Khi chiếc xe ngựa sắp biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng Bạch Thuật đột nhiên dâng lên cảm giác mất mát vô hạn.
Hắn không muốn người kia cứ thế biến mất. Nội tâm kích động khiến hắn theo bản năng chống người, lảo đảo bò dậy khỏi mặt đất, bước chân xiêu vẹo đuổi theo phía sau xe ngựa.
Trong xe, Tiểu Thụ vén rèm lên, tức giận nói với Tạ Hòe Ngọc: “Thiếu gia, cái ca nhi lúc nãy lại đi theo chúng ta!”
Tạ Hòe Ngọc có chút ngoài ý muốn, quay đầu nhìn qua cửa sổ sau xe, quả nhiên thấy ca nhi đen gầy kia đang lẽo đẽo phía xa.
“Ca nhi này đúng là vô lại. Thiếu gia tốt bụng cho hắn ăn, hắn lại muốn bám lấy chúng ta!” Tiểu Thụ oán giận: “Để ta đi đuổi hắn!”
“Không cần đâu, chắc lúc nãy vẫn chưa ăn no.” Tạ Hòe Ngọc nói.
Bạch Đường thôn từ trước đến nay vẫn khá giàu có, vậy mà ca nhi kia lại quần áo rách nát, ngay cả cơm cũng không được ăn no, hẳn là bị người nhà hà khắc đối xử.
Tạ Hòe Ngọc cũng có một đệ đệ là ca nhi. Nhìn dáng vẻ gầy trơ xương của người nọ, hắn liền nhớ tới đệ đệ mình tuổi tác tương đương.
Hắn lấy một gói điểm tâm được bọc kỹ trong hành lý ra, đưa cho Tiểu Thụ: “Mang cái này cho hắn đi, bảo hắn đừng theo nữa.”
“Thiếu gia, nô tài biết ngài thiện tâm, nhưng sau này tốt nhất đừng quá đồng tình với mấy thôn dân vùng núi này. Người nghèo bị dồn ép thì chuyện gì cũng dám làm.” Tiểu Thụ nghiêm túc nói.
Tạ Hòe Ngọc bật cười, đoán được Tiểu Thụ hẳn nhớ tới chuyện bị bắt cóc hồi nhỏ nên gật đầu đáp: “Ngươi nói cũng đúng. Đi đi, ta sẽ không tự mình xuống nữa.”
Bạch Thuật đi theo được một đoạn thì phía trước xe ngựa dừng lại. Người bước xuống chính là thiếu niên tên Tiểu Thụ kia.
Tiểu Thụ chạy nhanh về phía hắn, ánh mắt đầy cảnh giác, trong tay cầm một gói giấy dầu rồi nhét mạnh vào lòng hắn.
“Cầm lấy ăn rồi mau cút đi, đừng bám theo chúng ta nữa!” Tiểu Thụ trừng mắt, hai má phồng lên.
Bạch Thuật ngẩn người, cảm thấy bộ dạng ấy của Tiểu Thụ giống hệt một con hamster đang tức giận, có chút buồn cười.
Hắn mở giấy dầu ra nhìn, bên trong là mấy khối bánh ngọt trắng như ngọc.
Bạch Thuật cầm một miếng cắn thử, vị ngọt mềm tan ngay trong miệng, hương quế thoang thoảng lưu nơi môi răng, ngon đến mức khiến hắn sáng mắt.
Nhưng dù ngon đến đâu cũng không bằng cái bánh bao ban nãy. Bạch Thuật lập tức nghiêm mặt, lại ngẩng đầu nhìn về phía xe ngựa mấy lần, hận không thể được gặp lại người nọ thêm lần nữa.
Dù sao cái bánh bao kia cũng là do chính tay người ấy đút cho hắn ăn!
“Nhìn cái gì mà nhìn! Mau đi đi!” Tiểu Thụ lớn tiếng xua đuổi.
Cứ mãi đi theo một giống đực như vậy quả thật không quá lịch sự, có lẽ đối phương cũng sẽ ngại ngùng.
Bạch Thuật nghĩ nghĩ, cảm thấy nhất định phải để lại ấn tượng tốt trước mặt người nọ.
Vì thế hắn vô cùng lịch thiệp gật đầu, sau đó siết chặt tay phải giơ cao, hành một đại lễ tối cao của Trùng tộc với Tiểu Thụ.
Tiểu Thụ thấy ca nhi kia giơ nắm đấm lên, vẻ mặt hung dữ như muốn đánh người.
A, còn muốn đánh nhau với hắn nữa à? Ai sợ ai chứ?
Tiểu Thụ vừa xắn tay áo định lao lên thì nghe ca nhi kia dùng giọng khàn khàn nói một câu cảm ơn, sau đó quay người rời khỏi quan đạo.
Tiểu Thụ ngẩn ra một lúc, chỉ thấy đối phương dùng tốc độ cực nhanh chui tọt vào ruộng lúa rồi biến mất.
Chạy đúng là nhanh thật! Tiểu Thụ tiếc nuối thu tay về, vẻ mặt hưng phấn chạy lại xe ngựa nói với Tạ Hòe Ngọc: “Thiếu gia! Tên kia còn muốn đánh nhau với ta! Đáng tiếc lá gan nhỏ xíu, bị ta dọa một cái là chạy mất!”
“Ừm, Tiểu Thụ giỏi thật.” Tạ Hòe Ngọc không để tâm cười đáp.
Xe ngựa tiếp tục lên đường, còn Bạch Thuật trốn trong ruộng lúa, lặng lẽ bám theo phía sau.
Là tướng quân hạm đội Trùng tộc, phần lớn thời gian hắn đều chinh chiến giữa vũ trụ. Hắn chưa từng nghĩ kỹ năng phục kích mặt đất học được trong quân đội lại có ngày phát huy tác dụng thế này.
Bạch Thuật đi theo một lúc thì thấy xe ngựa dừng trước một trang viện ở phía đông thôn. Tiểu Thụ nhảy xuống xe.
Hắn nín thở, trong lòng có chút mong đợi được gặp lại người nọ thêm lần nữa.
Đáng tiếc, người kia không xuống xe. Tiểu Thụ mở cổng viện, xe ngựa lập tức chạy vào bên trong tường viện.
Trang viện phía đông thôn này có tới vài dãy nhà. Tường trắng ngói đen, hoàn toàn khác với căn nhà đất của Bạch Thử, nhìn là biết nhà giàu có.
Tuy không gặp lại người kia, nhưng biết đối phương sống ở đây cũng đủ khiến Bạch Thuật yên lòng phần nào.
Hắn lưu luyến nhìn bức tường cao kia hồi lâu, hận không thể nhìn xuyên qua được nó, mãi sau mới xoay người rời đi.
Ban đầu hắn vốn định rời khỏi nơi này, đi nơi khác tìm đường sống. Nhưng giờ hắn lại đổi ý.
Nếu người nọ ở ngay Bạch Đường thôn, vậy hắn không cần vội rời đi nữa. Trước tiên cứ tiếp tục sống dưới thân phận Bạch Thử một thời gian, tìm hiểu rõ tình hình của đối phương rồi tính tiếp.
Khi Bạch Thuật trở về nhà họ Bạch thì mặt trời đã lặn núi.
Hắn đẩy cửa sân bước vào, lập tức ngửi thấy mùi cơm thơm bay ra từ trong nhà. Người một nhà Bạch lão tam đang ngồi quanh bàn bát tiên trong nhà chính chuẩn bị ăn cơm.
Ở thời đại này, toàn bộ gia cụ đều được làm thủ công.
Rất nhiều nhà nghèo thậm chí không đủ tiền đóng nổi cái bàn, chỉ có thể ôm bát ngồi xổm dưới đất ăn cơm. Gia đình dùng được bàn bát tiên đều được xem là có chút của cải.
Mà trên bàn nhà Bạch lão tam, ngoài dưa muối và củ cải thường thấy của nông hộ còn có đậu phộng xào cùng trứng gà xào. Ngay cả cơm chính cũng là cơm gạo tẻ trộn đậu. Trước mặt Bạch lão tam còn có một bầu rượu nhỏ đang hâm nóng.
Bạch lão tam, Bạch Trâu thị, Bạch Hòa và ca ca hắn là Bạch Đạo đều ngồi quanh bàn ăn. Còn tức phụ của Bạch Đạo là Bạch Lý thị thì bưng bát đứng bên cạnh bàn.
Nàng bụng đã lớn, nhìn như mang thai sáu bảy tháng. Thừa dịp Bạch Trâu thị không chú ý, nàng nhanh tay gắp một đũa trứng gà rồi vùi đầu ăn cơm.
Bạch Trâu thị vừa gắp thức ăn cho Bạch lão tam và hai con trai, vừa mắng Bạch Lý thị: “Nhìn cái tướng ăn của ngươi kìa, chỉ biết lo cho bản thân, chẳng biết thương tướng công mình gì cả. Làm việc thì chậm chạp, đúng là cưới phải đồ tham ăn. Có thể gả cho Lúa nhi nhà ta là phúc ba đời của ngươi rồi.”
Bạch Lý thị không hé răng, chỉ cúi đầu ăn cơm, coi lời bà ta như gió thoảng bên tai. Đến lúc nàng định gắp thêm miếng trứng nữa thì bị Bạch Trâu thị phát hiện, lập tức đè đũa lại.
Bà ta the thé nói: “Tổng cộng có hai quả trứng, bao nhiêu người thế này! Để ngươi ăn hết thì ông cháu bọn họ ăn gì nữa!”
Nói xong liền chia trứng thành mấy phần, cho Bạch lão tam, Bạch Đạo và Bạch Hòa mỗi người một miếng lớn, phần còn lại đổ hết vào bát mình.
Bạch Lý thị bĩu môi, trợn trắng mắt sau lưng Bạch Trâu thị rồi lại gắp miếng củ cải bỏ vào bát.
Bạch Thuật đứng ngoài cửa sổ, lặng lẽ nhìn hết thảy, hừ lạnh một tiếng. Xem ra cả nhà này căn bản còn chẳng biết hắn đã suýt chết rồi.
Hắn rầm một tiếng đẩy cửa bước vào, lần này động tĩnh cực lớn.
Bạch lão tam đang vắt chân nhón đũa gắp đậu phộng, bị dọa đến run tay, hạt đậu phộng lăn lông lốc xuống đất. Bạch Trâu thị lập tức nhặt lên, thổi thổi rồi bỏ luôn vào miệng.
Vừa nhìn thấy người đứng cửa, sắc mặt Bạch Trâu thị lập tức đen sì, âm trầm mắng: “Đồ hỗn trướng! Ngươi tới đây làm gì! Ngày nào cũng giả chết lười biếng, ở đây không có phần cơm của ngươi!”
Bạch Thuật lạnh lùng liếc bà ta một cái, chẳng buồn đáp lời, trực tiếp đi tới nồi cơm, cầm chiếc bát sứt mẻ múc đầy một bát cơm đậu. Sau đó lại quay về bàn bát tiên, đổ hết dưa muối trên bàn vào bát mình.
“Dừng tay! Ngươi làm gì thế! Đồ trời đánh!” Bạch Trâu thị hét lên, lao tới cướp bát cơm trong tay hắn.
Ngày thường bà ta chỉ cho Bạch Thử ăn cơm thừa canh cặn. Chờ mọi người ăn xong thì đổ phần còn dư vào nồi, thêm nước khuấy lên, ngay cả củi cũng tiếc chẳng muốn dùng thêm một que.
Hôm nay Bạch Thử đúng là phản rồi, vậy mà còn dám tới giành cơm đậu ăn.
“Lương thực này là ta trồng, ta không được ăn à?” Bạch Thuật dùng đầu gối húc mạnh, cánh tay thuận thế đẩy ra, Bạch Trâu thị lập tức ngã sõng soài.
Hắn ăn bánh bao và điểm tâm xong đã hồi phục không ít sức lực. Cơ thể tuy còn suy nhược nhưng đầu óc vẫn giữ nguyên kinh nghiệm chiến đấu.
“Đồ nhãi ranh, còn dám đánh ta! Ta đánh chết ngươi!” Bạch Trâu thị chưa từng chịu nhục thế này, lập tức bật dậy tìm cây chổi ở góc tường.
Bạch Hòa cũng buông đũa, vung nắm đấm lao tới: “Ngươi điên rồi à! Dám đánh nương ta! Ta liều với ngươi!”
Bạch Trâu thị vừa tìm được chổi đã lập tức định dùng cán chổi đánh người.
Bạch Thuật bị làm phiền đến phát bực, một tay chặn nắm đấm, tay kia giật lấy cây chổi. Hắn dùng sức kéo mạnh, Bạch Hòa và Bạch Trâu thị đồng loạt đổ sập lên bàn. Cả bàn thức ăn bị hất tung xuống đất, bát đĩa cũng vỡ không ít.
Cú va chạm này không nhẹ, hai người đau đến nửa ngày không bò dậy nổi.
Bạch Lý thị bưng bát cơm trốn vào góc phòng, lạnh nhạt đứng xem, còn không quên ăn hết cơm trong bát mình.
Bạch lão tam tức đến râu mép run lên, đập bàn quát lớn: “Ngươi muốn làm gì! Muốn phản rồi phải không!”
Bạch Đạo xắn tay áo định đứng dậy động thủ, nhưng Bạch Thuật cầm cán chổi vụt xuống liên tiếp, nhắm thẳng vào các khớp xương khiến hắn đau đến kêu thảm thiết, trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
Thấy cảnh này, lời chửi sắp ra khỏi miệng của Bạch lão tam lại bị nuốt ngược vào trong. Ông ta chỉ run rẩy chỉ tay vào Bạch Thuật: “Ngươi… ngươi còn ra thể thống gì nữa! Có chỗ nào giống ca nhi chứ! Không biết giữ bổn phận!”
Bạch Thuật lạnh lùng liếc ông ta một cái, bưng bát cơm của mình, cầm đôi đũa rồi nghênh ngang rời đi.
Đám giống cái này yếu đến đáng thương. Nếu vẫn còn cơ thể trước kia, chỉ một cú quét cánh thôi cũng đủ hất bay bọn chúng.
Hắn chẳng qua chỉ muốn ăn một bữa cơm mà thôi, vậy mà đám người này ngay cả cơm cũng không để hắn ăn yên ổn. Nếu bọn họ không cho hắn ăn, vậy thì tất cả đều đừng ăn nữa!