Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 7

Bạch Hòa còn đang nói, cửa viện bỗng vang lên một tiếng “rầm”, bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra.

Mấy người Bạch gia đều sửng sốt. Bạch Trâu thị thò đầu nhìn ra, mới phát hiện là Bạch Thử đã trở lại.

Vừa thấy Bạch Thử, bà ta lập tức cuống quýt gom hết đồ trên bàn đem vào phòng ngủ.

Đây đều là gạo tẻ với thịt khô tốt nhất, lỡ bị thằng nhãi Bạch Thử kia cướp mất, bà ta đau lòng chết mất.

Bạch Thuật căn bản chẳng buồn để ý đến Bạch Trâu thị, vừa huýt sáo vừa bước vào sân, đi thẳng về căn phòng dột nát của mình.

Hôm nay hắn bắt được cá, có thể nấu một nồi canh cá tạp.

Thật ra hắn càng muốn ăn cá kho hoặc cá chiên giòn, đáng tiếc Bạch gia không có dầu cho hắn dùng.

Ở thời đại này, dầu ăn cực kỳ đắt đỏ, phần lớn dân trong thôn đều không đủ sức mua. Nấu nướng toàn dùng nước luộc, nhà ai nếu chiên chút đồ ăn, cả thôn đều có thể lần theo mùi thơm mà tìm tới.

Cái bụng của thân thể này thiếu chất béo quá lâu rồi. Bạch Thuật sờ bụng mình.

Buổi sáng hắn ăn mấy bát cháo lớn, lại xuống sông mò cá nửa ngày, bụng đã đói lép kẹp từ lâu.

Bạch Thuật xách ống trúc đi đến bên giếng, múc một thùng nước lên.

Sau đó vào bếp lấy dao phay, ngồi ngay cạnh giếng bắt đầu mổ cá.

Bạch Trâu thị chờ mãi không thấy Bạch Thuật bước vào nhà, liền ló đầu nhìn thử, kết quả thấy hắn đang ngồi trên một tảng đá giết cá. Trên mặt đất đã bày ra ba bốn con cá bị mổ bụng, vậy mà vẫn còn giãy đành đạch.

Nhìn đống cá kia, Bạch Trâu thị nuốt nước miếng đánh ực.

Đối với dân làm ruộng mà nói, cá tuy không ngon bằng thịt, nhưng cũng xem như có món mặn.

Bà ta cũng chẳng biết Bạch Thử đào đâu ra nhiều cá như vậy, một mình hắn ăn thì phí biết bao.

Nghĩ vậy, Bạch Trâu thị liền mở cửa bước ra, nói với Bạch Thuật: “Bạch Thử, ngươi bắt nhiều cá thế này một mình cũng ăn không hết. Hay chia cho chúng ta vài con đi.”

Nói rồi, bà ta mặt dày cúi người, không khách khí mà vươn tay chộp lấy con cá lớn nhất.

“Ngươi làm gì!”

Bạch Thuật quát lớn, dao phay trong tay “phập” một tiếng bổ mạnh xuống ngay cạnh bàn tay Bạch Trâu thị, ghim thẳng vào thân cá.

“Ái da ——”

Bạch Trâu thị sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, ôm lấy bàn tay vừa thoát nạn, mồ hôi lạnh túa đầy người.

“Ngươi điên rồi à?” Bạch Trâu thị gào thét chói tai: “Đồ điên! Đồ điên! Ngươi muốn giết ta sao! Giết người rồi! Giết người rồi! Bạch Thử thằng điên này muốn giết người!”

Tiếng tru tréo của Bạch Trâu thị vừa vang lên, cả nhà Bạch gia lập tức từ trong phòng chạy ra.

Kết quả vừa thấy trong tay Bạch Thuật có dao, ai nấy đều hoảng hốt rụt trở vào nhà.

Chỉ dám ló đầu qua cửa sổ mà chửi.

Người này mắng: “Bạch Thử, đồ súc sinh chết tiệt, ngươi muốn giết thím mình sao?”

Kẻ kia gào: “Thằng nhãi ăn trộm kia, còn không mau bỏ dao xuống! Nếu dám làm nương ta rụng một sợi tóc, ta sẽ đưa ngươi lên quan phủ, để ngươi chết không toàn thây!”

Bọn họ cứ thế mắng chửi om sòm một trận, hàng xóm xung quanh cũng nghe thấy động tĩnh.

Người thời này thích nhất là xem náo nhiệt. Vừa nghe có người muốn giết người, lập tức kéo bè kéo lũ chạy tới xem.

Chẳng mấy chốc, ngoài sân Bạch gia đã tụ tập một đám người, ai nấy đều thò đầu ngó nghiêng vào trong.

Trong đám người còn có người khuyên nhủ: “Bạch Thử à, có chuyện gì thì từ từ nói, giết người là phải đền mạng đấy. Ngươi còn trẻ, đời còn dài, Bạch Trâu thị sống được bao nhiêu năm nữa đâu, đổi mạng với bà ta thì đáng gì?”

Làm Bạch Trâu thị tức đến trợn trắng mắt, chỉ muốn lao lên hỏi xem lời này là của kẻ nào nói.

Bạch Thuật một tay cầm dao phay, nhìn Bạch Trâu thị lạnh giọng nói: “Ta cảnh cáo ngươi, sau này đừng chọc vào ta nữa, cũng đừng hòng động tới đồ ăn của ta!”

Nói xong, hắn giơ dao lên, một nhát chém đôi đầu cá, máu tươi bắn tung tóe đầy người, trông chẳng khác gì ác quỷ bò ra từ địa ngục: “Thấy cái đầu cá này chưa? Còn dám lải nhải với ta nữa, kết cục của ngươi sẽ giống hệt nó!”

Bạch Thuật thật sự phiền Bạch Trâu thị đến cực điểm. Hắn cố ý bày ra dáng vẻ hung thần như đang ra chiến trường giết địch, chỉ muốn dọa cho bà ta cút càng xa càng tốt, tốt nhất là một lần vĩnh viễn.

Bạch Trâu thị hoàn toàn bị vẻ mặt hung ác ấy dọa cho choáng váng.

Bà ta không chút nghi ngờ rằng Bạch Thử thật sự sẽ bổ cho mình một đao như lời hắn nói.

Bà ta cuống cuồng gật đầu lia lịa, phía dưới bỗng truyền tới cảm giác nóng ẩm, một mùi khai nồng nhanh chóng lan ra.

Quá sợ hãi, bà ta bị dọa đến mức són tiểu.

“Ha ha ha! Đái ra quần rồi! Đái ra quần rồi!”

Có đứa trẻ mắt tinh nhìn thấy, lập tức vỗ tay cười ha hả đầy khoái chí.

Bạch Thuật ghét bỏ liếc Bạch Trâu thị một cái, quát lớn: “Cút ngay cho ta!”

Bạch Trâu thị lập tức lồm cồm bò dậy chạy biến.

Thấy không còn náo nhiệt để xem, đám người vây quanh lúc này mới giải tán. Vương bà tử mặt mày xanh mét lẫn trong đám người đó...

Bà ta vốn định đến Bạch gia thay Vương Mộc Đầu cầu hôn Bạch Thử, còn chưa kịp bước vào cửa đã thấy trước sân Bạch gia đông nghịt người.

Chen tới nhìn thử, liền thấy Bạch Thử tay cầm dao phay, cả người dính máu đứng giữa sân, “phập” một tiếng chém bay đầu cá!

Nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, Vương bà tử không khỏi rùng mình.

Bà ta suýt nữa đã bị Bạch Trâu thị lừa! Cái tên Bạch Thử kia đâu phải người tốt lành gì, rõ ràng là một ma tinh, ngay cả thím ruột cũng dám động dao!

Bạch Trâu thị bảo Vương Mộc Đầu cưới Bạch Thử, chẳng phải là muốn đẩy hắn vào hố lửa sao? Bà ta phải mau đi báo với Vương Mộc Đầu mới được, tuyệt đối không thể cưới ca nhi Bạch gia này.

Trong lúc Bạch Thuật còn chưa hay biết, cái danh điên của hắn đã truyền khắp thôn, chuyện hôn sự với Vương Mộc Đầu cũng cứ thế tan thành mây khói...

Bạch Trâu thị mất hết mặt mũi, trốn trong phòng khóc lóc thút thít, không chịu ra ngoài gặp người, cũng không nấu cơm.

Bạch Lý thị bụng mang dạ chửa, vẫn phải lết vào bếp chuẩn bị cơm tối cho bốn miệng ăn nhà Bạch gia.

Nàng đã mang thai bảy tháng, tay chân bắt đầu phù nề, ngồi dưới đất cầm rìu bổ củi, bổ hồi lâu cũng chẳng được mấy thanh.

Bạch Thuật đang nhóm bếp nấu canh cá bên cạnh, thật sự không nhìn nổi nữa, liền cầm lấy cái rìu trong tay Bạch Lý thị, ba nhát hai nhát đã bổ xong đống củi, rồi chất cạnh bếp nói: “Tẩu tử qua bên kia ngồi đi, ta nhóm lửa cho. Bụng lớn thế này mà bọn họ còn bắt chị nấu cơm.”

Tuy Bạch Thuật không thích người Bạch gia, đối với Bạch Lý thị cũng chẳng có cảm tình gì, nhưng hắn càng nhìn không quen việc cả nhà Bạch gia suốt ngày bắt nạt một thai phụ.

Từ lúc gả vào đây, Bạch Lý thị chưa từng được ngồi lên bàn ăn một bữa tử tế. Trong nhà có món ngon vật lạ gì cũng chưa bao giờ đến lượt nàng.

Cũng nhờ đang mang thai nên Bạch Trâu thị mới không cắt bớt khẩu phần ăn của nàng. Trước kia, nàng chỉ cần ăn thêm một bát cơm, Bạch Trâu thị đã mắng nàng phí lương thực.

Bạch Lý thị chết lặng nhìn Bạch Thuật một cái, cũng không nói lời cảm ơn, chỉ lặng lẽ nghe lời ngồi qua một bên, nhìn hắn nhóm lửa.

Nàng mở hũ gạo, bốc hai nắm đậu với hai nắm gạo tẻ, nghĩ ngợi một lúc lại thêm một nắm nữa. Xong xuôi mới cầm chiếc quạt nhỏ ngồi cạnh bếp trông lửa.

Canh cá của Bạch Thuật nấu rất thơm. Chỉ mới một lúc đã bắt đầu dậy mùi.

Thời này rượu cực kỳ đắt đỏ, chỉ có quý tộc mới dùng để nấu ăn. Nhưng hành gừng thì chẳng hiếm, nhà nào cũng tự trồng một ít.

Bạch Thuật ra ruộng Bạch gia hái chút hành gừng đem thái nhỏ thả vào nồi canh, thêm một ít muối, mùi tanh của cá lập tức bị át đi, chỉ còn lại hương thơm ngọt thanh.

Đôi mắt Bạch Lý thị dán chặt lên nồi canh cá, nước miếng gần như sắp chảy ra.

Thấy nàng như vậy, Bạch Thuật lắc đầu, cầm bát sành múc nửa bát canh cá, lại gắp thêm một miếng thịt cá đưa cho nàng: “Ăn đi.”

Bạch Lý thị nhận lấy bát, cũng chẳng sợ nóng, cúi đầu ăn ngấu nghiến, uống sạch cả bát canh.

Thấy nồi cơm đậu bên bếp đã chín gần xong, nàng liền cầm lấy bát của Bạch Thuật, xới đầy một bát lớn đặt xuống đất, không nói một lời ôm nồi rời đi.

Chẳng bao lâu sau, Bạch Thuật nghe thấy tiếng Bạch Trâu thị chửi bới vọng ra từ nhà chính: “Bảo ngươi nấu bữa cơm cũng không xong, còn để thằng sát ngàn đao kia cướp mất. Nó ăn cá thịt còn chưa đủ, lại còn cướp cả cơm đậu của chúng ta, đúng là không biết xấu hổ!”

Bạch Thuật đặt bát xuống, xách dao phay bước ra ngoài, “rầm” một tiếng bổ thẳng lên cánh cửa gỗ nhà chính.

Tiếng chửi của Bạch Trâu thị lập tức im bặt, cả sân lại chìm vào tĩnh lặng.