"Ngươi muốn bán cá?" Nghe Bạch Thuật nói vậy, Trần ca nhi có chút kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu ra. Với bản lĩnh bắt cá của Bạch Thử, đem cá đi bán quả thực là một kế sinh nhai không tệ. Chỉ tiếc, với thanh danh hiện giờ của hắn, e rằng không dễ bán được.
Vì thế Trần ca nhi thành thật nói: "Nếu ngươi muốn bán cá ở Bạch Đường thôn, ngoài mấy nhà làm rượu ra, chắc chẳng có mấy ai chịu bỏ tiền mua đâu. Chi bằng ngươi lên huyện thành phía đông mà bán, bên đó người có tiền nhiều, cá tôm cũng dễ bán hơn."
Lời của Trần ca nhi khiến hai mắt Bạch Thuật sáng lên. Hóa ra phía đông thôn còn có một huyện thành?
Hơn nữa trang tử của Tạ gia cũng nằm ở phía đông. Nếu ngày nào hắn cũng mang cá đi bán, chẳng phải vừa hay có thể đi ngang qua Tạ gia sao? Cũng tiện mang đồ cho giống đực kia.
Bạch Thuật lập tức kích động nắm lấy tay Trần ca nhi: "Huynh đệ tốt! Quen được ngươi đúng là phúc khí của ta! Sau này ngày nào ta bắt được cá cũng sẽ đưa ngươi vài con, coi như cảm ơn ngươi đã cho ta ý kiến hay như vậy."
Nghe hắn nói thế, Trần ca nhi ngược lại thấy ngại.
Chút sợ hãi đối với Bạch Thử trong lòng hắn cũng tan biến sạch sẽ, chân thành nói: "Bạch Thử à, ngươi cứ ở mãi Bạch gia thế này cũng không phải cách. Vừa hay ngươi có tay nghề tốt như vậy, chi bằng kiếm thêm ít tiền, sau này dọn lên huyện thành sống đi."
Rời khỏi Bạch Đường thôn, sẽ chẳng còn ai biết thanh danh của Bạch Thử. Biết đâu hắn còn có thể tự tìm được một mối hôn sự tốt.
Bạch Thuật đương nhiên không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ gật đầu đáp: "Ta biết rồi. Đợi ta kiếm đủ tiền, tự nhiên sẽ rời đi."
Từ biệt Trần ca nhi xong, hắn lại tiếp tục xuống sông bắt cá. Chẳng bao lâu, mười mấy ống trúc đều đầy ắp đủ loại thủy sản.
Bạch Thuật nghĩ ngợi một lúc, liền lựa mấy con cua đồng lớn, dùng lá cỏ buộc lại bỏ đầy một ống; lại đựng riêng một ống tôm sông; còn cá trắm đen thì chọn ba bốn con dài cỡ một thước, dùng cỏ xâu lại treo bên hông. Sau đó cõng mười mấy ống trúc, đi về phía huyện thành phía đông.
Suốt dọc đường, người đi đường vừa thấy hắn liền tránh sang hai bên.
Đi được nửa đường, hắn lại gặp người đàn ông trung niên hôm qua dẫn theo bọn trẻ. Vừa nhìn thấy Bạch Thuật, đối phương đã hoảng hốt cúi đầu, né sang ven đường.
Ngược lại, ba đứa nhỏ vừa trông thấy mấy con cá trắm đen bên hông hắn đã bắt đầu ồn ào.
"Cha, cá!"
"Ăn cá!"
"Con muốn ăn cá!"
Mấy đôi mắt chăm chăm nhìn chằm chằm đám cá, nước miếng suýt chảy cả xuống.
Bạch Thuật nhìn mà vừa thấy buồn cười vừa thấy đáng thương. Ở Trùng tinh, trẻ con đều được hưởng nền giáo dục tốt nhất miễn phí, tuyệt đối không có chuyện ngay cả cơm cũng ăn không đủ no như thế này.
Hắn dừng bước, lấy một ống trúc đựng đầy mấy loại cá tạp không đáng tiền đưa cho người đàn ông kia: "Mang về cho bọn nhỏ ăn đi. Không phải cá ngon gì, nhưng nấu canh vẫn rất ngọt."
Thấy người nọ không chịu nhận, hắn liền đặt ống trúc xuống đất, không quay đầu mà rời đi.
Đợi hắn đi xa, Vương Mộc Đầu mới chậm rãi nhặt ống trúc lên, ngẩn người nhìn đám cá nhỏ bên trong, rồi lại quay đầu nhìn theo hướng Bạch Thử rời đi...
Bạch Thuật đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng cũng tới trước cổng Tạ gia.
Lúc này đã gần giữa trưa, cửa viện Tạ gia mở rộng. Mấy tên tôi tớ quét dọn đang tất bật ra vào.
"Xin hỏi chủ nhân nhà này có ở đây không?" Bạch Thuật bước lên, giữ lấy một tên tôi tớ hỏi.
"Ngươi là?" Tên tôi tớ đánh giá hắn một lượt, vừa nhìn thấy cá trắm đen bên hông liền lớn tiếng gọi: "Tiểu Thụ! Người bán cá tới rồi!"
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Thụ từ trong viện đi ra. Vừa thấy Bạch Thuật, hắn liền hung hăng trừng mắt, không mấy vui vẻ nói: "Bán cá đúng không? Đi theo ta."
Bạch Thuật định nói mình không phải tới bán cá mà là tới tặng cá, nhưng vừa nghe có thể vào Tạ gia, nghĩ đến có cơ hội gặp được giống đực kia, lập tức thấy lâng lâng trong lòng, vội vàng đi theo phía sau Tiểu Thụ.
Tiểu Thụ dẫn hắn thẳng tới hậu viện. Đầu bếp nữ cùng mấy bà tử nhóm lửa đang bận bịu nấu cơm trong sân.
Tiểu Thụ chỉ vào một cái chậu gỗ đựng nước giếng: "Được rồi, đổ cá vào đây đi."
Vừa nhìn là biết nơi này chuyên cho hạ nhân lui tới. Giống đực kia là công tử Tạ gia, chắc chắn sẽ không đến chỗ bừa bộn thế này. Bạch Thuật không khỏi thấy hơi thất vọng.
Nhưng hắn vốn cũng chỉ tới đưa cá. Có thể gặp được đối phương thì tốt, không gặp cũng đành chịu.
Vì thế hắn đổ cá trắm đen, tôm sông cùng cua vào trong chậu, còn nhắc: "Nuôi cá bằng nước giếng dễ chết lắm, dùng nước sông thì sống được lâu hơn."
"Được rồi được rồi!" Tiểu Thụ mất kiên nhẫn đáp: "Xong thì theo ta, ta còn nhiều việc phải làm."
Nói rồi lại vội vàng dẫn Bạch Thuật tới một gian thiên sảnh, bảo hắn ngồi xuống: "Ngươi cứ chờ ở đây."
Trong lòng Bạch Thuật lập tức vui hẳn lên. Chẳng lẽ chủ nhân hắn muốn gặp mình?
Hắn ngoan ngoãn ngồi xuống bên bàn chờ đợi, trong lòng không khỏi căng thẳng. Một lát nữa gặp được giống đực kia, hắn nên nói gì đây?
Dù tuổi cũng không còn nhỏ, nhưng hắn vẫn luôn chinh chiến nơi tiền tuyến, chưa từng có thời gian hẹn hò với giống đực nào. Kiểu một mình gặp riêng giống đực mình thích như thế này, đây còn là lần đầu tiên.
Bạch Thuật đợi một lúc, liền thấy một tên tôi tớ bưng khay đi tới. Trên khay có một bát cơm trắng, một đĩa thịt kho, một đĩa đậu hũ cùng một chén trà.
Tên tôi tớ đặt khay xuống bàn, lại lấy từ trong túi ra ba xâu tiền đồng: "Người bán cá, đây là tiền công của ngươi. Ăn xong bữa này thì tự mình rời đi đi."
Nói xong, hắn quay đầu bỏ đi.
Bạch Thuật ngẩn người, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác mất mát khó tả. Hắn ngơ ngác nhìn bàn thức ăn ngon trước mặt.
Thân thể này cũng chẳng biết đã bao lâu chưa được ăn thịt. Vừa ngửi thấy mùi thịt, nước miếng đã không ngừng tiết ra, bụng cũng réo ầm ĩ thúc giục.
Nhưng trong lòng hắn lại thấy bữa cơm này khó mà nuốt trôi.
Ở Trùng tinh, nếu một giống đực không thích một giống cái nào đó, nó sẽ từ chối toàn bộ đồ mà giống c** ** tặng.
Hắn tặng cá cho Tạ công tử, đối phương lại đưa tiền cho hắn. Đây chẳng phải là biểu hiện không muốn dính líu quan hệ với hắn sao?
Nếu là trước kia, Bạch Thuật tuyệt đối có lòng tin rằng, với điều kiện của mình, toàn bộ giống đực ở Trùng tinh đều sẽ không nỡ mở miệng từ chối hắn. Nhưng hiện tại hắn không còn là chiến thần năm xưa nữa, chỉ là một ca nhi vừa gầy vừa nghèo.
Ngay cả bản thân còn bữa đói bữa no, làm sao dám mong một giống đực ưu tú sẽ nhìn mình bằng con mắt khác?
Hắn còn cần thời gian. Có lẽ một năm, có lẽ ba năm, để gây dựng nên một thân phận khiến người khác không thể xem nhẹ. Nhưng đến lúc ấy... vị công tử kia còn chờ hắn sao?
Bạch Thuật thực sự không nuốt nổi bữa cơm này. Hắn xách mấy ống trúc còn lại, để ba xâu tiền đồng trên bàn rồi đứng dậy rời đi.
Lúc đi vào, hắn theo sau Tiểu Thụ nên chẳng để ý đường đi. Khi ấy trong lòng hắn chỉ toàn cảm giác lâng lâng vui sướng. Đến lúc đi ra, lại vô tình đi nhầm hướng.
Bạch Thuật vòng tới vòng lui, chẳng hiểu sao lại đi đến bên một hồ nước.
Hồ không lớn, phía đối diện là một dãy hành lang treo rèm. Bạch Thuật nhìn đám rèm lay động trước mắt, hoàn toàn không biết nên đi hướng nào mới đúng.
Mơ hồ thấy phía sau rèm có bóng người đứng đó, hắn liền đứng bên hồ lớn tiếng gọi: "Vị tiểu huynh đệ kia, cho hỏi đường ra ngoài đi hướng nào vậy?"
Bóng người kia khựng lại.
Một lát sau, người nọ bước lên, vén rèm lên, lộ ra gương mặt khiến Bạch Thuật ngày đêm nhung nhớ.