Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 77

  Với tình hình làm ăn phát đạt của Bạch Ngọc sơn trang hiện tại, một mình Bạch Thuật thực sự đã lo liệu không xuể.

Thấy cậu bận rộn đến mức vắt chân lên cổ, Tạ Hòe Ngọc xót xa khôn xiết, liền tự mình làm chủ, ra ngoài thành mua về bốn người hầu thân cận cho cậu.

Ở vương quốc Trùng cái, vạn vật đều bình đẳng, tuy rằng cũng có ngành dịch vụ công cộng nhưng hiển nhiên là không hề có sự phân chia giai cấp chủ tớ, người hầu kẻ hạ như thế này.

Thế nhưng nghĩ đến việc Tạ Hòe Ngọc đã có lòng mua người về cho mình, Bạch Thuật cũng không một lời từ chối.

Tạ Hòe Ngọc dẫn mấy người đó đến trước mặt Bạch Thuật để cậu tự mình xem qua một lượt.

Bốn người hầu này đều là những ca nhi đang tuổi ăn tuổi lớn, nhìn diện mạo và vóc dáng thì tuổi tác cũng xấp xỉ với Tiểu Thụ.

Hơn nữa họ đều thân cường thể tráng, vốn xuất thân là gia nô được đào tạo bài bản từ các gia đình giàu có, lại còn biết chút chữ nghĩa, cực kỳ thích hợp để bố trí ở Bạch Ngọc sơn trang làm nhiệm vụ đón tiếp khách khứa.

Bạch Thuật tinh ý gặng hỏi họ vài câu, nhận thấy bốn ca nhi này tâm tính đều rất đơn thuần, đáng yêu, không có nét gì đáng ghét nên liền vui vẻ giữ lại toàn bộ.

Tạ Hòe Ngọc bảo Bạch Thuật hãy tự mình đặt tên cho bọn họ.

Bạch Thuật suy nghĩ một loáng, liền lấy bốn mùa trong năm làm danh xưng, đặt tên lần lượt là Tiểu Xuân, Tiểu Hạ, Tiểu Thu, Tiểu Đông.

Tuy rằng trên danh nghĩa bốn người này là người hầu của Bạch Thuật, nhưng trên thực tế cậu lại không giữ họ lại bên mình để hầu hạ những việc vặt vãnh, mà điều động toàn bộ ra phía ngoài trang viên, phân công phụ trách việc tiếp đón các vị thực khách.

Có bốn ca nhi này san sẻ gánh nặng, lão hán vốn được cắt cử ra đón khách trước đó liền có thể rút về chuyên tâm trông nom vườn tược, còn Trần Đông Thanh cũng được giải phóng để tập trung vào việc quản lý sổ sách và thu tiền.

Bạch Thuật lại lặn lội vào trong thôn, thuê thêm vài phụ mẫu đảm đang trong làng về phụ giúp việc lau rửa chén đĩa ở dưới hậu bếp, đến tận lúc này, tình trạng khan hiếm nhân thủ của Bạch Ngọc sơn trang mới xem như được giải quyết ổn thỏa.

Nhìn mấy hòm bạc lớn được Trần Đông Thanh khệ nệ bê ra đặt ngay trước mặt mình, Bạch Thuật không khỏi cảm thấy vô cùng đau đầu.

Khoảng thời gian vừa qua cậu thực sự quá bận rộn, chỉ kịp dặn Trần Đông Thanh thu được bạc thì cứ việc cất kỹ vào hòm, đâm ra đến tận bây giờ vẫn chưa có thời gian để rà soát, tổng kết sổ sách một lần nào. Giờ đây nhìn đống sổ sách, chứng từ tích lữu lại đã chất cao như núi.

Cũng may vào thời điểm này cậu không phải thui thủi một mình, bên cạnh còn có Tạ Hòe Ngọc sẵn sàng bắt tay vào phụ giúp.

Tạ Hòe Ngọc vốn là người có kinh nghiệm đầy mình trong việc quản lý kinh doanh, hắn lập tức sai Tiểu Thụ đi kiểm kê toàn bộ số hiện bạc và ngân phiếu có trong hòm. Sau khi đã gom đủ con số tổng, hắn mới cùng Bạch Thuật đối chiếu tỉ mỉ với từng dòng ghi chép chi thu trong sổ.

Sau khi hoàn tất việc đối chiếu tổng thể, số hiện bạc trong hòm thậm chí còn dư ra hơn một ngàn lượng. Đem con số này so với khoản tiền thu được từ dịch vụ cho lộc ăn mà Trần Đông Thanh ghi chép lại thì thảy đều trùng khớp, không sai một ly.

Bạch Thuật thu gom toàn bộ ngân phiếu lại thành một xấp, rồi lại đem số hiện bạc xếp gọn gàng vào từng vị trí.

Tòa Bạch Ngọc sơn trang này tính từ ngày khai trương đến nay mới vỏn vẹn được một tháng trời, vậy mà số tiền thu về ước chừng đã lên tới hơn một vạn tám ngàn lượng bạc.

Trần Đông Thanh đứng sững ở một bên, vừa nghe Bạch Thuật thốt ra con số một vạn tám ngàn lượng, đầu óc y bỗng chốc ong ong trống rỗng, cả người kinh hãi đến mức hoàn toàn tê liệt.

Thuở trước y từng nghĩ vài chục văn tiền đã là một khoản tài sản lớn lao lắm rồi, nay theo chân Bạch Thuật một thời gian dài, tận mắt chứng kiến và trao tay biết bao nhiêu tiền của, y mới dần cảm thấy vài lượng hay vài chục lượng bạc cũng chẳng có gì to tát.

Thế nhưng vì có quy định giới hạn của Bạch Thuật, mỗi ngày lượng khách ghé thăm sơn trang cũng chỉ gói gọn trong mười bàn, mỗi bàn tính trung bình cũng chỉ tiêu tốn khoảng năm sáu chục lượng bạc, sao tổng kết lại một tháng liền thu về tới hơn một vạn lượng bạc cơ chứ!

"Con số một vạn tám ngàn lượng này vẫn chưa phải là giới hạn tối đa đâu." Bạch Thuật cẩn thận lật giở từng trang sổ sách, từ tốn phân tích: "Tháng vừa qua lượng người kéo đến đây thảy đều là thực khách dùng bữa, chưa có một ai sử dụng dịch vụ lưu trú. Đợi sau khi đại sư Bành Nhất Thủy trở về phủ thành, qua một thời gian nữa khi danh tiếng lan xa, chắc chắn sẽ có thêm dòng khách lưu trú qua đêm, lúc bấy giờ khoản thu nhập đó lại là một con số khổng lồ nữa."

"Cái gì?…… Tháng sau thu nhập còn có thể nhiều hơn thế này nữa sao?" Trần Đông Thanh thốt lên đầy vẻ hoang mang, không tưởng nổi.

"Nếu như những tính toán của ta không sai lệch, thì khoản thu của tháng sau ít nhất cũng phải chạm mốc ba vạn lượng." Bạch Thuật thản nhiên đáp.

Nghe đến con số ba vạn lượng bạc, đôi mắt của Trần Đông Thanh trợn ngược lên, đờ đẫn cả người.

"Nhiều tiền đến thế này…… Số của cải này…… Có khi ăn mấy đời cũng chẳng thể nào tiêu hết được." Y lẩm bẩm trong vô thức: "Nếu như tháng nào trang viên cũng có khoản thu nhập kích xù như thế này, thì chẳng phải chúng ta có thể bỏ tiền ra mua đứt toàn bộ cái thôn Bạch Đường này hay sao?"

"Tiền bạc một khi đã đụng đến chuyện chi tiêu thì cũng vơi đi nhanh chóng lắm." Nhìn bộ dạng thẫn thờ của Trần Đông Thanh, Bạch Thuật khẽ mỉm cười nói: "Tiết trời cuối thu mát mẻ như thế này vốn dĩ là mùa cao điểm của các trang viên dã ngoại, kiếm được nhiều tiền một chút cũng là điều dễ hiểu thôi. Đợi đến khi thời tiết chuyển lạnh sâu, mọi người đều lười biếng không muốn bước chân ra khỏi cửa, công việc làm ăn lúc ấy tự khắc sẽ không còn được như thế này nữa. Đến lúc tuyết rơi đầy trời, đường xá bị phong tỏa, cái chốn này sợ là đến nửa bóng người cũng chẳng có, khi ấy hai người có khi còn rảnh rỗi đến mức phát cuồng lên ấy chứ."

Thôn Bạch Đường vốn có khí hậu bốn mùa phân hóa vô cùng rõ rệt. Mùa hạ thì khốc nhiệt như đổ lửa, mùa đông lại giá lạnh thấu xương, những khoảng thời gian ấy tự nhiên là sẽ chẳng có mấy ai hứng thú tìm đến đây để vui chơi, thưởng ngoạn.

Tiết trời mùa xuân và mùa thu xem ra là lý tưởng nhất, thế nhưng mùa xuân lại có tới nửa mùa là những trận mưa dầm dề kéo dài tí tách, cũng vô cùng phiền hà, ảm đạm.

Bởi vậy trên thực tế, khoảng thời gian thời tiết chiều lòng người để có thể kiếm được khoản lợi nhuận lớn cũng chỉ gói gọn trong vài ba tháng ngắn ngủi mà thôi.

Bạch Thuật thầm nhẩm tính kỹ lưỡng ở trong lòng, tổng thu nhập một năm của Bạch Ngọc sơn trang sau khi đã khấu trừ đi toàn bộ các khoản chi phí vận hành, ước chừng cũng chỉ thu về được khoảng bảy tám vạn lượng tiền lời mà thôi.

Cậu chợt nghĩ về gian thanh lâu tọa lạc nơi con hẻm Thiền Hoa ở chốn kinh kỳ mà mình từng có dịp ghé chân, một cơ sở như thế một năm sợ là phải thu về tới mấy chục vạn lượng bạc tiền lãi ròng.

Nghĩ đến đó, cậu lại tự cảm thấy khoản lợi nhuận của tòa sơn trang này của mình nếu đem ra so sánh thì quả thực vẫn còn quá nhỏ bé, chưa thấm tháp vào đâu.

Dù sao Bạch Thuật cũng chẳng phải là người xuất thân bản địa ở triều Đại Tuyên này, đối với những mánh khóe, đường đi nước bước trong giới kinh doanh nơi đây cậu vẫn chưa thể thấu triệt hoàn toàn.

Chính vì lẽ đó cậu mới ngây ngô đem công việc làm ăn của trang viên ra đặt lên bàn cân so sánh với ngành kinh doanh thanh lâu lầu xanh, việc này ngay từ đầu vốn dĩ đã là một sự so sánh khập khiễng, sai lầm.

Trên thực tế, ngay như tòa Lai Phúc Lâu của Tạ Hòe Ngọc tọa lạc ở giữa chốn kinh thành sầm uất, dẫu cho đã khai trương nhiều năm và sở hữu danh tiếng lừng lẫy khắp nơi, thì khoản lợi nhuận thu về mỗi tháng cũng chỉ dao động trong khoảng bảy tám ngàn lượng, một năm gom góp lại cũng chỉ đạt mức mười vạn lượng tiền lời mà thôi.

Còn đối với những chốn Tần lâu Sở quán kia, bản chất kinh doanh của họ vốn dĩ đã hoàn toàn khác biệt so với các ngành nghề thông thường.

Tuy rằng khoản tiền thu về của họ nhìn vào thì thấy vô cùng nhiều, thế nhưng số lượng đầu mối quan hệ cần phải bỏ tiền ra để lo lót, lo liệu ở phía sau hậu trường cũng thâm sâu và tốn kém hơn các ngành kinh doanh bình thường rất nhiều.

Từ trên xuống dưới thảy đều phải bỏ bạc ra để đút lót, thưởng tiền chu đáo, lại còn phải tốn không biết bao nhiêu của cải để chăm lo cho cuộc sống ăn ngon mặc đẹp của đám kỹ tử trong nhà, tính toán chi li lại thì khoản lợi nhuận ròng cuối cùng thu về tay cũng chẳng thể nào vượt trội hơn so với khoản thu của Bạch Ngọc sơn trang là bao.

Mặc dù đối với khoản thu nhập hiện tại bản thân vẫn chưa cảm thấy thực sự thỏa mãn, thế nhưng Bạch Thuật tuyệt đối không phải là kiểu mẫu ông chủ mang lòng dạ tham lam, keo kiệt.

Giờ đây khi công việc làm ăn của trang viên đã hoàn toàn thu hồi lại được số vốn liếng ban đầu, cậu liền lập tức nghĩ tới lời hứa hẹn tăng lương cho người làm trước đó.

Thuở mới mở cửa trang viên, do ngân sách trong tay còn gặp nhiều hạn chế, eo hẹp nên cậu chưa thể đưa ra một mức thù lao hậu hĩnh cho toàn bộ nhân sự phụ việc.

Ví như hai vị dân làng được giữ lại phụ giúp từ đầu, mỗi tháng mỗi người cũng chỉ nhận được khoản tiền công ít ỏi mười mấy văn tiền.

Hiện tại khi trong tay đã rủng rỉnh tiền bạc, Bạch Thuật liền quyết định hào phóng một phen; cậu khẽ suy tính một lát rồi cho gọi hai người bọn họ tới trước mặt, tuyên bố nâng mức tiền công mỗi tháng của mỗi người lên thẳng mốc một lượng bạc.

Mức nguyệt bạc hậu hĩnh như thế này, dẫu có đem so với gia nô phụ việc trong các gia đình quyền quý trên phủ thành thì cũng đã là ngang ngửa. Hai vị dân làng nghe xong tin mừng liền cảm kích khôn xiết, hai gối run rẩy suýt chút nữa là đã quỳ sụp xuống đất để dập đầu tạ ơn Bạch Thuật.

Khoản chi một lượng bạc mỗi tháng đối với Bạch Thuật lúc này chẳng qua cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông mà thôi, thế nhưng đối với hai vị dân làng nghèo khổ kia mà nói thì đó lại là một khoản thù lao vô cùng hậu hĩnh, thừa sức khiến họ một lòng một dạ trung thành, tận tụy phụng sự cho trang viên mà tuyệt đối không nảy sinh hai lòng.

Khi thực hiện những việc này, Bạch Thuật cố ý để cho Trần Đông Thanh đứng ở một bên chứng kiến toàn bộ.

Sau khi tiễn hai vị dân làng rời đi, cậu liền quay sang, có ý muốn khảo giáo năng lực của Trần Đông Thanh nên mở lời hỏi: "Đông Thanh ca, huynh thấy mức tiền công một lượng bạc mà ta vừa định ra cho họ là nhiều hay là ít?"

Đột nhiên bị Bạch Thuật chất vấn, Trần Đông Thanh trong chốc lát thoáng lúng túng, không biết nên đưa ra câu trả lời thế nào cho phải phép.

Bản thân y ngày ngày cùng làm việc chung nên mối quan hệ với hai vị người làm kia vốn vô cùng thân thiết, thấu hiểu; nếu xét trên phương diện tình cảm bằng hữu mà nói, trang viên vừa mới thu về khoản lợi nhuận khổng lồ hơn một vạn tám ngàn lượng mà chỉ chịu bỏ ra có một lượng bạc tiền công thì quả thực là có phần hơi ít ỏi.

Thế nhưng y cũng tuyệt đối không quên những lời răn dạy về đạo lý kinh doanh mà Bạch Thuật từng truyền đạt cho mình trước đây, sau khi suy ngẫm một hồi kỹ lưỡng, y mới ngẩng đầu lên từ tốn đáp: "Ta thấy mức thù lao đó đã là quá đủ rồi."

"Công việc hiện tại của bọn họ chẳng qua cũng chỉ là chăm lo, cắt tỉa mấy khóm hoa cái cỏ trong khuôn viên trang viên mà thôi, hoàn toàn không phải là những việc đòi hỏi kỹ năng gì quá cao siêu. Một mức lương một lượng bạc mỗi tháng như thế này, nếu đem rao bán ở trong thôn, ta e là người ta sẽ tranh giành nhau đến mức vỡ đầu sứt trán để được vào làm ấy chứ, bởi vậy con số đó đã là vô cùng hậu hĩnh rồi." Trần Đông Thanh nói.

Nghe xong câu trả lời mực thước kia, Bạch Thuật mới hài lòng gật gật đầu, trên khuôn mặt lộ rõ nụ cười tán thưởng: "Huynh quả thực là có tiến bộ rất lớn đấy."

Cậu vốn dĩ có ý định bồi dưỡng Trần Đông Thanh để sau này thay mình gánh vác trọng trách quản lý mọi việc trong trang viên, thế nhưng tính cách của Trần Đông Thanh vốn là người có lòng dạ quá đỗi mềm yếu, lại thêm bài học nhãn tiền của Lưu ca nhi thuở trước vẫn còn đó, khiến Bạch Thuật thâm tâm vẫn chưa thể hoàn toàn yên lòng giao phó đại cục, bởi vậy mới cố tình bày ra màn khảo giáo này.

Cũng may Trần Đông Thanh sau khi vấp ngã đã biết tự rút ra bài học xương máu cho bản thân, tốc độ tiến bộ xem ra vô cùng nhanh chóng. Bạch Thuật liền quyết định để y tiếp tục đảm nhiệm vị trí quản sự tối cao của Bạch Ngọc sơn trang, đồng thời không quên dặn dò y những lúc rảnh rỗi nên dành thêm thời gian cho việc đọc sách, trau dồi thêm các kỹ năng tính toán cơ bản và nhận mặt chữ nghĩa.

Sau đó, cậu cũng chủ động nâng mức thù lao mỗi tháng của Trần Đông Thanh lên một tầm cao mới, ấn định mức nguyệt bạc cố định là năm lượng bạc.

Lần này Trần Đông Thanh không còn tìm lý do để đùn đẩy, từ chối như trước nữa, cũng không còn tự ti cho rằng bản thân mình không đủ năng lực để gánh vác trọng trách. Y chỉ im lặng gật đầu nhận lời, trong lòng thầm tự nhủ bản thân một khi đã nhận khoản thù lao lớn như thế này thì nhất định phải dốc hết tâm sức để quản lý, thu vén mọi công việc lớn nhỏ, giúp Bạch Thuật trông nom cái tòa trang viên này thật tốt.

Kế tiếp, Bạch Thuật cũng tiến hành điều chỉnh mức tiền công cho Hoàng trù tử, nâng lên mức năm lượng bạc mỗi tháng; đối với bốn ca nhi Tiểu Xuân, Tiểu Hạ, Tiểu Thu, Tiểu Đông cậu cũng chủ động phát thêm tiền tiêu vặt, mỗi người một lượng bạc, cốt là để họ có thêm chút lộ phí phòng thân khi cần dùng đến.

Ngoài những nhân sự kể trên, Vương Mộc Đầu – người được giao trọng trách quản lý khu vực ao cá của trang viên – cũng được nhận mức thù lao một lượng bạc mỗi tháng. Nhận được khoản tiền công lớn, gã vui mừng khôn xiết, lập tức hăm hở tuyên bố quyết định sẽ cho cả ba đứa nhi tử trong nhà cùng dắt tay nhau đến trường học trong thôn để tầm sư học đạo. Xem chừng gã nhìn thấy đứa nhỏ Lạp Nhi nhà Trần Đông Thanh được cắp sách tới trường thì trong lòng cũng nảy sinh lòng tự ái, không chịu chấp nhận thua sút kém cạnh bè bạn.

Vừa dứt lời, Trần Đông Thanh đứng bên cạnh liền đưa mắt nhìn gã một cái, Vương Mộc Đầu vô tình chạm phải ánh mắt của y, khuôn mặt gã bỗng chốc đỏ ửng lên đầy vẻ ngượng ngùng.

Bạch Thuật ngồi ở một bên chứng kiến toàn bộ màn giao lưu bằng ánh mắt đầy ẩn ý giữa Trần Đông Thanh và Vương Mộc Đầu, khẽ nhíu đôi lông mày lại, thâm tâm chợt cảm thấy có điều gì đó không đúng cho lắm.

Sau khi tiễn hai người bọn họ bước ra khỏi cửa, cậu liền quay sang, tò mò cất tiếng hỏi Tạ Hòe Ngọc: "Huynh có cảm thấy giữa Vương Mộc Đầu và Đông Thanh ca dường như đang nảy sinh điều gì đó mờ ám hay không?"

Tạ Hòe Ngọc khẽ liếc nhìn Bạch Thuật một cái, khóe môi nhàn nhạt gợi lên một nụ cười đầy ẩn ý, đáp: "Đích xác là đang có điều gì đó đấy."

"Vậy huynh đã nhìn ra được điều gì rồi sao? Rốt cuộc là chuyện gì thế hả?" Bạch Thuật ngơ ngác, tò mò gặng hỏi.

"Em lại đây, ta nói thầm cho mà nghe." Tạ Hòe Ngọc ngoắc ngoắc ngón tay về phía Bạch Thuật, trầm giọng ra hiệu.

Bạch Thuật chớp chớp mắt đầy vẻ ngây thơ, không mảy may nghi ngờ gì mà ngoan ngoãn sải bước tiến lại gần sát bên người Tạ Hòe Ngọc.

"Bọn họ……" Giọng nói của Tạ Hòe Ngọc lúc này vô cùng trầm thấp, nhỏ đến mức cơ hồ khiến Bạch Thuật không thể nghe rõ được câu chữ, buộc lòng cậu phải rướn hẳn người về phía trước, ghé sát tai vào khuôn mặt hắn.

Nhìn thấy Bạch Thuật hoàn toàn mất đi sự phòng bị mà chủ động ghé sát vào mặt mình, Tạ Hòe Ngọc đột ngột vươn cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, khẽ dùng lực kéo mạnh một cái vào lòng.

Bạch Thuật bất ngờ bị mất đi trọng tâm, cả thân hình liền chuẩn xác ngồi khóa lên trên cặp đùi vững chãi của hắn.

Tiết trời lúc này đã chuyển sang giai đoạn cuối thu, hai người bọn họ thảy đều đã thay đổi sang những bộ y phục lót và áo khoác vô cùng dày dặn, bởi vậy không giống như khoảng thời gian mùa hè oi ả, chỉ cách một lớp vải mỏng manh là có thể cảm nhận được hơi ấm da thịt của đối phương truyền tới.

Thế nhưng Bạch Thuật bấy giờ lại có thể cảm nhận được một cách vô cùng rõ rệt, ngay ở vị trí phía dưới đùi của mình, có một vật thể cứng ngắc, dẫu có cách mấy lớp vải dày cộp thì vẫn cứ hiên ngang, kiên cường ngẩng cao đầu.

Hầu như là ngay lập tức cậu liền ý thức được thứ đang hiện hữu kia rốt cuộc là cái gì, khuôn mặt Bạch Thuật bỗng chốc nóng bừng lên như lửa đốt, sắc đỏ nhanh chóng lan rực từ cổ lên tận mang tai, toàn bộ thân hình hoàn toàn cứng đờ, không dám cử động.

Tiểu Thụ đứng ở một bên lập tức giữ vẻ mặt "mắt xem mũi, mũi quan tâm", ánh mắt nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định trước mặt, vờ như bản thân mình hoàn toàn là một kẻ mù lòa, chẳng trông thấy bất kỳ điều gì nghịch cảnh đang diễn ra.

"Tiểu Thụ, ngươi lui ra ngoài trước đi." Giọng nói của Tạ Hòe Ngọc bỗng chốc trở nên lạnh lùng, không chất chứa lấy một tia cảm xúc.

Tiểu Thụ như nhặt được đại xá, lập tức xoay người rảo bước rời khỏi phòng, trước khi đi còn không quên chu đáo kéo khép cánh cửa phòng lại cho vị thiếu gia nhà mình, rồi tự giác đứng túc trực, canh gác ở ngay phía ngoài cửa.

Ngay sau đó, Bạch Thuật liền cảm nhận được một bàn tay to lớn của Tạ Hòe Ngọc đang siết chặt lấy vòng eo phía sau của mình, cả thân hình hắn áp sát xuống, chuẩn xác khóa chặt lấy đôi môi mềm mại của cậu.

"Em chẳng phải là rất muốn biết rốt cuộc giữa bọn họ là chuyện như thế nào sao?" Hắn khẽ dùng răng cắn nhẹ lên bờ môi dưới của Bạch Thuật một cái đầy tình tứ, thì thầm: "Chính là cái kiểu chuyện như thế này đây, giống như cái cách mà ta đang đối đãi với em lúc này vậy, giờ thì em đã thông suốt chưa hả?"

Dứt lời, hắn tuyệt nhiên không cho phép Bạch Thuật có cơ hội mở miệng đáp lời, một lần nữa bá đạo phong tỏa hoàn toàn bờ môi của cậu……

Chẳng biết khoảng thời gian đã trôi qua được bao lâu, Tiểu Thụ đứng canh gác ở bên ngoài chỉ loáng thoáng nghe thấy từ bên trong phòng truyền ra những tiếng th* d*c dồn dập xen lẫn những tiếng r*n r* ẩn nhẫn đầy tình tứ, và thi thoảng lại có cả những tiếng nức nở khóc thầm vô cùng nhỏ nhẹ.

Đến khi y đứng chờ đợi đến mức toàn thân sắp sửa tê liệt hoàn toàn, thì cánh cửa phòng kia mới đột ngột vang lên một tiếng "bạch", bị người từ bên trong dùng lực đẩy mạnh ra.

Bạch Thuật bước ra khỏi phòng với bờ môi sưng đỏ, ướt át, ánh mắt lộ rõ vẻ né tránh, trốn tránh, khóe mắt vẫn còn vương lại vài giọt nước ướt át, nhìn bộ dạng xem chừng là vừa mới trải qua một trận khóc lóc.

Vô tình chạm phải ánh mắt của Tiểu Thụ, cậu thoáng giật mình ngẩn người trong chốc lát, rồi ngay sau đó liền có hành vi giấu đầu lòi đuôi, vội vàng đưa tay lên v**t v*, chỉnh đốn lại vạt áo của mình cho bớt xộc xệch, khẽ hắng giọng một tiếng ho khan để chữa ngượng: "Khụ khụ, Tiểu Thụ à, thiếu gia nhà ngươi lúc này đang khát nước lắm, ngươi mau xuống bếp tìm người pha một ấm trà nóng mang lên đây đi."

Tiểu Thụ: "……"

Thiếu gia nhà ta khát nước, cớ sao lại là cậu đích thân chạy ra đây đòi trà cơ chứ?

Tuy nhiên trong lòng y vốn hiểu rõ vị thiếu gia nhà mình trước giờ luôn nâng niu, coi trọng Bạch Thuật chẳng khác nào tròng mắt của bản thân, mệnh lệnh của đối phương đưa ra y tự nhiên là không dám có nửa phần ngơi khinh, phản kháng.

Thế là y liền vội vàng sải bước xuống hậu bếp, tìm Hoàng trù tử để xin chút nước sôi, rồi tự tay pha một ấm trà ngon mang lên.

Đến khi y bưng khay trà gồm ấm và chén quay trở lại trước cửa phòng, tai y bỗng chốc nghe thấy những lời đối thoại đầy ẩn ý của Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật vọng ra từ bên trong.

Tạ Hòe Ngọc: "Món quà ‘báo đáp’ này của em, ta tự cảm thấy phong vị của nó vô cùng xuất sắc, ngọt ngào vô cùng."

Bạch Thuật: "Cái thứ đó thì làm sao mà ngọt cho nổi chứ! Lại còn bẩn thỉu đến thế nữa…… Lát nữa khi Tiểu Thụ mang trà lên, huynh…… Huynh phải lập tức súc miệng cho ta!"

Tạ Hòe Ngọc: "Thứ đó vốn là sản vật từ trên chính thân thể của em mà ra, thế mà em lại nhẫn tâm ghét bỏ sao, bản thân em còn chưa từng có cơ hội nếm qua, sao có thể khẳng định chắc nịch rằng nó không ngọt cơ chứ?"

Tiểu Thụ: "????"

Thiếu gia nhà mình rốt cuộc là vừa mới ăn vụng cái thứ đồ dơ dáng bẩn thỉu gì ở bên trong vậy?

Y khẽ đưa tay lên gõ gõ cửa phòng, những lời đối thoại đầy ám muội ở bên trong liền lập tức im bặt không một tiếng động.

Tiểu Thụ đẩy cửa bước vào trong, cung kính đặt khay trà lên mặt bàn và nói: "Thiếu gia, trà của ngài đã được chuẩn bị xong rồi ạ."

Bạch Thuật lập tức nhanh tay rót đầy một ly trà nóng, ân cần đặt tới ngay trước mặt Tạ Hòe Ngọc.

Tạ Hòe Ngọc khẽ "ừ" lên một tiếng đáp lệ, đưa tay đón lấy chén trà từ tay cậu nhưng tuyệt nhiên không có ý định nhấp lấy một ngụm nào, chỉ tỏ vẻ không để tâm mà xua xua tay ra hiệu: "Được rồi, ta biết rồi, ngươi lui ra ngoài đi."

------

Tác giả có lời muốn nói:

Chương trước có đố mọi người món quà báo đáp rốt cuộc là cái gì, thế mà chẳng có một ai đoán trúng cả, hức hức ~