Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 62

  Hôm sau, tại Tạ gia tổ chức tiệc Trung thu, trong phủ bày đến mười mấy bàn tiệc.

Tất cả các chi thứ và thân tộc của Tạ gia đều có mặt đông đủ, ngồi chật kín các bàn, thậm chí còn phải kê thêm hai bàn nữa mới đủ chỗ.

Tạ Bá gia cùng tộc trưởng và các bậc huynh đệ trong tộc ngồi ngay ngắn ở chính sảnh, đang cao đàm hùng biện về sự phát triển của Tạ gia năm nay.

Lâu thị thì diện một bộ y phục mới tinh, tóc cài đầy nam châu quý giá, gương mặt rạng rỡ hớn hở ngồi ở hậu viện.

Xung quanh mụ vây kín các nữ quyến của Tạ gia, ai nấy đều ra sức nịnh bợ, tâng bốc.

Có người còn hết lời ca ngợi dung mạo của mụ, bảo rằng dù đã qua tuổi tứ tuần nhưng trông vẫn trẻ trung, thanh lệ như phụ nữ đôi mươi.

Lâu thị nghe vậy, tuy ngoài mặt cố giữ vẻ điềm nhiên nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý, thỏa mãn.

Mụ vốn không phải người có nhan sắc tuyệt diễm, năm xưa khi còn là khuê nữ ở Lâu gia, nhan sắc cũng chỉ xếp hàng thứ ba, thứ tư.

Nhưng từ khi gả vào phủ Tạ Bá gia, được hưởng vinh hoa phú quý, mụ đã không tiếc đổ đống bạc tiền vào việc chăm chút cho gương mặt này.

Những năm qua, dù tuổi tác mỗi năm một tăng nhưng gương mặt Lâu thị lại chẳng thấy già đi, trái lại còn thêm vài phần quý phái, mặn mà, so với lúc mới xuất giá còn đẹp hơn mấy phần, kéo giãn khoảng cách với mấy người tỷ muội cùng tuổi năm xưa.

Tạ Hòe Ngọc và Tạ Kỳ lúc này cũng đang ở hậu viện, hai người ngồi hai góc riêng biệt, vừa để gã sai vặt hầu hạ vừa trò chuyện với tộc nhân.

Trước đó bọn họ đã vào chính sảnh thỉnh an các bậc trưởng bối, giờ ra hậu viện cũng là do Lâu thị cho gọi.

Bởi vì hôm nay ngoài người trong tộc Tạ gia, còn có một số gia tộc thân thiết dẫn theo con cái đến dự, nhân cơ hội này cho đám hậu bối tiếp xúc, qua lại với nhau.

Một mặt là để nam tử cùng thế hệ kết giao tình nghĩa, mặt khác, nếu có đôi nam nữ nào hợp tính hợp nết, gia thế môn đăng hộ đối thì trưởng bối cũng tiện bề mai mối, se duyên.

Tạ Kỳ hôm nay ăn vận vô cùng xa hoa, riêng bộ y phục bằng gấm dệt hoa trên người gã đã đáng giá nghìn vàng.

Gã ngồi giữa yến tiệc, có hai nha hoàn hầu hạ bên cạnh, thỉnh thoảng lại có người dắt theo vãn bối nhà mình tiến lên chào hỏi.

Lúc này, xung quanh Tạ Kỳ đã vây quanh không ít con em trẻ tuổi trong tộc, ngay cả những ca nhi, cô nương có chút nhan sắc cũng góp mặt.

Trong đó có không ít gương mặt quen thuộc, những năm trước vốn hay đến hàn huyên với Tạ Hòe Ngọc, thế nhưng lúc này họ lại chỉ vây quanh Tạ Kỳ xu nịnh, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm ngó ngàng tới Tạ Hòe Ngọc.

“Một lũ cỏ đầu tường, bọn tiểu nhân vô sỉ!” Tiểu Thụ đứng bên cạnh châm trà cho Tạ Hòe Ngọc, nhỏ giọng lầm bầm đầy bất bình.

“Tiểu Thụ, cẩn ngôn thận hành.” Tạ Hòe Ngọc gõ gõ ngón tay xuống bàn: “Ta và bọn họ vốn chẳng có tình cảm gì, năm xưa họ nịnh bợ ta chẳng qua là vì mưu cầu lợi ích cho bản thân. Giờ thấy ta thất thế, họ lạnh nhạt cũng là lẽ thường tình, không cần bận tâm làm gì.”

Tạ Hòe Ngọc mặc một bộ xiêm y màu đen, tay khẽ lay chiếc quạt xếp, một mình ngồi trong đình hóng mát ở hậu viện, xung quanh không một bóng người.

Y phục của hắn tuy tinh xảo nhưng không hề xa hoa, nếu đặt cạnh Tạ Kỳ thì có phần mộc mạc hơn nhiều.

Thế nhưng dung mạo và phong độ của hắn lại vượt xa Tạ Kỳ, nên dẫu có đứng một mình cũng không hề bị lép vế.

Chỉ tiếc là trong mắt các tộc nhân Tạ gia, những thứ đó không phải điều mấu chốt. Tạ Hòe Ngọc tài học, phẩm hạnh có tốt đến đâu đi nữa nhưng không có mẫu tộc quyền thế chống lưng thì chung quy vẫn thua Tạ Kỳ một bậc.

Chẳng thế mà hắn mới bị người ta đẩy đến tận vùng nông thôn hẻo lánh phía nam đó sao.

Ngồi được một lát, từ phía xa có một bóng người quen thuộc đang mặc bộ xiêm y màu xanh tuyết bước lại gần.

Người nọ mặt trắng như ngọc, gương mặt đầy đặn, đôi mắt đào hoa sáng ngời như chứa đựng tình ý, giữa trán có một nốt dựng chí hồng nhuận, ngũ quan giống Tạ Hòe Ngọc đến sáu phần.

Người này chính là Tạ Lăng, bào đệ của Tạ Hòe Ngọc, mấy tháng không gặp, vóc dáng cậu ta dường như cao lên một chút, trông càng thêm phần thanh tú, động lòng người.

Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy từ xa liền đứng dậy bước tới.

Tạ Lăng vừa nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc thì thoáng khựng lại một chút, sau đó liền cúi đầu nói: “Hóa ra là đại ca đã về, lâu rồi không gặp.” Thái độ của cậu ta mang theo vài phần xa cách.

Tạ Hòe Ngọc đánh giá Tạ Lăng một lượt, nhận thấy cậu ta so với mấy tháng trước hình như có phần gầy yếu, mảnh mai hơn. Hai nha hoàn đi theo bên cạnh cũng không phải những người quen thuộc trước đây, mà đã đổi thành hai nữ tử có dung mạo diễm lệ, hắn không khỏi nhíu mày.

“Tạ Lăng, đệ đi theo ta một lát, ta có chuyện muốn nói.” Tạ Hòe Ngọc bảo.

Tạ Lăng nghe vậy liền có chút rụt rè liếc nhìn về phía Lâu thị, nói: “Chuyện này…… Hay là để đệ đi xin phép mẫu thân trước đã?”

Nói chuyện với chính huynh trưởng ruột thịt của mình mà còn phải xin phép mẫu thân, dáng vẻ nhút nhát này của Tạ Lăng khiến Tạ Hòe Ngọc trong lòng rất mực bất mãn. Nhưng nghĩ đến tình cảnh khó khăn của cậu ta ở Tạ gia, hắn cũng không trách mắng gì, chỉ bảo: “Vậy ta đi cùng đệ.”

Hai người cùng bước đến trước mặt Lâu thị, mụ đưa mắt nhìn Tạ Lăng vài cái, trước mặt các tộc nhân cũng không tiện làm khó, liền phẩy tay cho phép hai người tự đi.

Được lời như cởi tấm lòng, Tạ Lăng mới dám đi theo Tạ Hòe Ngọc hướng về phía khu vườn bên cạnh.

Vừa vào đến trong vườn, Tiểu Thụ liền đứng chắn ngay ở cửa, ngăn hai nha hoàn kia ở bên ngoài: “Thiếu gia nhà ta đã lâu không gặp bào đệ, trong lòng vô cùng nhung nhớ. Cứ để hai người bọn họ đơn độc trò chuyện bên trong, chúng ta chớ nên vào quấy rầy.”

Hai nha hoàn dù không cam lòng nhưng cũng chẳng dám xông vào, đảo mắt nhìn nhau một hồi rồi đành đứng im chịu trận ở cửa chờ đợi.

Đợi đến khi trong vườn chỉ còn lại hai anh em, Tạ Hòe Ngọc mới lên tiếng: “Tạ Lăng, mấy tên tùy tùng hầu hạ bên cạnh đệ trước đây đâu rồi?”

Tạ Lăng nghe hỏi thì ánh mắt có chút né tránh, sợ hãi đáp: “Mẫu thân…… Mẫu thân bảo bọn họ thô kệch, không đủ khí độ, nên đã đuổi đi làm việc quét dọn, gánh nước ở gian ngoài rồi. Còn hai người này là do đích thân mẫu thân tuyển chọn cho đệ, dung mạo xuất chúng lại có tài tình, nói là để sau này đệ xuất giá có thể mang theo bên mình.”

“Vậy mà đệ cũng cam chịu gật đầu đồng ý? Thật là hồ đồ!” Tạ Hòe Ngọc chỉ biết thất vọng lắc đầu vì đứa em bất lực: “Ngày mai đệ hãy tìm đại một cái cớ nào đó để đuổi bọn họ đi, rồi đón những người cũ từng hầu hạ đệ quay lại. Bọn họ đều là người cũ do mẫu gia đưa tới, đệ phải biết trọng dụng bọn họ mới đúng. Chỉ là sau chuyện này, họ khó tránh khỏi có chút khoảng cách với đệ, ta sẽ đưa cho đệ một ít ngân lượng, đệ cầm lấy mà trấn an bọn họ chu đáo.”

Tạ Lăng nghe xong thế nhưng không đáp lời, chỉ cúi gầm mặt xuống, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử.

Tạ Hòe Ngọc thấy cậu ta như vậy liền lên tiếng thúc giục.

Tạ Lăng lúc này mới cắn răng nói: “Chuyện này là việc riêng trong viện của đệ, đệ thấy người mẫu thân đưa tới cũng rất tốt, người cũng là vì muốn tốt cho đệ thôi, xin đại ca đừng can thiệp vào nữa.”

Tạ Hòe Ngọc không ngờ cậu ta lại thốt ra những lời như vậy, sắc mặt hắn lập tức đanh lại, nghiêm giọng bảo: “Đệ tưởng người đàn bà đó có lòng tốt mà cài cắm hai tên nha hoàn này bên cạnh đệ sao? Nếu là con đẻ của bà ta, bà ta đời nào lại làm như thế. Đệ đã sắp đến tuổi cài trâm, cũng tới lúc bàn chuyện cưới hỏi rồi, bên người lại nuôi nha hoàn mạo mỹ thế này, bà ta tính toán cái gì, chẳng lẽ đệ lại không biết?”

“Đệ là đích trưởng tử của Tạ gia, chuyện cưới xin sau này cũng phải do cha làm chủ, chuyện của đệ thì đại ca biết cái gì mà nói.” Tạ Lăng cự tuyệt: “Đệ dù sao cũng chỉ là một ca nhi, cha căn bản có bao giờ đặt đệ vào trong mắt đâu. Hôn sự của đệ sau này đều do một tay mẫu thân định đoạt, nếu chọc bà ta không vui, đệ còn chẳng biết cuộc sống sau này của mình sẽ ra sao nữa.”

“Giờ đây ngay cả Tạ Vân, đứa con thứ nhỏ tuổi hơn đệ cũng đã được định thân rồi, vậy mà mẫu thân lại cứ chậm chạp không chịu thu xếp hôn sự cho đệ……” Tạ Lăng nghẹn ngào một chút rồi nói tiếp: “Chẳng phải đều tại vì đại ca lúc nào cũng đối đầu với bà ta, nên bà ta mới giận cá chém thớt lên đầu đệ đó sao. Nếu đại ca thực sự vì đệ, thì sau này tốt nhất đừng quan tâm đến đệ nữa, có như vậy mẫu thân mới chịu chọn cho đệ một mối hôn sự tốt.”

Nói xong, Tạ Lăng liền xoay người bỏ đi, không thèm quay đầu lại nhìn Tạ Hòe Ngọc lấy một cái.

Tạ Hòe Ngọc nhìn theo bóng lưng Tạ Lăng rời đi, ánh mắt thâm trầm, khẽ lắc đầu ngao ngán.

Bào đệ này thật sự đã khiến hắn quá đỗi thất vọng rồi.

Bọn họ vốn cùng một mẹ sinh ra, là mối quan hệ môi hở răng lạnh, một người tổn hại thì người kia cũng chẳng thể yên, một người vinh hiển thì người kia mới được nhờ.

Dù cho Tạ Lăng có khom lưng uốn gối trước Lâu thị đi chăng nữa, thì dựa vào thân phận đích tử của cậu ta, Lâu thị cũng tuyệt đối không đời nào tìm cho cậu ta một tấm chồng tốt, nhằm đề phòng cậu ta ngày sau có thế lực lại quay sang làm trợ thủ đắc lực cho Tạ Hòe Ngọc.

Mấy năm nay Lâu thị giam lỏng Tạ Lăng ở trong phủ, không cho cậu ta đọc sách thánh hiền, suốt ngày chỉ bắt học đàn, học vẽ, học mấy thứ thơ ca học đòi văn vẻ.

Giờ xem ra âm mưu của mụ ta quả thực đã có hiệu quả, thành công nuôi dạy một đứa trẻ ngoan ngoãn của Tạ gia thành ra nông nỗi này.

Tiểu Thụ từ ngoài cửa bước vào, nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc liền nói: “Thiếu gia, Lăng thiếu gia đi rồi…… Ngài……”

“Không sao……” Tạ Hòe Ngọc xua xua tay: “Đi thôi, chúng ta trở lại hậu viện.”

Dù Tạ Lăng đối với Tạ Hòe Ngọc tuyệt tình, nhưng Tạ Hòe Ngọc không thể nhẫn tâm bỏ mặc cậu ta được.

Khi mẫu thân qua đời Tạ Lăng tuổi còn quá nhỏ, tâm trí chưa vững vàng, dễ bị người ta dắt mũi cũng là điều dễ hiểu, dẫu sao cậu ta cũng là bào đệ ruột thịt của hắn, hắn vẫn nên để mắt trông nom cậu ta nhiều hơn một chút.

·

Bạch Thuật thức dậy sau một giấc ngủ dài, chỉ cảm thấy khắp người đầm đìa mồ hôi, y phục dính chặt vào da thịt.

Bất quá sau khi xuất được trận mồ hôi này, cảm giác khó chịu trong người cậu liền tan biến, cả cơ thể lanh lẹ, tinh thần phấn chấn hẳn lên, cậu liền tung chăn bật dậy khỏi giường.

“Công tử…… Ngài đã tỉnh chưa?” Ca nhi kia ở bên ngoài khẽ gõ cửa hỏi.

Vì Bạch Thuật đã dặn không được làm lộ thân phận của mình, nên khi ở bên ngoài, ca nhi kia vẫn gọi cậu là công tử.

Bạch Thuật lên tiếng đáp một tiếng, liền thấy ca nhi kia đẩy cửa bước vào.

“Mời ngài dùng chút điểm tâm sáng cho ấm bụng.” Ca nhi kia vừa nói, vừa nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ hoài nghi của Bạch Thuật đang dán vào bát cháo liền vội thanh minh: “Ngài cứ yên tâm, lần này tuyệt đối không có bỏ thứ gì vào đâu. Đây là cơm canh do chính bọn ta tự chuẩn bị để ăn sáng mà thôi.”

Bạch Thuật lúc này mới yên tâm gật đầu, bưng bát cháo lên ăn sạch. Ăn xong, cậu liền hỏi: “Ở đây có nước ấm để tắm gội không?”

Hiện tại cậu rất muốn tắm rửa một trận thật sạch sẽ, rồi thay một bộ y phục khác.

“Có chứ.” Ca nhi kia đáp, liền xoay người ra khỏi phòng, sai người mang nước ấm lên. Sau đó y liền vén tay áo lên, tinh nghịch bảo: “Để nô gia hầu hạ tiểu ca nhi tắm gội nha.”

Bạch Thuật nhớ tới lời dặn dò kỹ lưỡng của Tạ Hòe Ngọc trước khi đi, liền nói với ca nhi kia: “Một mình ta tự làm được rồi, ngươi lui ra ngoài đi.”

Ca nhi kia: “……”

Y rõ ràng đã biết thừa thân phận ca nhi của Bạch Thuật rồi, bản thân y cũng chẳng thể giở trò gì được, vậy mà không ngờ đối phương vẫn giữ thái độ cảnh giác, cẩn trọng đến như vậy.

Nhưng vì Bạch Thuật đã lên tiếng đuổi người, y cũng không tiện mặt dày ở lại lâu.

Chờ y khép cửa bước ra ngoài, Bạch Thuật liền cởi bỏ y phục, bước vào trong bồn tắm, thoải mái ngâm mình giặt giũ một trận bằng nước ấm.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, ăn vận chỉnh tề xong xuôi, cậu mới lại tìm đến ca nhi kia để nói chuyện: “Ta phải đi rồi, ngươi tính tiền phòng cho ta đi. Sẵn tiện cho ta hỏi, phủ Tạ Bá tước ở kinh thành này nằm ở hướng nào vậy?”

Ca nhi kia nghe xong thì không khỏi kinh ngạc, không ngờ vị ca nhi này lại có mối liên hệ với phủ Tạ Bá tước.

Vị tiểu công tử Tạ Kỳ của Tạ gia trước đây vốn là khách quen của ngõ Thiền Hoa này, có điều sau đó lão Bá gia sai người đến canh giữ nghiêm ngặt nên gã không còn dám bén mảng tới cửa nữa. Nhưng Tạ gia ở kinh thành vốn là hộ gia đình có tiếng tăm lừng lẫy, cho nên dẫu có là hạng kỹ tử như y thì cũng biết được đại khái phương vị.

Thế là, ca nhi kia liền chỉ một hướng đại khái cho Bạch Thuật, để cậu tự mình đi tìm.

Đến lúc tính tiền, y đã tự mình làm chủ miễn tiền phòng cho Bạch Thuật, chỉ thu tiền bữa cơm tối qua cùng tiền nước ấm tắm gội sáng nay. Nhưng dẫu có giảm trừ như vậy, hóa đơn tính ra vẫn ngốn hết mười tám lượng bạc.

Ở huyện thành, một gian phòng thượng hạng tính ra cũng chỉ mất có năm lượng, trên phủ thành giá cả có đắt đỏ hơn thì một gian thượng phòng cũng chẳng quá tám lượng.

Cậu cứ nghĩ kinh thành dù vật giá có đắt đỏ đến mấy, ở một đêm cộng thêm tiền rượu thịt, ca vũ thì cùng lắm ba mươi lượng bạc là đã kịch trần rồi, nào ngờ đâu bản thân lại vô tình biến thành kẻ ngốc để người ta bóp chẹt.

Mười tám lượng bạc này còn chưa tính đến tiền phiêu tư, Bạch Thuật rõ ràng chẳng làm cái vẹo gì cả mà số tiền mang theo bên mình đã bị vơi đi một khoản lớn, cậu thầm cảm thán cái chốn thanh lâu này đúng là nơi kiếm tiền quá mức dễ dàng, hèn gì trên con phố này lại mọc lên nhiều lầu xanh đến thế.

Ca nhi kia nhìn thấy biểu cảm của Bạch Thuật thì che miệng cười khúc khích: “Tiểu ca nhi đệ không phải nam tử, nên tự nhiên không biết nam tử ở vào những chuyện thế này là thích vung tiền như rác nhất. Có những vị khách thu nhập chẳng đáng là bao, ở nhà mỗi tháng còn keo kiệt không nỡ đưa cho vợ con nổi một lượng bạc. Ấy thế mà một khi đã bước chân ra đây ăn tranh hoa tửu, là sẵn sàng vung tay tiêu tốn đến cả trăm lượng như chơi đấy.”

Tiền đã tiêu rồi thì Bạch Thuật cũng không thèm kỳ kèo bớt một thêm hai làm gì, tránh làm khó cho ca nhi kia. Cậu liền móc tờ ngân phiếu trăm lượng đưa qua, rồi nhận lại hai mươi lượng bạc thối.

Kể từ khoản chi này, trên người cậu lúc này chỉ còn lại có hơn ba mươi lượng bạc lẻ, tính toán phải để dành lại một khoản làm tiền đi thuyền đường về, thành ra số tiền tiêu pha lúc này bỗng chốc trở nên eo hẹp, chẳng thấm vào đâu.