Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 70

  Một tháng sau, khi tiết trời chính thức bước vào những ngày cuối thu, Bạch Thuật lại cắt một đợt lộc nhung nữa mang lên phủ thành bán.

Lần này nhờ thu hoạch được lượng lộc nhung vừa nhiều vừa chất lượng, Bạch Thuật bán được tới một ngàn lượng bạc.

Có điều trang trại của cậu lúc này đã hoàn công, chính là lúc cần chi tiêu đủ thứ. Số ngân phiếu một ngàn lượng kia còn chưa ấm chỗ đã bị cậu đem đổi hết thành các loại vật tư ở trong thành, lục tục vận chuyển về Bạch Đường thôn.

Bạch Thuật ngồi trên xe ngựa đi từ đầu thôn vào, chạy được một lát, từ đằng xa cậu đã nhìn thấy một sắc đỏ rực rỡ nổi bật hẳn lên giữa khung cảnh xung quanh.

Nơi đó chính là địa bàn của Bạch Thuật. Hiện tại tòa trang trại đã được xây xong, xung quanh còn trồng rất nhiều cây phong non.

Lúc này vừa vặn vào cuối thu, thời tiết chuyển lạnh làm lá phong đỏ rực cả một vùng, nhìn từ xa tựa như một đám mây hồng, điểm xuyết giữa những nếp nhà bạch tường ngói đen, đẹp đến mức không sao tả xiết.

Khu vườn của Bạch Thuật nối liền với sau núi, được vài vị thợ sư thiết kế vô cùng tỉ mỉ, trồng đủ các loại cây cối bốn mùa.

Mùa xuân và mùa đông có những khoảng rừng đào và rừng mai bạt ngàn, không chỉ có thể thưởng ngoạn hoa nở mà đến mùa còn thu hoạch được rất nhiều quả đào, quả mơ.

Mùa hè thì phía trước có một đầm nước, được đào nối với ao cá của Bạch Thuật bằng một con lạch nhỏ uốn lượn. Bên trong đầm trồng không ít hoa sen và thả cá, phía trên bắc những cây cầu nhỏ, lối đi quanh co dẫn vào lối sâu, cực kỳ mỹ quan.

Còn mùa thu chính là khoảng rừng phong rực rỡ này.

Ngoài ra, các lối đi trong viện của Bạch Thuật thảy đều được lát bằng đá cuội, đường mòn uốn lượn duyên dáng.

Cứ mỗi khúc quanh lại có một cây đèn trụ bằng đá tạc theo hình dáng chiếc đình nhỏ, bên trong châm đầy dầu thắp là có thể trường minh suốt cả đêm.

Chi phí để tôn tạo cảnh quan này tính ra chẳng kém cạnh gì so với tiền xây nhà là bao.

Nếu như tiền xây dựng bên trong bên ngoài căn nhà tiêu tốn tổng cộng hơn hai ngàn lượng, thì phần cảnh quan vườn tược này cũng ngốn của Bạch Thuật ngót nghét hai ngàn lượng nữa, khiến cho số bạc tiết kiệm của cậu cuối cùng chỉ còn chưa đầy trăm lượng, gần như bị vét sạch sành sanh.

Còn chưa tận hưởng cảm giác phất lên được bao lâu, Bạch Thuật đã lại quay về cảnh nghèo khó chỉ sau một đêm. Nếu là người bình thường đem toàn bộ gia sản đánh cược vào một mối làm ăn thế này, chỉ sợ tâm lý đã sớm suy sụp, đứng ngồi không yên.

Nhưng Bạch Thuật thì khác, những năm tháng hành quân đánh trận trước đây đã mài giũa cho cậu một tâm thái cực kỳ vững vàng.

Đến cái chết cậu còn chẳng sợ, thì sá gì chuyện tiêu tiền.

Chính vì thế, mỗi ngày cậu vẫn cứ ăn ngon ngủ kỹ, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười rạng rỡ.

Hiện tại trang viên đã xây xong, việc cần làm chính là tuyển mộ nhân thủ.

Chỉ cần trang viên này chính thức khai trương, tiền tài cuồn cuộn chảy vào thì dòng vốn tự nhiên sẽ được khơi thông.

Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi ngóc ngách trong trang viên, Bạch Thuật chọn lấy một ngày hoàng đạo thích hợp cho việc mở cửa kinh doanh, chuẩn bị chính thức khai trương.

Cùng lúc đó, ba vị thợ sư phụ trách xây dựng nhà cửa cũng đến lúc phải cáo từ.

Ba vị thợ sư này đều là những nhân vật cực kỳ có tiếng tăm ở kinh thành.

Lần này giúp Bạch Thuật xây cất trang viên suốt mấy tháng trời, tiền công của mỗi người ít nhất cũng phải một ngàn lượng bạc trắng, đối với Bạch Thuật mà nói lại là một khoản chi ra khổng lồ.

Bạch Thuật lúc này trong tay đã không còn dư tiền, cậu đang do dự không biết có nên đi tìm Tạ Hòe Ngọc mượn tạm một ít hay không.

Thế nhưng ba vị thợ sư lại chủ động cùng nhau tới tìm cậu, cử vị lớn tuổi nhất làm đại diện để đưa ra thỉnh cầu của mình.

Hóa ra bọn họ cảm thấy lần này đến giúp Bạch Thuật xây trang viên, tuy là đi làm thuê nhưng thực chất bản thân lại học hỏi được rất nhiều điều.

Khoản tiền công một ngàn lượng kia bọn họ đều có thể không nhận, chỉ hy vọng Bạch Thuật có thể đem kỹ thuật thoát nước và chống ẩm kia truyền dạy lại, để sau này họ có thể áp dụng vào các công trình kiến trúc khác.

Giữa những người thợ thủ công dưới triều Đại Tuyên luôn có những quy tắc ngầm trong giới, và họ cực kỳ coi trọng chữ tín.

Lần này tuy họ đã học mót được không ít kỹ xảo trong lúc làm việc cho Bạch Thuật, nhưng vì quy củ trong ngành, nếu chưa được sự đồng ý của Bạch Thuật thì họ tuyệt đối không được phép đem ra sử dụng.

Bạch Thuật nghe xong liền suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.

Dù sao người ta cũng đã nhìn thấy và nắm được đến bảy tám phần rồi, có đem ra dùng hay không thảy đều dựa vào lương tâm của họ mà thôi.

Bạch Thuật đương nhiên không bao giờ gửi gắm hy vọng vào lương tâm của người khác, vả lại cậu cũng chẳng có ý định giấu nghề làm của riêng.

Cậu sảng khoái gật đầu đồng ý, thậm chí còn tận tình giảng giải chi tiết thêm một phen, coi như làm một món quà thuận nước đẩy thuyền.

Có điều đến cuối cùng, cậu vẫn cùng các vị thợ sư đưa ra một giao kèo rõ ràng.

Kỹ thuật này sau khi học xong họ có thể linh hoạt vận dụng, nhưng tuyệt đối không được phép truyền dạy lại cho người khác, cũng không được xây dựng một tòa trang viên thứ hai giống hệt như của Bạch Thuật ở bất kỳ nơi nào khác.

Đây cũng là vì mưu tính cho chuyện làm ăn của chính cậu. Nếu như ở đâu cũng có thể tìm thấy một trang viên như thế này, thì nơi đây còn gì là đặc sắc để thu hút khách khứa nữa? Chuyện buôn bán e là cũng chẳng thể làm nổi.

Mấy vị thợ sư nghe xong liền lập tức vỗ ngực cam đoan.

Họ có được kỹ thuật lại mang lòng biết ơn Bạch Thuật, còn Bạch Thuật thì tiết kiệm được một khoản tiền công lớn, đôi bên thảy đều vui vẻ hân hoan.

Ngoại trừ những việc đó ra thì trang viên còn cần phải đặt một cái tên và treo bảng hiệu lên.

Chữ viết trên bảng hiệu, Bạch Thuật tự nhiên là muốn nhờ Tạ Hòe Ngọc chắp bút.

Sau bữa trưa, Bạch Thuật vỗ vỗ cái bụng no căng, đem ý định của mình nói cho Tạ Hòe Ngọc nghe.

Thế nhưng Tạ Hòe Ngọc lại nằm ngoài dự liệu của cậu, hắn không lập tức đồng ý ngay mà chỉ tủm tỉm cười nói: "Muốn ta đề chữ cũng được thôi, có điều không thể cho không được. Ta viết chữ cho em, em tất nhiên phải 'báo đáp' ta cái gì đó chứ."

"Báo đáp?" Bạch Thuật ngẩn người một lát rồi gật đầu bảo: "Huynh muốn ta làm gì thì ta cứ làm theo là được, sao lại phải nói đến hai chữ báo đáp khách sáo thế?"

"Giờ em đáp ứng sảng khoái như vậy, lát nữa đừng có mà hối hận đấy nhé." Tạ Hòe Ngọc nói xong liền ghé sát vào tai Bạch Thuật, thấp giọng thì thầm vài câu.

Bạch Thuật nghe xong thì mặt đỏ tía tai, có chút ấp úng lắp bắp: "Chuyện này…… Cái loại chuyện này…… Ta thực sự là……"

"Em có nhớ vừa rồi chính miệng mình nói muốn 'báo đáp' ta không đấy?" Tạ Hòe Ngọc nhướng mày trêu chọc.

"Tự nhiên là nhớ……" Bạch Thuật hết cách, chỉ đành thở dài một tiếng, trên mặt tràn ngập vẻ sầu não.

Tạ Hòe Ngọc thấy thế thì lắc đầu cười, khẽ nựng lên mũi cậu một cái rồi bảo: "Vốn dĩ là việc ta phải bỏ công tốn sức, vậy mà trông em kìa, cứ như chịu khổ hình không bằng. Yên tâm đi, nếu em thực sự không muốn thì ta tự nhiên sẽ không ép uổng em làm gì."

Bạch Thuật cuống quýt nắm chặt lấy tay Tạ Hòe Ngọc, nhỏ giọng phân trần: "Không phải là không muốn…… Chỉ là…… Như vậy thẹn thùng quá…… Có thể cùng huynh thân mật như thế, trong lòng ta tự nhiên là vui mừng khôn xiết rồi."

Sớm biết Bạch Thuật thế nào cũng sẽ thỏa hiệp, đôi mắt đào hoa của Tạ Hòe Ngọc cong tớn lên ngập tràn ý cười.

Hắn cũng chẳng vội vã hành sự ngay, chỉ bảo chuyện này cứ ghi tạm vào sổ một món nợ, đợi đến ngày sau rồi thong thả đòi lại cũng chưa muộn.

Bạch Thuật nghe hắn nói vậy thì hai bên má lại càng thêm nóng bừng bỏng rát.

Sau khi giao kèo xong xuôi, Tạ Hòe Ngọc không trêu chọc cậu nữa mà dắt cậu đi tới bên án thư.

Hắn rút từ trong ống tranh ra một cuộn giấy Tuyên Thành thượng hạng, dùng chặn giấy trải phẳng ra, lại chuẩn bị sẵn sàng cả bút mực.

"Trang trại của em đã nghĩ được tên gì chưa?" Tạ Hòe Ngọc lên tiếng hỏi.

"Nghĩ xong rồi, cứ gọi là Bạch Ngọc sơn trang đi." Bạch Thuật lấy chữ "Bạch" trong họ của mình ghép cùng chữ "Ngọc" trong tên của Tạ Hòe Ngọc.

Cái tên này ngụ ý vô cùng tốt đẹp, lại ngắn gọn dễ nhớ. Tạ Hòe Ngọc gật gật đầu, cũng cảm thấy cái tên này rất mực hay ho.

Hắn đặt bút thấm đẫm mực, vén tay áo lên bắt đầu đoan trang hạ bút. Chỉ một loáng sau, hắn đã viết xong mấy chữ bằng thể chữ khải vô cùng ngay ngắn, chính là nét chữ mà hắn vẫn thường hay luyện tập mỗi ngày.

Thể chữ này Tạ Hòe Ngọc ngày nào cũng rèn giũa nên nét bút tự nhiên vô cùng tinh tế, sắc sảo.

Bạch Thuật nhìn thấy liền lập tức vỗ tay tán thưởng: "Mấy chữ này mà treo trước cổng trang viên của chúng ta thì đúng là không còn gì bằng."

Cậu nói là "trang viên của chúng ta" chứ không phải của riêng mình, bởi vì trong lòng Bạch Thuật, cơ ngơi này là tài sản chung của cậu và Tạ Hòe Ngọc.

Tạ Hòe Ngọc nghe thấy từ đó thì trong lòng tự nhiên thấy vô cùng uất thiếp, ấm áp.

Tuy hắn chưa bao giờ xem Bạch Thuật là phụ thuộc của mình, nhưng việc cậu lúc nào cũng đặt hắn ở trong lòng, không phân chia rạch ròi như vậy luôn là điều khiến hắn thấy vui sướng nhất.

Chỉ là nét chữ này…… Tạ Hòe Ngọc khẽ nhíu mày, có chút chưa vừa ý.

"Bạch Thuật, em qua đây." Tạ Hòe Ngọc vẫy vẫy tay gọi.

Bạch Thuật không hiểu chuyện gì liền ngoan ngoãn bước qua.

Tạ Hòe Ngọc vung tay một cái, dứt khoát vò nát tờ giấy Tuyên Thành vừa viết xong thành một cục rồi ném thẳng xuống đất.

Bạch Thuật có chút ngơ ngác đứng trơ ra, chẳng hiểu hành động này của hắn mang ý nghĩa gì.

Tạ Hòe Ngọc bấy giờ lại một lần nữa trải ra một tờ giấy Tuyên Thành mới, chấm chút mực nước rồi bảo: "Bạch Thuật, em cầm bút đi."

Đợi đến khi Bạch Thuật nắm lấy quản bút, Tạ Hòe Ngọc liền từ phía sau bao bọc lấy bàn tay cậu, một tay vòng qua ôm chặt lấy eo cậu, dùng lực nơi cổ tay để dẫn dắt nét bút.

Bạch Thuật đã cố gắng hết sức để thả lỏng cơ thể, nhưng ngặt nỗi kỹ năng viết chữ của cậu quá tệ, cho dù được Tạ Hòe Ngọc cầm tay chỉ việc thì viết ra trông vẫn là mấy chữ xấu xí.

Cậu nhìn mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trên tờ giấy Tuyên Thành mà có chút cạn lời. Vậy mà Tạ Hòe Ngọc lại nghiêm túc gật đầu tán thưởng: "Bức này xem ra trông thuận mắt hơn nhiều rồi đấy."

Bạch Thuật: "……"

Thế nhưng đến cuối cùng, Tạ Hòe Ngọc rốt cuộc vẫn không đem bức chữ xấu điên đảo kia ra để dùng.

Thay vào đó, hắn nắm lấy cổ tay Bạch Thuật viết một nét khai bút, sau đó tự mình phóng bút hoàn thành nốt những nét chữ còn lại.

Lần này Tạ Hòe Ngọc đổi sang dùng thể chữ hành. Khác hẳn với nét chữ khải ngay ngắn lúc nãy, nét chữ hành lần này đại khai đại hợp, trông vô cùng phóng khoáng và tiêu sái.

Hạ bút xong xuôi, hắn buông bút lông xuống, lại cẩn thận ngắm nghía một hồi mới hài lòng nhếch môi nói: "Lần này xem ra mới đúng là có chút ra dáng rồi."

Bạch Thuật cũng chăm chú nhìn kỹ bức chữ mới này.

Cậu vốn không am hiểu thư pháp, cũng chẳng biết phân biệt chữ đẹp chữ xấu ra sao. Cậu chỉ cảm thấy trong bức chữ này so với bức chữ khải lúc nãy có thêm vài phần sinh khí và linh hồn. Khiến người ta vừa nhìn vào đã thấy trong lòng dâng lên niềm vui sướng, có lẽ đây chính là cái gọi là chữ đẹp trong truyền thuyết vậy.

Tạ Hòe Ngọc viết xong chữ liền đem tờ giấy Tuyên Thành đặt sang một bên cho hong khô.

Sau khi mọi thứ đã hưu thỏa, hắn liền sai người mang bức chữ này vào trong thành để thuê thợ điêu khắc lên bảng hiệu.

Công đoạn điêu khắc bảng hiệu này tính ra cũng chỉ mất chừng vài ngày, vừa vặn có thể chạy đua kịp thời gian trước khi trang trại của Bạch Thuật chính thức khai trương.

Kể từ lúc này, toàn bộ phần cơ sở vật chất cứng của Bạch Ngọc sơn trang coi như đã hoàn thành xong xuôi.

·

Cơ sở vật chất đã chuẩn bị sẵn sàng, trang viên coi như đã có được cái nền móng vững chắc trên thực tế. Thế nhưng ngoài những thứ đó ra thì phần nhân sự đi kèm cũng là một yếu tố ắt không thể thiếu.

Hiện tại dù chưa có vị khách nào tìm đến cửa, nhưng nhân thủ trong trang trại của Bạch Thuật tuyệt đối không thể bỏ trống.

Sau khi trang trại xây xong thì không còn cần đến số lượng thôn dân đông đảo như trước nữa.

Cậu phát cho mỗi người dân tới giúp việc một khoản tiền công hai văn tiền rồi cho họ ra về. Vừa vặn lúc này cũng đã bước vào mùa gặt hái, mọi người liền rủ nhau ra đồng làm việc đồng áng.

Đám đông giải tán gần hết, Bạch Thuật tính đi tính lại thì trong tay cậu hiện tại chỉ còn lại vỏn vẹn bốn người công nhân.

Trần Đông Thanh đảm nhận vị trí quản sự giúp cậu, trong tay còn nắm giữ một phần sổ sách chi tiêu mua bán.

Y là người thành thật, làm việc lại vô cùng nghiêm túc, cẩn trọng, thực sự là một người rất đáng để giao phó trọng trách. Chỉ là nếu sau này y có thể học hỏi thêm chút ít về tính toán sổ sách hoặc cách thức quản lý, nghiên cứu sâu hơn về kiến thức chuyên môn thì lại càng thêm phần hoàn hảo.

Vương Mộc Đầu hiện giờ vẫn luôn giúp cậu trông coi ao cá, chăm sóc ruộng lúa, đem ba mẫu ruộng lúa thả cá kia chăm bón vô cùng sinh động, phát triển tốt tươi.

Bạch Thuật cũng không muốn thuyên chuyển vị trí của y, để tránh những lời dị nghị ra vào, cậu quyết định cứ để Vương Mộc Đầu ở lại cương vị hiện tại, cùng phụ giúp Trần Đông Thanh một tay cũng là một ý hay.

Còn lại hai người kia chính là hai người công nhân từng giúp cậu đào ao cá trước đây. Họ được thăng chức lên làm chân trông coi, làm việc cũng vô cùng chu toàn, gọn gàng. Lúc này thấy các thôn dân khác thảy đều đã trở về, Bạch Thuật cũng không cho họ nghỉ việc mà chỉ điều chuyển họ sang một cương vị mới. Giao cho họ công việc phụ giúp những việc vặt vãnh trong vườn, chăm sóc cây cối hoa cỏ, như vậy cũng coi như là người tận dụng được hết tài năng.

Có bốn người này cộng thêm cả bản thân cậu nữa, đối với một Bạch Ngọc sơn trang vừa mới khai trương mà nói thì cũng tạm gọi là miễn cưỡng đủ dùng.

Chỉ có điều mấy người họ thảy đều là người làm việc hậu cần hoặc chạy việc vặt, bảo họ sắm vai gia nhân sai vặt thì còn tạm chấp nhận được, chứ bảo họ đảm nhận công việc nấu nướng của một đầu bếp thì quả thực là lực bất tòng tâm.

Bạch Ngọc sơn trang một khi đã mở cửa tiếp đón những vị khách quý có thân phận cao quý, thì tất nhiên không thể đem những món ăn dân dã, thuận tay nấu nướng hàng ngày của các thôn dân ra để ứng phó cho qua chuyện được nữa.

Bạch Thuật lập tức hạ quyết tâm phải đi ra ngoài một chuyến để tìm thuê một vị đầu bếp tử tế mang về.

Ở Đại Tuyên, muốn thuê được một vị đầu bếp có tay nghề cao không phải là chuyện cứ tùy tiện ra đường là có thể thỉnh về được ngay, mà bắt buộc phải thông qua sự bảo lãnh của người trong giới mối giới.

Ngày hôm sau, Bạch Thuật liền lên huyện thành tìm đến nha môn trung gian, nhờ gã môi giới ở đó tiến cử cho mình vài vị đầu bếp có tay nghề khá khẩm với mức giá cả phải chăng.

Môi giới ở đây chính là những kẻ trung gian vô cùng đặc trưng dưới triều Đại Tuyên. Ở trong các thành thị, việc mua bán nhà cửa, đất đai, người hầu kẻ hạ hay thuê mướn nhân công thảy đều phải thông qua sự dắt mối, bắt cầu của những kẻ môi giới này.

Bạch Thuật tìm được gã môi giới liền trước tiên dò hỏi qua một lượt về giá cả thuê mướn đầu bếp ở các nơi, tiếp theo đó mới tường thuật chi tiết về nhu cầu của bản thân mình.

Ngân lượng trong tay cậu hiện tại không có nhiều, mức giá cậu có thể đưa ra tự nhiên cũng không quá cao, cậu chỉ nói rõ nếu sau này làm tốt thì tiền nguyệt bạc chắc chắn sẽ được tăng lên xứng đáng.

Gã môi giới liền đối chiếu theo những yêu cầu của cậu, tìm tới cho cậu chừng bảy tám vị đầu bếp.

Bạch Thuật tìm đến môi giới để nhờ tiến cử đầu bếp, thì bản thân những người đầu bếp kia tự nhiên cũng phải thông qua môi giới để tìm kiếm chủ gia cho mình.

Đại đa số các đầu bếp nếu có quyền lựa chọn thì thảy đều muốn tìm đến những gia đình giàu sang, có nền nếp gia giáo đàng hoàng, chỉ cần chăm lo cơm nước thức ăn cho một gia đình vừa nhẹ nhàng, thảnh thơi mà tiền nguyệt bạc kiếm được lại không hề ít.

Chỉ có những kẻ thực sự lâm vào cảnh túng quẫn thiếu tiền thì mới bất đắc dĩ phải ký khế ước bán thân vào làm việc cho các tửu lầu, tiệm ăn.

Nếu như công việc làm ăn của tiệm đó bình thường thì còn đỡ, chứ gặp phải những tiệm có việc buôn bán phát đạt thì thảy đều phải đầu tắt mặt tối làm việc suốt cả ngày không ngơi tay, sự cực khổ và mệt mỏi tự nhiên là không cần phải bàn cãi. Bù lại thì số tiền thù lao họ nhận được chắc chắn cũng sẽ rủng rỉnh hơn so với làm đầu bếp gia đình một chút.

Bạch Thuật chung quy cũng chỉ là một tiểu tử ở chốn thôn quê, số tiền bạc cậu nguyện ý chi trả lại chẳng có bao nhiêu, chính vì thế những người bằng lòng đến gặp mặt cậu thảy đều là những đầu bếp có tay nghề non nớt, chẳng mấy xuất sắc.

Gã môi giới nhiệt tình tiến cử cho cậu khá nhiều người, nhưng sau khi Bạch Thuật gặp mặt và trò chuyện qua một lượt thì liền phát hiện ra trên người mỗi người bọn họ đều tồn tại những khuyết điểm không nhỏ, không một ai lọt vào mắt xanh của cậu để tuyển dụng cả.

Trong một khoảng thời gian ngắn, mắt thấy ngày khai trương đã cận kề trước mắt, Bạch Thuật bỗng nhiên phát hiện ra bản thân mình thế mà lại chẳng thể tìm nổi một vị đầu bếp nào cho thực sự ưng ý.

------

Tác giả có lời muốn nói:

Tạ Hòe Ngọc: Đừng quên em còn nợ ta một món "báo đáp" đấy nhé!

Báo đáp cái gì thì mọi người cứ tự mình tưởng tượng đi…… Viết rõ ra là dễ bị khóa truyện lắm đó nha……