Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 10

Tạ Hòe Ngọc một thân bạch y, sống lưng thẳng tắp đứng nơi hành lang. Gió nhẹ lướt qua, thổi tung vạt áo, càng tôn lên dáng người cao ráo đĩnh đạc của hắn.

Thần sắc hắn hơi lạnh nhạt. Ánh mặt trời phủ lên gương mặt kia một tầng ánh vàng nhàn nhạt, khiến hắn càng thêm xuất trần thoát tục.

Bạch Thuật giống như bị ai đó đấm thẳng vào đầu, cả người choáng váng. Mỗi một động tác, mỗi một biểu cảm của người kia đều khiến hắn mê mẩn.

Đầu óc ong ong, bao nhiêu lời đã chuẩn bị sẵn đều quên sạch. Hắn chỉ biết ngây ngốc đứng đó nhìn đối phương, vành tai lặng lẽ nhuốm một tầng đỏ mỏng.

·

Đầu hạ, nắng giữa trưa đã bắt đầu gay gắt.

Tạ Hòe Ngọc cố ý sai người bày một chiếc bàn trên hành lang cạnh hồ nước, lại treo rèm lên, còn mình thì đứng đó luyện chữ.

Hắn vừa mới dọn về nhà cũ, rời xa mớ hỗn độn trong Tạ gia.

Ở nơi thâm sơn cùng cốc này không có phồn hoa quyền quý của kinh thành, cũng không có nhân mạch hay danh sư chỉ điểm học hành. Ba năm sau quay lại kinh thành, e rằng mọi người chỉ còn nhớ Tạ gia nhị công tử Tạ Thụy An, chẳng còn ai nhớ tới hắn — Tạ Hòe Ngọc.

Phụ thân và Lâu thị đều cho rằng như vậy là có thể đè ép hắn tới cùng. Ở nơi quê mùa này ba năm, lại bỏ lỡ kỳ xuân vi sang năm, chờ đệ đệ hắn bảng vàng đề danh, Tạ gia sẽ càng không còn chỗ cho hắn đứng.

Sở dĩ hắn đồng ý về nhà cũ thủ hiếu cho tổ mẫu, chẳng qua là lấy lui làm tiến.

Khắp Tạ gia đều là tai mắt của Lâu thị, hắn muốn làm gì cũng khó khăn trùng điệp. Nhưng ở nhà cũ nơi thôn quê này, lại là địa bàn của Tạ Hòe Ngọc, hành sự thuận tiện hơn nhiều.

Chờ hắn đủ lông đủ cánh, lại đón đệ đệ ra ngoài, khi ấy phụ thân và Lâu thị cũng chẳng thể làm gì được hắn nữa.

Đang lúc thất thần suy nghĩ, bên hồ bỗng vang lên một giọng nói từ xa: “Vị tiểu huynh đệ này, xin hỏi đường ra ngoài rốt cuộc đi bên nào?” Giọng nói trong trẻo dễ nghe, không cao không thấp, khiến người ta như được gió xuân phả vào mặt.

Chỉ tiếc âm thanh ấy lọt vào tai Tạ Hòe Ngọc lại chẳng hề êm tai đến vậy. Hắn khẽ nhíu mày, trong đầu hiện lên vài suy nghĩ, trong lòng cũng dâng lên chút khó chịu.

Xem ra đám hạ nhân sau khi tới thôn quê đã lơi lỏng quá mức, vậy mà lại để người lạ tùy tiện tiến vào, còn để hắn đi thẳng tới hậu viện.

Nếu người này do Lâu thị phái tới, lúc này quanh đây lại chẳng có lấy một tên hạ nhân, e rằng tính mạng hắn cũng gặp nguy hiểm.

Nghĩ vậy, sắc mặt Tạ Hòe Ngọc lập tức lạnh đi vài phần.

Hắn bước tới vén rèm lên, liền thấy bên kia hồ nước là một thiếu niên đen gầy.

Thiếu niên mặc bộ quần áo rách nát đến mức không còn nhìn ra màu sắc, sau lưng đeo hơn chục ống trúc. Vừa thấy hắn liền ngây người đứng sững, cả khuôn mặt đỏ bừng……

Trông cũng không giống kẻ có mưu đồ gì, chắc thật sự là đi lạc đường……

Sắc mặt Tạ Hòe Ngọc dịu xuống, mở miệng hỏi: “Ngươi vào bằng cách nào? Sao lại một mình đi tới đây?”

“Ta…… Ta tới đưa cá, Tiểu Thụ dẫn ta vào.” Thiếu niên lắp bắp đáp.

“Đưa cá?” Tạ Hòe Ngọc chợt động tâm, lập tức nhớ ra ca nhi hôm nọ gặp qua. Hắn nhìn kỹ mới phát hiện giữa mày thiếu niên đúng là có một nốt ruồi son. Chỉ là da hắn quá đen, nốt ruồi lại quá nhạt, nhất thời khiến người khác khó mà nhận ra.

Phát hiện đây là ca nhi mình từng gặp qua một lần, Tạ Hòe Ngọc mới hoàn toàn thả lỏng, vẫy tay với thiếu niên: “Ta nhớ ra rồi, hôm qua ngươi cũng mang cá tới. Hôm nay đem theo thứ gì, để ta xem thử.”

Ban đầu thấy sắc mặt hắn không tốt, lại nhớ tới chuyện hắn đưa tiền cho mình, Bạch Thuật còn tưởng bản thân bị ghét bỏ, trong lòng cứ thấp thỏm bất an, hành động cũng đầy câu nệ.

Thấy hắn chịu nói chuyện với mình, còn gọi mình qua đó, chút thấp thỏm kia lập tức tan biến sạch sẽ.

Hắn vừa vui là tất cả đều hiện hết lên mặt. Khuôn mặt cười đến thấy răng không thấy mắt, tung tăng chạy tới.

Tới trước mặt Tạ Hòe Ngọc, hắn tháo một ống trúc trên lưng xuống đưa cho đối phương xem: “Có cá trắm đen, tôm sông với cua đồng. Đồ đưa cho ngươi đều là loại ngon nhất, ta đã mang hết vào nhà bếp rồi. Ngươi thích ăn gì cứ nói với ta, ngày mai ta sẽ bắt loại ngon nhất mang tới cho ngươi.”

Bạch Thuật nói cực nhanh, đôi mắt sáng rực, chớp cũng không chớp nhìn Tạ Hòe Ngọc.

Tạ Hòe Ngọc chưa từng bị ai nhìn như vậy, cảm giác có chút mới lạ, nên cũng tò mò nhìn lại.

Ca nhi này dáng người cao gầy, sống mũi cao, khuôn mặt đen gầy bằng bàn tay, hai má hõm sâu, chiếc cằm nhọn đến mức như có thể đâm người.

Vì quá gầy nên đôi mắt hắn trông đặc biệt lớn, đuôi mắt hơi nhếch lên, ánh mắt trong veo như một dòng suối sạch.

So với những ca nhi khác, ca nhi này có lẽ thường xuyên làm việc nặng, vai rộng hơn, tay chân cũng lớn hơn. Chỉ liếc mắt đã thấy rõ đây là vóc dáng nam nhân, đường nét gương mặt cũng chẳng mềm mại như nữ tử.

Nhưng kết hợp lại lại không hề khó coi, thậm chí còn đẹp hơn nhiều ca nhi cố tình giả bộ điệu đà như nữ nhân.

Thấy Tạ Hòe Ngọc cứ nhìn mình mãi, toàn thân Bạch Thuật như nổi đầy bong bóng màu hồng, kích động đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.

Đầu óc nóng lên, hắn lập tức lắp bắp hỏi: “Tạ…… Tạ công tử…… Ta tên Bạch Thuật! Bạch trong màu trắng, Thuật trong pháp thuật, ngươi tên là gì?”

Trước kia ở kinh thành, mỗi khi ra ngoài Tạ Hòe Ngọc đều bị hỏi biểu tự, đây vẫn là lần đầu gặp người trực tiếp hỏi tên thật như vậy. Nhất thời chưa kịp phản ứng, hắn thuận miệng đáp: “Ta tên Tạ Hòe Ngọc.”

Nghĩ lại, hắn lại thấy quân tử để người khác gọi thẳng tên thật dường như có chút không ổn, liền sửa lời: “Bằng hữu của ta bình thường đều gọi ta là Thụy Thạch, đây là tự của ta, ngươi cũng có thể gọi như vậy.”

Nhưng Bạch Thuật vừa nghe thấy tên hắn liền liên tục gật đầu khen ngợi: “Tạ Hòe Ngọc hay lắm, cái tên này thật dễ nghe. Tạ Hòe Ngọc, Hòe Ngọc……”

Đa số người đều gọi hắn là Thụy Thạch, vậy mình càng phải gọi hắn là Tạ Hòe Ngọc. Mình gọi khác người khác mới càng dễ nổi bật chứ, hắn đâu có ngốc.

Tạ Hòe Ngọc: “……”

Nhìn dáng vẻ vui rạo rực của đối phương, chẳng hiểu sao hắn cũng bị lây theo, tâm trạng bất giác tốt hơn vài phần. Thôi vậy, tùy hắn đi, thích gọi gì thì gọi……

“Thiếu gia, dùng cơm.” Giọng Tiểu Thụ vang lên từ phía sau.

Tạ Hòe Ngọc quay đầu lại liền thấy Tiểu Thụ đang đi từ đầu kia hành lang tới.

Vừa thấy Bạch Thuật, Tiểu Thụ lập tức trợn to mắt, hùng hổ xông tới chất vấn: “Sao ngươi lại ở đây? Ai cho ngươi chạy lung tung! Ăn cơm cầm tiền xong còn chưa mau cút đi, lại dám chạy tới chỗ thiếu gia ở!”

“Tiểu Thụ, hắn có thể vào tới hậu viện là do ngươi thất trách. Sao ngươi lại đi trách người khác?” Tạ Hòe Ngọc lạnh mặt nói.

Tiểu Thụ vừa nghe liền đầy mặt hổ thẹn, lắp bắp giải thích: “Ta…… Chẳng phải tiền viện còn chưa dọn dẹp xong sao, ta thật sự bận quá, nên mới làm theo lời thiếu gia dặn, bảo Trường Quý mang cơm cho hắn, rồi đổi đám cá tôm kia thành tiền đưa hắn.”

“Ta không cần tiền.” Bạch Thuật vừa nghe liền cuống lên, vội vàng nói với Tạ Hòe Ngọc: “Đây là ta cố ý bắt cho ngươi ăn, ngươi thích là được rồi, không cần đưa ta một đồng nào hết!”

“Một đồng cũng không cần? Vì sao?” Trong mắt Tạ Hòe Ngọc hiện lên vài phần dò xét.

Ca nhi này nghèo đến vậy mà còn liên tục mang đồ ăn tới cho hắn, hắn không tin đối phương không có mục đích gì.

Bạch Thuật lập tức cúi đầu, hơi ngượng ngùng nói: “Ngươi…… Ngươi chịu ăn cá ta đưa, ta đã rất vui rồi. Chỉ cần ngươi vui vẻ là tốt rồi.”