Bạch Thuật trở lại phòng bếp, bưng bát đậu cơm lên, vừa uống canh cá vừa vui vẻ híp mắt. Mãi đến khi uống cạn sạch cả nồi nước canh, hắn mới quay về phòng mình.
Nằm trên chiếc giường rơm ọp ẹp, Bạch Thuật xoa cái bụng căng tròn, cảm thấy toàn thân đều tràn đầy sức lực.
Từ lúc tới thế giới này đến nay đã hai ngày, hôm nay hắn mới thật sự được ăn thức ăn có đạm.
Sông ngòi nơi này cá tôm dồi dào, sau này mỗi ngày hắn xuống sông bắt cá bắt tôm, lên núi săn thỏ, muốn bữa nào cũng có thịt ăn cũng chẳng phải việc khó.
Chỉ là bây giờ thời tiết vẫn còn nóng, hắn còn có thể sống như vậy. Nhưng mấy tháng nữa, mùa đông kéo đến, sông đóng băng, chim muông thú rừng cũng trốn sạch, hắn biết kiếm đồ ăn ở đâu? Chẳng lẽ ngày nào cũng đi cướp lương thực của Bạch gia?
Huống chi cái căn nhà rách nát này nữa... Bạch Thuật ngẩng đầu nhìn mái nhà thủng lỗ chỗ, rồi lại sờ lớp rơm cứng đâm tay dưới người.
Nếu còn tiếp tục ở đây, đến mùa đông hắn chắc chắn sẽ bị đông chết!
Nhân lúc còn nửa năm nữa mới vào đông, hắn phải nhanh chóng kiếm tiền, sớm dọn khỏi cái ổ rách nát của Bạch gia này.
Còn kiếm tiền thế nào, Bạch Thuật đã nghĩ kỹ từ lâu.
Hắn sẽ dựa vào bản lĩnh săn bắn bắt cá của mình, đem cá tôm và con mồi đổi lấy lương thực cùng tiền bạc.
Đợi có vốn rồi, hắn sẽ mua vài mẫu ruộng, làm thêm chút buôn bán khác. Với năng lực của hắn, kiểu gì cũng có thể sống tốt.
Đến lúc điều kiện khá lên, có thể cho giống đực kia cuộc sống sung túc, hắn sẽ nghiêm túc bày tỏ lòng mình với đối phương...
Hai người kết thành phu phu, hắn còn sẽ sinh cho y hai quả trứng...
Nghĩ đến đó, Bạch Thuật cười ngây ngô, để lộ hàm răng trắng tinh, đôi mắt cong cong sáng rực như ánh trăng trên trời.
Cũng không biết ở thế giới này, ca nhi sinh ra trứng sẽ trông như thế nào, có giống nữ nhân sinh con không nữa...
·
Lúc Bạch Thuật còn đang tưởng tượng tương lai tươi đẹp, trong nhà chính Bạch gia, cả nhà Bạch lão tam đang lén lút bàn cách đuổi hắn đi.
"Cha, giờ phải làm sao đây?" Bạch Hòa nhìn Bạch lão tam nói: "Bạch Thử càng ngày càng đáng sợ, giờ còn dám cầm dao chém người. Nếu tiếp tục để hắn ở lại nhà, còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu!"
"Ngươi tưởng ta không muốn nhanh chóng đuổi nó đi chắc?" Bạch lão tam hừ lạnh: "Năm đó ta nhận đất của đại ca, là đã lập giấy trước mặt thôn trưởng. Vừa phải phụng dưỡng lão nương đến cuối đời, vừa phải gả Bạch Thử đi tử tế. Giờ ta trực tiếp đuổi nó ra ngoài, lỡ nó kiện lên thôn trưởng chuyện ta thất tín, số đất của đại ca sợ là phải chia cho nó mất một nửa!"
Bạch Hòa trợn mắt: "Chẳng phải chỉ là mấy mẫu đất thôi sao? Cho hắn hai ba mẫu là được, cả nhà mình được yên ổn còn hơn."
Bạch Hòa bản thân là ca nhi, sớm muộn gì cũng phải xuất giá. Dù sao đất đai kia cũng chẳng đến lượt hắn, nên nhiều ít hắn cũng không quá để ý.
"Không được!" Bạch Đạo lập tức phản đối: "Đất đó là của Bạch gia! Bạch Thử chỉ là một ca nhi, dựa vào đâu được chia đất Bạch gia? Ta là người đầu tiên không đồng ý!"
Bạch Đạo là đứa con trai duy nhất của Bạch lão tam, sau này toàn bộ đất đai nhà họ Bạch đều là của hắn!
Hắn hung hăng trừng Bạch Hòa: "Ngươi cũng chỉ là một ca nhi, sớm muộn gì cũng gả ra ngoài, đương nhiên không để ý đất trong nhà! Muốn ta nhả phần đất đã vào tay ra? Nằm mơ!"
"Ngươi!" Bạch Hòa tức đến đỏ bừng mặt.
"Sao nào? Ta nói sai à?" Bạch Đạo cũng gân cổ lên cãi.
"Đừng cãi nữa!" Thấy hai huynh đệ sắp đánh nhau, Bạch Trâu thị vội chen vào: "Chỉ cần Bạch Thử gả ra ngoài, chẳng phải nhà ta sẽ không cần chia đất cho nó nữa sao?"
Bạch Trâu thị vừa nói vừa liếc ra ngoài cửa, hạ giọng: "Bên phía Vương bà tử, ta đã nói qua rồi. Ta thấy ý bà ta chắc cũng sẽ giúp chúng ta mai mối. Chỉ cần Vương Mộc Đầu tới cầu hôn, là có thể tống cổ cái tang môn tinh Bạch Thử đi."
Lời này của Bạch Trâu thị đúng ngay tâm ý cả nhà, khiến ai nấy đều hớn hở.
Vừa có thể đuổi Bạch Thử đi, lại chẳng tốn đồng nào. Không chừng còn kiếm được sính lễ của Vương Mộc Đầu, nghĩ thế nào cũng thấy có lời.
Chỉ là chưa vui được bao lâu, Bạch Lý thị ở bên cạnh bỗng dè dặt lên tiếng: "Nhưng... nhưng nếu Bạch Thử không chịu gả cho Vương Mộc Đầu thì sao?"
"Đồ ngu!" Bạch Trâu thị khinh khỉnh liếc con dâu, quát lên: "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, nó là phận tiểu bối còn dám không nghe? Nếu nó không chịu, vừa hay kéo lên trước mặt thôn trưởng phân xử. Đến lúc đó tìm cái cớ đuổi nó đi, người ngoài cũng chẳng nói nhà ta bắt nạt nó!"
·
Sáng hôm sau, Bạch Thuật ngủ một giấc dậy thì mặt trời đã lên cao.
Hôm nay Bạch Trâu thị nấu cơm sáng. Hắn vẫn ung dung bưng bát đi thẳng vào bếp, ngay trước mặt bà ta múc một bát cháo gạo đặc đầy ụ, chọc cho Bạch Trâu thị hận đến nghiến răng mà vẫn không dám phát tác.
Giờ Bạch Trâu thị chẳng làm gì được Bạch Thuật, chỉ có thể âm thầm nguyền rủa trong lòng: cứ đắc ý đi, đợi lát nữa ta sẽ đi tìm Vương bà tử, mau chóng gả ngươi cho lão góa vợ họ Vương kia!
Ăn sáng xong, Bạch Thuật xách lưỡi hái đi về phía rừng trúc sau núi.
Lần này hắn chặt thêm mấy cây trúc, làm tổng cộng hơn mười ống trúc, dùng dây xâu lại đeo sau lưng rồi mới đi về phía bờ sông.
Bên sông đã tụ tập không ít dân làng đang giặt giũ gánh nước, còn đông hơn hôm qua.
Mọi người đang hào hứng bàn tán chuyện xảy ra hôm qua. Nào là Bạch Đường thôn mới tới một vị bá tước tương lai, nào là ca nhi nhà Bạch lão đại hình như phát điên rồi, nghe đâu tối qua suýt chém bay đầu Bạch Trâu thị.
Bạch Thuật nhìn đám dân làng, cứ như nhìn thấy khách hàng tương lai cùng bạc tiền đang vẫy gọi mình.
Hắn hưng phấn đến mức dùng luôn lễ nghi cao nhất của Trùng tộc, giơ cao lưỡi hái trong tay, từ xa lớn tiếng chào mọi người.
Các thôn dân còn đang hăng say kể lại cảnh Bạch Thuật bổ dao xuống đầu Bạch Trâu thị ra sao, dọa bà ta tè cả ra quần thế nào, thì đã thấy chính chủ hung thần ác sát giơ lưỡi hái, sải bước đi về phía họ.
"Ai da --" Đám người hoảng hốt biến sắc, chưa đợi Bạch Thuật đến gần đã vội vàng tản ra né tránh.
Chỉ trong chốc lát, bờ sông náo nhiệt đã chẳng còn mấy người.
"Ủa, sao mọi người đi hết rồi?" Bạch Thuật khó hiểu.
Hắn nhìn quanh một vòng, đúng lúc thấy Trần ca nhi đang ngồi xổm bên sông, cuống cuồng nhét quần áo đã giặt vào chậu gỗ.
"Trần ca nhi, ngươi cũng tới à." Bạch Thuật bước qua, vỗ vai y một cái, cười lộ hàm răng trắng bóng.
"À... trùng hợp thật... ta vừa định về." Trần ca nhi toát mồ hôi lạnh trên trán, miễn cưỡng chào lại.
Đúng là sợ cái gì gặp cái đó. Sáng nay y vừa cầu trời đừng chạm mặt Bạch Thử, kết quả lại bị hắn vỗ vai.
Sáng sớm nay y mới nghe chuyện về Bạch Thử, nghe nói ca nhi nhà Bạch gia này đã phát điên, tối qua suýt nữa chém bay đầu Bạch Trâu thị!
Nghĩ tới hôm qua mình còn đứng nói chuyện với hắn lâu như vậy, Trần ca nhi liền thấy lạnh sống lưng. Lỡ hôm qua Bạch Thử nổi điên, chẳng phải giờ y đã đầu lìa khỏi cổ rồi sao!
"Khoan về đã." Bạch Thuật nói: "Ta đang định bắt cá đây. Lát bắt được nhiều sẽ chia cho ngươi một ít."
Về chuyện làm ăn với dân trong thôn, Bạch Thuật còn muốn hỏi Trần ca nhi thêm vài điều. Hắn không ngại lấy ít cá làm thù lao.
Nghe vậy, Trần ca nhi lập tức do dự.
Trong lòng y sợ Bạch Thử, chỉ muốn mau chóng rời đi. Nhưng nhớ tới ống lươn hôm qua, cuối cùng cũng giúp tiểu ca nhi nhà y được ăn một bữa thịt.
Sau một hồi giằng co, Trần ca nhi cuối cùng vẫn khuất phục trước cơn đói, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Dù Bạch Thử đáng sợ thật, nhưng đói bụng còn đáng sợ hơn. Nghĩ vậy, y lại thấy Bạch Thử cũng chẳng kinh khủng như lời đồn.
Bạch Thuật xắn ống quần, xách ống trúc nhảy xuống sông.
Động tác của hắn nhanh nhẹn linh hoạt, chẳng mấy chốc đã bắt được mấy ống cá tôm.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, trong nước có không ít cá tôm nổi lên phơi nắng, bắt còn dễ hơn hôm qua.
Hắn đổ nửa chậu nước vào bồn gỗ của Trần ca nhi rồi trút một ống cá tôm vào đó.
Trần ca nhi nhìn mấy con cá trích, ít tôm sông cùng hai con cua vỏ xanh to bằng nắm tay trong bồn mà nuốt nước miếng liên tục.
Bạch Thuật lúc này mới mở miệng hỏi: "Trần ca nhi, thật ra ta có chuyện muốn hỏi ngươi. Chỗ cá tôm này nếu đem bán, ở trong thôn đại khái đổi được bao nhiêu bạc?"