Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 2

Trong giấc mơ, thế giới ấy giống hệt nơi hắn đang ở hiện tại.

Không có Trùng tinh, không có trùng đực và trùng cái, chỉ tồn tại một chủng tộc gọi là nhân loại, chia thành ba loại giới tính: nam nhân, nữ nhân và ca nhi.

Nam nhân thân hình cao lớn cường tráng, chịu trách nhiệm nuôi sống gia đình; nữ nhân phụ trách sinh con dưỡng cái.

Ca nhi nằm giữa hai bên, mang dáng vẻ nam nhân nhưng giữa mày có một nốt son dựng chí, có thể mang thai sinh con. Nhưng vì tỷ lệ sinh sản không bằng nữ nhân nên địa vị cũng thấp hơn. Chỉ những ca nhi mảnh mai, dung mạo xinh đẹp như nữ tử mới được yêu thích.

Thế nhưng ở thế giới này, khoa học kỹ thuật vô cùng lạc hậu, mọi thứ vẫn còn trong thời kỳ canh nông. Rất nhiều người ngay cả ăn no cũng khó, càng đừng nói cưới nổi nữ nhân.

Bởi vậy, những gia đình nghèo không có tiền cũng sẽ cưới một ca nhi dung mạo bình thường về làm nam thê.

Hắn nhập vào thân thể của một ca nhi tên Bạch Thử, là con trai duy nhất của trưởng tử nhà họ Bạch, từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng.

Sau khi phân gia, Bạch lão đại ở Bạch Đường thôn vẫn được xem là có chút của cải.

Ông chỉ có duy nhất một ca nhi là Bạch Thử nên đã đưa hắn tới học đường trong thôn, cho đọc sách viết chữ.

Bạch Thử trời sinh thông minh, lại trắng trẻo thanh tú. Chưa đến mười hai tuổi, nhà Lý tú tài ở thôn Tây đã tới cầu hôn, muốn để Tam Lang nhà họ sau này cưới Bạch Thử.

Bạch lão đại thấy Lý Tam Lang cũng học ở thôn học, dung mạo sạch sẽ sáng sủa, suy nghĩ nửa ngày liền đồng ý.

Hai nhà chỉ định miệng với nhau, chờ Bạch Thử đủ mười tám tuổi sẽ chính thức mang sính lễ tới.

Bạch lão đại đã tính sẵn, đến lúc Bạch Thử xuất giá sẽ cho hắn mười mẫu ruộng làm của hồi môn.

Có số ruộng đất ấy làm chỗ dựa, nửa đời sau của Bạch Thử vốn có thể sống sung túc không lo ăn mặc.

Chỉ tiếc trời có mưa gió bất thường, một trận ôn dịch ập đến, Bạch lão đại và tức phụ lần lượt nhiễm bệnh.

Ruộng đất của Bạch lão đại bán đi quá nửa, toàn bộ đều dùng để mua thuốc. Hàng trăm lượng bạc cứ thế tiêu sạch, nhưng hai người vẫn không thể vượt qua cửa tử.

Cuối cùng chỉ để lại Bạch Thử cùng lão mẫu thân rồi rời khỏi nhân thế.

Sau khi Bạch lão đại qua đời, người em trai vốn nhiều năm không qua lại là Bạch lão tam lấy danh nghĩa phụng dưỡng mẹ già mà bước vào cửa.

Trước mặt thôn trưởng, bọn họ chiếm lấy mấy mẫu ruộng còn lại của Bạch lão đại, lại chiếm luôn nhà cửa nhà họ Bạch, hứa hẹn sẽ chăm sóc lão mẫu và nuôi Bạch Thử cho đến lúc xuất giá.

Từ đó, Bạch Thử bắt đầu sống những ngày ăn nhờ ở đậu. Việc học ở thôn học cũng sớm bỏ dở, mỗi ngày còn phải xuống ruộng làm việc.

Chưa đầy nửa năm, một tiểu ca nhi thanh tú đã trở nên tay thô chân lớn, tháo vát gần bằng hán tử trong thôn.

Đến khi mẹ già qua đời, Bạch lão tam lại càng quá đáng hơn, trực tiếp đuổi Bạch Thử ra khỏi gian phòng cũ, bắt hắn ở trong phòng chứa đồ bên cạnh. Không làm việc thì không cho ăn cơm.

Nếu không phải vẫn nghĩ rằng chỉ cần chờ đến năm mười tám tuổi là có thể gả cho Lý Tam Lang, rời khỏi cái ổ sói hổ nhà họ Bạch này, Bạch Thử đã sớm không chống đỡ nổi nữa.

Chỉ tiếc chút hy vọng cuối cùng ấy của Bạch Thử cũng tan thành mây khói khi Lý Tam Lang thi đậu tú tài.

Sau khi đỗ tú tài, Lý Tam Lang đã sớm chướng mắt vị hôn phu hai bàn tay trắng như Bạch Thử.

Nhà họ Lý vẫn tới nhà họ Bạch cầu thân, chỉ là đối tượng cầu hôn đã đổi thành con trai của Bạch lão tam — Bạch Hòa.

Bạch Hòa cũng là ca nhi, dung mạo thanh tú, lại là đứa nhỏ nhỏ tuổi nhất trong nhà nên ngày thường vô cùng được cha mẹ cưng chiều.

Biết mình bị Bạch Hòa cướp mất hôn sự, Bạch Thử tức đến run người, lập tức tìm Bạch lão tam đòi một lời giải thích.

Nhưng hắn vốn là người thành thật, ngày thường ngay cả lời nặng cũng chẳng dám nói mấy câu.

Làm ầm ĩ một trận, cũng chỉ quanh quẩn mấy câu “Ngươi vô sỉ”, “Ngươi đáng ghét”, “Ngươi quá đáng”, chẳng có chút lực sát thương nào. Ngược lại còn bị một nhà Bạch lão tam dùng đủ lời lẽ th* t*c chửi mắng đến tức nghẹn máu. Sau đó trực tiếp đổ bệnh trong căn phòng rách nát ấy, không thể gượng dậy nổi nữa.

Bạch Thuật tỉnh lại từ trong mộng, đưa tay sờ mặt mình, quả nhiên chạm được một nốt son dựng chí ngay giữa trán.

Bị súng photon bắn trúng, hắn vậy mà lại tỉnh dậy trong cơ thể Bạch Thử. Xem ra giấc mơ vừa rồi chính là ký ức thuộc về Bạch Thử.

Nước mắt trên mặt trước đó đã khô đi, Bạch Thuật biết rõ đó không phải cảm xúc của mình, mà là của Bạch Thử.

Sau khi hắn ngất đi lúc nãy, linh hồn thuộc về cơ thể này của Bạch Thử hẳn đã hoàn toàn biến mất.

Tâm trạng Bạch Thuật có chút nặng nề. Nghĩ tới những gì mình vừa mơ thấy, hắn không khỏi cảm thấy đồng tình với Bạch Thử.

Nhưng dưới góc nhìn của một Trùng tộc như hắn, suy cho cùng vẫn là vì bản thân Bạch Thử quá yếu đuối.

Bị Bạch lão tam ngược đãi mà cũng không biết phản kháng, ngược lại còn chờ người khác cứu vớt.

Rõ ràng cũng chẳng thích Lý Tam Lang bao nhiêu, vậy mà vẫn mong dựa vào hắn để thoát khỏi biển khổ.

Chi bằng tự khiến bản thân mạnh mẽ lên, gây dựng sự nghiệp, rồi chủ động theo đuổi nam nhân mình thích.

Ọc ọc—

Bụng Bạch Thuật vang lên tiếng kêu đói khát kéo dài.

Hắn thật sự quá đói, cố chống người bò từ dưới đất tới cạnh cửa. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải nhanh chóng tìm được chút đồ ăn, nếu không vừa mới có được cơ thể của Bạch Thử, hắn đã phải chết đói rồi.

Bạch Thuật hôn mê mấy canh giờ, lúc bò được ra sân thì mặt trời đã ngả về tây, là buổi chiều cùng ngày.

Trong sân yên ắng không một bóng người. Bạch Thuật đi vào nhà bếp, vậy mà đến một hạt gạo cũng không tìm thấy.

Dựa vào chút ký ức còn sót lại, hắn lập tức hiểu ra — là Bạch Trâu thị, vợ Bạch lão tam, sợ hắn ăn vụng nên đã giấu sạch thức ăn.

“Ta đệt!” Hắn không nhịn được chửi một câu, kéo thân thể suy yếu bước ra khỏi sân.

Trong Bạch Đường thôn không có cửa hàng buôn bán, mà Bạch Thuật hiện giờ lại không xu dính túi, hoàn toàn không biết phải kiếm đâu ra một miếng ăn.

Hắn tuy rất giỏi săn bắn, nhưng cơ thể của Bạch Thử đã đói đến cực hạn, hiện tại ngay cả chút sức lực cũng không còn.

Bạch Thuật đi được một lúc thì tới quan đạo trong thôn.

Đầu óc hắn choáng váng, bị nắng chiều thiêu đến mồ hôi đầy đầu, ngay cả xe ngựa ở đằng xa cũng nhìn thành từng bóng chồng mờ ảo.

Bịch một tiếng, Bạch Thuật ngã nhào xuống đất, bụi tung mù mịt.

Xe ngựa dần tới gần rồi dừng lại trước mặt hắn. Hắn nghe thấy một giọng nam vô cùng dễ nghe vang lên: “Tiểu Thụ, đi xem thử người nằm dưới đất là ai.”

“Vâng, thiếu gia.” Một giọng thiếu niên đáp lời.

Bạch Thuật muốn ngẩng đầu nhìn thử, nhưng phát hiện ngay cả chút sức ấy cũng không còn.

Tiếng bước chân tiến lại gần, một đôi giày vải dừng trước mặt hắn.

Bạch Thuật bị người lật người lại, trước mắt xuất hiện một thiếu niên mặt tròn khoảng mười bốn mười lăm tuổi.

Thiếu niên nhìn hắn một cái, có chút ghét bỏ hỏi: “Này, ngươi là ai, sao lại nằm giữa quan đạo thế?”

“Đói… đói…” Bạch Thuật không còn sức lực, chỉ có thể lặp đi lặp lại đúng một chữ ấy.

Thiếu niên quay đầu hô về phía xe ngựa: “Thiếu gia, là một ca nhi, hình như hắn bị đói ngất rồi.”

Bạch Thuật nghe thấy tiếng rèm xe được vén lên, tiếng bước chân dần tiến lại gần. Chẳng bao lâu sau, một đôi ủng da dừng trước mặt hắn.

Chủ nhân của đôi giày ấy thân cao chân dài, mặc áo xanh nhạt giản dị. Sống mũi cao thẳng, mày kiếm kéo dài tới tóc mai, làn da trắng như ngọc, dung mạo tuấn mỹ đến cực điểm — còn đẹp hơn bất kỳ trùng đực nào Bạch Thuật từng gặp, đúng chuẩn kiểu hắn thích nhất.

Tâm trạng Bạch Thuật lập tức kích động, chỉ hận bản thân lúc này quá chật vật vô lực, mất mặt trước đối phương.

Nếu còn ở thế giới Trùng tộc, gặp được cực phẩm thế này, hắn chắc chắn sẽ lập tức cầu ái, muốn đối phương chấp nhận sự theo đuổi của mình.

Nhưng với hình tượng hiện giờ, người ưu tú như vậy chỉ sợ ngay cả liếc nhìn hắn thêm một cái cũng không muốn!

Đúng lúc Bạch Thuật đang xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu, người nọ lấy từ trong ngực ra một gói giấy đựng bánh bao, đưa tới bên miệng hắn rồi nói: “Cho ngươi ăn. Ăn no rồi sẽ có sức.”

Bạch Thuật ngẩn người, cúi đầu cắn mạnh hai miếng, tim đập thình thịch, cảm thấy phía sau lưng người kia như đang phát sáng.

Bánh bao mềm xốp, tuy đã nguội nhưng phần nhân thịt vẫn thơm ngon ngọt đậm. Hương vị lan khắp khoang miệng Bạch Thử, khiến dạ dày đói khát cuối cùng cũng được lấp đầy.

Người nọ nhét phần bánh còn lại vào tay Bạch Thuật rồi đứng dậy nói: “Đi thôi, tiếp tục lên đường. Trời sắp tối rồi, lát nữa còn phải dọn dẹp nhà cửa.”

Nói xong liền lên xe ngựa, không cho Bạch Thuật thêm một ánh nhìn nào nữa.

Thiếu niên tên Tiểu Thụ kéo Bạch Thuật vào ven đường rồi cũng xoay người ngồi lên càng xe.

Xa phu đánh xe rời đi, lướt qua bên cạnh Bạch Thuật.

Bạch Thuật ăn hết chỗ bánh bao còn lại, ngây ngốc nhìn theo chiếc xe ngựa xa dần.

Người này sao có thể dịu dàng như vậy, lòng dạ lại tốt đến thế, còn đẹp trai nữa. Nếu hắn là trùng đực, chắc chắn sẽ trở thành người được hoan nghênh nhất Trùng tinh.

Bạch Thuật độc thân hơn hai mươi năm, lần đầu tiên nếm được tư vị rung động.