Trần ca nhi gật đầu, trịnh trọng nói với Bạch Thuật: “Bạch Thuật, mạng của Lạp Nhi hôm nay là nhờ có cậu cứu giúp, ân tình này sợ là cả đời ta cũng không trả hết.”
“Ta cũng chẳng biết lấy gì để báo đáp đại ân này. Sau này tiền bán dược liệu ta không lấy nữa, đều đưa hết cho cậu, chỉ cần cậu có thể cho hai cha con ta một bữa cơm ăn là được.”
Bạch Thuật lắc đầu từ chối: “Lấy thân gia của ta hiện giờ, còn thiếu vài chục văn tiền dược liệu của huynh sao? Nếu huynh thực sự muốn báo đáp ta, thì hãy mang theo Lạp Nhi rời bỏ tên súc sinh kia đi.”
Trần Đông Thanh nghe đến đó, hai tay nắm chặt, cúi gằm đầu không nói lời nào.
Bạch Thuật thấy y nhu nhược thì vừa giận vừa thương, thở dài bảo: “Chẳng lẽ huynh vẫn còn ảo tưởng về tên súc sinh kia sao? Lần này Lạp Nhi mạng lớn mới nhặt lại được một cái mạng, lần tới hắn lại động thủ, không phải lúc nào cũng có người cứu được hai người đâu.”
Trần Đông Thanh bấy giờ mới nghẹn ngào vẻ hổ thẹn: “Không phải ta không muốn rời đi. Nếu trước kia còn chút hy vọng hão huyền, thì sau chuyện lần này, ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi.”
“Chỉ là luật pháp Đại Tuyên quy định, ca nhi và nữ tử không được tự ý đưa ra yêu cầu hòa ly. Nếu do nhà ngoại đứng ra đề xuất thì còn chút hy vọng. Nhưng nhà ngoại của ta tuyệt đối sẽ không quản đến ta. Triệu Nhị lại chẳng đời nào đồng ý, ta và Lạp Nhi sinh là người của Triệu gia, chết là ma của Triệu gia, còn có thể làm sao đây?”
Nói đến đây, Trần Đông Thanh lại không kìm được mà khóc lóc thảm thiết: “Ta và Lạp Nhi không nhà không đất, chút tiền kiếm được bấy lâu nay đều bị Triệu Nhị l*t s*ch. Rời khỏi hắn, nhà ngoại lại chẳng thể về, chúng ta chỉ có nước chết đường chết chợ thôi.”
Bạch Thuật ngẩn người. Cậu xuyên không đến đây tuy đã được hơn nửa tháng, nhưng lại không hề am hiểu luật pháp Đại Tuyên.
Cậu không ngờ luật pháp nơi này đối với ca nhi và nữ tử đã thành thân lại hà khắc đến vậy.
Gặp phải loại súc sinh như thế, vậy mà ngay cả quyền chạy trốn cũng không có sao?
Trước kia, khi cậu còn ở Trùng tinh, tuy nói trùng đực có địa vị tối cao.
Nhưng nếu trùng đực sau khi kết hôn có hành vi ngược đãi trùng cái hoặc ấu trùng, trùng cái hoàn toàn có thể nhờ đến luật pháp can thiệp, xin ly hôn với trùng đực.
Trần Đông Thanh vốn đã mang thương tích, lại phải chịu kinh hãi, hiện tại tinh thần buông lỏng liền triệt để kiệt sức, chỉ biết quỳ ngồi trên đất không ngừng rơi lệ.
Y lẩm bẩm xót xa: “Làm ca nhi khổ quá, nếu biết trước thế này, thà cả đời không gả chồng còn hơn.”
Bạch Thuật cũng không biết phải an ủi y thế nào, đành buông tay Tạ Hòe Ngọc ra, tiến lên vài bước đỡ Trần Đông Thanh từ dưới đất lên, để y tựa vào ghế ngồi.
Cậu rút tay về rất nhanh, vị đại phu kia từ đầu đến cuối đều không chú ý tới, nhưng Tiểu Thụ đứng ngay phía sau hai người lại nhìn thấy rõ mồn một.
Cơ mặt Tiểu Thụ giật giật hai cái, đành nuốt ngược lời oán trách vào trong bụng.
Uổng công cậu nghe Trần ca nhi nói mà cảm động đến mức suýt rơi vài giọt nước mắt, kết quả thiếu gia nhà mình và Bạch Thuật lại lén lút dây dưa sau lưng mọi người, đến cái tay nhỏ cũng dắt nhau rồi!
Bạch Thuật nói với Trần Đông Thanh: “Huynh đừng lo lắng, tổng sẽ có cách thôi. Chuyện trên đời này đều chỉ có vẻ ngoài là khó khăn, một khi đã thực sự bắt tay vào làm thì đều sẽ giải quyết ổn thỏa cả.”
Cậu nói tiếp: “Hay là huynh và Lạp Nhi cứ dọn đến nhà ta ở trước, phía Triệu Nhị cứ để ta đến dạy dỗ hắn một trận. Hắn sợ ta chết khiếp ta, ta đánh hắn một trận báo thù cho huynh và Lạp Nhi, bảo đảm hắn sẽ tuyệt đối không dám đến tìm hai người gây phiền phức nữa.”
Tạ Hòe Ngọc đứng một bên cũng lên tiếng: “Nếu chỉ muốn hắn đồng ý hòa ly thì thiếu gì cách. Nếu muốn dùng biện pháp mềm mỏng thì dùng tiền, chỉ cần đưa đủ tiền, hắn tự khắc sẽ thống khoái đồng ý. Còn nếu muốn dùng biện pháp cứng rắn thì tìm người đến uy h**p, rồi tăng tô thuế của hắn lên, thu của hắn tới bảy thành địa tô trên mỗi mẫu đất, như vậy hắn có muốn không đồng ý cũng không được, chuyện này tùy thuộc vào việc huynh chọn cách nào thôi.”
Nghe xong lời Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật vỗ tay bộp một tiếng: “Hay lắm, đây đúng là một diệu kế.”
Ánh mắt Trần Đông Thanh cũng sáng lên vài phần, trong lòng một lần nữa nhen nhóm lên ngọn lửa hy vọng.
“Chỉ là không biết huynh muốn chọn cách mềm mỏng hay cứng rắn đây?” Tạ Hòe Ngọc mỉm cười hỏi.
“Chuyện này còn phải chọn sao?” Tiểu Thụ ở một bên chen miệng vào, loại súc sinh đó, vì muốn hòa ly mà còn phải dâng tiền cho hắn? Trên đời làm gì có kẻ ngốc như vậy!
Nhưng Bạch Thuật lại có chút lo lắng nhìn về phía Trần Đông Thanh, đối phương trước kia từng dăm lần bảy lượt bao che cho tên kia, cậu thực sự không dám chắc y sẽ đưa ra lựa chọn thế nào.
Trần Đông Thanh trầm mặc hồi lâu, cảm xúc trong mắt thay đổi khôn lường, cuối cùng mới khàn giọng lên tiếng: “Ta... vẫn muốn dùng biện pháp cứng rắn. Địa tô một mẫu đất thu bảy thành vẫn còn ít quá, phải thu của hắn tới chín thành, để hắn cũng phải nếm trải mùi vị đau lòng là thế nào!”
Bạch Thuật cười lớn, cậu vỗ vỗ vai Trần Đông Thanh bảo: “Huynh đài, huynh cuối cùng cũng thông suốt rồi đó!”
Trần Đông Thanh liền nhăn mặt: “Á... đau ta quá...”
---
Sau một hồi lăn lộn ở y quán trong huyện, thời gian đã chuyển sang canh tư.
Nếu là ở phủ thành hay kinh thành thì giờ này đã bắt đầu lệnh cấm túc ban đêm. Nhưng ở cái huyện nhỏ núi cao hoàng đế xa này lại chẳng có ai quản thúc.
Ngoài trời mưa mỗi lúc một lớn, trên mặt đất thậm chí đã tích tụ một tầng nước khá sâu.
Tình hình này mà quay về thôn Bạch Đường lại càng thêm khó khăn, Tạ Hòe Ngọc liền hạ lệnh cho phu xe đánh xe đến Lai Phúc Lâu, cả nhóm sẽ nghỉ lại đó một đêm, đợi ngày mai trời quang mây tạnh rồi tính tiếp.
Triều Đại Tuyên hiện giờ tuy nói là thời kỳ thái bình thịnh thế, nhưng những kẻ trộm đạo đục tường khoét vách ban đêm khó tránh khỏi vẫn còn vài tên.
Bởi vậy ngay cả tửu lầu lớn như Lai Phúc Lâu cũng không làm ăn về đêm, cứ đến nửa đêm là phải đóng cửa cài then.
Tiểu Thụ phải xuống gõ cửa một hồi lâu, bên trong mới có người lên tiếng đáp lại.
Sau khi hỏi rõ thân phận của bọn họ, Nghiêm chưởng quầy mới đích thân ra mở cửa, đon đả đón mọi người vào trong.
Nhìn thấy Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc bị mưa xối ướt sũng, trong lòng Nghiêm chưởng quầy vô cùng phức tạp.
Ông ta vốn đã đoán được chủ tử Tạ gia có chút hứng thú với Bạch Thuật.
Nhưng trong suy nghĩ của ông ta, Bạch Thuật tướng mạo thô kệch như nam tử, vị chủ tử này phần lớn cũng chỉ là muốn đổi khẩu vị tìm chút mới lạ mà thôi.
Ông ta vạn lần không ngờ tới, giữa đêm hôm khuya khoắt, trời lại đổ mưa to, Tạ Hòe Ngọc vậy mà lại vì vị Bạch tiểu ca này mà lặn lội chạy đến Lai Phúc Lâu!
Ngay khắc này, trong lòng Nghiêm chưởng quầy, địa vị của Bạch Thuật lập tức tăng lên vài bậc, trở thành nhân vật quan trọng thứ hai sau Tạ Hòe Ngọc mà ông ta tuyệt đối không được phép đắc tội.
Đồng thời ông ta cũng thầm tự mãn trong lòng, may mà trước đây mình không dùng mắt chó nhìn người thấp, luôn đối xử rất tốt với Bạch tiểu ca, sau này y có phất lên thì đối với ông ta cũng chỉ có trăm lợi mà không một hại.
“Chưởng quầy, sắp xếp cho chúng ta năm gian thượng phòng.” Tiểu Thụ nói với Nghiêm chưởng quầy.
Trong mắt Nghiêm chưởng quầy lóe lên một tia khôn ngoan nhanh nhạy, ông ta mở miệng bảo: “Mấy vị khách quý, đêm nay thời tiết xấu nên khách lữ hành ghé vào trú mưa rất đông, thượng phòng của tiểu đ**m đã không còn đủ nữa. Vài vị xem xem có thể hai người chịu khó ở chung một phòng, tạm bợ qua đêm nay được không?”
Ông ta vừa dứt lời, gã phu xe Phùng lão đầu đã lên tiếng: “Không sao, ta là kẻ thô kệch, ngủ ở đâu cũng được, ngươi cứ dọn một góc trống ở hậu viện cho ta ngả lưng một đêm là xong.”
“Vậy còn mấy vị khách nhân này...” Nghiêm chưởng quầy vừa nói vừa cố ý đưa mắt nhìn về phía Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc, còn không quên nháy mắt ra hiệu với Tiểu Thụ.
Thế nhưng Tiểu Thụ lại hoàn toàn không lĩnh hội được ý đồ đó, hắn chỉ nhíu mày càu nhàu: “Sao lại phiền phức thế chứ? Tửu lầu ngày thường làm gì có nhiều khách trọ đến vậy? Sao hôm nay chúng ta muốn ở thì lại hết phòng cơ chứ.”
Dứt lời, hắn lại sắp xếp: “Vậy thì không được thì thu xếp hai gian thượng phòng đi. Thiếu gia, ngài ngủ trên giường, ta sẽ trải chiếu ngủ dưới đất hầu ngài.”
Hắn còn chu đáo sắp xếp luôn cho cả Bạch Thuật và Trần Đông Thanh: “Hai người đều là ca nhi thì chịu khó chen chúc một chút vậy, giường ở thượng phòng rất lớn, đủ cho hai người ngủ thoải mái.”
Bạch Thuật nghe xong liền gạt đi: “Cần gì cứ phải ở thượng phòng? Ta thấy trung phòng cũng rất tốt rồi. Thế này đi, hai gian thượng phòng nhường cho thiếu gia nhà cậu và Trần Đông Thanh ở, huynh ấy còn dắt theo đứa nhỏ lại đang mang thương tích, nên được ở chỗ tốt một chút. Hai chúng ta cứ tùy tiện tìm phòng ở tạm là được.”
Nghiêm chưởng quầy lén liếc nhìn Tạ Hòe Ngọc: “……”
Tạ Hòe Ngọc thì lườm Tiểu Thụ một cái sắc lẹm, rồi nhàn nhạt nói với Nghiêm chưởng quầy: “Thượng phòng không đủ thì nghĩ cách đi. Chúng ta thành tâm đến trọ, chưởng quầy xem có giải quyết được không?”
Nghiêm chưởng quầy bấy giờ mới vỗ trán một cái, đảo mắt một vòng rồi cười xòa: “Xem cái trí nhớ của ta này! Ta nhớ ra rồi, phía sau vẫn còn mấy gian thượng phòng điều kiện rất tốt, chỉ là lâu ngày không có người ở nên hơi bụi bặm một chút, ta liền sai người đi dọn dẹp ngay đây!”
“Chưởng quầy, trí nhớ của ông ngày càng kém rồi đó!” Tiểu Thụ bực bội: “Chuyện như vậy mà cũng quên cho được.”
Uổng công người này còn là chưởng quầy quản lý cửa tiệm cho thiếu gia, cái kiểu trí nhớ thế này thì có ngày làm thiếu gia thua lỗ biết bao nhiêu tiền bạc không biết?
Nghiêm chưởng quầy lâm vào trầm mặc: “……”
Tạ Hòe Ngọc ở phía sau lên tiếng quát: “Tiểu Thụ, giờ giấc không còn sớm nữa, mau đi giúp chưởng quầy một tay đi, còn đứng đấy luyên thuyên cái gì?”
Tiểu Thụ vội vàng rụt cổ lại: “Dạ, con biết rồi thưa thiếu gia.”
Hắn ở trong lòng thầm oán hận, thiếu gia nhà mình dạo gần đây tính khí ngày càng kỳ quặc, ngay cả hắn cũng sắp không thể nắm bắt nổi nữa rồi!
---
Nơi Nghiêm chưởng quầy dẫn bọn họ đến là khu hậu viện của Lai Phúc Lâu.
Nơi này vốn là một tiểu viện vô cùng yên tĩnh, giữa sân có một cái giếng nước, xung quanh trồng vài cây sơn trà, cành lá sum suê vừa vặn vươn tới sát bậu cửa sổ của lầu hai, chỉ cần đẩy cửa sổ ra là có thể chạm vào ngọn cây.
Thượng phòng ở khu vực này gồm ba gian dưới lầu và hai gian trên lầu.
Nghiêm chưởng quầy sắp xếp cho Trần Đông Thanh và Phùng lão đầu ở các phòng dưới lầu. Còn lại một gian thượng phòng, ông ta quay đầu nhìn Tiểu Thụ, lại tiếp tục nháy mắt ra hiệu với hắn vài cái.
Tiểu Thụ cau mày: “Chưởng quầy? Mắt ông bị làm sao thế?”
Nghiêm chưởng quầy: “……”
Tạ Hòe Ngọc bấy giờ mới thong thả lên tiếng: “Tiểu Thụ, ngươi cứ ở gian phòng này đi.”
“Vâng ạ.” Tiểu Thụ gật đầu, ngoan ngoãn đi vào trong phòng.
Nghiêm chưởng quầy nở nụ cười nịnh nọt, dẫn Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật lên lầu. Ông ta vừa đi vừa thấp giọng nói: “Công tử quả là người có tuệ nhãn thông minh tuyệt đỉnh, nhưng tên sai vặt thân cận bên người ngài xem ra lại là một người thật thà quá mức rồi.”
Ý tứ trong lời nói rõ ràng là đang châm biếm Tiểu Thụ ngốc nghếch, đồng thời cũng tỏ ý khó hiểu. Một người thông minh như Tạ Hòe Ngọc, sao bên mình lại giữ một tên sai vặt ngờ nghệch đến vậy.
“Người ở bên cạnh không cần quá mức thông minh, chỉ cần cầu một chữ Trung là đủ.” Tạ Hòe Ngọc khẽ nhếch môi, thản nhiên đáp: “Nếu như chủ tử nghĩ gì hạ nhân đều thấu suốt, thì kẻ bề dưới vạn nhất nảy sinh dị tâm, đến lúc đó biết là chủ tử sai khiến hạ nhân, hay là hạ nhân đang thao túng chủ tử đây? Nghiêm chưởng quầy làm việc buôn bán bao năm qua, đầy bụng tài hoa, nhưng vì sao cho đến nay vẫn chỉ làm một quản sự ở cái huyện thành nhỏ bé này, ngươi đã hiểu chưa?”
Nghiêm chưởng quầy nghe xong, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra như tắm, ông ta vội vã cúi rạp người hành lễ với Tạ Hòe Ngọc: “Lời công tử dạy bảo vô cùng chí lý, tiểu nhân xin ghi tâm khắc cốt.”
Bạch Thuật đứng một bên nghe hai người này nói chuyện đầy ẩn ý thì có chút mơ hồ. Tuy nhiên chưa kịp nghĩ ngợi nhiều thì đã lên tới lầu hai, Nghiêm chưởng quầy liền dẫn hai người vào phòng.
Thượng phòng trên lầu hai cấu trúc cũng tương tự như lầu một, chỉ có điều từ cửa sổ nhìn ra ngoài, tầm nhìn có phần thoáng đãng hơn nhiều.
Triều Đại Tuyên nền kỹ thuật còn lạc hậu, không có những tòa nhà cao tầng, những ngôi nhà hai ba tầng đã được coi là bề thế lắm rồi.
Chỉ tiếc là hiện tại bốn bề tối đen như mực, ngoài trời lại đang mưa bão mịt mù, nên cũng chẳng có cảnh sắc gì đáng để thưởng ngoạn.
Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc lần lượt đi vào căn phòng của riêng mình rồi thắp đèn dầu lên.
Bạch Thuật hiện tại đang trong quá trình xây dựng nhà cửa, căn thượng phòng của Lai Phúc Lâu này vừa vặn có thể cho cậu thêm vài ý tưởng tham khảo.
Cậu cẩn thận quan sát một lượt căn thượng phòng này, diện tích phòng rất rộng rãi, chiều dài chiều rộng ước chừng mỗi chiều phải đến hai trượng.
Tuy phòng rộng lớn nhưng việc phân chia công năng bên trong lại không có gì nhiều.
Thời này đương nhiên chưa có hệ thống thoát nước hiện đại, bởi vậy chỉ có hai cái bồn cầu được đặt kín đáo ở góc phòng.
Phòng có rất nhiều cửa sổ, dọc theo hành lang là một dãy cửa sổ chạm khắc hoa văn tinh xảo, hiện tại là ban đêm nên đều được đóng chặt. Nhưng nếu đẩy toàn bộ ra, căn phòng chắc chắn sẽ tràn ngập ánh sáng tự nhiên.
Một phía của căn phòng được ngăn ra làm thư phòng nhỏ.
Nơi đó có một bức bình phong che chắn, bên trong đặt một chiếc án thư đơn giản, trên bàn bày sẵn nghiên mực và giấy tuyên thành.
Dưới triều Đại Tuyên không có nhiều hình thức giải trí, bởi vậy những kẻ có tiền thời này phần lớn đều lấy việc đọc sách viết chữ làm thú vui và biểu tượng cho thân phận cao quý của mình. Khi hứng chí dâng trào, họ còn có thể tùy hứng ngâm thơ tác phú ngay tại chỗ.
Bạch Thuật cảm thấy ý tưởng này mình hoàn toàn có thể áp dụng được.
Đợi sau khi trở về, cậu sẽ thiết kế một Văn Hội Uyển trong sơn trang của mình, dùng văn chương để kết giao bằng hữu, bất kỳ ai đến cũng có thể vào đó ngâm thơ đối câu.
Những tác phẩm xuất sắc sẽ được đóng khung treo lên tường cho mọi người cùng thưởng thức, như vậy chắc chắn sẽ thu hút được không ít văn nhân mặc khách yêu thích văn thơ ghé thăm.
Sau khi tham quan xong thư phòng, Bạch Thuật lại quay về phòng ngủ, bài trí trong phòng cực kỳ tối giản, chỉ có một chiếc hòm gỗ lớn dùng để đựng hành lý của khách trọ.
Góc tường kê một chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn, chiếm tới một phần tư diện tích căn phòng. Nếu chịu khó chen chúc thì năm người nằm vẫn còn dư dả.
Chiếc giường lớn thế này quả thực có chút lãng phí không gian, Bạch Thuật thầm nghĩ, chi bằng thu nhỏ kích thước giường lại một chút, để dành diện tích cho những bài trí hữu dụng khác.
Cậu đang mải mê nghiên cứu kết cấu căn phòng thì ngoài cửa vang lên hai tiếng "cộc cộc" gõ cửa thanh thoát.
"Ai đó?" Bạch Thuật lên tiếng hỏi.
Tiếng của đ**m tiểu nhị từ bên ngoài truyền vào: "Bạch tiểu ca nhi, chưởng quầy sai tiểu nhân mang nước ấm đến cho ngài."
Bạch Thuật mở cửa ra, liền thấy hai gã tiểu nhị khệ nệ khiêng một cái thùng gỗ lớn đầy nước ấm đi vào phòng.
Phía sau bọn họ còn có một ca nhi đi theo, trên tay bê một khay đựng bồ kết đặt lên bàn.
Vị ca nhi kia nhẹ nhàng nói với Bạch Thuật: “Ngài bị dính nước mưa, chưởng quầy sợ ngài bị nhiễm lạnh nên sai chúng ta mang nước ấm tới, ngài mau tắm rửa cho ấm người đi ạ. Y phục cứ giao cho chúng ta, chúng ta sẽ mang xuống nhà bếp hong khô rồi mang lên sau.”
Lời còn chưa dứt, hai gã tiểu nhị đã nhanh nhẹn khiêng bức bình phong ở cửa thư phòng lại gần, khéo léo che chắn xung quanh bồn tắm, sau đó hai người đi ra ngoài cửa đứng đợi, chỉ để lại vị ca nhi kia ở trong phòng.
Bạch Thuật thầm nghĩ, Lai Phúc Lâu quả nhiên danh bất hư truyền, dịch vụ phòng ốc thế này làm rất chu đáo.
Cậu liền tự nhiên cởi y phục ngay trước mặt vị ca nhi kia.
Vị ca nhi kia ban đầu vẫn bình thường, nhưng khi thấy Bạch Thuật cởi bỏ lớp áo lót, để lộ bờ vai rộng, vòng eo thon gọn và cơ bụng sáu múi săn chắc, khuôn mặt y bỗng chốc đỏ ửng lên như gấc chín.
Y có chút ngượng ngùng cúi đầu lí nhí: “Bạch tiểu ca nhi, thân hình này của ngài sao lại giống hệt nam tử vậy. Trông còn có phần cường tráng, khỏe khoắn hơn rất nhiều nam tử khác nữa.”
Ở triều Đại Tuyên, phần lớn nông dân và những phu khuân vác làm việc nặng nhọc mới có cơ bắp lực lưỡng. Còn những vị quý công tử tầng lớp thượng lưu, để thể hiện thân phận cao sang của mình, thường ngày ra cửa đến một bước chân cũng không thèm đi, đừng nói chi đến cơ bắp, cơ thể không bị béo bệu đã là may mắn lắm rồi.
Vị ca nhi kia lại lén lút liếc nhìn Bạch Thuật một cái, chỉ thấy vóc dáng cậu cao ráo, cân đối, các khối cơ bắp phân bổ rất hài hòa trên cơ thể, mang lại một cảm giác vô cùng thuận mắt và tràn đầy mỹ cảm.
Trong lòng y thầm nghĩ: Vị Bạch tiểu ca nhi này nếu mà là nam tử, với thân hình thế này chắc chắn sẽ cực kỳ xuất chúng, không biết sẽ làm mê đắm bao nhiêu ca nhi và tiểu thư khuê các nữa đây.
Bạch Thuật cúi đầu nhìn lại bản thân, có chút tiếc nuối sờ sờ múi cơ bụng của mình rồi thở dài: “Ta đã kiên trì tập luyện rất lâu rồi, không hiểu sao cũng chỉ có thể luyện đến mức độ này, không cách nào tiến triển thêm được nữa...”
Nghĩ ngày trước khi cậu còn ở Trùng tinh, thân hình vạm vỡ của cậu so với hiện tại tốt hơn gấp vạn lần.
Chỉ tiếc là sau khi tới triều Đại Tuyên, có lẽ do hạn chế từ cơ thể của ca nhi này, cậu có nỗ lực rèn luyện thế nào thì cũng chỉ đạt đến mức này là cùng. Trên người chỉ có một lớp cơ mỏng, hễ mặc y phục vào là hoàn toàn bị che khuất hết sạch.
Bạch Thuật bước chân vào bồn tắm, vị ca nhi kia liền gom số y phục ướt đem đi, mang xuống phòng bếp để hong khô.
Nước ấm trong thùng gỗ ngập lên tận bả vai Bạch Thuật, dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, giúp cậu xua tan đi mọi nỗi lo âu và mệt mỏi suốt dọc đường đi, cả tâm trí lẫn thể xác đều được thả lỏng hoàn toàn.
Việc ngâm mình trong bồn tắm này quả thực vô cùng sảng khoái, đợi sau khi trở về thôn, cậu nhất định phải sắm một bộ thế này, lại lắp thêm một cái nồi hơi chuyên dụng để đun nước, đến lúc đó ngày nào cũng có thể tha hồ ngâm mình.
Bạch Thuật vừa miên man suy nghĩ, vừa cẩn thận dùng bồ kết thoa đều khắp người một lượt. Sau khi tắm xong một thùng nước ấm, tinh thần cậu phấn chấn lên rất nhiều, cả người nhẹ bẫng như đang bay bổng trên mây.
Bỗng nhiên, cậu nghe thấy ngoài cửa vang lên vài tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ y phục của mình đã được hong khô nhanh thế sao? Cậu liền cất tiếng: “Vào đi.”
Cánh cửa gỗ được người bên ngoài đẩy ra, phát ra một tiếng "két" khô khốc.
Tiếng bước chân vô cùng nhẹ nhàng từ phía cửa tiến vào, tiếp theo đó là âm thanh của một vật gì đó được đặt nhẹ lên bàn.
Bạch Thuật với sự nhạy bén bẩm sinh lập tức nhận ra có điều gì đó không đúng, tiếng bước chân của vị ca nhi lúc nãy có phần kéo lê, chứ không hề thanh thoát, nhẹ nhàng như thế này.
Cậu nhíu mày lên tiếng hỏi: “Ai đó?”
Ngay sau đó, giọng nói trầm ấm của Tạ Hòe Ngọc từ phía bên kia bức bình phong truyền lại: “Là ta. Ta không biết em đang tắm nên đã mạo muội xông vào. Đêm nay đường sá xóc nảy vất vả, ta có mang chút đồ ăn khuya đến cho em lót dạ. Lát nữa tắm xong thì ra ăn nhé.”
Dứt lời, Bạch Thuật liền nghe thấy tiếng bước chân của Tạ Hòe Ngọc xoay người, có ý muốn rời đi.
“Khoan đã!” Cậu vội vàng gọi giật giọng: “Huynh đừng đi vội!”
Tạ Hòe Ngọc có lòng mang đồ ăn khuya đến cho cậu! Vậy mà cậu lại ngay cả mặt cũng không lộ ra thì ra thể thống gì nữa!
Bạch Thuật khua nước một cái, đứng phắt dậy khỏi bồn tắm, thuận tay vớ lấy chiếc khăn vải quấn vội quanh hông rồi định bước ra ngoài.
Tạ Hòe Ngọc lúc này đang đứng đợi phía ngoài bức bình phong, vừa quay đầu lại liền thấy Bạch Thuật gần như tr*n tr** bước ra từ phía sau, đến một mảnh áo lót cũng không thèm mặc trên người.
Đầu óc hắn lập tức "oanh" một tiếng, gương mặt tuấn tú thoáng chốc đỏ ửng lên, việc đầu tiên hắn làm là lao đến chốt chặt cửa phòng lại.
Tiếp theo đó, hắn cởi ngay chiếc áo khoác ngoài của mình, thẳng tay choàng lên người Bạch Thuật, che chắn kín kẽ cơ thể cậu rồi nghiêm giọng mắng: “Dù sao em cũng là một ca nhi, sao lại có thể tùy tiện không chú ý đến đại tiết như vậy, còn không mau lui vào trong phòng đi.”
Bạch Thuật: “???”
Cơ thể của ca nhi này cấu trúc cũng giống hệt nam nhân, cậu từ trước đến nay chưa từng cảm thấy bản thân có chỗ nào cần phải che giấu hay ngượng ngùng cả.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng, nghiêm túc của Tạ Hòe Ngọc, cậu đành phải ngoan ngoãn khoác chiếc áo, lui về phía sau bức bình phong, chỉ ló mỗi cái đầu ra để tiếp tục trò chuyện với hắn.
Lúc này Bạch Thuật tuy chỉ lộ ra một cái đầu, nhưng vì cậu vừa mới gội đầu xong, mái tóc còn ướt sũng rủ xuống, đôi mắt long lanh ngập nước, trông có phần mềm mại, ngoan ngoãn hơn ngày thường rất nhiều.
Tạ Hòe Ngọc cảm thấy cổ họng có chút khô khốc, nhịn không được bèn nâng chén trà trên bàn lên hớp một ngụm lớn rồi giáo huấn: “Thân là ca nhi sao có thể tùy tiện phơi bày cơ thể trước mặt người ngoài như thế được. Sau này em tuyệt đối không được tái phạm nữa nghe chưa.”
Bạch Thuật ngược lại có chút hoang mang hỏi: “Cơ thể ca nhi và nam tử vốn chẳng có gì khác biệt, ta thấy trong thôn mỗi khi trời oi bức, mấy gã hán tử đều ở trần chạy lung tung khắp nơi, tại sao ca nhi lại không được chứ?”
Khóe môi Tạ Hòe Ngọc giật giật hai cái, như sực nhớ ra điều gì liền gặng hỏi: “Chẳng lẽ trước đây khi ở trong thôn, em cũng thường xuyên ở trần như vậy sao?”
“Chuyện đó thì chưa từng.” Bạch Thuật suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hiện tại thân hình của ta vẫn chưa đạt đến mức hoàn hảo như mong muốn.”
Tạ Hòe Ngọc: “……”
Chẳng lẽ đợi đến khi thân hình đẹp rồi là có thể tùy tiện ở trần cho thiên hạ xem sao?
Hắn vội vàng ngắt lời: “Thân hình có đẹp hay không đều tuyệt đối không thể làm như vậy, đặc biệt là trước mặt người ngoài, em phải ghi nhớ kỹ lời ta!”
Bạch Thuật tuy vẫn chưa thực sự hiểu rõ nguyên do, nhưng nếu đó là lời của Tạ Hòe Ngọc, cậu trước sau đều sẽ nghe theo.
Cậu liền ngoan ngoãn gật đầu hứa: “Ta biết rồi, sau này ngoại trừ huynh ra, ta sẽ không để cho người thứ hai nhìn thấy đâu.”
Tạ Hòe Ngọc đã nói là không được cho người ngoài xem, nhưng Tạ Hòe Ngọc đâu phải người ngoài, hắn là người nhà của cậu mà, cho hắn xem chắc là không có vấn đề gì rồi.
Tạ Hòe Ngọc nghe xong câu đó liền bị ngụm nước trà làm cho sặc sụa, phun cả ra ngoài, ho lên khục khục liên hồi.
Lời này của Bạch Thuật nói ra vô cùng đơn thuần, trong sáng, không hề nhuốm một chút tà niệm nào.
Thế nhưng Tạ Hòe Ngọc lúc này trong lòng lại dâng lên một tầng tà niệm tột cùng, trong đầu toàn là những chuyện cực kỳ bất kính và sai trái.
Hắn vội vàng đứng bật dậy nói: “Giờ giấc không còn sớm nữa, ta cũng phải về phòng nghỉ ngơi đây. Lát nữa em ăn chút điểm tâm rồi ngủ sớm đi nhé.”
Hắn vội vã đẩy cửa bước ra ngoài, suýt chút nữa thì va phải vị ca nhi đang mang y phục lên cho Bạch Thuật.
Vị ca nhi kia vừa nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc chỉ mặc độc một chiếc áo lót, khuôn mặt tràn đầy xuân sắc bước ra từ phòng của Bạch Thuật thì mặt mũi lập tức đỏ bừng lên, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
Đến khi y bước vào trong phòng, mới phát hiện Bạch Thuật đang khoác chiếc áo ngoài của Tạ Hòe Ngọc ngồi bên bàn, tay cầm miếng điểm tâm ăn một cách ngon lành.
“Bạch tiểu ca nhi, y phục của ngài đã được hong khô rồi ạ.” Vị ca nhi nói.
Bạch Thuật vừa nhìn thấy y, lập tức kéo chặt chiếc áo trên người bọc gắt gao lại rồi lạnh lùng bảo: “Đa tạ, ngươi có thể ra ngoài được rồi.”
Tạ Hòe Ngọc đã dặn rồi, cơ thể của mình tuyệt đối không thể cho người ngoài nhìn thấy!
Vị ca nhi mang y phục: “……”
Nghĩ lại dáng vẻ thoải mái, phóng khoáng của Bạch Thuật trước mặt mình lúc nãy, y không khỏi miên man suy diễn: Chắc chắn là vừa rồi hai người này đã xảy ra chuyện mờ ám gì đó rồi! Nên mới để lại những dấu vết không thể cho ai biết, nhìn xem vị Bạch tiểu ca nhi này kìa, xấu hổ đến mức phải quấn chặt kín mít cả người lại như vậy.
Ăn xong số điểm tâm Tạ Hòe Ngọc mang tới, Bạch Thuật hưng phấn đến mức không còn chút cảm giác buồn ngủ nào, cậu nằm trên chiếc giường lớn lật qua lật lại, mãi đến tận khi trời gần sáng mới mơ màng chợp mắt được một lát.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Thụ đến gõ cửa gọi bọn họ thức dậy. Khi Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc bước ra khỏi phòng, dưới quầng mắt hai người đều hằn lên một vệt bầm tím nhạt, tinh thần trông có vẻ khá mệt mỏi, uể oải.
“Cái đó... y phục của huynh, tối qua bỏ quên ở chỗ của ta.” Bạch Thuật vừa nói vừa đưa chiếc áo khoác ngoài trả lại cho Tạ Hòe Ngọc.
Tiểu Thụ đứng bên cạnh cảm thấy tim mình như bị dao đâm: “……”
Thiếu gia nhà hắn đêm qua rốt cuộc đã ra tay với cái tên Bạch Thuật thô kệch này thật rồi!
Trận mưa bão dữ dội trút xuống suốt cả đêm qua cuối cùng cũng chịu tạnh hẳn vào lúc sáng sớm.
Lúc này không khí vô cùng trong lành, mát mẻ, cảnh sắc ngoài cửa sổ cũng cực kỳ tú lệ.
Từ trên hành lang lầu hai nhìn ra xa, có thể thu vào tầm mắt dòng sông lớn uốn lượn ở phía xa, trên mặt sông tấp nập những con thuyền qua lại ngược xuôi.
Khi bọn họ bước xuống lầu một, Nghiêm chưởng quầy đã sắp xếp một gian phòng riêng biệt, giữa phòng đặt một chiếc bàn bát tiên lớn, trên bàn bày biện đầy đủ các món đồ ăn sáng phong phú, tính sơ qua cũng phải đến mười mấy loại khác nhau.
Bạch Thuật cất tiếng hỏi phu xe và Trần Đông Thanh đi đâu rồi, Tiểu Thụ liền đáp bọn họ cùng với hắn đều đã dùng bữa từ trước rồi.
Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc cùng ngồi vào bàn ăn, nhìn bàn đồ ăn sáng thịnh soạn mà cậu không khỏi cảm thán, nhiều món ngon thế này! Vậy mà chỉ có cậu và Tạ Hòe Ngọc hai người ăn, quả thực có chút lãng phí quá mức.
“Hiện tại tuy thiên hạ thái bình, nhưng cuộc sống của bách tính bình dân ngoài kia thực sự vẫn còn rất nhiều cơ cực.” Tạ Hòe Ngọc khẽ nhíu mày thở dài: “Nhiều đồ ăn thế này, hai chúng ta làm sao mà dùng hết được.”
Tạ Hòe Ngọc ở nhà tuy ăn uống vô cùng tinh tế, cầu kỳ nhưng cũng rất mực tiết chế, không bao giờ có thói quen phô trương, lãng phí.
Bạch Thuật liền nảy ra ý kiến: “Vậy chúng ta cứ chọn những món mình thích ăn thôi, số còn lại thì mang ra ngoài chia cho những đứa trẻ nghèo khổ ngoài kia đi.”
Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười, đồng tình gật đầu tán thành: “Được đó.”
Dứt lời, hai người liền giữ lại vài món đơn giản, số còn lại đều giao cho Tiểu Thụ mang ra ngoài đường phân phát cho lũ trẻ cơ nhỡ.
Sau khi dùng bữa xong xuôi, bọn họ chuẩn bị lên đường trở về. Vừa bước chân ra khỏi cửa Lai Phúc Lâu, liền nhìn thấy một đám trẻ con nhem nhuốc, rách rưới đang tụ tập ngồi xổm ngay trước thềm tửu lầu.
Vừa thấy hai người bước ra, một đứa trẻ có phần lớn tuổi nhất trong nhóm lập tức đứng phắt dậy, lớn tiếng bảo những đứa nhỏ hơn: “Chính là hai vị lão gia này đã ban cơm cho các em ăn đó, còn không mau quỳ xuống dập đầu tạ ơn các lão gia đi?”
Lời gã vừa dứt, hơn mười đứa trẻ liền đồng loạt quỳ sụp xuống đất, vô thức dập đầu bôm bốp.
Bạch Thuật có chút sững sờ và bàng hoàng trước cảnh tượng này, còn Tạ Hòe Ngọc lại có vẻ đã quá quen thuộc với việc đó, hắn bình thản vén rèm bước lên xe ngựa.
Thấy Bạch Thuật vẫn còn đứng ngơ ngác đầy kinh hãi, Tạ Hòe Ngọc liền nhẹ nhàng giải thích với cậu: “Những đứa trẻ này đều vì những lý do khốn khổ khác nhau mà mất đi gia đình, ngày thường bọn chúng thường tụ tập lại với nhau để cùng đi ăn xin, đùm bọc lẫn nhau qua ngày. Đứa trẻ lớn nhất kia chính là thủ lĩnh của bọn chúng. Những đứa trẻ tội nghiệp thế này ở vùng này vẫn còn là ít, chứ ở phía bắc Đại Tuyên thì còn nhiều vô số kể.”
Đúng lúc này, Tiểu Thụ và Trần Đông Thanh cũng vừa bước lên xe.
Nghe thấy lời Tạ Hòe Ngọc nói, Tiểu Thụ liền hãnh diện xen vào: “Thiếu gia nhà chúng ta vốn là người có tấm lòng bồ tát, những cảnh tượng thế này ngài ấy đã chứng kiến quá nhiều rồi. Trước kia khi còn ở kinh thành, tháng nào ngài ấy cũng sai người lập lán phát cháo cứu tế cho lưu dân ngoại thành, trên đời này làm gì còn ai có lòng nhân từ hơn thiếu gia nhà chúng ta nữa chứ!”
Nghe Tiểu Thụ ca ngợi, Bạch Thuật vô cùng sùng bái gật gật đầu, ánh mắt cậu nhìn Tạ Hòe Ngọc lại càng thêm phần kính trọng và ngưỡng mộ.
Vị giống đực mà mình đem lòng yêu mến, quả nhiên là người tốt nhất, xuất sắc nhất trên đời này!
------
Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay lại là một ngày hai người bọn họ rủ nhau thổi phồng khen ngợi đối phương lên tận mây xanh...