Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 61

 

“Ta mệt rồi, muốn ngủ. Không cần ngươi hầu hạ.” Bạch Thuật không kiên nhẫn nói.

Thấy thái độ Bạch Thuật lãnh đạm, ca nhi kia sửng sốt một chút, nhưng y lại nghĩ, nam nhân ngoài miệng thì nói không muốn, nhưng nếu làm cho hắn thoải mái rồi, kiểu gì chẳng nếm mùi bén vị.

Vì thế y cười nhạt một tiếng, định tiếp tục tiến lên, lại phát hiện cổ tay mình bị một lực đạo cực lớn giữ chặt, khiến y không thể động đậy.

Bạch Thuật lúc này cũng rất bực bội, trên người cậu vốn đã không thoải mái, cậu sai vặt này còn cứ sán lại gần, một mực đòi đấm bóp cho bằng được, thật sự là nhiệt tình quá mức.

Cậu lại nghĩ tới sơn trang mình sắp mở, sau này tuyển gia nhân nhất định phải định ra quy củ, còn phải để cho khách khứa có không gian riêng tư, bằng không cứ nhiệt tình thái quá như thế này lại phản tác dụng khiến người ta phát phiền.

Nhưng cậu sai vặt này cũng thật kỳ lạ, Bạch Thuật đã cự tuyệt như thế rồi mà y vẫn không chịu từ bỏ ý định.

Bạch Thuật giữ chặt một bàn tay của y, bàn tay còn lại của y cũng chẳng chịu để yên, lập tức luồn vào vạt áo của Bạch Thuật, cả người cứ thế dán tới.

Đến nước này thì dẫu Bạch Thuật có ngốc đến mấy cũng nhận ra điểm bất thường.

Cậu nghiêng người, quật mạnh một cái ném ca nhi kia xuống đất, rồi vặn ngược hai tay y ra sau lưng, khiến y đau đớn kêu thảm một tiếng.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Bạch Thuật cố nén sự khó chịu trong cơ thể, nghiêm giọng thẩm vấn ca nhi kia.

“Công tử tha mạng…… Công tử tha mạng!” Ca nhi kia không ngờ bản thân chỉ muốn hầu hạ đối phương một chút mà lại khiến người này phản ứng dữ dội đến vậy.

Thấy ánh mắt Bạch Thuật hơi nheo lại đầy vẻ xét nét nhìn mình, ca nhi kia vội vàng bổ sung: “Cũng không phải ta muốn giở trò gì, mà nơi này vốn là thanh lâu. Nam tử tới đây đều là cùng ca nhi hành chuyện đó, công tử đã vào phòng, ta liền nghĩ ngài cũng như vậy, vừa rồi cũng chỉ là muốn hầu hạ công tử chu đáo mà thôi.”

Y dẫu chưa nói rõ chuyện đó là chuyện gì, nhưng Bạch Thuật lúc này cũng đã nghe ra tư vị.

Trước kia ở thôn Bạch Đường, cậu đã nghe các thôn dân bàn tán ngoài bờ ruộng về chốn lầu xanh nơi phố thị.

Họ bảo thanh lâu là chốn nhân gian cực lạc, nữ tử và ca nhi trong đó ai nấy đều đa tình mạo mỹ, khiến người ta vô cùng ao ước.

Nghe thì nghe vậy chứ Bạch Thuật rốt cuộc chưa từng tận mắt chứng kiến, không ngờ lần này bản thân sơ sẩy một chút lại đâm đầu vào đúng chốn thanh lâu.

Cậu nhìn ca nhi trước mắt một cái rồi mới buông người ra.

Ca nhi kia đứng dậy, xoa xoa cổ tay bị Bạch Thuật vặn đến đỏ ửng, đôi mắt đẫm lệ lấp lánh liếc nhìn Bạch Thuật, dáng vẻ như khóc như than, quả thực cũng có vài phần tư sắc.

Bất quá trong quan niệm của Trùng tộc, việc kết hợp và sinh trứng với người mình yêu là một chuyện vô cùng thần thánh. Kiểu buông thả ai đến cũng không cự tuyệt, ai cũng có thể ôm ấp ôm hôn thế này, thật sự làm Bạch Thuật không thể tiếp thu.

Vì thế Bạch Thuật liền nói: “Nói ra thì đây cũng là do ta hiểu lầm, vốn tưởng đây là khách đ**m bình thường. Giờ đã biết rồi thì không cần ngươi hầu hạ nữa, ngươi tự lui ra ngoài đi.”

“Công tử……” Ca nhi kia bị Bạch Thuật từ chối nhưng lại cảm thấy cậu là người đoan chính, trong lòng ngược lại càng thêm rung động, liền lên tiếng phân trần: “Ta biết công tử chắc là ghét bỏ hạng người như bọn ta dơ bẩn, thế nhưng bình trà trên bàn lúc nãy ngài uống có bỏ chút xuân dược thôi tình. Ta thấy ngài rõ ràng đã đ*ng t*nh rồi, cớ sao lại không để nô gia hầu hạ?”

Bạch Thuật lại kiên định lắc đầu nói: “Không phải ta ghét bỏ ngươi dơ bẩn, chỉ là những chuyện thế này nhất định phải cùng người mình thương thực hiện. Ta đã có người trong lòng rồi, ngươi và ta lại chẳng có quan hệ gì, sao ta có thể làm bừa với ngươi.”

Ca nhi kia nghe xong thì ánh mắt khẽ động, trong nét mặt tràn ngập vẻ ngưỡng mộ: “Công tử chuyên tình, chẳng rõ vị quý nhân nào lại có phúc phận sánh bước cùng ngài, đúng là khiến người ta ghen tị đến chết mất.”

Nghe đến đây, Bạch Thuật nhớ tới Tạ Hòe Ngọc, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười, nét mặt cũng tăng thêm vài phần ấm áp.

“Hắn quả thực là một người vô cùng tốt.” Cậu nói: “Đáng để ta dùng cả đời bảo hộ.”

“Còn ngươi……” Bạch Thuật nhìn ca nhi kia một cái rồi bảo: “Cái nghề này không phải chốn nương thân lâu dài, chi bằng sớm ngày hoàn lương, hà tất phải ở đây hoài phí thanh xuân.”

Ca nhi kia nghe Bạch Thuật nói xong thì sững sờ hồi lâu không thốt nên lời, mãi một lúc sau mới nghẹn ngào mở miệng: “Công tử, ngài là thiếu gia nhà giàu chốn nhung lụa, làm sao hiểu được nỗi khổ của phận ca nhi bọn em.”

“Nhà em vốn chỉ là một hộ nông dân vùng ngoại ô, năm em mười mấy tuổi, quê nhà liên tiếp gặp hai năm đại hạn, mùa màng thất bát, cha mẹ túng quẫn mới bán em vào cái lầu xanh này. Thấm thoát nay em cũng đã qua tuổi đôi mươi, tính ra cũng chôn vùi nửa đời người ở đây rồi. Bây giờ bảo em rời bỏ cái nghề này, một phận ca nhi như em, nhà không có, đất cũng không, ngoài việc hầu hạ đàn ông ra thì chẳng biết làm cái gì khác, thì biết làm gì để sống?” Dứt lời, y khẽ thở dài: “Hạng người như bọn em vốn dĩ đã là những kẻ không có tương lai rồi, dẫu sao cũng chỉ biết sống được ngày nào hay ngày nấy mà thôi.”

Bạch Thuật nghe xong lời tâm sự của y liền rơi vào trầm mặc. Đám ca nhi ở đây cũng giống như những người dân ở thôn Bạch Đường vậy, một chữ bẻ đôi cũng chưa từng được học, kiến thức hạn hẹp, dẫu có rời khỏi nơi này thì quả thực cũng không có chỗ để đi.

Dưới triều Đại Tuyên, khoảng cách giàu nghèo vô cùng lớn, người nghèo nếu không dấn thân vào con đường khoa cử thì hầu như không có cơ hội đổi đời.

Thế nhưng con đường khoa cử đâu phải ai muốn cũng chạm tới được, những kẻ gia cảnh quá mức bần hàn thì đào đâu ra tiền bạc để đọc sách.

Hơn nữa, triều đình lại quy định khoa cử chỉ giới hạn cho nam tử, nữ tử cùng ca nhi dẫu có chí hướng về phía trước cũng bị chặn đứng đường ra. Chính vì vậy, một khi những ca nhi hay nữ tử này đã sa chân vào chốn lầu xanh thì coi như cả đời không thể ngẩng đầu lên được, chỉ có thể buông xuôi theo dòng xoáy của số phận.

Bạch Thuật vốn là người luôn mang lòng trắc ẩn với người thường, vì thế cậu liền nói với ca nhi kia: “Kỳ thực ta cũng chẳng phải kẻ giàu sang gì, chẳng qua là được đọc sách nhiều hơn vài năm mà thôi. Có điều, trong tay ta hiện tại đang chuẩn bị mở một mối làm ăn, đang rất cần nhân lực, nếu ngươi có lòng muốn hoàn lương thì có thể tới chỗ ta tìm việc. Ở vùng thôn quê dẫu điều kiện có phần gian khổ, không được náo nhiệt như chốn kinh thành, nhưng bảo đảm không để ngươi phải thiếu một miếng cơm ăn.”

Dứt lời, Bạch Thuật liền gỡ chiếc đai buộc trán xuống trước mặt ca nhi kia, ôn tồn nói: “Nói cho ngươi biết, thực chất ta cũng là một ca nhi, nhưng ca nhi ngoài việc không thể dấn thân vào chốn quan trường ra thì vẫn còn rất nhiều việc có thể làm. Đừng vì thân phận của mình mà tự coi nhẹ bản thân.”

Ca nhi kia trố mắt nhìn vị tiểu công tử trước mặt vừa gỡ chiếc đai buộc trán xuống, để lộ ra một nốt dựng chí ảm đạm, lắc mình một cái liền biến thành một ca nhi đích thực, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa rơi cả cằm.

Lúc này nhìn kỹ lại, mới thấy đường nét trên khuôn mặt Bạch Thuật quả thực vô cùng thanh tú, thoang thoảng nét dịu dàng đặc trưng của một ca nhi.

“Ngươi…… Ngươi rốt cuộc lại là……” Ca nhi kia đưa tay che miệng, thảng thốt: “Ngươi là một ca nhi mà lại dám cải trang thành nam tử, một thân một mình lặn lội lên tận kinh thành, người nhà ngươi chẳng lẽ lại không quản thúc ngươi sao?”

“Người nhà ta đều đã tạ thế từ sớm, hiện tại trên đời chỉ còn lại một mình ta.” Bạch Thuật bình thản đáp: “Vả lại ta cũng chẳng phải cố tình giả dạng làm nam tử, chẳng qua là để thuận tiện cho việc đi lại trên đường mà thôi.”

Ca nhi kia thực sự bị một phen kinh hồn bạt vía trước lời bộc bạch của Bạch Thuật, bất giác y cũng thầm tự trách bản thân, trước nay luôn tự phụ là kẻ nhìn người không biết bao nhiêu mà kể, vậy mà cũng có ngày lật thuyền trong mương, đến mức ca nhi hay nam tử cũng không phân biệt nổi.

Thế nhưng có lẽ do ấn tượng ban đầu quá mức sâu đậm, dẫu lúc này đã biết rõ mười mươi đối phương là đồng loại ca nhi, trong lòng y vẫn không tự chủ được mà gợn lên vài phần rung động.

Đồng thời, trong lòng y cũng dâng lên niềm ngưỡng mộ vô bờ, hóa ra phận ca nhi cũng có thể sống một cuộc đời tự do tự tại, phóng khoáng tiêu sái như thiếu niên trước mặt này.

“Vị tiểu ca nhi này, chuyện ngươi vừa nói lúc nãy có thật là thật lòng không?” Ca nhi kia không khỏi đối với lời đề nghị của Bạch Thuật có một tia tâm động.

Cái nghề kỹ tử thanh lâu này dẫu sao cũng chẳng thể bấu víu được bao lâu, hiện tại y đã bắt đầu vắng khách rồi. Quá lắm là một hai năm nữa, dẫu y có muốn bám trụ lại thì tú bà cũng đời nào chịu nuôi không một kẻ ăn bám.

“Dĩ nhiên là thật rồi. Có điều vài ngày tới bên kia vẫn chưa xây dựng xong xuôi, muộn nhất là hai tháng nữa, ngươi cứ xuôi dòng về phía nam, tìm đến thôn Bạch Đường ở vùng lân cận phủ thành mà hỏi thăm ta, ta tự khắc sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc.”

Ca nhi kia nghe vậy thì trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ, lời Bạch Thuật nói có ngọn có ngành, nghe qua là biết không phải lời nói dối hoa mỹ để gạt người.

Vì thế y lại gặng hỏi thêm Bạch Thuật vài ba câu nữa, Bạch Thuật cũng kiên nhẫn giải đáp tường tận từng câu một.

Một lúc sau, thấy ca nhi kia không còn thắc mắc gì nữa, Bạch Thuật mới khẽ xua xua tay bảo: “Canh giờ đã muộn rồi, ta cần phải nghỉ ngơi.”

Ca nhi kia nghe vậy liền biết ý, vội vàng đứng dậy cáo lui: “Nếu đã như vậy thì ta xin phép lui ra ngoài trước.”

“Ừm, nhớ kỹ chuyện này tuyệt đối đừng có hé răng nửa lời với ai về thân phận của ta.” Bạch Thuật bổ sung một câu.

“Bạch tiểu ca nhi cứ việc yên tâm đi.” Ca nhi kia chớp chớp mắt đầy tinh nghịch đáp lời, thân phận của Bạch Thuật, y tự nhiên là sẽ giữ kín như bưng.

Chờ cho ca nhi kia lui ra ngoài rồi cẩn thận khép hờ cánh cửa phòng lại, Bạch Thuật mới buông tấm rèm che trên giường xuống, xoay người đặt mình nằm ngủ.

Giờ phút này, không gian xung quanh hoàn toàn chìm vào sự yên tĩnh, mọi cảm giác trên cơ thể cậu lại vô tình bị phóng đại lên gấp bội, đó là một thứ cảm giác vô cùng kỳ lạ, là điều trước đây cậu chưa từng nếm trải qua bao giờ.

Nơi sâu kín nào đó dẫu không có bất kỳ ai chạm vào vậy mà lại bành trướng lên một cách đầy bất thường. Cảm giác này giống hệt như cái ngày cậu được Tạ Hòe Ngọc dịu dàng gội đầu cho vậy……

Vừa nghĩ đến Tạ Hòe Ngọc, cơ thể Bạch Thuật lại càng thêm phần nóng rực, cậu phải cắn chặt bờ môi, dồn hết sức lực để đè nén ngọn lửa đang cuộn trào khắp toàn thân, trong lòng thầm nghĩ không biết lúc này đối phương đang ra sao rồi……

.

Tại Tạ gia, Tạ Hòe Ngọc sau khi trở về phủ được hai ngày, giờ phút này hắn đang ngồi ngay ngắn ở trong sân nhỏ của mình, đối diện với vầng trăng sáng mà nhấm nháp chén rượu nồng.

Cái ngày hôm đó, sau khi Tạ Hòe Ngọc cùng uống rượu với bằng hữu tri kỷ xong thì được Kỳ Cầm Nguyệt đưa trở về Tạ gia.

Vừa bước chân vào cửa, hắn đã nhìn thấy Tiểu Thụ đang quỳ gối ngay chính giữa chính sảnh, tấm lưng đã rướm ra những vệt máu loang lổ. Mà Tạ tước gia cùng hai mẹ con Lâu thị cũng đang ngồi chễm chệ ở phía trên.

Tạ Hòe Ngọc khẽ nhíu chặt đôi mày, trong lồng ngực lập tức bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ.

“Ngươi còn biết đường vác mặt về đây à?” Tạ tước gia vừa nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc bước vào liền chỉ thẳng vào mũi hắn mà quát mắng.

“Phụ thân đã có lời bảo con trở về, con liền trở về.” Tạ Hòe Ngọc lạnh lùng đáp trả: “Sao phụ thân lại đột nhiên thay đổi chủ ý rồi? Nếu vậy thì con xin phép cáo lui về phòng trước.”

“Ngươi……” Bị Tạ Hòe Ngọc buông lời nói móc một câu, Tạ tước gia càng thêm phần thịnh nộ, tức đến mức liên tục ho khan vài tiếng lớn.

Lâu thị đứng bên cạnh thấy vậy liền vội vàng ôn nhu an ủi bằng giọng điệu nhỏ nhẹ: “Lão gia bớt giận, xin chớ vì chút chuyện nhỏ mà làm tổn hại đến thân thể……”

Ngay sau đó, mụ lại quay sang nhìn Tạ Hòe Ngọc với gương mặt tràn ngập vẻ quan tâm lo lắng giả tạo mà bảo: “Ngọc Nhi à, phụ thân ngươi có phần nghiêm khắc như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho ngươi mà thôi. Ngươi rời kinh thành đằng đẵng mấy tháng trời, khó khăn lắm mới có dịp trở về phủ một lần, cớ sao lại không chịu về nhà ngay, ngược lại còn cùng đám hồ bằng cẩu hữu kia tụ tập uống rượu trước là thế nào?”

“Trên đường tình cờ gặp được Nhị điện hạ cùng Kỳ gia Tử Vân, được hai người họ mời mọc nên ta mới chịu tới uống rượu.” Tạ Hòe Ngọc khẽ nhếch khóe môi: “Mẫu thân đã có lời bảo họ là đám hồ bằng cẩu hữu, vậy ta thật chẳng rõ trong hai vị ấy, ai là hồ, còn ai là cẩu đây?”

Lời này của Tạ Hòe Ngọc vừa thốt ra, sắc mặt của Tạ tước gia và Lâu thị lập tức biến sắc, trở nên vô cùng khó coi.

Nhị hoàng tử Triệu Lương dẫu cho có không được hoàng thượng sủng ái đi chăng nữa thì trên người vẫn đang mang dòng máu hoàng gia. Còn Kỳ Cầm Nguyệt lại là đích tử của Kỳ đô thống, sau khi mẫu thân hắn qua đời, Kỳ đô thống nhiều năm trời chưa từng tục huyền, rất là bảo bối hắn, Tạ gia bọn họ dẫu có mang tước vị bá tước đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối không thể tùy tiện đắc tội, bảo những bậc nhân trung long phượng như vậy là hồ là cẩu được.

“Ngọc Nhi mấy tháng không gặp, cái miệng vẫn cứ sắc sảo không chịu nhường nhịn ai bao giờ, ngay cả một câu nói hớ vô tình của mẫu thân mà ngươi cũng phải bắt bẻ cho bằng được.” Lâu thị vừa nói vừa khẽ cụp đôi mắt xuống, rút chiếc khăn lụa ra bộ dạng như đang lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Đứng bên cạnh, Tạ Kỳ chỉ tay thẳng vào mặt Tạ Hòe Ngọc mà cả giận quát: “Mẫu thân một lòng có ý tốt, ngươi lại chẳng biết ơn chút nào. Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này đều do tên gã sai vặt bên cạnh ngươi vô dụng, không biết khuyên nhủ chủ tử cho đúng mực, lúc về phủ chỉ thông báo là ngươi đang đi uống rượu với bạn tốt, chứ tuyệt nhiên chẳng thèm nói rõ là đi cùng với những ai, hại gia đình ta làm sao biết được chứ?”

Nói đoạn, gã liền tùy tiện với tay vớ lấy một cây roi đặt ở bên cạnh, hung hăng định giáng thẳng xuống người Tiểu Thụ.

Cây roi kia còn chưa kịp chạm vào người Tiểu Thụ, Tạ Hòe Ngọc đã tiến lên một bước, vươn cánh tay chặn lại cú đánh, đồng thời nắm chặt lấy cổ tay của Tạ Kỳ mà gằn giọng: “Ở chốn kinh thành này, những người thường xuyên qua lại liên lạc với ta phỏng chừng có được mấy ai, chuyện loại này chẳng lẽ còn cần phải rạch ròi báo cáo từng chút một sao? Ta đâu có giống như ngươi, thích ăn hoa tửu, còn có sở thích đuổi theo thanh lâu kỹ tử chạy dọc khắp các con phố, chuyện nực cười này e là đã đồn thổi vang xa tới tận vùng nông thôn rồi đấy.”

Lời này của Tạ Hòe Ngọc giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tử huyệt của Tạ Kỳ, đồng thời cũng khơi gợi lại những ký ức không mấy tốt đẹp của Tạ tước gia, khiến mí mắt lão ta khẽ giật giật vài cái.

“Ngươi ——” Thấy Tạ tước gia đang trừng mắt nhìn mình đầy giận dữ, sắc mặt Tạ Kỳ thay đổi mấy lần, trong cơn thịnh nộ gã suýt chút nữa đã bật thốt lên chuyện Tạ Hòe Ngọc đang âm thầm dưỡng một ca nhi có mang ở vùng nông thôn.

“Kỳ Nhi, đại ca ngươi nói không sai. Chuyện này bản thân con cũng có phần không đúng, nên biết tự mình đóng cửa suy ngẫm lại đi.” Lâu thị vội vàng đứng dậy can ngăn, đồng thời ném cho Tạ Kỳ một ánh mắt ra hiệu bảo gã hãy tạm thời nhẫn nhịn, chớ có manh động.

Tạ Kỳ lúc này mới hừ lạnh một tiếng đầy hậm hực, buông cây roi trong tay xuống, cuối cùng cũng chịu yên vị trở lại.

Tạ Hòe Ngọc trong lòng thầm cười lạnh, hắn vốn dĩ đã đi guốc vào bụng bà ta từ lâu, Lâu thị chắc chắn sẽ không đời nào ngu ngốc mà đem chuyện Lâm Thư Ngữ đang mang thai ra bộc lộ với Tạ tước gia vào thời điểm này. Bởi vì lão Tước gia là kẻ vô cùng coi trọng sĩ diện, nếu biết chuyện này, lão ta dưới cơn thịnh nộ nhất định sẽ phái người ra tay để bít đầu mối, đồng thời trực tiếp triệu hồi Tạ Hòe Ngọc về kinh thành.

Bà ta nhất định sẽ chọn cách âm thầm chịu đựng, đóng giả làm kẻ hoàn toàn không hay biết gì về sự tình, kiên nhẫn chờ đợi cho đến ngày Lâm Thư Ngữ hạ sinh đứa trẻ rồi mới chính thức đem chuyện này ra bốn phía tuyên dương.

Có điều mụ ta có tính toán trăm đường thì cũng không ngờ tới, đợi đến ngày hắn tự tay mang đứa nhỏ đó về kinh thành làm rõ mối quan hệ huyết thống mờ ám giữa nó và Tạ Kỳ, sắc mặt của hai mẹ con Lâu thị lúc đó chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc.

Tạ tước gia chứng kiến cảnh tượng trước mắt, trong lòng cảm thấy vô cùng chán ngán và phiền muộn.

Lão cưới hai phòng thê tử, lại nạp thêm hai người thiếp thất, tổng cộng sinh hạ được năm người con trai cùng hai ca nhi. Thế nhưng những đứa trẻ có mệnh sống sót cho đến ngày hôm nay, lại chỉ còn có hai đích tử cùng hai ca nhi mà thôi.

Trong hai đích tử này, lão đại Tạ Hòe Ngọc từ nhỏ đã thông minh bẩm sinh, học hành vô cùng xuất chúng, tính tình lại trầm ổn, chín chắn, ngặt nỗi hắn lại không mấy hiếu thuận với lão, vả lại dẫu sao hắn cũng là con trai do một thương nữ sinh ra, xét về mặt thân phận dòng dõi thì luôn có phần kém cạnh một bậc.

Còn lão nhị Tạ Kỳ thì mẫu thân vốn là thứ nữ của phủ hầu môn, xuất thân danh giá hơn Tạ Hòe Ngọc một bậc, nhưng gã lại là kẻ lười biếng, không chịu tiến thủ, suốt ngày chỉ biết lưu luyến với xóm cô đầu.

Cả hai đứa con trai đều không đứa nào khiến lão được thảnh thơi chút nào, đặc biệt là Tạ Hòe Ngọc, Tạ tước gia khẽ đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn một cái.

Đứa con trai này càng tỏ ra trầm ổn bao nhiêu lại càng khiến lão cảm thấy khó lòng nắm bắt bấy nhiêu, đối với một đứa con nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, Tạ tước gia trước nay chưa từng dành cho hắn chút thiện cảm nào.

Ngược lại, dẫu đứa con thứ Tạ Kỳ có phần bất tài, chơi bời lêu lổng thật đấy, nhưng diện mạo của gã lại có vài phần vô cùng giống lão, chính vì vậy, nếu đem lên bàn cân so sánh thì Tạ tước gia vẫn có phần thiên vị, yêu chiều Tạ Kỳ hơn một chút.

“Sắp đến tết Trung thu rồi, vài ngày nữa trong phủ sẽ tổ chức đại yến tiệc gia đình, ta cũng không muốn vào thời điểm này lại ra tay trách phạt các ngươi, tránh làm trò cười cho thiên hạ, đánh mất thể diện.” Tạ tước gia khẽ ho khan một tiếng rồi nghiêm giọng bảo: “Chuyện ngày hôm nay, hai anh em các ngươi tự mình về phòng mà hảo hảo suy ngẫm lại lỗi lầm, đêm tiệc Trung thu tới đây tuyệt đối không được phép để xảy ra bất kỳ sai sót nào làm ảnh hưởng đến thể diện của phủ.”

Nói đoạn, Tạ tước gia liền đứng dậy rời khỏi đại sảnh, hướng thẳng về phía khoảng sân nhỏ của mình mà đi tới.

Đợi sau khi lão đi rồi, Lâu thị mới lập tức thu hồi nụ cười giả tạo, thay bằng một bộ mặt lạnh lùng, mụ ném cho Tạ Hòe Ngọc một ánh mắt sắc lẹm rồi mới chịu để Tạ Kỳ dắt rời đi.

Bọn họ đều đi rồi, Tạ Hòe Ngọc mới vội vàng tiến lại gần đỡ Tiểu Thụ đứng dậy.

Tiểu Thụ phải quỳ ròng rã suốt hai canh giờ, lại còn phải chịu mấy roi đau đớn, lúc này cơ thể cậu đã vô cùng suy nhược, run rẩy bám vào tay Tạ Hòe Ngọc để gượng đứng dậy, cậu hỏi: “Thiếu gia, vừa rồi trên tay ngài chắc hẳn đã phải gánh chịu một roi thay cho tôi đúng không?”

“Không đáng ngại.” Tạ Hòe Ngọc khẽ lắc đầu trấn an, vừa rồi hắn quả thực có đưa tay ra đỡ thay cậu một đòn, nhưng lực đạo của Tạ Kỳ lúc đó chưa kịp phát ra hết nên cánh tay hắn cũng chỉ bị hằn lên một vệt đỏ nhẹ mà thôi, hoàn toàn không có gì nghiêm trọng.

“Vất vả cho ngươi rồi, mau trở về phòng nghỉ ngơi trước đi, ta sẽ lập tức sai người đi mời lang trung.” Tạ Hòe Ngọc đỡ Tiểu Thụ hướng về phía khoảng sân nhỏ của mình mà bước đi.

Tiểu Thụ đã theo hầu hạ bên cạnh hắn từ nhiều năm nay, những trận đòn roi da thịt khổ cực thế này cậu đã phải nếm trải không biết bao nhiêu lần, nhưng dẫu có ra sao, vì mang trong mình ơn cứu mạng năm xưa, cậu trước sau như một vẫn luôn giữ trọn lòng trung thành tuyệt đối với một mình hắn.

Chỉ là ngoại trừ hắn ra, trong khắp cái phủ Tạ gia rộng lớn này, hắn thế nhưng lại chẳng thể tìm nổi một người thứ hai khiến bản thân có thể hoàn toàn yên tâm giao phó mọi chuyện……

Nghĩ đến đây, Tạ Hòe Ngọc đặt chén rượu trên tay xuống bàn, trong lòng bất giác nhớ tới người em trai ruột của mình là Tạ Lăng.

Mấy tháng trời không gặp mặt, tính khí của Tạ Lăng xem ra lại càng trở nên hướng nội hơn trước rất nhiều.

Hồi chiều khi hắn chủ động bước tới phòng định thăm hỏi, Tạ Lăng thế nhưng lại lấy cớ cơ thể có chút không khỏe để khéo léo từ chối, mãi cho đến tận tối ngày hôm nay hai anh em họ vẫn chưa có cơ hội được chính thức mặt đối mặt gặp nhau một lần……

Nhưng dẫu sao thì ngày mai cũng chính là đêm tiệc Trung thu của gia đình, theo quy định thì bất kỳ thành viên nào trong phủ cũng đều bắt buộc phải có mặt đông đủ để tham dự.

Để đợi đến khi tìm được thời cơ thích hợp, hắn nhất định phải đích thân tới phòng tìm gặp Tạ Lăng một chuyến mới được, đối với đứa em trai ruột thịt cùng cha cùng mẹ sinh ra này, trong lòng hắn lúc nào cũng canh cánh một nỗi niềm lo lắng không nguôi……

------

Tác giả có lời muốn nói: Mấy chương trước có một chút bug nhỏ, do ta đang ở bên ngoài, bản thảo đều được cài đặt tự động đăng tải từ hòm lưu trữ nên chưa thể chỉnh sửa ngay được, đợi khi nào về nhà ta sẽ tiến hành tu sửa lại sau nhé. Mọi người cứ tạm thời lấy diễn biến cốt truyện của chương này làm chuẩn nha.

Sau khi Tạ Hòe Ngọc trở về phủ, hai mẹ con Lâu thị dĩ nhiên vẫn chưa vội vàng đem chuyện Lâm Thư Ngữ ra ánh sáng đâu, bởi vì Tạ tước gia là một kẻ vô cùng coi trọng sĩ diện, nếu biết chuyện này vào lúc này thì chắc chắn lão ta dưới cơn thịnh nộ sẽ ra tay thẳng thừng xóa sổ đứa nhỏ của Lâm Thư Ngữ để bít đầu mối, đồng thời trực tiếp triệu hồi Tạ Hòe Ngọc về kinh thành, tuy rằng ảnh hưởng đến phụ tử cảm tình thật đấy, nhưng vốn dĩ mối quan hệ giữa họ cũng chẳng tốt đẹp gì, vả lại đối với thanh danh của Tạ Hòe Ngọc cũng chẳng có ảnh hưởng gì quá lớn.