Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 57

  Lúc xuất giá, Bạch Hòa tuy thích trang điểm kiểu quái dị nhưng hành động cử chỉ nhìn chung vẫn còn tự nhiên.

Nào ngờ hôm nay vừa gặp lại, trông hắn như thể đến đường cũng đi không vững, dáng dấp như liễu rủ trước gió, phải để hai tên sai vặt dìu đỡ mới có thể chậm rãi dạo bước, sắc mặt tái nhợt yếu ớt.

Vẻ mình hạc xương mai ốm yếu này ngược lại rất hợp với gu của nhiều nam tử Đại Tuyên, bởi vậy trên phố cũng có không ít người lén lút hướng tầm mắt về phía hắn.

Bạch Hòa tuy gả cho một phú thương, lý ra phải ăn sung mặc sướng, thế nhưng nhìn hắn so với lúc ở thôn Bạch Đường còn gầy đi một vòng, vòng eo nhỏ nhắn thon thả gầy guộc, được thắt chặt bằng một sợi đai lưng, trông như thể chỉ cần dùng chút lực là có thể bẻ gãy ngay được.

Bạch Hòa lúc này cũng nhìn thấy Bạch Thuật, nếu là trước kia, hắn nhất định đã sớm trợn trắng mắt, hoặc là phẩy quạt tròn đi đến trước mặt Bạch Thuật để buông lời mỉa mai, chế giễu một trận.

Thế nhưng hôm nay vừa thấy Bạch Thuật, ánh mắt hắn chợt sáng lên, thân mình run rẩy, hốc mắt cũng đỏ bừng như sắp khóc.

Bạch Thuật nhận ra hình như hắn có điều gì muốn nói với mình, có điều hai tên sai vặt đi phía sau hắn dường như cũng phát giác ra tầm mắt của hắn, liền đồng loạt nhìn về phía Bạch Thuật, rồi một trái một phải giữ chặt lấy cánh tay Bạch Hòa mà bảo: "Bạch ca nhi, ngươi có phải đã ưng ý món đồ nào rồi không? Lão gia có dặn, ngươi hiện giờ đang lúc được sủng ái, nếu thích thứ gì cứ việc nói, dù có tốn bao nhiêu bạc lão gia cũng sẽ mua cho ngươi."

Bạch Hòa nghe xong lời ấy bỗng rùng mình một cái, cứng nhắc đáp: "Không cần, ta không muốn gì cả, hôm nay ta mệt rồi, chúng ta về trước đi."

Bạch Hòa bị hai gã sai vặt nửa dìu nửa kéo đi khuất, lúc đi ngang qua người Bạch Thuật, tai cậu nghe thấy có tiếng chuông leng keng khẽ động, cúi đầu nhìn xuống dưới thì không khỏi cau mày.

Hóa ra g*** h** ch*n Bạch Hòa, phần bị tà váy che khuất ẩn hiện một sợi xích vàng dài tầm nửa thước, xích khua theo từng bước đi của hắn.

Bị sợi xích như vậy trói buộc thì đi còn chẳng nổi nói chi là chạy trốn, bảo sao dáng đi của Bạch Hòa lại kỳ dị đến thế.

Bạch Thuật nhớ tới những lời Tạ Hòe Ngọc từng nói với mình trước đây, thầm nghĩ gã thương nhân họ Hoàng kia quả nhiên không phải hạng người tử tế gì.

Chờ Bạch Hòa đi rồi, Tiểu Thụ mới mở miệng mỉa mai: "Cái tên Bạch Hòa này, còn tưởng mình gả vào một nơi tử tế lắm, ngờ đâu bản thân bị người nhà đem bán đi rồi mà không biết. Chuyện về Hoàng lão gia thì khắp cái phủ thành này ai mà chẳng rõ, chỉ cần chịu khó nghe ngóng một chút là chẳng ai thèm gả con mình cho lão ta. Có điều nhà Bạch lão tam đều là lũ mê muội vì tiền, giờ Hoàng lão gia lại chịu chi tiền cho Bạch Hòa như vậy, xem như hắn cũng cầu được ước thấy."

Bạch Thuật trong lòng cảm thán, bản thân Bạch Hòa chắc chắn là không biết chuyện, nếu biết trước lão ta là một tên ác sát như vậy thì hắn đã chẳng bằng lòng gả đi, lại còn đắc ý suốt một thời gian dài.

Mà kẻ chắp nối mối lương duyên với gã ác sát này lại chính là thân ca ca của hắn - Bạch Đạo, kẻ lúc này đang hớn hở vênh váo khắp thôn, thậm chí còn nhờ người mai mối cho một cô nương hoàng hoa khuê nữ ở thôn bên, nghe bảo đã xem mặt kỹ càng, là tướng người dễ bề sinh nở, tháng sau là có thể rước cửa rước nhà.

Dạo quanh Khang Ý Lâu một lát, Bạch Thuật đã lựa chọn được rất nhiều món đồ.

Vì đồ đạc quá nhiều và cồng kềnh, không tiện tự tay mang về nên Bạch Thuật quyết định thanh toán tiền đặt cọc trước, rồi để lại địa chỉ, hẹn vài ngày sau chủ quán sẽ sai người đánh xe chở đồ đến tận nhà.

Lo liệu xong những việc này, đồ đạc cần sắm sửa của Bạch Thuật cũng đã hòm hòm, cậu liền cùng Tiểu Thụ quay trở lại bến tàu, lên thuyền ra về.

Lại nói về gã chạy bàn ở Ý Tiên Phường sau khi chạy đến Vạn phủ, vì là gương mặt lạ lẫm nên gã bị người gác cổng chặn lại tra hỏi một hồi, sau nhiều lượt kiểm tra nghiêm ngặt mới gặp được đích thân Vạn Như Ý.

Ngay khi nghe gã chạy bàn truyền lại lời của chưởng quầy, Vạn Như Ý liền vội vã đòi chuẩn bị xe ngựa để ra ngoài, thế nhưng vừa bước ra cửa lại đụng ngay phải đại ca của y là Vạn Khang.

Vạn Khang lớn hơn Vạn Như Ý rất nhiều tuổi, tính tình trầm ổn, đối xử với y vừa như một người anh vừa như một người cha, chuyện gì cũng thích quản thúc.

Nhìn thấy Vạn Như Ý cứ hấp tấp cuống cuồng đòi đi ra ngoài, Vạn Khang liền xách tai y vào chính sảnh, giáo huấn cho một trận lôi đình.

Vạn Khang vốn đã phản đối chuyện Vạn Như Ý suốt ngày đắm chìm vào mấy quyển thoại bản tài tử giai nhân, lại còn mơ mộng hão huyền muốn tìm một tiểu tử nghèo để gửi gắm tâm tình.

Vạn Như Ý dĩ nhiên không dám hé răng khai ra việc mình đang vội đi tìm Bạch Thuật, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà đứng nghe mắng, trong lòng thì sốt ruột như lửa đốt.

Đợi đến khi Vạn Khang giáo huấn đã đời rồi cất bước ra cửa, Vạn Như Ý mới lén lút lên xe chạy thẳng đến tiệm, nhưng lúc hắn chạy tới nơi thì Bạch Thuật và Tiểu Thụ sớm đã rời đi từ lâu rồi.

"Đều tại đại ca cả! Nói gì mà lắm thế không biết." Vạn Như Ý lại một lần nữa hụt mất Bạch Thuật, tức giận đến mức dậm chân bành bạnh.

Chưởng quầy Ý Tiên Phường thấy thế liền vội vàng hiến kế: "Tiểu chủ nhân bớt giận, tôi thấy vị Bạch công tử kia dường như đi sắm sửa đồ đạc, hướng đi là về phía con phố bên kia, nếu ngài thực sự muốn tìm người, chi bằng sai người sang đó dò hỏi xem có chủ tiệm nào tiếp đón vị khách có dung mạo như vậy không, biết đâu lại tìm được chút manh mối?"

Vạn Như Ý nghe vậy thì mắt sáng lên, lập tức cắt cử nhân thủ đi ngay, còn quay sang bảo với chưởng quầy: "Việc này ngươi làm rất tốt, nếu lần này tìm được người, tiền nguyệt bạc của ngươi kể từ tháng sau sẽ được tăng lên gấp đôi."

Chưởng quầy nghe xong thì mừng rỡ ra mặt, cúi đầu lui xuống, lần trước ông ta tiếp thu ý kiến của Bạch công tử đã được thưởng một khoản, nguyệt bạc tăng lên không ít, nếu lần này tìm được manh mối mà lại được tăng gấp đôi thì đó quả là một nguồn thu nhập vô cùng kếch xù.

Vị Bạch công tử kia đúng là phúc tinh của ông ta, cứ mỗi lần xuất hiện là lại mang đến chuyện tốt lành.

Nhân thủ được Vạn Như Ý phái đi lục tìm trên các tuyến phố một lượt, phải mất hơn một canh giờ mới có một tên trở về báo tin, bảo là tiểu nhị ở Khang Ý Lâu có từng tiếp đón một vị công tử đeo đai buộc trán, vị công tử đó vừa vặn đặt mua rất nhiều đồ đạc, vì không tiện mang theo nên đã trả trước tiền cọc, nhờ người vận chuyển đến một nơi gọi là thôn Bạch Đường.

Vạn Như Ý trong lòng mừng rỡ, vội vã gặng hỏi: "Vị công tử đó có phải họ Bạch không? Tên gọi là gì?"

"Nghe đâu tên là Bạch Thuật." Tên sai vặt đáp.

Vạn Như Ý vui sướng khôn xiết, hai mắt nhất thời sáng rực lên thần thái.

Hai gã sai vặt bên cạnh là những kẻ hiểu rõ tâm tư của hắn nhất, lúc này cũng liếc mắt nhìn nhau một cái rồi đỏ mặt chúc tụng: "Chúc mừng thiếu gia, cuối cùng cũng tìm được hành tung của Bạch công tử rồi. Hiện giờ đã biết y ở đâu thì việc tìm gặp sau này sẽ vô cùng dễ dàng."

Vạn Như Ý gật gật đầu, thu liễm lại thần sắc phấn khích, dẫn theo tùy tùng trở về Vạn phủ.

Giờ đã biết rõ tung tích của vị Bạch công tử kia rồi, y ngược lại không còn vội vã nữa.

Dạo gần đây đại ca Vạn Khang đang quản thúc hắn rất chặt, y cũng không tiện liên tục ra ngoài, Vạn Như Ý thầm tính toán, chi bằng cứ đợi thêm một thời gian nữa, đợi đại ca nới lỏng cảnh giác thì mình sẽ cải trang lẻn ra ngoài, để xem vị Bạch công tử kia rốt cuộc là con cháu nhà ai.

·

Sau chuyến đi lên phủ thành về, Bạch Thuật mới biết hóa ra ở Đại Tuyên triều cũng có tập tục đón Tết Trung thu, hơn nữa Trung thu còn là một ngày lễ vô cùng quan trọng để cả gia đình đoàn viên, sum vầy bên người thân.

Bạch Thuật là người xuyên không đến đây, vốn chẳng còn người thân nào bên cạnh, mà thân nhân của nguyên chủ này cũng đã qua đời từ lâu, thành ra cậu chỉ là một kẻ cô độc một mình.

Thế nhưng đến Đại Tuyên triều được mấy tháng, cậu đã sớm xem Tạ Hòe Ngọc như người thân thiết nhất của mình, bởi vậy vào một dịp lễ tết như Trung thu, cậu vô cùng muốn được ở bên cạnh hắn để đón tết.

Vì thế, ngay đêm hôm từ phủ thành trở về, Bạch Thuật liền chủ động mở lời mời mọc, hy vọng Tạ Hòe Ngọc có thể cùng mình đón tết.

Trung thu thường có tập tục ngắm trăng, mà vầng trăng ở trong khoảng sân nhỏ này nhìn đi nhìn lại vẫn không được sáng rõ như ở bên ngoài.

Bạch Thuật muốn rủ Tạ Hòe Ngọc cùng nhau l*n đ*nh núi để ngắm trăng tròn.

Cậu nhắc đến chuyện này với Tạ Hòe Ngọc sau bữa tối, lúc nói năng dĩ nhiên là vô cùng hứng khởi và tràn đầy mong đợi.

Thế nhưng Tạ Hòe Ngọc nghe xong, trên gương mặt lại thoáng hiện lên vài phần khó xử, hắn trầm mặc một hồi lâu mới nhẹ giọng bảo: "Sáng nay ta vừa mới nhận được thư nhà do phụ thân gửi tới, ngày Trung thu, ta bắt buộc phải trở về Tạ phủ ở kinh thành."

Bạch Thuật cũng chẳng phải lần đầu tiên bị Tạ Hòe Ngọc khước từ, nghe thấy lời này, dẫu trong lòng có chút tiếc nuối nhưng cậu cũng nhanh chóng bình tâm trở lại.

Tạ Hòe Ngọc không giống cậu, hắn vốn dĩ có cha mẹ, người thân và cả đệ đệ nữa, ngày tết đoàn viên này xét về lý hay về tình thì hắn đều nên ở bên cạnh gia đình mình mới phải.

Có điều dẫu cậu không trách móc gì, nhưng tận sâu trong lòng vẫn khó tránh khỏi cảm giác mất mát, nét mặt liền cũng lộ ra vài phần.

Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy biểu cảm của cậu, cõi lòng hắn ngược lại còn phiền muộn và rối bời hơn cả Bạch Thuật.

Dịp lễ Trung thu đối với người khác có lẽ là một mỹ sự, nhưng đối với Tạ Hòe Ngọc mà nói, đó lại là một trong những ngày hắn chán ghét nhất trên đời.

Nguyên nhân chẳng có gì khác, ngoài việc cứ vào dịp này, các chi lớn chi nhỏ, chính tông lẫn bàng chi của Tạ gia đều sẽ tụ họp đông đủ tại Tạ phủ để dự gia yến, mà hắn thì không thể không đeo lên một chiếc mặt nạ giả tạo suốt cả ngày trời, đi khắp nơi đón ý nói hùa, cùng lão cáo già trong tộc hư tình giả ý, chu toàn mọi bề.

Mà mụ Lâu thị kia chắc chắn cũng sẽ lợi dụng cơ hội này để lập uy, tìm cách gây rắc rối cho hắn, nhằm ép buộc những vị tộc trưởng vốn có tính gió chiều nào che chiều nấy của Tạ gia phải đứng về phía mẹ con mụ ta.

Nếu như năm nay hắn không trở về, cứ thế cùng Bạch Thuật an an tĩnh tĩnh ở chốn thôn quê này uống rượu ngắm trăng đối bóng...

Trong đầu Tạ Hòe Ngọc chợt phác họa ra một khung cảnh vô cùng tốt đẹp...

Không được! Hắn khẽ lắc đầu, nở một nụ cười khổ.

Cuối cùng, hắn đưa tay xoa xoa đầu Bạch Thuật, dịu dàng bảo: "Xin lỗi em, Trung thu năm nay ta thực sự không cách nào ở lại được. Chẳng phải ta không muốn cùng ở lại với em, mà là nước ở Tạ gia quá sâu, cánh chim của ta hiện tại chưa đủ cứng cáp, thật sự là tình thế bắt buộc, thân bất do kỷ."

"Vâng, ta hiểu mà." Bạch Thuật gật gật đầu đáp.

Lần trước cậu đã nói là sẽ hoàn toàn tin tưởng Tạ Hòe Ngọc, lúc này tự nhiên sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà nảy sinh tâm lý nghi kỵ hay nghĩ ngợi lung tung.

Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười, song ý cười ấy lại chẳng thể chạm tới tận đáy mắt.

Khoảng thời gian sau đó, hai người vẫn dùng bữa như thường lệ, phần lớn là Tạ Hòe Ngọc ân cần gắp thức ăn cho Bạch Thuật, trải qua một bữa tối vô cùng ngọt ngào, êm đềm.

Chỉ là chưa đầy nửa canh giờ, Bạch Thuật đã tinh ý nhận ra Tạ Hòe Ngọc đã thở dài đến mười mấy lần.

Tạ Hòe Ngọc của hiện tại khi ở trước mặt Bạch Thuật đã không còn giữ vẻ cách biệt như trích tiên ngày trước nữa.

Những lúc chỉ có hai người ở bên nhau, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ không kìm nén được mà để lộ ra chút tâm tư cảm xúc thật của mình.

Giống như lúc này, hắn thở dài nhiều lần như vậy mà chính bản thân lại chẳng hề hay biết, thấy Bạch Thuật dồn ánh mắt nhìn sang, hắn liền lập tức nở một nụ cười rạng rỡ đầy ý vị.

Bạch Thuật mở to hai mắt, khẽ sờ sờ mũi, bỗng chốc nhận ra Tạ Hòe Ngọc chắc hẳn là vô cùng luyến tiếc không muốn phân ly với cậu, có điều tính cách hắn vốn hàm súc, nỗi niềm tiếc nuối ấy dĩ nhiên không thể tự thốt ra thành lời, thành ra tất cả đều gửi gắm vào những tiếng thở dài thườn thượt kia.

Nghĩ đến đây, cõi lòng Bạch Thuật chợt thấy ấm áp vô ngần, một tư vị ngọt ngào dâng lên, và trong đầu cậu bỗng nảy ra một kế hoạch vô cùng táo bạo.

Có điều kế hoạch này tuyệt đối không thể tiết lộ cho Tạ Hòe Ngọc biết trước, cậu phải cho hắn một phen kinh hỉ mới được.

Càng nghĩ cậu càng cảm thấy vui vẻ, đôi mắt nhìn Tạ Hòe Ngọc cong cong như vầng trăng khuyết, khóe môi cũng không tự chủ được mà nhếch lên nụ cười.

Hành động này khiến Tạ Hòe Ngọc có chút mờ mịt: Mình không thể cùng cậu đón Trung thu, cớ sao cậu lại có vẻ phấn chấn đến nhường này?

·

Mấy ngày sau, vào ngày Tạ Hòe Ngọc khởi hành, Bạch Thuật từ sáng sớm đã cố ý chạy đến để tiễn chân hắn.

Tạ Hòe Ngọc hồi kinh lần này không mang theo quá nhiều người tùy tùng.

Cũng giống như lúc đến, một cỗ xe ngựa, một gói hành lý đơn giản, hắn cùng Tiểu Thụ cứ thế nhẹ nhàng lên đường.

Sau khi xe ngựa chuyển bánh, Tạ Hòe Ngọc từ bên trong vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài.

Bạch Thuật quả nhiên vẫn đi bộ theo sau linh sa, thấy Tạ Hòe Ngọc ngó đầu ra, cậu liền giơ tay vẫy chào thật mạnh.

Dáng vẻ ấy khiến hắn bất giác nhớ lại lần đầu tiên mình chạm mặt Bạch Thuật, khi đó cậu cũng từng chạy theo sau xe ngựa của hắn suốt cả một đoạn đường dài như vậy.

Chỉ là vào thời điểm đó, Tạ Hòe Ngọc có nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng, một tiểu ca nhi thôn quê như thế này lại có thể từng bước tiến thẳng vào tận sâu trong tim mình.

Bạch Thuật bước theo xe ngựa một đoạn rất dài, mãi cho đến khi cỗ xe lăn bánh ra hẳn khỏi phạm vi thôn Bạch Đường, cậu mới dừng bước.

Nhìn bóng dáng chiếc xe ngựa cứ nhỏ dần, biến thành một điểm đen tù mù rồi khuất hẳn nơi cuối con đường, cậu mới xoay người đi về.

Bên trong thùng xe, Tạ Hòe Ngọc cũng thu lại tầm mắt, ngồi ngay ngắn trở lại.

"Thiếu gia, chúng ta cũng chỉ về kinh có mấy ngày thôi mà, qua ngày Trung thu là có thể lập tức quay về nhà rồi." Tiểu Thụ ngồi một bên mở lời an ủi.

"Phải rồi, qua mấy ngày nữa là có thể về nhà rồi." Tạ Hòe Ngọc khẽ lẩm nhẩm hai chữ "về nhà", trên môi lại nở nụ cười: "Tiểu Thụ, lúc mới đến đây, ngươi chẳng phải còn chê bai thôn Bạch Đường này là nơi khỉ ho cò gáy, dân thô nại dốt sao, thế mà mới ở có vài tháng, ngươi đã xem nơi này là nhà mình rồi."

Tiểu Thụ nghe xong thì gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng đáp: "Thiếu gia nói đúng ạ, nhưng nơi đây là tổ trạch của Tạ gia, tính ra thì cũng chính là nhà của chúng ta mà."

Cái thôn Bạch Đường này dẫu có không tốt, nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn hơn hẳn cái phủ Tạ phủ đầy rẫy mưu mô gian trá, lừa lọc lẫn nhau ở chốn kinh thành kia. Chẳng riêng gì thiếu gia và cậu ta, ngay cả đám gia nhân tùy tùng mà Tạ gia mang đến đây, dạo gần đây nụ cười nở trên môi họ cũng nhiều hơn hẳn so với trước kia...