Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 59

 

Bạch Thuật liếc hắn một cái, cũng chẳng buồn nói nửa lời. Cậu một tay túm chặt cạp quần, tay kia đỡ lấy đỉnh đầu hắn, dứt khoát nhấc bổng cả người lên rồi quăng thẳng lên chiếc giường bên cạnh.

Trận động tĩnh lớn này lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong khoang. Mấy người phụ nữ đang bế con nhỏ vội vàng đưa tay che mắt đứa trẻ, sợ con mình bị dọa cho khóc thét.

“Thằng nhóc ranh!” Hán tử kia bị bêu xấu trước bàn dân thiên hạ thì mặt mũi tối sầm lại. Hắn lồm cồm bò dậy từ trên giường, hùng hổ lao tới định tóm lấy cậu.

Nhưng Bạch Thuật như thể có mắt sau gáy, cậu lập tức quay đầu, nhanh nhẹn lách người khiến gã hán tử vồ hụt, loạng choạng suýt ngã.

“Ta đã nhịn ngươi hai lần rồi.” Bạch Thuật lạnh lùng nhìn hắn: “Quá tam ba bận, nếu ngươi còn dám lao lên, ta sẽ không khách khí đâu.”

Đám hán tử này vốn là hộ vệ tháp tùng chủ nhân ra ngoài.

Chủ tử của bọn họ là một phú thương trên phủ thành, người nọ được ở khoang thượng đẳng, còn đám hộ vệ này dĩ nhiên chỉ được xếp xuống khoang hạ đẳng tù túng.

Dù vậy, nhờ có chút quyền cước hộ thân, đám hộ vệ này luôn tự cho mình cao hơn những người dân thường ở đây một bậc, ngày thường ra đường đều nghênh ngang đi ngang. Hôm nay là lần đầu tiên bọn họ đụng phải một khúc xương cứng như Bạch Thuật.

Gã hán tử kia vẫn chưa cam tâm, định lao vào động thủ tiếp thì có người bên cạnh níu áo lắc đầu, thấp giọng khuyên hắn nên nhịn cho qua chuyện.

Lúc này, vài kẻ lão luyện có nhãn lực trong đám đã nhận ra Bạch Thuật thực sự có chút công phu trong người.

Nghe lời khuyên của gã đồng bạn, hán tử kia đành nuốt cục tức vào trong lòng, hậm hực lùi sang một bên.

Lối đi chật hẹp trong khoang tàu cuối cùng cũng được dẹp ra một khoảng trống. Bạch Thuật sải bước đi xuyên qua đám đông, tiến thẳng đến trước mặt gã người vạm vỡ đang ngồi chễm chệ kia rồi dừng lại.

Thấy gã vạm vỡ ngước đầu nhìn mình, cậu thản nhiên nói: “Đây là giường của ta, phiền ngươi nhường chỗ.”

Nghe Bạch Thuật nói vậy, kẻ đang ngồi trên giường bỗng bật cười thành tiếng.

Hắn chính là thủ lĩnh của đám hộ vệ này, bản thân có chút công phu nội gia. Khi hắn đứng bật dậy, đỉnh đầu suýt chút nữa là chạm vào trần khoang tàu, vóc dáng cao hơn Bạch Thuật đến tận hai cái đầu.

Nhờ thân hình cao lớn, vạm vỡ lại được học quyền cước từ nhỏ, hắn đánh nhau vô cùng lợi hại, đám hộ vệ đi cùng ai nấy đều vừa sợ vừa kính hắn vài phần.

Lúc này, hắn chầm chậm đánh giá thiếu niên trước mặt từ trên xuống dưới, chỉ thấy đối phương vóc dáng nhỏ nhắn, vòng eo thanh mảnh, gương mặt còn chẳng lớn bằng bàn tay mình, trông cứ như một ca nhi mềm mại.

Hắn liền buông lời trêu chọc: “Hôm nay tâm trạng đại gia tốt, tha cho ngươi một con đường sống. Giờ ngươi biết điều mà đi ngay thì ta không chấp nhặt. Còn nếu cứ nhất quyết muốn ngủ lại chỗ này thì cũng không phải không được. Ta thấy dáng vẻ này của ngươi cũng có vài phần giống ca nhi đấy, hay là ở lại ấm giường cho ta đi?”

Lời vừa dứt, đám hán tử xung quanh lập tức rộ lên những tiếng cười hô hố đầy hèn hạ.

Thế nhưng nụ cười của bọn chúng còn chưa kịp dứt thì tất cả bỗng hoa mắt. Bạch Thuật đột ngột nhún người nhảy vọt lên cao ba thước, tung một cú đá thẳng vào mặt gã đại hán.

Cú đá trực diện khiến gã lảo đảo lui lại mấy bước rồi quỵ gối xuống sàn, vội vàng đưa tay bịt chặt lấy miệng.

Khi đại hán buông tay ra, trong lòng bàn tay hắn đã vương một chiếc răng gãy. Hóa ra chỉ với một cước vừa rồi, Bạch Thuật đã đá bay luôn răng của hắn.

Gã đại hán giận tím mặt, gầm lên một tiếng rồi vung nắm đấm lao về phía Bạch Thuật.

Bạch Thuật nhanh như cắt lách người nhảy lên thành giường, một bên gót chân nhẹ nhàng điểm vào cột trụ, chân còn lại đổi chiều kim câu, giáng thẳng xuống đỉnh đầu gã hán tử, nện hắn ngã rầm xuống đất.

Cùng lúc đó, cậu nhanh tay điểm vào mấy đau huyệt trên người hắn, khiến gã đại hán hoàn toàn tê liệt, nằm gục dưới sàn không cách nào gượng dậy nổi.

“Đã bảo quá tam ba bận rồi mà các ngươi cứ thích kiếm chuyện với ta.” Giọng Bạch Thuật lộ rõ vẻ bực bội.

Cậu đứng thẳng người trước ánh mắt kinh hãi của toàn bộ khoang tàu, cúi xuống nhặt chiếc tay nải dưới đất lên, vỗ vỗ cho sạch bụi rồi thản nhiên ngồi trở lại giường của mình.

Khoảng thời gian siêng năng rèn luyện gần đây giúp cơ thể cậu có một lớp cơ bắp săn chắc. Tuy trông vẫn chưa quá vạm vỡ nhưng lực cánh tay và bộ pháp đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, so với lần giao thủ với người khác trên phủ thành trước kia thì tiến bộ rõ rệt.

Gã đại hán được đồng bọn đỡ dậy, lúc này đã chẳng còn chút nhuệ khí nào để đi khiêu khích nữa. Ngược lại, hắn còn hướng về phía Bạch Thuật ôm quyền, tôn kính nói: “Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, vị tiểu huynh đệ này thân thủ thật lợi hại, không biết sư thừa từ vị cao nhân nào?”

“Chẳng sư thừa nhà ai cả, ta muốn nghỉ ngơi, đừng có làm phiền ta nữa.” Bạch Thuật không kiên nhẫn xua xua tay.

Lúc này gã hán tử mới khúm núm lui ra, sau đó tùy tiện chọn một kẻ xui xẻo khác trong khoang để bắt người ta nhường chỗ cho mình nằm tạm.

Bạch Thuật nằm xuống tấm nệm trên giường, nhắm mắt dưỡng thần, gương mặt lại khôi phục dáng vẻ thanh tú, điềm tĩnh như cũ.

Thế nhưng bầu không khí trong khoang tàu lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Đám hộ vệ của vị phú thương kia không ai còn dám ho he nửa lời, tất cả lặng lẽ rút về vị trí của mình, thi thoảng mới dám lén lút đưa ánh mắt tò mò và kính sợ hướng về phía Bạch Thuật.

Một lát sau, đèn lồng trên tàu lần lượt được thổi tắt, chỉ để lại một ngọn đèn dầu hiu hắt. Mọi người bắt đầu ngả lưng chìm vào giấc ngủ, tiếng ngáy kéo đến như sấm rền. Đặc biệt là mấy gã hán tử to con kia, tiếng ngáy của bọn họ cứ oang oang vang vọng, làm rung chuyển cả khoang tàu chật hẹp.

Tiếng ồn ào ấy khiến đứa trẻ trên tay người phụ nữ lúc nãy giật mình tỉnh giấc, bắt đầu oa oa khóc lớn. Tiếng khóc cứ thế cao dần, hòa cùng tiếng ngáy tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp đầy nhức óc.

Bạch Thuật nhắm chặt mắt cố ngủ thêm một lúc nhưng gân xanh trên trán đã giật liên hồi vì bị tra tấn lỗ tai.

Cậu dứt khoát ngồi dậy, động tác nhanh như chớp áp sát bên người mấy gã đang ngáy to nhất, vung tay chém mạnh một chưởng vào sau gáy, đánh ngất bọn họ tại chỗ. Khoang tàu lập tức bớt đi vài cái loa phát thanh.

Người phụ nữ ôm con nhỏ ngồi trong góc tối nhìn thấy toàn bộ hành động của Bạch Thuật thì sợ tới mức mặt cắt không còn một giọt máu, cả người run rẩy ôm chặt lấy đứa nhỏ vào lòng.

Đúng lúc đó, cậu lại đưa mắt nhìn về phía nàng, rồi không nhanh không chậm sải bước tiến lại gần.

“Thiếu hiệp…… Xin ngài tha cho con tôi……” Người phụ nữ nước mắt giàn giụa, run rẩy van xin Bạch Thuật, trong khi đứa nhỏ trên tay vẫn cứ gào khóc ngặt nghẽo.

Bạch Thuật chẳng buồn để tâm đến lời nàng nói, cậu chỉ chìa tay ra, dứt khoát đón lấy đứa trẻ từ tay người mẹ.

Người phụ nữ trợn tròn mắt, nín thở nhìn đứa con nhỏ đang nằm gọn trong tay Bạch Thuật. Nàng sợ cậu cũng nhẫn tâm giáng một chưởng xuống như lúc nãy. Đứa trẻ này còn quá nhỏ, nếu phải nhận một chưởng của người học võ thì dẫu có giữ được mạng cũng mất đi nửa cái đời người.

Thế nhưng hành động tiếp theo của Bạch Thuật lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng. Cậu nhẹ nhàng đặt đứa trẻ lên khuỷu tay mình, rồi khẽ đung đưa qua lại.

Đứa nhỏ vốn là vì bị tiếng ngáy làm cho giật mình mới khóc lớn, nay tiếng ồn đã dứt, lại được bế ấp trong một vòng tay ấm áp, khẽ khàng vỗ về, chẳng mấy chốc tiếng khóc đã nhỏ dần. Nó khẽ mở đôi mắt tròn xoe, đầu nghiêng qua một bên, vừa m*t ngón tay cái vừa chớp chớp mắt.

Chỉ một lát sau, đứa trẻ đã hoàn toàn nhắm nghiền mắt, ngon giấc ngủ say khi vẫn còn ngậm ngón tay.

Thấy đứa trẻ đã ngủ, Bạch Thuật liền trao nó trả lại cho người phụ nữ, không nói thêm lời nào rồi quay trở về giường, ngả đầu tiếp tục ngủ.

Người phụ nữ thẫn thờ hồi lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn. Nàng cúi đầu nhìn đứa con nhỏ đang ngủ một giấc ngon lành trong lòng mình, lại ngước mắt nhìn bóng lưng thanh tuấn của vị thiếu niên kia, đột nhiên cảm thấy người có bản lĩnh thần thông như thần thánh phương nào vừa rồi dường như cũng chẳng đáng sợ đến thế.

Sáng sớm hôm sau, hành khách trong khoang lần lượt tỉnh giấc. Mấy gã hán tử bị Bạch Thuật đánh ngất đêm qua vừa xoa xoa cái gáy đau nhức vừa lồm cồm ngồi dậy, mặt mũi ngơ ngác chẳng hiểu rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Chuyện xảy ra đêm qua có rất nhiều người chứng kiến, trong đó đám hộ vệ và gã đầu lĩnh lại càng thêm phần kính sợ Bạch Thuật.

Bởi vậy, vừa ban sớm, khi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của bữa sáng, Bạch Thuật vừa mở mắt ra đã nhìn thấy mấy gã đại hán đang quây quanh giường mình. Trên tay bọn họ bưng một bát cháo trắng nóng hổi cùng vài chiếc bánh bao thơm phức, quả thực rất hợp vị với cái bụng đang đói cồn cào sau một đêm của cậu.

Gã hán tử dẫn đầu thấy Bạch Thuật đã tỉnh liền nở một nụ cười đầy xởi lởi, cung kính dâng bát cháo cùng bánh bao lên trước mặt cậu mà nói: “Vị tiểu huynh đệ này, đây là bữa sáng do nhà tàu cung cấp, số lượng có hạn lắm. Ta thấy ngươi ngủ muộn chưa dậy nên đã tự tiện mua giúp một phần, xin ngươi vui lòng nhận cho.”

Bạch Thuật: “……”

Cậu khẽ nhướng mày, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc nhìn mấy người bọn họ. Hôm qua chính cậu vừa mới cho bọn họ một trận ra trò, mấy tên này không những không né xa cậu ra mà sao hôm nay lại cứ như ruồi bám lấy mật, đon đả ân cần dâng cả đồ ăn sáng thế này, hay là bên trong có đặt bẫy gì đây?

Nhìn thấy phản ứng dè chừng của Bạch Thuật, gã hộ vệ đứng đầu vội vàng phân trần: “Tiểu huynh đệ cứ yên tâm, phần cơm nước này tuyệt đối sạch sẽ, không hề bị động tay động chân. Chỉ là anh em chúng ta là người trong giang hồ, xưa nay luôn có lòng kính trọng đối với những bậc có thân thủ phàm cao cường như ngươi.”

Nói xong, hắn còn tự tay cầm một chiếc bát không, sớt một ít cháo từ bát của Bạch Thuật ra rồi ngửa cổ uống cạn trước mặt cậu để chứng minh.

Thấy vậy, Bạch Thuật mới hoàn toàn rũ bỏ sự hoài nghi. Cậu không khách sáo nữa, đón lấy bát cháo cùng mấy chiếc bánh bao rồi ăn một mạch ngon lành, cuối cùng cũng vỗ về được cái bụng đói.

Sau khi dùng xong bữa sáng, Bạch Thuật bước ra khỏi khoang tàu, đi lên boong tàu hứng gió.

So với bầu không khí ngột ngạt, vẩn đục dưới khoang thì không gian trên boong tàu rõ ràng là thoáng đãng và dễ chịu hơn rất nhiều.

Bạch Thuật đứng tựa vào mạn thuyền đón gió một lúc thì lại thấy gã hộ vệ đầu lĩnh xuất hiện trước mặt, phía sau hắn còn có một nam tử vóc người gầy nhưng rắn chắc, vận y phục vô cùng hoa lệ.

Vị nam tử này chính là phú thương mà đám hộ vệ kia đi theo tháp tùng, hắn chuyên kinh doanh mặt hàng nam bắc hóa tại kinh thành.

Những người làm nghề buôn bán nam bắc hóa thế này quanh năm phải bôn ba lặn lội khắp nơi, trên đường đi khó tránh khỏi những lúc chạm trán với bọn cướp đường hung hãn, bởi vậy việc nuôi dưỡng hộ vệ trong nhà đã trở thành một thói quen tất yếu.

Hắn cũng đã bỏ ra không ít tiền bạc để nuôi dưỡng một đội hộ vệ bên người, bọn họ đã theo hắn chinh chiến nhiều năm, làm việc nhìn chung cũng khá chu toàn. Thế nhưng khi nghe tin trên tàu xuất hiện một nhân vật có thân thủ lợi hại vô song, vị phú thương này lập tức nảy sinh ý định chiêu mộ, dù sao có thêm một phần lực lượng bảo vệ thì chuyến đi cũng thêm một phần an toàn.

Lúc mới nghe gã đội trưởng hộ vệ báo cáo rằng dưới khoang hạ đẳng có một đệ tử nội gia, một mình có thể dễ dàng đánh bại mấy người bọn họ, hắn đã vô cùng hiếu kỳ và khát khao thu phục nhân tài.

Đến khi được gã đội trưởng dẫn đường tới nơi, tận mắt chứng kiến dáng vẻ của đối phương, vị phú thương không khỏi thầm kinh ngạc trong lòng.

Hắn không thể ngờ được vị đệ tử nội gia có thể đánh bại toàn bộ đội hộ vệ của mình lại có gương mặt non nớt đến thế, vóc dáng cũng chẳng hề cao lớn vạm vỡ. Nếu chỉ nhìn vào diện mạo bên ngoài mà bỏ qua bộ y phục vải thô đơn sơ trên người, trông cậu chẳng khác nào một vị quý công tử thanh tú, nho nhã.

“Tiểu huynh đệ, vị này chính là chủ tử của ta, Phùng lão gia.” Gã hộ vệ đầu lĩnh vội vàng giới thiệu.

“Không biết tiểu huynh đệ xưng hô thế nào?” Phùng lão gia cười híp mắt, lịch thiệp chắp tay chào Bạch Thuật.

Thấy đối phương có thái độ thân thiện, Bạch Thuật cũng chắp tay đáp lễ, ngắn gọn đáp: “Tại hạ họ Bạch.” Kế đó, cậu thẳng thắn hỏi luôn: “Phùng lão gia cất công tới đây chắc không phải chỉ để tán gẫu với ta, không biết ngài có việc gì chỉ giáo?”

Phùng lão gia thấy Bạch Thuật có chút ngạo nghếch thì cũng không hề tỏ ra tức giận, chỉ nghĩ người có tài thường có chút kiêu ngạo mà thôi.

Hắn kiên nhẫn bày tỏ: “Nghe thuộc hạ nói Bạch huynh đệ có thân thủ phi phàm. Bản thân Phùng mỗ hiện tại cũng đang rất khát khao tìm kiếm những nhân tài đắc lực, nếu Bạch huynh đệ có ý, không biết có muốn gia nhập vào dưới trướng của Phùng mỗ không? Phùng mỗ tuy bất tài nhưng trong việc làm ăn cũng có chút môn lộ, cam đoan sẽ không bao giờ để Bạch huynh đệ phải chịu thiệt thòi.”

Hóa ra đối phương cất công tới đây là để chiêu mộ mình, Bạch Thuật khẽ mỉm cười.

Chỉ có điều với chí hướng và bản lĩnh của cậu, tuyệt đối cậu sẽ không bao giờ cam chịu làm một tên hộ vệ tầm thường cho các nhà thương hộ. Vì thế, cậu liền thẳng thừng từ chối: “Đa tạ Phùng lão bản đã coi trọng, tiếc là tại hạ không có ý định này, làm ngài phải thất vọng rồi.”

Phùng lão bản vốn là người có kinh nghiệm nhìn đời sâu sắc, nghe Bạch Thuật từ chối dứt khoát như vậy thì cũng không cố tình gượng ép, thái độ cư xử vẫn giữ được nét lịch sự như lúc ban đầu.

Đến buổi trưa, hắn còn nhiệt tình mời Bạch Thuật dùng bữa, thoải mái chia sẻ về những giai thoại và kiến thức mà mình tích lũy được suốt những năm tháng bôn ba làm ăn nam bắc. Mãi đến cuối bữa ăn, hắn mới chân thành nói: “Bạch huynh đệ tuổi còn trẻ mà đã có được thân thủ bất phàm thế này, quả thực khiến Phùng mỗ vô cùng ngưỡng mộ. Lần này tuy không có duyên mời được huynh đệ về giúp sức, nhưng coi như chúng ta cũng đã kết giao được một người bạn. Phùng gia của ta nằm ở phía đông kinh thành, ở đó có một tiệm buôn tên là Vãng Lai Hiên. Sau này nếu Bạch huynh đệ có thay đổi ý định, cứ việc đến đó tìm ta, Phùng mỗ nhất định sẽ rộng cửa nghênh đón.”

Nói xong những lời bộc bạch ấy, Phùng lão bản mới dẫn theo đội hộ vệ quay người rời đi. Bạch Thuật nhìn theo bóng lưng hắn, thầm nghĩ vị Phùng lão bản này cũng là một nhân vật khá thú vị.

Nhìn vào khí độ của hắn, tuyệt đối không phải là một thương nhân buôn bán nhỏ lẻ tầm thường, lại mang theo nhiều hộ vệ tinh nhuệ bên người như vậy, thế mà cớ sao lại chấp nhận ngồi trên một chuyến tàu khách hạ đẳng rách nát thế này. Chẳng rõ tiệm Vãng Lai Hiên kia rốt cuộc là một nơi như thế nào đây.

Sau bữa trưa, Bạch Thuật quay trở lại khoang tàu đánh một giấc ngắn. Đến khoảng chập choạng tối, con tàu rốt cuộc cũng cập bến kinh thành.

Tính đến thời điểm này, kể từ lúc cậu rời khỏi thôn Bạch Đường đã tròn ba ngày ba đêm, và chỉ còn đúng một ngày nữa là đến Tết Trung thu.

Bạch Thuật khoác chiếc tay nải nhỏ lên vai rồi bước lên boong tàu. Lúc này, đô thành của Đại Tuyên —— kinh thành hoa lệ mới thực sự hiện ra trọn vẹn trước mắt cậu.

Kinh thành là nơi hội tụ của tất cả các bậc hoàng thân quốc thích, đại gia tộc giàu có bậc nhất Đại Tuyên, bởi vậy sự phồn hoa và xa xỉ nơi đây hoàn toàn vượt xa những thành thị bình thường khác.

So với phủ thành, kinh thành còn nguy nga và tráng lệ hơn gấp bội phần. Nơi này có địa thế ba mặt được bao bọc bởi núi non trùng điệp, một mặt hướng ra dòng nước mênh mông, bốn bề được che chở bởi những bức tường thành cao đến năm trượng vững chãi.

Kinh thành áp dụng chế độ quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, phòng vệ cẩn mật. Khác hẳn với bến tàu ở phủ thành, nơi vừa bước xuống xe đã là những con phố mua bán sầm uất, bến tàu kinh thành tuyệt nhiên không có bóng dáng của bất kỳ tiểu thương nào, thay vào đó là các đội vệ binh hộ thành đứng dàn hàng canh gác nghiêm trang.

Mỗi một hành khách bước xuống thuyền đều phải trải qua quá trình kiểm tra, thẩm vấn vô cùng gắt gao về thân phận cũng như lai lịch. Chỉ sau khi được binh lính thủ vệ tuần tra xác nhận không có vấn đề gì thì mới được phép cho qua để tiến vào cửa thành.

Lúc này Bạch Thuật mới ngỡ ngàng nhận ra, kinh thành này hoàn toàn khác xa so với những gì cậu từng hình dung trước đó, nơi này không phải cứ muốn vào là có thể vào được. Nếu muốn đặt chân vào trong thành, trước hết tên tuổi của người đó phải có trong sổ bộ thân phận của kinh thành.

Đối với những người từ nơi khác tới, ngoại trừ những sĩ tử lặn lội lên kinh ứng thí thì bắt buộc phải có người bản địa đứng ra dẫn đường và làm giấy bảo lãnh. Nếu người được bảo lãnh phạm pháp trong thành, người đứng ra bảo lãnh cũng sẽ phải liên đới chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Còn trong trường hợp người phương xa tới kinh thành mà không có bất kỳ ai đứng ra quen biết bảo lãnh, nhưng lại khao khát muốn vào thành sinh sống, thì bắt buộc phải nộp một khoản tiền bảo chứng khổng lồ lên tới ba trăm lượng bạc mới có thể được xét duyệt cho vào.