Vừa về tới nơi, Bạch Thuật đã vội vàng đến trông coi chỗ khu nhà đang xây. Trong khi đó, Tạ Hòe Ngọc lập tức vào thư phòng, múa bút viết ngay một bức thư gửi cho Trọng Lễ.
Trọng Lễ nhờ hắn hỗ trợ gom ba mươi vạn thạch lương thực, hắn đã phái người đi thu xếp, dự tính mười ngày sau là có thể chuẩn bị xong.
Vì vậy, Tạ Hòe Ngọc nhắn lại trong thư, bảo Trọng Lễ mười ngày sau cứ phái người đến tiệm lương ở phủ thành mà nhận hàng.
Ba ngày sau, Tạ Hòe Ngọc nhận được thư hồi âm của Trọng Lễ.
Trong thư viết rằng giữa hai người họ tuy không cần nói lời khách sáo, nhưng bách tính vùng thiên tai phía bắc Đại Tuyên lại nợ Tạ Hòe Ngọc một mạng. Trọng Lễ thay mặt người dân phương bắc gửi lời cảm tạ đến hắn, còn nói thẳng việc này y đã có định liệu, tuyệt đối không để hắn phải chịu thiệt thòi bỏ tiền vô ích.
Trần Đông Thanh sau khi hái được dược thảo liền đem phơi từng loại một trong sân. Xem sóc xong xuôi, y mới đi vào nhà, khâu đế giày cho Lạp Nhi.
Bởi vì hiện tại không có ruộng đất, chẳng cần phải cày cấy nên Trần Đông Thanh nhàn nhã hơn nhiều. Mỗi ngày làm xong việc, y vừa có thời gian về phòng nghỉ ngơi, lại vừa có thể làm chút việc may vá để giết thời gian.
Quần áo hiện tại trong nhà đều do Trần Đông Thanh mua từ trên huyện. Thế nhưng đế giày y và Lạp Nhi đi lại đều do tự tay y khâu lấy.
Giày mua bên ngoài tuy tiện lợi nhưng đế rất mỏng, không bền. Sau khi mua phần thân giày về, y phải tự cắt thêm vải lót bên dưới, khâu lèn mấy chục lớp vải cho đế dày và mềm hơn, như vậy đi vào chân mới êm ái.
Y vừa đưa được vài đường kim thì nghe có tiếng gõ cửa, ra mở cửa mới biết là Lưu ca nhi ghé chơi.
Sắc mặt Trần Đông Thanh thoáng cứng lại, do dự một lát rồi mới mời Lưu ca nhi vào nhà.
Trước khi quen biết Bạch Thuật, người có quan hệ thân thiết nhất với Trần Đông Thanh ở thôn Bạch Đường chính là Lưu ca nhi.
Cả hai đều có vóc dáng thô đậm như nam tử, diện mạo lại tầm thường nên thường xuyên bị người đời giễu cợt, xem thường.
Sau này Trần Đông Thanh gả đi, còn Lưu ca nhi thì mãi chẳng có ai đến dạm ngõ.
Hai người vẫn giữ lối lại qua mật thiết, khi thì trút bầu tâm sự, khi thì rủ nhau làm lụng rồi hàn huyên những chuyện gần đây, cũng được coi là tri kỷ cốt nhục.
Lần trước khi Lạp Nhi bị thương còn đang ở nhờ nhà Bạch Thuật, Triệu Nhị tìm đến tận cửa. Lưu ca nhi không những không giúp y che giấu, mà ngược lại còn hùa với hắn khuyên Trần Đông Thanh quay về.
Chính vì chuyện đó mà Trần Đông Thanh nảy sinh hiềm khích với Lưu ca nhi, về sau thái độ cũng chẳng còn mấy mặn mà. Lúc dọn nhà đi y cũng không thông báo một tiếng, chẳng ngờ hôm nay Lưu ca nhi lại tự tìm đến tận đây.
“Trần ca nhi, sao ngươi dọn đi mà chẳng bảo với ta một lời?” Lưu ca nhi vừa nói vừa nhìn quanh cách bài trí trong nhà, thấy trên giường có đôi giày vải đang khâu dở liền cầm kim chỉ lên bảo: “Đang khâu đế giày cho Lạp Nhi đấy à, để ta làm cùng ngươi.”
Trần Đông Thanh thấy hắn như vậy, nghĩ đến tình nghĩa ngày xưa nên cũng không đành lòng lạnh nhạt nữa, liền bảo: “Hôm ấy ta đi gấp quá, đồ đạc trong nhà cần dọn lại nhiều nên chưa kịp báo cho ngươi.”
“Hầy, ngươi tưởng ta không biết chắc?” Lưu ca nhi vừa lèn đế giày vừa nói: “Chúng ta biết nhau bao nhiêu năm nay, ta còn lạ gì ngươi nữa? Ngươi chắc chắn là giận ta chuyện ta giúp Triệu Nhị khuyên ngươi quay về chứ gì.”
Lưu ca nhi đột ngột khơi lại chuyện cũ khiến Trần Đông Thanh khựng người, nhất thời không biết phải nói sao.
Lưu ca nhi thấy thế liền phân trần: “Chuyện này ngươi không được trách ta đâu đấy. Ngươi thử nghĩ mà xem, lúc đó làm sao ta biết được giờ đây ngươi có thể tự nuôi sống bản thân và Lạp Nhi tốt như thế này. Ta chẳng qua vì lo cho ngươi, sợ ngươi không tiền không đất không nhà, một thân một mình ở ngoài thì sống sao nổi. Nếu biết trước ngươi có ngày lành để qua, ta có điên mới khuyên ngươi quay về với gã sát tinh kia.”
Lời Lưu ca nhi nói làm Trần Đông Thanh mủi lòng. Trước đây chính y cũng nghĩ rời bỏ Triệu Nhị thì mình không sống nổi, đâu có ngờ bây giờ bản thân lại kiếm được ngần này tiền. Lưu ca nhi lo xa như vậy, quả thực y cũng không thể trách hắn được.
Trần Đông Thanh vốn là người rộng lượng, nghĩ thông suốt rồi liền tiêu tan chút oán hận, nói với Lưu ca nhi: “Trước đây là do ta nghĩ phiến diện, cứ trách ngươi chơi thân với ta mà không chịu nói đỡ cho ta, lại đi giúp Triệu Nhị khuyên nhủ. Giờ ngẫm lại, chắc là ngươi cũng không có ác ý.”
“Thì thế chứ lị!” Lưu ca nhi nghe vậy liền dừng tay, dùng vai huých huých Trần Đông Thanh bảo: “Nếu ta không chủ động tìm tới, có phải ngươi định cạch mặt ta luôn rồi không? Tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta chẳng lẽ lại dứt đoạn dễ dàng như thế?”
“Giờ nói rõ ra được là tốt rồi, chúng ta vẫn là bằng hữu tốt, sau này có gì thì giúp đỡ lẫn nhau, không được để bụng nữa.” Trần Đông Thanh mỉm cười, lòng nhẹ nhõm đi nhiều. Y ở thôn Bạch Đường chẳng có mấy người bầu bạn, nay hòa giải được với hảo hữu năm xưa đương nhiên là chuyện đáng mừng.
Y bèn đứng dậy pha cho Lưu ca nhi một chén nước đường xem như tạ lỗi, hai người cười nói một hồi, hiềm khích cũ hoàn toàn xóa bỏ.
Vài ngày sau khi làm hòa với Trần Đông Thanh, Lưu ca nhi lại nhắc đến chuyện muốn nhờ y giúp đỡ một tay.
Hắn vốn có xích mích với hai bà tử nấu bếp khác ở công trường, ngày thường đến nửa lời cũng chẳng buồn mở miệng. Mỗi khi có việc gì, hai mụ kia lại nhất trí đồng lòng cô lập hắn ra một bên.
Vì lần trước Bạch Thuật đã nói rõ ràng nên hắn không dám đến tìm cậu phân xử nữa, bởi vậy chuỗi ngày qua vô cùng ngột ngạt.
Lần trước khi Lưu ca nhi ngỏ lời, việc buôn dược thảo vẫn còn nằm trong tay Bạch Thuật. Trần Đông Thanh định bụng gom góp thời gian hỏi thử xem sao, kết quả bận rộn túi bụi lại vấp phải chuyện hòa ly nên đã quăng việc này ra sau đầu.
Nay Lưu ca nhi nhắc lại chuyện cũ, mà việc thu hái dược thảo cũng đã chuyển sang cho Trần Đông Thanh quản lý. Y nhẩm tính hiện tại cứ cách một ngày mình lại kiếm được hai trăm văn, nếu thêm Lưu ca nhi vào để hái được nhiều dược thảo hơn, dù có chia cho hắn một phần thì mình vẫn thu lợi lớn, thế là y gật đầu đồng ý.
Bởi vì Lưu ca nhi là chỗ quen biết lâu năm nên Trần Đông Thanh thương lượng trả cho hắn ba mươi văn một ngày, hai ngày là sáu mươi văn, đây quả là một khoản thu nhập không hề nhỏ.
Có điều hiện tại Lưu ca nhi vẫn đang làm việc cho Bạch Thuật, cần phải thưa chuyện rõ ràng để tìm người thay thế mới có thể qua đây làm việc được.
Lưu ca nhi ở chỗ Bạch Thuật một ngày chỉ được ba văn tiền và bao một bữa cơm, nay tiền công tăng vọt lên ba mươi văn khiến hắn mừng rỡ đến mức suýt ngất.
Ngay ngày hôm ấy, hắn đã tìm gặp Bạch Thuật xin nghỉ việc, nhưng tuyệt nhiên giữ kín không hé răng nửa lời về chuyện mình sắp đi làm gì.
Bạch Thuật thấy hắn mặt mày hớn hở thì trong lòng đã hiểu được đôi phần. Cậu đoán chừng hắn đi phụ việc cho Trần Đông Thanh nên cũng chẳng làm khó làm dễ làm gì.
Ngược lại, cậu còn hào phóng thưởng thêm cho hắn một bao lì xì năm văn tiền, rồi hỏi xem trong nhà các tráng đinh ở công trường có thân thuộc nào muốn nhận việc hay không.
Ngay trưa hôm đó đã có mười mấy người đến ứng tuyển. Sau khi hỏi han từng người, Bạch Thuật chọn một ca nhi họ Vương.
Nhà bếp hiện đã có hai bà tử làm việc rất nhanh nhẹn nhưng sức lực có hạn. Bạch Thuật tuyển thêm một ca nhi vào phụ giúp để những việc nặng nhọc như bưng bê, khuân vác được thuận tiện hơn.
Lại nói về phía Trần Đông Thanh. Sáng sớm hôm sau, Lưu ca nhi đã đến nhà y để cùng lên núi hái thuốc.
Người trong thôn vốn đã quen việc đồng áng, Trần Đông Thanh vừa chỉ mặt gọi tên vài lần là Lưu ca nhi đã nhận diện được ngay mấy loại cỏ dại đó.
Hắn làm việc rất nhanh tay nhanh chân, loáng một cái đã hết ngày, số dược thảo hái được tính ra nhiều gấp đôi so với lúc Trần Đông Thanh đi một mình trước kia.
Trần Đông Thanh cùng hắn rải dược thảo ra sân, từng lớp dày đặc phủ kín cả khoảng sân nhỏ.
Nhìn đống dược thảo ngập tràn, Trần Đông Thanh hân hoan bảo: “Hái được nhiều thế này, chẳng biết đến ngày đi bán sẽ được bao nhiêu văn đây.”
Dứt lời, y đếm ba mươi văn tiền trao cho Lưu ca nhi, khiến hắn cũng vô cùng phấn khởi.
Hắn mân mê mấy đồng tiền, hớn hở nói với Trần Đông Thanh: “Trần ca nhi, vẫn chỉ có ngươi là tốt với huynh đệ ta nhất. Đi hái thuốc với ngươi một ngày bằng ta làm lụng cho Bạch tiểu ca nhi tận mười ngày. Cậu ta giàu nứt đố đổ vách thế mà lúc ta xin nghỉ chỉ đưa đúng năm văn tiền lì xì. Đúng là càng giàu lại càng bủn xỉn.”
Lời Lưu ca nhi nói làm Trần Đông Thanh nghe mà chướng tai.
Bạch Thuật là ân nhân cứu mạng của hai cha con y, lại dắt mối cho y kiếm tiền, giờ còn giao hẳn việc làm ăn này cho y quản lý. Hiện tại y tuyệt đối không chịu nổi việc có kẻ nói xấu cậu nửa lời.
Sắc mặt y lập tức sa sầm xuống, gắt nhẹ với Lưu ca nhi: “Ngươi đừng có nói cậu ấy như vậy, Bạch tiểu ca nhi là người rất tốt. Tiền của cậu ấy có nhiều đến mấy cũng là tự thân vận động kiếm về, mắc mớ gì phải bố thí không công cho ngươi. Huống hồ cậu ấy còn cho ngươi năm văn tiền tiễn chân, ngươi đi khắp thiên hạ này xem có vị chưởng quầy nào thấy người ta nghỉ việc mà còn bao lì xì cho không, hay là tìm cớ trừ đầu trừ đuôi tiền công của người ta.”
Lưu ca nhi bị dội một gáo nước lạnh, bèn lầm bầm: “Được rồi, được rồi, ta biết ngươi có lòng tốt rồi. Ta khen ngươi vài câu mà ngươi cứ một mực nói đỡ cho người ngoài, làm như ta là kẻ không biết điều không bằng.”
Nói xong, Lưu ca nhi hậm hực nhét ba mươi văn tiền vào túi rồi rời khỏi nhà Trần Đông Thanh.
Sáng sớm hôm sau, Trần Đông Thanh gom hết đống dược thảo đã phơi khô trong sân, cùng chuyến xe chở cá của Bạch Thuật ra huyện thành bán.
Lúc Lưu ca nhi đến nơi, thấy y chuẩn bị lên xe ngựa thì ngỏ ý muốn đi cùng.
Trần Đông Thanh do dự một lát rồi cũng gật đầu cho hắn lên xe.
Đến huyện thành, Trần Đông Thanh đem cá giao cho Lai Phúc Lâu trước, sau đó gọi hai bát mì chay cùng một xửng bánh bao, bảo Lưu ca nhi ngồi ăn ở tiệm còn mình thì gùi dược thảo sang y quán đổi tiền.
Do phân lượng dược thảo lần này nhiều hơn hẳn mọi khi nên y quán trả thêm cho Trần Đông Thanh một trăm văn.
Tuy nhiên, vị đại phu cũng nói rõ với y rằng nhu cầu sử dụng các loại thảo dược này có hạn, y quán vùng này quy mô nhỏ, có đem tới nhiều hơn họ cũng không tiêu thụ hết. Vì thế họ phải ép giá xuống, phân lượng tuy tăng gấp đôi nhưng tiền thu về chỉ nhỉnh hơn một trăm văn. Ông dặn Trần Đông Thanh lần sau tới không cần mang nhiều thế này nữa, cứ bớt đi một chút là vừa.
Được thêm một trăm văn nhưng lại phải trả tiền công cho Lưu ca nhi mất sáu mươi văn. Trần Đông Thanh nhẩm tính lại, chuyến này y chỉ kiếm thêm được vỏn vẹn bốn mươi văn, thấp hơn rất nhiều so với dự tính ban đầu.
Dù vậy, trong lòng y vẫn thấy vui vẻ, dẫu sao bốn mươi văn cũng không phải khoản nhỏ, vả lại Lưu ca nhi cũng có thu nhập, đôi bên cùng có lợi là tốt rồi.
Đến khi y quay lại Lai Phúc Lâu thì Lưu ca nhi đã ăn xong bát mì, đang cầm chiếc bánh bao gặm dở.
Thấy y về, mặt hắn lộ rõ vẻ không vui, giọng điệu có chút mỉa mai: “Ngươi vẫn không tin tưởng nhân phẩm của ta đúng không? Việc gì mà phải đề phòng ta đến mức ấy chứ.”
Trần Đông Thanh có phần ngượng ngùng, tự thấy mình xử sự chưa khéo, vội vàng móc túi lấy ra ba mươi văn đưa cho Lưu ca nhi: “Này, tiền công ngày hôm nay của ngươi đây.”
Nhận lấy tiền, gương mặt Lưu ca nhi mới giãn ra một chút. Nhưng so với sự vồn vã ngày hôm qua thì rõ ràng đã trầm lặng đi nhiều. Suốt quãng đường về, hắn không nói thêm câu nào nữa, hai người cứ thế im lặng đồng hành.
·
Mấy ngày sau tại phủ thành, một toán binh lính mặc giáp trụ chỉnh tề tiến đến trước một kho lương đã đóng cửa nhiều ngày, bắt đầu bốc dỡ từng xe lương thực chuyển đi.
Đoàn xe áp tải lương thực đi ngày đi đêm, chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi đã tiếp cận vùng phía bắc Đại Tuyên, nơi đang phải gánh chịu nạn hạn hán nghiêm trọng nhất.
Mùa hè năm nay thời tiết oi bức đến cực điểm, suốt trăm ngày qua phương bắc không hề có một giọt mưa hay một cơn gió mát, hoa màu ngoài đồng đều chết khô vì nứt nẻ.
Khắp dải đất phương bắc, có tới năm tòa thành lâm vào cảnh cạn kiệt lương thảo. Mấy vạn dân chúng trong và ngoài thành đã phải nhịn đói suốt nhiều ngày qua.
Thời điểm đoàn xe cứu trợ đến nơi, đám nạn dân đói khát sắp sửa dấy binh làm loạn. Ngay đêm hôm trước, họ đã tụ tập phá tan kho hầm của một gia đình quan lại, giết hại mấy chục mạng người từ chủ đến tớ để cướp bóc.
Ba mươi vạn thạch lương thực đến kịp thời đã giải cứu năm tòa thành phương bắc khỏi tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Thái thú của các thành đồng loạt ra mặt, cung nghênh Nhị hoàng tử Triệu Lương – người đích thân áp tải lương thực đến, thái độ vô cùng cung kính.
Nhận được sự kính trọng của các vị thái thú, Triệu Lương không hề tự mãn nhận công trạng về mình. Ngược lại, hắn chủ động tuyên bố ba mươi vạn thạch lương thực này hoàn toàn do một thương nhân họ Đường ở phương nam quyên tặng, đồng thời dặn dò thuộc hạ khi phát lương phải nói rõ điều này cho bách tính tường tận.
Hành động này càng làm tôn lên phẩm chất đoan chính, vị tha của hắn, khiến các vị thái thú tâm phục khẩu phục.
Sau khi Nhị hoàng tử rời đi, tin tức Đường gia xuất lương cứu tế bách tính lập tức lan truyền khắp cả nước.
Ai ai nghe chuyện cũng đều tấm tắc khen ngợi người đứng đầu Đường gia là Bồ Tát sống tái thế.
Trong khi đó tại phủ đệ của Đại hoàng tử, Triệu Diễn đập tay một cái, hất tung cả bàn rượu thịt xuống đất.
Gã nhị đệ của hắn quả là có bản lĩnh lớn, thế mà lại gom đủ ba mươi vạn thạch lương cứu tế cùng một lúc!
Hiện tại ở phương bắc, những vị đại thần từng nhận lợi lộc của hắn giờ đây ai nấy đều quay sang tán dương Triệu Lương không ngớt.
Họ bảo Triệu Lương là người hiền đức, mang phong thái của tiên đế, nếu sau này được kế vị đại thống thì chắc chắn sẽ là phúc phận của Đại Tuyên, hoàn toàn không xem vị đích trưởng tử chính cung như hắn ra gì.
Trong triều đình Đại Tuyên, đương kim hoàng thượng tổng cộng có năm vị hoàng tử.
Ngoại trừ hắn và tam đệ là do Hoàng hậu thân sinh, ba người còn lại đều là con của các phi tần khác.
Vị hoàng tử nhỏ tuổi nhất là con của Huệ phi hiện đang được sủng ái nhất, năm nay mới lên ba, không đáng bận tâm.
Hai vị hoàng tử còn lại, một người tuy là con của Nguyễn phi, gia thế có chút bối cảnh nhưng thiên tư ngu dốt, vốn không được phụ hoàng yêu thích. Người còn lại chính là Triệu Lương.
Triệu Lương từ nhỏ đã mất mẹ, không có thế lực ngoại thích chống lưng, lại chẳng mấy khi được phụ hoàng để mắt tới.
Thế nhưng hắn lại cực kỳ khéo léo trong cách đối nhân xử thế, việc gì cũng lấy lòng được các vị đại thần rường cột trong triều. Mấy lão già cố chấp kia còn không tiếc lời can gián, khẳng định hắn là bậc kỳ tài có thể kế thừa ngôi báu.
Nghĩ đến đây, bả vai Triệu Diễn khẽ run lên, ánh mắt lộ ra một tia tàn độc.
Hắn vốn định mượn cớ mấy lão già kia can gián để gán cho Triệu Lương cái tội kết bè kết cánh, nhằm đè bạt hắn xuống.
Chẳng ngờ mới qua vài tháng, Triệu Lương không chịu an phận thủ thường ở trong phủ, lại còn dám mượn danh nghĩa cứu tế để lôi kéo lòng dân.
Trong buổi thượng triều ngày hôm nay, mấy lão già kia lại tiếp tục can gián phụ hoàng, bảo rằng Triệu Lương có thể gánh vác trọng trách quốc gia. Lúc đó, hắn đã nhìn rõ vẻ không vui hiện rõ trên gương mặt phụ hoàng.
Dù sao lão hoàng đế hiện vẫn đang tại vị, thử hỏi có vị minh quân nào lại muốn nghe người ta ca tụng kẻ khác có tài gánh vác đại nghiệp, xứng đáng ngồi vào chiếc ghế của mình, cho dù kẻ đó có là con trai mình đi chăng nữa?
Hiểu rõ mấu chốt vấn đề, Triệu Diễn lập tức tiến cung cầu kiến phụ hoàng. Nếu phụ hoàng đã có lòng nghi kỵ, hắn không ngại châm thêm một mồi lửa vào đống tro tàn ấy.
Nghe xong lời tấu trình của Triệu Diễn, lão hoàng đế nhắm nghiền hai mắt, ngón tay gõ nhịp từng tiếng một xuống mặt bàn.
Chờ mãi không thấy phụ hoàng phản hồi, Triệu Diễn lén ngước mắt lên nhìn.
Hắn nhận ra vị phụ hoàng uy nghiêm ngày nào giờ đã già nua đi nhiều, râu tóc bạc phơ, hai má lõm sâu. Nhưng sau khi nghe xong những lời hắn nói, trên mặt ông lại thoáng hiện một nét lệ khí, dường như sự bất mãn đối với Triệu Lương càng thêm sâu sắc.
“Phụ hoàng…… Hành động này của Triệu Lương rõ ràng là muốn lôi kéo thái thú của năm tòa thành hòng mưu cầu danh tiếng!” Triệu Diễn sợ hoàng đế không nỡ xuống tay, liền bồi thêm một câu đầy khẩn thiết.
“Câm miệng!” Lão hoàng đế đột ngột mở bừng mắt, hai con ngươi vẩn đục b*n r* một tia nhìn sắc lẹm.
Ông vung tay một cái, chiếc nghiên mực Đoan Khê thượng hạng trên bàn bị hất văng xa mấy mét, vỡ tan thành từng mảnh ngay dưới chân Triệu Diễn.
Triệu Diễn run bắn người, không dám ho he thêm nửa lời, lập tức quỳ sụp xuống trước mặt thiên tử.
Lão hoàng đế chỉ thẳng vào mặt Triệu Diễn mà mắng: “Trẫm tuy già nhưng chưa lú lẫn. Đệ đệ ngươi muốn mưu cầu danh tiếng là thật, nhưng còn ngươi thì sao? Chẳng lẽ trong lòng ngươi không tơ tưởng đến cái vị trí này chắc?”
“Ngươi là đích trưởng tử của trẫm, do Hoàng hậu sinh ra, thân phận tôn quý nên trẫm vẫn luôn thiên vị ngươi. Nhưng ngươi nhìn lại mình xem! Quốc gia gặp nạn, phương bắc đại hạn, ngươi có từng nghĩ cách giúp trẫm gánh vác nửa phần chưa? Có từng nghĩ cho giang sơn Đại Tuyên này chút nào không? Ngươi dựa dẫm vào Tề gia để đầu cơ buôn muối, mỗi năm kiếm về bao nhiêu bạc trắng? Đâu chỉ dừng lại ở con số mấy chục vạn lượng. Nếu trong lòng ngươi có bách tính nạn dân, thì làm sao đến lượt đệ đệ ngươi phải đứng ra lôi kéo lòng dân?”
“Nhi thần biết sai ——” Triệu Diễn phủ phục xuống đất dập đầu, giọng điệu mang theo tiếng khóc nghẹn ngào đầy vẻ chân thành: “Phụ hoàng, là do nhi thần thiển cận nên mới để kẻ khác có cơ hội lợi dụng. Từ nay về sau, nhi thần nhất định sẽ ngày ngày tự kiểm điểm bản thân, khắc ghi giang sơn Đại Tuyên trong lòng.”
Thấy Triệu Diễn như vậy, lão hoàng đế thở dài một tiếng thườn thượt, xua tay bảo: “Thôi, ngươi lui xuống đi, về phủ mà suy ngẫm lại bản thân cho kỹ, hãy nhớ lấy thân phận của mình. Trong vòng ba tháng tới, ngươi hãy tự nhìn nhận lại lỗi lầm của mình, tạm thời không cần tham gia buổi thượng triều mỗi ngày nữa.”
Lúc này Triệu Diễn mới cúi đầu từ từ thoái lui ra khỏi đại điện. Chờ đến khi hai bên cung nhân đóng chặt cửa điện lại, hắn mới thu hồi vẻ khúm núm, ngẩng cao đầu, nét mặt tràn đầy vẻ ngạo mạn và bất mãn.
Hắn vẫn luôn xem nhẹ Triệu Lương, xem ra những lời can gián của đám lão già kia cuối cùng đã làm lung lay tâm ý của phụ hoàng.
Triệu Lương vốn là một hoàng tử không có thế lực ngoại thích, rốt cuộc hắn đã dùng cách nào để bắt mối với Đường gia, có được ba mươi vạn thạch lương thực hỗ trợ như vậy?
So với Tề gia và Vạn gia thì Đường gia này chẳng có mấy tiếng tăm, xưa nay Triệu Diễn chưa từng thèm để mắt tới, nhưng lần này hắn buộc phải ghi tâm khắc cốt cái tên này.
Trở về phủ đệ, Triệu Diễn liền triệu tập mấy vị mưu sĩ của mình, tuyên bố muốn mở tiệc lớn, bảo họ giúp mình mời bằng hết đám con cháu huân quý trong kinh thành tới dự.
Triệu Lương có nổi bật đến đâu thì ở kinh thành này cũng chỉ là một kẻ đơn độc, chẳng qua có thêm vài lão già sắp xuống lỗ chống lưng mà thôi. Còn sau lưng hắn là Tề gia, cùng với biết bao triều thần đang nhờ cậy Tề gia mà kiếm tiền đầy bồn đầy bát.
Phụ hoàng hỏi hắn, Tề gia mỗi năm kiếm nhiều bạc như vậy thì tiêu vào đâu?
Triệu Diễn khẽ nhếch môi cười lạnh…… Còn phải hỏi sao, đương nhiên là dùng để cung phụng đám triều thần này cùng gia tộc đồ sộ phía sau họ rồi. Nếu không, làm sao họ có thể một lòng một dạ trung thành với hắn chứ?
Mà đám triều thần đã quen hưởng vinh hoa phú quý kia, đời nào lại chịu từ bỏ nguồn lợi lộc béo bở để quay sang phò tá một vị hoàng tử không có chút bối cảnh nào.
Lôi kéo được lòng dân thì đã sao? Triệu Diễn nghĩ thầm đầy khinh miệt, chẳng qua cũng chỉ là một lũ điêu dân cùng đám quan lại tép riu nơi hẻo lánh. Chỉ cần đám triều thần trong kinh thành này bị hắn nắm thóp trong lòng bàn tay, thì giang sơn này, sớm muộn gì phụ hoàng cũng phải truyền ngôi lại cho hắn mà thôi.
·
Tại Tiên Khách Cư, gã sai vặt gõ cửa dâng lên một bức thiệp mời của Triệu Diễn.
Tạ Kỳ lồm cồm bò dậy từ trong đống chăn nệm êm ấm, sửa sang lại xiêm y, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Kể từ lần đắc tội với Triệu Diễn, đã mấy tháng nay hắn không nhận được lời mời nào, nay cuối cùng cũng nhận được thiệp của Đại hoàng tử, lòng không khỏi đắc ý, nở mày nở mặt.
Hắn nghĩ bụng mình dù sao cũng là con của hầu nữ, sau này vẫn phải kế thừa tước vị, Đại hoàng tử có giận hắn nhất thời thì chung quy vẫn cần phải lôi kéo hắn mà thôi.
Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn ca nhi đang nằm bên cạnh với dung nhan kiều diễm vô ngần.
Vừa trải qua một trận mây mưa dữ dội, rặng mây hồng trên mặt Thư Nhi vẫn chưa tan hết, đôi mắt ngập nước, đuôi mắt thoáng hiện một vệt hồng đào, nốt ruồi đỏ giữa trán dường như càng thêm tươi thắm.
Tạ Kỳ vốn là kẻ hoang đàng, đã nếm qua biết bao hương hoa phấn sáp, nhưng một dung tư tuyệt mỹ khiến hắn lưu luyến quên cả lối về như Thư Nhi thì đây mới là người đầu tiên.
Hắn nuốt nước bọt ực một cái, trong cơn kích động lại lao vào một lần nữa.
Ngay sau đó…… Bức màn hồng buông xuống……
Trong màn lụa thoáng vọng ra một tiếng r*n r* nũng nịu: “Tạ lang, nhẹ tay chút……” rồi nhanh chóng biến thành những tiếng nức nở nghẹn ngào, chìm nghỉm giữa những tiếng giường chiếu rung chuyển kịch liệt……
Một canh giờ sau, Tạ Kỳ mãn nguyện sờ lên gương mặt đang ngủ say của ca nhi, đặt một xấp ngân phiếu lên bàn rồi rảo bước ra khỏi phòng, lên xe ngựa rời đi.
Bên trong bức màn hồng, Lâm Thư Ngữ mở bừng mắt, ánh nhìn lạnh tanh không một chút hơi ấm.
Hắn bước xuống giường, nhìn xấp ngân phiếu trên bàn mà thẫn thờ một lát, định giơ tay xé toạc nó ra thành từng mảnh vụn.
Nhưng khi tay vừa chạm vào ngân phiếu, cuối cùng hắn vẫn không đành lòng xuống tay. Lâm Thư Ngữ vuốt thẳng lại rồi xếp gọn xấp tiền, cẩn thận cất vào chiếc túi gấm tùy thân.
Lâm Thư Ngữ rót một chén trà lạnh trên bàn, vừa nhấp một ngụm, một cơn buồn nôn dữ dội lập tức ập đến làm hắn nôn thốc nôn tháo xuống đất, trong dạ dày lộn nhào như sóng cuộn biển gầm.
Nha hoàn dung mạo xinh đẹp đứng hầu ngoài phòng nghe thấy động tĩnh liền vội vã chạy vào. Ả chăm chú nhìn Lâm Thư Ngữ vài bận, rồi đưa tay bắt mạch cho hắn. Thử mạch một hồi, trên mặt ả chợt hiện lên vài phần hân hoan.
Lát sau, nha hoàn dẫn Lâm Thư Ngữ đến một căn phòng nhỏ khuất trong góc Tiên Khách Cư. Sau khi gõ cửa bước vào, một vị đại phu đã xách sẵn hòm thuốc đợi sẵn, tiến lên chẩn mạch cho Lâm Thư Ngữ một lần nữa rồi cười bảo: “Chúc mừng vị tiểu ca nhi này, xem mạch tượng của ngài thì chính là hỉ mạch rồi. Xin hãy chú ý giữ gìn thân thể, cần phải tẩm bổ để dưỡng cho thai nhi được kiên cố.”
Lâm Thư Ngữ đưa tay sờ lên bụng mình, trong lòng nhất thời dâng lên muôn vàn cảm xúc hỗn độn.
Có đứa trẻ này, hắn coi như đã đứng vững được một nửa gót chân ở Tạ gia, bất kể đứa nhỏ này là cốt nhục của ai đi chăng nữa. Chỉ cần nó được sinh ra, tự khắc sẽ có người đứng ra sắp xếp cho nó một thân phận chính thống.
Trước đây hắn ngày đêm mong ngóng sao cho sớm hoài thai, nhưng giờ đây khi sinh linh ấy đã thành hình trong bụng, hắn lại thấy xót xa vô hạn. Chẳng biết là đứa trẻ ngốc nghếch nhà ai lại đầu thai không chọn chỗ, thế mà lại chọn một a cha như hắn. Sinh ra ở Tạ gia thì chuỗi ngày sau này chắc chắn sẽ đầy rẫy gian nan, làm sao có thể có được một đời bình an, suôn sẻ.
Đêm đến, cửa nách của Tiên Khách Cư khẽ mở, một chiếc kiệu nhỏ được khênh ra từ bên trong, lặng lẽ hòa vào màn đêm không rõ hướng đi.
Tạ Kỳ sau khi chè chén no say ở phủ Triệu Diễn, lại được ban thưởng thêm mấy món đồ chơi mới lạ, xem như đã lấy lại được sự tín nhiệm của Đại hoàng tử.
Hắn đang lúc đắc ý vang dội, vừa bước ra khỏi phủ đã có mấy gã công tử ăn chơi trác táng khác kéo tay rủ đi uống rượu hoa.
Nghe đến chuyện đi uống rượu hoa, gió lạnh thổi qua làm Tạ Kỳ chợt nhớ tới Thư Nhi ở Tiên Khách Cư. Đám kỹ nữ ngoài kia suy cho cùng cũng chỉ là phường dung chi tục phấn, làm sao sánh được với vẻ thanh tân, khả ái của Thư Nhi nhà hắn.
Tạ Kỳ ngồi trên xe ngựa, mặt mày hớn hở thúc giục phu xe lập tức quay về Tiên Khách Cư.
Thư Nhi thực sự quá hợp ý hắn, hắn định bụng sẽ hỏi thẳng bà chủ Tiên Khách Cư để chuộc thân cho y, mua một căn nhà nhỏ ở ngoại viện để nuôi dưỡng. Đợi vài năm nữa sau khi hắn cưới chính thất xong xuôi, sẽ tìm cách nâng đỡ thân phận rồi rước y vào phủ.
Tạ Kỳ càng nghĩ càng thấy viễn cảnh ấy thật tươi đẹp, vẹn cả đôi đường.
Hắn bước vào Tiên Khách Cư, sầm sập đi thẳng đến căn khuê phòng của Thư Nhi, đẩy cửa bước vào.
Chẳng ngờ đập vào mắt hắn là một căn phòng trống huếch trống hoác, làm gì còn bóng dáng ai ở đó nữa?
Trong lòng Tạ Kỳ hẫng đi một nhịp, lập tức gọi tú bà của Tiên Khách Cư đến gặng hỏi xem Thư Nhi đang ở đâu.
Mụ tú bà liếc nhìn hắn một cái, lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối bảo: “Tạ công tử, Thư Nhi đã tự chuộc thân từ hồi chiều rồi, giờ người đi phòng trống, ta cũng chẳng rõ y đi đâu. Tiên Khách Cư này thiếu gì ca nhi cô nương xinh đẹp như sao trên trời, công tử cứ chọn đại một người khác hầu hạ là được rồi.”
Nghe vậy, mặt Tạ Kỳ lập tức hầm hầm nét lệ khí, hắn hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Tạ Kỳ hắn trước nay chơi bời qua tay biết bao ca nhi cô nương, có không biết bao nhiêu kẻ khóc lóc cầu xin được hắn ban ân sủng.
Thư Nhi là người đầu tiên khiến hắn nảy sinh ý định chuộc thân để nuôi dưỡng ở ngoại viện, vậy mà kẻ này lại không biết điều, dám ôm số tiền hắn cho để tự chuộc thân bỏ trốn, đến một tiếng chào hỏi cũng không thèm để lại.
Càng là thứ khó có được, Tạ Kỳ lại càng thêm để tâm. Niềm vui thú khi được Triệu Diễn mời tiệc lúc này đã tan thành mây khói, trong đầu hắn giờ chỉ còn lại sự phẫn nộ tột cùng vì bị người ta qua mặt.
Ngày hôm sau, khắp kinh thành xôn xao tin đồn. Đích tử của Tạ gia là Tạ Kỳ vì tìm kiếm một ca nhi thanh lâu tri kỷ mà đã phái người lục lọi, sục sạo khắp kinh thành và vùng kinh ngoại suốt một đêm ròng.
Tạ lão bá gia sau khi nghe được tiếng dữ này thì nổi trận lôi đình, lập tức sai người trói cổ Tạ Kỳ về nhà, dùng gia pháp dạy dỗ một trận nên thân, đánh đến mức da tróc thịt bong rồi tống giam vào phòng kín.
Thời điểm Tạ Hòe Ngọc nhận được tin tức do Kỳ Cầm Nguyệt gửi tới thì Lâm Thư Ngữ cũng đang trên đường quay trở lại thôn Bạch Đường.
Nhìn thấy tin Tạ Kỳ bị giam lỏng và chuyện Lâm Thư Ngữ đã có mang, khóe môi Tạ Hòe Ngọc khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
Lâu thị trăm phương ngàn kế muốn Lâm Thư Ngữ mang thai cốt nhục của hắn để bôi nhọ thanh danh của hắn, vậy thì hắn sẽ để mụ ta tự nếm trải quả đắng do chính mình trồng, để xem đứa trẻ sinh ra rốt cuộc là dòng máu của ai!
Dù sao triều Đại Tuyên cũng có phương pháp thử máu, chỉ cần dùng cỏ Linh Lung là có thể phân định rõ ràng đứa trẻ sinh ra là của ai, tuyệt đối không ai có thể đổ vấy vết nhơ này lên đầu hắn được.
“Tiểu Thụ.” Tạ Hòe Ngọc cất tiếng gọi Tiểu Thụ lại gần: “Lâm Thư Ngữ sắp về tới rồi, thân thể y giờ đây vô cùng quý giá. Mau dọn dẹp căn sương phòng phía tây của Tạ gia cho y ở, rồi bảo nàng nha hoàn đi cùng qua đó hầu hạ.”
“Vâng, thiếu gia.” Tiểu Thụ có chút lo lắng nhìn chủ tử một cái, ngập ngừng bảo: “Chỉ là bên phía Bạch tiểu ca nhi……”
Chuyện hệ trọng thế này, vạn nhất khiến Bạch tiểu ca nhi sinh lòng hiểu lầm thì khốn……
Tiểu Thụ liếc nhìn về phía góc phòng, nơi vẫn đang trải tấm da gấu mà Bạch Thuật đã săn được về tặng!
------
Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã bầu phiếu vương gia hoặc tưới chất dinh dưỡng cho ta nhé ~
Thế giới giả tưởng, thiết lập thử máu bằng cỏ Linh Lung có thể cho ra kết quả như xét nghiệm ADN. Mọi người đừng vào khảo chứng chuyện nhỏ máu nhận thân thời cổ đại là không khoa học nhé ~
Tạ Kỳ chính là kiểu người không có được thì mãi mãi không yên, chẳng phải hạng người tốt lành gì. Còn về Lâm Thư Ngữ, hắn bị giới hạn bởi thời đại, tuy có chút tài học nhưng tầm mắt vẫn chỉ có thể đặt vào nam nhân. Hơn nữa vận mệnh không cho hắn có lựa chọn khác, cũng là một kẻ đáng thương. Điều bi ai nhất là hắn vốn có cốt cách thanh cao, rất khinh thường loại người như Lục La, nhưng cuối cùng chính hắn lại bị ép phải sống thành bộ dạng của kẻ mà mình ghét nhất.