Có người buột miệng hỏi: “Chẳng lẽ đúng là Bạch tiểu ca nhi ra tay giết hại cả nhà Bạch lão tam sao?”
“Chứ còn ai vào đây nữa!” Một kẻ khác hạ thấp giọng phụ họa: “Lúc trước chính tai chúng ta nghe thấy Bạch tiểu ca nhi nói muốn lấy mạng Bạch Trâu thị còn gì. Ngay tại bên bờ giếng này, mọi người ở đây thảy đều nhìn thấy rõ mười mươi.”
Tuy vậy, vẫn có người tỏ vẻ hoài nghi không tin: “Lúc trước là do đám người Bạch Trâu thị bức người quá đáng, đẩy Bạch tiểu ca nhi vào đường cùng thôi. Giờ đây ngày tháng của y càng lúc càng khấm khá, mở cả một ngôi trang viên lớn thế này, bạc tiền không thiếu, y còn thèm ra tay giết hại nhà Bạch lão tam làm cái gì?”
Điền bà tử nghe thấy thế liền lập tức đanh đá gạt đi: “Y kiếm được nhiều tiền đến mấy thì chung quy vẫn là thứ ca nhi không ai thèm rước, gả không ra sự! Còn Bạch Hòa nhà Bạch Trâu thị người ta thì sao, bến đỗ là Hoàng lão gia giàu sang trên phủ thành đấy. Y ôm lòng ghen ăn tức ở, thần trí không tỉnh táo thì chuyện gì mà chẳng dám làm!”
Ở vương triều Đại Tuyên này, một ca nhi mà không gả được chồng thì chính là chuyện vô cùng nhục nhã, mất mặt.
Chính vì lẽ đó, dẫu cho Bạch Thuật có tự tay gầy dựng nên trang viên, kiếm được số vinh hoa phú quý mà bọn họ có làm lụng mấy đời cũng chẳng mơ tới, nhưng chỉ cần một ngày y chưa xuất giá, thì ngày đó vẫn sẽ có kẻ đem chuyện này ra làm cái cớ để gièm pha, rủa xả y là thứ không ai thèm ngó ngàng, hận không thể giẫm đạp y xuống tận vũng bùn dơ bẩn mới cam lòng.
Những thôn dân xung quanh nghe Điền bà tử phân tích như vậy, trong lòng không khỏi tăng thêm vài phần ngờ vực.
Bạch Thuật này quả thực là kiếm được rất nhiều tiền thật, nhưng Bạch Hòa ngày hôm qua lúc trở về thôn cũng mặc vàng đeo bạc, kẻ hầu người hạ đầy đường, trông vô cùng oai phong, thần khí.
“Bạch tiểu ca nhi, ngươi còn điều gì muốn phân trần nữa không?” Vị ngỗ tác sau khi lắng nghe xong lời khai của dân làng liền quay sang chất vấn Bạch Thuật.
Chứng kiến phản ứng cùng những lời lẽ ấy của Điền bà tử và đám đông thôn dân, trong lòng Bạch Thuật dâng lên một cảm giác khó tả, vừa thấy bọn họ ngu muội, thiếu hiểu biết, lại vừa cảm thấy thật đáng buồn, đáng thương cho những kiếp người tăm tối.
Y vừa mới định mở miệng phân trần thì bỗng nghe thấy từ bên cạnh truyền đến tiếng cười khẩy một cách vô cùng ngạo nghễ. Bạch Thuật khẽ quay đầu nhìn sang, hóa ra là Tạ Hòe Ngọc đang dùng chiếc quạt xếp khẽ che miệng, bật cười thành tiếng đầy vẻ châm biếm.
Mà Tiểu Thụ đứng bên cạnh hắn cũng làm như vừa nghe thấy một câu chuyện khôi hài nhất thiên hạ, liền cất giọng mỉa mai: “Gã Hoàng lão gia kia thì có cái gì đáng để các vị phải ngưỡng mộ, thèm khát đến thế cơ chứ? Các vị ở đây chắc chưa từng bước chân ra khỏi cái thôn Bạch Đường này bao giờ nên mới không hiểu biết sự đời. Tên Hoàng lão gia kia vốn dĩ đã khét tiếng thối nát, xú danh vang xa trên phủ thành rồi, trong phủ cưới mười mấy phòng thiếp thất, ấy vậy mà bị gã trừng phạt, trêu đùa đến mức chỉ còn sống sót vài người. Ở phủ thành, phàm là những gia đình có chút danh giá, tử tế thì có đánh chết họ cũng không thèm gả con em mình vào cái hang hùm miệng sói ấy. Bằng không, một lão già như gã muốn tìm kiểu thiếp thất thế nào mà chẳng được, việc gì phải lặn lội đến tận cái thôn Bạch Đường hẻo lánh này, tốn một đống tiền bạc để mua một ca nhi về làm gì.”
Tạ Hòe Ngọc là nhân vật như thế nào? Hắn chính là đích trưởng tử của phủ Bá tước quyền thế bậc nhất.
Những lời này nếu như là do một mình Bạch Thuật tự nói ra, người ngoài nghe vào có lẽ còn bán tín bán nghi, cho rằng y cố tình khuếch đại sự thật để tẩy trắng, thoát tội cho bản thân.
Thế nhưng nay lời này lại được thốt ra từ chính miệng sai vặt thân cận của Tạ đại công tử, mọi người xung quanh lập tức tin sái cổ, thầm nghĩ chuyện này chắc chắn là sự thật mười mươi, gã Hoàng lão gia mà Bạch Hòa gả cho xem ra đích xác không phải là loại người tử tế gì.
“Ta đã bảo mà, với cái thứ dung nhan tầm thường như Bạch Hòa thì làm sao lọt được vào mắt xanh của đại lão gia trong thành cơ chứ. Hóa ra ngọn ngành là vì cái lý do kinh tởm này.”
“Nhìn cái bộ dạng vênh váo, phong quang của y ngày hôm qua, người ngoài không biết còn tưởng y được gả đi để hưởng phúc vinh hoa phú quý không bằng, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi, đúng là cái loại đánh sưng mặt cố tía.”
“Hôm qua nhìn cái điệu bộ lẳng lơ, hồ mị tử của Bạch Hòa kia, còn dám quyến rũ khiến nam nhân nhà ta cứ dán mắt vào nhìn mãi không thôi. Giờ bị lão già kia hành hạ đến chết đi sống lại cũng là đáng đời hắn lắm!”
Những nữ tử và ca nhi trong thôn vốn ôm lòng đố kỵ, ghen ghét vì tưởng Bạch Hòa tìm được bến đỗ tốt, nay vừa nghe được tin tức sốt dẻo này liền lập tức lộ ra những nụ cười hả hê, vui sướng khi người gặp họa, phảng phất như chính bản thân mình vừa vớ được một món hời lớn từ trên trời rơi xuống vậy.
Bạch Thuật tuy rằng vốn không ưa gì Bạch Hòa, nhưng khi nhìn thấy bộ mặt giả tạo, ích kỷ của những kẻ đang đứng xung quanh này, trong lòng lại càng thêm phần khinh bỉ, coi thường.
Trên đời này, có nữ tử hay ca nhi nào mà không ước ao gả được cho một tấm chồng tốt, như ý nguyện? Thế nhưng phán xét lại xem, trong số bọn họ có được mấy người có đủ khả năng tự làm chủ vận mệnh của cuộc đời mình?
Việc Bạch Hòa gả cho gã Hoàng lão gia kia, suy cho cùng cũng là một thảm kịch của một kiếp người, những kẻ đang đứng đây cười cợt, hả hê trước nỗi đau của người khác kia, dẫu cho hiện tại có may mắn tránh được một kiếp nạn, nhưng làm sao biết được tương lai bản thân hay con cái của chính họ sẽ không đi vào vết xe đổ, biến thành một Bạch Hòa thứ hai?
Lòng cậu trĩu nặng, không còn chút tâm trí nào để nán lại nhìn ngó cái bộ mặt của những con người này nữa, liền dứt khoát quay người, sải bước đi thẳng vào bên trong ngôi nhà gỗ.
Thấy y di chuyển, Tạ Hòe Ngọc cùng vị ngỗ tác cũng lập tức rảo bước đi theo sát phía sau. Những người dân làng còn lại thì chỉ biết đứng túm tụm ở ngoài sân nhìn vào, tuyệt đối không có một ai có đủ can đảm để bước chân vào bên trong căn phòng nồng nặc tử khí kia.
Bạch Thuật vừa mới đẩy cánh cửa phòng ra, một mùi hôi thối, tanh tưởi đến nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào mũi.
Con người ta trước khi trút hơi thở cuối cùng, thân thể vốn dĩ sẽ hoàn toàn mất đi sự kiểm soát. Thân xác của ba người bọn họ tuy mới chỉ chết chưa đầy một ngày, chưa đến mức thối rữa, phân hủy, nhưng cái mùi của chất thải uế tạp vương vãi khắp sàn nhà cộng thêm việc bị ủ kín suốt một đêm dài thì quả thực là vô cùng kinh tởm, khó ngửi.
Tạ Hòe Ngọc còn chưa kịp bước hẳn chân vào bên trong, mới chỉ ngửi thấy cái mùi hỗn tạp kia liền lập tức cảm thấy lồng ngực thắt lại, buồn nôn tột độ. Tiểu Thụ tuổi đời còn nhỏ, lại càng không thể chống đỡ nổi trước cái cảnh tượng hãi hùng này, liền chạy ra góc sân nôn thốc nôn tháo.
Bạch Thuật thấy hai người bọn họ chật vật như vậy, liền nhanh chóng quay người lại, đưa bàn tay ấm áp khẽ che mắt Tạ Hòe Ngọc, rồi đẩy hắn ra phía ngoài cửa, ân cần bảo: “Toàn là những thứ bẩn thỉu, ô uế cả thôi, huynh đừng nhìn làm gì cho bận mắt, mau tránh ra ngoài hóng gió đi.”
Sau khi đã an toàn tiễn Tạ Hòe Ngọc và Tiểu Thụ ra ngoài sân, cậu mới cùng vị ngỗ tác quay trở lại căn phòng để tiến hành kiểm tra.
Vị ngỗ tác khẽ liếc mắt nhìn cậu một cái, nhướng mày đầy vẻ ngạc nhiên: “Bạch tiểu ca nhi quả thực là người có gan dạ lớn, đối mặt với chừng này xác chết mà sắc mặt vẫn thản nhiên, không chút sợ hãi.”
Bạch Thuật vốn là người từng trải qua bao trận chém giết khốc liệt nơi sa trường mạng sống như cỏ rác, đừng nói chi là mấy cái xác chết tầm thường này, dẫu cho có là cảnh tượng thây chất thành núi, máu chảy thành sông thì y cũng đã từng tận mắt chứng kiến qua rồi. Cho nên khi đối mặt với thi thể của nhà Bạch lão tam, trong lòng y đương nhiên là không gợn một chút sóng gió.
Thế nhưng cậu thừa hiểu lời chất vấn vừa rồi của vị ngỗ tác thực chất là đang muốn dò xét, thử lòng mình, vì vậy cậu khẽ trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi mới từ tốn đáp lời: “Năm ta mười mấy tuổi, trong thôn đột ngột bùng phát một trận ôn dịch lớn, cha mẹ ta khi ấy đều không may nhiễm bệnh mà qua đời. Việc hậu sự, chôn cất của bọn họ thảy đều do một mình ta tự tay lo liệu từ đầu đến cuối, bản thân sớm đã quen với những chuyện này rồi, thế nên giờ phút này mới không thấy sợ hãi nữa.”
Lời giải thích này của cậu, chỉ cần phái người đi dò hỏi các bối trưởng trong thôn một chút là lập tức có thể kiểm chứng được ngay, hoàn toàn có bằng chứng rõ ràng.
Vị ngỗ tác nghe xong khẽ gật đầu, không hỏi han gì thêm nữa, ra chiều đã chấp nhận lời giải thích vô cùng hợp lý này của cậu.
Bạch Thuật khom người ngồi xuống bên cạnh để quan sát kỹ lưỡng thi thể của ba người nhà Bạch lão tam. Nhìn thấy thất khiếu của bọn họ đều ứa máu đen, sắc mặt chuyển sang màu xám ngoét, rõ ràng đúng như những gì cậu hằng dự đoán, bọn họ thảy đều bị trúng kịch độc mà chết.
Ánh mắt cậu chợt đảo qua ba chiếc bát trà bằng gốm thô đang đặt trên bàn, tim bỗng đập thịch một cái liên hồi. Chẳng hiểu sao trong đầu y lúc này lại bất chợt tái hiện lại cảnh tượng tối hôm qua khi Bạch Hòa đường đột tìm đến tận phòng mình, còn nằng nặc đòi dâng trà cho cậu, trong lòng mơ hồ dấy lên một suy đoán vô cùng đáng sợ.
Vị ngỗ tác đứng bên cạnh tinh ý nhận ra biểu cảm biến hóa của Bạch Thuật, biết cậu dường như đã phát hiện ra điều gì đó, bèn lên tiếng hỏi: “Sao vậy, nhìn thi thể của nhà Bạch lão tam xong, ngươi có điều gì muốn thành thật khai báo chăng?”
Bạch Thuật khẽ gật đầu, quay sang nói với vị ngỗ tác: “Không biết ngỗ tác đại nhân đã tiến hành kiểm tra qua chưa, liệu trong ba chiếc bát trà kia có chứa độc dược hay không?”
Vị ngỗ tác đương nhiên là đã dùng kim bạc thử độc qua từ trước, nghe y hỏi vậy liền lập tức nhíu chặt chân mày, nghiêm giọng hỏi ngược lại: “Sao ngươi lại biết được chuyện này? Chẳng lẽ ngươi thực sự chính là kẻ đã hạ độc sát hại cả nhà ba người bọn họ?”
“Ta tự nhiên không phải là hung thủ.” Bạch Thuật bình tĩnh, thản nhiên đáp: “Thế nhưng trong lòng ta hiện tại đã khoanh vùng được một kẻ tình nghi lớn nhất. Mời ngỗ tác đại nhân cùng ta bước ra ngoài sân, ta sẽ bẩm báo ngọn ngành câu chuyện cho ngài nghe.”
Vị ngỗ tác này tuổi tác đã cao, vốn là người từng kinh qua không ít vụ kỳ án lớn nhỏ của triều đình. Thấy dáng vẻ vô cùng quang minh chính đại, bằng phẳng này của Bạch Thuật, ông ta trong thâm tâm cũng tin rằng cậu không phải là hung thủ gây án, liền cất bước đi theo cậu ra ngoài, lắng nghe cậu giải thích.
Sau khi bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt, bọn họ liền cùng Tạ Hòe Ngọc và thôn trưởng Bạch Bảo Sơn tiến về phía chiếc bàn đá đặt giữa sân nhà họ Bạch để ngồi xuống bàn bạc.
Bạch Thuật bấy giờ mới trịnh trọng, nghiêm túc lên tiếng: “Ba người nhà Bạch lão tam, sợ là đã bị chính tay Bạch Hòa hạ độc hại chết rồi.”
“Chuyện này! Sao có thể như thế được chứ!” Thôn trưởng Bạch Bảo Sơn nghe xong kinh hãi đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, trên mặt viết đầy vẻ không tin nổi.
Suy nghĩ này của ông cũng chính là suy nghĩ chung của đại đa số người dân ở cái thôn Bạch Đường hẻo lánh này.
Người trong thôn vốn dĩ cực kỳ coi trọng bối phận và đạo hiếu làm con, Bạch lão tam và Bạch Trâu thị dẫu sao cũng là cha mẹ ruột có công sinh thành ra Bạch Hòa, ngày thường mối quan hệ giữa bọn họ cũng không có mâu thuẫn gì quá lớn, y sao có thể nhẫn tâm hạ độc thủ, độc chết chính cha mẹ đẻ của mình cơ chứ?
“Chuyện này tuyệt đối không phải là do ta ăn ốc nói mò đâu ạ. Tối hôm qua chính mắt ta đã nhìn thấy Bạch Hòa rời khỏi Bạch Ngọc sơn trang, hướng di chuyển rõ ràng chính là quay trở về nhà của Bạch lão tam. Hơn nữa, nhìn qua tình hình thì nhà Bạch lão tam hẳn là đã chuẩn bị sẵn một bàn rượu thịt thịnh soạn để chào đón y trở về.” Bạch Thuật từ tốn phân tích.
Vị ngỗ tác nghe vậy cũng khẽ gật đầu đồng tình, trên chiếc bàn gỗ bên trong phòng vẫn còn vương vãi rất nhiều xương gà nướng chưa kịp thu dọn, chứng tỏ ngày hôm qua bọn họ quả thực là có làm món gà nướng.
Với một gia đình nông hộ nghèo khó tầm thường như nhà bọn họ, ngày thường ăn uống tiết kiệm sẽ không đời nào tự dưng chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, tốn kém như vậy, trừ phi là để tiếp đón ca nhi nhà mình gả vào hào môn nay vinh quy bái tổ trở về, làm vậy là để lấy lòng vị con rể có thân phận cao quý kia, nghĩ như vậy thì mọi chuyện hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Tiểu Thụ đứng bên cạnh lắng nghe một hồi, lập tức nhanh nhảu xen vào: “Cái tên Bạch Hòa kia ước chừng là vì bản thân gả đi không được hạnh phúc, nên đâm ra oán hận, thù ghét những người thân trong gia đình đã đứng ra làm mai cậy mối cho cuộc hôn nhân này của y, chuyến này hồi môn trở về thực chất chính là để báo thù rửa hận đây mà!”
Nói đoạn, cậu liền lập tức đem chuyện lần trước mình cùng Bạch Thuật lên phủ thành, tình cờ bắt gặp Bạch Hòa bị xích sắt khóa chặt chân tay như thế nào kể lại rành rọt cho vị ngỗ tác nghe.
Có thêm lời chứng vô cùng xác thực này của Tiểu Thụ, phần hiềm nghi trên người Bạch Hòa lập tức tăng lên thêm vài phần nặng nề.
“Ta dám khẳng định Bạch Hòa chính là kẻ hạ độc thủ, thực chất là còn dựa vào một chuyện khác nữa.” Bạch Thuật tiếp tục nói: “Tối hôm qua sau khi từ Bạch gia quay trở lại trang viên, y có chủ động tìm đến tận phòng của ta, còn đột ngột hành động kỳ lạ là muốn dâng trà cho ta dùng.”
Nghe thấy Bạch Thuật kể lại chi tiết kinh hoàng này, sắc mặt Tạ Hòe Ngọc lập tức đại biến, hắn lo lắng tột độ, nắm chặt lấy tay cậu gặng hỏi: “Em không uống đấy chứ? Chẳng lẽ y còn muốn hạ độc mưu hại cả em nữa sao?”
“Huynh yên tâm.” Bạch Thuật quay sang khẽ gật đầu với hắn để trấn an: “Ta tự nhiên là không có uống một ngụm nào cả, bằng không giờ phút này ước chừng cũng chẳng thể vẹn toàn ngồi ở đây trò chuyện với các vị nữa rồi. Sau khi thấy ta từ chối không uống chén nước trà kia, y liền giận dữ thẳng tay đập vỡ chiếc chén xuống đất. Những mảnh vỡ của chiếc chén trà đó ta đã gom lại quét dọn vào trong sọt rác, chắc là vẫn chưa mang đi đổ đâu. Tiện đây mời ngỗ tác đại nhân một lát nữa cùng ta qua đó nghiệm chứng thử xem sao.”
Vị ngỗ tác nghe xong liền lập tức đứng bật dậy, không chút chần chừ cùng Bạch Thuật di chuyển qua bên kia.
Đoàn người rảo bước tiến vào bên trong Bạch Ngọc sơn trang, đi thẳng về phía căn phòng ngủ của Bạch Thuật, những mảnh vỡ của chiếc chén gốm quả nhiên vẫn nằm im lìm bên trong sọt rác nơi góc tường.
Vị ngỗ tác cẩn thận nhặt những mảnh vỡ kia lên, dùng các biện pháp nghiệp vụ chuyên dụng để kiểm nghiệm một hồi, quả nhiên đã phát hiện ra dấu vết tàn lưu của độc dược bám trên thành chén.
Có điều liều lượng độc dược bôi trên chiếc chén này không quá lớn, so với lượng độc chất tìm thấy bên trong những chiếc bát trà của vợ chồng Bạch Trâu thị thì ít hơn rất nhiều. Ước chừng là bởi vì khi y hành sự ở trong căn phòng của Bạch Thuật, hành động không được thuận tiện, sợ bị phát giác nên chỉ có thể lén lút bôi một chút độc dược lên trên vành chén mà thôi, liều lượng vì thế tự nhiên là phải nhỏ hơn rất nhiều rồi.
“Cái tên Bạch Hòa kia quả thực là đáng hận tột cùng! Cái loại người có tâm địa độc ác, rắn rết như hắn, nếu như không nhanh chóng phái người lùng bắt quy án, thì chẳng biết chừng sau này hắn còn gây ra thêm bao nhiêu vụ đại án tày trời nữa.” Tạ Hòe Ngọc phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vị ngỗ tác mà trầm giọng nói.
Thôn trưởng Bạch Bảo Sơn đứng bên cạnh cũng không khỏi rùng mình, sợ hãi, vội vã đưa ống tay áo lên lau chùi những giọt mồ hôi hột đang tuôn ra như mưa trên trán, run rẩy nói: “Đúng là như vậy, đúng là như vậy! Cái loại lòng muông dạ thú này, đến ngay cả cha mẹ ruột sinh thành ra mình còn có thể nhẫn tâm sát hại, thì trên đời này còn có chuyện ác độc gì mà hắn không dám làm cơ chứ. Thôn Bạch Đường nhà ta, dòng họ Bạch nhà ta thế nhưng lại sinh ra một nghịch tử ác độc đến nhường này, quả thực là đã bôi tro trát trấu, làm nhục nhã hết thảy thanh danh, thể diện của tổ tiên rồi! Bây giờ ta phải lập tức đi tìm vài vị tộc trưởng trong họ để triệu tập họp bàn, nhất định phải trục xuất cái tên nghịch tử này ra khỏi gia phả họ Bạch mới được!”
Sau khi thu thập đầy đủ những manh mối vô cùng giá trị này, vị ngỗ tác lại tiếp tục tiến hành lấy lời khai, hỏi han thêm vài người làm bên trong Bạch Ngọc sơn trang cùng mấy vị thôn dân trong thôn Bạch Đường. Kết quả là quả thực có người đã tận mắt nhìn thấy bóng dáng Bạch Hòa xuất hiện ở nhà Bạch gia vào khoảng thời gian đó, hơn nữa mọi chi tiết nhỏ thảy đều trùng khớp hoàn toàn với những gì Bạch Thuật đã cung cấp, lập tức có thể khẳng định chắc chắn đến tám chín phần mười rằng Bạch Hòa chính là hung thủ tàn nhẫn đã ra tay sát hại cả nhà ba người Bạch lão tam, giờ chỉ còn chờ ngày công văn được phê duyệt để lập tức lên huyện thành tiến hành vây bắt y quy án.
Sau khi đã cung kính tiễn vị ngỗ tác lên đường trở về huyện, thôn trưởng Bạch Bảo Sơn liền tốc tốc triệu tập đông đủ các vị trưởng bối, tộc nhân trong họ Bạch lại, lập tức làm thủ tục gạch tên Bạch Hòa ra khỏi gia phả dòng họ một cách dứt khoát.
Lại xét thấy một nhà ba người Bạch lão tam nay đã chết sạch, không còn bất kỳ một người con cháu hay hậu duệ nào đứng ra lo liệu, nhặt xác cho bọn họ, ông bèn đứng ra hô hào, dẫn theo vài hán tử lực lưỡng trong thôn qua phụ giúp, dùng mấy tấm chiếu rách cuộn chặt thi thể của ba người bọn họ lại, rồi đem chôn cất tất thảy xuống lòng đất sâu.
Vị trí chôn cất ba người bọn họ, được lựa chọn chính là ngay sát bên cạnh nấm mồ xơ xác năm xưa từng chôn cất Bạch Lý thị, làm như vậy để cả nhà bọn họ được ở cạnh nhau chỉnh chỉnh tề tề, xem như là xuống dưới địa phủ được đoàn viên cùng nhau.
Đối với những sự việc này, Bạch Thuật từ đầu đến cuối thảy đều không tự mình ra mặt tham gia, thế nhưng Tạ Hòe Ngọc đã chu đáo phái Tiểu Thụ qua đó túc trực, bảo cậu có thông tin gì mới thì lập tức chạy về bẩm báo lại cho hai người bọn họ nghe.
“Vị thôn trưởng Bạch Bảo Sơn kia nói, làm như vậy là để cả nhà ba người bọn họ xuống dưới âm tào địa phủ được đoàn tụ với Bạch Lý thị cùng đứa nhỏ tội nghiệp năm xưa, nhưng ông ta lại chẳng thèm mở miệng hỏi xem liệu Bạch Lý thị dưới suối vàng có đồng ý đón nhận bọn họ hay không nữa.” Tiểu Thụ bĩu môi nói: “Nếu ta mà là Bạch Lý thị, thì có hóa thành quỷ ta cũng hận không thể chạy trốn thật xa khỏi bọn họ, để đỡ phải xuống dưới địa phủ rồi mà vẫn còn phải tiếp tục chịu đựng sự hành hạ, đánh chửi tàn nhẫn của mụ mẹ chồng độc ác kia.”
“Người chết như đèn tắt, mọi chuyện coi như xong.” Bạch Thuật khẽ lắc đầu thở dài, không muốn tiếp tục bàn luận sâu thêm về chủ đề này nữa.
Tạ Hòe Ngọc thấy tâm trạng cậu có phần chùng xuống, liền chu đáo rót cho cậu một chén nước trà ấm, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Em chớ nên suy nghĩ quá nhiều làm gì cho tổn hao tâm sức. Một nhà Bạch lão tam gieo nhân nào gặp quả nấy, làm nhiều việc ác thì tất sẽ gặp báo ứng, cái kết cục thảm khốc ngày hôm nay hoàn toàn là do bọn họ tự chuốc lấy mà thôi.”
Tự nhiên, toàn bộ bộ trà cụ đang đặt trên bàn lúc này thảy đều đã được thay mới hoàn toàn bằng một bộ khác.
Mặc dù trước đó Bạch Thuật có khẳng định chắc chắn rằng những chiếc chén trà khác trong phòng đều chưa từng bị người ngoài chạm qua, nhưng Tạ Hòe Ngọc trong lòng vẫn thủy chung không thể hoàn toàn yên tâm nổi. Hắn liền dứt khoát ra lệnh cho người làm đem toàn bộ số chén làm bằng sứ Thanh Hoa cũ vứt bỏ hết đi, thay thế bằng một bộ chén bằng sứ trắng tinh khiết mới tinh mang lên.
“Thực ra, về sau Bạch Hòa hẳn là đã không còn nung nấu ý định muốn ra tay giết ta nữa rồi.” Bạch Thuật khẽ thở dài một tiếng: “Hôm ấy ta nghe y nói năng có phần ngập ngừng, chậm rãi, lúc đó ta vẫn chưa thể hiểu nổi thâm ý trong câu nói của y là có ý gì, giờ đây mọi chuyện sáng tỏ, cuối cùng ta cũng đã hiểu rõ rồi.”
“Cho dù là đến cuối cùng y có chịu dừng tay, không thể đắc thủ đi chăng nữa, thì việc y từng nuôi dưỡng sát tâm muốn lấy mạng em cũng là sự thật không thể chối cãi.” Tạ Hòe Ngọc nghiêm giọng nói: “Đối với cái loại người có tâm tính vặn vẹo, ác độc như thế này, em vạn lần không được phép nảy sinh lòng thương hại hay mềm lòng với hắn thêm một lần nào nữa.”
“Dạ, ta biết rồi.” Bạch Thuật tự nhiên không phải là đứa trẻ lên ba mà không thấu hiểu nổi những đạo lý nông sâu này, nhưng y biết Tạ Hòe Ngọc làm vậy cũng là vì xuất phát từ sự quan tâm, lo lắng tột độ dành cho sự an toàn của mình, vì vậy y liền ngoan ngoãn gật đầu một cái để làm cho hắn được yên lòng.
Thế nhưng, cái ánh mắt cuối cùng mà Bạch Hòa dán lên người y vào cái đêm định mệnh hôm ấy, vẫn cứ như một nỗi ám ảnh, thi thoảng lại hiện lên mồn một trong tâm trí Bạch Thuật, hệt như một hòn đá tảng bất thần ném mạnh xuống mặt hồ đang yên ả, khuấy động khiến cõi lòng cậu chẳng thể nào có được một phút giây an ninh, tự tại.
Chẳng hiểu vì sao, cậu bỗng dưng lại nhớ đến số phận thảm thương của Bạch Lý thị, rồi lại lần lượt nghĩ đến hoàn cảnh của Trần Đông Thanh, Lạp Nhi, Lưu ca nhi, Lâm Thư Ngữ cùng với biết bao ca nhi và nữ tử đáng thương khác mà bản thân cậu từng có cơ hội được chứng kiến, gặp gỡ ở thế giới bên ngoài kia.
Nếu như năm xưa không có sự xuất hiện và giang tay trợ giúp kịp thời của cậu, thì Trần Đông Thanh của ngày hôm nay liệu sẽ có một cuộc đời ra sao? Y liệu có còn cơ hội được sống một cách vui vẻ, khỏe mạnh, năng nổ làm việc cho cậu như lúc này nữa hay không? Hay là đã sớm bị tên khốn Triệu Nhị kia ra tay đánh chết từ đời nào rồi?
Mà ở khắp các hang cùng ngõ hẻm bên trong vương triều Đại Tuyên rộng lớn này, những ca nhi và nữ tử có số phận bất hạnh, đáng thương giống như bọn họ liệu còn có bao nhiêu người nữa đây?
Bạch Thuật trằn trọc mãi mà không thể nào chợp mắt nổi, y liền dứt khoát trở mình ngồi dậy, sải bước đi về phía bên cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra để đưa mắt nhìn ngó ra khung cảnh bao la bên ngoài.
Đêm nay trời lác đác đổ một vài hạt mưa nhỏ, ánh trăng thu chiếu rọi xuống, thế nhưng lại không còn giữ được vẻ tròn trịa, sáng rõ như những ngày thường nhật nữa, mà trông nó cứ mờ mờ, ảo ảo, phảng phất như đang bị bao phủ bởi một lớp lông tơ mịn màng, dày dặn vậy.
Bạch Thuật chăm chú ngắm nhìn vầng trăng mờ ảo kia, khẽ hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, đôi mắt cậu bỗng chốc trở nên sáng rực, trong lòng đột nhiên dâng lên một quyết ý vô cùng kiên định.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Đã là người một nhà thì phải ở cạnh nhau chỉnh chỉnh tề tề chứ nhỉ. Cái ngày mà Bạch Lý thị đáng thương bị người ta dùng một tấm chiếu rách cuộn tròn lại rồi đem chôn vùi xuống lòng đất sâu, một nhà ba người Bạch lão tam có nằm mơ chắc chắn cũng không thể ngờ tới rằng chỉ vỏn vẹn vài tháng sau, cái kết cục thảm khốc của chính bản thân bọn họ lại diễn ra giống hệt như nàng năm xưa.