Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 1

Sau

Bạch Đường thôn là một thôn nhỏ nằm ở phía đông phủ thành.

Bởi lưng tựa núi rừng, lại có một con sông chảy ngang qua thôn nên ngoài việc làm ruộng, dân trong thôn còn có thể săn bắn, bắt cá, cuộc sống xem như khá dễ chịu.

Dưới chân núi phía bắc có mấy hộ dân sinh sống. Trong đó, căn nhà tồi tàn nhất là phòng chứa đồ của nhà họ Bạch — phú hộ trong thôn.

Nhà họ Bạch tuy giàu có, nhưng căn phòng chứa đồ này đã nhiều năm không được tu sửa. Mái tranh thưa thớt, rách nát, còn chẳng bằng cả nhà củi của họ.

Lúc này, trên nền đất lạnh lẽo của căn nhà ấy đang nằm một người, chính là Bạch Thử, đứa con duy nhất của trưởng tử nhà họ Bạch đã qua đời.

Khi Bạch Thuật tỉnh lại, toàn thân như vừa bị nghiền nát, vừa đau vừa nhức, không còn chút sức lực nào.

Sáng nay hắn vừa xuất ngũ khỏi hạm đội Trùng tinh.

Nhưng chưa tới trưa, trên đường đi xem mắt với một trùng đực, hắn đã gặp phải cuộc tập kích bất ngờ của quân phản loạn.

Để bảo vệ ấu trùng gần đó, Bạch Thuật dùng thân mình đỡ lấy phát bắn từ súng photon. Hắn vốn cho rằng mình chắc chắn phải chết, không ngờ lại vẫn còn sống.

Chỉ là hoàn cảnh hiện tại hoàn toàn không giống bệnh viện sạch sẽ sáng sủa mà hắn tưởng tượng. Bạch Thuật cẩn thận quan sát xung quanh…

Hắn đang nằm trên một đống rơm khô, phía trên là trần nhà làm bằng bùn đất và cỏ khô. Trong phòng tràn ngập mùi ẩm mốc nặng nề đến khó chịu.

Hắn không hiểu tại sao trên Trùng tinh lại có nơi thế này, chẳng khác nào bộ lạc nguyên thủy chưa khai hóa.

Bạch Thuật nâng tay định chống người ngồi dậy, nhưng ngay sau đó liền kinh ngạc phát hiện bàn tay này không phải dáng vẻ quen thuộc của mình.

Cánh tay rắn chắc hữu lực vốn có đã biến mất, thay vào đó là cánh tay gầy yếu chỉ bằng một nửa trước kia.

Tuy từng ngón tay vẫn phủ một lớp chai mỏng, nhưng so với cơ thể trước đây thì vẫn quá mức mảnh khảnh.

Hắn sao lại biến thành bộ dạng yếu đuối thế này! Bạch Thuật tức giận vô cùng!

Trong Trùng tộc, số lượng trùng đực cực ít, tỷ lệ giữa trùng đực và trùng cái vào khoảng 1:10.

Dưới sự chênh lệch cực đoan ấy, địa vị của trùng đực vô cùng cao quý, còn phần lớn công việc trong xã hội đều do trùng cái gánh vác.

Cũng vì vậy mà trong thẩm mỹ của Trùng tộc, một trùng cái ưu tú không chỉ cần có thân thể cường tráng mà còn phải sở hữu năng lực cá nhân xuất sắc.

Ít nhất cũng phải đủ sức gánh vác gia đình, cho trùng đực của mình một cuộc sống sung túc đầy đủ.

Là một vị tướng của Trùng tinh, một trùng cái trưởng thành có yêu cầu cực cao với bản thân, Bạch Thuật sở hữu thân hình săn chắc khiến vô số người hâm mộ.

Hắn luôn cho rằng đó là tố chất cơ bản của một trùng cái kiêm chiến sĩ. Chỉ có thân hình như vậy mới đủ khả năng bảo vệ trùng đực mình yêu thương, giành được sự ưu ái của đối phương — chứ không phải yếu ớt vô dụng như bây giờ.

Chỉ có đám trùng cái tầng lớp thấp tự cam đọa lạc mới chẳng thèm chú ý hình tượng bản thân như vậy.

Bạch Thuật khó nhọc đứng dậy, cẩn thận quan sát cơ thể hiện tại của mình.

Tám múi cơ bụng khiến hắn tự hào đã biến mất, bụng hõm sâu xuống. Cơ ngực hoàn mỹ ngày nào giờ chỉ còn lại hàng xương sườn gầy guộc khó coi.

Nếu chỉ như vậy thì còn đỡ. Khi Bạch Thuật định dang đôi cánh phía sau lưng, hắn mới phát hiện đôi cánh vàng óng, trong suốt xinh đẹp của mình cũng đã biến mất không còn dấu vết.

Hắn lập tức đưa tay ra sau lưng sờ thử, nhưng quanh bả vai lại không còn khe xương quen thuộc. Lòng bàn tay chỉ chạm phải một mảng da trơn nhẵn, khiến Bạch Thuật muốn bật khóc.

Đây không phải cơ thể của hắn! Hắn biến thành quái vật rồi!

Ngay lúc Bạch Thuật còn đang suy nghĩ mình đang ở đâu, biến thành quái vật thì phải làm sao, số điểm tích lũy khổng lồ hắn kiếm được trong quân đội còn có thể lấy lại không… thì cánh cửa gỗ mục nát bỗng bị người ta đá phăng ra.

Bạch Thuật sửng sốt, ngẩng đầu liền nhìn thấy một Trùng tộc có nốt ruồi son giữa mày bước vào.

Trùng tộc này trông giống một trùng đực. Trên mặt mang theo vẻ châm chọc, dung mạo còn mềm mại hơn bất kỳ trùng đực nào hắn từng gặp. Người kia mặc bộ y phục hoa lệ nửa giống trường bào nửa giống váy dài, mái tóc dài được búi gọn sau đầu.

Ở Trùng tinh cũng có vài trùng đực thích kiểu ăn mặc như vậy. Bọn họ thậm chí còn trang điểm, khiến bản thân càng khác biệt với những trùng cái thô ráp, càng dễ thu hút ánh nhìn.

Bạch Thuật từ trước đến nay không thích kiểu trùng đực này. Hắn thích dáng vẻ sạch sẽ tự nhiên, không tô vẽ hơn.

Nhưng thế nào đi nữa, trước mặt vẫn là một trùng đực. Dựa trên phong độ của trùng cái, Bạch Thuật bỏ qua vẻ chế giễu khiến hắn khó chịu trên mặt đối phương, khẽ gật đầu chào.

“Ha, ngủ cả ngày mới chịu tỉnh. Ngươi là heo à?” Trùng đực kia mở miệng, giọng nói the thé chói tai khiến Bạch Thuật khẽ nhíu mày, trong ngực theo bản năng dâng lên cảm giác chán ghét.

Hắn biết có vài trùng đực luôn tự cho mình cao quý, cư xử vô cùng vô lễ với trùng cái. Nhưng tính cách ác liệt đến mức khiến hắn không nhịn nổi như thế này thì vẫn là lần đầu tiên gặp phải.

“Xin hỏi… ngươi là?” Bạch Thuật lên tiếng hỏi.

“Ngươi bị điên à!” Nghe hắn nói xong, đối phương lập tức lộ vẻ ghét bỏ.

Y dậm chân, hung hăng nói: “Còn giả bộ cái gì! Tưởng như vậy là không cần làm việc nữa hả? Với cái bộ dạng này của ngươi, chẳng ra ca nhi cũng chẳng ra ca nhi, Lý gia Tam Lang sao có thể để mắt tới ngươi?”

“Người ta là tú tài đấy, sau này còn thi đỗ làm quan. Ngươi chết tâm đi, ngoan ngoãn tìm một gã nhà quê trong sơn thôn mà gả đi!”

Ca nhi… tú tài?

Bạch Thuật nghe mà chẳng hiểu gì, nhưng trong ngực lại bỗng bùng lên một luồng phẫn nộ mãnh liệt, khiến gương mặt hắn trở nên dữ tợn. Cơ thể theo bản năng lao về phía trùng đực trước mặt.

“Ngươi muốn làm gì!” Đối phương hoảng hốt lùi lại mấy bước, tiện tay chộp lấy cây gậy gỗ trong góc phòng rồi vụt mạnh lên người Bạch Thuật.

Bạch Thuật nhất thời chưa kịp phản ứng, bị đánh trúng một gậy, lập tức choáng váng ngã xuống đất.

Nếu là cơ thể trước kia thì cú đánh này chẳng đáng gì, nhưng hiện tại hắn suy yếu vô cùng, một gậy kia đã khiến hắn đau đến khó chịu, nửa ngày cũng không bò dậy nổi.

“Hừ, đừng tưởng giả vờ bất tỉnh là có thể trốn việc. Ngày nào cũng ăn không uống không ở nhà ta, ngươi không biết xấu hổ à?” Người kia nói xong còn như thấy chưa đủ, lại bổ sung thêm: “Ngươi cũng đừng trách ta cướp hôn sự của ngươi, là Tam Lang tự hắn không cần ngươi.”

“Hắn từng nói với ta, chỉ cần nghĩ đến chuyện đính hôn với ngươi là đã thấy ghê tởm, chỉ hận không thể cưới ta sớm hơn.” Người nọ nói xong thì ném cây gậy xuống đất, nghênh ngang bỏ đi.

Gả chồng? Bạch Thuật nằm trên đất, đầu óc choáng váng mơ hồ, nhất thời chẳng kịp phản ứng…

Kẻ vừa đánh hắn kia… lại là trùng cái? Với dáng vẻ còn yếu đuối hơn cả trùng đực kia mà cũng dám cướp hôn sự của hắn?

Toàn thân Bạch Thuật đau nhức. Chỗ bên hông bị đánh không phải nơi đau nhất, mà trong ngực lại từng cơn từng cơn nhói buốt khó hiểu. Không biết từ lúc nào, nước mắt đã lặng lẽ chảy xuống mặt đất.

Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy tiếng hai người rì rầm nói chuyện ngay ngoài sân cách đó không xa. Một người là trùng cái vừa rồi, người còn lại có giọng càng thêm chanh chua sắc nhọn.

“Hòa Nhi, cái thứ khốn Bạch Thử kia còn chưa dậy à?”

“Nương, hắn đang giả chết bên kia đấy. Con thấy lần này hắn phản rồi, vừa rồi còn định đánh con nữa!”

“Cái gì? Đúng là buồn cười! Nó không làm con bị thương chỗ nào đấy chứ?”

“Con sao có thể bị cái thứ phế vật đó làm bị thương được. Hắn chỉ làm bộ làm tịch thôi. Con với Tam Lang tốt đẹp như vậy, chắc hắn ghen đến phát điên rồi.”

“Dù vậy cũng phải cẩn thận chút. Con dù sao cũng là ca nhi, dung mạo rất quan trọng. Lỡ bị hắn làm bị thương mặt thì hỏng hết.”

“Nương nói đúng. Hay là bảo cha đuổi hắn đi luôn đi!”

“Thế thì không được. Dù sao chúng ta cũng là thân thích duy nhất của hắn, cha con còn hứa trước mặt thôn trưởng sẽ chăm sóc hắn cho đến lúc xuất giá. Nếu cứ vậy đuổi đi, nhà ta sau này còn mặt mũi nào trong thôn nữa.”

“Vậy tùy tiện tìm ai đó gả hắn đi đi. Chỉ sợ với cái bộ dạng kia, chẳng ai thèm để mắt tới.”

“Không vội. Mấy hôm nữa ta sẽ đi hỏi thử tên góa vợ họ Vương ở đầu thôn.”

“Ha ha ha ha, cái tên góa vợ nghèo kiết xác còn dẫn theo ba đứa con trai ấy à? Nghĩ cũng xứng với hắn thật…”

Những lời sau đó, Bạch Thuật không còn nghe rõ nữa. Hắn sốt cao, dần chìm vào cơn mê.

Sau