Mới chỉ lơ là ra ngoài có một khắc, Bạch Thuật suýt chút nữa đã lại trêu hoa ghẹo nguyệt, gieo rắc tương tư cho nữ nhi nhà người ta.
Tạ Hòe Ngọc giờ không dám buông lỏng cho cậu đi chơi nữa, bèn một mực dắt tay cậu đi thẳng về phía trước, dừng chân trước một ngôi chùa miếu khói hương cực kỳ nghi ngút.
Ngôi chùa này ban đầu vốn chỉ là một gian miếu nhỏ, nhưng nhờ có điện Nguyệt Lão bên trong linh nghiệm mà trở thành một trong những chốn bái thần nổi danh bậc nhất kinh thành.
Bạch Thuật vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy hai bên cột trụ của điện Nguyệt Lão có khắc một đôi câu đối —— Nguyện thiên hạ hữu tình nhân, giai thành quyến thuộc; Thị tiền sinh chú định sự, mạc phụ lương duyên.
Bậc thềm đá trước cửa điện đã bị bước chân người qua lại dẫm cho lõm hẳn xuống một tầng, đủ thấy khói hương nơi đây thịnh vượng đến mức nào, nam nữ đến cầu duyên đông đúc ra sao.
Mà hôm nay lại là ngày bái nguyệt, vốn có duyên nợ sâu sắc với Nguyệt Lão, thành ra thiện nam tín nữ đến dâng hương cầu khấn lại càng đông nghịt.
Tạ Hòe Ngọc bỏ ra một thỏi bạc thỉnh ba nén hương, cùng Bạch Thuật sóng vai c*m v** lư hương lớn: "Ở phía sau điện kia có thể thỉnh tơ hồng."
Đợi hai người vòng ra hậu điện, thỉnh được một sợi tơ hồng liền cùng quỳ xuống trước tượng Nguyệt Lão.
Tạ Hòe Ngọc cực kỳ thành kính hướng về phía tôn tượng dập đầu lạy ba lạy, trầm giọng khấn nguyện: "Cầu Nguyệt Lão thành toàn, hứa cho ta cùng Bạch Thuật kết duyên một đời, tình định tam sinh."
Bạch Thuật không am hiểu mấy phong tục này, nhưng lúc này nghe những lời Tạ Hòe Ngọc khấn, lồng ngực cậu chợt nóng lên, trong lòng vô cùng cảm động. Cậu liền học theo dáng vẻ của người bên cạnh, hướng về phía tượng Nguyệt Lão vái lạy, rồi dõng dạc nói: "Bất kể là tam sinh hay thập sinh, ta Bạch Thuật có bao nhiêu kiếp sống thảy đều nguyện hứa gả cho Tạ Hòe Ngọc bấy nhiêu kiếp."
Thực hiện xong nghi thức, hai người mới đan tay nhau bước ra khỏi đại điện, lúc này tình nghĩa trong lòng đôi bên lại càng thêm thâm trầm, khăng khít.
Đến khi rời khỏi chợ đêm, trở về bên trong xe ngựa, Tạ Hòe Ngọc mới lấy sợi tơ hồng kia ra, cẩn thận buộc nó vào ngón tay út của mình và Bạch Thuật.
"Tạ Hòe Ngọc, ta muốn hôn huynh!" Bạch Thuật buông rèm xe xuống, tháo mặt nạ ra nói.
Gương mặt cậu đỏ ửng, lời này nói ra vô cùng chủ động. Từ lúc ở trong chùa miếu cậu đã đặc biệt muốn hôn Tạ Hòe Ngọc rồi, nếu không phải vì nơi đó đông người, hai người lại đeo mặt nạ vướng víu thì cậu e là đã chẳng nhịn nổi mà lao vào hôn rồi.
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy cũng gỡ mặt nạ xuống, nhìn Bạch Thuật cười khẽ: "Vậy thì hôn đi."
Hắn vừa dứt lời, lồng ngực bỗng trĩu nặng, Bạch Thuật đã dướn người áp sát tới, bờ môi hai người va chạm vào nhau.
Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Bạch Thuật hôn môi với người khác. Qua hai lần trước, cậu cũng đã học được từ Tạ Hòe Ngọc vài chiêu thức.
Hẹn hò quy củ hôn m*n tr*n hai cái, cậu liền học theo dáng vẻ của hắn lần trước, rụt rè vươn đầu lưỡi ra khẽ khàng trêu chọc.
Bạch Thuật chủ động như thế, Tạ Hòe Ngọc cũng vui lòng phối hợp. Hắn kiên nhẫn đợi cậu đem những gì học được từ mình ra diễn luyện một phen, bấy giờ mới đảo khách thành chủ.
Hắn quấn quýt lấy đầu lưỡi đối phương, triền miên m*t mát một hồi, khiến Bạch Thuật không nhịn được mà phải th* d*c hồng hộc. Cả khoang miệng cậu tê dại như có luồng điện chạy qua, một luồng khí nóng xộc thẳng l*n đ*nh đầu, bấy giờ hắn mới chịu dừng lại.
Lúc buông Bạch Thuật ra, chỉ thấy hai mắt cậu mơ màng ầng ậc nước, bờ môi đỏ mọng quyến rũ, bên khóe môi còn vương một vệt nước lấp lánh.
Lồng ngực Tạ Hòe Ngọc chợt ngứa ngáy, ánh mắt tối sầm xuống hai phân, hắn nhéo lấy cằm Bạch Thuật, thấp giọng trêu ghẹo: "Sao em lại nhạy cảm thế này, mới chạm vào một chút mà đã như sắp tan chảy ra rồi. Sau này nếu ta dạy em thêm vài chiêu nữa thì em biết làm sao, chẳng phải sẽ hóa thành nước luôn à?"
Bạch Thuật nghe vậy liền lập tức nhớ tới đêm hôm đó mình bị Tạ Hòe Ngọc bắt nạt đến phát khóc.
Mặt cậu nóng bừng như lửa đốt, sống lưng khẽ run lên, nơi nào đó lại có dấu hiệu âm thầm ngóc đầu dậy, cậu cuống quýt gồng mình nén xuống.
Tạ Hòe Ngọc chỉ nghĩ cậu thẹn thùng nên cảm thấy rất đỗi thú vị, liền buông lời trêu chọc thêm vài câu khiến toàn thân Bạch Thuật cứng đờ ra. Mãi cho đến khi xe ngựa chạy về tới Tiên Khách Cư, dừng hẳn lại trong viện.
Bạch Thuật mới cuống quýt đẩy Tạ Hòe Ngọc ra, không thèm quay đầu lại mà chạy biến vào phòng mình. Nhìn dáng vẻ kia rõ ràng là bị Tạ Hòe Ngọc trêu chọc quá trớn nên có chút hờn dỗi rồi.
Tạ Hòe Ngọc mỉm cười, đây là lần đầu tiên hắn thấy Bạch Thuật cáu kỉnh với mình.
Nhưng dáng vẻ này của Bạch Thuật lại khiến hắn cảm thấy có chút vui sướng, ngọt ngào.
Canh giờ đã muộn, Tạ Hòe Ngọc không trêu cậu nữa, chỉ gõ gõ cửa phòng dặn dò sáng mai hai người phải ra khỏi thành sớm.
Sau đó, hắn lại sai người mang bữa khuya cùng nước tắm tới phòng cho Bạch Thuật, bấy giờ mới trở về phòng khách bên cạnh.
Tiên Khách Cư có rất nhiều phòng, hai người bọn họ tự nhiên không cần phải chen chúc ngủ chung một giường.
Hơn nữa với tình trạng của Tạ Hòe Ngọc hiện tại, nếu còn ngủ cùng một chỗ, hắn sợ bản thân mình sẽ không kìm lòng được mà thú tính đại phát.
Nghĩ đến đây, Tạ Hòe Ngọc không nhịn được khẽ thở dài một tiếng……
Tiểu Thụ ở gian ngoài hầu hạ, nghe thấy tiếng thở dài kia thì khóe miệng nhịn không được mà giật giật.
Thiếu gia nhà cậu cái dáng vẻ này, trông thế nào cũng thấy còn sấn sổ, cuồng nhiệt hơn cả Bạch tiểu ca nhi vài phần.
Còn cả lúc ở trong xe ngựa vừa rồi nữa, rõ ràng là cố ý đuổi cậu ra ngoài xe ngồi! Đừng tưởng cậu không biết hai người họ ở bên trong làm cái trò gì!
·
Sáng sớm hôm sau, xe ngựa đã được chuẩn bị sẵn sàng. Tạ Hòe Ngọc cùng Bạch Thuật ăn qua loa bữa sáng liền xuất phát.
Cửa thành kinh sư mỗi ngày chỉ mở hai lần. Một lần vào buổi sáng giờ Tỵ, một lần vào buổi chiều giờ Thân. Người muốn ra khỏi thành phải đến cửa quan đăng ký trước, đợi sau khi thân phận được xác nhận không có sai sót mới có thể xếp hàng ra thành.
Thân phận của Tạ Hòe Ngọc tự nhiên không bị kiểm tra quá khắt khe.
Thủ vệ chỉ ghi chép sơ qua, cũng không tự tay vén rèm xe lên xem xét liền cho bọn họ đi qua.
Bạch Thuật từ dưới gầm ghế xe chui ra, hít một hơi thật sâu rồi ngồi lại lên ghế.
Đoạn đường từ đây trở đi chỉ cần cứ đi theo quan lộ thì sẽ không gặp phải bọn sơn tặc thổ phỉ nào, một mực an toàn.
Ngựa của Tạ gia đều là giống ngựa tốt, tốc độ di chuyển tự nhiên cực kỳ nhanh. Nếu đi không quản ngày đêm, không nghỉ ngơi thì chỉ cần một ngày một đêm là có thể về tới Bạch Đường thôn.
Nhưng có Bạch Thuật ở bên cạnh, Tạ Hòe Ngọc lại chẳng muốn vội vã lên đường.
Khó khăn lắm hai người mới có cơ hội cùng nhau ra ngoài một chuyến, Tạ Hòe Ngọc liền vừa đi vừa nghỉ, mỗi ngày chỉ đi chừng nửa ngày là lại tìm một tửu lầu ở huyện thành náo nhiệt nào đó để nghỉ chân qua đêm.
Cứ thong thả đi như vậy suốt ba ngày, hai người rút cuộc cũng về tới Bạch Đường thôn, cuộc sống lại khôi phục về quỹ đạo trước dịp Trung thu.
·
Bạch Thuật vừa về tới nhà liền lập tức ra công trường kiểm tra.
Lúc cậu rời nhà, phòng ốc mới chỉ dựng xong phần khung mái, nay đi bảy tám ngày mới trở về, mấy gian nhà đã hoàn toàn được xây xong, ngay cả tường ngoài cũng đã được quét vôi trắng xóa, trông vừa sạch sẽ vừa khang trang.
Vị thợ mộc phụ trách phần mộc nghệ đang dẫn theo công nhân tiến hành thi công nội thất bên trong. Vừa nhìn thấy Bạch Thuật, hắn liền kéo cậu lại, thao thao bất tuyệt giới thiệu về tác phẩm đắc ý của mình.
Bạch Thuật bước vào trong xem thử, thấy hệ thống cửa sổ trong phòng phần lớn đã được lắp đặt cố định.
Chất gỗ cử mộc có đường vân vô cùng tinh tế, được sơn phủ ba lớp sơn đen bóng loáng. Cửa sổ tuy không chạm khắc hoa văn cầu kỳ nhưng các chi tiết ở giữa đều được thợ mộc xử lý vô cùng tỉ mỉ, thế nhưng trông còn đẹp mắt hơn rất nhiều so với những gì cậu tưởng tượng.
Bạch Thuật cực kỳ hài lòng với tiến độ của trang trại, cậu nhẩm tính chỉ vài ngày nữa là mình có thể bắt tay vào bài trí nội thất mền được rồi.
Đợi đến khi mọi thứ bên trong hưu thỏa, cậu sẽ đi tìm mua một ít hoa cỏ về bài trí lại khu vườn bên ngoài, như vậy là một khu lâm viên sinh thái mang phong cách độc đáo của riêng cậu sẽ chính thức hoàn thành.
Vừa rời khỏi công trường, cậu liền gặp Trần Đông Thanh nghe tin chạy tới.
Hai người hàn huyên vài câu rồi trở vào trong phòng, Trần Đông Thanh bấy giờ mới đem những chuyện xảy ra trong mấy ngày Bạch Thuật đi vắng tường thuật lại một lượt.
Sau khi Bạch Thuật đi, Trần Đông Thanh liền cầm tiền lên trấn mua rất nhiều thịt lợn. Y lại chuẩn bị thêm bột mì, đường mạch nha, trứng gà cùng các loại nguyên liệu khác, cùng với đầu bếp trong bếp chuẩn bị một bữa thật thịnh soạn.
Đến ngày Trung thu, y làm theo lời Bạch Thuật dặn, buổi trưa nấu một bữa đầy thịt thà cho công nhân ăn, lại cho họ nghỉ việc sớm trước hai canh giờ, mỗi người còn được phát mười chiếc bánh trung thu nhân đậu nhuyễn mang về.
Ngày tết Trung thu vốn dĩ đã cực kỳ vui vẻ, ở chỗ Bạch Thuật lại vừa có ăn vừa có quà mang về. Các thôn dân ai nấy trở về nhà đều hớn hở vui tươi, đem Bạch Thuật khen ngợi từ đầu tới chân, suýt chút nữa là tôn cậu thành thần tiên sống.
"Bên phía thôn trưởng Bạch Bảo Sơn ta cũng có gửi tới một ít đồ." Trần Đông Thanh nói: "Tuy rằng ông ta không làm việc ở chỗ cậu, nhưng dù sao cũng là thôn trưởng, đối nhân xử thế theo lý thường nên như vậy. Cậu ở cái thôn này còn phải nhờ ông ta chiếu cố nhiều, lấy lòng một chút luôn luôn không thừa."
Ở trong một thôn, quyền lực của thôn trưởng là rất lớn. Bạch Thuật hiện tại có Tạ Hòe Ngọc làm chỗ dựa, tự nhiên không sợ Bạch Bảo Sơn.
Nhưng nhỡ đâu sau khi Tạ Hòe Ngọc thủ hiếu xong liền rời đi, Bạch Thuật không còn chỗ dựa nữa, Bạch Bảo Sơn chưa chắc đã còn giữ thái độ khách khí như ngày hôm nay.
Trần Đông Thanh biết Bạch Thuật thích vị công tử Tạ gia kia, mà Tạ công tử cũng rất coi trọng cậu.
Thế nhưng trong thâm tâm y lại căn bản không cho rằng Tạ Hòe Ngọc sẽ thực sự cho Bạch Thuật một cái danh phận đàng hoàng. Chính vì vậy, khi Bạch Thuật giao cơ ngơi này cho y quản lý, y liền muốn tận lực giúp đối phương mưu tính sẵn một đường lui.
Bạch Thuật nghe vậy gật đầu, trong lòng rất mực vui mừng.
Trần Đông Thanh việc này làm vô cùng chu toàn, không chỉ lo liệu việc ngày tết đâu vào đấy, mà còn nghĩ tới cả những ngóc ngách sơ hở mà bản thân cậu chưa kịp nghĩ tới.
Trần Đông Thanh người này tuy không có học vấn cao, nhưng bù lại được cái tính tình kiên định, đầu óc cũng chẳng ngu muội chút nào.
Mấy ngày cậu đi vắng, cả một công trường lớn thế này mà không hề xảy ra bất kỳ sự cố hay hỗn loạn nào.
Chỉ là nghe Trần Đông Thanh nói tiếp một hồi, cậu mới biết tuy công trường không có sai sót gì, nhưng Bạch Đường thôn cũng chẳng phải là nơi gió lặng sóng êm.
Lúc cậu không có nhà, bản thân Trần Đông Thanh đã gặp phải một vài chuyện phiền toái.
Bởi vì cậu đi vắng, lại giao cho Trần Đông Thanh thay mặt quản lý công việc, người nhà đẻ của Trần Đông Thanh liền cho rằng y đã phát tài. Họ vài lần tìm tới cửa đòi tiền tài vật chất đã đành, lại còn nói muốn giới thiệu cho y một mối hôn sự mới.
"Hôn sự?" Bạch Thuật nhíu mày: "Y có biết họ định giới thiệu người thế nào cho y không?"
"Tự nhiên chẳng phải mối nào tốt đẹp gì, nghe nói đối phương đòi hỏi rất nhiều của hồi môn. Ta hiện tại đang mang theo Lạp Nhi, lại chẳng thể sinh nở con cái được nữa. Làm gì có nhà tử tế nào lại tự nguyện để con trai mình rước một người như ta về cơ chứ?" Trần Đông Thanh nói: "Kể từ sau chuyện của Triệu Nhị, ta ghét nhất là hạng đàn ông bất tài vô dụng, vốn dĩ chẳng muốn thành thân với ai nữa. Huống hồ ta có gả cho người nào đi chăng nữa thì cũng thảy đều làm khổ Lạp Nhi. Làm gì có nhà ai lại chấp nhận cho ta mang theo một ca nhi về bên nhà chồng, lại còn bỏ tiền ra cho đứa trẻ đi học?"
"Đúng là như vậy, nếu họ còn dám đến quấy rầy y nữa, ta sẽ đi tìm họ một chuyến. Nhìn thấy ta ở đây, họ chắc chắn sẽ không dám bén mảng tới nữa." Bạch Thuật nói.
"Ừm." Trần Đông Thanh gật đầu, trên mặt thoáng hiện một vệt ửng hồng nói: "Cậu cũng đừng lo lắng quá. Ta hiện tại đâu còn nhu nhược như ngày trước nữa, nếu họ mà còn dám đến, ta sẽ bảo Vương Mộc Đầu đánh đuổi họ đi."
Bạch Thuật nghe thấy cái tên Vương Mộc Đầu thì khẽ nheo mắt lại, nhìn kỹ Trần Đông Thanh thêm hai cái, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác là lạ.
Có điều hiện tại Trần Đông Thanh phụ trách việc giao cá cho cậu, mà công việc bắt cá, giao cá này thảy đều là bàn giao với Vương Mộc Đầu, hai người họ có trở nên thân thiết một chút cũng là điều bình thường, thế nên cậu cũng không nói gì thêm.
Nói xong những chuyện đó, Trần Đông Thanh như sực nhớ ra điều gì, liền đề cập: "Đúng rồi, mấy ngày cậu rời đi, có vài gã gia nhân ăn mặc hoa lệ tìm đến đây hỏi thăm về một vị Bạch công tử, cũng không biết là người phương nào? Tuy nói bọn họ tìm là một nam tử, nhưng nghe miêu tả qua thì trông lại có chút giống cậu. Vì không tìm được người nên họ liền trở về rồi, chỉ là không biết qua một thời gian nữa họ có còn đến nữa hay không?"
Bạch Thuật nhíu mày, cẩn thận suy tư xem rốt cuộc có thể là ai đang tìm mình.
Người của Đại hoàng tử truy tra cậu trước đó thảy đều ở kinh thành, tuyệt đối không thể tra được tới tận nơi hẻo lánh này.
Còn trong số những người còn lại, cậu thực sự nghĩ không ra có ai lại đi tìm mình.
Dù sao cũng chẳng phải tới tìm cậu để gây phiền toái, Bạch Thuật liền không để tâm đến chuyện đó nữa, chỉ bảo chắc là họ tìm nhầm người thôi.
Nếu như thực sự là tìm cậu, vậy thì cứ đợi sau này họ quay lại rồi tính tiếp.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Thụ: Cẩu lương này thật khó nuốt trôi! Kẽo kẹt kẽo kẹt!
Về nhà rồi, bắt tay vào làm sự nghiệp thôi nào ~