Trong khoảng thời gian này, Bạch Thuật vẫn bận rộn với việc sửa sang nhà cửa như thường lệ. Trần Đông Thanh giúp cậu quán xuyến rất nhiều việc, y còn nghe theo lời khuyên của Bạch Thuật, tìm người mua lại một mẫu hạ điền ngay cạnh ao cá của cậu. Y học theo cách của Bạch Thuật, đào ruộng thành ao, bắt đầu nuôi cá ruộng lúa.
Hằng năm từ tháng bảy đến tháng mười là mùa đ*ng d*c của hươu mai hoa. Do sau núi không có thiên địch, lại thêm mỗi ngày đều được ăn ngon uống tốt, mấy con hươu cái do Bạch Thuật chăn nuôi đều đã mang thai.
Hươu cái sau khi hoài thai thì tính tình trở nên khá nóng nảy, chúng không thích ở chung một chỗ với hươu đực nữa.
Bạch Thuật thấy đàn hươu này đã được nuôi quen hơi người, liền cân nhắc chuyển sang hình thức nuôi thả.
Chỉ là trước khi nuôi thả, cậu vẫn phải dựng một vòng rào chắn đơn giản, tránh cho đàn hươu chạy mất tăm mất tích.
Lúc này tuy đã lập thu, nhưng ở phương nam nhiệt độ vẫn còn khá oi bức.
Dù vậy, nồi chè giải nhiệt ở công trường của Bạch Thuật đã được đổi từ chè đậu xanh sang chè đậu đỏ. Cậu thường bỏ thêm một chút đường và muối, các thôn dân đều vô cùng thích uống.
Vào thời điểm này, ngôi nhà của Bạch Thuật cũng đã xây cất gần xong, phần khung đại thể đều đã dựng hoàn thành, chỉ còn thiếu công đoạn cất nóc.
Công đoạn cất nóc không cần đến quá nhiều người, Bạch Thuật liền rút bớt một số nhân công, bảo họ giúp mình dựng rào chắn xung quanh khu vực sườn núi nhỏ.
Rào chắn được làm bằng tre, không quá dày đặc, chỉ có thể ngăn được các loại động vật cỡ lớn, còn những loài nhỏ như thỏ hoang, gà rừng vẫn có thể tự do xuyên qua.
Bạch Thuật làm vậy là muốn đảm bảo cân bằng sinh thái, nếu quây kín cả ngọn núi phía sau thì những loài thú nhỏ sẽ khó lòng sinh sôi nảy nở.
Ngôi nhà của Bạch Thuật xây cất đến nay, nếu không tính tiền công của ba vị thợ cả thì riêng chi phí nguyên vật liệu cơ bản và tiền công của thôn dân đã tiêu tốn hơn một ngàn lượng bạc.
Con số này nhìn thì có vẻ kếch xù, nhưng thực tế đã là rất tiết kiệm rồi.
Bạch Thuật đâu có biết, một số loại đá xây dựng đắt đỏ đều do Tạ Hòe Ngọc âm thầm bù thêm tiền ở phía sau, bằng không số bạc trên tay cậu làm sao chống đỡ nổi.
Ở Đại Tuyên triều, giá đất ở ngoại thành hay các vùng lân cận không quá đắt đỏ.
Tuy nhiên, muốn xây một tòa phủ viên ở phủ thành hay vùng ngoại ô, nếu không tính tiền đất thì chi phí ước chừng cũng phải từ một vạn lượng bạc trắng trở lên. Có những khu phủ viên được xây dựng vô cùng tinh xảo, thậm chí tiêu tốn đến mười vạn lượng bạc trắng.
Bởi lẽ trong những phủ viên xa hoa ấy, nguyên vật liệu được sử dụng toàn là hàng thượng hạng. Nội thất đều làm bằng gỗ sưa, hành lang lát đá cẩm thạch trắng, trong nhà bày biện đủ loại kỳ thạch danh họa, hoa cỏ quý hiếm, rường cột chạm trổ tinh vi, chính những thứ đó đã đẩy giá thành lên cao ngất ngưởng.
Còn phần sân nhà Bạch Thuật không định đi theo lối xa hoa ấy, cậu chỉ dùng những vật liệu bình thường, thứ đắt đỏ nhất trong nhà có lẽ là mấy cây cột trụ chống đỡ bằng gỗ tơ vàng nam.
Các loại gỗ còn lại đều dùng gỗ giẻ cùng những loại gỗ tầm thường khác, đá xây dựng cũng chỉ cần loại có chất lượng tốt là được, lại không cần chạm trổ cầu kỳ ở các ô cửa sổ hay hành lang, bởi vậy chi phí giảm đi rất nhiều.
Thế nhưng một ngàn lượng bạc trắng này cũng mới chỉ là phần khởi đầu. Sau khi xây xong nhà, Bạch Thuật còn phải trang hoàng lại, mua sắm thêm màn treo, rèm cửa để bài trí.
Trong sân còn phải bố trí hoa cỏ, bắc cầu nhỏ, dẫn nước chảy, rồi rải lối đi bằng đá cuội, tính ra lại là một khoản tiêu hao kha khá.
Bạch Thuật đánh tiếng với Tạ Hòe Ngọc một tiếng, muốn đích thân đi một chuyến lên phủ thành.
Tạ Hòe Ngọc vì có việc quan trọng quấn thân nên lần này không thể đi cùng cậu.
Nhưng hắn rốt cuộc vẫn không yên tâm, liền phái Tiểu Thụ đi theo để tháp tùng Bạch Thuật.
Vì Tạ Hòe Ngọc không đi cùng nên Bạch Thuật vốn định tiết kiệm một chút bạc, chỉ ngồi đò qua sông là được.
Nào ngờ Tiểu Thụ đã nhanh nhảu đặt trước một chiếc thuyền khách, cậu ta bảo đây là thiếu gia phân phó, bảo phải trông chừng Bạch Thuật thật kỹ, vạn lần không được để xảy ra sơ suất gì, ngồi thuyền lớn vẫn an toàn và đáng tin cậy hơn.
Bạch Thuật bất lực… đành phải nghe theo sự sắp xếp của Tiểu Thụ.
Cậu nhóc này là kẻ bướng bỉnh, một khi đã nhận lệnh của thiếu gia thì sẽ bám sát cậu từng bước một, không rời nửa tấc.
Bạch Thuật có cảm giác như mình đang dắt theo một bà vú già bên người, suốt dọc đường cứ nghe Tiểu Thụ lải nhải không thôi.
Ngay cả khi cậu tựa vào mạn thuyền ngắm cảnh, chỉ cần hơi nhoài người ra ngoài một chút là liền bị Tiểu Thụ kéo giật lại rồi dặn dò đủ điều, khiến Bạch Thuật dở khóc dở cười.
Cho đến khi tới phủ thành, Bạch Thuật mới phát hiện người đi trên phố đông đúc hơn ngày thường gấp mấy lần.
Gương mặt Tiểu Thụ đầy vẻ căng thẳng, một tay nắm chặt lấy vạt áo của Bạch Thuật, bảo cậu phải đi thật sát mình, ngàn vạn lần đừng để lạc mất.
Bạch Thuật: “…”
Bạch Thuật hỏi thăm một chút mới biết hôm nay phủ thành đông người là vì sắp đến tết Trung thu.
Lúc này đang vào mùa vụ thu hoạch, nhiều người đã gặt hái xong lương thực, trong tay có chút tiền dư dả.
Lại thêm dịp đại lễ này thời tiết vô cùng đẹp đẽ, người ta chọn làm hỷ sự cũng nhiều.
Chính vì thế, dân chúng ở các thôn huyện lân cận đều đổ xô về phủ thành, muốn nhân cơ hội này mua sắm một số vật dụng cần thiết.
Bạch Thuật có mục tiêu rõ ràng, cậu đi thẳng tới mấy tiệm vải lớn, đặt mua rất nhiều rèm lụa, khăn trải giường, vỏ chăn, gối ôm cùng các vật dụng khác, rồi lại sang tiệm gốm sứ đặt mua một ít đồ trang trí, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến giờ giữa trưa.
Lúc này, cậu và Tiểu Thụ đang đi trên con phố sầm uất nhất trung tâm thành phố, liền nhìn thấy phía trước cách đó không xa có một cửa tiệm đang có hàng dài người xếp hàng.
Nhìn kỹ lại, đó chính là Ý Tiên Phường mà lần trước họ từng ghé qua.
Ý Tiên Phường này từ bề ngoài cho đến bên trong đều đã thay đổi rất lớn so với lần trước họ nhìn thấy, bảo sao cậu và Tiểu Thụ vừa liếc qua đã không nhận ra ngay.
Phía ngoài cửa tiệm đã được trang trí lại toàn bộ, sơn vẽ bằng những tông màu xanh trắng tao nhã, lại treo thêm một số vỏ ốc, vỏ sò để làm cảnh, trông khác hẳn với phong cách của Lai Phúc Lâu.
Còn bên trong thì bàn ghế đều đã được đổi mới, sử dụng loại bàn thấp và ghế đẩu hoàn toàn khác biệt với phong cách Đại Tuyên, trên tường cũng treo đầy các loại vỏ sò, mang đậm phong vị Nam Dương.
Bạch Thuật thấy bên trong đã ngồi chật kín người, còn hàng dài thực khách ngoài cửa thì đã rồng rắn lên mây, cậu liền tiến lên phía trước, tùy ý hỏi một thiếu niên có dáng vẻ như gã sai vặt: “Vị tiểu huynh đệ này, ở đây có món gì đặc sắc mà sinh ý lại hỏa bạo đến thế? Nhìn trang phục của ngươi cũng không giống người từ gia đình bình thường, sao lại phải đứng đây xếp hàng vậy?”
Gã sai vặt kia là người của một gia đình giàu có, được sai đến đây xếp hàng thay cho công tử và tiểu thư nhà mình. Gã đang nhàn rỗi đến mức chán chường, nay thấy một thiếu niên anh tuấn chủ động bắt chuyện, lại còn khen ngợi mình một câu liền nảy sinh hảo cảm, thế là biết gì nói nấy: “Đây là Ý Tiên Phường, là mối làm ăn của Vạn gia, gần đây mới được sửa sang lại. Nơi này chuyên bán các món mỹ thực đặc sắc từ hải sản, một bữa ăn tốn đến cả mười lượng bạc, vậy mà trong thời gian ngắn đã trở nên vô cùng thịnh hành ở phủ thành đấy.”
“Người đến đây dùng bữa đông quá xá, ngoài những nhà giàu có trong thành thì còn có người từ nơi khác mộ danh tìm đến. Đều là những bậc có tiền có thế cả, ai cũng không thể đắc tội nổi. Chủ nhân của Ý Tiên Phường này đã ra quy định, trừ phi là người có thể diện ngút trời sở hữu lệnh bài đặc cách để vào nhã các dùng bữa, bằng không bất kể là thân phận gì thì cũng phải ngoan ngoãn xếp hàng, nếu có kẻ vi phạm sẽ lập tức bị từ chối tiếp đón.”
Họ mới nói với nhau được vài câu, một kẻ xếp hàng ở phía sau liền chỉ tay vào mặt Bạch Thuật, lớn tiếng quát: “Cái gì thế kia? Các ngươi từ đâu chui ra vậy, hai cái tên nghèo kiết xác này định chen hàng đấy à? Đã đến Ý Tiên Phường ăn cơm thì phải thành thật mà xếp hàng, còn không mau cút ra phía sau đi?”
Những người đang xếp hàng ở đây ngày thường đa phần đều có chút thân phận, họ đã đứng chờ từ khi chưa đến giờ Tỵ cho đến tận bây giờ, trong lòng vốn đã tích một đống bực dọc, nay thấy Bạch Thuật và Tiểu Thụ tuổi đời còn trẻ, ăn mặc lại hoàn toàn không có vẻ gì là phú quý liền mở miệng bất nhã.
Tiểu Thụ là người không chịu nổi uất ức, lập tức muốn nhảy vào cãi nhau với gã, Bạch Thuật vội nắm lấy tay cậu ta, kéo giật lại rồi bảo: “Chúng ta đi thôi, đừng ở đây lãng phí thời gian, dù sao chúng ta cũng không có ý định ăn cơm ở chỗ này.”
Tiểu Thụ bấy giờ mới hừ một tiếng, định bụng đi theo Bạch Thuật rời khỏi.
Kẻ mắng người lúc nãy thấy họ định bỏ đi thì vẫn không chịu buông tha, tiếp tục mắng nhiếc ở sau lưng: “Hai cái tên nghèo kiết xác, sợ là không có tiền tiêu xài nên mới tới đây ngó nghiêng dò hỏi chứ gì.”
Gã vừa dứt lời thì chưởng quầy của Ý Tiên Phường liền bước ra ngoài. Ông ta vừa rồi đang tiếp khách ở trong tiệm, nghe thấy tiểu nhị chạy vào báo cáo rằng ngoài cửa vừa xuất hiện một vị công tử, chính là người mà tiểu chủ nhân bấy lâu nay hằng tìm kiếm.
Chưởng quầy lập tức buông bỏ công việc trong tay, vội vàng đuổi theo ra ngoài, liền nhìn thấy vị công tử đeo đai buộc trán lần trước cùng một thiếu niên khác.
Ông ta rảo bước thật nhanh đuổi theo, ngăn Bạch Thuật lại rồi cung kính nói: “Bạch công tử xin dừng bước, Bạch công tử xin dừng bước. Là kẻ hèn này tiếp đón không chu toàn, để ngài phải đứng chờ ở đây bấy lâu, xin mời ngài đi theo tôi vào nhã các phía sau dùng bữa.”
Lời này của chưởng quầy vừa thốt ra, các thực khách đang xếp hàng xung quanh đồng loạt dồn ánh mắt về phía Bạch Thuật, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Kẻ vừa mới lớn tiếng mắng cậu là tên nghèo kiết xác lúc nãy thì mặt mày đỏ gay như gấc chín, cảm giác như vừa bị người ta tát lật mặt giữa thanh thiên bạch nhật.
Chưởng quầy của Ý Tiên Phường tuy chỉ là một chưởng quầy, nhưng ông ta là người làm việc cho Vạn gia, thân phận tự nhiên không hề tầm thường. Ngày thường ông ta đối đãi với các thực khách tuy khách khí nhưng không hề khúm núm, lúc nào cũng giữ ba phần xa cách.
Vậy mà lúc này thái độ của ông ta đối với Bạch Thuật lại cực kỳ cung kính, người ngoài nhìn vào còn tưởng Bạch Thuật là bậc quyền quý phương nào cải trang vi hành.
Lúc này họ nhìn lại Bạch Thuật, liền thấy thiếu niên này tuy chỉ mặc một bộ quần áo bằng vải thô giản dị, nhưng thân hình đĩnh bạt, khí chất lỗi lạc, ngũ quan cũng vô cùng tinh xảo anh tuấn.
Tuy rằng nước da có hơi ngăm đen một chút, nhưng nếu thiếu niên này là người từ nhỏ đã được gia đình đốc thúc luyện võ thì màu da như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Bạch Thuật vốn dĩ cũng không có ý định ăn cơm ở Ý Tiên Phường, chỉ là thấy nơi này đông đúc nên thuận miệng hỏi han vài câu.
Nhưng hiện tại đã được vị chưởng quầy kia hết lời mời mọc, cậu cũng không tiện từ chối thêm. Sau khi bàn bạc với Tiểu Thụ, cả hai liền cùng nhau bước vào trong.
Lúc này, đám người đang rồng rắn xếp hàng ngoài cửa lại được một phen xôn xao bàn tán, họ suy đoán thiếu niên kia chắc chắn là con em của một gia tộc hiển quý nào đó, đang cải trang thành dân thường để ra ngoài du ngoạn.
Đi theo chưởng quầy xuyên qua đại sảnh, tiến thẳng vào khu nhã các phía sau, Bạch Thuật mới phát hiện ra không gian phía sau của Ý Tiên Phường cũng không hề nhỏ, lại còn được bài trí vô cùng nhã nhặn, thanh lịch.
Chưởng quầy dẫn hai người vào một gian bao sương rồi mời ngồi, sau đó mới cười nói với cả hai: “Nhờ có diệu kế của Bạch công tử mà nay tiểu đ**m mới có thể cải tử hoàn sinh, sinh ý vô cùng hưng thịnh. Để tỏ lòng biết ơn, bữa cơm hôm nay của hai vị hoàn toàn được miễn phí, tôi sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị một vài món ăn đặc sắc nhất mang lên, mời hai vị thưởng thức.”
Chỉ một loáng sau, tiểu nhị đã bưng lên mười mấy đĩa lớn đĩa nhỏ chất đầy bàn, nào là cá biển, tôm biển, ốc biển, vẹm xanh… bày biện kín cả mặt bàn trước mặt họ.
Bạch Thuật có chút líu lưỡi nói: “Thế này thì nhiều quá, chúng ta chỉ có hai người, làm sao ăn hết được bấy nhiêu thứ chứ.”
Dù là được ăn miễn phí đi chăng nữa, cậu vốn là người không thích hoang phí nên cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Vị chưởng quầy kia lại xua tay bảo: “Không nhiều, không nhiều đâu, Bạch công tử cứ nếm thử mỗi thứ một chút, đây đều là những món đặc sắc nhất trong tiệm, còn những món tầm thường khác tôi đều không cho bưng lên.”
Bạch Thuật thấy có nói thế nào cũng không thông với ông ta, đành phải lắc đầu cười trừ, không nói gì thêm.
Chờ khi chưởng quầy lui ra ngoài, Tiểu Thụ mới lên tiếng ở bên cạnh: “Ngươi cứ ở nông thôn mãi nên chưa từng được chứng kiến những đại cảnh tượng ở kinh thành đấy thôi. Đừng nhìn thiếu gia ở nhà hằng ngày ăn uống đơn giản, chứ ở kinh thành mỗi tháng hắn đều phải tham dự vài ba bữa tiệc, lần nào bàn tiệc cũng hoành tráng hơn thế này gấp nhiều lần. Chỉ riêng phần của một người thôi đã có đến vài chục món ăn bày ra rồi.”
Một mình mà ăn đến vài chục món? Bạch Thuật nghe xong liền sờ sờ mũi: “Thế thì làm sao ăn cho hết được? Hoang phí quá đi mất!”
“Dĩ nhiên là ăn không hết rồi, người ta chỉ chọn những món hợp khẩu vị để nếm thử vài miếng, số còn lại đều bị đem đổ bỏ hoặc đem cho chó ăn.” Tiểu Thụ nói tiếp: “Kiểu người tiết kiệm như thiếu gia nhà ta, trong đám huân quý hầu môn ở khắp cái kinh thành này quả thực là không tìm ra được người thứ hai đâu.”
“Đúng là như vậy.” Bạch Thuật gật đầu tán đồng. Ở khoản ca ngợi Tạ Hòe Ngọc, cậu và Tiểu Thụ lúc nào cũng có chung một quan điểm.
Tạ Hòe Ngọc tuy thân phận cao quý nhưng trong lòng hắn lúc nào cũng dành một sự trắc ẩn cho bách tính Đại Tuyên. Một người như hắn quả thực là báu vật hiếm thấy trên đời.
Bạch Thuật lúc này bụng cũng đã có chút đói, cậu tùy ý mở nắp một chiếc âu bằng sứ ra. Trong âu đựng đầy thứ nước súp màu vàng óng ánh, dùng thìa khẽ múc một cái, phía dưới liền lộ ra những sợi miến trắng ngần thanh mảnh.
Bạch Thuật nếm thử một ngụm, chỉ cảm thấy sợi miến này trơn tuột ngon miệng, so với miến thông thường thì có độ dai hơn hẳn, thế là cậu liền khen: “Món miến này ngon thật đấy, vị rất tươi mát, không biết phần nước súp này được ninh từ thứ gì nữa.”
Miến ở Đại Tuyên triều cũng được coi là một món mỹ thực cao cấp, bách tính bình thường hiếm khi được ăn, nhưng cậu đã từng được nếm thử vài lần ở chỗ của Tạ Hòe Ngọc rồi.
Tiểu Thụ nhìn vào chiếc âu sứ một cái rồi lập tức đảo mắt, bộ dạng tiếc rèn không thành thép nói: “Miến cái gì mà miến, đây rõ ràng là vi cá mập! Ngươi phải nhìn cho kỹ vào, kẻo lần sau đi ra ngoài cùng thiếu gia lại làm trò cười cho thiên hạ!”
“Vi cá?” Bạch Thuật hồi tưởng lại một chút, mới sực nhớ ra mình từng nghe Tạ Hòe Ngọc nhắc đến thứ này.
Vi cá nghe nói không phải thứ gì khác, mà chính là phần vây của một loài cá mập dưới biển sâu. Nghe đâu trong giới quý tộc ở kinh thành vô cùng thịnh hành món ăn này, một bát có giá đến mấy chục lượng bạc, cũng giống như tay gấu, đều là những thứ vô cùng trân quý và hiếm lạ.
Bạch Thuật nhìn phần vi cá trong bát của mình, có chút cạn lời.
Thứ vi cá này ăn thì đúng là có ngon hơn miến bình thường một chút thật, nhưng cũng không đến mức khác biệt quá lớn, vậy mà chỉ một chút khác biệt nhỏ nhoi ấy thôi, một bên có giá chưa tới một lượng bạc, còn một bên lại tốn đến mấy chục lượng, khoảng cách này quả thực là một trời một vực. Cũng may bữa cơm này là được bao trọn gói, Bạch Thuật không phải tự bỏ tiền túi ra, bằng không cậu chắc chắn sẽ xót xa đến đứt ruột.
Trong lúc Bạch Thuật và Tiểu Thụ đang dùng bữa, ở bên ngoài Ý Tiên Phường, chưởng quầy đã gọi một gã chạy bàn có cước bộ nhanh nhẹn đến dặn dò: “Ngươi mau mau chạy đến Vạn gia một chuyến, tìm tiểu chủ nhân tới đây, bảo là vị công tử mà cậu ấy hằng tìm kiếm đã đến rồi, ta đang giữ người lại dùng cơm ở nhã các phía sau.”
Gã chạy bàn nghe lệnh liền lập tức co giò chạy như bay ra ngoài. Chưởng quầy nhìn về hướng nhã các phía sau, lại quay sang thúc giục nhà bếp: “Mau, mau lên, làm thêm hai món ăn nữa mang lên, bằng mọi giá phải giữ chân vị Bạch công tử này cho đến khi tiểu chủ nhân tới đây.”
Bạch Thuật do đã quen với tác phong ở trong quân ngũ nên tốc độ ăn cơm rất nhanh, không có thói quen ăn uống kiểu cách. Còn Tiểu Thụ dẫu ở Tạ gia nhưng chung quy chủ tớ có biệt, cậu ta cũng chẳng phải hạng người ăn uống nhỏ nhẹ tinh tế gì. Bởi vậy hai người này kết hợp lại, tốc độ càn quét bàn ăn vô cùng đáng kinh ngạc.
Họ chỉ chọn vài món hợp khẩu vị để ăn cho no bụng, còn lại những món khác, vì không phải tiền mình bỏ ra nên họ cũng không tiện đóng gói mang về, đành phải để lại trên bàn.
Nhìn thấy hai người bước ra khỏi nhã các nhanh đến thế, chưởng quầy có chút ngẩn ngơ. Ông ta lập tức rời khỏi quầy gánh bước lên đón tiếp, không ngừng buông lời khuyên nhủ họ nên ở lại dùng thêm một chút.
Thế nhưng Bạch Thuật và Tiểu Thụ thực sự đã no căng bụng, vả lại buổi chiều họ còn có việc phải làm, vì vậy liền khéo léo khước từ sự níu kéo của chưởng quầy, dứt khoát rời đi.
Buổi sáng hai người đã mua sắm xong vải vóc cùng bát đĩa gốm sứ, buổi chiều họ dự định đi xem một số món đồ nhỏ nhắn thích hợp để bày biện trong phòng.
Tại Khang Ý Lâu mặt hàng vô cùng phong phú, rất thích hợp để mua sắm những thứ này, thế là cả hai liền rảo bước hướng về phía đó.
Đây là lần thứ hai Bạch Thuật ghé thăm Khang Ý Lâu, cậu quen đường quen ngõ liền đi thẳng lên tầng hai. Đi chưa được mấy bước, cậu bỗng bắt gặp một bóng người vô cùng quen thuộc, chính là vị đường đệ Bạch Hòa vừa mới gả đi làm thiếp của cậu.
Bạch Hòa khoác trên mình một bộ y phục màu lục nhạt, trên người đeo đầy vàng bạc, được hai ca nhi có dáng vẻ như gã sai vặt ân cần dìu đỡ.
Thế nhưng mới chỉ hơn một tháng không gặp, khí chất của Bạch Hòa dường như đã hoàn toàn biến thành một con người khác.
Nếu không phải do Bạch Thuật đang đứng ở khoảng cách khá gần, cậu có lẽ đã không thể nhận ra hắn nữa rồi.