Bạch Thuật sờ sờ túi tiền, cảm thấy có chút đau đầu. Lần này ra ngoài cậu không mang theo quá nhiều lộ phí, tổng cộng mới hơn một trăm lượng bạc, không đủ để nộp tiền bảo chứng.
Mà những người không có người bảo lãnh lại chẳng đào đâu ra đủ tiền như cậu thì tuyệt đối không được phép vào thành. Nếu bị đội phòng giữ phát hiện, họ sẽ thẳng tay xua đuổi ra ngoài. Khi đó, một là tự nghĩ cách thuê thuyền đi đường vòng, hai là phải chấp nhận ở lại vùng ngoại ô kinh thành này, tự sinh tự diệt.
Bạch Thuật nhìn về phía chân tường thành, thấy nơi đó có rất nhiều người đang tụ tập. Phần lớn họ đều mang dáng vẻ của dân chạy nạn, dắt díu cả gia đình dựng tạm lều lán, ăn ở sinh hoạt ngay gần tường thành.
Đợi đến khi người xếp hàng phía trước được kiểm tra xong và cho qua, binh lính thủ vệ mới bắt đầu tra hỏi đến Bạch Thuật.
Thấy Bạch Thuật không xuất trình được giấy tờ chứng minh thân phận ở kinh thành, tên thủ vệ liền hất hàm đòi cậu giao nộp bạc bảo chứng.
Bạch Thuật sờ sờ mũi, dạm hỏi: “Vị quan gia này, hiện tại trên người ta chỉ mang theo một trăm lượng bạc, liệu có thể cho ta vào trước, vài ngày sau sẽ đến nộp bổ sung được không?”
Tên thủ vệ nghe vậy, đưa mắt đánh giá thiếu niên trước mặt một lượt rồi nhíu mày gắt gỏng: “Ngươi tưởng đây là cái chợ đấy à? Mà còn ở đó mặc cả? Đã không có đủ bạc thì lấy thứ khác ra mà gán nợ. Ta thấy chiếc nhẫn trên tay ngươi trông cũng có giá trị đấy, đưa đây bù vào chỗ thiếu thì mới được vào.”
“Chiếc nhẫn này là vật quý giá của ta, đối với ta, nó vô giá.” Ánh mắt Bạch Thuật lập tức lạnh lùng.
Tên thủ vệ này đang coi cậu là dê béo để tể sao? Chiếc nhẫn trên tay cậu là do Tạ Hòe Ngọc đặt làm, riêng cặp đá quý đã tiêu tốn hơn một ngàn lượng, dẫu có tính lẻ một chiếc thì giá trị của nó cũng không dưới năm trăm lượng bạc. Vậy mà tên thủ vệ này lại dám đòi cậu lấy nó để cấn trừ cho hai trăm lượng còn thiếu.
Huống chi đây là tín vật định tình Tạ Hòe Ngọc tặng, dẫu có cho cậu bao nhiêu tiền cậu cũng quyết không bao giờ bán.
Tên thủ vệ nghe vậy liền cười lạnh một tiếng, thiếu kiên nhẫn quát: “Đã không có tiền thì mau biến đi cho khuất mắt, đừng có đứng đây chắn lối.”
Nói rồi, hắn thô bạo xua đuổi Bạch Thuật ra khỏi hàng. Đợi cậu đi khuất, hắn còn lầm bầm chửi đổng: “Đúng là ngữ quỷ nghèo mà cũng đòi bon chen lên kinh thành. Có một trăm lượng bạc mà đòi vào thành sao? Nếu ai cũng kéo nhau lên kinh như thế thì kinh thành này chẳng loạn cào cào lên rồi à?”
Bạch Thuật đi tới dưới chân tường thành, tìm một góc khuất không có người ngồi xổm xuống, thong thả quan sát đoàn người đang xếp hàng qua quan, trong lòng chẳng chút vội vàng.
Kỳ thực, nếu hiện tại cậu chịu đi tìm Phùng lão bản thì dĩ nhiên cũng có thể thuận lợi vào thành, nhưng như vậy thì lại nợ hắn một ân tình.
Tên thủ vệ kia đã không cho cậu nộp tiền vào, vậy thì cậu cứ đợi đến khi trời tối hẳn rồi tự mình lẻn vào là được.
Đến giờ Tuất, mặt trời đã hoàn toàn khuất sau núi, hành khách trên tàu cũng đều đã vào thành hết.
Biên lính thủ vệ tiến hành đóng chặt cổng thành, cài then chốt kỹ càng, chỉ để lại vài binh sĩ trực đêm rồi lần lượt ra về.
Lúc này ở phía ngoài tường thành, những người dân không thể vào được cũng bắt đầu lục đục tìm chỗ nghỉ chân qua đêm.
Còn những kẻ đã đến từ trước thì tranh thủ cơ hội làm ăn, ra sức chèo kéo mời mọc người mới mua chút lương khô, thức ăn để kiếm chút tiền lẻ, tạo nên một khu chợ sầm uất quy mô nhỏ.
Họ chấp nhận bám trụ lại ngoài thành là bởi cứ vào ngày mùng một và mười lăm hàng tháng, các quản gia hay bà tử của các gia đình giàu có trong thành lại ra đây để tuyển chọn người hầu việc nặng hoặc sai bảo nha đầu. Nếu may mắn được nhận vào những danh gia vọng tộc đó thì sẽ không còn phải lo cái ăn cái mặc nữa, đối với những người khốn khổ này thì đó đã là phúc đức lớn lao rồi.
Bạch Thuật chủ động né tránh đám đông, nương theo bóng đêm dày đặc để tìm đến một góc khuất không người.
Nơi này cách bến tàu một khoảng khá xa, những người ở phía xa rất khó để có thể phát hiện ra động tĩnh của cậu.
Bạch Thuật hóp bụng đề khí, dưới chân khẽ nhún một cái, thân hình nhẹ nhàng như chim én lập tức bay vút lên tường thành.
Bức tường thành dẫu có cao lớn nhưng bề mặt gạch đá cũ kỹ không hề bằng phẳng, những khe hở giữa các mạch vữa vô tình trở thành điểm đặt chân hoàn hảo cho Bạch Thuật.
Chỉ trong chớp mắt, Bạch Thuật đã lặng lẽ bám vào được rìa tường thành. Cậu vừa định rướn người leo lên thì chợt thoáng thấy một tên thủ vệ đang đứng gác cách đó không xa.
Bạch Thuật vội cúi thấp đầu, nhẹ nhàng di chuyển ngang thêm khoảng hai trượng đến vị trí góc khuất tầm mắt của tên lính gác rồi mới âm thầm nghiêng mình nhảy lên.
Khi đã đứng vững trên đỉnh tường thành, phóng mắt nhìn vào bên trong, toàn bộ khung cảnh kinh thành nguy nga tráng lệ mới thực sự thu trọn vào tầm mắt cậu.
Kinh thành về đêm vẫn chưa đến giờ giới nghiêm, các con phố trong thành đều rực rỡ ánh đèn dầu, ánh sáng tinh khôi điểm xuyết khắp nơi, trông vô cùng tráng lệ.
Ngày mai đã là đêm Trung thu, nên ngay từ tối nay, trong thành đã bắt đầu rục rịch khai mạc các phiên chợ đêm bái nguyệt. Trên đường phố lúc này, dòng người đông đúc nườm nượp như trẩy hội, rất nhiều tiểu thư, công tử nhà giàu cũng mang theo gia nhân ra ngoài du ngoạn, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Cảnh tượng phố xá thế này dĩ nhiên không thể nào so sánh được với cảnh đêm rực rỡ ở thế giới Trùng tộc phát triển tột bậc trước kia, nhưng nét cổ kính, phong rêu nơi đây lại mang đến cho Bạch Thuật một cảm giác rất mực mới mẻ.
Hơn nữa, đây lại còn là nơi Tạ Hòe Ngọc sinh ra và lớn lên nên Bạch Thuật lại càng thêm phần tò mò. Đối với những chuyện liên quan đến Tạ Hòe Ngọc, cậu luôn muốn được tìm hiểu nhiều hơn một chút.
Bạch Thuật nhún chân vài cái, thân hình nhoắt một cái đã nhảy xuống dưới tường thành.
Tên thủ vệ đứng đằng xa dường như vừa thoáng nhìn thấy một vệt bóng đen lướt qua, hắn dụi dụi mắt nhìn lại nhưng không thấy gì, liền tự nhủ chắc do bản thân hoa mắt mà thôi.
Thời điểm đáp xuống mái nhà, Bạch Thuật khẽ khom người xuống như một chú mèo nhỏ, mắt cá chân chuyển động linh hoạt để triệt tiêu lực chấn động, hoàn toàn không phát ra bất kỳ một tiếng động nào.
Dưới màn đêm sâu thẳm, vầng trăng tròn vành vạnh treo cao trên đỉnh đầu, không một ai hay biết có một thiếu niên với thân thủ nhẹ nhàng như cánh én đang ra sức sải bước phi thân trên khắp các mái nhà của kinh thành.
Đêm nay trời đã muộn, lại chưa phải chính hội Trung thu, vả lại Bạch Thuật cũng chưa biết Tạ phủ nằm ở phương nào, thế nên cậu cũng không vội vã đi tìm người ngay.
Khi sắp tiếp cận đến khu vực náo nhiệt nhất trong thành, Bạch Thuật liền nhảy xuống khỏi mái nhà, sửa sang lại xiêm y gọn gàng rồi thong thả rảo bước về phía trước. Cậu tính toán trước tiên phải tìm một nơi để lấp đầy cái bụng đói, sau đó kiếm một quán trọ nghỉ chân, đợi đến ngày mai mới đi dò hỏi xem nhà của Tạ Hòe Ngọc ở đâu.
Nơi Bạch Thuật đang rảo bước tiến đến chính là con phố phong nguyệt nổi tiếng nhất ở chốn kinh thành.
Lúc này dẫu đã cận kề giờ Hợi nhưng lượng người đổ về đây không hề giảm bớt, ngược lại bầu không khí còn có phần sôi động và náo nhiệt hơn.
Hai bên đường phố giăng mắc những chiếc đèn lồng đỏ rực, khắp nơi đều là những nữ tử cùng ca nhi vận xiêm y mỏng manh đang lả lướt đứng bên lề đường để chèo kéo, mời mọc khách làng chơi.
Bên trong các tửu lầu, hàng quán, tiệc rượu linh đình bày biện không ngớt, thi thoảng lại văng vẳng đưa ra những khúc ca điệu múa du dương, quyến rũ.
Bạch Thuật vừa đặt chân tới đây đã lập tức bị khung cảnh huyên náo trước mắt làm cho ngơ ngác.
Ở Trùng tinh cũng có những khu phố giải trí tương tự như các quán bar thế này. Rất nhiều trùng cái do cuộc sống quá mức trống trải, cô đơn nên thường tìm đến những nơi đó để uống rượu giải khuây.
Bạch Thuật thật không ngờ ở Đại Tuyên này cũng tồn tại một chốn ăn chơi phóng túng như vậy.
Cậu lẻ loi một mình rảo bước trên phố, gương mặt còn vương nét ngơ ngác, non nớt nhưng lại vô cùng tuấn tú, lập tức thu hút rất nhiều ánh nhìn hiếu kỳ.
Bạch Thuật tuy vận nam phục bằng vải thô đơn sơ, nhưng diện mạo cùng khí chất của cậu lại hoàn toàn khác biệt so với đám nam tử suốt ngày chỉ biết chìm đắm trong tửu sắc ngoài kia.
Hơn nữa, khi cậu chạm mắt với những ca nhi hay kỹ nữ bên đường, trong ánh mắt dẫu có sự tò mò nhưng tuyệt nhiên không hề chứa đựng một chút tà niệm hay dâm ý nào. Điều này vô tình khiến những con người vốn đã quá quen với cảnh đời đưa đẩy cảm thấy bản thân nhận được sự tôn trọng rất lớn.
Trong phút chốc, có không ít ca nhi cùng dao tỷ nhiệt tình vây quanh lấy cậu, níu tay kéo áo muốn mời cậu vào trong làm khách quý của mình.
“Vị tiểu huynh đệ này chắc là lần đầu tiên tới đây chơi rồi. Hay là cùng ta vào trong ngồi một lát, uống một chén rượu nhạt nhé?”
“Tiểu đệ đệ nhìn hiền lành quá, tỷ tỷ đây là lần đầu tiên được đón tiếp một vị khách đáng yêu như ngươi đấy. Tới đây nào, vào phòng tỷ tỷ ngồi chơi một lát……”
……
Bạch Thuật còn chưa hiểu mô tê gì đã bỗng dưng bị một đám nữ tử cùng ca nhi không quen không biết ra sức tranh giành, khiến đám khách làng chơi đi ngang qua không khỏi ghen tị đỏ cả mắt.
Lúc này bụng cậu đã đói cồn cào, chỉ muốn tìm một nơi để ăn cơm trước nên liền cất tiếng hỏi: “Ta đang đói bụng, ở đây nhà ai có cơm ngon nhất?”
Trong số đó, có một ca nhi vóc dáng cao ráo, sở hữu gương mặt trái xoan cùng đôi mắt phượng sắc sảo liền nhanh tay túm lấy tay áo cậu mà đon đả: “Nếu vậy thì công tử tuyệt đối không thể bỏ qua Thiền Hoa hẻm của bọn ta rồi, rượu ngon thức ăn tốt hay ca múa ở chỗ bọn ta đều thuộc hàng bậc nhất kinh thành.”
Bạch Thuật nghe vậy thì gật đầu, liền rảo bước đi theo hắn tiến vào một tòa lâu các lớn, nơi này chính là Thiền Hoa hẻm danh tiếng lẫy lừng trên con phố phong nguyệt của kinh đô.
Cái tên Thiền Hoa hẻm này vốn dĩ là tên của một con ngõ nhỏ nằm ngay cạnh thanh lâu, sau này được người ta lấy để đặt luôn cho tên tiệm.
Tòa lâu các này được xây dựng cao tới ba tầng, kết cấu kiến trúc khá tương đồng với Lai Phúc Lâu ở phủ thành, khoảng không gian ở chính giữa được thiết kế thông tầng chạm rỗng, bốn bề xung quanh có hệ thống cầu thang gỗ dẫn lên trên.
Tuy nhiên, nếu đặt lên bàn cân so với Lai Phúc Lâu ở phủ thành thì diện tích của tòa thanh lâu này còn rộng lớn hơn rất nhiều.
Hơn thế nữa, ngay tại trung tâm đại sảnh của tầng một còn được dựng một sân khấu lớn, xung quanh bài trí đủ loại đèn lồng và giá nến rực rỡ. Lúc này đang có không ít ca nhi đang uyển chuyển lướt mình theo những điệu múa khúc ca trên đài.
Thiền Hoa hẻm là nơi chuyên tiếp đón những nam tử có sở thích với ca nhi, chính vì vậy những người hầu hạ trong tiệm đều là ca nhi. Có điều, phần lớn các ca nhi ở đây từ diện mạo cho đến cách phục sức, trang điểm đều chẳng có mấy nét khác biệt so với nữ tử bình thường. Thậm chí có người còn cố tình dùng hoa điền để che đi nốt chu sa giữa trán, khiến Bạch Thuật hoàn toàn không mảy may nhận ra điều gì bất thường.
Phong tục tập quán của Trùng tộc và Đại Tuyên có sự khác biệt rất lớn, trùng cái nếu như chưa kết hôn thì cả đời này sẽ không bao giờ trải qua chuyện phòng the nam nữ.
Nhìn thấy bên trong tiệm bố trí rất nhiều bàn ghế, thực khách túm năm tụm ba cười đùa uống rượu, lại còn ôm ấp quấn quýt lấy nhau, Bạch Thuật cứ ngỡ họ đều là những cặp tình nhân đang hẹn hò, nửa điểm cũng không nghĩ ngợi đến chuyện trăng hoa phong nguyệt kia.
Cậu vừa ngồi xuống ghế, liền có mấy ca nhi nhanh nhẹn dâng rượu ngon lên, vị ca nhi dẫn cậu vào lúc nãy cũng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, một bàn tay lả lướt đặt lên cánh tay cậu rồi nũng nịu: “Công tử trông thật tuấn tú, nhìn qua có vẻ không phải là người kinh thành, chẳng hay công tử lặn lội tới đây là có việc gì sao?”
Hành động cùng ánh mắt của vị ca nhi kia muôn vàn lả lướt, mị thái mười phần, tiếc rằng cái nháy mắt đưa tình ấy lại gửi nhầm cho kẻ mù.
Bản thân Bạch Thuật cũng là ca nhi, dĩ nhiên cậu chẳng cảm thấy việc bị một ca nhi khác nắm tay nắm chân có gì là không ổn.
Cậu thản nhiên hỏi vị ca nhi bên cạnh với gương mặt tỉnh bơ: “Ở đây có món gì ngon gọi là đặc sắc không?”
Vị ca nhi kia hơi ngẩn người ra một thoáng, lúc này mới vỡ lẽ hóa ra vị thiếu niên trước mặt này thực chất chỉ là một tờ giấy trắng tinh khôi chưa từng trải sự đời. Hắn khẽ nhoẻn miệng cười, phẩy phẩy tay một cái, chỉ một lát sau, đám ca nhi hầu việc đã bưng lên một mâm đầy ắp rượu thịt, cung kính đặt xuống trước mặt Bạch Thuật rồi đon đả: “Thức ăn ở Thiền Hoa hẻm bọn ta phong phú vô cùng, nhưng để nói là đặc sắc nhất thì dĩ nhiên phải kể đến những món trên mâm tiệc này rồi. Công tử cứ thong thả thưởng thức.”
Phần rượu thịt đó được chuẩn bị vừa vặn cho một người ăn, bao gồm vài món ăn có màu sắc bắt mắt, cách bài trí món ăn cũng vô cùng tinh tế, khéo léo.
Bạch Thuật lập tức thèm thuồng, cậu cầm đũa gắp một miếng lưỡi vịt bỏ vào miệng nhai thử, sau khi nuốt xuống lại tiếp tục đổi sang nếm thử các món ăn khác. Cậu nếm qua một lượt tất cả các đĩa thức ăn nhỏ trên bàn rồi mới thành thật nhận xét: “Mấy món này ăn vào cũng chẳng có gì quá đặc biệt.”
Mấy món ăn này dẫu có cách bày biện đẹp mắt thật đấy, nhưng hương vị chế biến xem ra vẫn còn thua xa tay nghề của bà tử nấu bếp trong phủ Tạ Hòe Ngọc. Có điều lúc này Bạch Thuật cũng đang đói bụng, lại không muốn kén cá chọn canh làm gì, thế là cậu vừa nhâm nhi rượu ngon vừa thưởng thức ca vũ biểu diễn, rốt cuộc cũng đánh chén được một lượng lớn thức ăn vào bụng.
Vị ca nhi ngồi bên cạnh thấy cậu ăn ngon lành như vậy thì cũng không nói gì, chỉ che miệng cười thầm, thỉnh thoảng lại lặng lẽ rót đầy chén rượu cho cậu.
Tửu lượng của Bạch Thuật vốn dĩ không tốt, chỉ sau vài chén rượu nếp vàng vào bụng, đầu óc cậu đã bắt đầu có chút chuếnh choáng hơi say. Chẳng hiểu vì cớ gì, lúc này cả người cậu bỗng nhiên nóng rực lên, từ vùng đan điền dâng lên một luồng khí nóng vô cùng bồn chồn, bứt rứt.
Bụng đã no căng, cậu liền chống tay đứng dậy định rời đi để tìm một nơi nghỉ chân qua đêm.
“Tính tiền……” Bạch Thuật cất tiếng gọi, gương mặt ửng hồng vì men say, cậu thọc tay vào túi lấy ra vài thỏi bạc vụn đặt lên bàn.
“Sao cơ? Công tử định rời đi luôn bây giờ sao?” Vị ca nhi giật mình thảng thốt, vội vàng lên tiếng hỏi. Hắn liếc mắt nhìn mấy thỏi bạc trên bàn, số bạc ít ỏi này đừng nói là chi trả cho một mâm tiệc ở Thiền Hoa hẻm, e là đến tiền mua một vò rượu ngon ở đây cũng còn chẳng đủ.
“Ta mệt rồi…… Muốn tìm chỗ nghỉ ngơi……” Phản ứng của Bạch Thuật có phần chậm chạp hơn thường ngày một chút, nhưng cậu cũng chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự, đầu óc nhìn chung vẫn giữ được sự tỉnh táo.
“Nếu muốn nghỉ ngơi thì công tử lại càng không cần phải đi đâu xa nữa.” Vị ca nhi nghe vậy liền mừng rỡ vỗ tay một cái rồi đon đả: “Thiền Hoa hẻm bọn ta có rất nhiều phòng nghỉ sương phòng, nếu công tử có nhã ý muốn nghỉ ngơi, chỉ cần đi theo ta lên lầu là được rồi.”
Bạch Thuật nghe xong liền gật đầu đồng ý, nếu ở đây có sẵn phòng ốc để ngủ thì cậu cũng lười phải lặn lội đi tìm nơi khác làm gì cho mệt người.
Thế là cậu liền lững thững bước theo vị ca nhi lên lầu, được hắn dẫn vào một căn phòng dành cho khách nằm ở tầng ba.
Gian phòng khách này diện tích không quá lớn, nhưng cách bày trí bên trong lại tương đối trang nhã, thanh lịch.
Hóa ra là vì vị ca nhi kia chứng kiến hành động rút bạc lúc nãy của Bạch Thuật, sợ cậu không có đủ tiền chi trả cho những dịch vụ xa xỉ nên mới cố tình dẫn cậu tới căn phòng sương phòng hạng phổ thông này.
Bạch Thuật đối với căn phòng này nhìn chung cũng cảm thấy khá vừa mắt. Lúc này, cảm giác nóng nực, bứt rứt trên người cậu lại càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, cậu nhịn không được liền với tay bưng lấy bình trà lạnh đặt trên bàn lên.
Vị ca nhi kia vừa kịp thốt lên một tiếng “Ơ kìa”, còn chưa kịp đưa tay ra ngăn cản thì Bạch Thuật đã ngửa cổ, uống ừng ực cạn sạch cả một ấm trà lạnh vào bụng.
Khóe miệng vị ca nhi khẽ giật giật hai cái, hắn đưa mắt nhìn Bạch Thuật với vẻ đầy phức tạp.
Thực ra, các món ăn đặc sản ở tòa thanh lâu này đều được người ta cố tình bỏ thêm một chút thảo dược có tác dụng k*ch th*ch t*nh d*c. Có điều hàm lượng bỏ vào món ăn không quá nhiều, khách ăn vào cùng lắm cũng chỉ cảm thấy cơ thể có chút rạo rực, nóng nảy mà thôi. Dù sao thì có một số vị khách tìm đến đây cũng chỉ đơn thuần là muốn uống rượu ngắm hoa, sau khi tàn tiệc là họ sẽ lập tức ra về.
Thế nhưng, thứ nước trà được chuẩn bị sẵn trong các căn phòng sương phòng này lại là loại được bỏ một lượng dược tính cực kỳ mạnh mẽ. Vị tiểu công tử trước mặt này lại vừa mới nốc cạn sạch cả một ấm lớn như vậy, một lát nữa thôi dược tính phát tác, e là hắn sẽ phải trải qua một đêm chịu đựng vô cùng mãnh liệt đây.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, gương mặt vị ca nhi bỗng chốc đỏ ửng lên vì thẹn thùng.
Bản thân hắn từ năm mười mấy tuổi đã bị người ta nhẫn tâm bán vào chốn Thiền Hoa hẻm này, sớm đã nếm trải qua mùi vị của chuyện giường chiếu từ lâu.
Thuở ban đầu, nhờ sở hữu diện mạo thanh tú, xinh đẹp tựa như một mỹ thiếu nữ nên hắn cũng rất được lòng thực khách, chuyên được sắp xếp để hầu hạ những vị khách quý thuộc tầng lớp thượng lưu, được không ít công tử ca săn đón, chiều chuộng, số tiền thưởng nhận được cũng vô cùng hậu hĩnh.
Thế nhưng theo thời gian tuổi tác ngày một lớn dần, những đường nét trên gương mặt và vóc dáng của hắn cũng dần trở nên thô kệch, vạm vỡ hơn, từ đó hắn không còn được khách hàng sủng ái như trước nữa, đành phải ngậm ngùi lui xuống hầu hạ những hạng khách tầm thường.
Đến năm nay, hắn đã bước sang tuổi đôi mươi, dẫu có cố công phấn son trang điểm đến nhường nào thì ở cái chốn Thiền Hoa hẻm trăm hoa đua nở này, hắn cũng đã bị xếp vào hàng già nua, sắc sảo phai tàn.
Đến cả những vị khách bình dân giờ đây cũng hiếm khi đoái hoài tìm đến hắn, chính vì vậy hắn mới phải tự mình ra đứng trước cửa tiệm để chèo kéo khách làng chơi, và thật may mắn làm sao khi lôi kéo được vị tiếu lang quân tuấn tú trước mặt này vào trong.
Bạch Thuật sở hữu một diện mạo vô cùng tuấn mỹ, nhìn vào diện mạo xuất chúng ấy của cậu, dẫu cho đêm nay hắn có phải phục dịch mà không thu một cọc tiền công nào, chỉ cần được cùng cậu trải qua một đêm xuân phong phong lưu, hắn cũng hoàn toàn tự nguyện.
Bạch Thuật sau khi uống xong ấm trà lạnh thì cảm giác khô nóng trong người không những không hề thuyên giảm, ngược lại còn có xu hướng bùng phát dữ dội hơn.
Toàn thân cậu nóng hầm hập, hơi thở thở ra từ mũi và miệng đều mang theo luồng nhiệt khí nóng bỏng. Cậu lầm tưởng rằng bản thân đã bị say rượu nên liền lảo đảo tiến về phía giường, ngả đầu nằm gục xuống.
Đúng lúc này, vị ca nhi liền chậm rãi tiến lại gần bên mép giường, khẽ cất tiếng gọi dịu dàng: “Công tử……” Đồng thời, một bàn tay của hắn cũng lả lướt vươn ra, định sờ vào vạt áo ngay trước ngực cậu.
“Ngươi định làm gì?” Bạch Thuật nhanh như cắt lật người lại, động tác vô cùng dứt khoát dìm chặt lấy cổ tay của vị ca nhi, đôi lông mày khẽ chau lại đầy cảnh giác.
Sống mũi cậu cao thẳng, bờ môi khẽ mấp máy, đôi mắt to tròn vốn dĩ trong trẻo nay đã ngập tràn một tầng sương nước mông lung, hai bên gò má càng thêm phần ửng hồng quyến rũ. Cậu cứ thế đăm đăm nhìn thẳng vào vị ca nhi, khiến trái tim kẻ đối diện không khỏi đập thình thịch liên hồi vì loạn nhịp.
“Nô gia…… Xin để nô gia được hầu hạ ngài……” Vị ca nhi bị ánh mắt của cậu nhìn chằm chằm đến mức đỏ bừng cả mặt, trong lòng thầm cảm thán vị tiểu lang quân trước mặt này thật sự quá mức xinh đẹp. Đêm nay nếu có cơ hội được cùng cậu xuân phong nhất độ một phen thì đối với hắn mà nói, đó quả thực là một mối phúc phận vô cùng lớn lao.