Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 58

 

Bạch Thuật trở lại trong nhà, liền bắt đầu tiến hành những khâu chuẩn bị cuối cùng cho chuyến đi kéo dài vài ngày này.

Cậu đi ra con sông trong thôn trước, thừa dịp tiết trời còn ấm áp, vớt một mẻ lớn cá nhỏ rồi bảo Vương Mộc Đầu thả sạch vào ao cá của mình, còn sớt cho ao cá của Trần Đông Thanh một ít.

Chờ thêm vài ngày nữa, khi tiết trời chuyển lạnh sâu, nước sông buốt giá thì cá trong sông sẽ ít đi, cũng rất khó để lội xuống vớt nữa.

Bạch Thuật tận dụng chút hơi ấm cuối cùng này để vớt thêm một ít, cũng là để tích trữ nguồn thức ăn cho ao cá suốt hai mùa thu đông.

Lo liệu xong chuyện này, cậu lại rảo bước tới công trường.

Phòng ốc trên công trường đã cất nóc xong xuôi, đám thợ đang tiến hành những công đoạn trát vữa mài nhẵn cuối cùng, trên mái nhà có mấy thợ nề đang lúi húi lợp ngói.

Mấy người thợ thủ công này đã quen bôn ba đây đó, Trung thu năm nay họ không về quê mà quyết định ở lại đón tết luôn tại Tạ gia.

Bạch Thuật gọi mấy người thợ cả tới để bàn bạc về tiến độ công trình trong vài ngày tới, thấy mọi sự đều đã được an bài thỏa đáng, cậu lại dặn dò hai đốc công vài câu rồi mới yên tâm rời đi.

Kế đó, cậu đi vòng ra nhà bếp phía sau, tìm gặp Vương ca nhi cùng hai bà tử.

Ba người bọn họ làm việc đều rất chu toàn, mỗi lần nhìn thấy Bạch Thuật đều một mực cung kính. Bạch Thuật đảo mắt đánh giá nhà bếp một lượt, thấy họ chuẩn bị cơm nước xong xuôi, từ sàn nhà đến mặt bàn đều dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, bèn mở lời khen ngợi mấy câu rồi mới rời đi.

Cuối cùng, Bạch Thuật đi lên sau núi, vừa vặn thấy Trần Đông Thanh đang cho hươu ăn.

Đàn mai hoa lộc này kể từ khi được nuôi thả, những con hươu cái mang thai đã được tách ra ở riêng chứ không chung đụng với hươu đực nữa.

Nhưng cứ đến giờ ăn, Trần Đông Thanh vừa rải cỏ khô ra là cả đàn hươu lại tụ tập đông đủ một chỗ.

Thời gian này Trần Đông Thanh thường xuyên tự tay cho ăn nên lũ hươu cũng dần dạn dĩ với y, có vài con bạo gan còn dám dấn bước tới ăn cỏ ngay trên tay y.

Lúc này y đang đưa tay v**t v* cặp sừng của một con hươu nhỏ đã trưởng thành. Con hươu đực nhỏ này lúc mới mang về còn chưa cai sữa, vậy mà giờ đã cao tới một mét, trên đầu bắt đầu nhú ra một lớp lộc nhung non mềm.

“Đông Thanh ca!” Bạch Thuật cất tiếng gọi một câu rồi rảo bước về phía y.

Đàn mai hoa lộc vừa nhìn thấy cậu thì lập tức nháo nhào tản ra chạy trốn, dẫu dưới đất còn vương đồ ăn thì chúng cũng chỉ dám đứng từ xa dáo dác nhìn chứ chẳng con nào dám tiến lại gần.

Trần Đông Thanh: “……”

“Ha ha ha, chúng nó sợ ta rồi.” Bạch Thuật cười ha hả bảo: “Chắc là vẫn còn găm hận chuyện ta tóm chúng cắt lộc nhung đây mà!”

Mấy tháng trước Bạch Thuật mới tự tay tóm cổ cả đàn để cắt một đợt lộc nhung, cứ vài bước là cậu lại túm sống được một con, ấn phăng xuống đất rồi giơ dao lên là hạ xuống một cách dứt khoát. Thân thủ nhanh nhẹn gọn gàng ấy đã để lại một bóng ma tâm lý vô cùng sâu đậm cho đàn mai hoa lộc.

“Đông Thanh ca, ta tới tìm huynh là muốn báo một tiếng, mấy ngày nữa là đến Trung thu rồi, ta quyết định sẽ cho mọi người ăn tết.” Bạch Thuật vừa nói vừa móc ra một thỏi bạc nặng chừng hai lượng, trao vào tay Trần Đông Thanh rồi bảo: “Làm phiền huynh ngày hôm đó lên huyện mua thật nhiều thịt ngon, lại mua thêm ít rượu ngon nữa, rồi bảo nhà bếp phụ một tay làm chút bánh trung thu và hoa quả để phát cho tất cả các thôn dân làm công.”

“Chuyện này đương nhiên không thành vấn đề.” Trần Đông Thanh sảng khoái nhận lấy thỏi bạc rồi cười bảo: “Chỉ sợ đám thôn dân mà biết chuyện thì vui mừng đến mất ngủ mất. Làm việc cho cậu vừa có tiền cầm, vừa có thịt ăn, đến ngày lễ tết lại còn được phát quà, đào đâu ra nơi hời như thế này chứ? Hiện giờ danh tiếng của cậu ở thôn Bạch Đường ta là cao nhất đấy, ngay cả người ở thôn bên cũng rục rịch sang đây nghe ngóng, muốn xin vào làm công cho cậu.”

“Chỉ là đêm hôm đó……” Trần Đông Thanh chợt nhớ tới hoàn cảnh hiện tại của Bạch Thuật không cha không mẹ, chỉ có một thân một mình, sợ cậu ở nhà một mình lại nhìn cảnh sinh tình mà buồn bã, liền đề nghị: “Tết Trung thu vốn là ngày cả nhà đoàn viên. Ta và Lạp Nhi ở nhà cũng chỉ có hai người quạnh quẽ, hay là cậu qua nhà ta đi, ta bảo Lạp Nhi làm vài món nhắm ngon, ta và cậu cùng uống rượu ngắm trăng?”

“Cái đó thì không cần đâu.” Bạch Thuật khẽ mỉm cười từ chối lòng tốt của Trần Đông Thanh: “Chính vì việc này nên ta mới tới tìm huynh đây, Trung thu này ta có việc phải ra ngoài vài ngày, không có nhà. Huynh ở lại trong thôn nhớ trông nom nhà cửa giúp ta một chút, nếu có việc gì cần dùng đến tiền gấp, huynh cứ tự mình làm chủ xuất tiền ra trước giúp ta là được.”

Thấy Bạch Thuật đã có dự tính riêng, Trần Đông Thanh cũng không nài ép thêm nữa, chỉ vỗ ngực cam đoan bản thân nhất định sẽ hoàn thành lời hứa, giúp cậu trông coi vẹn toàn mọi việc ở nhà để cậu yên tâm mà đi.

Cứ như vậy, Bạch Thuật mới xem như đã giao phó ổn thỏa toàn bộ công việc xung quanh.

Cậu trở về phòng mình, thu dọn hai bộ quần áo để thay đổi. Suy nghĩ một lát, cậu lấy chiếc đai buộc trán mà Tạ Hòe Ngọc tặng đeo lên đầu, lại giấu một tờ ngân phiếu trăm lượng vào hộ thân bên người, số còn lại chỉ mang theo ít bạc vụn.

Bạch Thuật khóa chặt cửa phòng rồi cất bước ra ngoài, vừa vặn lại đụng mặt Trâu thị.

Nhờ vào mối hôn sự của Bạch Hòa, nhà Bạch lão tam dạo gần đây lại được dịp nở mày nở mặt, đi lại trong thôn cũng vểnh râu lên trời đầy đắc ý.

Lúc này mụ ta đang tay bưng chiếc mẹt, đứng túm tụm cùng mấy mụ thôn phụ khác, hoa chân múa tay khoe khoang về cô con dâu mới hỏi cưới.

“Cái đứa con dâu tương lai ta mới nhắm trúng ấy à, nhà nó có ba chị em gái, hai đứa chị lấy chồng đều sòn sòn đẻ ra tôn tử béo múp. Ta nhìn vóc dáng con bé đó rồi, chắc chắn là tướng người mắn đẻ, ăn đứt cái con gà mái không biết đẻ trứng nhà họ Lý trước kia.” Trâu thị nói tới mức nước bọt bay tung tóe.

Mấy mụ thôn phụ đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, buông lời ngưỡng mộ nhà mụ ta có đứa ca nhi gả được vào chỗ tốt, làm vợ nhà giàu, giúp cả nhà được nở mày nở mặt hưởng phúc lây.

Bạch Thuật nghe họ nhắc tới Bạch Hòa thì lại nhớ tới cảnh tượng hôm nọ nhìn thấy hắn ở phủ thành.

Cậu vốn lười quản mấy chuyện bao đồng này, nhưng nghĩ lại ánh mắt cầu cứu của Bạch Hòa hôm đó, sau một hồi lưỡng lự, cậu vẫn bước tới chỗ Trâu thị mà bảo: “Hôm nọ ta có gặp Bạch Hòa ở trên phủ thành, gã Hoàng lão gia mà hắn gả cho chẳng phải hạng người tử tế gì đâu. Hiện tại hắn sống rất khổ sở, các người có muốn đến đó đón hắn về không?”

Trâu thị vừa nghe xong thì sắc mặt lập tức thay đổi, mụ ta đảo đảo tròng mắt, liếc nhìn mấy mụ thôn phụ bên cạnh một lượt rồi chỉ thẳng vào mặt Bạch Thuật mà mắng: “Bạch Thuật, ngươi bớt ngậm máu phun người đi, còn dám rủa Bạch Hòa nhà ta gả vào chỗ không tốt! Lúc Bạch Hòa nhà ta xuất giá mọi người trong thôn đều tận mắt chứng kiến, vị lão gia kia là người biết xót thương người khác, không chỉ danh chính ngôn thuận lập văn tự rước nó làm lương thiếp, lại còn cho nó mặc vàng đeo bạc, làm gì có chỗ nào không tốt chứ?”

“Ta thấy ngươi rõ ràng là đang đố kỵ vì Bạch Hòa nhà ta gả được cho lão gia giàu có. Chẳng bù cho ngươi, kiếm được tiền thì đã sao, lớn lên thô kệch chẳng khác gì nam tử, hèn chi đến giờ vẫn gả không nổi.”

Lúc Trâu thị thốt ra những lời này, ánh mắt mụ ta cứ lảng tránh liên tục, thần sắc trên mặt cũng lộ rõ vẻ hoảng loạn và chột dạ.

Bạch Thuật chỉ cần nhìn biểu cảm đó là biết ngay chuyện của Hoàng lão gia chắc chắn Trâu thị cũng có phần hay biết.

Cậu đăm đăm nhìn Trâu thị hai cái, bật ra một tiếng cười lạnh rồi lắc đầu bỏ đi.

Chuyện này suy cho cùng cũng là gia sự của một nhà Bạch Hòa và Bạch lão tam, liên can gì đến cậu chứ?

Chỉ tiếc cho Bạch Hòa kia còn chưa biết chuyện, hắn lúc nào cũng tự đắc mình khôn ngoan tính kế, tính tới tính lui rốt cuộc lại bị chính người nhà ruột thịt đẩy vào hang hùm miệng cọp.

Do bị trễ nải mất một lúc nên khi Bạch Thuật xuất phát thì trời đã cận kề giờ Ngọ.

Đến khi cậu đi bộ tới huyện thành, ăn xong một bữa trưa đạm bạc thì chuyến đò sớm đi phủ thành đã nhổ neo từ lâu.

Cũng may đò lớn tuy đã đi nhưng vẫn còn những chiếc thuyền nhỏ chở khách lẻ. Bạch Thuật dứt khoát bao trọn một chiếc thuyền nhỏ, bỏ ra một lượng bạc để người ta đưa mình thẳng tiến lên phủ thành.

Chuyến tàu khách từ phủ thành đi kinh thành mỗi ngày chỉ có độc một chuyến vào buổi sáng. Lúc này trời đã gần sang giờ Thân, tàu khách sớm đã xuôi dòng, cậu chỉ còn cách đợi đến ngày mai mới có thể lên tàu.

Bạch Thuật buộc phải nghỉ lại phủ thành một đêm, cậu liền tìm tới Lai Phúc Lâu, hỏi thuê một gian phòng hạng trung.

Phòng hạng trung ở phủ thành này đắt đỏ hơn ở huyện thành rất nhiều, một đêm đã ngốn mất năm lượng bạc, cộng thêm một bữa tối cũng tiêu tốn hơn một trăm văn tiền.

Tính đến thời điểm này, khi còn chưa nhìn thấy cái bóng dáng của kinh thành đâu, Bạch Thuật đã tiêu hụt mất gần bảy lượng bạc. Bảo sao dân làng thôn Bạch Đường dẫu có nghèo kiết xác cũng chẳng ai muốn lên thành phố kiếm ăn.

Bởi lẽ ở trong thôn dẫu sao vẫn có thể bám vào ruộng đất để có miếng ăn, chứ lên đến chốn phồn hoa đô hội này thì e là đến cơm cũng không có mà ăn.

Trì hoãn mất một đêm ở phủ thành, sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Thuật đã vội vã ra bến tàu, ấy thế mà vẫn suýt chút nữa là lỡ mất chuyến tàu đi kinh thành.

Cậu không thể ngờ được số người muốn lên kinh thành lại đông đúc đến nhường này!

Từ phủ thành lên đến kinh thành phải ngồi tàu mất hai ngày một đêm, mãi đến giờ Dậu ngày hôm sau mới có thể cập bến.

Bởi vậy, hành khách đi tàu bắt buộc phải ngủ lại trên tàu một đêm.

Tàu khách dự kiến xuất phát vào giờ Tỵ, nhưng lúc này còn chưa đến giờ Thìn mà các khoang giường nằm gần như đã bị tranh giành sạch sẽ.

Lúc Bạch Thuật bước tới hỏi thăm thì loại giường nằm thượng đẳng có giá mười lượng bạc một chỗ đã bị bao trọn từ trước. Đến cả loại giường trung đẳng giá tám lượng cũng đã bán hết sạch, chỉ còn sót lại loại giường nằm hạ đẳng có giá năm lượng bạc.

Bạch Thuật không chút do dự móc tiền ra đặt mua một chỗ giường hạ đẳng, gã lái tàu nhận tiền xong liền đưa cho cậu một chiếc thẻ gỗ. Đợi đến trước giờ tàu chạy, cậu có thể dựa vào chiếc thẻ gỗ này để lên tàu.

Cầm được thẻ bài trong tay, Bạch Thuật liền tranh thủ đi ăn một bữa sáng ở gần đó. Đợi đến khi cận kề giờ Tỵ, cậu mới lục tục quay lại bến để lên tàu.

Dù là khoang thượng đẳng hay hạ đẳng thì tất cả hành khách đều đi chung một lối đi để lên tàu. Có điều những vị phú hộ và thương nhân có tiền thì có thể rút hầu bao thuê đám thủy thủ xách hộ hành lý, việc này dĩ nhiên phải tính thêm phí riêng.

Thời điểm Bạch Thuật đặt chân lên tàu thì phần lớn hành khách đã ổn định chỗ ngồi từ trước.

Khoang giường nằm thượng đẳng nằm ở tầng cao nhất của con tàu, được ngăn tách thành các phòng sương phòng dành cho hai người, trong phòng bố trí hai chiếc giường ngủ cùng bàn ghế chạm khắc hoa văn tinh xảo, tổng cộng cả thảy chỉ có bốn gian sương phòng như vậy.

Trong khi đó, khoang trung đẳng nằm ở ngay dưới boong tàu của tầng một, cũng có sương phòng độc lập.

Mỗi phòng xếp bốn chiếc giường ngủ, cứ hai chiếc lại kê đầu đuôi nối tiếp nhau nên trong phòng không có không gian để bày biện bàn ghế. Kiểu sương phòng này có tổng cộng mười mấy gian.

Còn đối với loại giường nằm hạ đẳng nhất mà Bạch Thuật đặt mua thì tuyệt nhiên chẳng có sương phòng nào cả. Nơi này thậm chí còn không được bố trí cửa sổ, không khí vô cùng tù túng và ngột ngạt.

Đó đơn giản là một gian phòng lớn hoang hoác, bên trong kê san sát mười mấy chiếc giường ngủ, chật chội đến mức bước chân vào chỉ vừa đủ chỗ để đặt chân.

Những gian phòng lớn kiểu này có tổng cộng sáu gian, và Bạch Thuật được xếp vào một trong số đó.

Chiếc thẻ gỗ mà họ nhận được chỉ có tác dụng làm thủ tục lúc lên tàu chứ không hề quy định rõ phòng ốc hay giường ngủ cụ thể. Bởi vậy, hành khách khi bước vào khoang giường nằm cứ theo quy luật ai đến trước thì được chọn chỗ trước.

Khi Bạch Thuật bước vào khu vực khoang hạ đẳng, cậu đi qua từng gian phòng một thì phát hiện ra phần lớn các phòng đều đã chật ních người. Mãi cho đến khi bước tới gian phòng cuối cùng, cậu mới thấy nơi này còn khá thưa thớt, không gian xem như còn rộng rãi đôi chút.

Cậu liền rảo bước tiến vào, tùy ý chọn lấy một chiếc giường nằm sâu trong góc rồi đặt tay nải của mình lên đó để giữ chỗ.

Bố trí xong xuôi mọi việc, Bạch Thuật cảm thấy không khí trong khoang tàu quá mức bức bối, liền xoay người rời đi, bước lên boong tàu để hít thở khí trời.

Cậu ngồi thong thả trên boong tàu một lúc, dõi mắt ngắm nhìn cảnh sắc hai bên bờ sông, trong lòng chợt dâng lên nỗi nhớ Tạ Hòe Ngọc, chẳng biết giờ này hắn đã đặt chân đến nơi chưa.

Tạ Hòe Ngọc di chuyển bằng xe ngựa nên tốc độ khá nhanh, nếu trên đường đi không gặp phải trở ngại gì thì giờ này chắc cũng đã cận kề kinh thành rồi.

Tại vùng ngoại ô kinh thành, cổng thành mở rộng, từng dòng xe ngựa cùng dân chúng tấp nập nối đuôi nhau tiến vào trong thành.

Vào dịp Tết Trung thu, số lượng người từ nơi khác trở về kinh thành để thăm thân là cực kỳ đông đúc. Ngay phía trong cổng thành đã có rất nhiều người đứng chực sẵn để đón đợi người thân của mình.

Những người thuộc tầng lớp bình dân tự mình lặn lội ra đón phu quân hay con cái dĩ nhiên là không thiếu. Còn đối với các gia đình quyền quý nhà cao cửa rộng, dẫu các vị chủ tử không tự thân ra mặt thì cũng sẽ cắt cử đám gã sai vặt, gia nhân túc trực ở đây từ sớm.

Trong phút chốc, phía trong cổng thành vang lên đủ thứ âm thanh gọi nhau í ới của các gia tộc nhận người thân. Có kẻ vui mừng khôn xiết, lại có người xúc động rơm rớm nước mắt. Thế nhưng hết thảy những cảnh tượng náo nhiệt ấy đều chẳng mảy may liên quan đến Tạ Hòe Ngọc.

Cỗ xe ngựa của Tạ gia băng qua đám đông ồn ả, thẳng tiến về phía Tạ phủ, bỏ lại tất cả những âm thanh huyên náo kia ở phía sau lưng.

Tiểu Thụ vừa nghó đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vừa không nhịn được mà buông lời oán trách: “Lão gia và phu nhân không phái người ra đón thì cũng thôi đi, cớ sao ngay cả Tạ Lăng thiếu gia cũng chẳng thèm cắt cử một ai đến xem sao, uổng công cậu ấy còn là bào đệ ruột thịt của thiếu gia.”

“Đệ ấy cũng có cái khó của mình.” Tạ Hòe Ngọc nhàn nhạt buông một câu: “Thời gian qua ta không có mặt ở kinh thành, một mình đệ ấy ở lại Tạ gia thì tình cảnh càng thêm phần gian nan, chắc hẳn việc gì cũng phải nhìn sắc mặt của người đàn bà kia mà hành sự, chuyện này không trách đệ ấy được.”

Nghe Tạ Hòe Ngọc nói đỡ như vậy, Tiểu Thụ liền ngậm miệng không nói thêm gì nữa, song trong lòng vẫn đầy rẫy sự bất bình.

Tạ Lăng từ nhỏ đã bị đem qua bên người Tạ phu nhân nuôi dưỡng, thuở ban đầu cậu ấy còn tỏ ra thân thiết với thiếu gia nhà mình, nhưng sau vài lần bị Tạ phu nhân nghiêm khắc răn đe thì thái độ liền dần trở nên xa cách.

Sau này dẫu thiếu gia có đối xử tốt với cậu ấy đến nhường nào, cậu ấy cũng luôn giữ vẻ nơm nớp lo sợ, không dám đón nhận tấm lòng, ngược lại cứ bám đuôi sau lưng Tạ phu nhân và con trai mụ ta để ra sức lấy lòng.

Giờ đây người ca ca ruột thịt phải về chốn thôn quê chịu tang giữ hiếu, vậy mà suốt mấy tháng trời cậu ấy chẳng thèm gửi lấy một phong thư hỏi thăm. Đến tận hôm nay khi ca ca trở về kinh thành, cậu ấy ngay cả một tên sai vặt cũng không thèm phái tới.

Tạ Hòe Ngọc ngồi lặng yên trong thùng xe, gương mặt không chút biểu cảm, chẳng rõ đang suy tính điều gì. Hắn chỉ dùng một tay khẽ khàng v**t v* chiếc nhẫn hồng ngọc đeo ở ngón áp út bàn tay trái, ánh mắt thâm trầm hướng về một nơi xa xăm.

Xe ngựa di chuyển thêm một lát thì rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Phía đầu hẻm đột nhiên xuất hiện mấy tên hộ vệ đứng dàn hàng ngang, chặn đứng lối đi của chiếc xe.

Cỗ xe ngựa buộc phải dừng khựng lại, lão Phùng đầu liền cao giọng hỏi: “Kẻ nào phía trước dám cả gan chặn đường?”

Chỉ thấy từ phía sau lưng đám hộ vệ kia, có hai vị quý công tử đang mỉm cười sải bước đi ra, một người vận thanh y khí chất nho nhã, trong sáng, còn người kia lại khoác trên mình bộ trường bào đỏ thẫm thần thái bay bổng, chính là Kỳ Cầm Nguyệt vừa mới gặp mặt cách đây không lâu.

“Thiếu gia, là Kỳ công tử cùng Nhị điện hạ.” Lão Phùng đầu lập tức quay đầu báo cáo.

Tiểu Thụ mắt sáng lên, vội vã vén rèm xe nhìn ra ngoài rồi mừng rỡ bảo với Tạ Hòe Ngọc: “Thiếu gia, đúng là Kỳ công tử cùng Nhị điện hạ đang tới kìa.”

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy, trên mặt cũng khẽ hiện lên một nét cười. Hắn lập tức bước xuống xe để nghênh đón, tiến lại gần hành lễ với hai người.

Kỳ Cầm Nguyệt vừa nhìn thấy hắn liền đưa tay vỗ vỗ vai hắn, lại còn cố tình đảo mắt nhìn vào trong thùng xe một lượt, sau khi xác nhận chắc chắn bên trong không có bóng người nào mới cất giọng trêu chọc: “Thụy Thạch, lần này hồi kinh sao lại không mang theo vị Bạch tiểu ca nhi kia về cùng, để Trọng Lễ ta đây cũng được một phen mở mang tầm mắt chứ?”

Triệu Lương đứng bên cạnh nghe xong cũng tiến lên một bước, cười bảo: “Vị Bạch tiểu ca nhi kia ta đã nghe Tử Vân nhắc tới không biết bao nhiêu lần rồi, nghe nói em ấy lợi hại lắm, có thể một tay đánh chết một con gấu lớn, quả thực khiến ta sinh lòng hiếu kỳ vô cùng, chỉ tiếc với thân phận hiện tại của ta thì không tiện lặn lội đến chỗ của huynh.”

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy thì khẽ mỉm cười đáp: “Sau này tự khắc sẽ có cơ hội gặp mặt thôi, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện đi.”

Đứng bàn chuyện ngay giữa thanh thiên bạch nhật trên đường lớn thế này quả thực không tiện, thế là ba người cùng nhau bước lên xe ngựa, đổi hướng đánh xe đi thẳng đến Lai Phúc Lâu.

Sau khi tiến vào Lai Phúc Lâu, Tạ Hòe Ngọc cùng hai người họ đi thẳng vào gian phòng nhã nhặn ở nội viện rồi ngồi xuống, gọi lên vài món nhắm cùng rượu ngon. Hắn lại quay sang phân phó Tiểu Thụ đi một chuyến đến Tạ phủ thông báo một tiếng, cứ bảo hắn trên đường đi tình cờ chạm mặt Kỳ Cầm Nguyệt nên tạm thời ở lại bên ngoài tụ họp một lát.

Tiểu Thụ lĩnh mệnh khép cửa phòng rồi bước đi. Lúc này ba người trong phòng mới hoàn toàn thả lỏng, ai nấy lần lượt kể cho nhau nghe về những trải nghiệm của bản thân trong suốt quãng thời gian xa cách vừa qua.

Sau vài tuần rượu, Tạ Hòe Ngọc cũng đã nắm bắt được tình hình gần đây của hai người bạn.

Phụ thân của Kỳ Cầm Nguyệt dẫu có tính hay cằn nhằn đôi chút, nhưng đối với đứa con trai này thì ông lại vô cùng coi trọng. Khoảng thời gian ở trong quân ngũ dẫu có chịu nhiều gian khổ nhưng đổi lại hắn cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm rèn luyện xương máu.

Còn về phần Triệu Lương, nhờ vào việc cứu tế thiên tai lần trước mà y đã thành công giành lại được cơ hội bước chân trở lại triều đường.

Trái lại, vị Hoàng trưởng tử Triệu Diễn chẳng biết vì cớ sự gì lại lỡ tay chọc giận Hoàng đế, kết cục bị nghiêm lệnh cấm túc tại phủ, trong vòng ba tháng không được phép tham gia bãi triều.

Có điều dẫu phải chịu cảnh giam lỏng tại nhà, gã ta cứ cách vài ngày lại mở đại yến tiệc tùng để thêu dệt khách khứa, ra sức lôi kéo con em của đám đại thần trong triều về phe mình, thành ra thanh thế cũng chẳng mảy may bị giảm sút.

“Chuyện này cũng nhờ có Thụy Thạch huynh ra tay tương trợ, ta mới có thể nắm bắt được cơ hội lật ngược thế cờ này.” Triệu Lương vừa nói vừa nâng chén rượu lên hướng về phía Tạ Hòe Ngọc để kính một ly.

“Giữa ta và huynh không cần phải khách sáo lời cảm ơn làm gì.” Tạ Hòe Ngọc nói rồi đón lấy chén rượu từ tay Triệu Lương, uống cạn sạch trong một ngụm, sau đó mới tiếp lời: “Chuyện của Tạ Kỳ kia cũng nhờ có huynh cùng Tử Vân ở giữa hết lòng chu toàn, nếu không gã ta tuyệt đối sẽ không sa lưới nhanh đến như thế.”

“Đợi đến khi Lâm Thư Ngữ hạ sinh đứa nhỏ, Tạ Kỳ coi như sẽ hoàn toàn bị đánh đổ.” Triệu Lương tiếp lời: “Chỉ là từ giờ cho đến lúc đó vẫn còn khoảng thời gian vài tháng, mụ Lâu thị kia chắc chắn sẽ lợi dụng triệt để chuyện này để giáng cho huynh một đòn chí mạng, huynh tính sẽ đối phó ra sao?”

“Chẳng cần phải đối phó thế nào cả.” Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười bảo: “Trước thời điểm đứa trẻ chào đời, mụ ta nhất định sẽ cố tình ráo riết thả tin đồn, rêu rao khắp nơi về chuyện này. Ta chỉ cần giữ thái độ im lặng không thèm đáp trả là được, chuyện này càng làm rùm beng lên, số người biết chuyện càng đông thì đến khi đứa trẻ được sinh ra, cú lội ngược dòng mới càng thêm phần tàn nhẫn.”

“Quả thực là như vậy.” Triệu Lương gật gật đầu tán đồng: “Đến ngày hôm đó, phía ta sẽ chuẩn bị sẵn Linh Lung thảo, chia cho huynh một ít là được.”

……

·

Bạch Thuật ở ngoài boong tàu đứng hứng gió một hồi lâu, mãi sau mới cất bước quay trở lại khoang tàu để nghỉ ngơi một chút.

Khi cậu vừa bước tới gian khoang hạ đẳng lúc nãy của mình thì liền nhìn thấy ngay tại vị trí chiếc giường nằm mà mình đặt tay nải khi nãy, đang có một gã đàn ông vạm vỡ thản nhiên ngồi chễm chệ, vây quanh gã là vài gã nam tử khác đang tụ tập thành một vòng để nói chuyện phiếm.

Còn chiếc tay nải của cậu thì chẳng biết đã bị kẻ nào nhẫn tâm hất văng xuống dưới sàn từ bao giờ.

Gian khoang tàu lúc này cũng đã chật ních người tựa như nêm cối, có những người phụ nữ đang tay bồng bế con nhỏ, có những người thôn dân nghèo khổ vận y phục rách rưới, và nổi bật nhất chính là đám hán tử đang quây lại một chỗ để huênh hoang khoác lác kia.

Những chiếc giường nằm còn trống khác trong khoang thì chỉ còn sót lại vài chỗ nằm sát cạnh bô vệ sinh, mà chẳng rõ vì lý do gì, nơi đó lại bị nước hắt vào làm cho ướt sũng một mảng lớn.

Bạch Thuật khẽ chau mày, cậu lập tức sải bước tiến thẳng về phía đám hán tử kia.

Đám hán tử nhìn thấy cậu bước tới thì chẳng một ai buồn nhúc nhích lấy một phân, chúng chỉ đồng loạt quăng cho cậu một ánh nhìn lạnh tanh đầy khinh khỉnh rồi lại tiếp tục quay sang ba hoa chích chòe với nhau.

Lối đi giữa các chiếc giường nằm vốn dĩ vô cùng chật hẹp, giờ đây đám hán tử lại đứng tụ tập chắn lối khiến Bạch Thuật hoàn toàn bị chặn đứng đường đi.

Bạch Thuật đưa tay vỗ nhẹ lên vai của một gã trong số đó rồi mở lời: “Vị huynh đệ này, phiền phức nhường đường một chút.”

Thân hình của gã hán tử kia quả thực không hề nhỏ con, gã đứng thẳng người lên thì cao hơn Bạch Thuật cả một cái đầu.

Gã cúi đầu quét mắt nhìn Bạch Thuật một lượt, chỉ thấy trước mặt mình là một thiếu niên gầy gầy gò gò, đôi mắt to tròn cùng chiếc cằm thanh tú, trông tổng thể còn mang theo vài phần tú khí của thư sinh, gã liền bật ra một tiếng cười lạnh đầy chế giễu: “Thằng nhóc ranh, ông đây cứ không nhường đấy thì mày làm gì được tao?”