Bạch Thuật trở về căn phòng rách nát của mình, ngồi phịch xuống đống rơm, vừa ăn cơm vừa nghe tiếng mắng chửi của cả nhà Bạch lão tam ngoài sân.
Dưới ánh trăng, hắn vui vẻ ăn hết bát cơm đậu kia. Cơm đậu ăn không ngon lắm, vừa khô vừa nghẹn, hoàn toàn không thể so với bánh bao và điểm tâm ban ngày.
Nhưng với điều kiện của Bạch gia, có thể ăn cơm trộn gạo tẻ với đậu đã xem như không tệ rồi.
Ăn xong bát cơm, Bạch Thuật ợ một hơi, bụng căng phồng.
Đồ như cơm đậu rất no lâu, nhưng ăn nhiều cũng khó tiêu.
Bạch Thuật dứt khoát chống tay xuống đất bắt đầu hít đất. Chỉ mới làm được hơn mười cái đã mệt đến mức nằm sấp xuống.
Không được… thân thể hiện giờ của hắn thật sự quá yếu.
Bạch Thuật nằm trên chiếc giường rơm trải mấy mảnh vải rách, nhớ lại giống đực mình gặp ban ngày.
Giống đực kia thật sự rất đẹp, lại dịu dàng đến muốn mạng, nhìn là biết tính tình rất tốt. Người theo đuổi hắn chắc chắn không ít đâu.
Không biết hắn có thích mình không nữa… Chỉ cần nghĩ đến chuyện đối phương thích người khác, trong lòng Bạch Thuật đã nghẹn đến khó chịu.
Đột nhiên hắn nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng. Từ lúc xuyên vào thân thể này đến giờ, hắn còn chưa soi gương lần nào. Bạch Thuật hoàn toàn không biết mình trông ra sao!
Lỡ như hắn xấu đến mức không thể nhìn nổi thì sao? Bạch Thuật rùng mình, nhớ lại lúc trước Bạch Hòa hình như còn từng chê hắn xấu…
Khả năng này dường như còn rất cao…
Vậy chẳng phải hắn hoàn toàn không còn hy vọng sao?
Nghĩ đến đây, Bạch Thuật lập tức đứng ngồi không yên, nằm cũng không nổi nữa.
Hắn bật dậy như cá chép hóa rồng, xoay người chạy thẳng ra ngoài.
Đêm xuống ở Bạch Đường thôn gió lạnh hiu hiu, thổi qua người khiến Bạch Thuật run lên một cái.
Hắn chạy chậm một đường đến bên bờ sông.
Nước sông lặng lẽ chảy, mặt nước phẳng như gương không gợn sóng. Trăng treo cao trên trời, soi xuống dòng nước thành một vầng tròn sáng bạc.
Hắn quỳ bên bờ sông, nhìn bóng mình phản chiếu trong nước.
Sống mũi cao, đôi mắt to, làn da màu lúa mạch cùng khuôn mặt vì quá gầy mà hiện rõ góc cạnh. Giữa mày còn có một nốt ruồi son.
Theo thẩm mỹ của Bạch Thuật, đây tuyệt đối là một thiếu niên có thể gọi là anh tuấn. Khuyết điểm duy nhất đại khái là đôi mắt hơi tròn, khiến hắn trông có chút mềm mại.
Ngoài việc quá gầy ra, bộ dạng này của hắn đẹp hơn cái tên Bạch Hòa âm nhu kia nhiều!
Bạch Thuật vui mừng đến mức nhảy dựng lên cao ba thước, ngửa mặt cười lớn ba tiếng.
Xem ra Bạch Hòa chỉ đơn giản là ghen tị với dung mạo của hắn thôi, Bạch Thuật nghĩ.
Chỉ cần hắn chăm chỉ rèn luyện, rồi gây dựng được sự nghiệp. Với năng lực của mình, hắn tuyệt đối có thể chinh phục trái tim giống đực kia, cho đối phương cuộc sống tốt nhất!
Cách đó không xa bên bờ sông, mấy thôn phụ đang giặt quần áo nhìn Bạch Thuật lúc thì soi nước lúc thì nhảy nhót cười lớn như phát điên.
Các nàng lắc đầu, thương hại bàn tán: “Nhìn cái ca nhi bên kia kìa, hình như là Bạch Thử nhà Bạch lão đại. Ngày nào cũng làm việc như đàn ông, giờ chắc bị điên rồi.”
“Nói cũng đáng thương thật. Nghe đâu vốn đã đính hôn với Lý gia Tam Lang, nhưng giờ người ta là tú tài rồi. Dù không cưới thiên kim nhà giàu thì cũng phải cưới ca nhi thanh tú dễ sinh nở. Bộ dạng hắn như vậy, chắc chắn không xứng.”
“Đúng vậy, chắc soi gương xong bị k*ch th*ch rồi. Dù sao cũng là ca nhi, sau này e là chẳng gả nổi nữa…”
·
Sáng sớm hôm sau, Bạch Trâu thị dậy từ tinh mơ, cơm sáng còn chưa kịp nấu đã chạy sang nhà Vương bà tử ở thôn Tây.
Vương bà tử là đường tỷ của Vương góa phụ. Ngày thường bà ta thích nhất là đi khắp nơi buôn chuyện, mai mối cho người này người nọ.
Dựa vào quan hệ giữa Vương góa phụ và Vương bà tử, chuyện làm mai cho Vương góa phụ đương nhiên để bà ta đứng ra là thích hợp nhất.
“Không được không được.” Vừa nghe ý đồ của Bạch Trâu thị, Vương bà tử đã lắc đầu từ chối ngay: “Gả Bạch Thử cho Vương Mộc Đầu à? Cái thằng đó trông như đàn ông, nhìn là biết không dễ sinh nở. Trong thôn có hán tử nào muốn cưới ca nhi không biết đẻ đâu.”
“Ôi chao, lão tỷ tỷ à.” Bạch Trâu thị cười nịnh nọt: “Vương Mộc Đầu đã có ba đứa con trai rồi, sinh thêm nữa hắn nuôi nổi sao?”
“Theo ta thấy, Bạch Thử như vậy lại vừa khéo. Không sinh được con, nhưng sức lớn, cưới về vừa hay làm việc đồng áng. Vương Mộc Đầu coi như mua được một đứa ở về nhà, còn chẳng tốn bao nhiêu tiền. Bạch Thử không sinh được con thì chẳng phải càng phải liều mạng lấy lòng Vương Mộc Đầu với mấy đứa con trai hắn sao?”
Vương bà tử nghe vậy, cẩn thận nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cũng có lý, liền gật đầu đồng ý sẽ đi nói giúp.
Tiễn Bạch Trâu thị ra cửa, bà ta còn giả bộ hỏi một câu: “Bạch thẩm à, dù sao Bạch Thử cũng là người Bạch gia, cứ thế gả đi, Bạch lão tam không đau lòng sao?”
“Ôi đừng nhắc nữa!” Bạch Trâu thị lập tức làm vẻ mặt khổ sở: “Bạch Thử quá không hiểu chuyện. Lý Tam Lang muốn hủy hôn với nó, vậy mà nó lại đổ hết lên đầu Hòa Nhi, còn đập cả bàn cơm trong nhà. Cũng không tự nhìn lại xem mình có xứng hay không, mau gả đi còn hơn!”
Vương bà tử không nói gì, chỉ cười gật đầu. Chờ Bạch Trâu thị đi xa, bà ta mới khinh bỉ phun một ngụm nước bọt.
Con mụ già không biết xấu hổ, ai mà chẳng biết là Bạch Hòa nhà bà ta cướp hôn sự của Bạch Thử. Đều là hồ ly ngàn năm cả, còn bày đặt diễn Liêu Trai trước mặt bà.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Bạch Thử là người thành thật, dễ sai bảo, tuy hơi nam tính một chút, nhưng ghép với Vương Mộc Đầu cũng khá hợp. Thế là bà ta vui vẻ thay quần áo, đi thẳng sang nhà Vương Mộc Đầu.
Bạch Trâu thị không có ở nhà, việc nấu cơm sáng tự nhiên rơi lên đầu Bạch Lý thị.
Bên này Bạch Đường thôn là vùng đất màu mỡ, buổi sáng nhà nông thường ăn cháo. Bạch Lý thị bụng đã lớn, múc một bát gạo lứt từ trong chum ra vo sạch rồi ngồi xổm dưới bếp nhóm lửa nấu cháo.
Bạch Thuật ngửi thấy mùi gạo thơm liền tỉnh giấc.
Giờ này người Bạch gia còn chưa ai dậy, hắn thấy Bạch Lý thị đang nấu cơm thì kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Bạch Lý thị liếc hắn một cái rồi tiếp tục im lặng nấu cháo.
Bữa sáng của Bạch gia từ trước đến giờ vốn chưa từng có phần của Bạch Thử, nhưng chuyện đó liên quan gì đến nàng?
Hôm qua Bạch Thử ngay cả Bạch Đạo cũng đánh, nàng đang mang thai, chẳng lẽ còn đi cứng đối cứng với hắn?
Nấu cháo xong, Bạch Lý thị múc trước một bát đặc. Nghĩ tới trượng phu mình, nàng lại múc thêm một bát nữa, bưng cả hai vào phòng.
Trước khi đi còn không quên gọi lớn vào trong: “Cha, đệ đệ, ăn sáng.”
Dù sao nàng cũng gọi rồi, có ăn được hay không thì phải xem bản lĩnh từng người.
Bạch Thuật nhìn nồi cháo loãng như nước, uống trước một bát mà bụng chẳng thấy no.
Thế là hắn cầm muôi vớt hết phần gạo còn lại, múc một bát cháo đặc rồi ừng ực uống sạch.
Lúc Bạch lão tam thức dậy, Bạch Thuật vừa đặt bát xuống, hai người đụng mặt nhau.
“Ngươi! Ngươi…” Bạch lão tam chỉ vào mũi hắn muốn mắng vài câu, nhưng nhớ tới trận tối qua lại nuốt hết vào bụng, chỉ hừ mạnh một tiếng qua kẽ mũi.
Bạch Thuật ăn no uống đủ, tâm trạng rất tốt, nhìn Bạch lão tam cũng không còn chướng mắt như trước.
Hắn trực tiếp coi như không thấy Bạch lão tam, nghênh ngang bước ra khỏi cửa.
Hôm qua hắn còn chưa biết tên đối phương, hôm nay phải đi dạo quanh nhà con giống đực kia thêm lần nữa, xem có thể hỏi thăm được gì không.
Bạch Thuật vừa đi, trong bếp Bạch gia chỉ còn lại nồi nước cháo loãng.
Bạch lão tam tức đến run người, cuối cùng chỉ có thể uống liền ba bát nước cháo rồi bụng đói ra đồng làm việc.
Đi được nửa đường, Bạch Thuật chợt nhớ ra hôm qua giống đực kia đã cho mình đồ ngon như vậy ăn, hôm nay hắn cũng không thể tay không tới gặp người ta.
Thế là hắn quay ngược trở về, lấy trong phòng ra một cái liềm cũ.
Bạch Thuật đi thẳng lên núi sau làng, chặt một cây trúc to rồi chẻ thành từng khúc.
Sau đó khoét hai lỗ trên ống trúc, dùng cỏ xoắn thành dây xuyên qua.
Làm xong một cái ống trúc đơn giản, hắn lại làm thêm mấy cái y như vậy rồi xách cả đám đi về phía bờ sông.
Lúc này mặt trời đã lên cao, bên bờ sông tụ tập không ít ca nhi và thôn phụ đang gánh nước rửa rau.
Thấy Bạch Thuật xách theo nhiều ống trúc như vậy, có người tò mò hỏi: “Bạch Thử, ngươi định làm gì thế?”
“Bắt cá.” Bạch Thuật cười đáp.
“Bắt cá? Cá nào bắt kiểu đó được?” Mấy thôn phụ lập tức cười rộ lên: “Chỉ thấy người ta câu cá, giăng lưới bắt cá thôi. Ngươi cầm mấy cái ống trúc mà bắt được cá à?”
Cũng có vài người thân với Bạch Trâu thị, như Điền tứ nương ở đầu đông thôn, vốn đã nhìn Bạch Thử không vừa mắt. Bà ta lạnh mặt nói: “Bạch Thử à, hôm nay sao không xuống đồng giúp Bạch lão tam làm việc? Làm người phải biết nhớ ơn chứ. Tam thúc nhà ngươi nuôi ngươi không công đấy.”
Trước kia Điền tứ nương thường xuyên đứng trước mặt người trong thôn châm chọc Bạch Thử. Mỗi lần bị bà ta nói, Bạch Thử chỉ đỏ mặt tía tai mà không dám cãi, trong lòng đầy tủi thân.
Nhưng Bạch Thuật không phải Bạch Thử.
Hắn cười khẩy nhìn Điền tứ nương một cái, lớn tiếng nói: “Liên quan cái rắm gì tới bà! Chuyện nhà ta cũng đến lượt bà quản?”
Điền tứ nương bị hắn mắng thẳng mặt, vừa tức vừa hận, chống nạnh chỉ vào Bạch Thuật mắng chửi: “Ngươi… ngươi còn ra dáng ca nhi không! Bảo sao Lý Tam Lang không cần ngươi, ta xem đời này ngươi đừng hòng gả ra ngoài!”
Ở Trùng tinh, nói một con trùng cái không gả được là lời nguyền rủa cực kỳ nghiêm trọng. Một trùng cái nghe kiểu xúc phạm này sẽ trực tiếp quyết đấu với đối phương.
Bạch Thuật vừa nghe, lập tức rút cái liềm bên hông ra, hung dữ bước tới một bước: “Muốn đánh nhau? Tới thử xem!”
Điền tứ nương chỉ giỏi mồm mép, thực chất nhát gan vô cùng. Bà ta nào ngờ mình chỉ nói vài câu mà Bạch Thử lại thật sự rút đao muốn chém người.
Bà ta lập tức sợ đến mềm nhũn chân tay, run rẩy lùi ra sau: “Ngươi điên rồi à? Đừng… đừng tới đây…”
Mấy thôn phụ bên cạnh cũng bị dọa khiếp, không ai dám lên tiếng nữa.
Cuối cùng vẫn là một ca nhi đã có chồng họ Trần gan lớn hơn một chút. Y bước lên vài bước, nói với Bạch Thuật: “Có gì từ từ nói, đừng động thủ.”
Sau đó quay sang Điền tứ nương: “Mắng người không chọc đúng chỗ đau thì thôi, chuyện này vốn là bà sai trước, mau xin lỗi Bạch Thử đi.”
Lúc này Điền tứ nương mới không tình nguyện mở miệng xin lỗi Bạch Thuật.
Chờ Bạch Thuật cài cái liềm trở lại bên hông, Điền tứ nương lập tức co giò chạy mất như gió.