Trong thôn có vài dòng họ lớn, hầu như nhà nào cũng có chút quan hệ thân thích, vòng vo tam quốc thế nào cũng ra người quen.
Trượng phu của Trần Đông Thanh tên là Triệu Nhị, là con trai huynh trưởng của Lý Triệu thị. Hắn lớn hơn Lý Tam Lang tám tuổi, nên Lý Tam Lang vẫn gọi một tiếng biểu ca.
Khi Lý Tam Lang trở về nhà với dáng vẻ chật vật, Lý Triệu thị nhìn thấy mà lòng đau như cắt.
Chờ hắn thay một bộ y phục khác rồi thuật lại ngọn ngành chuyện vừa xảy ra, Lý Triệu thị lập tức tức giận đến mức cả người run rẩy.
Đối với Bạch Thuật, bà ta không dám ho he lời nào, nhưng Trần Đông Thanh lại là phu lang của cháu ngoại bà ta. Thử hỏi có loại phu lang nào dám khuỷu tay hướng ra ngoài, cấu kết với người ngoài để đối phó với con trai bà ta không?
Nàng nếu không cho y một bài học ra trò thì đã sống uổng phí từng ấy năm rồi!
Lý Triệu thị lập tức tìm đến nhà đại tẩu, chính là mẫu thân ruột của Triệu Nhị.
Lý Triệu thị gả cho một tú tài, lại sinh được một nhi tử cũng là tú tài, thế nên trong số mấy huynh muội Triệu gia, lời nói của bà ta luôn có vài phần phân lượng.
Vừa bước vào nhà huynh trưởng, bà ta đã sụt sùi nước mắt ngắn nước mắt dài, khóc lóc kể lể ác hạnh của phu lang Triệu Nhị.
Khi nhắc đến Trần Đông Thanh, bà ta càng nghiến răng nghiến lợi: "Cái thứ gả vào nhà đại tẩu chỉ là một ca nhi, lúc về làm dâu thì nghèo rớt mồng tơi, một chút của hồi môn cũng không có. Huống hồ bao năm qua y cũng chỉ sinh được một mụn ca nhi, đến một đứa con trai nối dõi cũng chẳng thấy đâu."
"Đối với Triệu gia ta, y một không công lao, hai không khổ lao. Vậy mà giờ đây tính khí lại chẳng nhỏ chút nào, dám giúp người ngoài đối phó với biểu đệ ruột, hoàn toàn không xem Triệu gia chúng ta ra gì."
Mẫu thân Triệu Nhị nghe Lý Triệu thị nói vậy thì lồng ngực cũng nghẹn một cục tức.
Đứa con thứ hai này vốn không được bà yêu thích, nếu không đã chẳng chia cho hắn vỏn vẹn ba mẫu đất cằn cỗi rồi cưới cho hắn một ca nhi.
Đối với đứa con dâu Trần Đông Thanh này, bà lại càng chán ghét.
Ngày thường y vốn miệng lưỡi vụng về, cạy miệng không ra một nửa lời, chẳng biết nói câu nào lấy lòng mẹ chồng. Đã vậy đúng như lời Lý Triệu thị nói, thành thân bao năm qua đến một mụn nam đinh cũng không nặn ra nổi.
Nay bị Lý Triệu thị đến tận cửa mách tội, mẫu thân Triệu Nhị cảm thấy cũng đã đến lúc phải gõ đầu đứa con dâu này một trận.
Bà lập tức gọi nhi tử đến, ngay trước mặt Lý Triệu thị mà mắng mỏ hắn một trận lôi đình.
Triệu Nhị vốn là kẻ nhu nhược, bị mẫu thân và biểu cô mắng nhiếc thì chỉ biết im lặng chịu trận.
Thế nhưng khi nghĩ đến việc bản thân phải chịu uất ức đều tại phu lang Trần Đông Thanh, hắn hận đến ngứa răng. Hắn âm thầm nắm chặt nắm đấm, tự nhủ khi về nhà nhất định phải dạy cho y một bài học nhớ đời.
---
Bạch Thuật vẫn còn nhớ rõ bộ mặt hung ác của gã đàn ông đánh người ở nhà Trần Đông Thanh, chỉ là cậu không ngờ Lý Tam Lang và hắn lại có tầng quan hệ này.
"Đông Thanh ca, huynh đừng sợ. Lát nữa ta cùng huynh về, gã đó cũng không dám làm gì huynh đâu." Bạch Thuật nói. Trần Đông Thanh vì cậu mà đắc tội Lý Tam Lang, cậu tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Thôi, ngươi đừng xen vào." Sắc mặt Trần Đông Thanh tối tăm: "Ngươi giúp được ta một lúc chứ không giúp được cả đời. Đây là việc nhà của ta, trốn cũng không trốn thoát được, cùng lắm thì về chịu vài cán chổi. Vả lại dạo này ta kiếm được tiền, hắn gần đây cũng ít khi đánh ta rồi."
Nghe Trần Đông Thanh nói vậy, Bạch Thuật tự nhiên cũng không tiện can thiệp quá sâu.
Thật ra những ngày qua, Trần Đông Thanh đã thay đổi không ít.
Nhưng tư duy cam chịu đã ăn sâu bén rễ vào máu thịt y, không dễ gì xoay chuyển ngay được, Bạch Thuật liền không miễn cưỡng nữa, chỉ chờ y tự mình thông suốt.
Dù vậy, trước khi đi cậu vẫn dặn dò: "Huynh cứ suy nghĩ cho kỹ, nếu hắn lại động tay động chân, huynh cứ việc đến tìm ta, ta luôn có thể giúp huynh."
Trần Đông Thanh gật đầu gượng gạo, rồi tiếp tục đi gánh phân chuồng.
Y bón phân xong cho ba mẫu đất, lại kiểm tra kỹ lưỡng tình hình hoa màu rồi mới thu dọn nông cụ trở về nhà.
Vừa đẩy cửa bước vào, y đã thấy trượng phu Triệu Nhị của mình đang ngồi trên giường với khuôn mặt u ám như tiền sa.
"Quỳ xuống!" Vừa nhìn thấy Trần Đông Thanh, Triệu Nhị đã gầm lên một tiếng dữ dội.
Trần Đông Thanh giật bắn mình vì sợ hãi, theo phản xạ tự nhiên liền quỳ sụp xuống đất.
Từ ngày gả vào Triệu gia, ngoại trừ vài ngày đầu mới qua cửa, hầu như cứ cách một ngày y lại phải chịu một trận đòn roi của Triệu Nhị.
Hồi đầu, Trần Đông Thanh cũng từng khóc lóc, khuyên can và phản kháng, nhưng kết quả là Triệu Nhị lại càng ra tay tàn độc hơn, ngay cả cha chồng mẹ chồng cũng đứng về phía hắn mà chỉ trích y.
Không chịu đựng nổi, sau một tháng Trần Đông Thanh đã trốn về nhà ngoại. Nào ngờ y lại bị người nhà đẻ mắng mỏ một trận, bảo rằng Triệu Nhị đánh y thì hẳn là do y ăn ở không tốt.
Ngay cả mẫu thân ruột cũng khuyên y rằng, thân là ca nhi, gả được chồng đã là phước đức, muốn phu quân yêu thương thì bản thân phải biết chịu nhục chịu khó hơn người bình thường.
Lâu dần, Trần Đông Thanh bị hết người này đến người khác tẩy não, tâm cũng đã chết, bèn tự huyễn hoặc rằng bản thân bị đánh là lẽ đương nhiên, chẳng còn nghĩ đến chuyện phản kháng nữa.
Không lâu sau đó, y mang thai Lạp Nhi...
Khoảng thời gian mới mang thai, Triệu Nhị quả thực có đối xử tốt với y hơn vài phần, không những ít đánh đập mà còn mua trứng gà cho y bồi bổ.
Chỉ chút ơn huệ nhỏ nhoi đó đã khiến Trần Đông Thanh cảm động khôn nguôi. Y thật lòng nghĩ rằng Triệu Nhị vẫn còn chút tính người, chỉ cần mình sinh được một đứa con trai, chuỗi ngày tăm tối sau này sẽ chấm dứt.
Nhưng ông trời lại không chiều lòng người, mười tháng hoài thai, Trần Đông Thanh lại sinh ra một ca nhi.
Ngay ngày Lạp Nhi chào đời, Triệu Nhị lập tức lật lọng thay đổi sắc mặt.
Con gà mái già vốn chuẩn bị sẵn để y ăn lấy sữa cho con bú bị hắn đem bán sạch, ngay trong ngày hôm đó hắn đã lôi Trần Đông Thanh từ trên giường xuống đấm đá một trận tàn nhẫn. Khi y còn chưa hết thời gian ở cữ, hắn đã xua y xuống ruộng làm lụng bạt mạng.
Trần Đông Thanh vì thế mà mang tật trong người, sau này ở cùng Triệu Nhị nhiều năm cũng không thể hoài thai thêm lần nào nữa.
Dần dà, Triệu Nhị cũng dập tắt hy vọng, không thèm chạm vào người y nữa, tiền bán lương thực trong nhà đều bị hắn nướng sạch vào những hũ rượu.
Hắn đối với Trần Đông Thanh càng thêm cay nghiệt, không đánh thì chửi, mỗi khi say khướt lại lôi cả y lẫn Lạp Nhi ra trút giận.
Cũng chỉ có dạo gần đây nhờ Trần Đông Thanh kiếm được tiền, thái độ của Triệu Nhị mới hòa hoãn đôi chút.
Tuy tính khí hắn vẫn hung hăng như trước nhưng tần suất đánh đập hai cha con đã giảm đi rõ rệt.
Có điều, số tiền Trần Đông Thanh vất vả kiếm được đều bị Triệu Nhị tịch thu sạch sẽ.
Y hỏi Triệu Nhị đã tiết kiệm được bao nhiêu, hắn chỉ ậm ừ bảo có hơn một trăm văn.
Trần Đông Thanh không hoài nghi, chỉ thầm mong sau này tích cóp được nhiều hơn sẽ bảo Triệu Nhị mua một mảnh đất nhỏ.
Đợi đến khi Lạp Nhi xuất giá, y sẽ dùng mảnh đất đó làm của hồi môn, coi như cho đứa nhỏ một chỗ dựa để cuộc sống sau này bớt phần cơ cực.
Triệu Nhị tay lăm lăm bầu rượu, ánh mắt độc địa găm chặt vào Trần Đông Thanh, ngửa cổ nốc một ngụm lớn.
Trước khi Trần Đông Thanh về nhà, hắn đã chè chén một lúc lâu, hiện tại mặt mày đỏ gay, toàn thân nồng nặc mùi rượu. Hắn đứng phắt dậy, vớ lấy cây chổi dựng ở góc tường rồi hầm hầm bước tới trước mặt Trần Đông Thanh.
Trần Đông Thanh lúc này đã run bần bật, sợ hãi đến mức không dám hé răng nửa lời.
Kinh nghiệm xương máu bảo cho y biết, y càng giải thích thì Triệu Nhị lại càng ra tay tàn độc. Chi bằng cứ cắn răng chịu đựng, đợi hắn đánh đến khi hả giận thì mọi chuyện cũng qua đi.
Cây chổi trong nhà là do tự tay Trần Đông Thanh bện, một đầu là thân rơm, đầu kia là một đoạn tre dày bằng cổ tay trẻ con.
Khi Triệu Nhị đánh y, hắn không dùng đầu rơm mềm mà lật ngược lại, dùng khúc tre ra sức quật xuống.
Hắn sẵn có hơi men lại đang lúc thịnh nộ, ra tay không chút nương tình, những cú vụt đổ ập xuống như mưa giông.
Chẳng mấy chốc, trên đầu Trần Đông Thanh đã sưng lên mấy cục lớn, vừa rát vừa tê dại. Y chỉ biết cúi gằm đầu xuống, tấm lưng phía sau đã bị quất đến mức mất đi tri giác.
Dù bị bạo hành dã man như vậy, Trần Đông Thanh vẫn không dám r*n r* một tiếng, chỉ biết cắn chặt răng âm thầm chịu đựng.
Trong đầu y liên tục vang lên suy nghĩ: "Nhanh lên, đánh xong là qua rồi. Ngày mai lên huyện bán dược liệu đổi thêm chút tiền, hắn sẽ nguôi giận thôi."
"Con đ* thối tha, cái thứ vô dụng nhà ngươi làm ta tuyệt hậu!" Triệu Nhị lầm bầm chửi rủa trong miệng, tay vẫn không ngừng nện khúc tre mây lên người Trần Đông Thanh.
Lần này hắn ra bộ lực quá mạnh, đánh đến mức đầu óc Trần Đông Thanh trống rỗng, y không kìm được mà r*n r* một tiếng đau đớn.
"Mẹ kiếp!" Triệu Nhị chửi thề một tiếng rồi thẳng tay vứt cây chổi đi. Trần Đông Thanh dùng chút dư quang yếu ớt liếc nhìn, hóa ra khúc tre đã bị đánh gãy đôi.
Không còn hung khí, Triệu Nhị liền chuyển sang dùng chân đạp tới tấp.
Từ lúc Trần Đông Thanh về nhà, hắn đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay hơn nửa canh giờ, đánh đến mức bản thân cũng thấm mệt. Hắn bèn ngồi phịch xuống ghế th* d*c, nốc thêm vài hớp rượu để lấy sức tiếp tục động thủ.
Uống đến cuối cùng, Triệu Nhị có lẽ đã say đến lú lẫn, bắt đầu nói năng lảm nhảm, chỉ vào mặt Trần Đông Thanh mà mắng: "Nếu không phải thấy ngươi còn chút giá trị kiếm tiền, ta đã hưu ngươi từ lâu rồi. Đợi ta găm đủ tiền sẽ cưới một nữ nhân khác về sinh cho ta một thằng con trai mập mạp."
Lời nói này khiến Trần Đông Thanh tỉnh táo lại vài phần, y ngẩng phắt đầu lên, run rẩy nói với Triệu Nhị: "Đó là tiền mua đất để dành cho Lạp Nhi, ông không được động vào!"
Vẻ mặt Triệu Nhị lộ rõ vẻ âm hiểm, hắn lại tung một cước đá thẳng vào đầu Trần Đông Thanh: "Một đứa ca nhi thối tha mà cũng đòi mua đất, nằm mơ đi! Một cắc ta cũng không bố thí cho nó."
"Đó là tiền do chính tay ta kiếm được!" Đụng chạm đến giới hạn duy nhất là Lạp Nhi, Trần Đông Thanh cuối cùng cũng bùng nổ, y gào lên với Triệu Nhị.
"Ngươi kiếm thì đã sao! Đến cái mạng ngươi cũng là của ta, tiền ngươi kiếm được tự nhiên là của ta! Ta muốn xài thế nào là quyền của ta!" Nói xong, hắn vẫn chưa hả dạ, lại bồi thêm mấy cú đá hiểm hóc vào người Trần Đông Thanh.
Trần Đông Thanh nằm rạp trên mặt đất, lòng nguội lạnh như tro tàn.
Y thức khuya dậy sớm, bất kể nắng mưa vừa làm ruộng vừa lên núi hái thuốc, tất cả là vì muốn tích cóp chút tiền đồ cho Lạp Nhi một tương lai bảo đảm.
Vậy mà tên khốn Triệu Nhị kia... Hắn lại ngang nhiên tuyên bố sẽ không cho Lạp Nhi một văn nào, thậm chí còn muốn rước người khác về để ruồng bỏ y!
Lúc này, Triệu Nhị đã hành hung Trần Đông Thanh hơn một canh giờ, trời cũng đã dần sập tối.
Đám trẻ trong thôn chơi đùa xong xuôi dắt nhau về, Lạp Nhi đẩy cửa bước vào nhà liền thấy a cha mình đang quỳ rạp dưới đất, còn cha hắn thì tay cầm bầu rượu, ngồi bên mép giường với dáng vẻ say khướt.
Lạp Nhi sợ nhất là những lúc Triệu Nhị uống rượu, bởi lẽ dĩ vãng cứ hễ say lên là hắn lại đem hai cha con ra đòn roi thừa sống thiếu chết.
Nhưng mấy ngày gần đây, Triệu Nhị không còn đánh đập bọn họ nữa, thái độ cũng ôn hòa hơn nhiều.
Đứa trẻ ngây thơ nghĩ rằng cha mình đã cải tà quy chính, nỗi sợ hãi vơi đi phần nào, liền chạy lại níu lấy ống áo Triệu Nhị: "Cha, trời tối rồi, con đói bụng quá, cha bảo a cha đứng lên nấu cơm đi!"
"Cái đồ lỗ vốn! Chỉ biết có ăn thôi!" Đôi mắt Triệu Nhị đục ngầu, ánh mắt âm lãnh găm vào người Lạp Nhi: "Chính vì cái thứ vô dụng như mày mà tao đi đâu cũng bị người ta cười thối mũi! Sao mày không chết khuất cho rảnh nợ đi!"
Nói rồi, hắn tung một cước tàn nhẫn thẳng vào đầu Lạp Nhi, đá văng đứa trẻ ra xa, va mạnh vào vách tường phát ra một tiếng "binh" khô khốc.
"Lạp Nhi ——" Trần Đông Thanh thất thanh kêu lên một tiếng xé lòng, điên cuồng lao tới.
Lạp Nhi nằm bất động trên đất, nghe tiếng a cha gọi mới lơ mơ mở mắt, chỉ kịp thốt lên một tiếng "A cha" rồi "oẹ" một tiếng, nôn thốc nôn tháo.
Trần Đông Thanh hốt hoảng sờ lên đầu con, dưới lòng bàn tay là một khối u to bằng quả trứng gà.
Nôn xong một trận, Lạp Nhi liền nhắm nghiền mắt, triệt để ngất lịm đi.
---
Lúc này đã là tiết trời mùa hạ, không khí vô cùng oi bức.
Trên khoảng sân trống trước nhà, từng đàn chuồn chuồn bay lượn sát mặt đất.
Bạch Thuật trở về nhà, cả người đầm đìa mồ hôi, cũng chẳng có cảm giác thèm ăn.
Cậu đơn giản nướng một con cá, ăn xong liền bắt đầu chống đẩy để rèn luyện thân thể.
Từ ngày xuyên không đến nơi này, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, Bạch Thuật đều sẽ dành ra một khoảng thời gian để huấn luyện.
Chỉ là cậu không rõ cấu trúc cơ thể của ca nhi này rốt cuộc có gì đặc biệt, cậu luyện tập với cường độ cao như vậy mà cơ bắp lại chẳng lên được bao nhiêu.
Suốt một thời gian dài vừa qua, cũng chỉ có cánh tay và vùng bụng là săn chắc lại, xuất hiện một lớp cơ mỏng lét, so với thân hình vạm vỡ dũng mãnh kiếp trước của cậu thì quả thực một trời một vực.
Đang luyện dở, ngoài cửa sổ bỗng lóe lên một tia sáng trắng, một tia sét bạc xé toạc bầu trời, nhuộm những đám mây thành một màu tím đen u ám.
Ngay sau đó là tiếng sấm rền vang ầm ầm, từ xa lại gần, tiếng sau đè tiếng trước như muốn nổ tung trời đất.
Bạch Thuật mở cửa phòng ra, một luồng gió lạnh thốc vào mặt, cậu ngửi thấy mùi cỏ dại nồng đậm trong không khí.
Sắp mưa to rồi, Bạch Thuật nhìn lên bầu trời thầm nghĩ. Đúng lúc đó, những giọt mưa to bằng hạt đỗ bắt đầu lộp bộp rơi xuống, dày đặc, mặt sân nhanh chóng bốc lên một tầng hơi nước mù mịt.
Mưa lớn thế này, không biết số dược liệu nhà Trần Đông Thanh đã thu dọn kịp chưa, Bạch Thuật có chút lo lắng.
Nếu chưa kịp thu cất thì e rằng số dược liệu đó ngày mai sẽ hỏng sạch.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, hắt ướt đẫm một bên vai áo của Bạch Thuật. Cậu xoay người đóng chặt cửa phòng lại rồi đi vào trong nhà.
Cũng may cậu đã sớm gia cố lại mái nhà từ trước, nếu không với trận mưa trút nước thế này, căn nhà này e là sẽ biến thành sông.
Đúng lúc này, từ phía cửa chính đột nhiên vang lên tiếng đập cửa dồn dập và dữ dội.
Giờ này rồi còn có ai đến tìm? Bạch Thuật có chút kinh ngạc vội bước ra mở cửa.
Một bóng người đang ôm một đứa trẻ đứng chết trân ở cửa, cả người ướt sũng như chuột lột, khuôn mặt bầm dập đủ màu xanh tím, gần như biến dạng không còn ra hình thù gì nữa.
"Bạch Thuật..." Giọng y khản đặc, thều thào mở miệng: "Cứu... cứu mạng..."
Bạch Thuật lúc này mới bừng tỉnh, người đứng trước mặt cậu hóa ra lại là Trần Đông Thanh!
"Mau vào nhà đi! Sao huynh lại nông nỗi này!" Bạch Thuật vội vàng kéo Trần Đông Thanh vào trong phòng.
Vừa bước vào phòng, Trần Đông Thanh đã kiệt sức ngã quỵ xuống đất, hai tay vẫn ôm chặt đứa nhỏ không buông, run rẩy cầu xin: "Cứu mạng... cứu mạng! Cầu xin ngươi giúp ta đến tìm Tạ công tử mượn cỗ xe ngựa! Ta phải lên huyện tìm đại phu, Lạp Nhi... Lạp Nhi nó không xong rồi..."
Lạp Nhi được Trần Đông Thanh ôm trong lòng, tay chân buông thõng, đến tận bây giờ vẫn không hề có một chút phản ứng nào.
Tim Bạch Thuật thắt lại, cậu vội vàng đưa tay lên kiểm tra.
Người đứa nhỏ có lẽ do bị dính nước mưa nên lạnh ngắt. Cũng may hơi thở vẫn còn ấm áp và khá ổn định, Bạch Thuật lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Đi! Chúng ta đi ngay bây giờ." Bạch Thuật dứt lời liền lục lọi trong tủ lấy ra vài bộ quần áo dày bọc kín lấy Lạp Nhi.
Cậu đội thêm chiếc nón lá lên đầu, đón lấy Lạp Nhi từ tay Trần Đông Thanh rồi cùng y lao ra ngoài màn mưa.
Bạch Thuật sức vóc khỏe mạnh, bước chân lại nhanh nhẹn, Trần Đông Thanh dù cơ thể đã kiệt quệ nhưng vì tính mạng của Lạp Nhi, y cũng cắn chặt răng điên cuồng đuổi theo phía sau.
Chẳng mấy chốc, họ đã đứng trước cổng Tạ gia.
Bạch Thuật đập cửa rầm rầm vài cái, đại môn Tạ gia lập tức mở ra.
Nhìn thấy người đến là cậu, gã sai vặt trông cửa không dám chậm trễ, lập tức mời bọn họ vào trong.
Bạch Thuật nói với gã sai vặt vài câu, bản thân không đi vào sâu mà cùng Trần Đông Thanh ngồi đợi dưới mái hiên trước cửa.
Thời gian này, hạ nhân trong Tạ gia phần lớn đã làm xong việc của một ngày, đều đã về phòng nghỉ ngơi.
Trời mưa tầm tã, Bạch Thuật lại gây ra động tĩnh không nhỏ ở cổng chính. Đám hạ nhân rảnh rỗi không có việc gì làm liền tò mò kéo nhau ra xem thử.
Lâm Thư Ngữ ngồi trong phòng cũng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Hắn hé mở cửa sổ, liền nghe thấy hai gã sai vặt đang xì xầm bàn tán, nói là Bạch tiểu ca nhi đến, đang ôm một đứa trẻ đứng đợi ở ngoài, ngay cả công tử cũng bị kinh động, đang vội vã chạy ra cổng chính.
Lâm Thư Ngữ nhướng mày, lập tức khoác thêm một chiếc áo ngoài rồi bước ra khỏi phòng.
Hắn cũng muốn qua đó tận mắt chứng kiến xem vị Tạ công tử này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Khi đi đến gần hành lang dẫn ra cổng chính, cách cửa lớn vẫn còn một khoảng, Lâm Thư Ngữ dừng bước. Hắn không mang theo ô, mà ngoài kia mưa lại xối xả như trút nước, bước ra chắc chắn sẽ bị ướt sũng.
Vì vậy, hắn chỉ đứng từ xa, kiễng chân ngó nghiêng xung quanh, muốn nhìn xem Tạ công tử ở đâu.
Kết quả là hắn nhìn quanh một hồi vẫn chẳng thấy bóng dáng vị công tử nào, trong lòng không khỏi nghĩ thầm, tám phần là do hai gã sai vặt kia nói nhảm.
Tạ công tử là nhân vật bực nào, sao có thể vì một ca nhi giao cá mà đích thân chạy ra ngoài trong đêm mưa gió thế này.
Nghĩ vậy, Lâm Thư Ngữ liền quay người, chuẩn bị quay trở về phòng.
Nào ngờ hắn còn chưa kịp cất bước, đã thấy từ phía xa một bóng người đang sải bước vội vã đi về hướng này.
Người nọ mặc một bộ thường phục màu xanh đen, mái tóc đen được búi lỏng sau đầu, cố định bằng một cây trâm bạch ngọc đơn giản.
Đôi lông mày sắc sảo kéo dài vào tận tóc mai, đôi mắt đào hoa sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, khí chất thanh cao lạnh lùng như cây trúc xanh giữa núi rừng.
Hắn mắt nhìn thẳng bước qua người Lâm Thư Ngữ, trên người mang theo một mùi hương gỗ tùng thoang thoảng.
Lâm Thư Ngữ có chút ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của hắn, đúng lúc đó Tiểu Thụ cũng hớt hải chạy tới, vừa thở hổn hển vừa đuổi theo phía sau: "Thiếu gia, ngài đi chậm một chút. Đừng quên cầm theo ô."
Hóa ra đây chính là Tạ công tử. Lâm Thư Ngữ thẫn thờ hồi lâu, đứng ngốc ra tại chỗ.
Khi hắn còn là vị tiểu thiếu gia được ngàn người nuông chiều, hắn cũng từng ảo tưởng sẽ tìm được một đấng lang quân tuấn tú, khí chất phi phàm. Chính vì vậy mà những công tử vương tôn công tử đến kinh thành cầu hôn, hắn một mực không thèm để mắt tới.
Nếu nói hình mẫu phu quân lý tưởng trong lòng hắn trông như thế nào, thì đại khái chính là bộ dạng của đại thiếu gia Tạ gia này.
Hắn chỉ mới nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, liền cảm thấy dung mạo và khí chất này như thể từ trong tâm tưởng của hắn bước ra vậy.
---
Tạ Hòe Ngọc đón lấy chiếc ô từ tay Tiểu Thụ, sải bước đi đến bên cạnh Bạch Thuật.
Hắn nghe hạ nhân vào báo rằng Bạch Thuật ôm một đứa trẻ đến mượn xe, cả người bị mưa xối ướt sũng. Tim hắn lập tức thắt lại, không kịp nghĩ ngợi gì liền vội vã chạy ra đây.
Lần trước khi Bạch Lý thị sinh khó, Bạch Thuật cũng từng đến đây mượn xe một lần.
Lần đó, Bạch Lý thị không qua khỏi, Bạch Thuật tuy không nói gì nhưng suốt mấy ngày sau đó tâm trạng của cậu đều rất trầm uất.
Tạ Hòe Ngọc biết Bạch Thuật là người có lòng dạ lương thiện, chắc hẳn trong lòng cậu rất đau buồn.
Chính vì vậy, lần này vừa nghe báo tình hình của Bạch Thuật, hắn đã không thể kìm lòng được mà muốn ra xem cậu thế nào.
Bạch Thuật đang ôm một đứa trẻ khoảng bốn năm tuổi, cả người ướt nhẹp như con gà con rớt vào nồi canh, vừa thấy hắn đến liền nói: "Anh mau vào trong đi, mưa lớn thế này, đừng để bị ướt."
"Không sao." Tạ Hòe Ngọc nói: "Ta có che ô mà."
Nói đoạn, hắn liền dịch chiếc ô sang bên đầu Bạch Thuật, che chắn kỹ lưỡng cho cậu khỏi những hạt mưa xéo xiên theo gió, còn bản thân hắn thì chấp nhận để nước mưa làm ướt đẫm một nửa bờ vai.
Tiểu Thụ đứng một bên lén đảo mắt, trong lòng không khỏi cảm thán, đành ngậm ngùi cầm cây ô của mình che lên đầu thiếu gia nhà mình, mặc cho nước mưa vô tình trút xuống xối xả vào người mình.
Thiếu gia nhà hắn đúng là trúng bùa mê thuốc lú rồi, toàn tâm toàn ý chỉ biết tốt với vị Bạch tiểu ca này. Hắn làm hạ nhân khuyên can không nổi, chỉ đành chiều theo ý chủ tử.
Xe ngựa đã được thắng xong, từ hậu viện đánh ra phía trước.
Trời mưa gió, lại có sấm chớp ầm ầm, con ngựa tỏ ra khá hoảng loạn không chịu nghe lời. Cũng may phu xe của Tạ gia là người có kinh nghiệm đầy mình, gã bèn bịt mắt ngựa lại, rồi nhét giẻ vào tai nó, thế là ép được con xe lăn bánh ra ngoài.
"Lên xe đi." Tạ Hòe Ngọc đích thân vén rèm xe lên, Bạch Thuật ôm đứa nhỏ cùng Trần Đông Thanh lần lượt bước lên xe.
Cậu vừa mới ngồi vững chỗ, Tạ Hòe Ngọc cũng đã bước lên theo, tự nhiên ngồi xuống ngay sát cạnh Bạch Thuật.
"Sao huynh cũng lên đây, mau xuống đi." Bạch Thuật muốn đẩy Tạ Hòe Ngọc xuống xe.
Tạ Hòe Ngọc lại khẽ đưa tay ra, ống tay áo rộng rãi khéo léo rủ xuống che khuất mu bàn tay của Bạch Thuật.
"Ta đi cùng em." Hắn nói bằng giọng điệu không thể xoay chuyển.
Dưới lớp tay áo che khuất, bàn tay ấm áp của Tạ Hòe Ngọc nhẹ nhàng phủ lên tay Bạch Thuật, siết chặt lấy.
Bạch Thuật lập tức im lặng, khẽ gật đầu, cõi lòng trong chốc lát như tan chảy ra vì hơi ấm ấy.
Chờ Tiểu Thụ cũng yên vị trên xe, cỗ xe ngựa mới chậm rãi chuyển bánh lăn đi.
Trần Đông Thanh ngồi đối diện với Bạch Thuật, y đưa hai tay ra nói: "Bạch Thuật, làm phiền ngươi nãy giờ rồi, để Lạp Nhi cho ta ôm đi."
Bạch Thuật liền chuyển đứa trẻ sang cho y, Trần Đông Thanh run rẩy đón lấy Lạp Nhi ôm chặt vào lòng, cẩn thận dùng những ngón tay gạt đi những giọt nước mưa còn đọng trên vầng trán đứa nhỏ.
Tiểu Thụ ngồi ngay bên cạnh Trần Đông Thanh, hắn chăm chú quan sát kỹ lưỡng ca nhi này, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Vị ca nhi này trước đây thường xuyên cùng Bạch Thuật đến Tạ gia giao cá, hắn đã gặp qua không biết bao nhiêu lần.
Chỉ là những lần trước y đến, tuy trông có phần lam lũ, mờ nhạt nhưng cũng chỉ là một người bình thường, đâu có bộ dạng thê thảm đáng sợ như lúc này.
Một bên mặt của y sưng húp lên, biến dạng hoàn toàn. Có lẽ do xuất huyết bên trong, cả hai hốc mắt đều bầm tím, lòng trắng mắt hằn lên những tia máu đỏ rực.
Nhìn xuống bàn tay y đang ôm đứa trẻ, nơi ống tay áo cuộn lên, lộ rõ vài vết chân bầm tím đen.
Tiểu Thụ nhịn không được mở miệng hỏi: "Vị tiểu ca này, anh bị ai đánh đến nông nỗi này vậy?"
Hắn vừa dứt lời, đôi bàn tay đang ôm Lạp Nhi của Trần Đông Thanh khẽ run lên, cuối cùng y không thể kìm nén được nữa, vỡ òa lên khóc nức nở.
Chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy, Bạch Thuật trong lòng cũng dâng lên một nỗi căm phẫn tột cùng, tức giận nói: "Còn có thể là ai nữa, một lũ súc sinh chứ ai!"
"Tiểu Thụ, đừng hỏi nữa." Tạ Hòe Ngọc đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Thụ.
Tiểu Thụ lúc này mới biết ý ngậm miệng lại, không dám ho he thêm lời nào. Hắn chỉ dùng ánh mắt đầy sự đồng cảm nhìn Trần Đông Thanh đang khóc không thành tiếng.
Đêm mưa tầm tã, xe ngựa di chuyển có phần chậm hơn ngày thường, lộ trình vốn chỉ mất nửa canh giờ để lên đến huyện thành, nay phải đi thêm chừng một khắc nữa mới tới nơi.
Y quán trong huyện từ lâu đã đóng cửa cài then, Bạch Thuật và mọi người phải đập cửa hồi lâu mới có người ra mở.
Cũng may vị đại phu của y quán này có quen biết với bọn họ, lại nghe nói nhi tử của Trần Đông Thanh gặp chuyện chẳng lành, bèn vội vàng mời bọn họ vào trong, còn tốt bụng sắp xếp cho đứa trẻ nằm trên giường của nhà mình.
Vị đại phu tiến hành bắt mạch cho Lạp Nhi một hồi, lại cẩn thận sờ nắn vết thương phía sau gáy, sau đó châm cứu vài huyệt đạo. Chẳng mấy chốc, từ vị trí kim châm, một dòng máu bầm đen rỉ ra.
Sau khi nặn sạch máu ứ, đại phu liền kê một thang thuốc hoạt huyết hóa ứ và một thang thuốc an thần định trí.
Lúc này ông mới quay sang nói với Trần Đông Thanh: "Trần ca nhi, ngươi cứ yên tâm. Hiện tại máu bầm đã được bài trừ ra ngoài, tính mạng lệnh lang không còn nguy hiểm gì nữa, chỉ là phần đầu chịu chấn động mạnh nên mới dẫn đến tình trạng nôn mửa rồi hôn mê."
"Ngươi mang số thuốc này về, cho đứa nhỏ uống thang thuốc hoạt huyết hóa ứ này trước. Ngày sắc hai lần, uống trong ba ngày. Chờ hết thuốc này thì chuyển sang uống thang thuốc an thần định trí kia, để đứa nhỏ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ bình phục thôi."
Trần Đông Thanh bấy giờ mới trút bỏ được gánh nặng trong lòng, y ngàn ân vạn tạ đại phu, rồi định móc tiền ra trả tiền chẩn trị.
Vị đại phu vốn là người nhân đức, ông xua tay bảo rằng vì có quen biết với Trần Đông Thanh nên sẽ miễn phí tiền khám, coi như làm một việc thiện tích đức.
Trần Đông Thanh nghe vậy, trong lòng vừa cảm động vừa biết ơn khôn xiết, y liền quỳ sụp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh trước mặt vị đại phu để bộc lộ lòng cảm kích đối với ơn đức lớn lao dành cho Lạp Nhi.
Dập đầu xong, y lại xoay người sang phía Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc, dập đầu liên tiếp ba cái nữa.
Bạch Thuật vội vàng tiến lại đỡ y dậy, nhưng Trần Đông Thanh nhất quyết không chịu đứng lên, y hướng về phía Tạ Hòe Ngọc mà nghẹn ngào nói: "Lần này Lạp Nhi có thể giữ được mạng sống, tất cả là nhờ đại ân đại đức của ngài và Bạch Thuật! Ân tình này, Trần Đông Thanh ta nguyện nửa đời sau làm trâu làm ngựa để báo đáp hai người!"
Lời nói của y chứa chan tình cảm chân thành, khiến ngay cả Tiểu Thụ đứng bên cạnh cũng không khỏi chạnh lòng, khóe mắt có chút cay cay.
Tạ Hòe Ngọc lại chỉ nhàn nhạt đáp: "Tạ gia ta trâu ngựa không thiếu, hạ nhân lại càng không. Cần gì đến lượt ngươi phải làm trâu làm ngựa? Ta cho ngươi mượn xe ngựa, chẳng qua cũng là nể mặt Bạch Thuật mà thôi. Ân tình ngươi nợ ta, tự khắc có em ấy đứng ra hoàn trả."
Nói đoạn, hắn hơi khựng lại một chút rồi tiếp tục: "Ngươi nếu thật sự muốn cảm tạ, thì chỉ cần cảm tạ một mình Bạch Thuật là đủ rồi, có thể quen biết được em ấy, cũng coi như là phúc phần của ngươi."
Lời này của Tạ Hòe Ngọc đã đem toàn bộ công lao đổ hết lên đầu Bạch Thuật.
Bạch Thuật lúc này đang đứng sát cạnh hắn, cậu khẽ nghiêng đầu liếc nhìn hắn một cái, liền bắt gặp ánh mắt thâm tình của hắn đang nhìn mình.
Bàn tay Bạch Thuật chợt nóng lên, ngón tay út của cậu đã bị một bàn tay khác khéo léo móc lấy.
Gương mặt cậu bỗng chốc ửng hồng, cậu lén nhìn dáo dác sang hai bên, thấy Tiểu Thụ và vị đại phu kia đang chăm chú nhìn Trần Đông Thanh, chẳng một ai để ý đến hành động mờ ám của hai người bọn họ cả.