Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 84

  Chuyện cả nhà Bạch lão tam bị hạ độc chết gây ra một phen chấn động, xôn xao khắp thôn Bạch Đường.

Ngày hôm ấy, Bạch Thuật đi cùng vị ngỗ tác một chuyến. Chuyện này dĩ nhiên cũng thu hút sự chú ý của những vị khách đang lưu trú trong trang viên.

Khách khứa tới đây đều là bậc quý nhân, tất nhiên coi trọng nhất an nguy của bản thân.

Nghe tin vụ việc này có liên quan đến một án mạng bằng độc dược, có người kinh hãi, lại cảm thấy sơn trang này tuy đẹp nhưng chẳng mấy an toàn, liền muốn lập tức rời đi.

Chỉ là, những vị khách quý từ phủ thành tìm đến đây nguyên bản đều vì Vạn Như Ý mà tới. Lúc này Vạn Như Ý còn chưa lên tiếng, bọn họ cũng không tiện tự ý rời đi trước.

Mọi người bàn bạc một hồi, liền cử ra một vị đại diện qua thương lượng với Vạn Như Ý, xem liệu y có muốn rời đi hay không, nếu y cũng muốn đi thì đúng là hợp ý bọn họ.

Nào ngờ Vạn Như Ý vừa nghe tin Bạch trang chủ bị ngỗ tác mời đi, lại còn liên can đến một vụ hạ độc, liền lập tức nghiêm sắc mặt, giận dữ nói: “Bạch tiểu ca nhi là nhân vật thế nào, sao có thể làm ra chuyện bất quang minh chính đại như vậy. Sợ là có kẻ tiểu nhân làm điều ác độc rồi lại đổ vấy cho y thì có!”

Thấy Vạn Như Ý phẫn nộ như thế, lại hết lòng bênh vực vị trang chủ của Bạch Ngọc sơn trang, người định tới khuyên y rời đi liền tùy cơ ứng biến, không dám ho he thêm lời nào, sợ những lời mình nói lại chọc phải chỗ không vui của Vạn Như Ý.

Mọi người thấy Vạn Như Ý không có ý định rời đi thì cũng chẳng vội vã nữa.

Họ quyết định ở lại trang viên để tiếp tục quan sát tình hình, dẫu sao ngỗ tác cũng đã đến, cho dù vị trang chủ kia thực sự phạm tội thì cũng sẽ bị ngỗ tác bắt đi, chẳng có gì phải sợ hãi.

Nhưng Vạn Như Ý thì tâm thần bất định, ở trong phòng ngồi không yên, liền đứng dậy đi ra ngoài dạo quanh vườn cây.

Lúc ở trong vườn, y tình cờ đụng phải Trần Đông Thanh, người trước đó từng dẫn bọn họ đi cho hươu ăn.

Vạn Như Ý nhìn ca nhi này vóc dáng cao lớn, khuôn mặt chất phác, vừa nhìn liền biết không phải là gia bộc mua về, mà là thôn dân bản địa.

Người này được giữ lại Bạch Ngọc sơn trang, lại quản lý cả việc thu nhận tiền bạc, ắt hẳn phải được Bạch Thuật vô cùng tín nhiệm.

Vì lo lắng cho Bạch Thuật, Vạn Như Ý cố ý bước tới, chủ động bắt chuyện với Trần Đông Thanh.

Vạn Như Ý sinh ra ở Vạn gia, ngày ngày nhìn quen huynh trưởng kết giao với đủ hạng người, tai nghe mắt thấy nhiều nên cũng rất am hiểu kỹ nghệ nói chuyện.

Chỉ vài câu đưa đẩy, cậu đã khơi gợi được câu chuyện của Trần Đông Thanh, khiến y đem hết thảy tình cảnh của Bạch Thuật ra kể lại sạch sành sanh.

Từ miệng Trần Đông Thanh, Vạn Như Ý biết được những ân oán tình thù giữa Bạch Thuật và nhà Bạch lão tam vừa bị hạ độc chết kia.

Y cũng biết được cậu hoàn toàn khác với mình, từ nhỏ số mệnh đã vô cùng khổ cực. Có được cơ đồ ngày hôm nay đều do một tay cậu tự mình bươn chải, dốc sức làm nên, trong lòng y không khỏi dâng lên niềm cảm khái vô hạn.

Y vốn đã trao trọn con tim cho Bạch Thuật, nhìn cậu tất nhiên thấy ngàn tốt vạn tốt. Nghe xong lời kể của Trần Đông Thanh, y lại càng cảm thấy Bạch Thuật không giống với bất kỳ ca nhi hay nam tử nào mà mình từng quen biết.

“Nếu không có Bạch tiểu ca nhi tương trợ, ta và Lạp Nhi nhà ta giờ này sợ là vẫn còn rơi vào tay tên Triệu Nhị kia chịu khổ hình tra tấn, làm sao có được ngày tháng thảnh thơi như hôm nay.” Trần Đông Thanh nói: “Bạch tiểu ca nhi đối với ta chẳng khác nào cha mẹ tái sinh. Trước kia thê tử nhà Bạch lão tam khó sinh, cậu ấy cũng gạt bỏ hiềm khích cũ mà đi tìm đại phu về cho. Một người nhân hậu như thế, sao có thể làm ra chuyện ác độc kia được, nhất định là có kẻ hãm hại cậu ấy.”

Vạn Như Ý nghe Trần Đông Thanh nói nhiều như vậy, liền nhớ lại chuyện mình được cậu cứu ở Lai Phúc Lâu khi trước.

Đối với y, cái phẩy tay của Bạch Thuật chính là cứu y ra khỏi dầu sôi lửa bỏng, khiến trái tim y không tự chủ được mà rung động. Nhưng đối với Bạch Thuật, đó cũng chỉ là một việc thiện tiện tay làm mà thôi, không đáng để nhắc tới, e là cậu đã sớm quăng ra sau đầu từ lâu.

Nghĩ đến đây, Vạn Như Ý vừa có vài phần hụt hẫng, lại vừa có chút động lòng.

Tình cảm y dành cho Bạch Thuật lại càng thêm phức tạp. Có một chút buông bỏ, nhưng lại nhiều hơn phần ngưỡng mộ, khuynh thành, thật khiến lòng y trăm mối ngổn ngang.

Vừa vặn lúc này, Bạch Thuật cùng vị ngỗ tác kia liền cùng nhau trở về trang viên, rồi lại cùng đi vào phòng.

Đi theo sau cậu còn có một vị công tử trông rất quen mắt. Chính là người mà ngày hôm ấy y gặp ở Ý Tiên Phường, người đã được Bạch Thuật bế đi.

Ngày đó Vạn Như Ý còn chưa biết Bạch Thuật là ca nhi, thấy cậu đi cùng người này thì cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho rằng hai người là bằng hữu thân thiết.

Nhưng hôm nay hồi tưởng lại, ánh mắt người nọ nhìn cậu ngày hôm đó vô cùng huyền diệu.

Ánh mắt vị công tử kia ẩn chứa một tia địch ý mờ nhạt, cùng với thái độ thân mật giữa hai người bọn họ khiến y không khỏi nhíu mày. Chẳng lẽ vị công tử này cũng giống như y, đều có ý với Bạch Thuật?

Nghĩ vậy, y liền lên tiếng hỏi Trần Đông Thanh đang đứng bên cạnh: “Không biết người đi phía sau Bạch Thuật rốt cuộc là ai vậy?”

Trần Đông Thanh thấy y hỏi về Tạ Hòe Ngọc, liền đáp: “Người đó là Tạ công tử, đích trưởng tử của phủ Bá tước dưới kinh thành.”

Nói xong, y lại nhớ tới việc Bạch Thuật vốn có ý với Tạ công tử.

Vị phú quý tiểu ca nhi trước mặt này lại dò hỏi về Tạ công tử, hay là y cũng có ý với Tạ công tử đây?

Trần Đông Thanh cẩn thận đánh giá vị tiểu ca nhi trước mặt, thấy y mày thanh mắt tú, khí chất cao sang, nốt chu sa giữa trán cũng đỏ thắm ướt át, đúng là kiểu dung mạo mà nam tử Đại Tuyên ưa chuộng nhất.

Trong lòng thầm lo lắng cho Bạch Thuật, y liền nói với Vạn Như Ý: “Vạn tiểu ca nhi, vị Tạ công tử này tuy nhìn bề ngoài phong lưu phóng khoáng, nhưng lại là một con ma bệnh. Thân thể suy nhược, khụ khụ, đến cả ca nhi bình thường cũng không bằng đâu. Ngươi nếu muốn tìm lang quân thì ngàn vạn lần chớ tìm hạng nam tử như vậy. Tuy mã ngoài đẹp đẽ, nhưng bên trong lại chẳng ra làm sao.”

Nếu là người khác nghe thấy lời này, sợ là sẽ không tin hoàn toàn mà còn phải đi hỏi thăm thêm vài phần.

Nhưng Vạn Như Ý nghĩ đến ngày hôm ấy ở Ý Tiên Phường, cũng là vị Tạ công tử này đột nhiên nói mình váng đầu rồi được Bạch Thuật bế đi, lập tức liền tin sái cổ.

Y lại nghĩ đến việc người này kết giao với Bạch Thuật, dường như còn muốn cậy gần ban lộc, liền càng thấy không đáng thay cho Bạch Thuật.

Bạch Thuật là nhân vật như trăng thanh gió mát, cho dù có thích nam tử thì cũng phải sánh đôi cùng bậc nhân trung long phụng, sao có thể để gã ma ốm kia chiếm tiện nghi cho được.

Còn ở bên trong Bạch Ngọc sơn trang, vì Bạch Thuật đã trở về, lại còn bình an vô sự.

Sau khi vị ngỗ tác kia rời đi, những vị công tử vốn còn chút khúc mắc trong lòng cũng gỡ bỏ được nghi ngại, an tâm ở lại.

Cùng lúc đó, trong số những quý công tử kia, có người đã giáp mặt Tạ Hòe Ngọc và nhận ra hắn.

Bọn họ tuy cũng là con em quyền quý, nhưng rốt cuộc chỉ là có chút thế lực ở phủ thành, so với huân quý thực sự chốn kinh kỳ thì vẫn còn kém xa một trời một vực.

Lúc này ở tại Bạch Ngọc sơn trang lại bắt gặp thiếu gia của phủ Bá tước, nhìn điệu bộ lại như có quen biết với trang chủ của trang viên này, bọn họ lại càng thêm phần yên tâm.

Hơn nữa, có không ít người cảm thấy chuyến đi này của mình không hề uổng phí, lần này tới đây, dẫu cho không thể tiến triển thêm bước nào với Vạn Như Ý, nhưng thứ nhất là được thưởng ngoạn cảnh đẹp sơn trang, lại được thấy mai hoa lộc; thứ hai lại có cơ hội kết giao với con trai Bá tước kinh thành, tính ra là vô cùng có lợi.

Bởi vậy, sau khi Tạ Hòe Ngọc lưu lại Bạch Ngọc sơn trang, hắn liên tiếp nhận được không ít bái thiếp xin gặp mặt.

Hắn dĩ nhiên không rảnh rỗi để tiếp đãi từng người một, liền dứt khoát nhân cơ hội này tới đại đường một chuyến, cùng đám con em huân quý phủ thành nhận biết một phen.

Trong bữa tiệc có người dò hỏi về mối quan hệ giữa hắn và Bạch Ngọc sơn trang. Hắn liền cố ý để lộ chút phong thanh, cho người ta biết hắn chính là cổ đông của trang viên này.

Những vị công tử kia bấy giờ mới bừng tỉnh đại ngộ, chỉ coi hắn là ông chủ đứng sau màn của trang viên. Đối với nơi này lại càng thêm phần yên tâm và coi trọng.

Vài kẻ thấy Bạch Thuật là ca nhi mà nảy sinh tâm tư khác, muốn tới chia một chén canh, giờ đây cũng không cấm thu lại tâm tư, không dám gây thêm chuyện thị phi gì nữa.

Ba ngày sau, gia bộc do Tạ Hòe Ngọc phái đi đã mang tin tức của Bạch Hòa từ phủ thành trở về.

Hóa ra Bạch Hòa biết chuyện mình làm đã bại lộ, không đợi đến lúc ngỗ tác tới bắt người liền đã uống thuốc độc tự sát.

Nhắc tới cái chết của Bạch Hòa, y cũng chẳng đi một mình, mà còn kéo theo cả Hoàng lão gia đi cùng.

Kể từ đó, trên tay y đã gánh bốn mạng người, thật sự là tội ác tày trời.

Hoàng lão gia chết đi, Hoàng gia chẳng còn lấy một nam tử trưởng niên nào gánh vác.

Hoàng phu nhân khóc lóc đến chết đi sống lại, liền phân phát hết những thiếp thất còn lại trong nhà, một mình dẫn theo hai đứa trẻ chưa lớn, cô độc chống chọi, kinh doanh sản nghiệp tổ tiên để lại.

Bởi vì Bạch Hòa đã chết, vị ngỗ tác kia tự nhiên cũng không cần phải áp giải xác chết của y quy án nữa.

Vụ án cứ như vậy mà khép lại, chỉ cần Hoàng phu nhân cùng hạ nhân Hoàng gia làm chứng, viết một bản tường trình ghi lại hồ sơ, chuyện này liền theo đó mà chấm dứt.

Bạch Thuật nghe tin Bạch Hòa đã chết, trong lòng thở dài một tiếng, liền sai gia bộc đi hỏi xem có thể đem thi thể của Bạch Hòa về an táng hay không.

Gia bộc kia lại lặn lội đến Hoàng gia dò hỏi, lại nghe Hoàng phu nhân nói Bạch Hòa tội ác tày trời, vả lại y đã bán thân cho Hoàng gia, thi thể tất nhiên không thể để Bạch gia mang về. Xác của y đã sớm bị băm vằn vện rồi quăng ra bãi tha ma cho chó hoang ăn thịt, vĩnh thế không được siêu sinh luân hồi.

Gia bộc kia cũng là người có tâm, sau khi nghe ngóng được tin tức này liền tìm hai kẻ ăn mày, cho họ chút bạc, bảo họ ra bãi tha ma tìm xem có cái xác nào mới bị băm nhỏ quăng vào thì nhặt lấy một hũ mang về.

Cũng chẳng rõ chỗ đó có phải toàn bộ là của Bạch Hòa hay không, chỉ đem một mồi lửa đốt sạch, rồi mang hũ tro đen về giao cho Bạch Thuật.

Bạch Thuật nhìn hũ tro cốt, cũng chẳng nói năng gì, chỉ bảo người đem hũ tro ra ngoài ruộng chôn xuống, táng ngay bên cạnh nhà Bạch lão tam, coi như cho Bạch Hòa một cái quy túc cuối cùng.

Sau khi lo liệu xong xuôi những việc này, Bạch Thuật không khỏi cảm thán: “Giờ đây kết cục của Bạch Hòa như thế này, cũng coi như là y đáng đời. Nhưng tên Hoàng lão gia kia hại chết biết bao nhiêu thiếp thất, ngược lại chết thật dứt khoát. Đáng hận nhất là vị Hoàng phu nhân kia, trơ mắt nhìn Hoàng lão gia hành hạ thiếp thất như thế mà chẳng thèm quản thúc, có thể thấy giữa hai người họ cũng chẳng có tình nghĩa gì. Nay người đã chết, bà ta lại bày ra bộ dạng phu thê tình thâm, đến cả cái xác của Bạch Hòa cũng không buông tha.”

Cậu nghe nói Hoàng phu nhân hiện tại đang tổ chức hậu sự vô cùng linh đình cho Hoàng lão gia, cậy tiền bạc nhiều, tang lễ tự nhiên tiêu tốn tới vạn lượng bạc trắng, thứ gì cần có đều có đủ. Ngay cả người giấy làm ra để đốt đi hầu hạ lão dưới kia cũng chuẩn bị tới mấy chục cái, cốt để lão chết đi rồi, dưới địa phủ vẫn có người cho lão dày vò.

Bà ta thu xếp như vậy, thế nhân tự nhiên đều khen ngợi bà ta hiền lương thục đức, Hoàng lão gia vừa nằm xuống, danh tiếng của Hoàng phu nhân ở phủ thành bỗng nhiên cao hẳn lên, trở thành điển hình cho bậc nữ tử ôn cung hiền thục của Đại Tuyên.

“Bà ta hủy hoại thi thể của Bạch Hòa, chẳng qua cũng là vì muốn hủy thi diệt tích mà thôi.” Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền nói: “Hoàng lão gia tra tấn chết biết bao nhiêu thiếp thất, mỗi người chết đi đều là một mồi lửa thiêu thành tro bụi, chẳng để lại bất cứ dấu vết gì, cũng là để tránh cho những thương tích trên tử thi bị người ta nhìn thấy, làm tổn hại đến thanh danh Hoàng gia.”

“Bịt tai trộm chuông.” Bạch Thuật khinh bỉ nói: “Bà ta có được cái danh tiếng tốt đẹp kia, thực chất cũng chỉ là kẻ đồng lõa với Hoàng lão gia mà thôi.”

Tạ Hòe Ngọc khẽ thở dài, đưa tay xoa xoa đầu Bạch Thuật rồi bảo: “Bạch Thuật, em phải nhớ lấy, Đại Tuyên chính là như vậy. Thế gian đối đãi với nam tử, nữ tử và ca nhi vốn dĩ khác nhau. Hoàng lão gia có hành hạ thiếp thất, nói ra ngoài cùng lắm cũng chỉ bị coi là đức hạnh có tì vết. Lão lại chẳng làm quan nhập sĩ, liền không tính là chuyện gì to tát. Nhưng Bạch Hòa giết Hoàng lão gia, đó là tội ngỗ nghịch tày trời, dẫu có chết cũng không rửa sạch tội danh.”

“Huynh nói thế gian đều như vậy, nhưng trong lòng huynh chắc chắn không nghĩ thế.” Nghe Tạ Hòe Ngọc nói, Bạch Thuật nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Ta tự nhiên không nghĩ như vậy.” Tạ Hòe Ngọc cười khổ: “Nhưng người có suy nghĩ giống ta lại chẳng được mấy ai.”

Nếu triều đại Đại Tuyên này người người đều có suy nghĩ giống hắn, năm đó mẫu thân hắn ở Tạ gia đã không phải sống những ngày tháng gian nan đến thế.

------

Tác giả có lời muốn nói:

Mấy năm sau, tin đồn về việc thân thể Tạ Hòe Ngọc bị suy nhược bất lực truyền khắp Đại Tuyên.

Bạch Thuật: Nghe nói thân thể huynh bị suy nhược à?

Tạ Hòe Ngọc (Trong lòng thầm mắng đứa nào tung tin đồn nhảm): Em tự mình thử xem chẳng phải sẽ biết sao!

Một đêm trôi qua……

Bạch Thuật: Ai bảo Tạ Hòe Ngọc suy nhược chứ? Tung tin đồn nhảm là phạm pháp đấy nhé!

Trần Đông Thanh lặng lẽ ôm đầu bỏ chạy:……