Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 52

  Việc Lâm Thư Ngữ mang thai muốn chuyển vào ở, Tạ Hòe Ngọc biết chắc chắn không thể giấu được Bạch Thuật.

Hắn nhíu mày suy tư một lát rồi bảo: "Ngày mai là Thất Tịch, ngươi sai người chuẩn bị, trang trí trong viện một chút. Sáng sớm mai cứ đón Bạch Thuật qua đây, chuyện này ta sẽ tự mình giải thích rõ ràng với em ấy..."

Thay vì để Bạch Thuật phải chịu đựng những hiểu lầm hay khổ sở, chi bằng hắn chủ động nói rõ ngọn ngành trước với cậu.

Nhưng trước đó, hắn muốn dỗ dành cho cậu vui lòng.

Vả lại, ngày mai chính là lễ Thất Tịch, ngày hội cầu duyên của các ca nhi và cô nương.

Những dịp thế này vốn dĩ phải do người nhà của ca nhi hay cô nương lo liệu, nhưng Bạch Thuật hiện tại không còn người thân, bản thân cậu chắc cũng chẳng nghĩ ngợi đến, vậy thì cứ để hắn tự tay chuẩn bị cho cậu một ngày lễ thật chu toàn.

·

Căn nhà của Bạch Thuật tính đến nay đã xây được hơn một tháng, phần móng và tầng hầm đều đã hoàn thành xong xuôi.

Bốn góc nhà đều dùng cột đá kiên cố để chịu lực cho toàn bộ công trình, riêng các hàng cột bên trong thì dùng gỗ nam tơ vàng đã qua xử lý chống mối mọt, ẩm mốc để làm trụ chống.

Đến giai đoạn này, hình dáng và cách bố trí các phòng ốc đã bắt đầu hiện lên mồn một.

Bạch Thuật cơ bản hài lòng với bố cục căn nhà, có vài chi tiết nhỏ cậu thấy cần phải cân nhắc thêm, nhưng so với những kiến trúc từng thấy trước đây, ngôi nhà này đã được thiết kế vô cùng hợp lý.

Sáng sớm hôm ấy, Bạch Thuật đang đi kiểm tra một vòng quanh công trường thì thấy Trần Đông Thanh bưng một chiếc mẹt tiến lại gần, bên trên xếp đầy những chiếc bánh điểm tâm nhỏ bằng ngón tay.

Y vừa đi qua, mấy người dân trong thôn liền lên tiếng trêu chọc: "Kìa Trần ca nhi, làm nhiều xảo quả thế kia là để mang sang cho Bạch tiểu ca nhi đấy à?"

Trần Đông Thanh mỉm cười gật đầu, vừa thấy Bạch Thuật liền vẫy vẫy tay gọi cậu.

Bạch Thuật cũng nhiệt tình nở nụ cười, dẫn y vào lều nghỉ ngơi, múc cho y một bát chè đậu xanh giải nhiệt rồi mới hỏi: "Huynh mang nhiều bánh trái qua đây cho ta làm gì thế?"

"Cậu đúng là vô tâm quá!" Trần Đông Thanh vừa nói vừa rút từ trong người ra một chiếc túi gấm, lấy thỏi bạc bên trong đưa cho Bạch Thuật: "Đây là tiền bán cá mấy ngày qua, theo ý cậu, ta đã đổi hết ra bạc thỏi rồi."

Xong xuôi, y mới cầm một chiếc bánh đưa tới trước mặt Bạch Thuật, bảo: "Nào, ăn miếng xảo bánh đi, hôm nay là Thất Tịch đấy. Ta đoán cậu bận rộn chẳng nhớ đến đâu, nên làm nhiều một chút mang qua cho cậu."

Bạch Thuật ngẩn người, cậu quả thực chẳng biết lễ Thất Tịch này là gì.

Cậu bèn khéo léo dò hỏi một hồi, mới nghe Trần Đông Thanh giải thích: "Ca nhi hay nữ tử chúng ta, có ai mà không coi trọng ngày Thất Tịch này. Đón lễ Thất Tịch chu đáo thì mới cầu được nhân duyên tốt đẹp. Ta thấy cậu suốt ngày chỉ biết có kiếm tiền, đến mấy việc hệ trọng này cũng quên sạch sành sanh."

Bạch Thuật nửa hiểu nửa non gật đầu, bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa ra Thất Tịch chính là ngày lễ dành cho giống cái ở triều Đại Tuyên này.

Ở Trùng tộc, trùng cái và trùng đực cũng có ngày lễ của riêng mình. Vào ngày hội của trùng cái, họ sẽ tụ tập lại để đọ sức giao tranh, người chiến thắng cuối cùng sẽ nhận được những lời chúc phúc thiêng liêng nhất. Còn ngày lễ của trùng đực thì văn nhã hơn nhiều, xem ra cũng có vài phần tương đồng với lễ Thất Tịch ở đây.

Thấy Trần Đông Thanh ngày lễ ngày tết vẫn luôn nhớ đến mình, trong lòng Bạch Thuật dâng lên một cảm giác vô cùng ấm áp. Cậu đón lấy một chiếc bánh, đưa lên miệng nếm thử một miếng.

Bánh được làm từ hạt mè trắng, vị ngọt thanh nhẹ, hương thơm thoang thoảng đưa vào tận cánh mũi.

"Ngon quá!" Bạch Thuật tấm tắc khen, liền tay ăn thêm vài chiếc nữa.

Thật ra tay nghề làm xảo quả của Trần Đông Thanh cũng chỉ ở mức bình thường, y lại tiếc đường nên bánh không ngọt lắm, nhưng chính tấm lòng chân thành của y đã khiến Bạch Thuật cảm thấy món bánh này ngon hơn bất cứ thứ gì.

Bạch Thuật ăn xong mấy miếng bánh, đang định bàn với Trần Đông Thanh về chuyện của Lưu ca nhi.

Lưu ca nhi hiện tại đang làm phụ tá cho Trần Đông Thanh, chuyện tay chân nhanh nhẹn thì không có gì đáng bàn. Thế nhưng cái miệng hắn lại quá rộng, là kiểu người hoàn toàn không biết giữ bí mật.

Bạch Thuật muốn nhắc nhở Trần Đông Thanh rằng chuyện buôn bán thảo dược vốn liên quan đến tiền bạc, tuyệt đối đừng để cho Lưu ca nhi nhìn thấy hay biết quá sâu.

Cậu vừa định mở lời thì bên ngoài đã có tiếng gọi tên mình, bảo là người của Tạ gia đến tìm.

Bạch Thuật nghe thấy thế liền đứng dậy bước ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy Tiểu Thụ đang bước xuống từ xe ngựa, vẫy tay nói với cậu: "Bạch Thuật! Cậu mau đi theo tôi, thiếu gia có việc cần tìm cậu."

Tạ Hòe Ngọc có việc tìm cậu sao? Bạch Thuật ngoảnh lại nhìn Trần Đông Thanh vẫn đang ngồi trong lều tranh.

Trần Đông Thanh vẫy tay ra hiệu cho cậu cứ đi, vừa thu dọn chiếc mẹt đựng xảo quả vừa bảo: "Cậu cứ đi việc của mình đi, ta mang chỗ xảo quả này cất vào phòng cho cậu trước."

Bạch Thuật nghe vậy liền dứt khoát đi theo Tiểu Thụ.

Dù sao cậu và Trần Đông Thanh ngày nào cũng gặp mặt, chuyện này để lần sau nói với y cũng chẳng muộn.

Bước lên xe ngựa, Bạch Thuật không khỏi tò mò hỏi: "Tiểu Thụ, sao hôm nay thiếu gia nhà cậu lại tìm ta sớm thế, còn bảo cậu đích thân đến đón nữa?"

Bấy giờ mới khoảng giờ Tỵ, thường ngày nếu Tạ Hòe Ngọc có mời cậu sang dùng bữa thì xe ngựa cũng phải đến tầm giữa trưa mới tới nơi.

"Dù sao cũng là chuyện tốt." Tiểu Thụ ngẫm nghĩ một lát, rồi nhìn chăm chú vào Bạch Thuật, nghiêm túc nói: "Thiếu gia đối với cậu thực sự là tốt đến mức không còn lời nào để diễn tả. Ta theo hầu hắn bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy hắn dốc lòng dốc sức vì ai như thế bao giờ! Cậu tuyệt đối đừng phụ tấm lòng của hắn đấy!"

Nghe Tiểu Thụ nói vậy, Bạch Thuật bật cười ha hả, mở lời trêu chọc: "Tiểu Thụ, ta thấy thiếu gia nhà cậu đối với cậu cũng rất tốt đấy chứ. Những vị chủ tử ngoài kia có ai đối xử tử tế với gã sai vặt của mình được như thế đâu. Hay là cậu thấy huynh ấy tốt với ta quá nên đâm ra ghen tị rồi?"

Tiểu Thụ nghe thế thì quýnh quáng phân trần: "Chuyện đó làm sao mà giống nhau được! Huống hồ ân tình của thiếu gia đối với tôi, tôi có dùng cả mạng này cũng chưa chắc đã trả hết. Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy, thiếu gia cưng chiều cậu thật, nhưng cậu cũng không được cậy sủng mà kiêu, rồi lại đi ghen tuông vớ vẩn đâu nhé."

"Ta thèm vào mà ghen." Bạch Thuật nhướng mày đáp. Tạ Hòe Ngọc đối xử với cậu xưa nay luôn có sự khác biệt rõ rệt so với người khác, cậu có muốn ghen thì cũng chẳng tìm đâu ra đối tượng thích hợp để mà ghen cả.

Hai người trò chuyện thêm vài câu thì xe ngựa đã dừng trước cổng Tạ gia. Tiểu Thụ liền im lặng, vén màn xe bước xuống trước.

Bạch Thuật bước xuống xe, liếc mắt một cái liền nhận ra cách bày trí của Tạ gia hôm nay dường như có phần khác lạ so với mọi khi.

Cậu đang định sải bước đi thẳng vào hậu viện thì Tiểu Thụ lại đưa tay cản lại, bảo: "Cậu đi tắm gội trước đã."

Bạch Thuật có chút ngơ ngác, tự nhìn lại bản thân một lượt. Hôm qua cậu vừa mới lau người sạch sẽ ở nhà, lại còn thay một bộ y phục mới, chẳng lẽ trên người vẫn có chỗ nào bẩn thỉu sao?

Nhưng vì Tiểu Thụ đã nói vậy nên Bạch Thuật cũng ngoan ngoãn đi theo cậu vào một gian phòng khách.

Trong phòng khách, một bồn nước ấm đã được chuẩn bị sẵn sàng từ bao giờ, bên cạnh đặt một chiếc khay nhỏ đựng đầy đủ các loại dụng cụ dùng để tắm rửa, kỳ cọ.

Cuối cùng, nổi bật trên bàn là một bộ y phục được gấp nếp chỉnh tề, vuông vức, với lớp áo lót bằng lụa màu trắng ngà và lớp áo ngoài bằng chất vải lanh mềm mịn màu thiên thanh. Bạch Thuật đưa tay sờ thử, cảm nhận được chất vải vừa mềm mại vừa êm ái, vô cùng dễ chịu.

Sau khi Tiểu Thụ đóng cửa bước ra ngoài, Bạch Thuật liền cởi bỏ y phục, bước vào bồn nước ấm để tắm gội.

Chỉ một lát sau, cửa phòng khách bỗng vang lên vài tiếng gõ nhẹ nhàng. Bạch Thuật cất tiếng hỏi xem là ai, thì bên ngoài liền vọng vào một giọng nam trầm ấm, quen thuộc: "Là ta."

Hóa ra là Tạ Hòe Ngọc! Mặt Bạch Thuật lập tức đỏ bừng, cậu còn chưa biết phải đáp lại thế nào thì đã nghe thấy đối phương ở bên ngoài hỏi tiếp: "Ta vào có được không?"

"Được chứ!" Bạch Thuật buột miệng trả lời mà không cần suy nghĩ.

Nói xong cậu mới có chút hối hận, tự trách mình sao đáp lời nhanh quá, trông có vẻ quá tùy tiện và thiếu dè dặt, Tạ Hòe Ngọc phảng phất như không thích loại tính cách này của cậu lắm.

Cánh cửa nhẹ nhàng đẩy mở, Tạ Hòe Ngọc sải bước đi vào. Nhìn thấy hắn, Bạch Thuật không khỏi ngẩn người ra một lúc.

Hóa ra trên mắt Tạ Hòe Ngọc đang bịt một dải lụa dày. Hắn xoay người đóng cửa lại, dịu dàng nói với Bạch Thuật: "Em yên tâm, ta đã che mắt lại rồi, chỉ có thể nhìn thấy cái bóng mờ mờ chứ không nhìn rõ em đâu."

Dứt lời, hắn bắt đầu chậm rãi tiến về phía Bạch Thuật, bước chân có phần dè dặt, thong thả.

Hắn mò mẫm một lát mới tới được cạnh bồn tắm bằng gỗ, những ngón tay khẽ chạm vào bờ vai của Bạch Thuật một cái rồi lập tức rụt nhanh về.

"Sao huynh lại phải bịt mắt lại làm gì?" Bạch Thuật có chút kỳ quái hỏi.

"Em vẫn là một ca nhi chưa gả cho ai, ta đương nhiên phải giữ gìn sự trong sạch cho em chứ." Khóe môi Tạ Hòe Ngọc khẽ cong lên một nụ cười: "Hơn nữa hôm nay là lễ Thất Tịch, theo phong tục, ca nhi chưa gả đều phải được người thân của mình giúp đỡ gội đầu, như vậy sau này mới có thể cùng ý trung nhân bách niên giai lão."

Nói đoạn, Tạ Hòe Ngọc đưa một bàn tay sờ l*n đ*nh đầu Bạch Thuật, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc đã ướt đẫm của cậu, bảo: "Người thân của em đều đã qua đời, không có ai làm việc này cho em cả. Hôm trước em có nói ta cũng giống như người thân của em vậy, thế nên hôm nay việc gội đầu này cứ để ta lo cho, em nhắm mắt lại đi."

Chuyện phong tục Thất Tịch này suy cho cùng cũng chỉ là thói quen dân gian, ở một vùng nông thôn hẻo lánh như thôn Bạch Đường, chẳng mấy ai nghiêm túc tuân theo đến từng chân tơ kẽ tóc.

Thế nhưng Tạ Hòe Ngọc lại là người sinh trưởng ở kinh thành, nơi vốn dĩ có vô vàn quy củ, lễ nghi nghiêm ngặt. Mỗi độ Thất Tịch về, cả Tạ phủ ai nấy đều bận rộn sắm sửa lễ nghi, những lời cầu chúc, nghi thức Thất Tịch cơ bản đều không thể bỏ sót một món nào.

Tạ Hòe Ngọc nghĩ thầm, Bạch Thuật của hắn cũng nhất định phải nhận được tất cả những lời chúc phúc tốt đẹp đó, một ca nhi tốt như cậu thì xứng đáng có được những điều vẹn toàn nhất.

Bạch Thuật nghe những lời thâm tình của Tạ Hòe Ngọc mà ngây người ra, hốc mắt thoáng chốc đã đỏ hoe.

Cậu giữ nguyên tư thế ngồi im bất động, ngoan ngoãn nhắm chặt hai mắt lại.

Tạ Hòe Ngọc mò mẫm trên mặt bàn lấy chiếc gáo làm bằng nửa quả bầu khô, múc từng gáo nước ấm dội nhẹ lên đầu Bạch Thuật.

Dòng nước ấm áp từ đỉnh đầu chảy xuống, bao bọc lấy toàn bộ da đầu đem lại cảm giác vô cùng sảng khoái. Dội nước xong xuôi, hắn lại bóp vài quả bồ kết, bắt đầu nhẹ nhàng x** n*n, luồn từng ngón tay vào mái tóc của Bạch Thuật.

Những đầu ngón tay của Tạ Hòe Ngọc ấn nhè nhẹ lên da đầu Bạch Thuật, đem lại cảm giác nhồn nhột, tê rần. Cậu được hắn mát-xa một hồi, chỉ cảm thấy như có một luồng hơi ấm từ đỉnh đầu khai thông kinh mạch chạy dọc khắp cơ thể, khiến toàn thân nóng bừng lên.

"Tạ Hòe Ngọc!" Bạch Thuật cảm nhận rõ ràng có một phản ứng sinh lý đang từ từ dấy lên nơi hạ bộ, cậu khàn giọng gọi khẽ tên hắn.

Động tác trên tay Tạ Hòe Ngọc khựng lại, một vệt hồng không tự nhiên từ từ lan rộng từ cổ lên tận mang tai. Hắn vội vàng dội thêm vài gáo nước sạch để xả bọt cho cậu rồi đặt chiếc gáo xuống, nói với người đang ngồi trong bồn tắm: "Ta ra ngoài trước đây, em mau chóng tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài, vẫn còn có việc khác đấy."

Chờ cho đến khi Tạ Hòe Ngọc bước ra ngoài và đóng chặt cửa lại, Bạch Thuật mới cúi đầu nhìn xuống làn nước, rồi xấu hổ vùi cả khuôn mặt vào trong nước ấm.

May mà Tạ Hòe Ngọc đã bịt mắt! Bạch Thuật không khỏi thầm cảm thấy may mắn, nếu không thì dáng vẻ chật vật, xấu hổ vừa rồi của cậu chắc chắn đã bị hắn nhìn thấu hết cả rồi!

Bạch Thuật từ đầu đến chân cẩn thận kỳ cọ, tắm rửa một lượt thật sạch sẽ.

Sau khi tắm xong, cậu lấy chiếc khăn vải lau khô người, dùng một chiếc trâm bạc bới mái tóc còn hơi ẩm lên thành một búi tóc gọn gàng, rồi khoác lên mình bộ y phục màu thiên thanh kia bước ra ngoài.

Sắc xanh thiên thanh quả thực vô cùng tôn lên làn da khỏe khoắn của cậu. Bộ y phục mặc lên người Bạch Thuật có độ rủ mềm mại, ôm sát lấy cơ thể, phác họa nên đường cong săn chắc nơi vòng eo, khiến dáng vẻ của cậu trông khác hẳn ngày thường, có thêm vài phần cuốn hút khó cưỡng.

Cậu vừa sải bước đi ra, mấy nha hoàn đi ngang qua hành lang đều không kìm được mà liếc mắt nhìn theo vài bận. Tiểu Thụ đứng đợi ở bên cạnh trông thấy cũng không khỏi ngẩn người ra một lúc. Cậu đánh giá Bạch Thuật từ trên xuống dưới một lượt rồi mới lên tiếng tán thưởng: "Cậu ăn vận thế này trông đẹp ra bao nhiêu, xem như cũng tạm thời xứng đôi vừa lứa với thiếu gia nhà tôi rồi đấy. Sau này cậu nên may thêm nhiều quần áo kiểu này mà mặc."

Bạch Thuật nghe vậy liền bật cười nói: "Ta ngày nào cũng phải lao động chân tay ở công trường, làm sao mà mặc được mấy thứ y phục gấm vóc lụa là này, thỉnh thoảng diện ở chỗ này một lát thì còn được."

Cậu rảo bước theo Tiểu Thụ tiến vào hậu viện, đập vào mắt là khoảng sân rộng lớn đã được bài trí thêm rất nhiều món đồ chơi mới lạ, mang đậm không khí lễ hội.

Trên cành cây táo cổ thụ bên cạnh hồ nước, người ta đã buộc sẵn rất nhiều sợi chỉ đỏ may mắn. Dưới bóng mát của tán cây đặt một chiếc bàn dài, bên trên bày sẵn bút mực, nghiên nghiên và rất nhiều tờ giấy hoa tiên.

Trên chiếc án kỷ đặt ở dọc hành lang bày biện đủ các loại hoa quả, mỹ thực ngon lành, Bạch Thuật còn tinh mắt nhìn thấy cả một đĩa xảo quả được xếp đặt vô cùng đẹp mắt.

Tạ Hòe Ngọc đang đứng bên cạnh chiếc án kỷ, dải lụa bịt mắt trên mặt hắn đã được tháo xuống từ bao giờ. Hắn quay đầu lại trông thấy Bạch Thuật, ánh mắt lập tức sáng bừng lên, ánh nhìn chăm chú, nóng bỏng chứa đựng trọn vẹn bóng hình của cậu.

Hắn vốn đã biết Bạch Thuật mặc màu thiên thanh sẽ rất hợp, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến cậu trong dáng vẻ này, hắn vẫn không khỏi ngỡ ngàng, quả thực là vô cùng đẹp đẽ.

Tạ Hòe Ngọc vẫy vẫy tay ra hiệu cho Bạch Thuật tiến lại gần. Tiểu Thụ đứng bên cạnh thấy thế liền biết ý lặng lẽ lui ra ngoài, không quên dặn dò người ở tiền viện tuyệt đối không được bén mảng lại gần làm phiền hai người.

Bạch Thuật bước tới, liền thấy Tạ Hòe Ngọc chỉ tay vào đĩa hoa quả trên bàn, bảo: "Em nhìn xem, sáng sớm nay ta đã sai người chuẩn bị đĩa quả này cho em, giờ nhện đã kết lưới xong xuôi rồi, vận khí của em quả thực rất tốt."

Bạch Thuật tập trung nhìn kỹ vào một góc đĩa quả, quả nhiên thấy có vài sợi tơ nhện mảnh như tơ hồng dệt thành một tấm lưới nhỏ tinh xảo.

Ở triều Đại Tuyên, loài nhện còn có tên gọi khác là "hỉ tử", mang ý nghĩa mang lại điềm lành và tin vui. Vì vậy, các cô nương và ca nhi thường đặt đĩa hoa quả ra ngoài hiên từ sớm để đợi nhện bò vào kết lưới. Nếu nhện kết thành một tấm lưới hoàn chỉnh, người ăn những quả đó sẽ có được cơ duyên gả cho đấng lang quân như ý.

Bạch Thuật nghe Tạ Hòe Ngọc giải thích về phong tục "đón nhện cầu khéo" này, trong lòng liền cảm thấy vô cùng ứng nghiệm. Lang quân như ý mà cậu muốn gả, chẳng phải chính là Tạ Hòe Ngọc đang đứng trước mặt đây sao?

Cậu khẽ cong khóe mắt, nụ cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng muốt, đưa tay nhặt một quả mận chín đỏ bỏ vào miệng nếm thử. Quả mận mang hương vị chua chua ngọt ngọt, phần nước quả màu đỏ thắm nhuộm lên bờ môi của Bạch Thuật một sắc hồng vô cùng tươi tắn, quyến rũ.

Nhìn thấy dáng vẻ ngập tràn hạnh phúc của Bạch Thuật, ánh mắt Tạ Hòe Ngọc khẽ dao động, thâm tâm hắn cũng dâng lên một niềm vui sướng khôn tả.

Sáng sớm ngày hôm nay, hắn đã huy động mười mấy gia nhân trong phủ chạy đôn chạy đáo khắp nơi để lùng bắt nhện, vất vả lắm mới tìm được ba con, nhưng rốt cuộc chỉ có đúng một con biết nghe lời, chịu bò vào đĩa trái cây này để giăng lưới.

Tuy tốn không ít công sức và tâm huyết, nhưng vào giờ phút này, nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên gương mặt Bạch Thuật, hắn thấy mọi việc mình làm đều hoàn toàn xứng đáng.

Ăn xong hoa quả, Tạ Hòe Ngọc liền tự tay lấy một miếng xảo quả bảo Bạch Thuật ăn thử.

Bánh xảo quả của Tạ gia hoàn toàn khác biệt so với món bánh mà Trần Đông Thanh đã làm. Những chiếc bánh có hình thoi đều đặn, vuông vức, được dập ra từ khuôn gỗ với những đường nét hoa văn vô cùng tinh xảo, tỉ mỉ trên bề mặt.

Bạch Thuật cầm một chiếc bánh lên, nhẹ nhàng bẻ đôi ra làm hai nửa. Lớp vỏ bên ngoài được làm từ bột mè trắng mịn màng, còn phần nhân bên trong là mè đen sánh mịn, lưu tâm như muốn chảy tràn ra ngoài.

Cậu vội vàng đưa miệng đón lấy, chiếc bánh xảo quả vừa chạm vào đầu lưỡi đã lập tức tan chảy, hương vị ngọt ngào cùng mùi thơm nồng nàn của mè đen nhanh chóng ngập tràn khoang miệng. Sau khi ăn hết một miếng, Bạch Thuật khẽ thốt lên: "Ngọt quá đi mất! Hương vị khác hẳn với món bánh mà Đông Thanh ca vừa làm cho ta lúc nãy."

Món xảo quả của Tạ gia này chắc chắn đã được cho rất nhiều đường, vị ngọt lịm như thấm vào tận tâm can cậu.

"Cái nào ngon hơn?" Tạ Hòe Ngọc nghe cậu nhắc đến chuyện Trần Đông Thanh cũng làm bánh cho cậu, liền mỉm cười cất tiếng hỏi.

"Mỗi loại một vẻ huynh ạ. Bánh của huynh thì mang hương vị béo ngậy, ngọt ngào và thơm ngon hơn, nhưng bánh của Đông Thanh ca làm cũng chứa đựng rất nhiều tình cảm chân thành, ăn nhiều cũng không thấy bị ngấy." Bạch Thuật ngẫm nghĩ một lát rồi thành thật đưa ra nhận xét.

"Xem ra đầu bếp làm hơi quá tay, cho nhiều đường quá rồi." Tạ Hòe Ngọc nghe cậu nói vậy thì không nhịn được mà bật cười.

Món xảo quả này vốn được làm theo công thức gia truyền của các gia đình quyền quý ở kinh thành, quy chuẩn là phải càng ngọt càng tốt, cho nên thông thường cũng không nên ăn quá nhiều một lúc.

Bạch Thuật vốn là người có tính tình bộc trực, thẳng thắn, hắn hỏi cái gì thì cậu đều không chút giấu giếm mà thành thật nói ra hết.

Nghĩ đến điểm này, Tạ Hòe Ngọc lại càng cảm thấy tính cách của cậu có phần đáng yêu hơn.

Hắn bèn rót một ly rượu mai đưa cho cậu, bảo: "Uống ly rượu mai này để giải vị ngọt của bánh đi, đừng ăn xảo quả nữa."

"Vâng." Bạch Thuật ngoan ngoãn gật đầu, một hớp uống cạn sạch ly rượu mai.

Cậu vốn đã thèm thuồng hương vị của loại rượu này từ lâu, ngặt nỗi Tạ Hòe Ngọc luôn quản lý rất nghiêm, không cho cậu uống nhiều, thỉnh thoảng lắm mới mang ra một lần, mà lần nào cũng chỉ giới hạn cho cậu uống tối đa là hai ly.

Sau khi cậu uống xong ly rượu, Tạ Hòe Ngọc liền dẫn cậu đi về phía cây táo bên bờ hồ. Hắn chỉ tay vào những tờ giấy hoa tiên đã được cắt sẵn thành kích thước bằng lòng bàn tay đặt trên bàn, nói: "Em có tâm nguyện gì thì cứ viết hết lên đây. Chờ cho giấy khô rồi đem treo lên cành cây kia, tự khắc sẽ có thần tiên giúp em hiện thực hóa những điều ước đó."

"Viết cái gì cũng được thật sao huynh?" Ánh mắt Bạch Thuật lập tức sáng lên, cậu hào hứng cầm cây bút lông lên, có chút nóng lòng muốn thử.

"Muốn ước điều gì thì viết điều đó, chỉ cần em không đòi hái trăng hái sao trên trời xuống, thì đại đa số tâm nguyện đều có thể thành hiện thực." Tạ Hòe Ngọc gật đầu khẳng định, trong ánh mắt chứa chan vẻ nuông chiều, dung túng.

"Tâm nguyện của ta nhiều lắm, e là có viết cả ngày cũng không hết mất." Bạch Thuật cười nói.

Cậu ước mình có thể uống rượu mai thỏa thích, muốn uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu; cậu ước mình có thể kiếm được thật nhiều, thật nhiều tiền để xứng đáng đứng bên cạnh Tạ Hòe Ngọc; cậu ước mình và Tạ Hòe Ngọc có thể đời đời kiếp kiếp ở bên nhau, bách niên giai lão, tuyệt không chia lìa; cậu còn ước mình có thể cùng Tạ Hòe Ngọc sinh vài quả trứng... À không, là vài đứa con, nếu đứa nhỏ sinh ra cũng xinh đẹp và thông minh giống hệt như Tạ Hòe Ngọc thì lại càng tốt biết bao...

Bạch Thuật hào hứng mài mực rồi đặt bút định viết, nhưng đến khi ngòi bút vừa chạm vào mặt giấy, cậu lại đột ngột dừng động tác lại.

Cậu đắn đo, suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới có chút đỏ mặt quay sang nói với Tạ Hòe Ngọc: "Huynh quay đi chỗ khác trước đi, đừng nhìn ta viết, huynh cứ nhìn thế này làm ta không viết ra chữ được."

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy thì thấy buồn cười, hắn khẽ thở dài một tiếng rồi ngoan ngoãn xoay người đi hướng khác, bảo: "Được rồi, em cứ viết đi, ta tuyệt đối không nhìn lén đâu!"

Bạch Thuật thấy hắn đã thực sự quay lưng đi, bấy giờ mới yên tâm đặt bút viết xuống tâm nguyện của mình.

Viết xong, cậu đợi cho vết mực khô hẳn rồi cẩn thận gấp tờ giấy lại làm mấy nếp, giấu kín phần chữ viết vào bên trong không để lộ ra ngoài, lúc này mới lên tiếng: "Xong rồi, huynh quay lại được rồi đấy."

Tạ Hòe Ngọc thấy cậu tỏ ra thần bí như vậy, mà rốt cuộc cũng chỉ viết đúng một mảnh giấy nhỏ, lòng không khỏi hiếu kỳ, liền hỏi: "Sao em lại chỉ viết có một tờ thế? Chẳng phải lúc nãy em bảo mình có rất nhiều tâm nguyện cơ mà?"

"Một tờ là đủ rồi huynh ạ, ta sợ mình tham lam ước nhiều điều quá sẽ khiến thần tiên cảm thấy phiền lòng, đến lúc đó lại chẳng có điều nào thành hiện thực cả, nên ta chỉ viết ra nguyện vọng quan trọng nhất mà thôi." Bạch Thuật nghiêm túc giải thích.

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy cũng không gặng hỏi thêm nữa, hắn lấy ra một chiếc kim sắt nhỏ dài khoảng một tấc, xuyên qua một góc của mảnh giấy, dùng một sợi chỉ đỏ buộc chặt rồi treo nó lên một cành táo, bảo: "Được rồi, cứ treo ở đây đủ bảy ngày bảy đêm, nguyện vọng của em nhất định sẽ linh ứng."

Đến lúc này, tất cả các nghi thức cầu nguyện của ngày lễ Thất Tịch đều đã được hoàn thành một cách chu toàn.

Thời gian lúc này cũng đã quá giờ trưa, Tạ Hòe Ngọc liền gọi Tiểu Thụ mang thức ăn lên, rồi cùng Bạch Thuật ngồi ở hiên nhà bên hành lang dùng bữa.

Bởi vì chuyện hệ trọng vẫn chưa mở lời, nhưng Tạ Hòe Ngọc cũng không hề tỏ ra vội vã, trong suốt bữa ăn, hắn lại càng thêm phần ân cần, liên tục gắp thức ăn đầy bát cho Bạch Thuật, chiều chuộng để cậu ăn thật nhiều.

Không chỉ có vậy, lần này hắn cũng không hề quản thúc chuyện uống rượu của Bạch Thuật nữa. Ban đầu hắn tự tay rót cho cậu hai ly, về sau khi Bạch Thuật đã uống đến mức cao hứng, cậu liền tự mình đứng lên rót rượu, cứ như vậy, trong lúc vô tri vô giác, cậu đã một mình uống sạch hơn nửa bầu rượu mai.

Cơ thể của Bạch Thuật so với thời điểm mới tới đây đã khỏe mạnh lên rất nhiều, nhưng tửu lượng của cậu thì vẫn không tiến bộ được bao nhiêu.

Uống hết hơn nửa bầu rượu mai, cậu rõ ràng đã bắt đầu ngà ngà say, phản ứng của cơ thể trở nên chậm chạp hơn hẳn ngày thường nửa nhịp, ngay cả lời nói ra cũng có chút chậm rãi, kéo dài.

Trông thấy dáng vẻ say xỉn của cậu, Tạ Hòe Ngọc bấy giờ mới chậm rãi đặt đôi đũa trong tay xuống, nghiêm túc nói: "Có một chuyện này liên quan đến ta, ta nghĩ mình cần phải chủ động nói trước cho em biết một tiếng, để tránh sau này em lại sinh lòng hiểu lầm."

Nhìn thấy Bạch Thuật đang mở to hai mắt, dáng vẻ có chút ngơ ngác, khờ khạo nhìn mình, Tạ Hòe Ngọc dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Lát nữa ta nói ra, em nhớ là không được tức giận đâu đấy, chuyện này sau này vẫn cần có sự phối hợp của em nữa."

"Không giận đâu..." Bạch Thuật nghe đến đó liền nở một nụ cười ngây ngô, si ngốc đáp: "Huynh trông đẹp đẽ như thế này, ta làm sao mà nỡ giận huynh cho được."

Nói đoạn, cậu còn bạo dạn vươn một bàn tay ra, v**t v* lên khuôn mặt của Tạ Hòe Ngọc một cái, hành động mang theo vài phần ngả ngớn, trêu đùa.

Tạ Hòe Ngọc: "..."

Ngay cả Tạ Hòe Ngọc cũng bị hành động sờ má đột ngột của cậu làm cho đứng hình mất một lúc, hắn liếc nhìn bầu rượu mai đã cạn trên bàn, thầm nghĩ Bạch Thuật quả thực là đã say mềm người rồi.

Thực ra lúc này Bạch Thuật tuy đã uống không ít rượu mai, nhưng đầu óc cậu vẫn chưa hoàn toàn mất đi tri giác, trong lòng vẫn còn giữ lại được vài phần tỉnh táo.

Chỉ là sau khi có chút men rượu vào người, hệ thần kinh của cậu bị chất cồn k*ch th*ch, khiến là gan của cậu cũng trở nên lớn hơn ngày thường rất nhiều. Có rất nhiều chuyện trước đây cậu chỉ dám thầm nghĩ trong lòng chứ tuyệt đối không dám làm, nay đều nương theo men say mà bộc lộ ra hết.

Tạ Hòe Ngọc cười khổ, bất lực lắc đầu nói: "Em say thật rồi. Bây giờ ta có nói chuyện nghiêm túc với em, chẳng biết em có lọt tai được chữ nào không nữa."

Nói xong, hắn liền đưa tay dìu Bạch Thuật đứng dậy, bảo: "Em vào thư phòng của ta nằm chợp mắt một lát đi, cho tỉnh rượu rồi chúng ta nói chuyện tiếp."

Bạch Thuật được Tạ Hòe Ngọc ôm lấy bờ vai, cơ thể cậu thực ra vẫn có thể tự bước đi được. Thế nhưng cậu lại cố tình vờ như bước chân mình đang loạng choạng, phù phiếm, đem toàn bộ trọng lượng cơ thể đổ dồn hết lên người Tạ Hòe Ngọc.

Vóc dáng của cậu vốn cao ráo, hiện tại cũng không còn gầy trơ xương như hồi trước nữa, tính ra thì cơ thể cũng có kha khá phân lượng.

Tạ Hòe Ngọc bị cậu đè nặng lên người có chút chật vật, hắn nghiến răng một cái, cuối cùng đành phải dồn lực bế thốc cả người cậu lên.

Nhưng hắn suy cho cùng cũng chỉ là một người quanh năm suốt tháng ngồi đọc sách, sức lực làm sao so được với một người quen lao động chân tay như Bạch Thuật, chỉ việc bế cậu đi một đoạn ngắn vào đến thư phòng thôi đã tiêu tốn của hắn không ít sức lực, trên trán đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.

Đến bên cạnh chiếc sập gụ, Tạ Hòe Ngọc đặt Bạch Thuật xuống, định bụng để cậu nằm yên nghỉ ngơi. Thế nhưng Bạch Thuật lại không chịu nằm yên, cậu dùng cả tay lẫn chân, ôm chặt lấy Tạ Hòe Ngọc không chịu buông ra.

Dưới lực kéo bất ngờ của cậu, Tạ Hòe Ngọc mất đà, trọng tâm không vững liền ngã nhào xuống sập, hai người lập tức ôm chầm lấy nhau thành một đoàn.

Lúc này Bạch Thuật bị Tạ Hòe Ngọc đè ở phía dưới, búi tóc của cậu cũng đã buông xõa từ bao giờ. Khóe mắt cậu ửng lên một vệt hồng đào rực rỡ, cả hơi thở lẫn mùi hương tỏa ra từ cơ thể đều nồng đượm men rượu mai, khiến Tạ Hòe Ngọc đứng bên cạnh cũng có cảm giác như mình sắp bị say lây.

Tạ Hòe Ngọc một tay chống xuống mặt sập để giữ thăng bằng, bàn tay còn lại thì bị Bạch Thuật nắm chặt không buông. Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, cơ thể theo bản năng hơi hạ thấp xuống dưới.

Trên bờ môi của Bạch Thuật chợt cảm nhận được một luồng hơi ấm mơ hồ lướt qua, cái chạm đầu tiên chỉ thoảng qua như một chiếc lông vũ khẽ khàng quẹt nhẹ, vậy mà lại khiến trái tim cậu đập liên hồi, ánh mắt cũng càng thêm phần mê mang, mông lung.

Đến cái chạm thứ hai, một vật mềm mại, ướt át đã nhẹ nhàng len lỏi vào bên trong, khẽ lướt qua hàm răng rồi thuận thế tiến sâu hơn, bắt đầu quấn quýt, dây dưa cùng chiếc lưỡi của cậu, càn quét khắp khoang miệng một lượt.

Bạch Thuật chỉ cảm thấy những nơi đầu lưỡi của hắn đi qua đều dâng lên một cảm giác vừa ngứa ngáy vừa tê dại khôn tả.

Chẳng mấy chốc, cảm giác tê dại ấy đã lan rộng từ khoang miệng ra khắp các cơ quan trên cơ thể, khiến cậu chỉ muốn ôm chặt lấy một thứ gì đó để giải tỏa bớt sự bứt rứt khó chịu đang dấy lên trong lòng.

Hơi thở của Tạ Hòe Ngọc cũng dần trở nên dồn dập, hổn hển, nhưng hắn cũng không dám lưu lại quá lâu, sau khi m*t mát hết dòng mật ngọt trong khoang miệng của cậu, hắn mới lưu luyến không rời khẽ l**m láp gốc lưỡi của cậu thêm hai cái nữa, rồi bấy giờ mới đột ngột dùng lực dứt ra, đứng thẳng dậy.

Hắn với tay lấy một chiếc khăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên vùng bụng nhỏ của Bạch Thuật, khẽ đưa tay sờ lên vầng trán của cậu rồi dịu dàng bảo: "Ngủ đi em."

Bạch Thuật lúc này thực ra đã hoàn toàn tỉnh táo, khuôn mặt cậu đỏ bừng như gấm nhuộm vội vàng nhắm nghiền hai mắt lại, nhưng toàn thân vẫn còn lưu lại cảm giác tê rần, mềm nhũn.

Tạ Hòe Ngọc bảo cậu đi ngủ chính là đang cho cậu một bậc thang để xuống, cậu liền thuận thế giả vờ như mình đã ngủ say, chủ động điều hòa lại nhịp thở cho thật chậm rãi, đều đặn.

Cậu vốn dĩ đã có sẵn bản năng này từ trước, mỗi khi cần ẩn nấp tránh né kẻ thù, cậu đều có thể tự điều chỉnh hơi thở của mình sao cho hòa làm một thể với môi trường xung quanh để không ai có thể phát hiện ra. Hiện tại đem chiêu này áp dụng lên người Tạ Hòe Ngọc, quả nhiên khiến hắn hoàn toàn không mảy may nghi ngờ.

Tạ Hòe Ngọc thấy Bạch Thuật đã nhắm mắt, nhịp thở vô cùng bình ổn, cứ ngỡ cậu đã thực sự chìm vào giấc ngủ say, bấy giờ mới khẽ thở dài một tiếng, bất lực lắc đầu.

Vừa rồi suýt chút nữa là hắn đã không thể kìm chế nổi bản thân mình. Nếu như cứ thế mà thuận theo d*c v*ng phá vỡ giới hạn, đối với hắn thì không sao, nhưng như vậy thì thật là quá bất công và thiếu tôn trọng đối với Bạch Thuật.

Vạn nhất nếu không cẩn thận mà khiến cậu mang thai thì lại càng thêm rắc rối, thân phận của Bạch Thuật lúc đó sẽ rơi vào tình thế vô cùng khó xử.

Tiểu Thụ ở bên ngoài khẽ gõ cửa phòng vài tiếng, sau khi nghe thấy tiếng Tạ Hòe Ngọc cho phép mới dám rón rén bước vào.

Cậu liếc mắt nhìn Bạch Thuật đang nằm ngủ trên sập một cái, rồi hạ thấp giọng, cẩn thận báo cáo: "Thiếu gia, hắn đã nói chuyện này với Bạch tiểu ca nhi chưa? Lâm Thư Ngữ hiện tại đã được đưa đến ngoại viện rồi."

"Vẫn chưa kịp nói..." Tạ Hòe Ngọc nhíu chặt chân mày, trầm giọng đáp: "Em ấy uống quá chén, hiện tại đang say rồi, cứ để em ấy ngủ tiếp đi, chờ em ấy tỉnh lại rồi ta sẽ nói chuyện sau."

"Vậy còn Lâm Thư Ngữ thì..." Tiểu Thụ nuốt nước bọt một cái, ngập ngừng hỏi: "Vẫn cứ sắp xếp chỗ ở cho y theo đúng như kế hoạch ban đầu chứ ạ? Tôi thấy y nôn mửa dữ dội quá, sắc mặt cũng kém lắm, có cần phải mời một vị đại phu đến khám qua một chút, để xem tình hình đứa trẻ trong bụng y thế nào không?"

Vừa nghe thấy hai chữ "đứa trẻ", Bạch Thuật lập tức dựng đứng hai tai lên nghe ngóng, nhịp thở của cậu cũng vì thế mà vô tình bị rối loạn mất hai phần.

Tạ Hòe Ngọc rõ ràng còn chưa kết hôn, lấy đâu ra đứa trẻ nào ở đây chứ? Bạch Thuật thầm nghĩ có phải tai mình vừa nghe nhầm rồi không.

"Ngươi lập tức sai người lên huyện mời đại phu về khám cho y, bằng mọi giá phải giữ cho cái thai này được bình an vô sự." Giọng điệu Tạ Hòe Ngọc bỗng trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị: "Còn về phần Lục La, ngươi cũng phải mau chóng thu xếp đưa ả đi đi, tuyệt đối không được để lộ ra bất kỳ sơ hở hay biểu hiện bất thường nào trước mặt ả."

"Vâng, con đi làm ngay đây..." Tiểu Thụ đang nói nửa chừng thì giọng nói bỗng đột ngột nghẹn lại, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi, giống như vừa nhìn thấy ma quỷ nhìn chằm chằm vào khoảng trống phía sau lưng Tạ Hòe Ngọc.

Tạ Hòe Ngọc thoáng ngẩn ra, hắn lập tức quay đầu nhìn lại, liền thấy Bạch Thuật không biết đã tỉnh dậy từ bao giờ, hiện đang ngồi bật dậy trên mặt sập.

Đôi mắt cậu mở to tròn xoe, ánh nhìn vô cùng sắc bén, làm gì còn nửa phần dáng vẻ của một kẻ đang say rượu.

Thấy Tạ Hòe Ngọc quay đầu lại nhìn mình, sắc mặt Bạch Thuật thoáng chốc trở nên tái nhợt đi vài phần, ánh mắt cậu dao động liên tục, bờ môi mím chặt, trong đôi mắt tựa hồ chứa đựng muôn vàn sự tổn thương, tủi thân và uất ức.

Trong lòng Tạ Hòe Ngọc lập tức dâng lên một cảm giác bất an dữ dội, hắn cũng không rõ vừa rồi cậu đã nghe được bao nhiêu phần câu chuyện, liền vội vàng định bước tới bên cạnh để giải thích.

Bạch Thuật liếc nhìn hắn một cái sắc lẹm, cơ thể nhanh chóng lùi về phía sau vài bước, cậu dứt khoát đẩy mạnh cánh cửa sổ ở ngay phía sau chiếc sập ra, rồi lắc mình một cái, nhảy tót ra ngoài cửa sổ biến mất dạng.

"Thiếu... Thiếu gia..." Tiểu Thụ run rẩy, nơm nớp lo sợ nhìn về phía Tạ Hòe Ngọc đang đứng thẫn thờ bên cạnh cạnh sập.

Chỉ thấy Tạ Hòe Ngọc khom lưng nhặt chiếc giày vải của Bạch Thuật còn sót lại bên mép sập lên, rồi đưa mắt nhìn theo cánh cửa sổ đang mở toang hoác đón gió, đè thấp giọng ra lệnh: "Sai người lập tức đi tìm! Bằng mọi giá phải tìm bằng được em ấy về đây cho ta!"

Tác giả có lời muốn nói: Bạch Thuật giả vờ say rượu nhưng rốt cuộc lại tự lấy đá đập vào chân mình rồi...