Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 6

“Tạ… Tạ công tử…” Bạch thôn trưởng vừa nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc, căng thẳng đến mức nói năng cũng lắp bắp.

“Thôn trưởng.” Tạ Hòe Ngọc tùy ý chắp tay đáp lễ, nhận lấy rượu cùng trứng gà đưa cho Tiểu Thụ, lại sai người mang thịt khô, gạo thóc cùng vài món đồ có giá trị tương đương ra đáp lễ cho thôn trưởng.

Thấy dân làng vẫn chưa chịu tản đi, hắn quay đầu dặn dò Tiểu Thụ mấy câu, rồi cười nói với mọi người: “Vì tổ mẫu thủ hiếu, ta sẽ ở đây ba năm. Sau này cũng coi như hàng xóm với chư vị. Phàm là hộ nông trong thôn, mỗi nhà đều có thể nhận một cân gạo tẻ, một cân thịt khô và ba cân đậu. Mong mọi người nhận xong rồi giải tán, để gia nhân của ta còn tiện làm việc.”

Nói xong, Tiểu Thụ liền đứng sang một bên, lớn tiếng gọi mọi người xếp hàng.

Nghe nói có đồ được phát, dân làng lập tức ùa lên xếp thành hàng dài, người đông đến tận mép ruộng. Trước cổng Tạ gia trang cuối cùng cũng trống ra được một khoảng.

Đám tôi tớ của Tạ gia đều là người từng trải, sau khi Tạ Hòe Ngọc phân phó, lập tức có người mang cân ra. Một cân gạo tẻ, một cân thịt khô, ba cân đậu được cân riêng, gói bằng giấy dầu rồi bỏ vào giỏ trống.

Mỗi hộ đến nhận đều phải hỏi rõ thân phận rồi ghi chép lại, mỗi nhà chỉ được lĩnh một lần, tuyệt đối không phát tùy tiện.

Bạch Trâu thị vốn còn muốn chiếm tiện nghi, lén bảo Bạch Đạo đi xếp hàng thêm lần nữa. Kết quả đến lượt thì bị hỏi ra, làm cả nhà mất mặt.

Bà ta thì chẳng thấy gì, nhưng Bạch Hòa lại đỏ bừng cả mặt. Cậu ta len lén nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái rồi vội kéo mẹ mình rời đi.

Bạch Thuật ngồi trên cây, nhìn mọi người nhận đồ xong dần tản đi.

Chờ đám tôi tớ Tạ phủ bắt đầu thu dọn, hắn mới từ trên cây nhảy xuống, xách hai ống trúc đi tới gọi Tiểu Thụ đang định vào trong: “Tiểu Thụ, đợi chút.”

Tiểu Thụ quay đầu lại, liền thấy một bóng người đen nhẻm đứng trước cổng. Người kia vừa nhìn thấy cậu đã nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh. Nhìn kỹ mới thấy giữa mày có một nốt ruồi đỏ, không phải cái ca nhi hôm qua thì còn ai vào đây?

“Sao lại là ngươi nữa!” Tiểu Thụ vừa thấy hắn liền nhớ tới chuyện hôm qua người này cứ bám theo xe ngựa nhà mình suốt nửa dặm đường.

“Thiếu gia nhà ngươi có ở đây không?” Bạch Thuật hỏi: “Ta tới cảm ơn hắn.”

Lúc nãy khi đang phát đồ, Tạ Hòe Ngọc đã vào trong từ sớm. Hắn muốn tự tay đưa lễ vật cho đối phương.

“Thiếu gia nhà ta là người ngươi muốn gặp là gặp được sao?” Tiểu Thụ lập tức nghiêm mặt, chuẩn bị đuổi người.

Người này tám phần lại tới vòi vĩnh. Kiểu người như vậy ở Tạ gia cậu gặp nhiều rồi.

“Vậy ngươi giúp ta đưa thứ này cho hắn.” Bạch Thuật nói xong liền nhét hai ống trúc vào lòng Tiểu Thụ.

“Cái gì vậy!” Tiểu Thụ bị nhét đầy tay, giật mình hoảng hốt. Chờ hoàn hồn lại thì cái ca nhi kia đã chạy xa mất rồi.

Cậu cúi đầu nhìn kỹ, mới phát hiện trong ống trúc là đầy cá trắm đen cùng tôm sông còn tươi rói, ngâm trong nước nên vẫn còn sống.

Thiếu gia nhà mình hình như rất thích ăn đồ thủy sản. Tiểu Thụ nghĩ nghĩ rồi mang hai ống trúc vào bếp, giao cho đầu bếp nữ, bảo bà xử lý cho cẩn thận.

Chạng vạng, Tạ Hòe Ngọc bước vào phòng ăn. Vừa cầm đũa lên, hắn đã nhìn thấy đầy bàn thủy sản.

Cá kho, canh cá nấu đậu phụ, còn có tôm xào. Mấy món ăn thơm ngào ngạt khiến khẩu vị Tạ Hòe Ngọc mở rộng, ăn xong còn thêm một bát cơm nữa.

Sau bữa cơm, Tạ Hòe Ngọc gọi đầu bếp nữ tới hỏi chuyện.

Hắn vốn tưởng đống thủy sản này là do đầu bếp nữ ra bờ sông mua về, còn định bảo sau này bà có thể mua thêm chút nữa.

Không ngờ vừa nhắc tới, đầu bếp nữ đã lập tức kêu oan: “Công tử đừng làm khó tiểu nhân. Chỗ cá tôm này là Tiểu Thụ đưa cho ta hôm nay, ta biết đi đâu mua được loại đồ tươi như vậy chứ?”

Tạ Hòe Ngọc hơi nhíu mày. Hắn biết hôm nay Tiểu Thụ không hề ra ngoài, đương nhiên không thể tự đi mua mấy thứ này.

Gọi Tiểu Thụ tới hỏi mới biết, hóa ra số cá tôm hôm nay là do cái ca nhi hôm qua ngất bên đường mang tới.

“Cái ca nhi đó đâu? Sau đó ngươi cứ thế để hắn đi à?” Tạ Hòe Ngọc hỏi.

“Không để hắn đi thì chẳng lẽ còn giữ lại?” Tiểu Thụ vẻ mặt khó hiểu: “Thiếu gia, ta thấy cái ca nhi đó không có ý tốt đâu. Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!”

“Câm miệng.” Tạ Hòe Ngọc quát khẽ, vẻ mặt nghiêm lại.

Tiểu Thụ giật mình, không dám nói thêm nữa. Từ nhỏ đến lớn cậu rất ít khi thấy thiếu gia nổi giận, không ngờ hôm nay lại vì một ca nhi chẳng liên quan mà trách mắng mình.

Thấy Tiểu Thụ tủi thân, Tạ Hòe Ngọc thở dài, kiên nhẫn giải thích: “Cái ca nhi kia hôm qua ngươi cũng thấy rồi đấy, đói đến ngất bên đường, chứng tỏ bản thân còn chưa ăn no. Cuộc sống khó khăn như vậy mà hôm nay vẫn mang nhiều đồ tới cảm ơn, đủ thấy hắn có lòng.”

Nói xong, hắn suy nghĩ một chút rồi dặn: “Nếu lần sau gặp hắn, ngươi cứ giữ lại cho ăn một bữa cơm. Nếu hắn lại mang thứ gì tới, cứ nhận lấy, rồi trả hắn số bạc tương ứng.”

Đuổi Tiểu Thụ ra ngoài, Tạ Hòe Ngọc khẽ lắc đầu cười. Thế đạo gian nan, cuộc sống của ca nhi lại càng khó hơn. Gặp được người như vậy, hắn không ngại tiện tay giúp một phen. Còn tương lai ra sao, phải xem tạo hóa của chính đối phương.

·

Trên đường về nhà, Bạch Thuật cảm thấy cả người lâng lâng như đang đi trên mây, trong lòng vui sướng vô cùng.

Tuy hôm nay hắn không nói được với giống đực kia mấy câu, nhưng lại được gặp thêm lần nữa, biết được họ tên của đối phương, còn đưa được quà cho y.

Giống đực kia nói sẽ ở đây ba năm. Ba năm thời gian, đủ để hắn chứng minh thành ý của mình.

Bạch Thuật đang đi thì bỗng có người gọi tên hắn từ phía sau.

Hắn dừng bước, nghi hoặc nhìn người đàn ông trung niên mặt mày lem luốc trước mắt.

Phía sau đối phương còn có ba đứa bé trai đi theo. Đứa lớn nhất chỉ khoảng sáu bảy tuổi, đứa nhỏ nhất chưa tới ba tuổi, đang được người đàn ông ôm trong lòng.

Bạch Thuật cố lục lọi ký ức của nguyên chủ, nhưng hoàn toàn không có ấn tượng gì với một nhà bốn người này, cũng chẳng biết đối phương gọi mình lại làm gì.

“Bạch Thử, cái này… cho ngươi.” Người đàn ông nói, rồi lục lọi trong ngực một lúc, lấy ra một gói đậu.

Đây chính là đậu nhận được ở Tạ gia trang lúc nãy. Người đàn ông mở giấy dầu ra, cẩn thận bốc một nắm nhỏ đưa cho Bạch Thuật: “Nào, cho ngươi ăn.”

Vừa nghe thấy có đồ ăn, ba đứa bé phía sau lập tức òa khóc.

“Cha, con muốn ăn!”

“Con cũng muốn!”

“Oa oa oa ——”

Bạch Thuật: “……”

Giống đực này làm cái gì vậy… Có mỗi chút đậu như thế còn chẳng đủ nhét kẽ răng cho hắn.

Hắn nhận lấy đậu, rồi xòe tay đưa tới trước mặt ba đứa nhỏ: “Nào, cho mấy đứa ăn.”

Ba đứa trẻ lập tức tranh sạch số đậu trong tay hắn, nhét liên tục vào miệng.

Người đàn ông trung niên nhất thời xấu hổ vô cùng, ngượng ngùng nói với Bạch Thuật: “Trẻ con không hiểu chuyện, bọn nó thèm quá.”

“Không sao.” Bạch Thuật không để ý: “Trẻ con đều vậy mà.”

Nói xong, hắn chào đối phương một tiếng rồi quay người rời đi.

Người đàn ông trung niên đứng nhìn theo bóng lưng hắn, ngẩn ngơ một lúc lâu. Sau đó như hạ quyết tâm, xoay người đi về hướng ngược lại.

Sáng nay, đường tỷ của Vương Mộc Đầu là Vương bà tử đột nhiên tìm đến, nhắc chuyện cưới Bạch Thử.

Bạch Thử tuy là ca nhi, nhưng lớn lên như nam nhân, lại vừa bị từ hôn.

Ai trong thôn cũng biết hắn là loại ca nhi khó gả, nên lúc đầu Vương Mộc Đầu tức đến bật cười, không cần nghĩ đã từ chối ngay.

Sau đó Vương bà tử hết lời khuyên nhủ, phân tích đủ loại chỗ tốt khi cưới Bạch Thử. Nghe một hồi, trong lòng Vương Mộc Đầu cũng có chút dao động, nhưng vẫn chưa quyết định.

Không ngờ chiều nay trên đường lại vừa lúc gặp được Bạch Thử.

Sau khi thấy người thật, Vương Mộc Đầu đột nhiên cảm thấy lớn lên giống nam nhân cũng chẳng khó chấp nhận như vậy.

Bạch Thử tuy mang khí chất nam nhân, nhưng ngũ quan tuấn tú, nhìn rất thuận mắt, còn dễ nhìn hơn mấy ca nhi suốt ngày cố giả bộ yểu điệu.

Hơn nữa vừa rồi hắn đối xử với mấy đứa nhỏ cũng không tệ, xem ra tâm địa rất tốt. Vương Mộc Đầu càng nghĩ càng thấy cưới Bạch Thử cũng không tồi.

Hắn lập tức quyết định, quay đầu đi về phía nhà Vương bà tử, muốn nhờ bà làm mai giúp mình.

Ở Bạch gia, Bạch Trâu thị cất kỹ số lương thực nhận được, lại vội vàng cắt một miếng nhỏ ở phần béo nhất của miếng thịt khô, chuẩn bị tối nay hấp thịt cho Bạch lão tam ăn.

Bạch Hòa ngồi xuống bàn với vẻ mặt không vui, bắt đầu trách móc Bạch Trâu thị: “Nương, đều tại nương cứ bắt đại ca đi xếp hàng thêm lần nữa, làm cả nhà mất mặt. Tạ công tử sẽ nhìn chúng ta thế nào đây?”

“Ta nào biết ca ngươi lại bị phát hiện.” Bạch Trâu thị khó chịu nói: “Với lại hắn nhìn chúng ta thế nào thì có liên quan gì? Chúng ta cũng chẳng qua lại với hắn, có thêm đồ mới là thực tế.”

“Đúng vậy.” Bạch lão tam đập bàn: “Ngươi còn dám trách mẹ ngươi? Càng lớn càng chẳng hiểu chuyện. Ta thấy Tạ công tử kia cũng keo kiệt thôi, phát có chút đồ mà còn phải tra hỏi từng nhà. Bá tước phủ cũng chỉ đến thế.”

“Mọi người biết gì chứ!” Bạch Hòa nói: “Đó là bá tước tương lai đấy! Toàn bộ ruộng đất trong thôn đều thuộc Tạ gia quản, ngay cả thôn trưởng còn phải mang quà tới lấy lòng.”

“Huống hồ Tạ công tử còn muốn ở Bạch Đường thôn ba năm. Nếu để hắn có ấn tượng xấu với chúng ta, sau này còn làm sao qua lại được?”

“Ngươi còn muốn qua lại với bá tước tương lai?” Bạch Đạo lớn tiếng: “Chẳng lẽ ngươi coi trọng Tạ công tử rồi? Ngươi đã có Lý Tam Lang, người ta cũng là tú tài, sau này biết đâu thi đỗ cử nhân, tiền đồ vô lượng. Thực tế một chút đi.”

“Phụt ——” Lý thị đứng ở góc tường ôm bụng bật cười.

“Ngươi cười cái gì!” Bạch Hòa trợn mắt, sắc mặt lập tức sa sầm.

Trước khi gặp Tạ công tử, Lý Tam Lang đúng là rất tốt. Nhưng có Tạ gia bá tước phủ để so sánh, Lý Tam Lang lập tức biến thành cỏ dại ven đường, chẳng đáng nhắc tới.

“Lý Tam Lang là loại người gì, mọi người còn không rõ sao?” Bạch Hòa bĩu môi: “Cha hắn chỉ thi được tú tài, bản thân hắn thi hai lần mới đỗ tú tài. Sau này có thi đỗ cử nhân hay không còn chưa biết.”

“Hiện giờ Tạ gia công tử đến tổ trạch thủ hiếu, đó chính là cơ duyên ngàn năm có một. Người thường muốn với còn chẳng tới. Nếu ta có thể được hắn coi trọng, dù chỉ làm thiếp thì cũng mạnh hơn gả cho Lý Tam Lang nhiều. Có Tạ gia chống lưng, sau này nhà chúng ta ở trong thôn chính là số một.” Bạch Hòa giơ ngón tay cái lên, lại quay sang nói với Bạch lão tam: “Biết đâu cha còn có thể làm thôn trưởng nữa.”

Nghe tới hai chữ “thôn trưởng”, mắt Bạch lão tam lập tức đảo vòng, trong lòng cũng bắt đầu ngứa ngáy.

“Cái này… nhưng lỡ không thành thì sao? Bên Lý Tam Lang phải làm thế nào?” Bạch Trâu thị vẫn có chút lo lắng.

“Bên Lý gia cứ treo đó trước đã. Dù sao bọn họ cũng chưa chính thức tới cầu hôn. Chỉ cần nhà mình không nói, Lý Tam Lang làm sao biết được? Nếu Tạ công tử thật sự chướng mắt ta, cùng lắm ta lại gả cho Lý Tam Lang thôi.”