Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 5

Chờ Điền tứ nương bỏ đi rồi, mấy thôn phụ bên bờ sông mới bắt đầu xôn xao bàn tán, ai nấy đều đầy vẻ hưng phấn.

Điền tứ nương nổi tiếng mồm mép cay nghiệt, từ trước đến nay luôn ngang ngược trong thôn, không ngờ hôm nay lại bị Bạch Thử trị cho một trận.

Trần ca nhi nhìn Bạch Thử, hạ thấp giọng, tận tình khuyên bảo: “Bạch Thử à, ta biết trong lòng ngươi tủi thân, nhưng phận làm ca nhi như chúng ta, gặp chuyện vẫn nên nhịn ba phần. Có gì cũng không thể mở miệng là đánh là giết được, truyền ra ngoài thì người sai vẫn là ngươi thôi.”

Trần ca nhi lớn lên cũng không tính là thanh tú, bởi vậy chẳng gả được cho nhà tử tế nào, chỉ lấy một bần nông. Trong nhà tổng cộng có ba mẫu ruộng cằn, một năm cũng chẳng ăn được mấy bữa thịt.

Mỗi ngày y phải giặt giũ vá may, nhóm lửa nấu cơm, lúc rảnh còn phải theo nam nhân xuống đồng. Thành thân năm năm mới miễn cưỡng sinh được một ca nhi, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì.

Bạch Thuật biết y là có ý tốt, dù không đồng tình với quan điểm ấy nhưng vẫn gật đầu nói: “Ta biết rồi, cảm ơn ngươi.”

Nói xong, hắn đặt mấy ống trúc còn lại bên bờ sông, chỉ xách theo một cái xuống nước bắt cá.

Con sông trong thôn rộng chưa đến mười mét, nước cũng không sâu, chỉ đủ cho vài chiếc thuyền nhỏ qua lại.

Bạch Thuật đứng bên bờ, xắn ống quần quá gối, không đi ra chỗ nước sâu.

Nước sông trong vắt, đúng mùa nước lên nên cá tôm trong nước cũng rất nhiều.

Bạch Thuật tìm một tảng đá ngầm lớn rồi đứng phía trước nó, chờ bắt những con cá tôm bơi theo dòng nước.

Cá nhỏ dưới sông lanh lợi, người thường rất khó bắt tay không, nhưng Bạch Thuật không phải người thường, hắn là chiến thần mạnh nhất của Trùng tộc.

Dù giờ đã đổi sang thân thể khác, phản xạ cơ bản vẫn còn đó. Hắn ra tay cực nhanh, một tay một con, chẳng bao lâu sau chiếc ống trúc đã đầy cá trắm đen.

Bạch Thuật xách ống trúc lên bờ, đi đến trước mặt Trần ca nhi: “Trần đại ca, có thể giúp ta trông chỗ cá này một chút không?”

Trần ca nhi sửng sốt, cúi đầu nhìn rồi không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Sao ngươi bắt được nhiều cá vậy nhanh thế!”

Tiếng kêu của Trần ca nhi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Không ít thôn phụ xúm lại nhìn ống trúc trong tay Bạch Thuật, ai nấy đều ngạc nhiên.

Tay nghề bắt cá của Bạch Thuật thật sự quá giỏi. Trước kia chưa từng thấy hắn bắt cá bao giờ, chẳng lẽ là thâm tàng bất lộ?

Mọi người lập tức thi nhau khen ngợi hắn, còn có mấy người quấn lấy Bạch Thuật muốn học kỹ thuật bắt cá.

Bạch Thuật kiên nhẫn giảng giải cho các nàng một lượt, nhưng lúc tự mình thử bắt, cá vẫn trơn tuột lách khỏi tay họ.

Cuối cùng mấy phụ nhân chỉ đành bỏ cuộc, đầy hâm mộ nhìn Bạch Thuật nhanh nhẹn di chuyển dưới sông. Chẳng bao lâu hắn lại bắt được một ống cá tạp, một ống tôm sông, còn thêm một ống lươn.

Thấy cũng đủ rồi, Bạch Thuật mới dừng tay, đưa ống lươn cho Trần ca nhi: “Cảm ơn ngươi đã giúp ta trông đồ, cái này mang về ăn đi.”

Lươn có mùi bùn tanh, phải dùng rượu ướp mới ngon. Mà rượu trong Bạch gia đều bị Bạch Trâu thị giấu hết rồi, hắn cũng lười đi tìm, dứt khoát cho luôn Trần ca nhi, coi như trả ơn vừa rồi y đã nói giúp mình.

“Vậy… vậy ta không khách sáo nữa.” Trần ca nhi nhận lấy ống lươn giữa ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Y đã hơn một năm chưa được ăn thịt, trong nhà ca nhi nhỏ cũng thường xuyên kêu đói, tất nhiên sẽ không khách khí chuyện đồ ăn.

Y lại nói với Bạch Thuật: “Sau này có chuyện gì thì cứ đến nhà ta tìm. Giúp được gì ca nhất định không chối từ.”

Bạch Thuật gật đầu. Hắn vẫn chưa quá quen thuộc với thôn này, chỉ biết đôi chút từ ký ức của Bạch Thử. Có vài chuyện quả thật phải hỏi những người bản địa như họ.

Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên có người từ con đường nhỏ ven sông chạy tới, vừa chạy vừa hét lớn: “Mau đi xem náo nhiệt đi! Trong thôn có một đoàn người tới, mang theo bao nhiêu là đồ đạc, đang đi về phía đông thôn!”

Nghe thấy lời này, cả bờ sông lập tức sôi sục. Mọi người bỏ hết việc trong tay, ùa về phía đông thôn với tốc độ cực nhanh, khiến Bạch Thuật nhìn mà mở rộng tầm mắt.

Ở thời đại này, không có TV cũng chẳng có internet, cuộc sống của mọi người vô cùng tẻ nhạt, thú vui ít đến đáng thương.

Nơi nào có náo nhiệt, cả thôn đều sẽ kéo tới xem. Chuyện đó thậm chí còn trở thành đề tài bàn tán suốt mấy tháng sau.

Ai mà bỏ lỡ không xem được thì chẳng khác nào mất tiếng nói chung với mọi người, không chỉ bị coi thường là thiếu hiểu biết mà còn chẳng chen nổi một câu vào lúc trò chuyện.

Trần ca nhi vội vàng chào Bạch Thuật một tiếng rồi xách ống trúc chạy biến đi.

Bạch Thuật có chút cạn lời, cũng chẳng hứng thú với cái gọi là náo nhiệt kia.

Trong đầu hắn toàn là giống đực hôm qua gặp được, thế là xách mấy ống trúc quay về Bạch gia trước.

Có lẽ người Bạch gia cũng đi xem náo nhiệt hết rồi, trong viện chẳng còn ai. Bạch Thuật đặt ống cá tạp vào phòng mình, rồi xách theo một ống cá trắm đen và tôm sông đi ra ngoài.

Hắn chậm rãi đi về phía nơi ở của giống đực kia, trên đường nhìn thấy không ít người dắt díu già trẻ chạy về cùng hướng.

Có người bế con chạy như bay đã không tính gì, khoa trương nhất là một bà lão tóc bạc trắng. Bà lão chắc chân cẳng không tiện, đi không nổi nữa, bị đứa con trai hơn bốn mươi tuổi cõng chạy một đường.

Bà lão bị xóc đến run lẩy bẩy mà vẫn không quên thúc giục con trai: “Nhanh lên, nhanh lên! Chậm nữa là không kịp xem đâu!”

Bạch Thuật: “……”

Khi tới gần trang viện lần trước, hắn nhìn thấy từng tầng từng lớp người vây xem.

Gần như toàn bộ mấy trăm nhân khẩu của Bạch Đường thôn đều tới đây, mà nơi bị vây kín đến nước chảy không lọt kia, chính là trang viện của giống đực ấy.

Bạch Thuật cau mày, trong lòng bỗng căng thẳng. Chẳng lẽ nhà giống đực kia xảy ra chuyện gì rồi?

Cổng trang viện bị người chen kín, hắn không nhìn thấy tình huống bên trong, đành tìm một cây đại thụ gần đó rồi thoăn thoắt trèo lên.

Nằm trên cành cây nhìn xuống, lúc này Bạch Thuật mới thấy rõ cảnh tượng trước cổng trang viện.

Hóa ra nơi đó chẳng có chuyện gì cả, chỉ là chất đầy những hòm gỗ lớn. Ngoài ra còn có mấy chục gánh gạo tẻ, thịt khô, gà ngỗng hong gió, trứng gà, tàu hũ ky cùng đủ loại đồ vật khác.

Một đám gia nô mặc áo xám đang tất bật khiêng hòm gỗ vào trong trang viện, còn thiếu niên tên Tiểu Thụ thì đứng ngoài cửa chỉ huy.

Bốn người Bạch gia đứng ở hàng đầu tiên. Bạch Lý thị đỡ bụng, nhìn chằm chằm mấy gánh thịt khô đến chảy cả nước miếng.

Trong đám đông cũng có không ít người giống nàng, dân làng xôn xao bàn tán.

Bạch Thuật nghe thấy một đứa bé chừng bảy tám tuổi vừa nuốt nước bọt vừa nói, nhiều trứng gà với thịt khô như vậy còn nhiều hơn cả nhà trưởng thôn. Dù ba ngày ăn một bữa thịt cũng đủ ăn cả năm không hết.

Trong suy nghĩ của nó, ba ngày được ăn một bữa thịt đã là cuộc sống thần tiên rồi.

“Trưởng thôn tới rồi! Mau nhường đường, nhường đường!” Bạch Thuật nghe thấy có người hô lên trong đám đông.

Dân làng lập tức tách sang hai bên tạo thành một lối đi, trưởng thôn Bạch Đường thôn là Bạch Bảo Sơn chen vào từ con đường đó.

Một tay ông xách bầu rượu, tay kia cầm giỏ trứng gà, ánh mắt đảo qua đống trứng trước cửa vài lần.

Ông có chút ngượng ngùng ho khan một tiếng, tiến lên cúi người trước Tiểu Thụ rồi nói: “Vị này chắc là Tạ công tử của bá tước phủ? Chào ngài.”

Nói xong, ông vừa bảo chút lễ mọn không thành kính ý, vừa đưa bầu rượu và giỏ trứng lên.

Sắc mặt Tiểu Thụ cứng đờ, nhíu mày mắng: “Lão bá gọi lung tung cái gì vậy? Mắt ông kiểu gì thế? Ta là thư đồng của Tạ gia, bộ dạng này chỗ nào giống thiếu gia nhà họ Tạ!”

Mặt già của Bạch trưởng thôn đỏ bừng, bị mắng đến mức xuống không nổi đài, vội vàng giải thích: “Ta là trưởng thôn Bạch Đường thôn, Bạch Bảo Sơn. Làm phiền vị tiểu thư đồng này vào thông báo với Tạ công tử một tiếng. Sau này công tử có chuyện gì trong thôn cứ việc phân phó, tiểu nhân nhất định sẽ dốc sức.”

Nơi này là đất phong của Tạ gia, tổ trạch Tạ gia cũng ở đây.

Dù là trưởng thôn, nhưng mỗi năm ngoài lúc thu tô thuế, ông cũng chẳng gặp được người của phủ bá tước mấy lần, càng đừng nói tới đại thiếu gia Tạ gia.

Thấy thiếu niên này da trắng quần áo đẹp, lại có thể chỉ huy gia nô, ông mới tưởng là Tạ công tử, không ngờ lại làm trò cười.

Mà lúc này, các thôn dân vây xem nghe tới hai chữ “bá tước” đều sững sờ, lập tức cảm thấy chuyến này tới quá đáng giá.

Đại thiếu gia của bá tước phủ, sau này chính là người thừa kế tước vị!

Nếu có thể tận mắt nhìn thấy vị Tước gia tương lai một lần, đủ để bọn họ khoe cả đời.

Nghe đối phương là trưởng thôn, Tiểu Thụ cũng hơi ngượng ngùng, vội vàng chạy vào gọi Tạ Hòe Ngọc ra.

Chẳng bao lâu sau, một người thân hình cao ráo bước ra, trong tay còn cầm sổ sách. Chính là Tạ Hòe Ngọc.

Hắn mặc một bộ bố y màu xanh đậm, tóc tùy ý búi sau đầu, trang phục vô cùng giản dị, thậm chí còn không sang quý bằng Trịnh địa chủ.

Nhưng chỉ cần đứng ở đó đã toát ra khí chất ung dung tự tại, vừa nhìn liền biết xuất thân không phú thì quý. Đứng cạnh Tiểu Thụ, tuyệt đối không ai có thể nhận nhầm nữa.

Đẹp trai quá!

Bạch Thuật mê mẩn nhìn Tạ Hòe Ngọc, một giống đực đẹp như vậy, hắn nhìn thế nào cũng không thấy đủ.

Không chỉ mình hắn, những cô nương và ca nhi chưa thành thân trong thôn cũng thế.

Trước kia bọn họ nhìn thấy người như Lý Tam Lang đã cho là nam nhân tốt nhất rồi, nào từng gặp nhân vật như Tạ công tử, tựa tiên nhân giáng thế thế này.

Ai nấy đều đỏ mặt tim đập, động tác cũng trở nên e lệ.

Mà Bạch Hòa đứng ở hàng đầu còn nhân lúc Tạ Hòe Ngọc nhìn qua mà liếc mắt đưa tình với hắn.