Đến nửa đêm, Bạch Thuật bị đánh thức bởi tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ. Cậu ngồi dậy nhìn ra ngoài, không biết từ lúc nào, những hạt mưa kèm theo tuyết nhỏ đã bắt đầu rơi xuống, mùa đông thực sự đã đến rồi……
Cũng may đến sáng ngày hôm sau, trận mưa tuyết như biết ý người, biết nhóm của Hoàng lão gia sắp sửa rời đi nên liền tạnh hẳn, bầu trời quang đãng, ánh mặt trời ấm áp dần ló rạng.
Bạch Hòa khoác một tấm áo choàng dài, cẩn thận đỡ Hoàng lão gia bước ra khỏi phòng, chậm rãi đi về phía cổng trang viên.
Khách khứa rời đi, Bạch Thuật với tư cách là chủ nhân của trang viên tự nhiên cũng phải ra cửa tiễn khách theo lễ nghi.
Lúc này tuy mới chỉ độ giờ Mẹo, nhưng người dân trong thôn vốn có thói quen thức khuya dậy sớm nên trên đường làng đã lác đác có người qua lại.
Nhìn thấy Bạch Hòa bước ra từ trang viên, từng người bọn họ không kìm được mà dừng chân, đưa ánh mắt tràn đầy sự hâm mộ và ghen tị ra nhìn ngó.
Bạch Thuật đứng gần đó liền nghe thấy tiếng vài người đang chỉ trỏ vào Bạch Hòa mà xầm xì bàn tán: “Nhìn cái bộ tịch phú quý hiện tại của Bạch Hòa kìa, tấm áo choàng y đang khoác trên người kia, e là phải đáng giá đến mười mấy lượng bạc chứ chẳng chơi.”
“Cây trâm cài trên đầu y kia, hình như là làm bằng bạch ngọc thượng hạng thì phải?”
“Đúng là gả được vào nhà lão gia giàu sang có khác, một người làm quan cả họ được nhờ, nhà lão tam chuyến này xem như gom hết phúc đức rồi.”
Bạch Thuật đưa mắt nhìn quanh đám đông một lượt, trong lòng không khỏi dấy lên chút tò mò.
Nếu là ngày thường, một khi có cơ hội vẻ vang thế này, những kẻ thích khoe khoang như Bạch lão tam hay Bạch Trâu thị chắc chắn sẽ là những người có mặt sớm nhất để nở mày nở mặt với xóm giềng. Thế nhưng hôm nay kỳ lạ thay, từ đầu đến cuối tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của một ai trong ba người bọn họ xuất hiện.
Bạch Hòa đỡ Hoàng lão gia yên vị bên trong thùng xe, rồi bản thân hắn cũng vén váy bước lên theo.
Tiếng bánh xe gỗ bắt đầu lăn bánh cọc cạch trên nền đất, tấm rèm che bên cửa sổ xe ngựa khẽ bị vén lên một góc, để lộ ra nửa khuôn mặt của Bạch Hòa.
Khuôn mặt hắn vừa trắng bệch lại vừa nhọn hoắt, trong ánh mắt phảng phất vài phần ngạo nghễ, hắn hướng về phía Bạch Thuật mà lườm một cái sắc lẹm, khẽ hừ lạnh một tiếng.
Cái điệu bộ đanh đá ấy của hắn dường như lại khôi phục lại vài phần dáng vẻ của ngày trước, khiến Bạch Thuật trong phút chốc bỗng có chút hoảng hốt, cứ ngỡ như bản thân vừa quay trở lại khoảng thời gian của mấy tháng trước đây.
Chờ cho đoàn xe của Hoàng lão gia đi khuất hẳn, Bạch Thuật mới quay trở lại đại sảnh, bắt tay vào việc phân phó và sắp xếp nhân thủ làm những công việc thường nhật.
Chỉ một lát sau, bên ngoài đã có người làm hớt hải chạy vào thông báo, nói rằng hôm nay trên phủ thành lại có khách quý ghé thăm, hơn nữa số lượng người tới lần này còn rất đông.
Bởi vì đêm qua vừa mới đổ một trận mưa tuyết nên lượng thực khách đến dùng bữa hôm nay vốn dĩ không nhiều.
Thế nhưng chẳng biết vì lý do gì, lúc này bên ngoài trang viên lại đang có rất nhiều cỗ xe ngựa sang trọng, quý phái nối đuôi nhau dừng bánh, thảy đều là những vị khách quý đến để đặt phòng lưu trú.
Bốn sai vặt Xuân, Hạ, Thu, Đông nhanh nhẹn tiến ra ngoài cổng, cung kính mời những vị khách quý ấy tiến vào bên trong khuôn viên.
Dẫn đầu phái đoàn là một thiếu niên với thần thái vô cùng phi dương, hoạt bát, cậu vận một bộ y phục màu tuyết thanh vô cùng quý giá, trên đầu có thắt một dải đai buộc trán trang nhã.
Dáng người y vô cùng mảnh khảnh, thanh tú, ngũ quan diễm lệ, đường nét trên khuôn mặt toát lên vẻ nhu hòa. Nếu là người có tâm quan sát kỹ lưỡng thì lập tức có thể nhận ra ngay vị thiếu niên này thực chất không phải là nam tử, mà là một tiểu ca nhi.
Cậu được hai gã sai vặt theo sát hầu hạ bước vào trong vườn, dọc đường đi cứ chốc chốc lại dừng chân ngó nghiêng xung quanh, ánh mắt phảng phất như đang tìm kiếm một bóng hình quen thuộc nào đó.
Mà ở phía sau cậu, có vài vị công tử với trang phục gấm vóc lụa là, bên người cũng mang theo không ít gã sai vặt đi cùng.
Nhìn qua khí chất thì những vị công tử kia thảy đều có gia thế và thân phận vô cùng bất phàm, thế nhưng lúc này tất cả bọn họ đều tự giác đi sau, lấy vị tiểu ca nhi đi đầu kia làm trung tâm, tuyệt đối không có một ai dám tùy tiện vượt mặt lên trước cậu.
Vị tiểu ca nhi kia được đám đông vây quanh như chúng tinh phụng nguyệt, thế nhưng cậu lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, dường như đã quá đỗi quen thuộc với những cảnh tượng cung phụng như thế này từ nhỏ.
Vị tiểu ca nhi này không phải ai xa lạ, chính là tiểu bảo bối của Vạn gia — Vạn Như Ý.
Hôm nay cậu lặn lội tìm đến đây thực chất là vì muốn gặp Bạch Thuật, thế nhưng ngay khi vừa đặt chân đến Bạch Ngọc sơn trang, cậu đã lập tức bị cảnh trí thanh nhã trước mắt thu hút tâm trí.
Bạch Ngọc sơn trang, Bạch Thuật…… Chẳng biết vị Bạch công tử kia có mối quan hệ như thế nào với ngôi trang viên này nhỉ? Vạn Như Ý thầm nghĩ.
Cảnh sắc bên trong trang viên được bài trí vô cùng trang nhã, lịch sự, điều này vô tình khiến cho ấn tượng của Vạn Như Ý dành cho Bạch Thuật lại tăng thêm vài phần thiện cảm.
Khi cả nhóm đi bộ đến khu vực gần sát bên sườn núi phía sau, Vạn Như Ý cùng những người đi cùng liền nhìn thấy đàn mai hoa lộc đang thong dong gặm cỏ phía sau hàng rào gỗ.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, dẫu cho có là những vị quý công tử xuất thân từ gia đình quyền quý, kiến thức rộng rãi đến mấy thì lúc này cũng không kìm nén nổi sự hứng khởi mà reo lên nho nhỏ.
Hiện tại đang là khoảng thời gian đầu mùa đông, đàn mai hoa lộc sau một thời gian dài được thực khách ghé thăm điên cuồng đút cho ăn nên con nào con nấy đều mập mạp, béo tốt, ngay cả lớp lông trên người cũng dày dặn và mượt mà hơn hẳn.
Đám hươu này vì thường xuyên tiếp xúc với con người nên giờ đây đã hoàn toàn dạn dĩ, không còn chút sợ sệt nào nữa. Nhìn thấy một nhóm công tử ca nhi ăn mặc sang trọng tiến lại gần, trong mắt chúng, họ chẳng khác nào những đống cỏ khô di động biết dâng thức ăn đến tận miệng.
Chúng vừa thấy có người đến liền đồng loạt ngẩng đầu cất tiếng kêu "ục ục" vui vẻ, rồi kéo nhau ùn ùn lao xuống, vây kín lại bên cạnh hàng rào gỗ, chớp chớp đôi mắt to tròn đen lánh, ra sức duỗi dài chiếc cổ ra phía ngoài.
Mấy vị công tử này tuổi tác vốn dĩ cũng chưa quá lớn, nhóm nha hoàn và gã sai vặt đi theo hầu hạ bên người lại càng là những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn, thử hỏi làm sao bọn họ có thể chống đỡ nổi cái sự nhiệt tình, đáng yêu đến mức độ này của đàn hươu cơ chứ.
Không gian xung quanh lập tức trở nên náo nhiệt, mọi người xôn xao bàn tán:
“Đàn mai hoa lộc này thực sự là đáng yêu quá chừng.”
“Nhìn con nhỏ kia kìa, chắc mới được vài tháng tuổi thôi, đôi mắt cứ chớp chớp nhìn ta suốt từ nãy đến giờ.”
“Kìa, còn có một con vóc dáng cao lớn, bệ vệ chưa kìa, trông khí chất chẳng khác nào một vị vương giả của cả đàn lộc vậy……”
Trần Đông Thanh đứng bên cạnh từ lâu đã quá quen thuộc với cái điệu bộ đại kinh tiểu quái này của đám công tử, tiểu thư đến từ trong thành. Y liền nhanh nhạy nắm bắt ngay thời cơ tốt, ung dung lên tiếng rao hàng: “Mời mọi người mua thức ăn cho hươu ạ! Nai con thích ăn nhất là cỏ tươi. Chỉ với ba lượng bạc một người, các vị có thể tự tay dùng cỏ xanh trồng sẵn trong vườn để đút cho chúng ăn, chúng ta còn cho mượn cuốc miễn phí nữa.”
Chỉ mất có ba lượng bạc là đã có thể tự tay trải nghiệm cảm giác cho hươu ăn? Mức giá này đối với những vị đại công tử này mà nói thì thực sự là quá đỗi rẻ rúng, thậm chí còn chưa bằng tiền một chén trà thượng hạng của bọn họ.
Vạn Như Ý nghe xong cũng vô cùng tâm động. Nhìn thấy hai sai vặt thân cận bên người cũng đang lộ ra ánh mắt thèm thuồng muốn thử, cậu liền quay sang bảo bọn họ: “Mấy đứa qua nói với vị kia đi, nhóm chúng ta có ba người muốn đăng ký cho hươu ăn.”
Hai gã sai vặt nghe lệnh liền lập tức tiến lên phía trước, hào phóng rút ra một thỏi bạc mười lượng đưa cho Trần Đông Thanh, còn chu đáo dặn dò y không cần phải thối lại tiền thừa.
Sau đó, hai đứa mỗi người nhận lấy một chiếc cuốc nhỏ, hăm hở chạy ra bãi cỏ bên cạnh để đào cỏ tươi cho hươu. Tất nhiên, với thân phận cao quý như Vạn Như Ý thì mấy việc lao động chân tay như đào cỏ này hoàn toàn không cần cậu phải tự mình động tay vào.
Có Vạn Như Ý là người tiên phong dẫn đầu, những vị công tử đi cùng phía sau cũng không chịu thua kém, tranh nhau tiến lên trả tiền.
Chỉ trong vòng một lát sau, số lượng giới hạn hai mươi người tham gia của ngày hôm đó đã nhanh chóng được lấp đầy.
Trần Đông Thanh liền mỉm cười xua tay, từ chối những thỏi bạc đang được đưa ra tiếp theo: “Chủ nhân của chúng ta có lập ra quy củ, mỗi ngày trang viên chỉ cho phép tối đa hai mươi người được tham gia trải nghiệm cho hươu ăn mà thôi. Danh ngạch của ngày hôm nay hiện tại đã hết mất rồi, nếu vị khách quý nào chưa kịp đăng ký thì xin vui lòng lần sau quay lại sớm hơn một chút ạ.”
Không ngờ tới cái chốn Bạch Ngọc sơn trang này lại còn có cả cái loại quy củ kỳ lạ đến nhường này! Điều này vô tình lại khiến cho những vị khách đã nhanh chân trả tiền trước cảm thấy vô cùng thỏa mãn và dễ chịu trong lòng.
Ngược lại, những kẻ vừa rồi còn chút chần chừ, do dự mà bỏ lỡ mất cơ hội thì lại không khỏi cảm thấy vô cùng hối hận, thầm hạ quyết tâm lần sau nhất định phải đến thật sớm, vạn lần không thể để sự do dự của bản thân làm lỡ mất cơ hội tốt nữa.
Đàn hươu lúc này đã vô cùng quấn người, chúng còn tự mình học được không ít chiêu trò làm nũng, bán manh để lấy lòng thực khách.
Vạn Như Ý trải nghiệm việc cho hươu ăn vô cùng vui vẻ, phấn khích. Chốc chốc cậu lại dịu dàng xoa xoa cái trán của con này, một lát sau lại khẽ v**t v* cái tai của con kia, thời gian trôi qua nhanh chóng đến mức chính cậu cũng không nhận ra.
Chỉ một lúc sau, đàn hươu sau khi đã chén no nê cái bụng liền lập tức trở mặt quay lưng bỏ đi, lũ lượt kéo nhau chui tọt vào sâu trong khu rừng để tìm chỗ đánh một giấc ngủ trưa.
Lúc này những vị công tử mới lưu luyến dời bước, vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn lại đầy tiếc nuối rồi mới chịu tiến về phía đại sảnh của trang viên.
Khi cả nhóm bước vào bên trong đại sảnh, Tiểu Thu đã nhanh nhẹn tiến lên dẫn dắt mọi người đi về phía hồ nước được bố trí ngay khu vực trung tâm để rửa tay.
Dù sao thì vừa rồi bọn họ cũng vừa mới tự tay bốc cỏ tươi và chạm vào người đàn hươu, trên bàn tay của không ít người lúc này đã dính đầy bùn đất và vụn cỏ. Cái trải nghiệm được tự tay vặn vòi nước tự động chảy ra này lại một lần nữa khiến cho đám cậu ấm cô chiêu được một phen trầm trồ, tấm tắc khen lạ.
Phần lớn các vị công tử có mặt ở đây ngày hôm nay, mục đích ban đầu thực chất là muốn đi theo để tìm cơ hội lân la làm quen, lấy lòng Vạn Như Ý mà thôi.
Thế nhưng đến khi thực sự được đặt chân và trải nghiệm mọi thứ bên trong ngôi trang viên này, bọn họ mới bàng hoàng nhận ra chuyến đi này quả thực là không hề uổng phí một chút nào.
Một ngôi trang viên kỳ diệu và độc đáo đến nhường này, e là dẫu có lật tung cả vương triều Đại Tuyên lên cũng chỉ có thể tìm thấy độc nhất một cái này mà thôi.
Với tư cách là những bậc danh sĩ, huân quý luôn đi đầu trong mọi xu hướng của vương triều Đại Tuyên, bọn họ làm sao có thể bỏ qua cơ hội được đến đây để mở mang tầm mắt cho bằng được cơ chứ?
“Mọi người mau nhìn kìa, đó chẳng phải là bức họa của Bành đại sư sao.” Có người bỗng lớn tiếng chỉ tay về phía bức tranh cuộn vẽ cảnh sắc rừng lá đỏ mùa thu đang được treo trang trọng trên bức tường chính giữa đại sảnh.
Nghe thấy thế, đám đông lập tức tụ tập lại vây kín xung quanh bức tranh, không ngớt lời trầm trồ, khen ngợi vẻ đẹp tràn đầy sinh cơ của Bạch Ngọc sơn trang được thể hiện vô cùng sống động qua từng nét bút của bức họa.
“Theo như ta thấy, nét bút vẽ cảnh sắc sơn thủy này của Bành Nhất Thủy đại sư, xem chừng lại có phần tinh tiến, thâm sâu hơn trước rất nhiều.”
“Quả thực là như vậy, sắc đỏ của rừng phong quyện cùng ánh hoàng hôn rực rỡ kia tạo nên một khung cảnh vô cùng tươi đẹp, khiến người ta vừa nhìn vào trong lòng liền dâng lên một nỗi niềm hào hùng, chí hướng cao xa.”
“Cái chốn Bạch Ngọc sơn trang này quả thực là có phong cảnh vô cùng hữu tình, khiến lòng người không tự chủ được mà trở nên thư thái, vui vẻ. Xem ra Bành đại sư cũng là nhờ tìm được linh cảm tại nơi này nên nét bút mới có sự đột phá lớn đến như vậy. Sau này hai chúng ta chắc chắn phải năng lui tới nơi này nhiều hơn mới được.”
Trong khi những người khác chỉ chú tâm vào việc thưởng thức nét vẽ của Bành Nhất Thủy, thì Vạn Như Ý khi nhìn thấy bức họa này, trong lòng lại bất giác trào dâng một cảm giác ngọt ngào, ấm áp lạ thường.
Mấy ngày trước cậu vừa mới nhận được một bức họa do chính tay Bành Nhất Thủy vẽ tặng, nội dung bên trong cũng chính là cảnh sắc của Bạch Ngọc sơn trang này, không ngờ tới bên trong trang viên thế nhưng cũng sở hữu một bức tương tự.
Nếu như cậu đoán không lầm, thì vị Bạch công tử kia hẳn là vị thiếu chủ nhân của trang viên này rồi.
Bản thân cậu và hai người bọn họ, xem ra thực sự là có một mối duyên phận không hề nhỏ, đến ngay cả sở thích và mắt thẩm mỹ cũng đều tương đồng như nhau.
“Xin mời các vị công tử tạm thời nghỉ ngơi dùng trà, trang chủ của chúng ta một lát nữa sẽ tự mình mang thực đơn lên phục vụ chư vị ạ.” Sau khi Tiểu Xuân và Tiểu Đông chu đáo dẫn dắt mọi người yên vị tại các vị trí chỗ ngồi ổn định, Tiểu Hạ liền mỉm cười tiến lên phía trước nói với đám đông.
Nghe thấy thế, những vị quý công tử đang ngồi bèn tự giác thẳng lưng, ánh mắt đổ dồn về phía lối đi, chăm chú chờ đợi sự xuất hiện của vị trang chủ Bạch Ngọc sơn trang. Sau khi đã được tận mắt chứng kiến và trải nghiệm đủ loại điều kỳ diệu bên trong ngôi trang viên này, trong lòng bọn họ lúc này cũng vô cùng tò mò, muốn biết rốt cuộc vị chủ nhân có thể gầy dựng nên một nơi như thế này sẽ mang dung mạo như thế nào.
Chỉ một lát sau, những cậu ấm đang ngồi trong sảnh liền nhìn thấy từ phía sau tấm rèm che bước ra một vị công tử với dáng vẻ vô cùng nho nhã, nhẹ nhàng.
Cậu vận một bộ thanh y đơn giản, dung mạo tuấn mỹ, thanh tú, trên tay đang ôm mấy quyển sổ sách dày cộp. Vừa nhìn thấy đám đông, cậu liền nở một nụ cười ấm áp, lên tiếng chào hỏi: “Các vị khách quý ghé thăm, tại hạ bận rộn chút việc nên chưa thể từ xa tiếp đón, thật là thất lễ. Tại hạ là chủ nhân của Bạch Ngọc sơn trang — Bạch Thuật, xin có lời chào đến chư vị ca nhi và các vị công tử.”
Bàn tay Vạn Như Ý khẽ run lên bần bật, hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập, cậu đã không tự chủ được mà đứng bật dậy từ lúc nào.
Hai sai vặt đứng hầu hạ bên cạnh cậu cũng vô cùng kích động, lén lút đưa mắt nhìn nhau một cái, trên khuôn mặt lộ ra một nụ cười nhẹ nhõm. Nhà mình công tử vì muốn tìm kiếm vị Bạch công tử này mà đã phải tốn bao công sức, khổ sở bấy lâu nay, giờ đây cuối cùng cũng được như ước nguyện, tận mắt nhìn thấy chính chủ bằng xương bằng thịt rồi.
Thế nhưng, khi vị công tử kia sải bước tiến lại gần sát trước mặt, mọi người mới bàng hoàng nhìn rõ, hóa ra người này hoàn toàn không phải là một nam tử, mà lại là một ca nhi.
Chỉ là bởi vì nốt chu sa giữa trán của cậu có màu sắc vô cùng nhạt nhòa, ảm đạm, nếu không ghé sát mắt vào quan sát kỹ lưỡng, thì dẫu có đứng nhìn từ khoảng cách xa cũng chẳng thể nào nhận ra nổi, chính vì vậy nên mới khiến mọi người lầm tưởng cậu là một nam tử.
“Ơ? Hóa ra là Vạn tiểu ca nhi à.” Bạch Thuật lúc này cũng đã nhìn thấy Vạn Như Ý đang đứng trong đám đông.
Y trước đây từng có lần vô tình cứu mạng cậu một lần, sau đó lại từ trong tay cậu kiếm lời được hai ngàn lượng bạc, tính ra mối nhân duyên giữa hai người bọn họ cũng coi như là rất có duyên phận.
Lần này gặp lại, Bạch Thuật liền nhiệt tình nở một nụ cười tươi rói, chủ động lên tiếng chào hỏi cậu trước.
Thế nhưng vào cái khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười rạng rỡ ấy của Bạch Thuật, Vạn Như Ý lúc này lại chẳng thể nào nặn ra nổi một nụ cười cho nổi.
Toàn thân cậu bấy giờ lạnh ngắt như tiền, cả người đờ đẫn, sững sờ tại chỗ như một pho tượng đá.
Cậu có nằm mơ cũng tuyệt đối không thể ngờ tới, vị công tử mà bản thân bấy lâu nay thầm thương trộm nhớ, đem lòng si mê bấy lâu, thế nhưng kết cục lại cùng mang thân phận ca nhi giống hệt như mình.
“Chuyện này… Bạch công tử ngươi… sao ngươi lại có thể là một ca nhi cơ chứ?” Một sai vặt bên cạnh Vạn Như Ý mặt mũi bỗng chốc trắng bệch, kinh ngạc thốt lên đầy thất thanh.
Đứa còn lại thì tức giận chỉ thẳng tay vào mặt Bạch Thuật mà quát tháo: “Ngươi là phận ca nhi, ra đường lại bày đặt đeo đai buộc trán làm cái gì, chẳng trách lại khiến người ta hiểu lầm tai hại đến nhường này!”
Bạch Thuật: “……”
Y khẽ liếc nhìn dải đai buộc trán đang thắt trên đầu Vạn Như Ý một cái, trong lòng không khỏi câm nín, cạn lời. Chủ tử nhà ngươi trên đầu chẳng phải cũng đang thắt một dải đai buộc trán giống hệt ta đó sao?
“Câm mồm!” Vạn Như Ý rốt cuộc cũng chịu mở miệng lên tiếng. Cậu quay sang nghiêm giọng trách mắng hai gã sai vặt vừa mới buông lời chỉ trích Bạch Thuật, giọng điệu có phần vô lực, mệt mỏi.
Cố gắng kiềm chế và che giấu đi biểu cảm vặn vẹo trên khuôn mặt của mình, Vạn Như Ý hướng về phía Bạch Thuật khẽ khom người hành lễ, lí nhí nói: “Bạch… Bạch ca nhi, thân thể ta đột nhiên có chút không được khỏe, muốn xin phép được lên phòng nghỉ ngơi trước một lát.”
“Vậy để ta tự mình dẫn ngươi lên phòng nghỉ ngơi.” Bạch Thuật vội vàng lên tiếng đáp lời. Cậu nhanh chóng phân phát mấy quyển thực đơn trên tay cho những vị công tử còn lại, rồi liền quay sang dẫn dắt Vạn Như Ý rảo bước đi lên lầu.
Với thân phận cao quý của Vạn Như Ý thì tự nhiên là phải sắp xếp cho cậu ở tại gian thượng phòng tốt nhất của trang viên rồi. Bạch Thuật dẫn cậu đi tới một gian phòng có phong cảnh vô cùng tú lệ, cửa sổ mở ra nhìn thẳng xuống con sông nhỏ chảy hiền hòa ở phía nam.
Cấu trúc thượng phòng của Bạch Ngọc sơn trang vốn dĩ có thiết kế thêm một gian nhĩ phòng nhỏ ở bên cạnh dành cho hạ nhân cư trú. Vạn Như Ý ở tại gian phòng chính, còn hai vị gã sai vặt thì túc trực ở bên trong nhĩ phòng bên cạnh, vừa thuận tiện cho việc hầu hạ lại vừa vô cùng kín đáo, tiện lợi.
Sau khi đã giúp khách khứa dàn xếp ổn thỏa nơi ăn chốn ở, Bạch Thuật liền lên tiếng hỏi xem cậu có muốn dùng thêm chút đồ ăn thức uống gì hay không.
Cậu ân cần đề xuất vài món ăn thanh đạm, dễ tiêu hóa của trang viên, sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý từ phía Vạn Như Ý, bấy giờ mới biết ý mà nhẹ nhàng khép cửa rời đi.
Ngay khi bóng dáng của Bạch Thuật vừa khuất hẳn sau cánh cửa, hai gã sai vặt liền nhanh tay cài chặt then cửa phòng lại. Vạn Như Ý bấy giờ hốc mắt đã đỏ hoe, cậu nghẹn ngào rồi ngã quỵ xuống chiếc giường lớn, ôm mặt khóc rấm rứt.
Cậu vốn dĩ là đứa con muộn của cha mẹ khi đã ở tuổi xế chiều, tuổi tác của cậu so với đại huynh trưởng trong nhà cách biệt nhau rất nhiều tuổi. Nói là huynh trưởng, chứ trên thực tế mối quan hệ giữa hai người lại chẳng khác nào tình phụ tử ruột thịt.
Sau này khi cha mẹ qua đời, đại ca thay thế tiếp quản vị trí chưởng sự của gia tộc, đối với đứa em út này lại càng thêm phần nâng niu, chiều chuộng như viên ngọc quý trên tay.
Vạn Như Ý từ nhỏ đến lớn vốn đã quen sống trong sự nhung lụa, cung phụng của mọi người, dẫu mang thân phận ca nhi, bên người cậu xưa nay chưa từng thiếu thốn những kẻ theo đuổi, trồng cây si dập dìu.
Thế nhưng mắt nhìn của cậu lại cực kỳ cao, đối với những kẻ theo đuổi tầm thường kia, cậu chưa từng một lần thèm ngoảnh mặt nhìn tới.
Khó khăn lắm trong đời mới có một lần trái tim biết rung động, xuân tâm manh động đem lòng si mê vị Bạch công tử kia, không thành tưởng kết cục đối phương lại cũng là phận ca nhi giống mình, hóa ra từ đầu đến cuối thảy đều là do một mình cậu tự mình đa tình mà thôi.
“Thiếu gia, người đừng thương tâm quá mức làm gì! Cái tên họ Bạch kia chẳng qua cũng chỉ là một ca nhi mà thôi, vóc dáng lại cao lớn thô kệch, diện mạo chẳng khác nào nam tử, con thấy y cũng chẳng có điểm gì tốt đẹp cả.” Gã sai vặt bên cạnh lên tiếng an ủi.
“Đúng vậy đó thiếu gia, cái bộ dạng kia của y, sau này chắc chắn là loại ca nhi ế ẩm không ai thèm rước cho mà xem. Sợ là trong thâm tâm y còn đang thầm hâm mộ, ghen tị với phong thái dịu dàng của thiếu gia nhà mình ấy chứ. Giờ đây đã biết rõ giới tính thật của y rồi, thiếu gia người cũng nên dứt khoát đoạn tuyệt, vạn lần chớ nên bận lòng, nghĩ ngợi về y làm gì nữa cho tổn hao tâm sức!”
------
Tác giả có lời muốn nói:
Nhật ký thất tình của Vạn Như Ý ~
Đất diễn của nhân vật Bạch Hòa đến đây cũng chính là chính thức khép lại hoàn toàn rồi nhé. Mấy chương phía sau ta sẽ dành một chút thời lượng để đưa ra cái kết cục cuối cùng cho y.