột ngột ấy làm cho đứng hình, gương mặt y trong thoáng chốc cũng đỏ bừng lên như gấc chín.
Gã Vương Mộc Đầu này ngày thường rõ ràng là một khúc gỗ khô cứng nhắc, thế mà lúc này đây khi ôm lấy y từ phía sau, hai cánh tay hắn lại siết chặt cứng, kiên quyết không chịu buông lỏng dù chỉ một phân.
“Ta…… Ngay ngày hôm nay ta sẽ đi tìm Bạch Thuật để xin nghỉ phép nửa ngày, ra huyện thành sắm sửa sính lễ đàng hoàng. Ngày mai ta sẽ chính thức mang lễ vật đến tìm ngươi để cầu hôn!” Vương Mộc Đầu mượn đà xông lên, dứt khoát nói liền một mạch không ngừng nghỉ.
“Ngươi mau buông tay ra trước đã.” Trần Đông Thanh vội vàng lên tiếng: “Ngươi cứ ôm chặt cứng lấy ta như thế này thì làm sao ta quay lại nói chuyện với ngươi được.”
Vương Mộc Đầu bấy giờ mới chịu lưu luyến nới lỏng vòng tay ra, Trần Đông Thanh chậm rãi quay người lại đối diện với hắn, trên gương mặt y lúc này đã vương một vệt e lệ, thẹn thùng, y khẽ khàng hỏi: “Những lời ngươi vừa nói lúc nãy…… thảy đều là thật lòng chứ?”
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Hòe Ngọc: Bạch Thuật trông phấn điêu ngọc trác quá đi mất.
Tiểu Thụ:……
Bạn đang đọc truyện trên:Truyen2U.Com