Dù nhất thời khó lòng chấp nhận, nhưng Vạn Như Ý cũng không phải hạng người vô cớ gây rối.
Khi Bạch Thuật gặp cậu vốn có thắt đai buộc trán, quả thực chưa từng tự nhận mình là một nam tử.
Cậu lại từng có ơn cứu mạng với y, sau đó còn nghĩ ra cho y những ý tưởng vô cùng tuyệt diệu.
Nếu y chỉ vì hiểu lầm của bản thân mà quay sang trách cứ đối phương, thì thật là kẻ vô ơn, không biết tốt xấu.
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ nhàng.
Vạn Như Ý sửa sang lại dung mạo và y phục, bảo sai vặt ra mở cửa.
Bạch Thuật tự mình bưng mấy món ăn đi vào, đúng là những món thanh đạm, dễ tiêu hóa mà y vừa nhắc tới lúc nãy.
Cậu đặt khay thức ăn lên bàn, vừa ngẩng đầu lên liền chạm ngay phải ánh mắt của Vạn Như Ý.
Thấy hốc mắt và chóp mũi của Vạn Như Ý đều đỏ hoe như vừa mới khóc xong một trận, Bạch Thuật không khỏi nhíu mày lo lắng: “Sao lại mệt mỏi đến nông nỗi này? Nếu Vạn tiểu ca nhi thấy trong người không khỏe, để ta sai người đi mời đại phu tới. Tuy ở đây chỉ mời được đại phu trong huyện, nhưng y thuật của ông ấy rất khá, dăm ba bệnh vặt nhức đầu sổ mũi đều trị được cả.”
Vạn Như Ý nhìn thẳng vào mắt Bạch Thuật, dù biết rõ cậu là ca nhi nhưng y vẫn ngẩn người ra một thoáng.
Lại được Bạch Thuật dịu dàng quan tâm hỏi han như vậy, lồng ngực y bỗng đánh trống liên hồi, mặt cũng không tự chủ được mà đỏ bừng lên.
Nhìn thấy Vạn Như Ý đỏ mặt, Bạch Thuật bèn đưa tay lên áp vào trán hắn.
Cảm nhận được nhiệt độ dưới lòng bàn tay vẫn âm ấm bình thường, không có dấu hiệu phát sốt, cậu mới nhẹ nhõm thở phào: “May quá, hình như không bị sốt. Sao mặt lại đỏ lên thế này, chẳng lẽ là do trong phòng bí bách quá?”
“Đúng là hơi ngột ngạt thật.” Vạn Như Ý luống cuống gật đầu phụ họa.
Bạch Thuật khẽ cười, đưa tay đẩy một cánh cửa sổ ra: “Vậy thì mở cửa sổ cho thoáng khí, sẽ không thấy bí bách nữa. Vạn tiểu ca nhi chắc ít khi đi xa, giờ đường sá xóc nảy nên mới thấy khó chịu, cứ nghỉ ngơi nhiều một chút là ổn thôi.”
Khi cậu nói câu này, một luồng gió nhẹ vừa vặn từ ngoài cửa sổ thổi vào. Không khí trong lành cùng ánh nắng ban mai nhu hòa rọi lên gương mặt Bạch Thuật, bóng lưng cậu thẳng tắp như ngọn trúc non nơi núi thẳm, quả thực là phong thái như trúc như tùng, tuấn lãng vô cùng.
Vạn Như Ý nhìn đến ngốc nghếch, chỉ cảm thấy vị Bạch công tử này tuy giờ đã biến thành Bạch tiểu ca nhi, nhưng phong thái vẫn hệt như bậc giai công tử bước ra từ trong thoại bản vậy.
“Xem ra đúng là bị ngột ngạt thật rồi, hóng gió một chút liền hết khó chịu ngay.” Thấy Vạn Như Ý ngơ ngác nhìn mình, Bạch Thuật không nhịn được nở nụ cười nhạt.
Dặn dò thêm vài câu xong, Bạch Thuật liền dứt khoát xoay người rời đi, chẳng chút lưu luyến.
Mâm thức ăn cậu cũng không vội thu dọn, chỉ bảo hắn cứ ăn xong rồi để đó, lát nữa tự khắc sẽ có người lên lấy xuống.
Bạch Thuật đã đi khỏi từ lâu, nhưng ánh mắt Vạn Như Ý vẫn dán chặt vào hướng y vừa rời đi, độ nóng trên mặt hồi lâu vẫn không chịu hạ xuống.
Rõ ràng biết cậu là ca nhi, vậy mà y vẫn……
Vạn Như Ý cắn môi, lòng dâng lên một nỗi chua xót. Tình cảm sâu đậm này chẳng biết nhen nhóm từ bao giờ, mà đã không biết bắt đầu từ đâu thì cũng chẳng biết làm sao để dập tắt.
“Ngọc Tiêu, Thúy Địch, các ngươi nói xem ở Đại Tuyên này, liệu có tiền lệ ca nhi gả cho ca nhi hay không?” Vạn Như Ý lẩm bẩm tự hỏi.
“Thiếu gia! Trên đời này làm gì có cái tiền lệ kỳ quặc như thế cơ chứ!” Ngọc Tiêu cuống quýt thốt lên.
“Đúng vậy đó! Người đừng có nghĩ ngợi lung tung, một ca nhi có điều kiện tốt như người, muốn tìm phu quân thế nào mà chẳng được, vạn lần đừng để mê muội đầu óc.” Thúy Địch cũng vội vã khuyên can.
Vạn Như Ý khẽ thở dài, không nói thêm lời nào nữa. Y đứng dậy, lặng lẽ ăn hết những món điểm tâm mà Bạch Thuật vừa mang tới.
Ăn xong, hắn liền mệt mỏi lên giường đi ngủ, tinh thần có chút ủ rũ, uể oải.
Ngọc Tiêu và Thúy Địch khép cửa phòng lại, lui ra gian nhĩ phòng bên ngoài mới dám hạ giọng xầm xì bàn tán: “Phải làm sao bây giờ, ta thấy tiểu thiếu gia dường như vẫn còn vương vấn tình cảm với vị Bạch công tử kia?”
“Bạch công tử cái gì chứ, rõ ràng là một ca nhi. Tiểu thiếu gia nhà mình thật là hồ đồ quá, sao lại cứ đâm đầu vào cái ngõ cụt ấy không biết.”
“Chuyện này ta thấy không ổn rồi, bắt buộc phải bẩm báo lại với Khang thiếu gia mới được.” Ngọc Tiêu trầm ngâm nói.
Thúy Địch lập tức gật đầu tán thành: “Ta cũng thấy thế, hay là bây giờ ta đi vào trong huyện một chuyến, sai người gửi mật thư về cho Khang thiếu gia. Để ngài ấy tìm cách khuyên nhủ tiểu thiếu gia một phen, kẻo người lại đi vào con đường lầm lạc.”
Lại nói về Bạch Thuật, sau khi rời khỏi phòng của Vạn Như Ý, cậu liền tranh thủ thời gian ghé qua nhà Tạ Hòe Ngọc.
Dùng xong bữa trưa, cậu mới đem toàn bộ những chuyện xảy ra từ tối qua đến sáng nay kể lại cho hắn nghe.
Nghe đến chuyện gã Hoàng lão gia kia dám đến Bạch Ngọc sơn trang, lại còn có ý đồ sỗ sàng đùa giỡn Bạch Thuật, gương mặt Tạ Hòe Ngọc lập tức sa sầm xuống, giận dữ nói: “Cái loại tiểu nhân tà ác, bỉ ổi như gã mà cũng dám có ý đồ bất chính với em. Lát nữa ta sẽ sai vài hộ vệ của phủ qua canh giữ ở cổng trang viên, lát nữa ta đưa cho em một danh sách, những kẻ có tên trong đó em cứ việc cho hộ vệ chặn lại, tuyệt đối không cho phép bọn chúng bước chân vào trang viên nửa bước.”
Bạch Thuật bật cười trêu chọc: “Mấy tên hộ vệ đó của huynh tính ra còn chẳng giỏi đánh đấm bằng ta. Hơn nữa ta lấy hết hộ vệ của huynh rồi thì bên này huynh dùng ai? Chi bằng ta tự bỏ tiền ra chiêu mộ vài người trong thôn cho thoải mái.”
Nói đoạn, Bạch Thuật bỗng sực nhớ ra một chuyện, liền thuận miệng nhắc tới: “Đúng rồi, vị Vạn gia tiểu ca nhi mà chúng ta từng gặp ở phủ thành trước đây, hôm nay cũng đến trang viên của ta chơi đấy. Tính ra ta và y quả là có duyên, đến lần này là đã gặp nhau ba lần rồi.”
Vừa nghe nhắc tới Vạn gia tiểu ca nhi, chân mày Tạ Hòe Ngọc khẽ giật nảy một cái, ấn tượng về người này trong hắn vô cùng sâu đậm.
Không chỉ vì vị tiểu ca nhi Vạn gia kia mà Bạch Thuật mới đắc tội với tên khốn Triệu Diễn.
Mà quan trọng là ngay từ lần gặp ở phủ thành trước đó, hắn đã tinh ý nhận ra đối phương dường như có chút ý tứ mập mờ với Bạch Thuật……
Chỉ là khi ấy Bạch Thuật vẫn luôn thắt đai buộc trán, nên vị Vạn gia tiểu ca nhi kia chưa biết thân phận thật của cậu.
Nay hai người đã gặp lại nhau tại trang viên, chắc chắn đối phương đã biết rõ Bạch Thuật là ca nhi, chỉ là không biết trong lòng y hiện tại đang nghĩ cái gì.
Nghĩ đến đây, Tạ Hòe Ngọc không kìm được mà đưa mắt nhìn Bạch Thuật thêm vài lượt.
Hắn chỉ thấy đôi mắt cậu vừa tròn vừa sáng, sống mũi thanh tú đáng yêu, bờ môi thì vừa mềm mại lại vừa ngọt ngào, khiến người ta vừa nhìn đã không kìm được lòng mà muốn tiến đến nếm trải một phen.
Nghĩ là làm, hắn không chút báo trước, thình lình cúi người áp môi mình lên môi Bạch Thuật.
Bạch Thuật lúc này vẫn đang thao thao bất tuyệt kể chuyện của Vạn Như Ý, đột ngột bị hắn chặn họng, cướp đi hơi thở.
Chỉ trong chốc lát, cậu đã cảm nhận được vật mềm mại, ẩm ướt kia đang luồn lách quấn quýt bên trong khoang miệng mình, hơi thở nồng đượm mang theo nam tính của Tạ Hòe Ngọc vây hãm lấy cậu.
Mãi đến khi cậu th* d*c hổn hển, Tạ Hòe Ngọc mới lưu luyến buông cậu ra, khẽ dùng ngón tay nhéo nhẹ chóp mũi cậu, dịu dàng nói: “Nếu nói đến hai chữ duyên phận trên thế gian này, tự nhiên phải là duyên phận giữa ta và em sâu đậm nhất. Những kẻ khác chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, không đáng để bận tâm.”
“Huynh nói thế chí phải.” Bạch Thuật gật đầu đồng tình, ánh mắt lấp lánh như nước mùa thu.
Tạ Hòe Ngọc nói không sai. Cậu đã vượt qua cả một khoảng không gian vạn dặm từ Trùng tinh để đến vương triều Đại Tuyên này rồi gặp gỡ, bên nhau với hắn. Trên đời này, duyên phận có sâu đậm đến mấy thì cùng lắm cũng chỉ đến mức này mà thôi.
Tạ Hòe Ngọc thành công đánh lạc hướng chủ đề, kéo toàn bộ sự chú ý của Bạch Thuật về lại trên người mình, cõi lòng bấy giờ mới thấy nhẹ nhõm, thỏa mãn hơn rất nhiều.
Hắn một mặt vừa trò chuyện dăm ba câu chuyện phiếm với Bạch Thuật, mặt khác lại âm thầm suy tính trong lòng: Ca nhi nhà mình dung mạo xuất chúng, câu dẫn lòng người như thế, dẫu cho vị Vạn gia tiểu ca kia đã biết cậu là ca nhi, thì cũng khó tránh khỏi việc sinh ra những ý nghĩ không nên có.
Hơn nữa, ở vương triều Đại Tuyên này cũng không phải là hoàn toàn không có tiền lệ nam tử kết đôi với nam tử, hay ca nhi thành thân với ca nhi.
Tuy rằng chuyện này vô cùng hiếm thấy, nhưng vạn nhất vị Vạn gia tiểu ca kia lại cố tình nhìn trúng cái thân phận ca nhi của Bạch Thuật, chẳng phải y sẽ lại tìm cách bám lấy cậu để lấy lòng, xum xoe hay sao?
Bạch Thuật là người vô cùng chung thủy, chuyên tình, Tạ Hòe Ngọc tự nhiên là có sự tín nhiệm tuyệt đối dành cho cậu.
Thế nhưng tính tình Bạch Thuật lại quá đỗi đơn thuần, cậu rất có khả năng vì nghĩ Vạn tiểu ca nhi cũng là ca nhi giống mình nên sẽ hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, ngược lại còn đối xử thân cận, gần gũi với y hơn……
Tạ Hòe Ngọc càng nghĩ càng thấy đứng ngồi không yên, lòng bồn chồn khó chịu, vì vậy hắn liền quay sang bảo với Bạch Thuật: “Dạo này công việc ở trang viên bận rộn như thế, ta không muốn nhìn thấy em cứ phải vất vả chạy đi chạy lại bôn ba giữa hai nơi nữa. Hay là mấy ngày tới ta dọn qua Bạch Ngọc sơn trang ở tạm vài hôm, như vậy hai ta cũng có nhiều thời gian ở bên nhau hơn.”
Nghe Tạ Hòe Ngọc đề xuất như vậy, trong lòng Bạch Thuật tự nhiên là vô cùng vui mừng. Khoảng thời gian gần đây cậu quay cuồng trong công việc, mỗi ngày gặp Tạ Hòe Ngọc cũng chỉ kịp vội vã nhìn nhau một cái, thời gian ở chung thực sự là quá ít ỏi. Nay Tạ Hòe Ngọc đã có lòng muốn qua đó, thì dẫu có ở lại vài ngày cũng chẳng có vấn đề gì.
Sau khi đã bàn bạc thỏa đáng với Bạch Thuật, Tạ Hòe Ngọc liền sai Tiểu Thụ vào phòng thu dọn hành lý đơn giản để chuẩn bị dời qua trang viên tiểu trú.
Khóe miệng Tiểu Thụ khẽ giật giật, trong lòng cạn lời vô cùng, thầm nghĩ nhà mình thiếu gia đúng là càng lúc càng dính người quá mức rồi.
Rõ ràng hai người bọn họ ngày nào cũng chạm mặt nhau, vậy mà hắn vẫn chê không đủ, còn nhất quyết đòi dọn đến tận trang viên của người ta để ở cùng cho bằng được.
Hắn chẳng thèm lo lắng nhỡ đâu trong lúc quản không nghiêm lại khiến Bạch tiểu ca nhi mang thai trước khi thành thân, để Tạ phu nhân nắm được thóp thì phiền phức to lớn biết bao.
Tiểu Thụ đương nhiên không thể biết được rằng, Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật thực chất chuyện gì cần làm cũng đã làm qua, giường cũng đã ngủ chung, nhưng hắn vẫn luôn nghiêm túc giữ vững ranh giới cuối cùng, chưa từng thực sự đi đến bước cuối cùng kia.
Cậu lại càng không thể đoán được lý do thực sự khiến thiếu gia nhà mình nằng nặc đòi dọn đến Bạch Ngọc sơn trang ở bằng được, hoàn toàn không phải là vì muốn ở bên cạnh quấn quýt lấy Bạch Thuật, mà là để tự mình đi giám thị vị Vạn gia tiểu ca nhi kia, đề phòng hắn có ý đồ câu dẫn bảo bối của mình đi mất.
Bởi vì Tạ gia và Bạch Ngọc sơn trang nằm ở khoảng cách cực kỳ gần nhau, nếu có thiếu thốn thứ gì thì có thể tùy thời sai người quay về lấy, nên Tiểu Thụ cũng không chuẩn bị quá nhiều đồ đạc, chỉ thu xếp mấy món đồ dùng thường ngày, giấy mực văn phòng cùng vài quyển sổ sách, thư tịch quen thuộc mang qua cho hắn.
Từ Tạ gia đi bộ đến Bạch Ngọc sơn trang tính ra cũng chỉ mất độ khoảng một khắc đồng hồ, nhưng Tạ Hòe Ngọc tự nhiên là sẽ lựa chọn di chuyển bằng xe ngựa, chỉ chớp mắt một cái là cỗ xe đã dừng bánh trước cổng trang viên.
Khi hắn cùng Bạch Thuật vừa mới bước xuống xe ngựa, định bụng tiến vào bên trong trang viên thì liền nhìn thấy Trần Đông Thanh đang hớt hải, vội vã chạy từ bên trong ra. Sắc mặt y trắng bệch không còn một giọt máu, vừa nhìn thấy Bạch Thuật liền lập tức lao đến nắm chặt lấy tay cậu, hốt hoảng báo tin dữ.
Phản ứng đầu tiên của Bạch Thuật là thầm nghĩ liệu có phải Bạch Ngọc sơn trang đã xảy ra chuyện gì rồi hay không.
Hôm nay trang viên tiếp đón rất nhiều vị khách quý đến từ phủ thành, thảy đều là những nhân vật có thế lực lớn không thể đắc tội. Chẳng lẽ bọn họ xảy ra chuyện gì không may ngay trong khuôn viên của cậu sao?
Nhưng khi Trần Đông Thanh thở hổn hển kể rõ ngọn ngành câu chuyện, Bạch Thuật mới bàng hoàng phát hiện ra chuyện xảy ra hoàn toàn không liên quan đến trang viên, mà là cả nhà ba người của Bạch lão tam, thế nhưng vào lúc giữa trưa hôm nay đã bị người ta phát hiện ra là đã tắt thở tử vong ngay tại nhà riêng của mình.
“Sao lại có thể như thế được?” Bạch Thuật thốt lên đầy vẻ khó tin.
Một nhà Bạch lão tam tuy rằng tính tình vô cùng đáng ghét, đê tiện, nhưng cơ thể ai nấy đều khỏe mạnh, lực lưỡng như trâu, nếu nói cả nhà bọn họ đột ngột lâm bệnh mà chết bất đắc kỳ tử chỉ sau một đêm thì quả thực là quá mức kỳ quặc và hoang đường.
“Cũng chẳng rõ là do kẻ nào đã nhẫn tâm hạ độc thủ nữa.” Trần Đông Thanh khẽ lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: “Nghe nói ban đầu là Điền bà tử có hẹn với Bạch Trâu thị đầu giờ chiều cùng nhau ra bờ sông giặt giũ y phục, nhưng đợi mãi không thấy người tới, bà ta bèn tìm đến tận nhà để gọi cửa. Kết quả là nhìn thấy cánh cửa chính đã bị người ta cài then chặt chẽ từ phía bên ngoài, đến khi đẩy cửa bước vào trong phòng thì kinh hoàng phát hiện cả ba người bọn họ đều đã thất khiếu chảy máu, cơ thể sớm đã lạnh ngắt, cứng đờ từ lâu rồi.”
“Đã là thất khiếu chảy máu, thì tám chín phần mười là bị người ta hạ độc hại chết rồi.” Bạch Thuật cau mày trầm ngâm: “Không biết là nhân vật nào lại có thâm cừu đại hận với bọn họ đến nhường này, thế nhưng lại ra tay tàn nhẫn, tuyệt tình đến thế.”
Đúng lúc này, thôn trưởng Bạch Bảo Sơn cũng đã vội vã rảo bước đi tới, bên cạnh ông còn dẫn theo một vị ngỗ tác đi cùng.
Vị ngỗ tác kia đưa mắt đánh giá Bạch Thuật một lượt từ trên xuống dưới, rồi liền hướng về phía cậu bằng giọng điệu vô cùng nghiêm nghị, không chút khách sáo: “Bạch tiểu ca nhi, ta là ngỗ tác do triều đình phái từ trên huyện xuống để điều tra. Liên quan đến vụ án mạng cả nhà Bạch lão tam đột tử tại nhà riêng, ta có vài câu hỏi cần vấn đáp ngươi, mời ngươi đi theo ta một chuyến.”
Ngay sau khi phát hiện ra một nhà Bạch lão tam đột tử, thôn trưởng Bạch Bảo Sơn đã lập tức tức tốc lên huyện báo quan, đồng thời dẫn theo ngỗ tác cùng quay trở về thôn.
Vị ngỗ tác này sau khi đến nơi, việc đầu tiên làm là tiến hành nghiệm thi sơ bộ tử thi, sau đó liền đi hỏi thăm xem ngày thường một nhà Bạch lão tam có xảy ra mâu thuẫn, thù oán sâu sắc nhất với những ai trong thôn.
Các thôn dân có mặt lúc đó đưa mắt nhìn nhau một lượt, trong đầu lập tức liền nghĩ ngay tới Bạch Thuật — người từng có những trận xích mích, náo loạn kinh hoàng nhất với nhà bọn họ, hơn nữa trước đây cậu còn từng hung hãn cầm lưỡi hái chỉ thẳng mặt, tuyên bố muốn lấy mạng Bạch Trâu thị.
Tạ Hòe Ngọc nghe thấy vị ngỗ tác muốn dẫn Bạch Thuật đi hỏi lời khai, sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, lạnh lùng lên tiếng: “Ta cũng sẽ đi cùng.”
Bạch Bảo Sơn đứng bên cạnh thấy thế liền vội vã tiến lên giới thiệu với vị ngỗ tác, nói vị công tử trước mặt này chính là trưởng tử của Tạ bá gia hiển hách ở chốn kinh thành — Tạ Hòe Ngọc.
Vị ngỗ tác vừa nghe thấy danh tính và thân phận của người trước mặt chính là con trai của bậc bá tước quyền quý, thái độ đối với Tạ Hòe Ngọc lập tức liền trở nên vô cùng cung kính, khúm núm. Thấy Tạ Hòe Ngọc dường như có mối quan hệ vô cùng thân thiết với Bạch Thuật, thái độ của ông ta khi đối xử với Bạch Thuật theo đó cũng giảm bớt đi vài phần gắt gỏng, khắt khe.
Chuyện không thể chậm trễ, Bạch Thuật liền cùng vị ngỗ tác rảo bước đi về phía ngôi nhà của Bạch lão tam. Vừa mới đến gần cổng nách nhà bọn họ, cậu đã nhìn thấy nơi đó gần như đã bị vây kín mít bởi đông đảo các thôn dân trong làng đang tụ tập để chờ xem náo nhiệt.
Bạch Thuật còn chưa kịp bước chân vào bên trong sân, thì từ giữa đám đông bỗng vang lên tiếng khóc lóc, gào thét thảm thiết của một mụ bà tử: “Bạch Thuật! Tâm địa ngươi sao mà tàn nhẫn, độc ác đến nhường này chứ! Một nhà Bạch lão tam dẫu có thế nào thì chung quy cũng là thân thích ruột thịt có chung huyết thống với ngươi, sao ngươi lại có thể nhẫn tâm hạ độc thủ giết hại cả nhà bọn họ như thế hả!”
Bạch Thuật cau mày, đưa mắt nhìn về phía hướng giọng nói vừa phát ra, hóa ra mụ bà tử đang khóc lóc om sòm kia chính là Điền bà tử — kẻ ngày thường vốn có mối quan hệ vô cùng thân thiết với Bạch Trâu thị, và cũng chính là người đầu tiên phát hiện ra thi thể của nhà Bạch lão tam đã chết.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Hòe Ngọc: Em là của ta.
Bạch Thuật: Đúng đúng đúng, huynh nói cái gì cũng đều đúng cả.