Dạo này lịch trình mỗi ngày của cậu đều dày đặc, chỉ có chút thời gian rảnh rỗi vào buổi sáng, thế nên cứ bắt được cá là cậu lại tranh thủ ghé qua nhà hắn một chuyến.
Vào đến Tạ phủ, Bạch Thuật quen cửa quen nẻo đi thẳng về phía nhà bếp phía sau.
Đang đi qua một lối mòn nhỏ, cậu chợt thấy phía trước có một bóng dáng mảnh khảnh, đang gian nan gánh hai thùng nước trên vai, bước đi vô cùng chật vật.
Bạch Thuật đã đến Tạ gia vài lần, kẻ hầu người hạ trong phủ cậu đều đã nhẵn mặt, nhưng người trước mắt này trông lại rất xa lạ, hiển nhiên là người mới đến.
Chẳng lẽ Tạ gia lại mua thêm người ở? Bạch Thuật thầm nghĩ.
Dạo này cậu bận rộn nhiều việc, Tạ Hòe Ngọc cứ liên tục phái người trong phủ sang phụ giúp cậu. Nghĩ đến đây, Bạch Thuật có chút ngại ngùng gãi gãi đầu.
Cũng phải, bảo sao Tạ Hòe Ngọc lại phải mua thêm người, chắc chắn là do trong nhà thiếu hụt nhân thủ rồi.
Cậu còn đang mải suy nghĩ thì người phía trước bỗng trượt chân một cái, mất thăng bằng sắp sửa ngã nhào một cú nhớ đời.
Bạch Thuật không kịp nghĩ ngợi nhiều, vài bước nhảy vọt tới lao lên phía trước, nhanh tay tóm lấy vai áo đối phương kéo ngược trở lại, bấy giờ mới giúp người nọ thoát được một kiếp nạn. Chỉ có điều hai thùng nước đã đổ ụp xuống đất, đổ sạch sành sanh, coi như công cốc.
“Đa tạ.” Người nọ hơi cúi đầu, cất giọng dịu dàng mềm mỏng nói lời cảm ơn với Bạch Thuật.
Bạch Thuật bấy giờ mới chú ý tới giữa trán người này có một nốt chu sa đỏ thắm, hóa ra lại là một ca nhi.
Nhưng vóc dáng của ca nhi này thực sự quá đỗi mảnh mai, nếu chỉ nhìn từ phía sau, cậu còn tưởng đó là một cô nha hoàn dáng người cao ráo.
Nhìn kỹ đến dung mạo của y, Bạch Thuật không khỏi âm thầm đánh giá một phen...
Làn da trắng trẻo như ngọc, ánh mắt đưa tình, khuôn mặt nở rộ như hoa đào. Đến cả giọng nói cũng mềm mại nũng nịu đến xương tủy...
Trông yếu điệu thục nữ thế này, lại còn trói gà không chặt. Nếu là ở Trùng tinh, e rằng cả đời này cũng chẳng gả đi đâu được. Bạch Thuật khẽ lắc đầu trong lòng, không khỏi dâng lên vài phần đồng tình với ca nhi trước mặt.
Cũng may nơi này là Đại Tuyên triều, vẫn có những gã nam tử thích kiểu giống cái nhu nhược như vậy, coi như số mệnh của ca nhi này còn tốt.
Trong lúc Bạch Thuật đang đánh giá Lâm Thư Ngữ thì Lâm Thư Ngữ cũng đang âm thầm quan sát cậu.
Từ hôm tới đây, Lâm Thư Ngữ và Lục La đã bị phân phó làm những việc nặng nhọc như quét dọn, lau chùi.
Phạm vi hoạt động của hai người bị giới hạn nghiêm ngặt ở tiền viện, đến cái bóng của Tạ gia công tử còn chẳng nhìn thấy đâu.
Tối hôm qua sau khi thay quần áo xong, họ đã bị Tiểu Thụ gọi đi lau sàn nhà, còng lưng lau dọn đến tận giờ Mậu mới được nghỉ ngơi.
Cả hai chưa từng phải đụng tay vào việc nặng bao giờ, sáng nay vừa ngủ dậy đã đau nhức khắp mình mẩy, đến chân cũng không duỗi thẳng nổi.
Lục La sáng sớm đã cáo bệnh, nằm bẹp trên giường không chịu dậy, còn Lâm Thư Ngữ thì phải cắn răng gượng bò rọc lên.
Y thừa hiểu nếu cứ ru rú trong phòng thì đừng mơ gặp được Tạ công tử. Ra ngoài làm việc tuy là việc thô sử tạp dịch, nhưng ít ra vẫn còn có cơ hội chạm mặt hắn.
Chỉ cần Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy y, thái độ của hắn nhất định sẽ thay đổi. Cho dù không có xiêm y lụa là phấn son lộng lẫy, Lâm Thư Ngữ vẫn vô cùng tự tin vào dung nhan của chính mình.
Thế nhưng y không ngờ ngay sáng sớm tinh mơ đã bị sai đi gánh nước.
Gánh nước hoàn toàn là việc tốn thể lực, hai thùng gỗ chứa đầy nước ít nhất cũng phải nặng tới hai mươi cân.
Lâm Thư Ngữ múc được hai thùng nước từ dưới giếng lên đã tiêu hao hết sạch sức lực, vừa gánh đi được vài bước thì chân tay bủn rủn, ngã khụy xuống.
Lâm Thư Ngữ nhìn kỹ vị ân nhân vừa cứu mình, thấy vị thiếu niên này vóc dáng cao ráo, diện mạo tuấn tú, lông mày rậm mắt sáng, trên môi tự nhiên luôn mang theo nụ cười ấm áp.
Nếu đây là một nam tử thì quả thực là một tấm dung nhan khiến người ta phải rung động.
Chỉ tiếc là giữa trán y lại có một nốt ruồi đỏ trông khá nhạt màu, chứng minh y cũng là một ca nhi.
Một ca nhi mà vóc dáng lại cao lớn thô kệch chẳng khác nào nam tử, e rằng sau này cũng là loại không ai thèm rước.
Lâm Thư Ngữ âm thầm lắc đầu chê bai Bạch Thuật trong lòng, nhưng trên mặt lại nở nụ cười ngọt ngào, khẽ nói: “Hóa ra cũng là một vị tiểu ca nhi, vừa rồi thật đa tạ ngươi đã ra tay tương trợ.”
Vừa nói, y vừa nhớ lại những tin tức mình dò la được ở Tạ phủ trên kinh thành.
Nghe nói Tạ gia đại công tử khi về quê đã nhìn trúng một ca nhi ở nông thôn.
Thế nhưng từ lúc tới đây, y chỉ mới nhìn thấy mỗi một ca nhi là người trước mặt này.
Chẳng lẽ là y? Lâm Thư Ngữ nghĩ đoạn liền tự giễu lắc đầu.
Tạ công tử dù có mắt nhìn kém đến đâu đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không thể nhìn trúng loại người này được.
Người lọt vào mắt xanh của Tạ công tử chắc chắn phải có chút tư sắc, chỉ là không biết là người phương nào, bao giờ mới xuất hiện đây.
Có điều người trước mặt này trông không giống hạ nhân của Tạ gia, mình hoàn toàn có thể lợi dụng y một chút, Lâm Thư Ngữ thầm tính toán.
Nghĩ đoạn, y liền thở dài một tiếng thườn thượt, ra vẻ buồn bã nói: “Chao ôi... Thật hâm mộ vóc dáng khỏe mạnh của tiểu ca nhi ngươi, nhìn lại thân thể này của ta mà xem, thật sự là quá yếu ớt, đến chút việc nặng cũng làm không xong. Công tử nhà ta còn đang đợi nước này để pha trà ban sớm, ta khó khăn lắm mới gánh nổi thùng nước lên, giờ lại đổ sạch mất rồi.”
Nghe nói Tạ Hòe Ngọc đang đợi nước uống trà, Bạch Thuật ngẩn ra. Chờ vị tiểu ca nhi này gánh được nước về thì Tạ Hòe Ngọc chắc khát chết mất rồi.
Cậu lập tức bảo Lâm Thư Ngữ: “Ngươi cứ đứng đây đợi một chút, ta mang mấy thứ này vào nhà bếp sau rồi lát nữa quay lại gánh nước giúp ngươi.”
Nói xong, cậu còn thân thiện vỗ vỗ vai Lâm Thư Ngữ cổ vũ: “Thân hình ngươi nhỏ bé thế này, làm việc nặng sao nổi. Nhưng có tinh thần cầu tiến như vậy là tốt rồi, sau này chăm chỉ rèn luyện nhiều vào thì cơ thể mới săn chắc lên được.”
Nhìn bóng lưng Bạch Thuật rảo bước đi về phía nhà bếp, Lâm Thư Ngữ khẽ nhếch mép cười thầm.
Đám dân quê này đúng là ngây thơ dễ lừa, mình mới buông vài câu lấy lòng mà y đã tin sái cổ. Lát nữa đợi y quay lại, mình phải lựa lời dò hỏi thêm chút thông tin mới được.
Bạch Thuật đem cá và thỏ rừng giao cho đầu bếp nữ, rửa sạch tay rồi quay trở lại lối mòn lúc nãy.
Lâm Thư Ngữ quả nhiên vẫn ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ chờ cậu.
Bạch Thuật nhặt hai chiếc thùng gỗ lên, xách tới bên giếng nước, múc một gáo nước dội sạch lòng thùng trước rồi mới múc đầy hai thùng nước lớn.
“Đi thôi.” Bạch Thuật nói rồi dùng đòn gánh khơi mào hai thùng nước lên vai.
Hằng ngày cậu đều gánh cá đi bán, mấy thùng gỗ nặng trịnh còn được cậu gánh chạy băng băng, huống chi là hai thùng nước cỏn con này. Bạch Thuật gánh trên vai nhẹ bẫng như không, bước đi vô cùng khoan thai.
Lâm Thư Ngữ thấy cậu ra vào Tạ gia tự nhiên như vậy liền làm bộ tò mò hỏi: “Vị tiểu ca nhi này, ta mới chân ướt chân ráo đến đây nên chưa biết nhiều về Tạ gia. Chẳng biết ngươi đến đây là có việc gì mà trông có vẻ thân thuộc với phủ này thế?”
“Ta đến đưa đồ ăn cho công tử nhà ngươi.” Bạch Thuật không chút mảy may nghi ngờ, thật thà đáp: “Công tử nhà ngươi thích ăn cá tươi với đồ rừng, nên ngày nào ta cũng mang đến cho hắn một ít.”
“Thì ra là thế, thật làm phiền tiểu ca nhi quá.” Lâm Thư Ngữ làm bộ khách sáo nói.
Trách không được lúc nãy thấy trên tay y xách mấy con thỏ rừng, hóa ra là đặc biệt mang đến dâng cho Tạ công tử.
Lâm Thư Ngữ lại tiếp tục ướm lời: “Nói ra thật xấu hổ, ta đến đây mấy ngày rồi mà vẫn chưa được diện kiến Tạ công tử, chẳng biết ngài ấy là một vị chủ tử thế nào, có khắt khe nghiêm khắc với những hạ nhân vụng về như ta không nữa.”
“Tất nhiên là không rồi.” Bạch Thuật lập tức gạt đi, trên mặt lộ rõ vẻ tự hào: “Ngươi cứ yên tâm, công tử nhà ngươi là người có lòng nhân hậu nhất, chỉ cần ngươi tận tâm làm việc thì hắn sẽ không bao giờ vô cớ trách phạt ngươi đâu.”
“Xem ra ngươi rất am hiểu về công tử nhà ta nhỉ.” Lâm Thư Ngữ thầm mừng rỡ trong lòng, ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc dò hỏi.
“Cũng tàm tạm thôi.” Bạch Thuật nói, vành tai bỗng hơi ửng đỏ: “Đến nơi rồi, phòng chứa nước ở đây đúng không?”
Cậu nhẹ nhàng đặt hai thùng nước xuống đất, xua xua tay với Lâm Thư Ngữ: “Ngươi tự vào bận rộn đi, mau đun nước cho nóng, ta còn có việc cần tìm công tử nhà ngươi.” Nói xong, cậu liền quay người rời đi.
Lâm Thư Ngữ đứng nhìn theo bóng lưng cậu, khóe môi khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Cái ca nhi thô kệch này, vậy mà lại có thể trực tiếp diện kiến Tạ công tử...
Xem ra quyết định tiếp cận y của mình là hoàn toàn chính xác.
Lần sau nhất định phải tìm cơ hội khiến y dẫn mình đến trước mặt Tạ Hòe Ngọc mới được!
Bạch Thuật đi thẳng vào hậu viện, rảo bước hướng về phía thư phòng của Tạ Hòe Ngọc.
Còn chưa đi tới cửa, cậu đã nghe thấy một chuỗi âm thanh thanh thúy, leng keng giòn giã vang lên theo làn gió nhẹ.
Từ đằng xa, Bạch Thuật ngẩng đầu lên liền nhìn thấy chiếc phượng linh mà trước đây mình tặng cho Tạ Hòe Ngọc đang được treo ngay ngắn bên ngoài một cánh cửa sổ chạm khắc hoa văn ở lầu hai.
Nơi đó là...? Bạch Thuật thoáng ngơ ngác. Vừa quay đầu lại, cậu đã thấy Tạ Hòe Ngọc từ trong thư phòng sải bước ra đón.
Tạ Hòe Ngọc biết hôm nay Bạch Thuật sẽ đến nên từ sáng sớm đã liên tục đứng bên hành lang ngóng đợi.
Vừa rồi thấy Bạch Thuật đi tới gần thư phòng bỗng nhiên lại đứng thẫn thờ ra đó, hắn liền bước ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.
Nhìn theo ánh mắt của Bạch Thuật đang chăm chú hướng lên ô cửa sổ ở lầu hai, Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười đầy thấu hiểu, lên tiếng: “Đừng nhìn nữa, đó là phòng ngủ của ta.”
Hóa ra nơi đó lại là phòng ngủ của hắn! Tim Bạch Thuật bỗng đập loạn mất hai nhịp, trong lòng ngọt ngào như vừa mới được ăn đường.
“Một ca nhi chưa gả nhân gia mà lại nhìn chằm chằm vào phòng ngủ của nam tử như thế, e là không hợp lễ nghi đâu.” Tạ Hòe Ngọc trêu chọc: “Mau theo ta vào thư phòng ngồi đi.”
Bạch Thuật bị hắn nói trúng tim đen liền đỏ mặt ngại ngùng, vừa rồi cậu cứ nhìn chằm chằm vào phòng ngủ của hắn như vậy quả thực là có chút thất lễ.
Vào đến thư phòng, Tạ Hòe Ngọc lại khơi gợi câu chuyện: “Long phượng linh vốn là một đôi, lần trước ta ghé qua nhà ngươi lại chưa từng thấy con long linh kia đâu cả.”
Bạch Thuật nghe vậy liền vội vàng thanh minh: “Căn nhà cũ đó xập xệ quá, ta muốn đợi đến khi xây xong nhà mới rồi mới đem treo lên.”
“Thế định treo ở đâu?” Tạ Hòe Ngọc hỏi vặn lại, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Bạch Thuật.
“Tất nhiên... tất nhiên là giống ngươi rồi, cũng treo ở phòng ngủ.” Bị Tạ Hòe Ngọc nhìn với ánh mắt như vậy, Bạch Thuật bỗng trở nên vô cùng căng thẳng, nói năng cũng lắp ba lắp bắp.
Cậu chợt nhớ tới chuyện ngày hôm trước, khi mình mang khuôn mặt lem luốc vết mực đến Tạ gia và bị Tiểu Thụ nhìn thấy.
Lúc đó khóe miệng cậu chàng kia cứ giật giật liên hồi, vẻ mặt muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chẳng dám ho he lời nào.
Trải qua một ngày một đêm, mồ hôi đã làm những vệt mực trên mặt cậu nhòe nhoẹt cả ra.
Tạ Hòe Ngọc vừa nhìn thấy liền khen cậu quả nhiên biết nghe lời, sau đó bảo Tiểu Thụ bưng đến một chậu đồng chứa nước ấm cùng một chiếc khăn sạch, rồi đích thân từng chút một lau sạch những vệt mực ấy cho cậu.
Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng dịu dàng ấy, trên mặt cậu lại không tự chủ được mà bốc lên một tầng rực rỡ, đỏ ửng lan tận mang tai.
“Đang nghĩ đến chuyện tốt đẹp gì mà vui vẻ thế? Nói ta nghe xem nào.” Tạ Hòe Ngọc lên tiếng trêu chọc.
Bị hắn bóc trần, Bạch Thuật càng cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Càng tiếp xúc nhiều với Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật càng nhận ra đôi khi hắn cũng có chút xấu tính.
Chẳng hạn như mỗi khi nhận ra cậu đang ngượng ngùng, hắn lại cố tình buông vài câu trêu chọc để trêu hoa ghẹo nguyệt, khiến cậu phải cuống cuồng chân tay mới chịu thôi.
Thế nhưng trong mắt Bạch Thuật lúc này, màng lọc tình yêu dành cho Tạ Hòe Ngọc đại khái còn dày hơn cả tường thành.
Tạ Hòe Ngọc đối xử tốt với cậu, cậu vui; Tạ Hòe Ngọc trêu đùa cậu, cậu lại càng vui hơn.
Ngược lại, trong lòng cậu còn dâng lên một nỗi tự hào thầm kín, cảm thấy Tạ Hòe Ngọc chỉ có ở trước mặt mình mới bộc lộ khía cạnh phóng khoáng, thoải mái này, chứng tỏ vị trí của cậu trong lòng hắn rốt cuộc cũng có sự khác biệt.
“Nhà cửa xây dựng đến đâu rồi?” Tạ Hòe Ngọc thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc hỏi vào chính sự.
“Phần móng nhà đã đào được một nửa rồi, ta chuẩn bị cho lát một tầng đá phiến bên dưới, sau đó dùng vôi sống làm lớp cách tầng, rồi mới lấp đất trộn đất sét hồ gạo nếp lên trên.” Bạch Thuật đáp.
Đây là phương pháp mà cậu đã bàn bạc kỹ lưỡng với các thợ cả, dựa trên kỹ thuật từ Trùng tinh trước đây để tiến hành cải tiến vật liệu cho phù hợp.
Sau khi phần móng dưới cùng được xử lý như vậy, ngôi nhà không chỉ có khả năng chống thấm chống ẩm vượt trội mà còn giảm thiểu tối đa tình trạng sụt lún nền đất, khiến mấy vị thợ cả đều phải trầm trồ khen ngợi không ngớt lời.
Ngoài ra, cậu còn dự định ở phần rìa của móng nhà sẽ dùng đá phiến để tạo ra một khoảng không cách nhiệt, bên trong nhồi thêm than trúc và vôi sống.
Làm như vậy thì căn hầm ngầm bên dưới mới có thể luôn giữ được sự khô ráo, lương thực thu hoạch được tích trữ ở bên trong sẽ không lo bị ẩm mốc, hư hỏng.
Tạ Hòe Ngọc càng nghe càng cảm thấy Bạch Thuật quả thực là một kỳ tài, những kiến trúc và phương pháp kỳ lạ này qua lời cậu nói ra không hề huyền bí khó hiểu, nhưng để tự mình nghĩ ra được những điều này tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.
Hắn liền không tiếc lời tán thưởng: “Trước đây cứ ngỡ ngươi chỉ là một tiểu ca nhi vụng về ít nói, giờ mới phát hiện ra trong đầu ngươi chứa đựng không ít thứ mới mẻ, chẳng biết rốt cuộc ngươi còn giấu giếm bao nhiêu tài lẻ chưa đem ra nữa đây.”
Được Tạ Hòe Ngọc khen ngợi, Bạch Thuật vừa có chút kiêu hãnh lại vừa thấy thẹn thùng.
Những thứ này đều là kiến thức từ thời ở Trùng tinh, cậu chẳng qua chỉ là đứng trên vai người khổng lồ rồi linh hoạt áp dụng vào thực tế mà thôi, đâu có gì ghê gớm.
Thế là cậu liền khiêm tốn bảo: “Trước đây ta từng có cơ hội đọc qua một số cuốn tạp thư, bản thân lại đặc biệt hứng thú với mấy cuốn tạp ký kiểu này nên mới ghi nhớ kỹ, rồi tìm cách cải tiến áp dụng vào thực tế thôi, chứ cũng không phải do tự ta nghĩ ra đâu.”
Tạ Hòe Ngọc chỉ nghĩ là cậu đang khiêm tốn, cười đáp: “Dù là cải tiến thì cũng đâu phải người bình thường nào cũng nghĩ ra được. Huống hồ sách tạp ký nhiều như vậy, người thường làm sao nhớ hết nổi. Chưa kể ngươi sinh trưởng ở thôn Bạch Đường này điều kiện vốn eo hẹp, lại chỉ mới được đi học có vài năm. Nếu có cơ hội được tiếp tục học hành bài bài bản bản, chẳng phải ngươi sẽ còn tiến xa hơn nữa sao.”
Nói đoạn, như chợt nghĩ ra điều gì, hắn liền tiếp tục: “Tính ra năm nay ngươi cũng mới chỉ mười tám tuổi đầu, tuổi tác còn rất trẻ, nếu ngươi thực sự yêu thích thì có thể đến trường học trong thôn học thêm vài năm.”
Nói xong hắn lại tự lắc đầu phủ nhận: “Không được, trình độ dạy học ở thôn học e là quá nông cạn. Đến thẳng tư thục trên huyện thành học mới có ích. Ngươi có muốn đi không?”
Nếu Bạch Thuật thực sự muốn tiếp tục con đường học vấn, hắn hoàn toàn có thể hằng ngày phái xe ngựa đưa đón cậu tận nơi, trường tư thục trên huyện kia hắn chỉ cần đánh tiếng một câu là có thể thu xếp cho cậu vào học một suất bàng thính ngay lập tức.
“Đi học á?” Bạch Thuật ngẩn người, không ngờ Tạ Hòe Ngọc lại có ý định này dành cho mình.
Ở Đại Tuyên triều, nữ tử và ca nhi không được phép tham gia khoa cử, bởi vậy những gia đình bằng lòng bỏ tiền đưa con gái hay ca nhi đi học là vô cùng hiếm hoi. Mà cho dù có được đi học đi chăng nữa thì cũng chỉ cần dừng lại ở mức biết chữ để đọc viết thông thường là đủ.
Tạ Hòe Ngọc thấy cậu ngơ ngác như vậy thì lại tưởng cậu cho rằng ca nhi đi học là vô ích, bèn lên tiếng khuyên nhủ: “Tuy nói ca nhi không thể tham gia khoa khảo triều đình, nhưng đọc sách thánh hiền có thể giúp ta mở mang tầm mắt, tăng trưởng kiến thức. Chính vì vậy, các ca nhi và tiểu thư ở những gia tộc quyền quý, hễ là người được cha mẹ hết mực yêu thương thì đều sẽ được đưa đi học hành tử tế. Ngươi năm xưa vì sớm mất đi người thân, một thân một mình cơ khổ không ai nương tựa nên mới phải đứt gánh giữa đường, nay chỉ cần ngươi gật đầu, ta lập tức sẽ đi hệ trọng tìm người sắp xếp cho ngươi lên huyện học chữ.”
Bạch Thuật hoàn toàn không bận tâm đến những lời phân tích khác của Tạ Hòe Ngọc, trong đầu cậu lúc này chỉ lặp đi lặp lại bốn chữ “hết mực yêu thương” đầy ấm áp kia mà thôi.
Từ Trùng tinh xuyên không tới mảnh đất này, mất đi tất cả những gì thuộc về quá khứ, lại phải bắt đầu cuộc sống mới trong thân xác một ca nhi có tên Bạch Thử.
Bạch Thuật không phải không biết tủi thân, không phải không biết sợ hãi, chỉ là cậu tự hiểu có đau lòng cũng chẳng giải quyết được gì, đành phải âm thầm cắn răng chịu đựng vượt qua.
Giờ đây nhìn người đàn ông trước mặt, thứ tình cảm bấy lâu nay bị cậu đè nén sâu trong lòng bỗng chốc như thủy triều dâng trào mạnh mẽ nơi lồng ngực.
Bạch Thuật đỏ hoe mắt, thốt lên một câu từ tận đáy lòng: “Tạ Hòe Ngọc, ta tuy không còn người thân thân thích, nhưng ta lại có ngươi, trong lòng ta, ngươi là người đối xử tốt với ta nhất.”
Tạ Hòe Ngọc thoáng ngẩn ra, một dòng nước ấm áp cũng len lỏi sưởi ấm khắp lồng ngực hắn.
Hắn thầm nghĩ cái đồ ngốc này, thật sự là ngốc nghếch quá đỗi, rõ ràng chính cậu mới là người chân thành đem trọn cả con tim dâng trọn cho hắn, vậy mà ngược lại chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt tiện tay của hắn thôi mà đã cảm động đến mức này rồi.
“Nhà ta có một đứa bào đệ, là do mẫu thân ta sinh ra, cũng là một ca nhi.” Giọng Tạ Hòe Ngọc chợt trầm xuống vài phần: “Lúc còn nhỏ đệ ấy cũng từng được vào gia thục học chữ nghĩa. Chỉ là từ sau khi mẫu thân ta lâm bệnh qua đời, mẹ kế liền tìm đủ mọi cớ để không cho đệ ấy đi học nữa, suốt ngày chỉ giam lỏng đệ ấy trong khuê phòng, ép học mấy thứ cầm kỳ thi họa với nữ công gia chánh vô bổ. Mấy cuốn sách ta lén gửi cho đệ ấy cũng chẳng buồn đọc, tính tình ngày một nhút nhát, hướng nội chịu nhục. Sau này nếu có cơ hội, ta sẽ bảo đệ ấy đến đây chơi với ngươi nhiều hơn, nhờ ngươi dắt đi đây đi đó cho tính cách hoạt bát lên một chút.”
Bạch Thuật quen biết Tạ Hòe Ngọc bao nhiêu ngày nay, đây mới là lần đầu tiên nghe hắn chủ động kể về người nhà của mình.
Cậu vô cùng vui vẻ gật đầu, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết đáng yêu: “Yên tâm đi, ngươi cứ giao đệ ấy cho ta dắt đi chơi, ta bảo đảm sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt đệ ấy đâu. Chỉ có điều chuyện đi học kia thì thôi vậy. Hiện tại ta chỉ muốn dốc sức kiếm tiền, một ngày hận không thể bẻ làm tám phần để dùng, thực sự là không có thời gian để tâm đến việc học hành nữa.”
Thấy Bạch Thuật đã quyết chí như vậy, Tạ Hòe Ngọc cũng không ép buộc cậu thêm làm gì.
Hai người cứ thế trò chuyện rôm rả một hồi, thấm thoắt thời gian đã bước sang giờ Tỵ.
Cậu chàng Tiểu Thụ bước vào thư phòng, cung kính hỏi xem Bạch Thuật có muốn lưu lại dùng cơm trưa hay không.
Bạch Thuật bấy giờ mới sực tỉnh đứng dậy, lưu luyến không nỡ rời đi, khẽ thở dài: “Ngươi xem, thời gian ở bên ngươi sao mà trôi nhanh quá.”
“Ngươi không nỡ xa ta à?” Tạ Hòe Ngọc mỉm cười trêu.
“Tự nhiên là không nỡ rồi!” Bạch Thuật nghiêm túc gật đầu khẳng định.
“Ngươi dẫu sao cũng là một ca nhi, mấy lời bộc trực thế này sẽ làm tổn hại đến thanh danh của ngươi đấy, sau này đừng có bạ ai cũng nói như vậy nghe chưa.” Tạ Hòe Ngọc bất đắc dĩ thở dài căn dặn.
Với thân phận hiện tại của Bạch Thuật, hắn tuyệt đối không thể tùy tiện mạo phạm cậu. Vạn nhất nếu xảy ra chuyện gì đi quá giới hạn làm ảnh hưởng đến danh tiết của cậu thì ngược lại hắn lại thành kẻ hại cậu.
Nếu muốn đường đường chính chính giữ Bạch Thuật ở lại bên cạnh mình, hắn bắt buộc phải cho cậu một danh phận xứng đáng.
Hắn cần phải suy tính thật kỹ xem danh phận này nên sắp xếp thế nào cho vẹn toàn đôi đường mới được.
Bạch Thuật rời khỏi Tạ phủ liền rảo bước đi thẳng ra công trường xây nhà của mình.
Đám nhân công trên công trường ai nấy đều tràn đầy nhiệt huyết, làm việc vô cùng hăng say. Thế nhưng chỉ một lát sau, một vị khách không mời mà đến lại nghênh ngang xuất hiện...
Lý Tam Lang tay cầm một chiếc quạt xếp, tay kia xách theo một bọc quýt, nhàn nhã rảo bước đi tới.
Vừa nhìn thấy Bạch Thuật, hắn liền khẽ ho khan một tiếng để gây sự chú ý, rồi mới từ từ xòe quạt ra, làm bộ làm tịch bước tới gần.
Bạch Thuật nhìn cái dáng điệu như vịt đi của hắn, cứ lắc la lắc lư, uốn éo đến mức ngu xuẩn tột cùng, trong lòng không khỏi bật ra một tiếng cười lạnh khinh bỉ.
Thế nhưng đám thôn dân xung quanh nhìn thấy cảnh này lại tấm tắc khen ngợi, bàn tán đầy sùng bái: “Nhìn xem, đó có phải là dáng đi chữ bát của các quan lớn không? Trông uy phong lẫm liệt làm sao!”
“Đúng là bậc tú tài lão gia có khác, sau này chắc chắn là nhân tài đỗ đạt cử nhân nhân gia, so với đám phàm phu tục tử chúng ta đúng là một trời một vực.”
Bạch Thuật: “...”
“Khụ khụ—” Lý Tam Lang dừng bước ngay trước mặt Bạch Thuật, khẽ tằng hắng giọng một tiếng.
Hắn gập quạt lại, một tay chắp ra sau lưng, chìa bọc quýt về phía cậu rồi lên tiếng: “Cái này là nương ta... bảo ta mang đến cho ngươi đấy.”
Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ “nương ta”, nói xong còn liếc mắt nhìn phản ứng của đám thôn dân xung quanh, thấy không có ai cười nhạo hay trêu chọc gì bấy giờ mới yên tâm tiếp lời: “Nương ta... bà ấy còn bảo, nếu ngươi có thời gian rảnh rỗi thì cứ ghé qua nhà ta ngồi chơi, dùng một bữa cơm rau dưa đạm bạc.”
Thực chất cha mẹ Lý Tam Lang là muốn ép hắn đến tìm Bạch Thuật để nối lại tình xưa. Nhưng Bạch Thuật suốt ngày cắm mặt ngoài công trường, tìm mãi không thấy người, bất đắc dĩ hắn mới phải muối mặt mò đến tận đây.
Trước mặt bao nhiêu tai mắt của dân làng, Lý Tam Lang vẫn muốn giữ chút thể diện của bậc sĩ tử, thực sự không muốn trực tiếp thừa nhận việc mình muốn hạ mình cầu hòa với Bạch Thuật, thế nên mới mượn danh nghĩa của nương hắn để gọi Bạch Thuật qua ăn cơm.
Nhưng câu chuyện đã đưa đến nước này rồi thì mọi người xung quanh đâu có ai ngốc, ai nấy đều thừa hiểu ẩn ý sâu xa đằng sau lời mời ấy là gì.
Bạch Thuật nếu là người biết điều thì nên biết đường mà cúi đầu nhận sai, rồi nói vài câu lọt tai là được. Xem xét việc cậu hiện tại đang sở hữu mảnh đất có giá trị này, hắn cũng có thể cố chấp nhận cưới cậu về làm phu lang.
“Thay ta gửi lời cảm ơn đến nương ngươi nhé.” Bạch Thuật khẽ cười lạnh một tiếng, thẳng tay giật lấy bọc quýt từ tay hắn.
Ngay sau đó, cậu lập tức quay người đem bọc quýt nhét vào tay một người đứng cạnh, bảo: “Đem bọc quýt này chia cho mấy vị sư phó giải khát đi, trời nắng nôi thế này, ăn chút hoa quả cho mát ruột.”
Quay đầu lại, cậu lạnh lùng nhìn thẳng mặt Lý Tam Lang, dứt khoát từ chối: “Chuyện ăn cơm thì xin kiếu, ta với ngươi chẳng thân chẳng thích, ta cũng không thiếu miếng ăn đến mức phải ngửa tay xin cơm nhà ngươi. Hơn nữa nếu ta mà bén mảng đến nhà ngươi dùng bữa, khó tránh khỏi việc ngươi lại tự mình đa tình, cứ ngỡ ta còn tơ tưởng đến ngươi. Làm vậy chỉ tổ chuốc thêm phiền toái không đáng có, chi bằng từ nay về sau đường ai nấy đi, phủi sạch quan hệ là tốt nhất cho cả hai bên.”
Đám thôn dân vây xem xung quanh hầu như ai cũng đều biết rõ mối ân oán tình thù trước đây giữa Bạch Thuật và Lý Tam Lang.
Chính vì vậy, họ đều nhớ rõ việc Bạch Thuật từng vì gã tú tài này mà đau khổ đến mức lâm một trận bạo bệnh thập tử nhất sinh.
Thấy Lý Tam Lang chủ động hạ mình đến tìm Bạch Thuật, trong lòng họ khó tránh khỏi suy nghĩ rằng lần này hai người chắc chắn sẽ gương vỡ lại lành, lại quấn quýt lấy nhau như xưa.
Dù sao xét khắp cái thôn Bạch Đường này, trong số tất cả những nam tử chưa lập gia đình thì điều kiện của Lý Tam Lang vẫn là xuất chúng nhất.
Thế nhưng họ nằm mơ cũng không ngờ tới thái độ của Bạch Thuật lại có thể tuyệt tình, lạnh nhạt đến mức này. Lời nói của cậu chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, sỉ nhục Lý Tam Lang là kẻ tự mình đa tình, khiến thể diện của hắn mất sạch sành sanh trước bàn dân thiên hạ.
“Ngươi!” Bị bêu rếu là kẻ tự mình đa tình ngay trước mặt mọi người, khuôn mặt Lý Tam Lang lập tức biến sắc, lúc xanh lúc trắng, chỉ ngón tay vào mặt Bạch Thuật nửa ngày trời mà không thốt nên lời.
“Ta nói thật, ta chưa từng lọt mắt một kẻ như ngươi đâu, Lý Tam Lang ạ.” Bạch Thuật trợn mắt khinh bỉ: “Làm ơn bớt cái thói ảo tưởng là ta còn thích ngươi đi được không? Ta, Bạch Thuật, thà gả cho lợn gả cho chó, thà chịu cảnh cô độc một đời không gả cho ai, cũng tuyệt đối không bao giờ thèm ngó ngàng tới loại người như ngươi.”
Lời tuyên bố đanh thép của Bạch Thuật vừa dứt, đám thôn dân xung quanh lập tức được một trận cười rộ lên hả hê.
Lý Tam Lang ngày thường luôn cậy mình có cái danh tú tài mà bày đặt thanh cao, lên mặt phách lối, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn của các cô nương và ca nhi trong làng.
Mấy gã hán tử trẻ tuổi trong thôn vốn dĩ đã ngứa mắt với cái thói kiêu căng của hắn từ lâu, thế là được đà nhao nhao lên tiếng châm chọc: “Lý Tam Lang ơi là Lý Tam Lang, ngươi đừng có mà ở đó tự mình đa tình nữa, Bạch Thuật đã nói thẳng thừng trước mặt bao người rồi kia kìa, cậu ấy thèm khát gì ngươi đâu.”
“Phải đấy, cũng không tự soi gương nhìn lại cái gia cảnh của mình xem ra sao. Bạch Thuật bây giờ là người có tiền rồi, có tìm nam nhân thì cũng phải chọn nhà nào ruộng vườn thẳng cánh cò bay, chứ nhà ngươi có được vài mẫu ruộng cằn, đến người cày ruộng còn chẳng có, cứ làm như mình là miếng mồi ngon béo bở lắm không bằng.”
“Ngươi tưởng ngươi là cái thớ gì, thanh cao lắm chắc!” Lý Tam Lang vừa thẹn vừa bực, trong cơn giận dữ liền đánh mất hết bẩm tính nho nhã, nhảy dựng lên chửi bới om sòm: “Cái đồ khắc chết cả cha lẫn mẹ kia, nếu không phải thấy ngươi vừa vặn có chút tiền của, ngươi tưởng ta thèm hạ mình ngó ngàng tới ngươi chắc? Đúng là cái loại không biết tự rải bãi nước tiểu mà soi lại cái dung nhan của mình.”
Nói đoạn, hắn lại quay sang chỉ thẳng mặt mấy gã hán tử vừa cười nhạo mình mà mắng nhiếc: “Các ngươi bây giờ bày đặt bênh vực nó hùa theo nói đỡ, ngày trước sau lưng không biết đã mắng nó là đồ ca nhi thô kệch xấu xí bao nhiêu lần rồi. Sao nào, định đến đêm động phòng hoa chúc thì nhắm tịt mắt lại, coi như không thấy gì để đúng không?”
Lối chửi bới của đám dân quê quanh đi quẩn lại cũng chỉ toàn lôi mấy chuyện hạ lưu ra để sỉ nhục nhau. Lý Tam Lang tuy là bậc học trò đỗ tú tài, nhưng công lực mạt sát người khác xem ra chỉ có tăng chứ không giảm, buông ra toàn những lời lẽ vô cùng bẩn thỉu, khó nghe.
Sắc mặt Bạch Thuật lập tức sa sầm xuống, cậu đứng phắt dậy, vớ lấy chiếc cuốc đặt gần đó, định bụng dùng cán cuốc nện cho hắn một trận ra trò để dạy dỗ cái miệng thối tha kia.
Thế nhưng cậu còn chưa kịp vung tay thì đã có người nhanh chân hơn một bước.
Trần Đông Thanh lúc này đang gánh một thúng phân chuồng đi ngang qua gần đó, vừa vặn tai nghe mắt thấy toàn bộ những lời nhục mạ bỉ ổi mà Lý Tam Lang trút lên đầu Bạch Thuật.
Những lời chửi rủa cay nghiệt, khó nghe như vậy, trước đây y đã phải hứng chịu từ miệng lưỡi thế gian không biết bao nhiêu lần rồi.
Đầu óc Trần Đông Thanh lập tức trống rỗng, trong lòng chỉ dâng lên một niềm phẫn uất tột cùng: Bạch Thuật của y tốt đẹp, ưu tú đến nhường nào, cái loại cặn bã này dựa vào cái thớ gì mà dám sỉ nhục cậu ấy như vậy! Nghĩ đoạn, y liền thẳng tay hắt nguyên một gáo nước phân tạt thẳng về phía trước, dội cho Lý Tam Lang một trận nhớ đời, ướt sũng từ đầu đến cổ.
Hắt xong một gáo đầy, y vẫn chưa hả giận, tiếp tục đứng chống nạnh mắng xối xả vào mặt hắn: “Cái danh tú tài của ngươi thì có cái thớ gì ghê gớm chứ? Loại tú tài mà hành xử không bằng một con người như ngươi thì còn thua xa đám nông phu chân lấm tay bùn ngoài đồng ruộng kia kìa! Năm xưa chính ngươi là kẻ chủ động đến dạm ngõ đính hôn với Bạch Thuật, vừa thấy gia cảnh nhà người ta sa sút một cái là lập tức lật lọng chạy sang léng phéng với Bạch Hòa. Bây giờ thấy nhà Bạch Hòa khánh kiệt không còn tiền, ngươi lại trơ trẽn quay lại muốn gặm cỏ cũ à!”
“Nhổ vào! Ta thấy ngươi đúng là loại cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Ông trời có mắt, mới bắt Bạch Thuật chịu khổ một phen, vừa khéo l*t tr*n cái bộ mặt lòng lang dạ sói, hám lợi của loại người như ngươi ra cho thiên hạ thấy rõ.”
Khí thế hung hãn, dữ dội này của Trần Đông Thanh khiến ngay cả Bạch Thuật đứng bên cạnh cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cậu vẫn nhớ như in hồi mình mới xuyên không tới đây, chính Trần Đông Thanh là người liên tục khuyên nhủ cậu, mở miệng ra là bảo ca nhi trên đời làm gì có chuyện không lấy chồng, nếu có người đến cầu hôn thì cứ nhắm mắt chọn đại một kẻ mà gả đi cho xong chuyện.
Không ngờ mới trải qua có bao lâu, chính y lại là người đầu tiên đứng ra khẳng định loại người như Lý Tam Lang hoàn toàn không xứng đáng với cậu.
Nhìn Trần Đông Thanh còn tỏ ra căm phẫn, sục sôi hơn cả chính mình, Bạch Thuật cảm thấy vô cùng ấm lòng. Cậu quả nhiên đã không nhìn lầm người, người bằng hữu này của cậu thật sự không bõ công kết giao.
“Ngươi—” Lý Tam Lang nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lao vào xé xác hai người bọn họ ngay tại chỗ.
Đặc biệt là Trần Đông Thanh, một kẻ hèn mọn mà dám cả gan vì Bạch Thuật mà tạt nước bẩn vào người hắn, hoàn toàn không thèm nể nang xem mối quan hệ giữa hai bên ra sao!
Nói đi cũng phải nói lại, phu lang của Trần Đông Thanh vốn là người có họ hàng xa với Lý gia. Lý Tam Lang với gã nam tử kia cũng có chút giao tình, ngày thường gặp mặt còn phải gọi một tiếng biểu ca, tính ra Trần Đông Thanh cũng là người có chút quan hệ thân thích với nhà hắn.
“Ngươi cứ nhớ mặt ta đấy! Ta đây lập tức đi tìm biểu ca, xem huynh ấy không nọc ngươi ra dạy dỗ cho một trận ra trò mới là lạ!” Lý Tam Lang nghiến răng buông lời đe dọa độc địa rồi hậm hực quay người, vội vã rời đi.
Trần Đông Thanh đứng trơ trọi tại chỗ, nghe thấy lời đe dọa của hắn thì mới sực nhớ ra gã sát tinh hung bạo ở nhà mình, sắc mặt y lập tức chuyển sang một màu xanh mét, không còn giọt máu...