Hơn nữa ở chốn nông thôn này, người khuất núi đều chôn sâu dưới lòng đất, người ta cũng không quá kiêng dè mấy chuyện đó. Chờ đến đầu xuân năm sau, cậu sẽ thuê người tới dỡ bỏ căn nhà tổ này để xây lại một dãy nhà ở tập thể cho gia nhân.
Sau khi nhà Bạch lão tam không còn ai, đầu bếp Hoàng cũng không ở riêng tại Bạch gia nữa mà được Bạch Thuật sắp xếp dọn đến ở tạm dưới tầng hầm của Bạch Ngọc sơn trang.
Mấy sai vặt bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông mới được đưa tới trang viên hiện tại cũng đang ở dưới tầng hầm này.
Tuy nói các phòng dưới hầm của Bạch Ngọc sơn trang đều được thiết kế nửa phiến cửa sổ thông gió và hoàn toàn không bị ẩm thấp.
Thế nhưng nơi đó dù sao cũng nằm dưới lòng đất, sao có thể thoải mái bằng những gian phòng trên mặt đất được. Bạch Thuật cũng sợ họ ở lâu ngày sẽ sinh ra các chứng phong thấp, đau nhức xương khớp, nên vẫn muốn sớm thu xếp cho tất cả lên trên nhà ở ổn định.
Sau khi ruộng đất và nhà tổ đã phân định xong xuôi, số bạc tám mươi lượng còn lại liền được đem ra chia đều, mỗi bên nhận bốn mươi lượng.
Bạch Bảo Sơn đang định đem bốn mươi lượng bạc kia trao cho Bạch Thuật thì thấy cậu khoát khoát tay, vẻ mặt hoàn toàn hờ hững nói: “Số bạc này cháu không lấy đâu, phần của cháu xin quyên lại cho tộc để góp tiền tu sửa từ đường ạ.”
Ngay từ đầu cậu đã chẳng mặn mà gì với số sản nghiệp của Bạch lão tam, lấy ruộng lấy nhà là vì còn có việc cần dùng, còn số bạc lẻ này có hay không cũng chẳng vị tất.
Bốn mươi lượng bạc đối với Bạch Thuật chỉ như chín trâu mất một sợi lông, nhưng ở thôn Bạch Đường này thì lại là một khoản tiền không hề nhỏ.
Cả nhà Bạch lão nhị đều ngẩn ngơ, không hiểu nổi đứa cháu ca nhi ở nông thôn này bị ngốc nghếch kiểu gì mà ngay cả bốn mươi lượng bạc cũng tự dưng từ bỏ!
Bạch Bảo Sơn lập tức mừng rỡ trong lòng, liền hết lời khen ngợi Bạch Thuật: “Đại điệt nhi của ta quả nhiên là người có lòng, không hề vong bản, so với những kẻ vừa mới khấm khá lên đã mắt mọc trên đỉnh đầu, lục thân không nhận thì tốt hơn trăm vạn lần. Ta đây xin thay mặt cho toàn thể tộc nhân Bạch gia đa tạ cháu.”
Cả nhà Bạch lão nhị nghe vậy, nơi nào lại không nhận ra Bạch Bảo Sơn đang kháy đểu mình? Hắn hừ mạnh một tiếng đầy tức tối rồi thu dọn đồ đạc đứng dậy, thẳng thừng bỏ đi ra khỏi nhà Bạch Bảo Sơn, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Đợi bọn họ đi khuất, Bạch Bảo Sơn lại ra sức tán thưởng Bạch Thuật một hồi rồi mới tiễn cậu ra tận cổng.
Bạch Thuật vừa có thêm sáu mẫu ruộng thượng đẳng, lại nằm ngay sát cạnh Bạch Ngọc sơn trang, thật sự là vô cùng thuận tiện.
Đối với số ruộng đất này, cậu cần phải về nhà suy tính, quy hoạch lại từ từ, tuyệt đối không để đất đai bị lãng phí.
Lại nói đến nhà Bạch lão nhị sau khi rời khỏi nhà Bạch Bảo Sơn, Bạch Đại Lang liền hậm hực lên tiếng: “Chuyện phân chia sản nghiệp này thật quá bất công! Rõ ràng nhà chúng ta mới là hậu duệ chính thống của Bạch gia, vậy mà lại đem hơn nửa sản nghiệp chia cho một ca nhi sớm muộn gì cũng gả đi.”
“Còn chẳng phải tại họ thấy nhà ta rời thôn đã lâu nên mới hợp mưu lừa gạt sao.” Tiêu thị, thê tử của Bạch lão nhị cũng phụ họa: “Chỉ tiếc nhà ngoại của ta không phải người ở thôn này, chẳng có ai đứng ra chỗ dựa cho chúng ta cả.”
“Con thấy việc này tám phần là do vị đường ca kia đã lén lút thương lượng trước với lão thôn trưởng rồi.” Thê tử của Bạch Đại Lang đảo mắt liên tục, đứng bên cạnh nói chen vào: “Nếu không thì tại sao y lại có thể sảng khoái từ bỏ bốn mươi lượng bạc kia như vậy? Miệng thì nói là đưa cho tộc tu sửa từ đường, con thấy quay đầu một cái là số tiền đó chui tọt vào túi của lão thôn trưởng rồi cũng nên.”
Ả vừa nói thế, mọi người trong nhà liền sôi nổi gật gù cho là có lý. Dù sao nhìn bộ dạng của Bạch Thuật cũng chẳng giống kẻ lắm tiền nhiều của, tính ra số ruộng đất lúc trước y được chia gộp lại cũng chưa chắc đáng giá bốn mươi lượng bạc nữa là!
Phân chia sản nghiệp xong, bọn họ liền sửa soạn rời thôn để ra huyện thành nghỉ lại một đêm.
Nguyên bản tính toán của Bạch lão nhị là sẽ ở lại căn nhà tổ của Bạch gia một đêm rồi mới đi. Nhưng hiện tại căn nhà đó đã thuộc về Bạch Thuật, hắn tự nhiên không thể mặt dày vào ở, đành phải tốn tiền ra huyện tìm thợ khách đ**m.
Cả nhà đi được một đoạn thì bỗng thấy phía xa xa hiện ra một tòa viên lâm vô cùng mỹ lệ, nơi đó đình đài lầu các san sát, tường trắng ngói đen, trông còn khí phái, nguy nga hơn cả những phủ đệ trên phủ thành.
“Nơi đó là chỗ nào vậy? Sao lại xây được một tòa viên lâm bề thế thế kia, không biết là phủ đệ của vị đại lão gia nào nữa?” Nam nhi thứ của Bạch lão nhị tò mò hỏi.
“Cha, nương, chúng ta qua đó xem thử đi. Thật không ngờ ở cái chốn thâm sơn cùng cốc này lại có được một hộ nhân gia như thế.” Đứa con gái nhỏ của Bạch lão nhị cũng háo hức nói.
Phu thê Bạch lão nhị cũng tràn đầy hiếu kỳ. Bọn họ ly hương nhiều năm, không hề biết rõ những thay đổi ở thôn Bạch Đường, không ngờ lần này trở về lại thấy mọc lên một tòa viên lâm lớn đến nhường này.
Mọi người rảo bước đến trước cổng viên lâm, liền nhìn thấy một cái cổng lớn rất mực bề thế, bên trên có treo một bức hoành phi đề ba chữ “Bạch Ngọc sơn trang”.
“Bạch Ngọc sơn trang? Nghe sao quen tai thế nhỉ.” Bạch lão nhị tò mò nghển cổ ngó nghiêng vào bên trong, luôn cảm thấy cái tên này dường như đã từng nghe qua ở đâu rồi. Hơn nữa nhìn vị trí của trang viên này, hình như nằm ngay sát cạnh nhà tổ Bạch gia không xa, địa giới xem ra cũng rất quen thuộc.
“Con nhớ ra rồi!” Bạch Đại Lang đột nhiên vỗ đùi reo lên: “Bạch Ngọc sơn trang này chính là một tiệm ăn, con từng nghe các đồng môn ở học đường nhắc tới. Nghe nói phong cảnh trong trang viên này cực kỳ tao nhã, lại còn nuôi rất nhiều hươu sao. Trên phủ thành, nơi này rất được các nhà giàu có săn đón, hễ là những gia tộc có chút gia thế nền tảng thì ai nấy đều phải đến đây một lần cho biết.”
Hắn nói với giọng điệu vô cùng hưng phấn, khiến cho hai đứa em của mình cũng sinh ra lòng ngưỡng mộ, ước ao vô hạn đối với Bạch Ngọc sơn trang.
Hai đứa trẻ choai choai lập tức nhao nhao đòi Bạch lão nhị dẫn chúng vào trong một chuyến để mở mang tầm mắt.
Bạch lão nhị lúc này cũng đã nhớ ra danh tiếng của sơn trang này. Hắn từng nghe vị cấp trên của mình nhắc đến trong một buổi yến tiệc.
Vị quan trên đó chức tước lớn hơn hắn nhiều, gia cảnh đương nhiên cũng thuộc hàng phú quý. Sau khi từ Bạch Ngọc sơn trang trở về, ông ta luôn miệng ca ngợi nơi này đẹp đẽ tựa như tiên cảnh, nhưng đồng thời cũng cảm thán chi phí ở đây cực kỳ đắt đỏ, một bữa ăn động tí là tiêu tốn đến năm sáu mươi lượng bạc, không phải bậc huân quý quyền quý thì căn bản không gánh nổi.
Hắn thật không ngờ một trang viên lừng lẫy như vậy lại tọa lạc ngay tại thôn Bạch Đường này. Bạch lão nhị vừa kinh ngạc vừa vội vàng trấn tĩnh lại.
Hắn nghiêm mặt mắng hai đứa con: “Ồn ào cái gì mà ồn ào! Các con có biết đây là nơi nào không? Nơi này đều là các bậc quý nhân thượng lưu mới được vào, hạng người như nhà chúng ta sao có thể tiêu xài nổi. Có biết một bữa ăn ở đây tốn bao nhiêu tiền không? E là có đem toàn bộ số tiền chúng ta vừa có được hôm nay đổ vào đấy cũng chưa chắc đã đủ đâu.”
Hai đứa trẻ nghe vậy liền lập tức im bặt, chỉ biết dùng ánh mắt đầy thèm muống, ngưỡng mộ nhìn qua cánh cổng để ngắm nghía bên trong viên lâm.
Bạch lão nhị thấy thế liền bảo: “Được rồi, các con cứ đứng ở ngoài này mà nhìn cho kỹ đi, coi như cũng là một lần mở mang kiến thức. Sau này về lại phủ thành còn có chuyện để mà kể với người ta. Xem thêm một chút rồi chúng ta đi.”
Gia đình Bạch lão nhị tự biết tài lực bản thân eo hẹp, không cách nào bước chân vào một tòa viên lâm như thế, nên chỉ đành đứng ở ngoài hàng rào mà nhìn ngó vào trong.
Thành thử khi Bạch Thuật trên đường về nhà, cậu liền bắt gặp một cảnh tượng như vậy ngay trước cổng trang viên của mình.
Gia đình Bạch lão nhị mới vừa rồi còn mang vẻ mặt kiêu căng, ngạo mạn, lúc này lại đang nghển dài cổ qua khe cửa và hàng rào để dòm ngó vào bên trong.
Bạch Thuật: “……”
Cậu khẽ liếc nhìn nhà Bạch lão nhị một cái, rồi trực tiếp lờ bọn họ đi, nhấc chân bước qua bậc cửa của Bạch Ngọc sơn trang.
“Ngươi định làm gì đấy!” Phía sau bỗng dưng có tiếng người cao giọng quát lên.
Bạch Thuật quay đầu lại nhìn, thì ra là đứa con trai nhỏ của Bạch lão nhị đang lớn tiếng gọi cậu lại.
Cậu chàng kia chỉ tay vào Bạch Thuật, hạch hỏi: “Ngươi có biết đây là nơi nào không mà dám tùy tiện xông vào như thế?”
Bạch Thuật nghe xong không nhịn được cười: “Ta tự nhiên biết rõ đây là nơi nào. Ngược lại là ngươi, bản thân không biết đây là đâu, sao lại cam đoan ta là đang tùy tiện xông vào?”
Cậu chàng bị Bạch Thuật vặn hỏi đến nghẹn lời, hồi lâu mới lắp bắp đáp: “Khách khứa ra vào sơn trang này đều là bậc đại phú đại quý, ngươi chỉ là một ca nhi nông thôn, cứ thế mà đi thẳng vào trong, không phải xông bừa thì là cái gì?”
Bạch Thuật còn chưa kịp mở miệng thanh minh, người ở trong trang viên đã nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Tiểu Hạ liền tất tả chạy ra đón.
“Chủ tử, người đã về rồi.” Tiểu Hạ vừa nhìn thấy Bạch Thuật liền cúi đầu vái dài hành lễ: “Một trăm cân thịt lợn kia đã được muối xong và treo lên cả rồi ạ. Còn lại mấy chục cân thịt bò, Hoàng đầu bếp đang muốn tìm người để hỏi xem nên làm theo vị ngũ vị hương hay vị muối mặn đây ạ.”
“Vậy thì mỗi thứ làm một ít đi, nhưng làm vị ngũ vị hương nhiều hơn một chút là được.” Bạch Thuật hơi ngẫm nghĩ một lát rồi bảo.
Tạ Hòe Ngọc vốn dĩ thích ăn vị ngũ vị hương hơn, còn các gia nhân khác trong Bạch Ngọc sơn trang thì đương nhiên là mỗi người một khẩu vị khác nhau rồi.
“Dạ rõ.” Tiểu Hạ vội vàng gật đầu vâng mệnh.
Cả nhà Bạch lão nhị đứng ngoài cửa, nhìn thấy cậu thiếu niên trông rất mực thanh tú, nhanh nhẹn kia gọi Bạch Thuật một tiếng “Chủ tử”, thảy đều đã sợ đến ngây người.
Bọn họ nghe xong cuộc đối thoại giữa Bạch Thuật và gã sai vặt kia, hồi lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn trở lại.
Người bà con nghèo hèn ở chốn thôn quê này của họ, sao bỗng chốc lại xoay người một cái, biến thành ông chủ của Bạch Ngọc sơn trang danh tiếng lẫy lừng này được cơ chứ?
Bạch Thuật lúc này mới quay đầu lại, làm như bây giờ mới chú ý đến bọn họ, cậu nhạt giọng bảo Tiểu Hạ: “Ngươi mau đóng cửa lại đi, đừng để những người này cứ đứng ngoài kia dòm ngó, dòm ngang dòm dọc vào trong nữa.”
Tiểu Hạ liền bước tới cạnh cửa, “rầm” một tiếng dứt khoát khép chặt hai cánh cửa gỗ lại, còn không quên hướng ra bên ngoài nói vọng một câu: “Đi mau đi mau, trang viên có cái gì đâu mà cứ tụ tập nghển cổ nhìn ngó thế không biết.”
Mọi việc diễn ra vô cùng nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt mà thôi.
Cả nhà Bạch lão nhị tức khắc cảm thấy da mặt mình nóng rát như bị lửa thiêu, giống như vừa bị người ta vả liên tiếp mấy chục cái bạt tai giữa thanh thiên bạch nhật vậy.
Bạch lão nhị bấy giờ mới bừng tỉnh hiểu ra, đứa cháu họ mà mình chưa từng để mắt tới này hóa ra lại chính là chủ nhân của Bạch Ngọc sơn trang.
Nếu như hắn sớm biết đối phương có một bối cảnh đáng gờm như thế này, thì đời nào hắn lại đối xử tệ bạc với cậu như vậy?
Dẫu có phải từ bỏ toàn bộ sản nghiệp của Bạch lão tam đi chăng nữa, chỉ cần có thể bắt quàng làm họ, kết giao được với vị chủ trang này thì đó cũng là một niềm thể diện lớn lao biết bao nhiêu!
“Cha, chuyện này…… Vị đường ca này…… Sao lại có thể là chủ tử của Bạch Ngọc sơn trang được chứ?” Con gái của Bạch lão nhị lúc này mới hoàn hồn, lẩm bẩm đầy tiếc nuối: “Y giàu có như vậy, cớ sao lại sống tiết kiệm đến thế, chỉ mặc mỗi một bộ y phục vải thô đơn sơ. Nếu như y ăn mặc sang trọng một chút, bọn con làm sao đến nông nỗi nhìn lầm như thế này……”
“Bây giờ có nói mấy lời này thì còn ích gì nữa?” Bạch lão nhị oán hận cắt ngang lời ả.
“Vậy chúng ta……” Thê tử của Bạch Đại Lang ngập ngừng hỏi: “Có nên quay lại nói vài câu xin lỗi với y không?”
“Muộn rồi!” Bạch lão nhị lắc đầu thở dài: “Nhìn thái độ của y vừa rồi là biết cậu ta căn bản không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với chúng ta. Bây giờ có cố đấm ăn xôi nhận người thân thì cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi. Đi thôi!”
Bạch lão nhị hạ lệnh một tiếng, cả nhà đành luyến tiếc bước một bước lại ngoảnh đầu một cái, mang theo đầy bụng tâm sự cay đắng và tiếc nuối mà rời khỏi thôn Bạch Đường……
Sau khi bọn họ rời đi, thôn Bạch Đường lại khôi phục dáng vẻ yên ả, thanh bình như những ngày xưa cũ.
Thấm thoắt mấy ngày trôi qua, thôn Bạch Đường bước vào tháng Chạp, đây cũng là khoảng thời gian có thời tiết giá rét nhất trong năm.
Mùa đông ở vùng Giang Nam tuy không kéo dài, nhưng lúc thiết kế Bạch Ngọc sơn trang, Bạch Thuật vẫn đặc biệt cho xây dựng hệ thống địa long sưởi ngầm. Giờ đây trời chuyển lạnh, cậu liền sai gia nhân đốt địa long lên.
Một khi địa long được đốt lên, bên trong Bạch Ngọc sơn trang ấm áp vô cùng, mọi người thậm chí có thể đi chân trần trên sàn nhà, khắp nơi đều tỏa ra hơi ấm khô ráo, dễ chịu.
Nhà cũ của Tạ gia tuy được sửa sang rất khang trang, nhưng trong các gian phòng lại không có hệ thống sưởi ngầm này mà chỉ có thể dùng các chậu than để sưởi ấm. Dù có dùng tới loại than bạc tốt nhất đi chăng nữa thì trong phòng vẫn khó tránh khỏi vương lại chút khói bụi mịt mờ.
Tạ Hòe Ngọc ngửi phải thứ khói than ấy nhiều liền đâm ra có chút ho hắng khan. Bạch Thuật trông thấy mà xót xa vô cùng, bèn nằng nặc bắt hắn phải dọn sang trang viên ở cùng mình.
Tạ Hòe Ngọc không chịu nổi sự bướng bỉnh khẩn khoản của cậu, đành phải thu dọn một ít hành lý rồi dọn qua đó ở hẳn.
Qua tháng Chạp là đến ngày Tết năm mới, theo lẽ thường tình thì Tạ Hòe Ngọc sẽ phải khởi hành trở về kinh thành.
Thế nhưng năm nay có lẽ do Tạ bá gia không muốn nhìn mặt hắn, và ngay cả Lâu thị cũng không có ý định để hắn trở về, cho nên mãi đến tận thời điểm này hắn vẫn chưa nhận được bất kỳ thư từ nào từ Tạ phủ ở kinh đô gửi tới.
Ngược lại, Lâu thị chỉ phái người gửi tới rất nhiều vật tư, đồ dùng để ăn Tết, xem chừng là có ý muốn để hắn ở lại hẳn nơi nông thôn này đón năm mới.
Tạ Hòe Ngọc liền thuận nước đẩy thuyền theo ý họ, chủ động viết một bức thư gửi đi, lấy cớ rằng nơi thôn dã tuyết rơi dày đặc làm nghẽn lối đi, không tiện cho việc đi lại đường xa.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ ba ngày sau hắn đã nhận được thư trả lời từ Tạ gia. Trong thư nói rõ đường sá từ kinh thành đến thôn Bạch Đường vô cùng gian nan, trắc trở, trời đông giá rét hại người, bảo hắn cứ ở lại nông thôn nghỉ ngơi dưỡng bệnh qua năm mới, không cần phải nhọc công lặn lội trở về làm gì nữa.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Thuật: Mấy độc giả cứ giục em mau mau sinh trứng cho anh kìa!
Tạ Hòe Ngọc: Không được…… Em dù sao cũng là một ca nhi, nếu như chưa thành thân đã có con, việc này đối với thanh danh của em sẽ có điều tổn hại.