Tạ Dũng cùng Văn Tùng ra sức ôm đầu chạy vắt chân lên cổ, nhưng vẫn bị đốt cho sưng vù khắp đầu khắp mặt.
Sau đó, tuy có nha hoàn và sai vặt chạy đến cứu trợ, đánh chết đàn ong dữ, nhưng hai người họ đã bị đốt đến mức không nói nên lời, tự nhiên chẳng thể tiếp tục dự tiệc, đành phải mời đại phu đến bôi thuốc chạy chữa rồi lập tức dùng xe ngựa chở về nhà.
Thừa dịp người hầu trong Tạ gia loạn thành một đoàn, Bạch Thuật đã sớm trà trộn vào giữa đám đông, lén xử lý sạch sẽ cái tổ ong kia.
Bởi vậy, đến khi có người tới xem xét nguyên nhân, họ chẳng hề thấy dấu vết tổ ong vò vẽ nào rơi trên mặt đất, chỉ lấy làm lạ không hiểu vì sao đột nhiên lại có một đàn ong hung tợn bám theo đốt hai người họ đến nông nỗi thê thảm như vậy.
Vì bên ngoài ầm ĩ hỗn loạn, Tiểu Thụ liền chạy ra ngoài nghe ngóng một vòng, sau đó quay về ghé tai Tạ Hòe Ngọc nói: “Thiếu gia, huynh không biết đâu, hai tên Tạ Dũng và Văn Tùng kia đúng là làm nhiều việc ác nên gặp quả báo. Vừa rồi ở bên ngoài chẳng biết trêu chọc phải tổ ong vò vẽ nào mà giờ bị đốt cho mặt mũi sưng vù như đầu heo, phải khiêng về rồi.”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy cũng thấy có chút buồn cười, nhưng hắn lại khẽ nhíu mày, cảm thấy chuyện này dường như quá mức trùng hợp.
Chỉ là từ lúc trở về phòng đến nay hắn vẫn luôn ở trong phòng không ra ngoài, nơi hai người kia bị ong đốt lại cách viện tử của hắn khá xa, cho dù đối phương có muốn vu oan giáng họa thì cũng chẳng thể bôi nhọ lên đầu hắn, nghĩ vậy hắn liền không để tâm nữa.
Lúc này đã là giờ Thân, Tạ Hòe Ngọc từ sáng sớm đã phải ngồi khô khan ngoài hậu viện suốt mấy canh giờ, hiện tại đã cảm thấy có chút mệt mỏi.
Hắn liền vẫy vẫy tay ra hiệu cho Tiểu Thụ lui ra ngoài, để bản thân được yên tĩnh nghỉ ngơi một lát.
“Vâng, thiếu gia.” Tiểu Thụ ngoan ngoãn khép cửa phòng lại rồi rời đi, Tạ Hòe Ngọc lúc này mới thả người nằm xuống giường.
Nằm được một chốc, hắn chợt như có cảm giác, đột ngột bật dậy nhíu mày nhìn về phía ngoài cửa sổ, trầm giọng quát: “Kẻ nào lén lút giấu đầu lòi đuôi! Bước ra đây cho ta!”
Tạ Hòe Ngọc vốn là người có ngũ quan vô cùng nhạy bén, mới nằm xuống chưa lâu hắn đã cảm nhận được một ánh mắt như có như không, chẳng biết từ góc khuất nào đang chăm chú đổ dồn về phía mình.
Ánh mắt này tựa hồ không mang theo ác ý, nhưng ở trong cái Tạ phủ đầy rẫy hiểm họa này, hắn vạn lần không thể lơ là cảnh giác, vì thế mới lập tức đứng dậy lạnh giọng chất vấn.
Chỉ một lát sau, cánh cửa sổ phía sau phòng bị đẩy ra một khe nhỏ. Tạ Hòe Ngọc nhanh tay rút từ đầu giường ra một con chuy thủy nắm chặt trong lòng bàn tay, lùi dần về phía cửa phòng, phòng hờ nếu có biến sẽ lập tức mở cửa chạy ra ngoài.
Khe cửa sổ lại mở rộng thêm một chút, từ trên mái hiên chợt thò xuống một cái đầu nhỏ quen thuộc. Bạch Thuật đang trong tư thế lộn ngược người từ trên xà nhà xuống, nghiêng đầu nhìn Tạ Hòe Ngọc, lý nhí nói: “Là… là ta…”
Tạ Hòe Ngọc: “…………”
Bạch Thuật lúc nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc vốn định tạo cho hắn một sự bất ngờ.
Nào ngờ khi nhìn thấy cậu, sắc mặt Tạ Hòe Ngọc lại không mấy vui vẻ.
“Còn không mau vào đi?” Tạ Hòe Ngọc buông chuy thủy xuống, khẽ nhíu mày nói.
Bạch Thuật lúc này mới lách người nhảy vào trong phòng, Tạ Hòe Ngọc vội vàng tiến đến đóng chặt cửa sổ lại.
“Không phải em nên ở thôn Bạch Đường sao? Sao lại xuất hiện ở nơi này?” Tạ Hòe Ngọc lại cài chặt cửa phòng, lúc này mới nghiêm túc quay sang hỏi cậu.
Bạch Thuật chưa bao giờ thấy Tạ Hòe Ngọc dùng nét mặt nghiêm nghị này đối xử với mình, trong lòng không khỏi có chút khẩn trương, ấp úng đáp: “Ta muốn cùng huynh đón tết, nên mới đến tìm huynh…”
Nghe xong lời cậu nói, ánh mắt Tạ Hòe Ngọc rõ ràng đã nhu hòa đi vài phân, nhưng giọng điệu của hắn vẫn vô cùng nghiêm khắc: “Ta đã nói hôm nay có gia yến Trung thu, không thể ở bên bồi em được. Nơi này cũng không phải là chỗ em có thể tùy tiện bén mảng đến, mau chóng trở về đi, tuyệt đối không được lưu lại đây!”
Bản thân vừa mới vất vả lặn lội tới nơi đã bị xua đuổi, lòng Bạch Thuật chợt lạnh ngắt, dâng lên một cỗi uất ức khó tả.
Hôm nay đã là đêm Trung thu, cho dù có bắt cậu đi, chẳng lẽ lại gấp gáp đến mức không thể nán lại một chút sao?
Hay là vì Tạ Hòe Ngọc vốn không giống cậu, lúc này hắn căn bản không muốn nhìn thấy cậu, việc cậu lặn lội đến đây hoàn toàn là do tự mình đa tình……
Bạch Thuật vốn là người không biết giấu giếm tâm tư, tuy không nói ra thành lời nhưng mọi tủi thân đều đã hiện rõ mồn một trên gương mặt.
Đôi mắt to tròn vốn dĩ rất sáng của cậu lúc này như phủ một tầng sương nước, đầu mũi cũng khẽ ửng hồng.
Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy dáng vẻ này của cậu thì biết ngay cậu đã bị những lời nói của mình làm cho tổn thương, lồng ngực hắn thắt lại, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
Hôm nay ngày tốt cảnh đẹp, lại là tết đoàn viên, trong lòng hắn tự nhiên cũng vô cùng nhớ nhung Bạch Thuật.
Thế nhưng tình thế ở kinh thành hiện tại vẫn vô cùng rắc rối, phức tạp, nơi này lại là Tạ gia, chỉ cần một sơ hở nhỏ khiến người khác nhìn ra manh mối thì cả hắn và Bạch Thuật đều sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
“Bạch Thuật, chuyện đàn ong vò vẽ náo loạn bên ngoài vừa rồi có phải là kiệt tác của em không?” Tạ Hòe Ngọc đột ngột đổi chủ đề.
Bạch Thuật nghe vậy liền gật đầu, thừa nhận: “Hai tên kia thật sự quá đáng giận, ta nhìn không vừa mắt nên mới ra tay dạy dỗ tụi nó một trận.”
“Ta đoán ngay mà…” Tạ Hòe Ngọc lắc đầu thở dài: “Ta biết em là vì muốn đòi lại công đạo cho ta, nhưng kinh thành này không giống thôn Bạch Đường. Nếu vì chuyện này mà em bị người ta bắt được thóp, đến lúc đó ngay cả ta cũng khó lòng bảo toàn được cho em.”
Thấy Bạch Thuật ngơ ngẩn nhìn mình, Tạ Hòe Ngọc nhìn thẳng vào mắt cậu, trịnh trọng nói: “Như em đã thấy đấy, ta ở kinh thành này chẳng hề phong quang, tự tại như lúc ở thôn Bạch Đường. Không phải chuyện gì ta cũng có thể hô mưa gọi gió theo ý mình được.”
Thấy Bạch Thuật vẫn còn dáng vẻ nửa hiểu nửa không, Tạ Hòe Ngọc đưa tay lên xoa đầu cậu, dịu dàng nói: “Nếu em ở kinh thành xảy ra chuyện gì, đừng nói là ta của hiện tại không đủ năng lực bảo vệ em. Cho dù có miễn cưỡng giữ được mạng cho em, thì giữa hai chúng ta từ nay về sau cũng tuyệt đối không còn khả năng nào nữa. Ta biết em vốn tính thích tự do, cảm thấy chỉ cần hai người ở bên nhau là đủ, những thứ khác đều không quan trọng. Nhưng ta thì khác, lòng ta đã duyệt em thì nhất định sẽ không để em phải chịu bất cứ ủy khuất nào. Ta muốn cưới em, thì phải là một cuộc hôn sự đường đường chính chính, cưới hỏi đàng hoàng.”
Ánh mắt Tạ Hòe Ngọc sáng quắc, bốn chữ “cưới hỏi đàng hoàng” thốt ra như một ngọn lửa ấm áp nện thẳng vào sâu trong tim Bạch Thuật.
“Huống hồ…” Tạ Hòe Ngọc khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười khổ: “Ta cũng có lòng tự tôn của riêng mình, có những góc khuất chật vật mà ta không hề muốn em nhìn thấy. Em nói em muốn làm đại gia nghiệp, muốn trở nên xứng đáng để có thể kề vai sát cánh cùng ta…… Mà ta…… Ta cũng muốn bản thân mãi mãi là vị Tạ công tử hào hoa phong nhã, hoàn mỹ không một tì vết trong lòng em.”
Sự nhẫn nhịn và chịu đựng của hắn ở kinh thành này, cho dù chỉ là nhất thời, hắn cũng không muốn Bạch Thuật phải chứng kiến.
“Ta hiểu rồi……” Bạch Thuật gật gật đầu.
Nghe Tạ Hòe Ngọc bộc bạch đến mức này, Bạch Thuật cuối cùng mới thực sự thấu hiểu cho nỗi lòng của hắn.
Nghĩ lại khoảng thời gian trước đây khi cậu còn nghèo túng nhất, phải sống trong căn nhà tranh rách nát đến một chiếc giường đệm ra hồn cũng không có, cậu cũng từng cảm thấy tự ti và xấu hổ không muốn cho Tạ Hòe Ngọc biết đó sao.
Cậu luôn cảm thấy bản thân mình chưa đủ tốt, muốn bản thân phải nỗ lực nhiều hơn nữa mới xứng đáng với Tạ Hòe Ngọc, không ngờ đối phương cũng mang tâm tư y hệt như cậu, chỉ muốn phơi bày những khía cạnh tốt đẹp nhất của mình ra trước mặt người thương mà thôi.
“Xin lỗi…… Thật sự là ta đã quá tự tiện rồi.” Bạch Thuật cúi đầu nhận lỗi.
Sự xuất hiện đột ngột của cậu lần này đã vô tình vạch trần tất cả những điều mà Tạ Hòe Ngọc bấy lâu nay vẫn luôn cố gắng che giấu, thậm chí suýt chút nữa còn làm hỏng kế hoạch của hắn, hèn chi sắc mặt của hắn lại khó coi đến thế.
Nhìn thấy dáng vẻ hối lỗi của Bạch Thuật, cõi lòng Tạ Hòe Ngọc mềm nhũn thành một dải, bao nhiêu lời trách mắng định thốt ra thảy đều tan biến sạch sẽ, hắn chỉ đành thở dài nói: “Đằng nào em cũng đã đến rồi, cứ ở lại đây qua đêm nay đi. Sáng sớm mai em phải lặng lẽ rời khỏi đây, ngàn vạn lần đừng để người của Tạ gia phát hiện, vài ngày nữa ta xử lý xong việc sẽ lập tức trở về.”
Nghe thấy đêm nay mình được phép lưu lại, chút muộn phiền trong lòng Bạch Thuật lập tức bay biến sạch sẽ, trên mặt cậu lại rạng rỡ nụ cười: “Chỉ cần được ở lại đêm nay là tốt rồi, đêm Trung thu ta vốn nên ở bên cạnh huynh đoàn đoàn viên viên mới phải.”
“Em đấy……” Tạ Hòe Ngọc bất dĩ nhéo nhẹ lên mũi Bạch Thuật một cái: “Em mà gặp phải người khác, không chừng đã bị người ta lừa gạt đến mức bán mình rồi cũng nên……”
“Ai dám gạt ta chứ?” Bạch Thuật nghiêm túc phản bác: “Nếu ta bị lừa thì đó là do ta tự nguyện, còn kẻ nào dám cả gan dùng mưu hèn kế bẩn gạt ta, ta sớm đã đánh cho hắn đến mức mẫu thân hắn cũng nhận không ra rồi.”
Tạ Hòe Ngọc: “……”
Nghiêm túc nghĩ kỹ lại thì đúng là như vậy thật…… Thân thủ bực đó của Bạch Thuật, quả thực không phải là hạng người mà kẻ khác có thể tùy tiện bắt nạt.
Sau khi hai người đã giãi bày hết khúc mắc, bầu không khí trong phòng lại trở nên ngọt ngào, hòa hợp như ngày thường.
Bạch Thuật bắt đầu đem những chuyện mình tai nghe mắt thấy dọc đường kể lại một lượt cho Tạ Hòe Ngọc nghe.
Đến đoạn cậu kể mình phải vào nghỉ chân ở chốn thanh lâu, sắc mặt Tạ Hòe Ngọc lập tức cứng đờ, hắn im lặng bưng chén trà trên bàn lên hớp một ngụm lớn để che giấu sự mất tự nhiên.
“Ta cũng là lần đầu tiên được mở mang tầm mắt ở cái nơi như thế.” Bạch Thuật nói tiếp: “Ai mà ngờ được nước trà ở nơi đó lại bị hạ dược chứ.”
Nhìn thấy sắc mặt Tạ Hòe Ngọc lúc này đã đen như đáy nồi, Bạch Thuật vô cùng biết thời biết thế vội vàng bổ sung thêm: “Sau khi uống chén trà đó xong, ta chỉ cảm thấy khắp người khô nóng khó chịu, liền đuổi vị ca nhi hầu hạ kia ra ngoài rồi tự mình nằm xuống ngủ. Có điều chẳng hiểu sao khi nằm trên giường, trong đầu ta thảy đều là hình bóng của huynh thôi.”
Cậu vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt Tạ Hòe Ngọc. Tạ Hòe Ngọc không kìm được mà sặc một cái, phun sạch ngụm nước trà đang ngậm trong miệng ra ngoài.
Hắn vội vàng đặt chén trà xuống, máu nóng trong người không ngừng cuộn trào, chỉ cảm thấy thứ tà dược kia dường như không phải do Bạch Thuật uống, mà là chính hắn vừa mới uống vào vậy.
Mất một lúc lâu sau, Tạ Hòe Ngọc mới bình ổn lại được tâm tình, trầm giọng nói: “Em không bị chịu thiệt là tốt rồi, những nơi tàng ô nạp cấu đó cái gì cũng có, thủ đoạn bỉ ổi tầng tầng lớp lớp, sau này vạn lần không được bén mảng đến nữa.”
Bạch Thuật gật đầu, chủ động đưa tay ra mười ngón đan chặt lấy tay hắn, nhẹ giọng nói: “Ta đã biết đó là nơi nào rồi thì tự nhiên sẽ không thèm đến nữa. Hơn nữa loại chuyện đó, ta đương nhiên là chỉ muốn làm cùng một mình huynh thôi.”
Tạ Hòe Ngọc: “……”
Nghĩ đến việc Bạch Thuật đêm nay còn phải ngủ lại trong phòng mình……
Tạ Hòe Ngọc đột nhiên cảm thấy bản thân dường như có chút không ổn.
Hắn nghiêng đầu nhìn sang Bạch Thuật, chỉ thấy mới có vài ngày không gặp mà trông cậu dường như lại càng thêm tuấn tú, động lòng người.
Đôi mắt cậu vốn đã to tròn, lúc này nhìn hắn lại càng thêm long lanh chứa chan tình ý, còn có cả bờ môi hồng nhuận kia nữa……
Tạ Hòe Ngọc bất giác vươn tay ra……
“Thiếu gia!” Ngoài phòng đột nhiên vang lên tiếng gọi của Tiểu Thụ.
Tạ Hòe Ngọc giật mình ho khan một tiếng, vội vàng rụt tay về, ngồi ngay ngắn lại rồi nói: “Có chuyện gì? Vào đây nói.”
Tiểu Thụ đẩy cửa bước vào, một chân mới vừa bước qua ngưỡng cửa liền sững sờ tại chỗ, ngay sau đó lập tức xoay người đóng sầm cửa lại.
“Cậu… cậu cậu cậu……” Tiểu Thụ trố mắt nhìn người trước mặt, quả thực chính là Bạch tiểu ca nhi không sai vào đâu được: “Thiếu gia, gan huynh to bằng trời rồi, thế mà lại dám đem cả Bạch tiểu ca nhi về Tạ phủ để kim ốc tàng kiều!”
Tạ Hòe Ngọc: “……”
Vì lỡ miệng nói ra suy nghĩ thật trong lòng, Tiểu Thụ vội vàng lấy tay bịt chặt miệng lại, nhìn kỹ sắc mặt thiếu gia nhà mình một lượt rồi mới e dè bẩm báo: “Thiếu gia, Đại hoàng tử điện hạ đến rồi. Hắn còn mang theo cả một đội vệ binh, nói là có ác tặc chạy trốn vào khu vực này, nghi ngờ đã xông vào trong phủ chúng ta, vì để bảo đảm an toàn cho mọi người nên muốn tiến hành lục soát từng viện một.”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền chau mày, không biết đối phương rốt cuộc là đang muốn giở trò quỷ gì.
“Ngoài Tạ gia ra, hắn còn lục soát phủ đệ nào khác không?” Tạ Hòe Ngọc hỏi.
“Có ạ.” Tiểu Thụ gật đầu đáp: “Nghe nói phủ đối diện vừa mới bị lục soát xong.”
Nếu phủ đối diện cũng bị lục soát, chứng tỏ lần này đối phương đến đây không phải là cố ý nhắm vào một mình hắn.
Chẳng lẽ phụ cận nơi này thực sự có ác tặc xuất hiện sao? Tạ Hòe Ngọc thầm nghĩ.
Thế nhưng Triệu Diễn từ trước đến nay vốn là kẻ ham ăn lười làm, vào một ngày tết đoàn viên thế này mà lại chịu thân hành ra ngoài quản chuyện bao đồng sao? Việc này thực sự có điểm kỳ lạ.
Hắn còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì Triệu Diễn đã dẫn theo người lục soát đến gần viện tử của hắn.
“Vào bên trong xem thử!” Giọng gã từ bên ngoài truyền vào vô cùng rõ ràng.
Bạch Thuật rùng mình một cái, cậu lập tức nhận ra chủ nhân của giọng nói này, tên kia e là đang vì cậu mà đến!
“Cái này…… Hắn chỉ sợ là tới bắt ta……” Bạch Thuật vội vàng nói.
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy chân mày càng nhíu chặt hơn, lúc này hắn cũng không có thời gian để gặng hỏi xem cậu và Triệu Diễn đã xảy ra xích mích gì mà lại rước lấy rắc rối lớn như thế này.
Hiện tại Triệu Diễn đã đứng ngay ngoài cửa viện, xung quanh chắc chắn cũng đã bị vệ binh vây kín như nêm cối. Bạch Thuật cho dù thân thủ có cao cường đến mấy thì lúc này muốn chạy trốn mà không bị phát hiện cũng là chuyện không tưởng.
“Em mau đổi bộ y phục này đi.” Tạ Hòe Ngọc vừa nói vừa nhanh chóng lục trong tủ ra một chiếc áo ngoài màu xanh đen ném cho Bạch Thuật, sau đó sai Tiểu Thụ ra ngoài canh cửa, ứng phó trước.
Bộ y phục kia là đồ hắn mặc từ vài năm trước, kích cỡ nhỏ hơn hiện tại một chút, Bạch Thuật mặc vào chắc hẳn sẽ vừa vặn.
Bạch Thuật đón lấy y phục, lập tức lách người ra sau bức bình phong để thay đồ.
Bộ y phục kia được may bằng chất liệu tơ lụa thượng hạng, màu sắc tươi mát tố nhã, ngay phần cổ áo còn được thêu hoa văn nhành lan vô cùng tinh xảo.
Đến khi Bạch Thuật từ sau bình phong bước ra, Tạ Hòe Ngọc lại đưa tay gỡ dải băng buộc đầu trên trán cậu xuống. Lúc này nhìn lại, đứng trước mặt hắn rõ ràng là một vị giai công tử thanh tú lịch lãm, trông hệt như một vị ca nhi được nuôi nấng trong nhung lụa của một gia tộc quyền quý nào đó ở kinh thành, nửa điểm quê mùa, chất phác của thôn quê trước đây đều đã hoàn toàn biến mất sạch sẽ.
Lúc này, Triệu Diễn đã nghênh ngang dẫn theo người tiến vào trong viện tử của Tạ Hòe Ngọc.
Đi đến trước phòng hắn, Tiểu Thụ liền bước lên hành lễ, cung kính nói: “Bái kiến Đại hoàng tử điện hạ, Đại hoàng tử điện hạ vạn an. Thiếu gia nhà ta hiện tại vẫn còn đang nghỉ ngơi. Ngoại trừ căn phòng này ra, các gian phòng khác xin mời các vị tướng sĩ cứ tự nhiên tra xét.”
Triệu Diễn nheo mắt lại, đánh giá gã sai vặt thấp gầy mới khoảng mười ba mười bốn tuổi trước mặt một lượt.
Tên nhóc này tuy mở miệng ra là một điều kính ngữ, hai điều kính ngữ, nhưng trong ánh mắt hiển nhiên chẳng có chút nào là thực tâm kính trọng gã, mà hoàn toàn chỉ đang làm theo mệnh lệnh của chủ tử hắn mà thôi.
Chỉ là một tên nô tài hèn mọn mà cũng dám dùng thái độ này nói chuyện với gã, đúng là chủ nào tớ nấy, đáng ghét y như tên Tạ Hòe Ngọc kia vậy! Triệu Diễn khẽ nhếch mép cười lạnh.
Gã kỳ thực cũng không cho rằng kẻ mình cần tìm lại đang trốn trong phòng của Tạ Hòe Ngọc, nhưng vì bản thân vốn đã nhìn Tạ Hòe Ngọc không thuận mắt từ lâu, nên gã lại càng muốn nhân cơ hội này ba hoa một phen để tìm hắn gây phiền phức.
Thế là Triệu Diễn liền hừ lạnh một tiếng, cao giọng nói: “Thiếu gia nhà ngươi thật là lớn gan, một vị hoàng tử như ta đã đích thân tới đây rồi mà hắn còn dám đóng chặt cửa không ra nghênh tiếp. Ta thấy trong lòng hắn có quỷ thì có, tên ác tặc kia tám phần là đang được hắn che giấu ở ngay trong căn phòng này rồi.”
Nói đoạn, gã vẫy tay ra hiệu cho một toán binh lính phía sau, ra lệnh: “Đi vào, lục soát kỹ cho ta!”
Cửa phòng của Tạ Hòe Ngọc vốn không cài then, đám binh lính có được lệnh của Đại hoàng tử liền thô bạo đẩy Tiểu Thụ sang một bên, thẳng chân đạp bay cánh cửa phòng ra.
Bạch Thuật lúc này vẫn đang ở ngay trong phòng! Trên trán Tiểu Thụ lập tức rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, nếu như Bạch tiểu ca nhi thực sự là kẻ mà Đại hoàng tử đang ráo riết truy bắt, vậy thì thiếu gia nhà cậu lần này coi như xong đời rồi.