Trong ba anh em Bạch gia, Bạch lão đại học hành khá nhất, nhưng vì là con cả, phải sớm gánh vác gia nghiệp nên đành gác lại bút nghiên, xuống đồng làm ruộng từ sớm.
Bạch lão nhị học hành cũng coi như cần cù, bởi vậy về sau gia đình liền gom góp cho hắn tiếp tục học, hắn còn thi đỗ cả đồng sinh.
Chỉ có Bạch lão tam là nhỏ tuổi nhất, vốn không màng học hành, sớm đã bỏ học rồi cũng về nhà cuốc đất trồng rau.
Trước khi Bạch lão đầu tạ thế, ba anh em Bạch gia đã chia gia sản.
Bởi vì Bạch lão đại phải phụng dưỡng mẫu thân, nên đất ruộng trong nhà được chia nhiều hơn vài mẫu. Lại vì Bạch lão tam là con út, bản thân chẳng có bản lĩnh gì lại được cha mẹ nuông chiều, nên lão ta cũng được chia không ít ruộng đất.
Còn lại mỗi Bạch lão nhị, vì từ nhỏ đọc sách tiêu tốn không ít bạc tiền, lại thi đỗ đồng sinh, bản lĩnh tất nhiên là mạnh hơn hai người anh em kia đôi chút.
Khi Bạch lão đầu chia gia sản trước lúc lâm chung, phần ruộng đất chia cho hắn lại là ít nhất.
Ngày trẻ Bạch lão nhị thi đỗ đồng sinh, tuy không danh giá bằng tú tài nhưng ở trong thôn cũng là chuyện vô cùng vẻ vang, nở mày nở mặt.
Bạch lão đầu chia gia sản không đều, hắn tất nhiên cho rằng lão nhân thiên vị. Hắn luôn cảm thấy với bản lĩnh của mình, dẫu không được chia phần nhiều nhất thì cũng không thể ít hơn kẻ chẳng làm nên trò trống gì như lão tam.
Cũng chính vì vậy, sau khi chia gia sản, Bạch lão nhị liền đâm ra oán hận Bạch gia.
Hắn dứt khoát bán phắt phần ruộng đất được chia, rồi rời khỏi thôn Bạch Đường bay cao chạy xa, mấy chục năm qua chưa từng một lần trở lại.
Nói đi cũng phải nói lại, Bạch lão nhị kia cũng là kẻ có năng lực.
Năm đó hắn mang theo vợ cả cùng nam nhi rời thôn Bạch Đường, một mạch lên thẳng phủ thành. Chỉ bằng vào bản lĩnh biết chữ biết viết, hắn mưu được một chân giúp người ta viết thư từ sai vặt ở trạm dịch.
Thấm thoắt mười mấy năm trôi qua, hắn thăng tiến từng bước, giờ đây đã trở thành chủ quản của trạm dịch này.
Hiện tại mỗi tháng Bạch lão nhị có thể nhận được hai ba lượng bạc tiền lương, lại thêm chút bổng lộc dầu mỡ người ta hiếu kính, ngày tháng trôi qua cũng coi như sung túc.
Bởi vậy, nếu không phải Bạch Bảo Sơn sai người tìm được hắn, nói rằng Bạch gia có một khoản sản nghiệp cần hắn về kế thừa, hắn nửa điểm cũng không muốn dính dáng lại với đám thân thích ở thôn Bạch Đường này.
Bạch lão nhị tới đây vội vàng, vừa đến thôn, Bạch Bảo Sơn đã tất tả đi tìm Bạch Thuật, cho nên ông cũng chưa kịp nói rõ tình hình hiện tại của thôn Bạch Đường cho hắn biết.
Thành thử khi nhìn thấy Bạch Thuật, hắn hoàn toàn không thể ngờ được đứa cháu này hiện giờ đã phát đạt. Hắn chỉ nghĩ đây là một ca nhi nghèo khổ sớm mất cha mẹ, lại thuộc diện quá lứa lỡ thì mãi chẳng gả đi được.
Nghe Bạch Bảo Sơn giới thiệu về Bạch Thuật, Bạch lão nhị chỉ hờ hững gật đầu, một lời hỏi han ân cần cũng không có.
Mấy đứa con đi bên cạnh hắn tuổi tác còn nhỏ, thái độ lại càng lộ rõ ra mặt. Chúng rõ ràng là không muốn có bất kỳ dây dưa nào với Bạch Thuật, chỉ sợ bị người bà con nghèo này bám lấy.
Trong số bốn người trẻ tuổi đối diện với Bạch Thuật, có một đôi nam nữ tuổi tác nhỉnh hơn, vừa nhìn là biết phu thê.
Người nam tử có nét mặt giống Bạch lão nhị đến ba phần, nữ tử bên cạnh da dẻ trắng trẻo, ánh mắt có vẻ rất khôn ngoan, sắc sảo.
Còn lại là một đôi nam nữ nhỏ tuổi hơn, tuổi xấp xỉ nhau, đều giống Bạch lão nhị đến năm phần.
Trong đó, đứa con gái nhỏ môi hồng răng trắng, gương mặt tròn trịa, dáng vẻ vô cùng kiêu kỳ.
Nàng liếc nhìn Bạch Thuật một cái, liền chán ghét lùi lại một bước, ghé sát vào tai mẫu thân nàng nhỏ giọng nói: “Nương, đây không phải là vị đường ca nông thôn mà trước đó mọi người nhắc tới đấy chứ? Y tới đây là muốn tranh giành ruộng đất với chúng ta sao?”
Nàng tự cho là mình nói rất nhỏ, nhưng lời vừa ra khỏi miệng thì người chung quanh đều đã nghe thấy sạch sành sanh.
Bạch Thuật nheo mắt nhìn nàng một cái. Nàng kia liền lộ ra vẻ sợ hãi, vội trốn ra sau lưng mẫu thân nàng.
Bạch Thuật nhíu mày, ấn tượng của cậu đối với nhà Bạch lão nhị chẳng ra làm sao.
Chút sản nghiệp rách của Bạch lão tam, cậu nguyên bản căn bản không thèm để vào mắt, nếu như nhà Bạch lão nhị tỏ ra bổn phận, thiện lương, cậu có khi liền nhường hết cho họ.
Nhưng nhà Bạch lão nhị hiện tại lại có thái độ như thế, cứ như thể số ruộng đất kia vốn dĩ là thứ họ hiển nhiên phải được hưởng vậy.
Đã như vậy, Bạch Thuật ngược lại không muốn làm gia đình họ được hời, cứ theo quy củ mà phân chia cho sòng phẳng!
Thái độ của họ khiến Bạch Bảo Sơn vô cùng khó xử, trong lòng cũng dâng lên một cục tức.
Bạch lão nhị tuy có chút chức dịch ăn lộc quan, nhưng gia sản cũng chỉ đến thế, vậy mà dám chạy đến trước mặt ông lên mặt tự cao tự đại.
Chưa nói tới việc Bạch Thuật hiện giờ thân gia bạc triệu, so với bọn họ không biết cao hơn bao nhiêu lần.
Cũng tại bản thân bọn họ không có mắt, có mắt như mù không thấy Thái Sơn, ông liền cũng lười nhắc nhở.
Bạch Thuật nhìn thấy bộ mặt của đám thân thích này, trong lòng thầm cười lạnh.
Cũng may hôm nay mình ăn mặc mộc mạc, mới có thể nhìn thấu được bộ mặt thật của bọn họ.
Người ta đã có thái độ như thế với cậu, cậu tự nhiên cũng chẳng dại gì mà đem mặt nóng đi dán mông lạnh.
Vì thế cậu liền trực tiếp nói với Bạch Bảo Sơn: “Bảo Sơn thúc, nếu đã muốn phân chia gia sản thì mau chóng tiến hành đi ạ. Xong xuôi còn để cháu về làm việc, đỡ lãng phí thời gian.”
Bạch lão nhị nghe vậy cũng tiếp lời: “Đúng là đạo lý này, đã tới đây để phân chia sản nghiệp thì cứ tính toán cho rõ ràng, chuyện khác để sau hãy nói.”
Thấy cả hai bên đều yêu cầu như vậy, không hề có ý muốn ôn lại chuyện cũ.
Bạch Bảo Sơn nghe xong liền vào trong phòng cầm ra một tờ giấy kê khai, trên đó ghi chép lại di sản của nhà Bạch lão tam.
Ông đem những di sản đó lần lượt đọc to trước mặt Bạch Thuật và nhà Bạch lão nhị, để hai bên cùng biết rõ rốt cuộc gồm có những gì.
Trước khi chết, nhà Bạch lão tam có mười mẫu ruộng thượng đẳng và năm mẫu ruộng trung đẳng. Trong đó mười mẫu ruộng thượng đẳng là vốn có của lão ta, năm mẫu ruộng trung đẳng là mua thêm sau này.
Ngoài ra, lão ta còn có một gian nhà tổ của Bạch gia, tám mươi lượng bạc mặt, cùng một số lương thực và nồi niêu xoong chảo các thứ.
Bạch Bảo Sơn cũng là người cẩn thận, đều kê khai đầy đủ không sót một thứ, cùng nhau đọc lên.
Sau khi đọc xong, Bạch Bảo Sơn liền nói: “Theo quy củ trong tộc, sản nghiệp của Bạch lão tam sẽ được chia đều cho thân thích trong vòng năm đời. Nếu trong vòng năm đời không có người thân thích, hoặc không có ai muốn kế thừa, thì ruộng đất sẽ được sung vào làm công điền của tộc, tiền tài sẽ nộp vào quỹ chung của Bạch gia để tu sửa từ đường.”
Bạch Thuật và Bạch lão nhị đều là thân thích trong vòng năm đời của Bạch lão tam, bởi vậy số sản nghiệp này trước tiên sẽ do hai người bọn họ phân chia.
Bạch lão nhị nghe vậy liền thẳng thừng nói: “Bạch Thuật thân là ca nhi, sớm muộn gì cũng phải gả đi, đến lúc đó liền không còn là người của Bạch gia nữa. Ruộng đất của Bạch lão đại, họ muốn cho y làm của hồi môn thế nào ta không bàn tới, nhưng di sản của Bạch lão tam là sản nghiệp của Bạch gia, làm gì có đạo lý để cho một ca nhi kế thừa.”
Lời này của Bạch lão nhị thực chất cũng không phải hoàn toàn vô lý. Triều đại Đại Tuyên từ trước đến nay đều trọng nam khinh nữ và ca nhi. Trong việc phân chia gia sản, nữ tử và ca nhi đã xuất giá là không có quyền kế thừa.
Nhưng ngặt nỗi hiện tại Bạch Thuật vẫn chưa xuất giá, thứ hai là thân phận của cậu bây giờ đã khác xưa, sau lưng lại có Tạ Hòe Ngọc làm chỗ dựa, thực sự không thể khinh thường, Bạch Bảo Sơn cũng không muốn đắc tội cậu.
Vì thế Bạch Bảo Sơn liền thử nhìn về phía Bạch Thuật hỏi: “Đại điệt nhi, cháu thấy thế nào?”
Một tiếng “Đại điệt nhi” này là để kéo gần quan hệ với Bạch Thuật, ngụ ý ông vẫn đứng về phía cậu. Còn về phần nếu như Bạch Thuật căn bản không thèm chấp nhặt chút gia sản này, thì chia hết cho Bạch lão nhị cũng được, dù sao bớt một chuyện vẫn hơn là thêm một chuyện.
“Cứ theo quy củ mà chia đi ạ.” Giọng điệu Bạch Thuật thản nhiên nói: “Cháu nhớ không lầm thì nhà Bạch lão tam còn có hai mẫu đất là thu từ chỗ cha cháu ngày trước. Hiện giờ lão ta đã đi rồi, hai mẫu đất đó coi như trả lại cho cháu. Những sản nghiệp còn lại cứ chiếu theo quy củ của tộc mà làm là được.”
Trong lòng Bạch Bảo Sơn giật nảy một cái. Nếu Bạch Thuật không muốn số sản nghiệp kia, tất nhiên chỉ cần một câu từ bỏ là xong chuyện.
Nhưng câu “Cứ theo quy củ mà chia” này của cậu, lại còn đặc biệt đòi lại hai mẫu đất kia, rõ ràng là muốn phân tranh sòng phẳng với nhà Bạch lão nhị rồi.
Bạch Bảo Sơn chỉ cân nhắc trong một chớp mắt liền lập tức có quyết định.
Giữa Bạch Thuật và Bạch lão nhị, Bạch Bảo Sơn tất nhiên là thiên vị Bạch Thuật.
Chớ nói hiện giờ cậu giàu có, sau lưng lại có Tạ công tử chống lưng, giúp ông có được không ít chỗ tốt.
Chỉ tính riêng việc ngày lễ ngày tết cậu vẫn luôn nhớ tới ông, thường xuyên biếu chút gạo mì dầu muối, điểm này đã ăn đứt nhà Bạch lão nhị không biết bao nhiêu lần rồi.
Bạch lão nhị này phát đạt nhiều năm qua cũng chưa từng về nhà lấy một lần, cha mẹ huynh đệ qua đời cũng không xuất hiện, càng miễn bàn đến chuyện nhớ tới người tộc thúc họ hàng xa như ông.
Liền tính hiện giờ ông có nói đỡ cho hắn, cũng chẳng được hắn cảm ơn câu nào, trái lại còn đắc tội với Bạch Thuật, đó mới là điều đại bất lợi đối với ông.
“Khụ khụ!” Bạch Bảo Sơn ho khan một tiếng, nói với Bạch lão nhị: “Đại điệt nhi nói có lý. Nhà Bạch lão tam đúng là có hai mẫu ruộng đất nguyên bản là lấy từ nhà Bạch lão đại, tất nhiên không nên gộp chung vào để phân chia. Khoản này ta tự mình làm chủ, trả lại cho Bạch đại điệt nhi trước.”
Nói đoạn, ông liền từ trong đống giấy tờ tìm ra một tờ khế đất, tờ khế đất đó là được viết khi Bạch Thuật chia gia sản trước kia. Trong đó có hai mảnh ruộng thượng đẳng để lại cho nhà Bạch lão tam. Hiện giờ ông liền đưa nó cho Bạch Thuật, bảo cậu cất giữ trước.
Bạch lão nhị vừa nhìn thấy tình thế này, không khỏi ngẩn người ra một lúc.
Hắn lập tức đứng phắt dậy, không vui nói với Bạch Bảo Sơn: “Thôn trưởng, cách chia này của ông là có ý gì? Là khinh thường nhà Bạch lão nhị ta không có người ở thôn Bạch Đường này sao?”
“Đúng thế! Làm gì có kiểu chia ruộng đất như ông?” Nam nhi trưởng của Bạch lão nhị cũng bước lên phía trước, định ra vẻ lý luận với Bạch Thuật.
“Cách chia này của ta hợp tình hợp lý, có vấn đề gì chứ?” Bạch Bảo Sơn rướn cổ lên nói, bộ dạng như một hòn đá cứng không chịu nhân nhượng: “Bạch lão nhị ngươi mười mấy năm không về thôn, một không phụng dưỡng hiếu kính bề trên, hai không hữu ái đùm bọc anh em. Ta dẫu có một cắc cũng không chia cho ngươi thì đó cũng là lẽ phải. Ta hiện giờ đã cất công sai người tìm ngươi từ phủ thành về đây, ấy là vì Bạch Bảo Sơn ta làm việc phân minh, ngay thẳng. Nếu ngươi không phục, cứ việc lên nha môn mà kiện, để xem phủ nha phân xử thế nào.”
“Đại Lang, lùi lại.” Bạch lão nhị bị nghẹn họng, liền gọi con trai cả một tiếng, xám xịt lui trở về.
Bạch Bảo Sơn tuy có phần thiên vị, nhưng ông cũng nắm thóp được nhược điểm của đối phương.
Hắn mười mấy năm không trở về, lúc mẫu thân và huynh đệ qua đời cũng không hề lộ diện. Nếu có làm ầm lên đến phủ nha thì hắn cũng chẳng chiếm được nửa phần lý.
Bị phụ thân cản lại, nam nhi trưởng của Bạch lão nhị cũng đành im hơi lặng tiếng, hậm hực ngồi xuống. Vợ của gã vội vàng ở bên cạnh vuốt ngực xuôi giận cho gã, miệng còn lẩm bẩm: “Đại Lang chàng đừng tức giận, tức sinh bệnh thì thật không đáng. Đồ đạc ở cái chốn thôn quê này, cũng chỉ có hạng người chưa từng thấy qua sự đời mới thèm tranh đoạt. Chúng ta hiện giờ ở phủ thành sống sung túc như vậy, thiếu đi ngần này chẳng qua cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông.”
Nghe ả nói vậy, trong lòng Bạch lão nhị cũng thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Bạch Bảo Sơn lại thầm cười thầm trong bụng, mấy kẻ này thật sự nghĩ mình an gia ở phủ thành là đã cao hơn đám nông phu bọn ông một bậc rồi sao?
Đã nói là không thèm để ý đến chút đồ vật này, thì cả gia đình kéo nhau về đây làm cái gì? Sao không dứt khoát quyên góp hết cho tộc nhân đi cho xong.
Ông vừa nghĩ bụng như thế, vừa tiếp tục phân chia phần sản nghiệp còn lại.
Bạch lão tam còn lại tám mẫu ruộng thượng đẳng, Bạch Bảo Sơn chia đều cho mỗi bên bốn mẫu, còn năm mẫu ruộng trung đẳng kia thì lại không dễ chia chẵn.
“Ruộng trung đẳng và nhà tổ, hai bên tự chọn một thứ đi.” Bạch Thuật lên tiếng: “Năm mẫu ruộng trung đẳng giá trị khoảng hai mươi lăm lượng, căn nhà tổ chiếm diện tích hai mẫu nhưng sửa sang lại cũng tốn kém bạc tiền, tính ra giá trị cũng tương đương nhau.”
“Vậy chúng ta tất nhiên chọn ruộng trung đẳng rồi!” Bạch lão nhị lập tức chộp lấy cơ hội nói. Bọn họ có trở về thôn Bạch Đường ở đâu mà cần căn nhà tổ kia làm gì, tự nhiên lấy ruộng trung đẳng là có lợi nhất, nói xong hắn còn làm bộ hào phóng bồi thêm một câu: “Mấy thứ nồi niêu xoong chảo trong căn nhà tổ kia liền để lại cho ngươi cả đấy.”
------
Tác giả có lời muốn nói: Nhà Bạch lão nhị không hẳn là kẻ đại gian đại ác, chỉ là kiểu thân thích bình thường, có chút tính toán ích kỷ mà thôi. Giải quyết xong việc phân chia sản nghiệp là họ sẽ đi liền.
Ba anh em Bạch gia:
Bạch lão đại: thật thà chất phác, chịu thương chịu khó, vì là con cả nên được chia nhiều ruộng nhất.
Bạch lão nhị: cần cù thông minh, vì tiêu tốn tiền bạc học hành nên được chia ruộng ít nhất.
Bạch lão tam: được nuông chiều từ bé, tính khí hư hỏng nên được cha mẹ thiên vị chia cho nhiều phần hơn Bạch lão nhị.
Tình huống của ba anh em này, trên thực tế vốn dĩ rất thường gặp.