Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 53

  Bạch Thuật nhảy ra khỏi cửa sổ, thoăn thoắt chuyền qua mấy ngọn cây, chỉ trong nháy mắt đã vượt qua tường viện ra tới bên ngoài.

Cậu cắm đầu chạy như điên, đầu óc rối thành một nùi, lặp đi lặp lại cũng chỉ có mấy chữ “đứa trẻ” với “thai nhi”.

Lúc Tiểu Thụ nhắc đến cái tên Lâm Thư Ngữ, cậu đã thấy có chút quen tai.

Đến tận bây giờ cậu mới nhớ ra, đó chẳng phải là ca nhi cậu từng gặp hai lần trước đây sao. Bạch Thuật cố gắng hồi tưởng lại dáng vẻ của y, chỉ nhớ rằng ca nhi kia trông vô cùng yếu ớt, mảnh mai như một nữ tử, nhưng có đôi mắt khá đẹp.

Tạ Hòe Ngọc làm sao có thể có con được? Trong lòng Bạch Thuật đau nhói.

Giữa tiết trời nóng bức, vậy mà toàn thân cậu lại lạnh ngắt như rơi vào hầm băng.

Tạ Hòe Ngọc rõ ràng vừa mới hôn cậu kia mà! Hắn còn đối xử với cậu tốt như thế, người hắn thích chẳng phải nên là cậu sao? Sao có thể cùng người khác có con cho được?

Nếu đó chỉ là một tình địch, Bạch Thuật cũng chẳng thèm sợ, cùng lắm thì đường đường chính chính cạnh tranh, cậu sẵn sàng để giống đực đưa ra lựa chọn.

Nhưng Tạ Hòe Ngọc lại có con rồi, cậu dù có thích đến mấy cũng không thể đi tranh giành cha của đứa trẻ được!

Bạch Thuật cứ thế chạy thẳng một mạch về nhà, chốt chặt cửa phòng rồi ngồi phịch xuống mép giường, bấy giờ mới cảm thấy lòng bàn chân đau rát.

Cậu cúi đầu nhìn xuống, phát hiện bản thân vì vội vã mà quên cả xỏ giày, lòng bàn chân chẳng biết đã bị cứa rách từ lúc nào, dẫm ra những vệt máu đỏ thẫm.

Trên người cậu vẫn đang mặc bộ y phục Tạ Hòe Ngọc tặng, cứ thế lao vun vút trên cây dưới đất một hồi, vạt áo cũng bị cành cây cào rách, trông vô cùng nhếch nhác.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.

“Bạch Thuật, mở cửa!” Giọng Tiểu Thụ từ bên ngoài vọng vào.

Bạch Thuật không nói một lời, nằm im lìm trên giường không nhúc nhích. Tiểu Thụ cũng biết chuyện này, vậy mà còn hùa theo Tạ Hòe Ngọc để giấu giếm cậu! Hiện tại cậu chẳng muốn nhìn mặt ai cả.

Tiểu Thụ gõ cửa thêm một hồi lâu, thấy không có ai đáp lại liền im tiếng. Khoảng mười lăm phút sau, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ, nhưng lần này nhẹ nhàng hơn hẳn.

Bạch Thuật nghe thấy giọng Tạ Hòe Ngọc trầm thấp ở bên ngoài: “Em mở cửa trước đã, để ta từ từ giải thích với em.”

Thấy trong phòng vẫn im hơi lặng tiếng, Tạ Hòe Ngọc nói tiếp: “Em không mở cửa, ta sẽ sai người đi tìm Bạch Bảo Sơn viết hôn thư ngay lập tức. Hôn thư vừa lập xong, em liền là người của ta, mà ngôi nhà này cũng thuộc về ta luôn.”

Có được hôn thư của Tạ Hòe Ngọc vốn là điều Bạch Thuật cầu còn không được, nhưng vào lúc này, những lời ấy lọt vào tai lại phảng phất như hai cái tát giáng thẳng vào mặt, khiến cậu tức đến nổ đom đóm mắt.

Cậu bật dậy như lò xo, thẳng tay mở toang cửa, siết chặt nắm đấm, giận dữ lườm Tạ Hòe Ngọc.

Tạ Hòe Ngọc vẫn đội chiếc mũ rèm như lần trước tới đây, trên tay còn cầm theo đôi giày vải của cậu.

Thấy cửa mở, hắn mới vén màn lụa lên, bảo: “Sao thế, em muốn đánh ta à? Để ta vào trong rồi em hãy đánh.”

Bạch Thuật nhìn đăm đăm vào mắt Tạ Hòe Ngọc. Đôi mắt hắn vừa đen vừa sáng, sâu thẳm như một mặt hồ muốn kéo tuột cậu chìm sâu vào trong đó.

Đối diện với một Tạ Hòe Ngọc như thế, Bạch Thuật lại không đành lòng xuống tay. Hắn thanh tú mỏng manh như một báu vật bằng ngọc, cậu chỉ sợ mình lỡ tay đánh hai cái liền khiến người ta vỡ vụn mất.

Vừa rồi khi mới nghe tin dữ, đầu óc cậu còn mu mu muội muội, chưa kịp phản ứng gì nhiều. Hiện tại trải qua một khoảng lặng, lại nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc, trong lòng liền dâng lên một nỗi xót xa khôn tả, tủi thân đến tột cùng.

Bạch Thuật cảm thấy hốc mắt nóng ran, có thứ dòng lệ ẩm ướt, nóng hổi trào ra, lăn dài trên má.

Cậu không muốn để Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối này của mình, liền đưa tay quẹt vội hai cái, nào ngờ nước mắt lại càng tuôn ra xối xả.

Tạ Hòe Ngọc trông thấy vậy thì khựng lại, có chút ngẩn ngơ.

Hắn cởi chiếc mũ rèm trên đầu mình ra, đội lên đầu Bạch Thuật, rồi chẳng màng đến ánh mắt lo lắng của Tiểu Thụ, xoay người đóng chặt cửa phòng lại.

Từ ngày quen biết Bạch Thuật đến nay, hắn luôn thấy cậu là người không sợ trời không sợ đất, lúc nào cũng vui vui vẻ vẻ, đây là lần đầu tiên hắn thấy cậu khóc trước mặt mình.

Nhìn Bạch Thuật khóc, Tạ Hòe Ngọc tuy thấy xót xa nhưng lồng ngực cũng thắt lại, đau lòng không kém.

“Đứa trẻ không phải của ta!” Tạ Hòe Ngọc dứt khoát lên tiếng, đi thẳng vào trọng tâm.

Bạch Thuật ngẩn người, nước mắt trên mặt lập tức ngừng rơi. Cậu vừa nghi hoặc vừa không dám tin, lắp bắp hỏi: “Sao cơ… Nhưng rõ ràng ta nghe thấy…”

“Em ngồi xuống trước đã.” Tạ Hòe Ngọc thấy Bạch Thuật chịu bình tâm lắng nghe, bấy giờ mới tiến tới, dìu cậu đến bên mép giường ngồi xuống rồi nói: “Em chỉ nghe được một nửa thôi. Đúng là có một đứa trẻ, nhưng nó không phải của ta, mà là của đệ đệ ta.”

Dứt lời, hắn đem toàn bộ sự việc từ chuyện mẹ kế Lâu thị gài bẫy đặt nhãn tuyến ra sao, hắn ứng phó thế nào, cho đến việc hắn thiết kế để Lâm Thư Ngữ mang thai con của đệ đệ mình ra sao, đều thẳng thắn bày tỏ hết ngọn ngành.

Bạch Thuật nghe xong mà sững sờ hồi lâu không thốt nên lời, một lúc sau mới lẩm bẩm: “Hóa ra là như vậy! Ngôi nhà của huynh vậy mà phải dùng đến cả mưu kế diệt địch trên chiến trường.”

“Em tin ta chứ?” Nghe cậu nói vậy, Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười nhìn cậu.

Bạch Thuật bấy giờ mới thấy ngượng ngùng, cậu tháo chiếc mũ rèm trên đầu xuống, lí nhí: “Là ta hiểu lầm… Huynh thực sự không phải là loại người đó…”

“Em chạy nhanh quá, ta vốn định đuổi theo nhưng em vừa nhảy lên cây là đã mất hút tăm hơi rồi.” Tạ Hòe Ngọc có chút trêu chọc: “Rõ ràng là em không hề ngủ, lại còn vờ say để lừa ta hôn em.”

Bị Tạ Hòe Ngọc bóc trần, mặt Bạch Thuật đỏ bừng lên, ánh mắt nhìn quanh quất, ấp úng phân trần: “Ta không có lừa huynh, là tự huynh hôn ta đấy chứ!”

“Em nói đúng, là tự ta muốn hôn em.” Tạ Hòe Ngọc vừa dứt lời liền cúi đầu xuống thật nhanh, một lần nữa hôn nhẹ lên môi Bạch Thuật.

Toàn thân Bạch Thuật cứng đờ, trong lòng dâng lên cảm giác tê dại, ngọt ngào khôn tả.

Suốt cả ngày hôm nay, cảm xúc của cậu cứ lên bổng xuống trầm, đại hỉ đại bi, khiến đầu óc suýt chút nữa là mụ mẫm.

Hôn xong, Tạ Hòe Ngọc mới khẽ trách: “Lúc trước em nói muốn theo đuổi ta, vậy mà mới gặp chút chuyện đã co giò chạy mất, còn chẳng thèm ba mặt một lời chất vấn ta. Nếu ta không chủ động đến tìm, em định tính thế nào đây?”

Bạch Thuật nghe đến đó ngược lại thấy rùng mình sợ hãi. Nếu Tạ Hòe Ngọc không đến tìm, có lẽ cậu sẽ nghĩ chuyện đứa trẻ là thật, rồi cứ thế mà chùn bước từ bỏ sao?

Thấy Bạch Thuật im lặng, ánh mắt Tạ Hòe Ngọc trầm xuống, hắn có chút bất mãn đưa tay bóp nhẹ cằm cậu, nghiêm giọng: “Em nghe cho kỹ đây, lời này ta chỉ nói một lần duy nhất. Tạ gia là nơi đầm rồng hang hổ, sau này những chuyện gặp dịp thì chơi như thế này chắc chắn sẽ không thiếu. Về sau bất kể xảy ra chuyện gì, em chỉ cần nhớ rõ một điều: chỉ cần em yêu ta, kính ta, thì Tạ Hòe Ngọc ta tất sẽ ái em, trọng em. Em không phụ ta, ta tuyệt đối không phụ em. Nếu em tin ta, chúng ta lại tiếp tục như trước; bằng không, thà sớm ngày kết thúc, tránh để sau này tình sâu lại càng thêm tổn thương.”

Tạ Hòe Ngọc nói lời này vô cùng nghiêm túc, trong đôi mắt hắn tựa như có ánh nước lấp lánh, chăm chú nhìn thẳng vào mắt Bạch Thuật không rời.

Bạch Thuật khẽ há miệng, tầm mắt Tạ Hòe Ngọc liền dời xuống bờ môi cậu, thần sắc cũng căng thẳng theo.

Chẳng hiểu sao, từ trong ánh mắt kia, Bạch Thuật lại đọc được một chút thấp thỏm lo âu. Lòng cậu ấm áp hẳn lên, chợt hiểu ra tất cả.

Hóa ra một Tạ Hòe Ngọc vốn luôn tự tin, trầm ổn là thế, cũng có lúc phải lo sợ bất an để chờ đợi câu trả lời từ cậu.

Cậu đã chọn Tạ Hòe Ngọc thì không nên nghi ngờ hắn, Tạ Hòe Ngọc đã tin tưởng cậu, cậu cũng phải trao cho hắn niềm tin tương tự.

Vì thế Bạch Thuật gật đầu, kiên định đáp: “Ta hiểu rồi, sau này dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, ta cũng hoàn toàn tin huynh, tin huynh suốt đời.”

Tạ Hòe Ngọc bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra vài phần vui sướng. Đoạn hắn chợt nhớ ra điều gì, cúi người nắm lấy cổ chân Bạch Thuật: “Em quên cả xỏ giày mà đã chạy biệt tăm, để ta xem nào.”

Bàn chân Bạch Thuật chạy trần nên dính đầy bụi đất đen nhẻm, lòng bàn chân còn rỉ máu, chẳng rõ là bị rách ở chỗ nào.

Tạ Hòe Ngọc xót xa, bảo cậu cùng mình trở về. Tạ gia có sẵn thuốc mỡ tốt, vừa vặn lại đang mời đại phu tới, có thể tiện thể khám luôn một thể.

Khi Bạch Thuật đã ngồi trên xe ngựa để trở về Tạ gia, Tiểu Thụ tranh thủ lúc Tạ Hòe Ngọc không chú ý liền lườm cậu vài cái đầy oán trách.

Nhìn cái chân bị thương của Bạch Thuật, cậu lắc đầu cảm thán: “Đáng đời chưa, ai bảo không thèm xỏ giày đã chạy, lại còn chạy nhanh như bay! Chân rách nát thế kia, lát nữa bôi thuốc có mà đau chết cậu.”

Bạch Thuật thấy buồn cười, liền trêu Tiểu Thụ: “Sao thế, cậu xót ta à?”

Tiểu Thụ nghe vậy thì đỏ mặt, phản bác: “Đừng có tự mộng tưởng, tôi là sợ thiếu gia xót thôi. Đúng là cái đồ làm người ta chẳng thể yên tâm nổi!”

·

Tại Tạ gia, Lâm Thư Ngữ đã được sắp xếp ở trong căn sương phòng phía tây.

Một lát sau, một nha hoàn mặc váy vải thô màu lam được đưa vào phòng, chính là Lục La đã lâu không gặp.

“Nghe nói ngươi và Lâm tiểu ca nhi cùng nhau tới đây. Thiếu gia nhà chúng ta đặc biệt dặn bảo ngươi tới hầu hạ y, nhớ mà chăm sóc cho thật chu đáo đấy.” Nha hoàn dẫn đường dặn dò Lục La xong liền bước ra khỏi phòng.

Lục La đưa mắt nhìn căn tây sương phòng rộng rãi, thoáng đãng này. Phòng ốc vừa rộng vừa sáng, bày biện bên trong vô cùng tinh tế, lại còn điểm xuyết thêm vài chậu hoa cây cảnh, trông tràn đầy sinh khí.

Lâm Thư Ngữ lúc này đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, nhắm mắt dưỡng thần.

Lục La đảo mắt, lòng có chút nghi hoặc. Chẳng phải y ra ngoại viện ăn ngon mặc đẹp, tĩnh dưỡng mấy tháng trời sao, thế nào nhìn lại gầy gò đi vài phần thế này.

“Thiếu gia?” Lục La thử cất tiếng gọi. Lâm Thư Ngữ bấy giờ mới mở mắt ra.

Trông thấy Lục La trước mặt, hắn nhíu mày, cố đè nén sự chán ghét trong lòng xuống, bảo: “Mang cái chậu đồng bên kia lại đây cho ta.”

Lục La nhận lệnh, có chút không tình nguyện bưng chậu đồng qua. Lâm Thư Ngữ lập tức che miệng, nôn thốc nôn tháo vào chậu.

Chứng kiến cảnh đó, Lục La thầm cảm thấy có chút ghê tởm. Trước đây khi nàng theo hầu Lâm Thư Ngữ, bên cạnh luôn có mấy nha hoàn, ca nhi phụ tá, những việc nặng nhọc bẩn thỉu này tự khắc có người khác lo liệu.

Giờ đây nàng bị sai đến hầu hạ y, xung quanh chẳng có ai phụ giúp, mọi việc đều đổ dồn hết lên đầu nàng.

Nàng đang thầm oán hận trong lòng thì cửa phòng lại “kẽo kẹt” một tiếng mở ra. Vị nha hoàn lúc nãy dẫn theo một đại phu râu tóc bạc phơ bước vào, nói với ông: “Mau khám cho vị tiểu ca nhi này giúp với, y đã không khỏe mấy ngày rồi, chẳng biết là mắc phải chứng bệnh gì.”

Vị đại phu liền ngồi xuống bắt mạch cho Lâm Thư Ngữ. Chẳng có gì bất ngờ, ông lập tức bắt được hỉ mạch.

Đại phu pha chút hớn hở nói: “Chúc mừng, chúc mừng, đây là hỉ mạch rồi! Vị tiểu ca nhi này đã mang thai được gần hai tháng, trong phủ sắp có thêm người rồi.”

Dứt lời, ông kê thêm vài thang thuốc an thai, dưỡng thần rồi vội vã cáo từ.

Đại phu vừa đi, nha hoàn kia liền chỉ tay vào mặt Lục La, gắt: “Lâm tiểu ca nhi hiện tại thân hoài lục giáp, thân phận tôn quý biết bao, ngươi còn không mau mang chậu nước bẩn trên đất đi đổ đi.”

Lục La bấy giờ mới vội vàng bưng chậu bước ra ngoài, đầu óc nàng lúc này đang quay cuồng điên đảo.

Lâm Thư Ngữ có thai rồi! Nàng phải nhanh chóng tìm cách ra ngoài một chuyến để mật báo tin tức động trời này cho Tạ phu nhân mới được!

·

Vị đại phu sau khi rời khỏi phòng của Lâm Thư Ngữ liền đi thẳng tới thư phòng ở hậu viện để khám chân cho Bạch Thuật.

Lúc này Bạch Thuật đang ngồi trên sập, chân đã được rửa sạch sẽ. Đại phu xem xét vết thương một lượt rồi lấy ra một hộp thuốc mỡ, bảo: “Đều là vết thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại cả. Mấy ngày tới chỉ cần chú ý giữ sạch sẽ, mỗi ngày bôi thuốc ba lần là vết thương tự khắc sẽ lành.”

“Được thế thì tốt quá.” Tạ Hòe Ngọc gật đầu, nói: “Chuyện bôi thuốc này cứ để ta tự làm, không phiền tới đại phu nữa.”

Nói xong, Tiểu Thụ liền tiễn đại phu ra ngoài. Đi đến một góc khuất, cậu lấy ra một tờ ngân phiếu đưa cho ông, dặn dò: “Đại phu, đây là tiền khám bệnh của ông. Chuyện ngày hôm nay, ra ngoài ông chỉ được phép nói về vết thương của Bạch tiểu ca nhi, còn về phần Lâm tiểu ca…”

Đại phu vội vàng tiếp lời: “Ta hiểu, ta hiểu chứ. Hôm nay ta chưa từng gặp vị Lâm tiểu ca nào cả.”

Ở cái tuổi này, ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện, đối với những yêu cầu bảo mật của các gia đình quyền quý thế này đã chẳng còn lạ lẫm gì.

Tạ Hòe Ngọc rửa sạch tay, mở hộp thuốc mỡ ra, cẩn thận bôi lên chân cho Bạch Thuật.

Thuốc mỡ này không biết có thành phần gì, vừa chạm vào miệng vết thương liền mang lại cảm giác xót rát, đau đớn. Thế nhưng chút đau đớn này Bạch Thuật chẳng hề để tâm, ngược lại, việc Tạ Hòe Ngọc tự tay thoa thuốc cho mình khiến cậu cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, bứt rứt.

Tạ Hòe Ngọc mặt không đổi sắc bôi thuốc xong xuôi, lại đi rửa tay rồi mới bảo Bạch Thuật: “Em cứ ngồi yên đây cho thuốc khô đã, đôi giày này cũng phải đổi sang đôi khác sạch sẽ hơn. Còn chuyện ở công trường, mấy ngày tới em đừng ra đó nữa, ta sẽ bảo mấy người thợ mỗi ngày tới đây báo cáo tình hình với em.”

Bạch Thuật thấy Tạ Hòe Ngọc có chút chuyện bé xé ra to, chỉ là mấy vết trầy xước nhỏ, đâu có ảnh hưởng gì tới việc đi lại. Thế nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghị của đối phương, cậu đành phải ngoan ngoãn gật đầu, Tạ Hòe Ngọc lúc này mới chịu buông tha cho cậu.

Sau bữa cơm tối, Tạ Hòe Ngọc mới tiễn Bạch Thuật trở về.

Đợi cậu đi khuất, hắn mới thở dài một tiếng thườn thượt…

Bạch Thuật tính tình đơn thuần, lại là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy nên mới hốt hoảng đến mức rối loạn tâm trí.

Cũng may sau khi hắn giải thích rõ ràng, cậu liền thấu hiểu và cảm thông ngay.

Nếu như Bạch Thuật cũng là kiểu người thích dây dưa, hạch sách không dứt, thì hai người e là đúng như lời hắn nói, đành phải sớm ngày đoạn tuyệt mà thôi.

Tạ Hòe Ngọc bước ra khỏi thư phòng, đi tới bên cây táo cổ thụ bên bờ hồ. Mảnh giấy Bạch Thuật viết hồi sáng vẫn còn treo ở trên đó, khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ.

Tạ Hòe Ngọc liền gọi Tiểu Thụ gỡ nó xuống.

Tiểu Thụ đưa mảnh giấy cho Tạ Hòe Ngọc, cười bảo: “Thiếu gia đối xử với Bạch tiểu ca nhi thật tốt quá. Bạch tiểu ca nhi mà biết hắn ước cái gì thiếu gia cũng đều đáp ứng, chỉ sợ đã không chỉ viết có một điều thế này.”

Tạ Hòe Ngọc khẽ cười, chậm rãi mở mảnh giấy ra. Bạch Thuật không phải là người tham lam, cậu chỉ viết một điều, chứng tỏ đó là điều cậu khao khát nhất.

Nhìn thấy hàng chữ trên giấy, Tạ Hòe Ngọc bỗng ngẩn người ra.

Tiểu Thụ thấy hắn đứng bất động hồi lâu, lòng hiếu kỳ trỗi dậy cũng ghé mắt nhìn thử.

Chỉ thấy trên mảnh giấy nhỏ vuông vắn ấy, có vài chữ viết nguệch ngoạc, nét bút vô cùng vụng về, thô kệch —— “Nguyện Tạ Hòe Ngọc một đời bình an hỷ lạc.”

Tiểu Thụ cũng khựng lại, một lúc lâu sau mới khẽ thở dài: “Bạch tiểu ca nhi này… Xem ra quả thực là thật lòng thật dạ thích thiếu gia lắm.”

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy, khẽ “ừm” một tiếng đáp lại, rồi cẩn thận cất mảnh giấy đó vào trong ngực áo.

Tiểu Thụ từ phía sau lén nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, hình như giọng nói của thiếu gia nhà cậu vừa rồi có chút nghẹn ngào.

------

Tác giả có lời muốn nói:

Tạ Hòe Ngọc: Em lừa ta hôn em!

Bạch Thuật: Là tự huynh hôn đấy chứ!