Bạch Thuật nhìn Tạ Hòe Ngọc. Người nam nhân này sở hữu một đôi mắt đào hoa, sắc mắt hơi nhạt hơn người bình thường, lúc nhìn cậu chăm chú, trong mắt lấp lánh ý cười, phản chiếu trọn vẹn bóng hình cậu.
Hàng mi của hắn vừa dài vừa dày như bụi cây rủ bóng, khiến Bạch Thuật không kìm được lòng, cứ muốn vươn tay ra chạm vào.
Giống đực mà mình chọn trúng quả nhiên là tốt nhất, Bạch Thuật thầm nghĩ.
Cũng là do cậu may mắn, một báu vật như thế này lại để cậu gặp được ngay từ ngày đầu tiên xuyên tới đây.
Bằng không, nếu lúc mới đến mà đụng phải những hạng giống đực như Hoàng lão gia, Triệu Nhị, hay Lý Tam Lang, cậu có khi đã đâm ra ghê tởm toàn bộ nam tử của vương triều Đại Tuyên này rồi.
Bạch Thuật là người chẳng bao giờ tiếc lời khen ngợi, tính cách này rất khác biệt so với những ca nhi hay nữ tử kín đáo, rụt rè của Đại Tuyên.
Trong lòng nghĩ thế nào, cậu liền nói ra thế ấy.
Y ôm lấy Tạ Hòe Ngọc, tặng cho hắn một tràng khen ngợi hết lời, dường như muốn tâng bốc hắn lên tận mây xanh.
Nữ tử hay ca nhi bản xứ của Đại Tuyên phần lớn đều mang tính cách hàm súc, bị động, cho dù có muốn ngợi ca phu quân thì cũng chẳng mặt dày, bộc trực được như Bạch Thuật.
Tạ Hòe Ngọc dẫu có điềm đạm đến mấy thì chung quy vẫn là một nam tử trẻ tuổi, được người thương không tiếc lời tán dương, cõi lòng tự nhiên ngọt ngào, thư thái khôn tả. Hắn chỉ cảm thấy Bạch Thuật thật là một ca nhi diệu kỳ, tính tình tuy thẳng thắn, đơn thuần, nhưng khi nói lời ngon tiếng ngọt thì cứ từng bài từng bài tuôn ra không ngớt.
Hắn đưa tay ôm lấy tấm lưng thon của Bạch Thuật, khẽ cúi người, đặt một nụ hôn lên trán cậu.
Nụ hôn này không vương một chút t*nh d*c nào, mà chứa chan sự trân trọng nâng niu, tựa như đang đối đãi với một món trân bảo vô giá, mang theo muôn vàn thân mật.
Bạch Thuật cũng là lần đầu tiên được người ta hôn trán như thế này, chỉ thấy hơi nhồn nhột, lại pha lẫn chút cảm giác mới mẻ, thích thú.
Còn chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, thì gò má, vầng trán, chóp mũi cho đến chiếc cằm thanh tú của cậu đã bị hắn liên tục hôn lên vài cái. Những nụ hôn khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước, vừa nhẹ vừa mềm, lướt qua một cái liền thôi.
Cậu có chút ngẩn ngơ, chỉ thấy ánh mắt Tạ Hòe Ngọc nhìn mình đặc biệt dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến cõi lòng cậu mềm nhũn thành một dải, nhịp tim cũng chậm lại, vô cùng an yên, tĩnh lặng.
Đột nhiên, chóp mũi cậu khẽ nhói một cái, hóa ra là bị Tạ Hòe Ngọc cắn nhẹ. Chỉ là cái cắn yêu này cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Kẻ gây chuyện kia lại chẳng hề có chút tâm ý ăn năn nào, ngược lại còn thu nanh vuốt vào, trìu mến ngắm nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ của cậu, rồi vươn đầu lưỡi khẽ l**m qua một lượt, cười nói: “Em đấy, chẳng biết được sinh ra thế nào nữa. Sao lại có thể đáng yêu đến mức này, thật khiến ta không biết phải làm sao với em mới phải.”
Lời này của Tạ Hòe Ngọc vẫn chẳng mang nửa phân sắc dục, nhưng lọt vào tai Bạch Thuật lại khiến mặt cậu đỏ bừng lên như lửa đốt. Cậu cảm nhận được Tạ Hòe Ngọc cũng giống như mình, dường như đã yêu thương đối phương sâu sắc đến cực điểm, khiến lòng cậu vừa ngọt ngào vừa ngứa ngáy, thỏa mãn đến mức không biết phải làm sao cho vừa.
Giữa lúc hai người đang chìm đắm trong bầu không khí nồng tình mật ý, ngoài phòng bỗng vang lên tiếng gõ cửa vô cùng không hợp thời, chẳng biết là hạ nhân nào lại thiếu nhãn lực đến thế.
Trong một khoảnh khắc, cả hai đều chẳng muốn đoái hoài tới, nhưng tiếng gõ cửa kia lại vô cùng chấp nhất, cứ thế dồn dập vang lên suốt một hồi.
Bầu không khí dẫu có tốt đẹp đến mấy thì cũng bị tiếng gõ cửa này đánh tan sạch sẽ. Tạ Hòe Ngọc nén lại sự nôn nóng trong lòng, buông Bạch Thuật ra rồi ngồi thẳng dậy.
Bạch Thuật đứng lên, bước ra mở cửa cho người bên ngoài.
Khi cánh cửa vừa mở ra, người xuất hiện trước mặt lại nằm ngoài dự tính của cậu.
Người đứng ngoài phòng không phải là Tiểu Thụ, cũng chẳng phải đám sai vặt Xuân, Hạ, Thu, Đông, mà chính là vị tiểu ca nhi Vạn gia đang làm khách ở trang viên – Vạn Như Ý, phía sau y còn có hai ti tùy đi kèm.
“Vạn tiểu ca nhi, sao ngươi lại tới đây?” Thấy có khách quý ghé thăm, Bạch Thuật cũng có chút ngượng ngùng, vội vàng nghiêng người mời y vào trong.
Gương mặt Vạn Như Ý hơi ửng hồng, y khẽ gật đầu rồi bước vào phòng, không quên dặn dò hai sai vặt Ngọc Tiêu và Thúy Địch đứng đợi ở bên ngoài.
Y vốn dĩ vì lo lắng cho Bạch Thuật nên mới tìm đến đây, cũng muốn mở lời an ủi cậu vài câu.
Giờ nhìn thấy Bạch Thuật bằng xương bằng thịt, lại được cậu đích thân mời vào phòng, y đương nhiên không nỡ từ chối, liền cất bước đi vào.
Thế nhưng ngay khi vừa đặt chân vào phòng, y bỗng khựng lại một chút, hóa ra trong phòng Bạch Thuật không phải chỉ có một mình.
Vị quý công tử đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn kia, không phải Tạ công tử thì còn là ai vào đây nữa?
Vạn Như Ý chợt nhớ lại lúc nãy mình gõ cửa, cửa phòng đóng chặt, phải qua một hồi lâu mới có người ra mở.
Lại nhìn kỹ Bạch Thuật, y tinh ý nhận ra trên chóp mũi cậu có một vết hồng nhạt, hình dáng trông rất giống dấu răng, thế mà lại là vết tích bị người ta cắn ra!
Vạn Như Ý không kìm được mà nhíu chặt đôi mày, thừa dịp Bạch Thuật đang quay lưng đi, y liền phóng một ánh mắt hung hăng trừng mắt nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái.
Tạ Hòe Ngọc chứng kiến cảnh đó, trong lòng cũng vô cùng khó chịu.
Cái tên Vạn Như Ý này dùng ánh mắt kiểu gì thế kia, sao cứ nhìn chằm chằm vào Bạch Thuật không rời như vậy?
Y đã biết rõ Bạch Thuật là ca nhi rồi mà vẫn còn dây dưa không dứt. Cũng may là hắn có tầm nhìn xa trông rộng, sớm đã có sự phòng bị với y, bằng không nếu hôm nay để y và Bạch Thuật ở riêng một phòng, chẳng biết y sẽ giở trò ăn vạ hay tìm cách chiếm tiện nghi của Bạch Thuật đến mức nào nữa.
“Vạn tiểu ca nhi, vị này trước đây y cũng đã từng gặp qua rồi. Hắn là trưởng tử của Tạ gia dưới kinh thành, và cũng là một trong những cổ đông của Bạch Ngọc sơn trang.” Bạch Thuật dẫn y tới bên bàn ngồi xuống, vừa rót một chén nước trà vừa lên tiếng giới thiệu.
“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.” Vạn Như Ý cười mỉm nhận lấy chén trà, nhưng lại ngoài cười trong không cười khẽ nhếch môi nhìn Tạ Hòe Ngọc, nói: “Trước đây ta sớm đã nghe danh Tạ công tử thân thể gầy yếu, cốt cách hư hao, lúc ấy còn không tin. Nay nhớ lại ngày đó ở trong phủ thành, ngài cũng đột ngột đổ bệnh, thiếu chút nữa là ngất xỉu, xem ra lời đồn đại ở bên ngoài cũng chẳng phải là vô căn cứ.”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy, hàng chân mày khẽ nhướn lên một cái. Hắn cũng chẳng thèm chấp nhặt lời mỉa mai nói hắn yếu ớt của Vạn Như Ý, chỉ khẽ mỉm cười khai khẩu: “Thanh danh của Vạn tiểu ca nhi mới thực sự là vang dội. Tính ra hiện tại ngươi cũng đã đến tuổi cập kê rồi, chắc hẳn lệnh huynh cũng đã sớm lo liệu, tìm kiếm cho ngươi một nơi nương tựa môn đăng hộ đối, chẳng biết khi nào chúng ta mới có vinh hạnh được uống chén rượu mừng đây?”
“Làm gì có mối nhân duyên nào chứ!” Vạn Như Ý bĩu môi, vội vàng đưa mắt nhìn sang Bạch Thuật mà thanh minh: “Ta tuy đã đến tuổi cài trâm, nhưng trong lòng vốn dĩ chẳng có ý định gả chồng. Mà dẫu sau này có muốn gả người, thì ta cũng phải chọn một bậc nam tử thân cường thể kiện, tráng kiện như hùm, tuyệt đối không đời nào tin vào mấy lời hoa ngôn xảo ngữ của lũ ma ốm. Thân thể chính là cái gốc của mọi thứ, cho dù gã ma ốm kia có địa vị cao sang đến mấy, nhìn qua có vẻ tiền hô hậu ủng, phú quý vinh hoa, nhưng nếu gả cho hắn rồi, thân xác hắn chống đỡ không nổi, đừng nói chi đến chuyện sinh con đẻ cái nối dõi tông đường, khéo chẳng được bao lâu đã vội vã thăng thiên, bỏ lại thê nhi sống cảnh góa bụa cô độc cả đời.”
Tạ Hòe Ngọc thừa hiểu vị Vạn tiểu ca nhi này đang cố tình mượn gió bẻ măng, chỉ dâu mắng hòe nói hắn yếu ớt.
Nhưng hắn vốn là một nam tử vô cùng tráng kiện, khỏe mạnh, chẳng biết thế nào mà trong mắt đối phương lại biến thành một kẻ gầy gò ốm yếu như vậy, thật khiến hắn cảm thấy cạn lời.
Còn Bạch Thuật thì lại hoàn toàn không nhận ra những lời ẩn ý kia của Vạn Như Ý là đang nhắm thẳng vào Tạ Hòe Ngọc, ngược lại cậu còn vô cùng tán đồng với quan điểm đó, khẽ gật đầu nói: “Không sai, ngươi nói rất có lý. Người ở Đại Tuyên này phần lớn đều lười biếng, không chịu rèn luyện thân thể, cốt cách ai nấy đều quá đỗi yếu ớt. Chẳng riêng gì nam tử, mà ngay cả nữ tử hay ca nhi cũng nên năng vận động, siêng năng rèn luyện một chút để cường thân kiện thể thì mới tốt.”
“Nói thật với ngươi, hiện tại ngày nào ta cũng phải dành ra hai canh giờ để rèn luyện võ nghệ, duy trì sức mạnh và thể lực cho bản thân, nếu ngươi cũng có hứng thú với việc này, ta có thể tự tay truyền dạy cho ngươi vài chiêu thức cơ bản. Chỉ cần ngày ngày kiên trì luyện tập giống như ta, bảo đảm thân thể ngươi cũng sẽ trở nên săn chắc, khỏe mạnh hơn vài phần.”
Tạ Hòe Ngọc: “……”
Vạn Như Ý: “……”
Giữa lúc bên trong phòng Vạn Như Ý đang cùng Tạ Hòe Ngọc đấu khẩu gay gắt, châm chọc lẫn nhau, thì ở ngoài hành lang, hai gã sai vặt Ngọc Tiêu và Thúy Địch đang tụm đầu vào một chỗ, lặng lẽ bàn tán: “Chẳng biết Khang thiếu gia đã đọc được phong mật thư kia chưa nhỉ?”
“Nếu tính toán kỹ lưỡng ngày đường, Khang thiếu gia sau khi nhận được thư, nội trong ngày hôm nay hoặc ngày mai là chắc chắn sẽ tức tốc chạy tới nơi cho mà xem!”
Lại nói về Vạn Khang, lúc này hắn đang ngồi yên vị bên trong một cỗ xe ngựa kiên cố, xe đã chạy đến địa phận huyện thành, khoảng cách từ đây đến thôn Bạch Đường tính ra cũng chỉ còn chưa đầy một canh giờ đường đất nữa mà thôi.
“Chủ nhân, hiện tại đã đến giờ cơm trưa rồi. Ngay bên cạnh chính là Lai Phúc Lâu, hay là chúng ta dừng chân dùng bữa ở đây một chút rồi hãy tiếp tục lên đường?” Phu xe ở bên ngoài cất tiếng hỏi.
“Không cần, cứ tiếp tục lên đường đi.” Vạn Khang ở trong xe trầm giọng ra lệnh, trong giọng nói của hắn ẩn chứa một luồng nộ khí vô cùng lạnh lẽo, nghiêm nghị.
Khi Vạn Như Ý dọn đến Bạch Ngọc sơn trang ở tạm vài ngày, hắn đã đặc biệt dặn dò hai gã Ngọc Tiêu và Thúy Địch phải chú ý để mắt chăm nom, cứ cách một ngày là phải gửi một phong thư báo cáo cụ thể tình hình của tiểu thiếu gia ở trang viên về cho hắn.
Tối hôm kia hắn đã nhận được phong thư do Ngọc Tiêu gửi tới, nhưng khi ấy cứ ngỡ đó chỉ là thư từ báo bình an thông thường, lại thêm phần công việc kinh doanh dạo này quá bận rộn nên hắn liền gác lại một bên chưa xem, định bụng khi nào rảnh rỗi mới giở ra đọc.
Nào ngờ đến ngày hôm qua khi có chút thời gian rỗi rãi mở ra đọc, hắn lập tức giật mình kinh hãi, sau đó là một cơn phẫn nộ tột độ dâng trào trong lồng ngực.
Đứa em trai ngoan ngoãn này của hắn quả thực là càng lúc càng giỏi giang rồi, không chỉ vì một kẻ có lai lịch bất minh mà lặn lội đến tận cái trang viên xa xôi ấy để ở, mà rõ ràng sau khi đã biết rõ đối phương là một ca nhi rồi vẫn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ, thế mà vẫn còn tơ tưởng, mơ ước được kết đôi với một ca nhi giống mình!
Trước khi đích thân tới đây, hắn đã phái người đi dò hỏi những kẻ từng có cơ hội ghé thăm Bạch Ngọc sơn trang để thu thập thông tin về vị trang chủ kia.
Được biết vị trang chủ kia tên là Bạch Thuật, vốn dĩ chỉ là một ca nhi xuất thân từ chốn thôn quê nghèo khó, chẳng biết dựa vào cơ duyên gì mà đột ngột phất lên, gầy dựng được một ngôi trang viên bề thế như vậy, tính ra cũng là một kẻ có chút bản lĩnh, năng lực.
Nếu đối phương là một nam tử thực thụ, lại có ơn cứu mạng Vạn Như Ý một lần, cộng thêm việc có tài năng như thế, Vạn Khang hắn dẫu có đứng ra thu xếp cho đối phương ở rể Vạn gia, đổi sang họ Vạn, thì suy cho cùng cũng là một cọc mỹ sự, vẹn cả đôi đường.
Thế nhưng cậu cố tình lại là một ca nhi, thế mà lại dám dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ đệ đệ hắn đi vào con đường lầm lạc, sa chân vào ngõ cụt! Trong lòng Vạn Khang lúc này là một ngọn lửa giận ngút trời!
Hắn từ nhỏ đã tự tay bảo bọc, nuôi nấng Vạn Như Ý khôn lớn, đối với đệ đệ này là muôn vàn yêu thương, chiều chuộng, cho nên dẫu cho Vạn Như Ý có là kẻ chủ động bám lấy đối phương đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối không bao giờ thừa nhận là do đệ đệ mình sai. Xét cho cùng, lỗi lầm lớn nhất chính là do vị ca nhi kia đã cố tình che giấu thân phận thật ngay từ đầu, nên mới khiến cho Vạn Như Ý nảy sinh lòng xuân, manh đ*ng t*nh cảm, tội lỗi hoàn toàn thuộc về đối phương.
Hắn hôm nay nhất định phải tận mắt chứng kiến xem vị trang chủ của Bạch Ngọc sơn trang này rốt cuộc là thần thánh phương nào, thế mà lại có cái bản lĩnh mê hoặc, lừa gạt được đệ đệ hắn đi mất!
Dưới sự hối thúc gắt gao của chủ tử, gã phu xe tự nhiên là không dám có nửa phần chậm trễ, liền liều mạng vung roi thúc ngựa phi nhanh về phía Bạch Ngọc sơn trang, quãng đường vốn dĩ phải mất một canh giờ nay đã được rút ngắn đi gần một khắc đồng hồ.
Đến khi Vạn Khang bước xuống xe, tận mắt chứng kiến cảnh sắc hoành tráng, tao nhã của Bạch Ngọc sơn trang, hắn không khỏi khẽ nheo đôi mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động không hề nhỏ.
Một ngôi trang viên bề thế như thế này, nếu xét về mặt quy mô và phong cách bài trí thì hoàn toàn khác biệt so với những tửu lầu hay tửu đ**m tầm thường thời bấy giờ, cái người tự tay thiết kế và xây dựng nên nơi này quả thực là sở hữu một bộ óc vô cùng phi phàm, chẳng trách Vạn Như Ý lại si mê, hết lòng hết dạ vì đối phương đến như vậy.
Nhìn thấy có khách quý hiển hách ghé thăm, sai vặt túc trực ở cổng trang viên liền nhanh nhẹn tiến lên, cung kính mời hắn bước vào bên trong khuôn viên.
Vạn Khang sải bước đi trước, vừa đi vừa quan sát phong cảnh hữu tình trong vườn. Dẫu cho là một người quanh năm suốt tháng bôn ba khắp nam bắc, kiến thức sâu rộng như hắn, lúc này cũng không khỏi cảm thấy có chút kinh diễm trước cảnh sắc nơi đây.
Đến khi tận mắt nhìn thấy đàn mai hoa lộc đang nhởn nhơ gặm cỏ, sự ngạc nhiên trong lòng hắn lại càng tăng lên gấp bội.
Đàn mai hoa lộc hoang dã này vốn dĩ cực kỳ khó bắt sống, cho dù có may mắn bẫy được một hai con thì việc nuôi dưỡng, cho chúng kết đôi sinh sản để gầy dựng nên một đàn hươu con đông đúc thế này cũng phải tiêu tốn mất vài năm ròng rã. Chẳng biết vị chủ nhân của trang viên này đã phải hao tổn biết bao nhiêu tâm huyết và tiền bạc mới có thể nuôi dưỡng thành công được một đàn như thế này, quả thực là vô cùng dụng tâm, kiên trì.
Vạn Khang theo sự dẫn dắt của hạ nhân bước vào bên trong đại sảnh, liền được mời ngồi xuống nghỉ ngơi bên một chiếc bàn gỗ.
Sau khi hắn chủ động báo danh tính và thân phận của mình, liền lập tức có người hầu nhanh chóng chạy lên lầu để thông báo cho Vạn Như Ý biết.
Lúc này Vạn Như Ý vẫn đang nán lại trong phòng của Bạch Thuật, vừa nghe hạ nhân thông báo đại ca của mình đã tìm đến tận nơi, trên đầu y lập tức vã ra một tầng mồ hôi lạnh. Y quay phắt người lại, phóng một ánh mắt hung tợn trừng phiến về phía Ngọc Tiêu và Thúy Địch đang đứng ở cửa, trong lòng thừa hiểu việc đại ca đột ngột xuất hiện ở đây chắc chắn là có liên quan mật thiết đến hai kẻ mách lẻo này.
Ngược lại, Bạch Thuật khi nghe tin vị chủ sự đương nhiệm của Vạn gia đích thân ghé thăm thì lại tỏ ra vô cùng hứng thú, cậu liền quay sang bảo với Tạ Hòe Ngọc: “Vị chủ sự của Vạn gia này nghe danh quả thực là một nhân vật không hề tầm thường, chi bằng chúng ta cũng xuống lầu một chuyến để kết giao, bái phỏng một phen xem sao.”
Mà Tạ Hòe Ngọc từ lâu vốn dĩ đã nung nấu ý định muốn tìm kiếm cơ hội để hợp tác làm ăn một vài thương vụ lớn với Vạn gia, nay cơ hội tốt tự tìm đến cửa như thế này, hắn tự nhiên là không muốn bỏ lỡ, liền sảng khoái gật đầu đồng ý. Ba người bọn họ liền cùng nhau rảo bước xuống lầu để gặp gỡ Vạn Khang.
Lại nói về Vạn Khang, lúc này hắn đang ngồi một mình bên bàn, ánh mắt không ngừng đảo quanh để đánh giá kỹ lưỡng cách thức bài trí, bố cục bên trong Bạch Ngọc sơn trang.
Hắn vốn dĩ là một thương nhân thiên tài bẩm sinh, cho nên những gì hắn nhìn thấy và suy nghĩ tự nhiên là hoàn toàn khác biệt so với người phàm mắt thịt. Những kẻ khác khi tới đây nếu không bị chìm đắm vào cảnh sắc non nước hữu tình thì cũng sẽ tỏ ra kinh ngạc trước những thiết bị mới lạ như hệ thống ống dẫn nước tự động hay hồ chứa nước thông minh.
Còn Vạn Khang thì lại khác, hắn đem toàn bộ những cảnh tượng mắt thấy tai nghe kia nhất nhất quy đổi thành tiền tài, bạc trắng. Hắn thầm tính toán trong đầu về chi phí xây dựng, vận hành của ngôi trang viên này, cũng như khoản lợi nhuận khổng lồ mà nó có thể thu về được mỗi tháng.
Càng tính toán, hắn lại càng cảm thấy kinh ngạc, bởi lẽ số vốn liếng bỏ ra để xây dựng nơi này tính ra không quá lớn, nhưng khoản lợi nhuận thu về được chắc chắn là vô cùng dồi dào, đây quả thực là một mối làm ăn béo bở, cực kỳ có tầm nhìn chiến lược.
Giữa lúc hắn đang mải mê suy tính, liền nhìn thấy đứa em trai ngoan ngoãn của mình đang từ trên cầu thang chậm rãi bước xuống.
Chân mày Vạn Khang khẽ nhíu chặt lại, vừa mới định mở miệng trách phạt, nổi trận lôi đình, thì bỗng nhiên nhìn thấy đi ngay phía sau y dường như còn có hai nam tử vóc dáng thon dài, dung mạo vô cùng tuấn mỹ, xuất chúng.
Trong số hai người bọn họ, có một người hắn hoàn toàn xa lạ, chưa từng gặp qua, nhưng người còn lại thì hắn lại từng có cơ duyên được diện kiến một lần trước đây, chính là đích trưởng tử của phủ Bá tước dưới kinh thành – Tạ Hòe Ngọc.
Hắn tuy rằng chỉ mới được gặp gỡ Tạ Hòe Ngọc đúng một lần duy nhất, nhưng danh tiếng lẫy lừng của vị công tử này thì hắn đã sớm nghe đến mòn tai từ lâu.
Vạn Khang được biết Tạ Hòe Ngọc này vốn là một bậc khiêm khiêm quân tử đích thực, không chỉ sở hữu học vấn vô cùng xuất chúng, uyên bác, mà tư cách làm người còn cực kỳ chính trực, đoan chính, hiện tại dẫu đã bước qua tuổi nhược quán nhưng bên người lại thanh tịnh, chưa từng thu nhận bất kỳ một phòng cơ thiếp nào.
Trước đây hắn vốn dĩ vô cùng tán thưởng và ngưỡng mộ nhân phẩm của Tạ Hòe Ngọc, nhưng ngặt nỗi vì thân phận của đối phương quá đỗi cao sang, quyền quý, còn Vạn gia nhà hắn dẫu có giàu có đến mấy thì trong người cũng chẳng có nửa phân công danh triều đình, bởi vậy hắn hoàn toàn không dám nảy sinh bất kỳ một ý nghĩ trèo cao, phận định nào.
Thế nhưng giờ đây, hắn lại nghe phong thanh được tin tức Tạ Hòe Ngọc dường như không được lòng Tạ bá gia cho lắm, nên đã bị phụ thân ghẻ lạnh, trục xuất khỏi kinh thành, sung công đẩy về chốn thôn quê hẻo lánh này tự sinh tự diệt.
Vạn Khang bỗng nhiên lại cảm thấy, lúc này Tạ Hòe Ngọc thế lực đang suy yếu, Vạn gia nhà hắn có lẽ có cơ hội để tranh thủ, nắm bắt lấy mối nhân duyên này.
Nếu như Tạ Hòe Ngọc có thể nên duyên, ở bên cạnh Vạn Như Ý, Vạn gia nhà hắn tự nhiên là sẽ không tiếc tiền bạc, sẵn sàng dốc toàn lực hỗ trợ, giúp đỡ hắn tìm đường quay trở lại kinh thành để mưu cầu đại sự, tiến thêm một bước dài trên con đường hoạn lộ.
Mà dựa vào nhân phẩm đoan chính của hắn, sau này nhất định sẽ đối xử với Vạn Như Ý một lòng một dạ, tương kính như tân, như vậy thì bản thân hắn làm ca ca còn có điều gì phải lo lắng, bất an nữa đây? Chuyện này tự nhiên là một cọc mỹ sự tốt đẹp nhất thiên hạ rồi.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Vạn Như Ý: Ca ca tự dưng lại muốn tác hợp ta với tên tình địch của mình thì phải làm sao bây giờ, online chờ gấp?